Trở Thành NPC Xinh Đẹp Trong Trò Chơi Vô Hạn - Chương 194
topicTrở Thành NPC Xinh Đẹp Trong Trò Chơi Vô Hạn - Chương 194 :Bút Tiên (35)
◎ Hết ◎
Thế nhưng hệ thống đã kêu lên quá muộn.
Quyển sách lật dưới đầu ngón tay thiếu niên rốt cuộc cũng chậm lại, đã vượt qua hai phần ba, rồi dừng lại ở một trang cụ thể.
Trang ấy ghi chép một nghi thức thanh tẩy quy mô lớn có thể thanh lọc mọi oán niệm và oán khí.
Thiếu niên hiển nhiên là muốn thanh tẩy hài cốt cốt và linh hồn của Bút Tiên.
Thế nhưng mọi thứ thuộc về Bút Tiên từ lâu đã gắn liền với Quỷ Vực — "hắn" chính là Quỷ Vực, mà Quỷ Vực cũng chính là "hắn".
Thanh tẩy "hắn" cũng đồng nghĩa với việc thanh tẩy cả Quỷ Vực.
Nghi thức ấy đòi hỏi sức mạnh và tinh thần lực khổng lồ.
Người bình thường chắc chắn không thể làm được, vì họ hoàn toàn không có sức mạnh đó — nhưng thiếu niên thì khác.
Thiếu niên lúc này cũng chưa sở hữu sức mạnh ấy, thế nhưng thân phận của cậu lại đặc biệt vô cùng. Trong sách còn ẩn chứa sức mạnh thuộc về cậu, rất có thể sẽ bị dẫn dắt để thức tỉnh sớm.
Hệ thống muốn lao đến ngăn cản, nhưng vẫn muộn một bước.
Ngay khi trang sách dừng lại, một luồng ánh sáng trắng chói lòa bùng lên, đến cả âm khí cũng không thể che lấp được, nhật nguyệt cũng không thể so sáng.
Tựa như thế giới vừa bị kéo về lại ban ngày.
Thậm chí còn rực rỡ hơn cả ánh sáng ban ngày, chói mắt đến mức người ta không thể nào mở mắt nổi.
Hệ thống nhìn thấy cảnh tượng ấy, toàn thân máu huyết gần như đông cứng, sự sợ hãi và lo lắng trong đáy mắt cũng nhiều đến mức không thể nhìn rõ được.
Cả đầu óc cũng trở nên trống rỗng.
Ánh sáng ấy vừa bùng lên, thiếu niên ở gần đó liền bị bao phủ bên trong, cả người lơ lửng giữa không trung.
Mái tóc thiếu niên dài ra trong chớp mắt, y phục chẳng biết từ lúc nào đã biến thành một bộ trường bào trắng tinh tế và hoa lệ, viền áo được thêu bằng chỉ vàng thành những hoa văn đặc biệt, tôn lên khí chất tôn quý kinh diễm.
Lúc ấy thiếu niên đang nhắm mắt, gương mặt như được vẽ ra, đẹp đến mê hoặc lòng người, đẹp đến mức khiến cả thế gian trong khoảnh khắc ấy trở nên ảm đạm vô sắc.
Thế nhưng giữa đôi mày thanh tú kia lại ẩn chứa nỗi bi thương cùng u sầu, như thể đang tiếc thương điều gì đó.
Dù cậu chưa mở mắt, người ta vẫn cảm nhận được sự dịu dàng tỏa ra khắp nơi, dịu dàng đến mức không mang theo chút sắc bén nào.
Tựa như trong cái giá lạnh tuyệt vọng của mùa đông, có một tia nắng ấm áp rọi xuống, sưởi ấm cả thế giới.
Khiến người ta không kìm được mà sinh lòng khao khát.
Như thể cậu chính là sự cứu rỗi duy nhất giữa một thế giới tuyệt vọng.
Trường bào trắng của thiếu niên nhẹ nhàng bay theo gió, mái tóc dài như dải lụa cũng tung bay trong không trung, quanh thân vương vấn ánh sáng trắng nhàn nhạt, đẹp đến nghẹt thở.
