Trở Thành NPC Xinh Đẹp Trong Trò Chơi Vô Hạn - Chương 198

topic

Trở Thành NPC Xinh Đẹp Trong Trò Chơi Vô Hạn - Chương 198 :Trốn Thoát Khỏi Tận Thế (2)

◎ Chỉ cần hôn tôi một cái, tôi sẽ giúp cậu cứu người ◎

Nghe thấy lời của Diêm Từ, trong đôi mắt xinh đẹp của Nguyễn Thanh thoáng hiện lên chút ngơ ngác.

Cái gì mà gọi là quỳ xuống cầu xin không màng tự trọng?

Cậu?

Cậu đã bao giờ...

Nguyễn Thanh cúi đầu nhìn tư thế mình đang quỳ một chân, tay chống đất, rồi lại nhìn đám người bên ngoài vẫn đang hoảng loạn đập cửa.

Trong lúc liếc nhìn ra ngoài, cậu còn thấy ánh mắt kinh ngạc đến khó tin của mọi người xung quanh.

Nguyễn Thanh: "..."

Không phải đâu, cậu chỉ đơn giản là do hoa mắt mất thăng bằng mà quỳ xuống thôi.

Hoàn toàn không hề có ý định quỳ xuống cầu xin cho người bên ngoài.

Cậu đâu có điên.

Vấn đề là nguyên chủ chắc chắn sẽ không giải thích điều này.

Nguyên chủ tuy đầu óc hơi thiếu sáng suốt, nhưng cậu ta là "thánh mẫu" chính hiệu. Nếu quỳ xuống có thể cứu được người, nguyên chủ thực sự sẽ làm vậy.

Dù bị người khác hiểu lầm, cậu ta cũng sẽ không nói ra.

Hơn nữa, nguyên chủ căn bản không bị hạ đường huyết, chỉ chạy vài bước thì không đến mức hoa mắt chóng mặt thế này.

Dù có giải thích, e rằng những người cùng lớp cũng khó mà tin.

Thể chất của nguyên chủ đúng là hơi yếu, nhưng rõ ràng không yếu đến mức này.

Cậu đột ngột quỳ xuống như vậy, ngoài lý do cầu xin thì chẳng còn cách nào khác để giải thích.

Ánh mắt của Nguyễn Thanh rơi vào người đàn ông bị tang thi cắn.

Lần này có thể mọi người sẽ cho nhóm người ngoài kia vào, nhưng nếu lần tới gặp tình huống tương tự, rất có thể cậu sẽ bị tống ra ngoài.

Thậm chí không cần đợi đến lần sau, chỉ cần lát nữa người đàn ông kia biến dị, cậu chắc chắn sẽ trở thành mục tiêu chỉ trích.

Tình cách của nhân vật lần này thực sự quá tệ.

Cậu nhất định phải nghĩ cách tách khỏi đám đông.

Chỉ cần tách khỏi đám đông, dù bị trừ điểm thiết lập nhân vật cũng không bị trừ quá nhiều.

Nguyễn Thanh hơi cúi đầu, che đi cảm xúc trong đáy mắt. Có lẽ đây là cơ hội tốt.

Cũng tiện thể cắt đuôi luôn Diêm Từ.

Thể chất của cậu tuy yếu, nhưng thế giới này lại là thế giới thân thiện với cậu.

Các đòn tấn công vật lý và hóa học đều có tác dụng với tang thi, và có vô số công cụ có thể tận dụng.

Đi riêng lẻ ngược lại còn an toàn hơn.

Trong mắt mọi người, động tác cúi đầu của Nguyễn Thanh lại như một kiểu thừa nhận, ánh mắt của họ ngay lập tức trở nên phức tạp.

Dù là những người bạn học, ánh mắt họ cũng đầy khó xử.

Phải biết rằng Thời Thanh tuy tính cách "thánh mẫu", nhưng cậu ta thực sự là cậu ấm được cưng chiều của một gia đình khá giả.

Thật không ngờ người như vậy lại sẵn sàng quỳ xuống cầu xin vì vài người xa lạ.

Chuyện này xảy ra với người khác thì đúng là khó tin, nhưng xảy ra với Thời Thanh lại có vẻ hợp tình hợp lý.

Bởi vì từ đầu đến cuối, Thời Thanh luôn lương thiện như vậy.

Lần trước xảy ra chuyện cũng không hoàn toàn là lỗi của cậu ta.

Dù sao cứu người vốn không phải sai, chỉ trách người kia đã che giấu chuyện mình bị cắn.

Thái độ của phần lớn bạn học cũng dịu lại, ngay cả gã thanh niên xã hội đen vừa rồi còn hung hăng cũng không ngoại lệ.

"Chúng ta vẫn nên..."

Ngay lúc có người định đề nghị mở cửa cho nhóm người bên ngoài vào, Diêm Từ lạnh nhạt liếc nhìn cậu.

Cậu lập tức như bị ai bóp nghẹt cổ, giọng nói bỗng nghẹn lại giữa chừng.

Thậm chí còn không kiểm soát được mà lùi về sau một bước, trong mắt hiện lên một tia sợ hãi không giấu được.

Bởi vì trong khoảnh khắc Diêm Từ nhìn tới, ánh mắt ấy khiến người ta lạnh đến thấu xương, không có nổi chút phản kháng nào, bản năng chỉ muốn bỏ chạy.

Rõ ràng cái nhìn đó không hề mang theo sát ý hay khí thế gì, nhưng lại khiến người ta cảm giác như vừa nhìn thấy thứ gì đó đáng sợ.

Toàn trường Đại học Số 2 đều biết rằng, hot boy Thời Thanh có một người theo đuổi với não yêu đương cực nặng.

Là một tên du côn, một con chó điên.

Ngoài hot boy Thời Thanh, hắn chẳng nhận ai.

Trong trường có không ít người thích Thời Thanh, tất nhiên chẳng ai ưa nổi tên du côn đó.

Một thằng đầu gấu học hết cấp hai thì có tư cách gì với hot boy của bọn họ?

Vậy nên đã có người muốn dạy cho tên du côn kia một bài học, nhưng chẳng ai thành công.

Tên du côn đó đánh đấm cực kỳ lợi hại, đã đánh là chẳng màng sống chết, dù bị cả đám vây lại cũng chẳng chịu thiệt bao nhiêu.

Trái lại, càng đánh càng khiến người ta sợ hãi hắn, như một kẻ điên cắn loạn khắp nơi.

Và cái nhìn vừa rồi, cứ như thể hắn sẽ giết người vậy.

Diêm Từ không để ý tới cậu bạn học đó nữa, liếc mắt một cái rồi thu hồi ánh nhìn, đi đến trước mặt Nguyễn Thanh, cúi người, dùng ngón tay nâng cằm Nguyễn Thanh lên.

"Cậu thực sự muốn cứu họ đến thế sao?"

Giọng nói của Diêm Từ trầm thấp, đầy từ tính, chẳng giống giọng của một tên đầu gấu học hết cấp hai chút nào.

Không chỉ giọng nói, mà cả ngoại hình cũng không hề giống.

Diêm Từ có gương mặt đẹp trai với những đường nét góc cạnh, đôi mắt sâu thẳm, sống mũi cao, cả người tỏa ra khí chất điên cuồng lạnh lùng.

Như thể trên đời này chẳng có gì lọt vào mắt hắn, kể cả mạng người.

Nếu mặc vào bộ vest lịch sự, hắn chẳng khác nào một lính đánh thuê hoặc một sát thủ.

Với nhan sắc này, hoàn toàn không cần làm tên đầu gấu, đi làm người mẫu cũng được.

Nhưng hắn chỉ thích làm tên đầu gấu, suốt ngày đánh nhau hoặc trên đường đi đánh nhau.

Từ khi gặp Thời Thanh, cuộc sống của hắn mới có thêm một phần màu sắc, thỉnh thoảng dành thời gian đi học cùng Thời Thanh.

Vì quỳ nửa gối nên chân có phần nhũn ra, cộng thêm bị nâng cằm, Nguyễn Thanh lảo đảo, ngã ngồi xuống đất.

Cậu hơi khó chịu muốn quay đầu né tránh bàn tay của Diêm Từ.

Nhưng động tác của Diêm Từ lại có chút mạnh bạo, không cho Nguyễn Thanh cơ hội tránh đi.

Thậm chí vì cậu cố gắng né tránh mà hắn còn siết chặt hơn, khiến cằm trắng nõn của cậu thoáng ửng đỏ.