Và cũng đẹp đến mức không từ ngữ nào có thể miêu tả được.
Giống như một vị thần giáng thế.
Không, chẳng phải "giống như" nữa, nếu cứ tiếp tục thế này, cậu sẽ thực sự thức tỉnh.
Thế nhưng linh hồn mỏng manh của thiếu niên hoàn toàn không thể chịu nổi bất cứ sức mạnh nào, chứ đừng nói đến thức tỉnh.
Quyển sách trôi nổi bên đầu ngón tay thiếu niên dường như cũng nhận ra mình đã gây ra lỗi, lập tức khép lại, rơi thẳng xuống đất.
Đã quá muộn rồi
Ánh sáng quanh người thiếu niên không hề tản bớt đi, nhưng khóe miệng cậu đã bắt đầu rỉ máu, thân ảnh trở nên mờ nhạt, ngay cả hơi thở cũng yếu đi rõ rệt.
Dù là người không biết chuyện cũng có thể nhận ra, nếu cứ tiếp tục thế này, thiếu niên nhất định sẽ gặp chuyện.
Tình huống tồi tệ nhất chính là linh hồn chịu không nổi mà tan biến.
Không phải chết trong phó bản, mà là thực sự chết, chết vĩnh viễn.
Có thể chỉ một giây sau khi thức tỉnh, cậu sẽ hoàn toàn biến mất.
Biến mất khỏi trời đất, không để lại bất kỳ dấu vết nào.
Trừ khi... ngăn cậu lại.
Thế nhưng nó đâu có đủ sức mạnh để phong ấn cậu. Muốn ngăn cản cậu thức tỉnh, chỉ còn lại một cách.
...Giết cậu.
Trong đáy mắt hệ thống ánh lên quyết tuyệt, nó siết chặt con dao trong tay.
Ngay lúc hệ thống định bước tới, thì một bóng người bỗng hiện lên trước mặt thiếu niên, cách cậu không xa.
Là Kỳ Vân Thâm.
Nhưng cũng không phải là Kỳ Vân Thâm.
Bởi khí chất hoàn toàn khác biệt Kỳ Vân Thâm trước đây luôn ôn hòa như ngọc, còn giờ đây lại tỏa ra một áp lực mạnh mẽ và kinh hoàng.
Đó là... người thống trị tối cao trong Trò chơi Kinh dị Vô hạn.
Chủ hệ thống của trò chơi.
Chủ hệ thống của trò chơi sở hữu sức mạnh có thể phong ấn việc thức tỉnh của thiếu niên.
Hệ thống buông lỏng con dao trong tay một chút, nhưng sự căng thẳng nơi đáy mắt vẫn chưa tiêu tan.
Chủ hệ thống đã đến, tốt nhất nó nên rời khỏi cơ thể của Kiều Nặc, giấu mình đi.
Dù sao thì... nó đã phản bội chủ hệ thống.
Thế nhưng lúc này hệ thống cũng chẳng kịp lo cho mình nữa, nó chỉ chăm chăm nhìn chằm chằm vào "Kỳ Vân Thâm", sợ sẽ xảy ra chuyện gì bất ngờ.
Ngay khi "Kỳ Vân Thâm" xuất hiện, hắn không hề để ý đến hệ thống, mà đưa tay về phía Kỳ Mộc Nhiên.
Chỉ một giây sau, Kỳ Mộc Nhiên đã xuất hiện trước mặt hắn.
Sau đó, hắn không chút do dự đâm xuyên qua lồng ngực Kỳ Mộc Nhiên, rồi lấy ra trái tim.
Trái tim ấy kỳ dị đến đáng sợ toàn thân đen kịt, quanh đó còn vương vấn làn khói đen, nhìn thôi cũng thấy nguy hiểm và bất thường.
Ngay cả khi đã bị lấy ra, nó vẫn không ngừng đập, nhịp đập thậm chí còn nhanh hơn trước, hoàn toàn không giống trái tim của con người.
Nó nhìn giống hơn là...trái tim của quỷ.