Diêm Từ nhìn làn da hơi ửng đỏ của Nguyễn Thanh, khóe môi khẽ cong, "Tôi có thể giúp cậu cứu họ."

Chưa đợi Nguyễn Thanh kịp phản ứng, hắn đã nâng cao cằm cậu hơn, đối diện với đôi mắt xinh đẹp ấy.

"Nhưng tôi theo đuổi cậu lâu như vậy rồi, ít nhất cậu cũng nên cho tôi câu trả lời chứ nhỉ?"

Nguyễn Thanh khựng lại, mím môi, khẽ cụp mắt né tránh ánh nhìn của Diêm Từ: "Xin lỗi, tôi..."

Còn chưa kịp nói hết câu từ chối, Diêm Từ đã ngắt lời, "Nghĩ kỹ rồi hẵng nói, người ngoài chẳng đợi được bao lâu đâu."

Nguyễn Thanh nghe vậy thì ngơ ngác nhìn về phía Diêm Từ, như thể không hiểu lời hắn vừa nói có ý nghĩa gì.

Diêm Từ hiếm khi nở một nụ cười đầy ẩn ý, ngón tay cái khẽ miết qua khóe môi Nguyễn Thanh: "Trừ cha mẹ ra, chẳng có tình yêu nào là vô điều kiện cả, đúng không?"

"Hơn nữa, tôi đang liều mạng để giúp cậu cứu người, đòi chút thù lao cũng đâu có quá đáng."

Nguyễn Thanh trợn to mắt, cuối cùng cũng hiểu ra ý của Diêm Từ, trong ánh mắt lộ rõ vẻ không thể tin nổi.

"Hôn tôi một cái, tôi sẽ giúp cậu cứu người."

"Thế nào?"

Diêm Từ nói thẳng thắn hơn, không hề có ý đùa cợt.

Vì nói xong, hắn bình thản đứng đó chờ câu trả lời của Nguyễn Thanh, rõ ràng là nếu cậu không đồng ý, thì đừng hòng hắn ra tay giúp đỡ.

Nguyễn Thanh khẽ mím môi, gương mặt tinh xảo lộ ra vẻ bối rối, hàng mi dài cong vút khẽ run lên, thể hiện rõ sự do dự.

Thực ra, trong lòng Nguyễn Thanh hơi trầm xuống.

Nguyên chủ tuy là kiểu người lương thiện đến mức thánh mẫu, nhưng trong chuyện tình cảm lại không phải người dây dưa mập mờ.

Cậu ta chưa bao giờ thả thính hay lợi dụng tình cảm của bất kỳ ai, kể cả với Diêm Từ.

Phần lớn người bị từ chối đều sẽ biết ý mà buông tay, chỉ riêng Diêm Từ là ngoại lệ. Dù bị nguyên chủ từ chối hết lần này đến lần khác, hắn vẫn chẳng để tâm, kiên trì đeo bám không rời.

Diễn vai "luỵ tình" đến mức không thể hoàn hảo hơn.

Dù Nguyễn Thanh luôn nghi ngờ rằng Diêm Từ chỉ nhắm vào tiền của nguyên chủ.

Nhưng bây giờ, trong tình cảnh tiền chẳng còn chút giá trị nào, mối quan hệ rắc rối này lại phải do cậu gánh.

Không còn gì có thể ràng buộc Diêm Từ một kẻ điên.

Ngược lại, người bị ràng buộc chính là cậu.

Bởi với tính cách của nguyên chủ, gặp phải tình huống này chắc chắn sẽ đồng ý.

Đừng nói là một nụ hôn, dù là yêu cầu quá đáng hơn, nguyên chủ cũng sẽ chấp nhận.

Có lẽ thấy Nguyễn Thanh chần chừ quá lâu, Diêm Từ hơi ngẩng cằm, chỉ về phía bên ngoài cửa và nhắc nhở một cách tử tế: "Hình như lũ xác sống đã phát hiện ra bọn họ rồi."

Nghe vậy, Nguyễn Thanh theo phản xạ quay đầu nhìn ra ngoài.

Ở cuối con đường vắng lặng, vài bóng người lảo đảo xuất hiện.

Không, chúng không thể gọi là người nữa.