Sức lực của "Kỳ Vân Thâm" không hề nhỏ, đầu ngón tay cắm sâu vào tim, làm rách cả bề mặt tim.
Thế nhưng trái tim ấy chẳng hề kháng cự, ngoan ngoãn nằm trong tay "Kỳ Vân Thâm".
Tựa như nó cũng biết tình hình hiện tại nguy hiểm đến nhường nào.
Khi trái tim đập lên từng nhịp, những bóng người máu, con mèo đen nhỏ và làn sương đen quanh hệ thống lập tức bị hút vào trái tim.
Sau khi làn khói đen nhập vào, "Kỳ Vân Thâm" không thèm liếc nhìn lấy một cái, mặt không cảm xúc mà nghiền nát trái tim ấy.
Tim cũng chẳng có lấy một chút phản kháng, giây khắc bị bóp nát, nó tan thành làn khói đen, dung nhập vào cơ thể "Kỳ Vân Thâm".
Bảy năm trôi qua, trái tim cuối cùng cũng được hoàn nguyên, sức mạnh cũng trở lại đỉnh điểm.
Lại còn là sự dung hợp trong cam tâm tình nguyện, không có phần nào phản đối.
Khi làn khói đen hoàn toàn dung nhập vào cơ thể, "Kỳ Vân Thâm" đưa ngón tay vẽ ra vài đạo quang mang màu đen giữa không trung.
Mang theo một loại uy áp khủng khiếp chỉ cần nhìn vào cũng khiến người nghẹt thở.
Tất cả những ánh sáng đó dường như hợp thành một đồ án đặc biệt, sau khi vẽ xong, đồ án tự động phóng to.
Sau đó dung nhập vào lòng đất, ánh sáng từ đó lập tức tỏa ra, hình thành nên một pháp trận khổng lồ.
Tiếp đó, "Kỳ Vân Thâm" nửa quỳ trên mặt đất, đặt tay lên trận pháp, dốc toàn bộ sức mạnh vào trong.
Pháp trận lập tức xoay nhanh, làn khói đen từ đó phun trào, mang theo thế hủy diệt cả thiên địa, khiến mọi tồn tại trở nên nhỏ bé vô cùng.
Cả thế giới bỗng chốc trở nên u tối, đến cả ánh sáng chạm vào khói đen cũng lập tức bị nuốt chửng, như một hố đen khổng lồ.
Có thể nuốt trọn mọi thứ cả ánh sáng lẫn thời gian.
Khói đen nhanh chóng lan rộng, bao bọc lấy từng điểm sáng trắng đang tản ra.
Khoảnh khắc ấy, đen và trắng quấn chặt vào nhau.
Tựa như khoảnh khắc vĩnh hằng, cũng tựa như luân hồi đời đời kiếp kiếp.
"Phong."
Một chữ nhẹ nhàng vang lên từ miệng "Kỳ Vân Thâm", thời gian lập tức đông cứng, pháp trận nuốt trọn toàn bộ ánh sáng trắng.
Thiếu niên giữa không trung cuối cùng cũng trở lại dáng vẻ ban đầu, chỉ là trông còn yếu ớt hơn trước.
Khuôn mặt tái nhợt không chút huyết sắc, thậm chí còn mang theo một lớp trong suốt mờ ảo.
Khoảnh khắc bị phong ấn, thiếu niên giống như cánh bướm bị bẻ gãy, rơi thẳng từ không trung xuống.
"Kỳ Vân Thâm" nhẹ nhàng đón lấy cậu, sau đó lau đi vệt máu bên khóe miệng, động tác dịu dàng vô cùng.
Ngay giây tiếp theo sau khi lau xong, "Kỳ Vân Thâm" liền lạnh lùng nhìn về phía hệ thống, giọng nói nghe như thản nhiên, nhưng lại lạnh lẽo đến thấu xương: "Giải thích."
Hệ thống thấy thiếu niên bình an vô sự thì thở phào nhẹ nhõm, nỗi lo lắng vừa rồi khiến nó không còn sức lực, ngã phịch xuống đất.
Nghe thấy lời "Kỳ Vân Thâm", nó cúi đầu, không nói gì, cũng không biện hộ.
Bởi vì tất cả là lỗi của nó.
Vì tư tâm và sơ suất của bản thân, suýt chút nữa đã hại chết thiếu niên.
Đi theo thiếu niên quá lâu, nó đã sớm quên mất mục đích và xuất thân của mình.
Nó chỉ là một phần hệ thống được chủ hệ thống phái đến để dẫn dụ thiếu niên chết trong phó bản mà thôi.
Thiếu niên yếu ớt không phải vì bệnh tim, mà bởi linh hồn cậu quá yếu.
Để tránh cho cậu tổn thương chính mình, họ mới để cậu tin rằng mình mắc bệnh tim.
Linh hồn mỏng manh của thiếu niên không chịu nổi bất kỳ sóng gió hay sức mạnh nào.
Nếu không thì chủ hệ thống cũng chẳng cố tình giữ lại đạo cụ không chịu giao ra.
Chỉ đơn giản vì linh hồn thiếu niên không thể chịu nổi mà thôi.
Bởi dù là sức mạnh thuộc về chính thiếu niên, cậu còn chẳng thể tiếp nhận, chứ đừng nói đến năng lượng hệ bóng tối hoàn toàn trái ngược với cậu trong trò chơi kinh dị.
Nếu đưa đạo cụ cho thiếu niên, chưa tới nửa ngày, linh hồn cậu sẽ bị ăn mòn đến tan biến.
Tất nhiên là không dám giao ra rồi.
Kỳ thực để thiếu niên chết trong phó bản là lựa chọn tốt nhất có thể dưỡng lại linh hồn mỏng manh, cũng tránh được mọi nguy hiểm.
Chủ hệ thống sẽ tạo ra một môi trường tương đối an toàn cho cậu, giống như lúc ban đầu.
Nhưng không ai nỡ xuống tay với cậu cả.
Dù chủ hệ thống đã không ít lần thiết kế cái chết cho cậu nhưng cuối cùng vẫn chẳng thể ra tay.
Bởi vì... không đành lòng.
Muốn giết thiếu niên thật ra rất dễ, thiếu niên đã mất hết toàn bộ sức mạnh, chỉ cần ném cậu vào một phó bản truy sát mà ở đó chẳng ai kính sợ thần linh, e là còn chưa qua được ngày đầu tiên đã chết rồi.
Nhưng lại không nỡ.
Không nỡ để cậu đau, không nỡ để cậu chịu khổ, thậm chí không nỡ để cậu phải chứng kiến những xấu xa của nhân tính hay cảnh ly biệt sinh tử.
"Kỳ Vân Thâm" vừa nhìn thấy dáng vẻ này của hệ thống thì đã biết chuyện gì đang xảy ra.
Phần hệ này lại nảy sinh ra một loại tình cảm không nên có, đã phản bội hắn.
Nhưng lại sợ hắn phát hiện, nên đã giấu nhẹm mọi thứ.
"Kỳ Vân Thâm" cười khẽ, nụ cười mang theo vẻ kiêu ngạo lẫn giễu cợt: "Gan mày cũng lớn đấy."
Đến cả hắn còn không dám làm, vậy mà một phân thân nhỏ bé như nó lại dám nghĩ.
Cười xong, "Kỳ Vân Thâm" liền lạnh lùng đưa tay ra, định thu hồi hệ thống ngay tại chỗ.
Hệ thống không hề bỏ chạy, chỉ lặng lẽ đứng đó chờ đợi cái chết của mình.
Chủ hệ thống trò chơi nếu thu hồi nó, tuyệt đối sẽ không để nó giữ lại ý thức.
Không ai lại để một phân thân giữ lại ý thức cả, bởi như thế sẽ ảnh hưởng quá nhiều đến bản thể.
Cùng lắm chỉ đọc lại ký ức của phân thân mà thôi.
"Kỳ Vân Thâm" quả thật cũng nghĩ như vậy, định xóa bỏ ý thức của phân thân này, chỉ lấy ký ức.