Một trong số đó, cổ bị cắn gần đứt lìa, đầu vẹo sang một bên, đung đưa như sắp rơi ra, cơ thể vặn vẹo đến biến dạng.

Một cánh tay bị bẻ quặp ra sau, đung đưa như thứ đồ trang trí vô dụng.

Bóng người bên cạnh cũng chẳng khá hơn, chân bị gặm đến lộ ra khúc xương trắng hếu, quần áo rách bươm, lê lết kéo theo chân què nhấp nhô đi tới.

Thậm chí còn có kẻ bụng bị xé toạc, ruột gan lòi ra ngoài, đung đưa theo từng bước đi.

Nhưng dường như chúng không hề cảm thấy đau đớn, vẫn tiếp tục lảo đảo tiến về phía trước, miệng phát ra những tiếng "gừ gừ" như dã thú đói khát.

Khung cảnh ghê rợn đến mức khiến người ta chỉ muốn nôn mửa.

Thấy đám xác sống dần tiến lại, lông mày thanh tú của Nguyễn Thanh khẽ cau lại, đôi môi hồng nhạt cũng vô thức mím chặt.

Cùng lúc đó, những người bên ngoài cửa càng thêm hoảng sợ, điên cuồng đập cửa kính siêu thị, tiếng gào thét vang lên đầy tuyệt vọng và run rẩy: "Làm ơn mở cửa!!! Xin các người đó!!!"

"Cứu chúng tôi với!!! Tôi sẽ trả tiền!!! Trả rất nhiều tiền cho các người!!!"

Tiếng đập cửa lớn đến mức thu hút sự chú ý của lũ xác sống, chúng càng trở nên hưng phấn, lắc lư kéo đến gần hơn.

Khung cảnh kinh khủng đến nỗi dù cách một lớp kính, mọi người trong siêu thị vẫn phải lùi lại vài bước vì sợ hãi, huống hồ là những người bên ngoài.

"Muốn cứu không?"

Diêm Từ đứng thẳng dậy, từ trên cao nhìn xuống Nguyễn Thanh, hoàn toàn trao quyền lựa chọn cho cậu.

Nhưng thực tế, đây vốn là câu hỏi mà mọi người đều biết câu trả lời.

Ai hiểu Nguyễn Thanh cũng đều biết cậu sẽ chọn thế nào.

"Không được cứu!"

Gã thanh niên xã hội đen lúc trước vừa mềm lòng đã lập tức phản đối, giọng nói đầy kiên quyết: "Ai mà biết được mở cửa ra liệu đám zombie có xông vào không? Tao không đồng ý mở cửa!"

Nhiều người khác cũng đồng tình.

Ban nãy họ đồng ý mở cửa vì bên ngoài chưa có xác sống, không có quá nhiều nguy hiểm.

Nhưng giờ đám quái vật đang tiến tới, cửa kính siêu thị lại khó khóa chặt.

Nếu không kịp đóng cửa trước khi xác sống lao tới, mọi người bên trong sẽ gặp nguy hiểm.

"Không được cứu! Mạng chúng tôi không phải mạng à? Sao phải liều mạng vì vài người ngoài đó?"

"Không phải chúng tôi máu lạnh, chỉ là chẳng ai muốn chết cả! Ở nhà tôi còn có con gái đang chờ tôi về nữa!"

Dù phần lớn mọi người đều phản đối, Diêm Từ chẳng buồn để ý, cứ như thể không hề nghe thấy.

Ánh mắt hắn vẫn dán chặt vào Nguyễn Thanh đang ngồi bệt dưới đất, lặp lại câu hỏi: "Muốn cứu không?"

Nguyễn Thanh: "..."

Đến mức này rồi mà còn hỏi?

Đây đúng là "não yêu đương" trong truyền thuyết.

Nếu đổi nhân vật khác, Nguyễn Thanh đã thẳng thừng từ chối rồi.

Nhưng hiện giờ cậu đang đóng vai một kẻ "thánh mẫu" không thể chịu nổi cảnh người khác chết trước mặt.

Nguyễn Thanh cảm thấy đầu mình càng đau hơn.

Sát thương của combo "não yêu đương" và "thánh mẫu" còn lớn hơn cậu tưởng.

Nhưng cậu không còn lựa chọn nào khác.

Nếu điểm số âm sẽ bị trò chơi xóa sổ ngay lập tức.

Trước đó cậu đã đổi nhiều đạo cụ, điểm số còn lại chẳng bao nhiêu.

Hàng mi Nguyễn Thanh khẽ run, đôi môi mấp máy vài lần nhưng không nói được câu nào.

Cuối cùng cậu khẽ cắn môi, nhỏ giọng đáp: "...Cứu."

"Không được cứu!!!" Gã thanh niên giang hồ lập tức chắn ngay trước cửa kính: "Tao tuyệt đối không đồng ý mở... ưm."

Lời còn chưa dứt, gã đã bị Diêm Từ vô tình tung cú đá ngã sấp xuống đất, ngay cả nói cũng không thốt nên lời.

Chỉ có thể ôm lấy chỗ bị đá mà đau đớn r*n r*.

"A!!!" Những người còn lại vốn định lao lên ngăn cản lập tức hét toáng lên, hoảng sợ lùi về phía sau, chỉ sợ Diêm Từ sẽ đánh cả bọn họ.

Nhưng Diêm Từ chẳng thèm liếc nhìn đám người đó lấy một cái, thẳng thừng đẩy cửa kính siêu thị ra.

Ngay khoảnh khắc cánh cửa mở ra, những người bên ngoài liền ào vào bên trong.

Cùng lúc đó, lũ xác sống cũng đã đến sát bên.

Hiển nhiên đã không còn kịp để đóng cửa kính lại.

Mọi người trong siêu thị sợ hãi chạy tán loạn, cố gắng rời khỏi nơi này.

Thế nhưng siêu thị không hề có lối ra nào khác. Họ chỉ có thể co rúm lại trong góc, hoảng hốt nhìn ra ngoài cửa kính.

Diêm Từ đối diện với đám xác sống đang lao tới mà chẳng hề tỏ ra hoảng loạn, hắn lập tức nhấc lấy cây chổi gần cửa, rồi mạnh mẽ quật thẳng vào một con trong số đó.

Diêm Từ nhắm thẳng vào cổ của con xác sống. Dù công cụ trên tay chỉ là một cây chổi bình thường, nhưng lại sắc bén như lưỡi dao, lập tức chặt phăng đầu của con xác sống.

Cái đầu của nó bay vèo ra ngoài, đập vào tường, rồi rơi xuống đất như một món đồ bỏ đi.

Thứ không thể bị đánh chết, nhưng khi mất đầu lại đổ gục xuống đất ngay tức khắc.

Những con tiếp theo cũng lần lượt như vậy, cuối cùng tất cả đều nằm rạp trên mặt đất.

Lần này, rõ ràng là chúng đã chết thật rồi.

Diêm Từ vẫn bình yên vô sự, ngay cả biểu cảm cũng chẳng thay đổi mấy.

Lúc này, sự điên cuồng trên người hắn không hề bị kiềm chế, hoàn toàn phơi bày ra ngoài, trông còn đáng sợ hơn cả lũ xác sống.

Những người trong siêu thị đều sững sờ nhìn hắn, như đang nhìn thấy một con quái vật.

Dù sao thì người bình thường cũng chẳng thể nào dùng cây chổi mà chém đứt đầu người được.

Diêm Từ nhìn cây chổi dính thứ chất lỏng màu trắng không rõ là gì với vẻ chán ghét, rồi tiện tay vứt luôn.

Sau đó hắn đóng lại cửa kính.

Lần này không còn đe dọa gì nữa, dù phải mất bao lâu để chặn cửa cũng chẳng sao.

Dù vậy, Diêm Từ vẫn đóng rất nhanh, chưa đến nửa phút đã xong.

Rồi hắn bước tới trước mặt Nguyễn Thanh, hờ hững mở miệng: "Cứu xong rồi."

Nguyễn Thanh ngơ ngác ngẩng đầu nhìn hắn.

Thấy thiếu niên có vẻ như chưa hiểu ra, Diêm Từ liền giơ tay, nhẹ nhàng chạm vào đôi môi mỏng của mình.

Ý nghĩa quá rõ ràng.

Cứu xong rồi, giờ đến lượt Nguyễn Thanh thực hiện lời hứa.