Nhưng giây tiếp theo hắn lại dừng lại.
Hắn đã bị đặt cấm chế, người đó không cho phép hắn lại gần thiếu niên.
Dù hắn là một phần tách ra từ người đó cũng không được.
Vì người đó cho rằng phân thân đã tách ra không còn là bản thể.
Người đó không cho phép bất kỳ ai có lòng tham với thiếu niên, cho dù là phân thân của chính mình cũng không thể.
Nhưng toàn bộ trò chơi kinh dị vô hạn này lại cần một người cai quản, còn thiếu niên thì cần một người bảo vệ.
Vậy nên mới tạo ra nó.
Thế nhưng cũng đồng thời đặt cấm chế không cho hắn đến gần.
Trừ phi thiếu niên rơi vào nguy hiểm, bằng không mỗi lần lại gần, hắn sẽ phải chịu phản phệ, trí nhớ bị xóa sạch, trở về như ban đầu.
Người đó không cho phép hắn nảy sinh bất kỳ tình cảm nào không nên có.
Nếu lần này không phải do thiếu niên bất ngờ thức tỉnh, thì trái tim kia cũng sẽ không phối hợp để hắn sử dụng.
Và hắn cũng sẽ không thể gặp được thiếu niên.
Còn phân hệ thì chỉ mang trong mình chưa tới một phần trăm sức mạnh của hắn, nên khi đến gần thiếu niên cũng sẽ không chạm phải cấm chế kia.
"Kỳ Vân Thâm" cúi mắt nhìn thiếu niên đang nằm trong lòng mình.
Thật ra đây là lần đầu tiên hắn được nhìn thấy thiếu niên, trước đây hắn chỉ có thể nhìn qua các đoạn phát sóng trực tiếp mà thôi.
"Kỳ Vân Thâm" rút tay lại, khẽ vuốt mái tóc rối bời của thiếu niên, trong mắt ngập tràn dịu dàng và lưu luyến.
Ngay giây tiếp theo, hắn cúi đầu xuống, nhẹ nhàng đặt một nụ hôn lên trán thiếu niên.
Không có một chút áp chế, không có một chút xâm lấn, thậm chí cũng chẳng mang theo chút ám muội nào.
Chỉ có sự thành kính và trân trọng tuyệt đối.
Tựa như thiếu niên chính là báu vật quý giá nhất của hắn.
"Kỳ Vân Thâm" nhẹ nhàng đặt thiếu niên xuống đất, rồi thân ảnh từ từ tan biến tại chỗ.
【Chúc mừng người chơi đã vượt ải phó bản "Bút Tiên".】
【Phó bản "Bút Tiên" mất NPC mấu chốt, đang trong quá trình điều chỉnh, xin hãy chờ đợi.】
⸻
Lời tác giả:
Có rất nhiều bé cưng đã đoán đúng thân phận của Thanh Thanh, lúc đó mình thật sự thấy các bạn giỏi quá, cứ tưởng mọi người chỉ chú ý đến Sâu Sâu thôi cơ (nếu có bé cưng nào chưa hiểu cũng đừng lo, cứ từ từ đi theo mình rồi sẽ hiểu thôi nhé)
Chương sau sẽ vào khu chính của thành phố trò chơi, có diễn biến cốt truyện, nhưng cũng sẽ có rất nhiều bình luận. Cá nhân mình khuyên là nên đọc, nhưng nếu không đọc thì cũng không ảnh hưởng lắm đâu, không sao hết.
-----
Edit đôi lời muốn nói:
- Vì tâm thế vừa đọc vừa edit nên cốt truyện tôi cũng không nắm chắc bao nhiêu phần, cũng là vừa đọc vừa hồi hộp vừa mong chờ thôi, má ơi muốn biết quá khứ công thụ quá mọi người ơi (không spoil) vì vậy nên mọi người phải ngóng cùng tui, tui sẽ rò trước 1 chương ở raw hehe 🫶🏻🫶🏻
- Có ai hiểu đoạn Sâu Sâu thì cmt giải thích nhíe mọi người, tại tui cũng không hiểu cho lắm 🥲🥲