Khuôn mặt tinh xảo của Nguyễn Thanh lập tức đỏ bừng, ngay cả khóe mắt cũng nhuộm thành một mảng đỏ rực.

Có lẽ vì quá xấu hổ, Nguyễn Thanh bất giác siết chặt những ngón tay trắng mảnh của mình.

Đôi tay mảnh khảnh bị siết đến ửng lên màu hồng đào đẹp mắt.

Diêm Từ không nói thêm lời nào, chỉ cúi xuống nhìn thiếu niên trước mặt.

Thiếu niên mím môi, ánh mắt lảng tránh sang bên, hoàn toàn không dám nhìn anh ta.

Nhưng Diêm Từ lại thấy rất rõ đôi mắt xinh đẹp của thiếu niên phủ lên lớp đỏ nhạt, khiến cả người cậu càng trở nên rực rỡ.

Mái tóc đen bóng như lụa ngoan ngoãn rủ xuống trước trán, khiến người ta bỗng dưng nảy sinh cảm giác muốn bắt nạt cậu.

Khiến cậu bộc lộ ra những biểu cảm và dáng vẻ khiến người ta đỏ mặt tim đập.

Một cảm xúc mà trước giờ hắn chưa từng có.

Thiếu gia ngốc nghếch này chẳng qua chỉ là một kẻ ngu mà thôi.

Chỉ cần dỗ vài câu là ngoan ngoãn đưa tiền cho hắn.

Thứ tiền mà đến cả liều mạng cướp bóc cũng chưa chắc lấy được.

Mọi người đều nghĩ rằng một kẻ lưu manh tốt nghiệp cấp hai như hắn không xứng với thiếu gia cao quý này.

Nhưng nào ai biết, trong mắt Diêm Từ, thiếu gia chỉ là một cái máy ATM rút tiền giàu nứt đố đổ vách, vừa ngu lại vừa rộng rãi.

Hắn theo đuổi cậu ta, cùng cậu ta đến lớp, chẳng qua chỉ để giữ chiếc máy rút tiền ưu việt này khỏi bị kẻ khác lừa mất.

Bị người khác lừa thì hắn sẽ không lấy được tiền nữa.

Dù sao cũng chẳng ai hào phóng hơn chiếc máy rút tiền này.

Nhưng giờ tận thế đến rồi, xác sống bất tử ngày càng nhiều, thế giới biến thành địa ngục.

Mặc dù nguy hiểm hơn, nhưng thế giới này lại càng phù hợp với hắn.

Không cần học vấn, không cần gia thế, mọi thứ đều do sức mạnh quyết định.

Quy tắc, trật tự, pháp luật, đạo đức, tất cả sẽ dần sụp đổ.

Cuối cùng trở thành một thế giới vặn vẹo và b*nh h**n.

Một trật tự mới sẽ được thiết lập, nơi mà sức mạnh là quy tắc duy nhất.

Chỉ có kẻ mạnh mới được quyền định đoạt quy tắc.

Tiền đã không còn giá trị.

Ngay khi trốn khỏi Đại học Số 2, Diêm Từ đã nhận ra điều này.

Vậy nên Thời Thanh với hắn cũng chẳng còn tác dụng.

Một thiếu gia như cậu, trong tận thế chỉ là gánh nặng.

Gánh nặng không biết tự lượng sức, đầu óc lại mơ hồ.

Diêm Từ không muốn vướng phải gánh nặng như vậy.

Người vô dụng với hắn, hắn sẽ không chút do dự mà bỏ rơi.

Mất đi sự bảo vệ của hắn, thiếu gia này e là chẳng sống được bao lâu.

Thậm chí có thể trở thành món đồ chơi dưới thân người khác chỉ vì gương mặt này.

Dù sao thì ngoài gương mặt, cậu ta chẳng còn gì đáng giá.

Mà hắn lại không hứng thú với loại thiếu gia ngoài mặt đẹp thì vô dụng này.

Hắn thích kẻ mạnh hơn, kẻ có thể sánh ngang với mình.

Dù thiếu gia đã cho hắn tiền suốt mấy tháng, Diêm Từ cũng chẳng có ý định đưa cậu ta đến nơi an toàn rồi bỏ đi.

Vì như thế quá phiền phức.

Mà hắn ghét phiền phức nhất.

Vài phút trước, Diêm Từ vẫn nghĩ như vậy.

Nhưng giờ đây...

Diêm Từ cụp mắt nhìn thiếu niên, đáy mắt ánh lên một tia u tối khó lường.

Thiếu niên ngồi bệt trên nền đất bẩn thỉu, ngoan ngoãn mà bối rối, như thể ai bắt nạt cũng không phản kháng.

Da dẻ trắng nõn như ngọc, lại ánh lên sắc đỏ, tựa như được thoa phấn son thượng hạng, đẹp như đóa hoa đào đang nở rộ.

Hắn có cảm giác muốn chiếm lấy cậu, khiến cậu hoàn toàn thuộc về mình.

Thế giới giờ đây, chỉ cần đủ mạnh là có thể làm mọi điều mình muốn.

Chẳng hạn như... thiếu gia nhỏ bé kiều diễm trước mặt.

Ánh mắt Diêm Từ quá mãnh liệt, Nguyễn Thanh muốn phớt lờ cũng không thể.

Trong lòng cậu dâng lên nỗi bất an, khẽ mím môi.

Phải mau chóng thoát khỏi Diêm Từ mới được.

Một kẻ vốn chẳng có chút đạo đức trước tận thế, sau tận thế chắc chắn sẽ càng điên cuồng.

Huống hồ cậu còn là kiểu nhân vật "thánh mẫu".

Có lẽ vì Nguyễn Thanh im lặng quá lâu, Diêm Từ khẽ cười, ánh mắt sâu thẳm: "Cậu định nuốt lời sao?"

Nghe vậy, cơ thể mảnh khảnh của Nguyễn Thanh khẽ cứng lại, gương mặt càng đỏ hơn vài phần, nhưng vẫn nhẹ nhàng lắc đầu.

Nguyên chủ không phải kiểu người thất hứa, những gì đã hứa thì nhất định sẽ làm.

Nguyễn Thanh chống tay đứng dậy, từ từ nhấc người lên.

Vì đứng dậy chậm nên không còn bị chóng mặt tối sầm như lúc nãy nữa.

Tuy vậy, đầu vẫn còn hơi choáng váng.

Cảm giác này giống hệt triệu chứng của tụt đường huyết.

Nhưng Nguyễn Thanh biết mình không phải bị tụt đường huyết, mà là cơ thể cậu yếu đi rõ rệt.

Ban đầu, cậu còn nghĩ đó là do tinh thần tiêu hao quá nhiều ở phó bản trước.

Nhưng hiển nhiên không chỉ có vậy.

Rất có khả năng là trò chơi đang nhắm vào cậu, cố tình hạn chế sức khỏe cơ thể.

Trong một phó bản mà bị giới hạn thể chất như thế này, gần như là án tử.

Thêm vào đó là nhân vật mà cậu đang đóng vai, mục đích của trò chơi đã quá rõ ràng rồi.

Trò chơi muốn cậu chết trong phó bản này.

Nguyễn Thanh sau khi đứng dậy liền ngước nhìn Diêm Từ.

So với người bình thường, Diêm Từ rất cao, khoảng chừng 1m93.

Còn Thời Thanh chỉ cao 1m75, chênh lệch gần 20cm.

Nguyễn Thanh nhìn Diêm Từ, người chẳng hề có ý định cúi xuống, hàng mi dài khẽ run, khuôn mặt đỏ bừng, bối rối mím chặt đôi môi mỏng.

"Cái, cái đó... Cậu... cậu có thể... cúi đầu xuống một chút được không?"

Có lẽ vì quá xấu hổ, Nguyễn Thanh nói mà cứ ngập ngừng, lắp bắp, đến khi nói xong thì cả khuôn mặt đã đỏ bừng như phát sốt.

Ngay cả vành tai cũng chẳng thoát khỏi sắc đỏ ấy.

Diêm Từ giờ đây đã không còn chút nào vẻ tàn nhẫn khi chiến đấu với xác sống, trông có phần dễ gần hơn.

Đối với nguyên chủ, Diêm Từ thực sự được coi là người dễ tính.

Những yêu cầu như vậy, hắn thường sẽ đồng ý.

Ngay khi Nguyễn Thanh nghĩ rằng hắn sẽ cúi xuống, thì Diêm Từ thản nhiên thốt ra ba chữ: "Không được á~."