Bệnh Mỹ Nhân Mang Thai Rồi, Không Chạy Nữa - Chương 88

topic

Bệnh Mỹ Nhân Mang Thai Rồi, Không Chạy Nữa - Chương 88 :

Tiệc đóng máy.

Trong phòng, Hứa Tích Sương tựa người trên ghế, lười biếng lướt điện thoại. Cậu ăn chẳng được bao nhiêu, trong khi những người khác xung quanh đang trò chuyện rôm rả, cụng ly cười nói. Nhưng chẳng ai dám bắt chuyện với cậu, cũng chẳng ai dám mời rượu.

Dù sao thì, Hứa Tích Sương không chỉ là nam phụ trong bộ phim thần tượng này, mà còn là nhà đầu tư lớn nhất, là kim chủ ba ba thực sự của cả đoàn phim. Ai mà dám ép cậu uống rượu chứ? Muốn mất việc chắc?

Khi đạo diễn nghe tin đại công tử Hứa gia muốn tự mình đến đóng phim thần tượng, đã sợ đến mức đứng ngồi không yên, cẩn thận hỏi xem Hứa Tích Sương có muốn nhận vai nam chính không.

Lúc ấy, cô em họ đi cùng Hứa Tích Sương, Hứa Lộ lập tức xua tay, kiên quyết từ chối kịch bản nam chính mà đạo diễn đưa tới.

Cô còn nói đầy lý lẽ: "Nam chính là để cho nữ chính, còn nam phụ mới là linh hồn của phim. Với gương mặt như anh họ tôi, tuyệt sắc như thế này, đương nhiên phải làm vườn trường nam thần, là đại chúng tình nhân mới đúng."

Đạo diễn nghe vậy liếc nhìn khuôn mặt Hứa Tích Sương một cái, rồi âm thầm gật đầu, quả thật Hứa Lộ nói không sai.

Với dung mạo ấy, cho dù không phải con nhà giàu quyền thế, mà chỉ cần bước chân vào giới giải trí thôi, chắc chắn cũng sẽ nổi rần rần chỉ sau một đêm. Các công ty giải trí trên cả nước có khi phải tranh nhau cướp người.

Còn Hứa Tích Sương thì lại chẳng mấy bận tâm. Cậu diễn phim này chỉ để đánh cược với Hứa Lộ, miễn là cậu có thể đóng xong bộ phim và sau khi phát sóng có được hơn 50 vạn fan, thì Hứa Lộ phải hứa bỏ viết đam mỹ tiểu thuyết, ngoan ngoãn học hành, thi đỗ đại học cho cậu xem.

Phim thần tượng thì vốn chẳng có gì phức tạp, quay ở Hoành đ**m hai, ba tháng là xong. Khâu kiểm duyệt cũng nhanh, chắc chẳng bao lâu nữa sẽ được phát sóng.

Tối nay là tiệc đóng máy, Hứa Tích Sương chỉ ăn qua loa vài miếng rồi nhắn cho Hứa Lộ một tin, nói rằng mình sắp về. Sau đó cậu tắt điện thoại, đứng dậy rời bàn, để mặc mọi người tiếp tục ăn uống vui vẻ, còn mình thì về khách sạn nghỉ ngơi, chuẩn bị sáng sớm mai bay về nhà.

Rời bàn tiệc, nữ chính của đoàn phim khẽ nhắc Hứa Tích Sương: "Anh quên lấy ly nước của mình rồi."

"Cảm ơn đã nhắc." Hứa Tích Sương mỉm cười đáp, đưa tay cầm lấy chiếc ly màu lam của mình rồi quay người rời đi. Cậu không để ý rằng, ngay khoảnh khắc ấy, biểu cảm của nữ diễn viên thoáng cứng lại, có chút mất tự nhiên.

Bước ra khỏi phòng tiệc, không rõ là do chủ quán tắt bớt đèn để tiết kiệm điện, hay cố tình muốn tạo không khí trầm lắng, mà hành lang bên ngoài tối mờ, ánh sáng lờ mờ như phủ một tầng sương mỏng.

Hứa Tích Sương hơi nheo mắt, đợi một lúc cho quen với ánh sáng rồi mới tiếp tục đi về phía trước. Cậu chưa đi được bao xa, thì ở chỗ rẽ hành lang, suýt nữa đụng phải một người đàn ông cao lớn đi tới.

"Xin lỗi." Hứa Tích Sương phản xạ mở miệng trước.

Người kia đội mũ lưỡi trai, nghe thấy liền cúi đầu nhìn cậu một cái. Đúng lúc ấy, Hứa Tích Sương ngẩng đầu lên, ánh mắt hai người chạm nhau, cậu khựng lại trong thoáng chốc.

Khuôn mặt đối phương có nét công kích rõ rệt, đường nét lập thể, vừa sắc bén vừa gợi cảm. Một gương mặt khiến bất kỳ ai nhìn thấy cũng sẽ không dễ gì quên được——

Yến Ngọc Sơn.

Hiện tại, Yến Ngọc Sơn đỉnh lưu ảnh đế của giới giải trí, người được mệnh danh là Bá vương trong vòng, là cái tên không ai không biết. Kỹ năng diễn xuất đỉnh cao, giải thưởng nhận đến mỏi tay, hậu thuẫn lại cực kỳ vững chắc. Nghe nói tính khí không tốt, miệng độc đến đáng sợ, nhưng chẳng ai dám đụng vào, càng không ai dám chọc giận.

"Không sao." Yến Ngọc Sơn cất giọng thấp, nhẹ nhàng đáp lại. Ánh mắt anh lướt qua gương mặt Hứa Tích Sương, bình thản đến lạnh nhạt.

Giọng nói trầm thấp kia như mang theo từ tính, khiến tai Hứa Tích Sương khẽ tê dại. Hứa Tích Sương nhìn chằm chằm vào nốt ruồi nhỏ nơi khóe mắt trái của Yến Ngọc Sơn, trong lòng dấy lên một chút xúc động muốn mím môi. Rất nhanh, cậu kìm lại, lễ phép gật đầu, rồi bước sang bên, đi lướt qua anh, rẽ vào hành lang.

Hứa Tích Sương không hề quay đầu, cũng chẳng biết rằng Yến Ngọc Sơn không hề rời đi ngay như cậu nghĩ. Ngược lại, anh đứng nguyên tại chỗ thêm vài giây, ánh mắt dõi theo đến khi bóng lưng Hứa Tích Sương hoàn toàn khuất hẳn, mới chậm rãi tiếp tục bước đi.

Về đến khách sạn, Hứa Tích Sương đặt đồ xuống, bất giác lại nhớ đến khoảnh khắc va chạm vừa rồi. 

Không thể phủ nhận, Yến Ngọc Sơn thật sự là kiểu người đẹp đến mức không tìm được lỗi nào. Từng đường nét đều chạm trúng gu thẩm mỹ của cậu, thậm chí ngay cả nốt ruồi nhỏ ở mí mắt cũng khiến cậu thấy quá mức quyến rũ.

Hơn nữa, tính cách hình như cũng chẳng giống lời đồn cho lắm. Vừa rồi cậu suýt đụng phải đối phương, vậy mà Yến Ngọc Sơn không hề nổi giận, không ném cú đấm nào, cũng chẳng lạnh lùng bỏ đi, chỉ đơn giản nói một câu không sao, rồi kết thúc câu chuyện.

Hứa Tích Sương thuận tay mở điện thoại, tra thử thông tin về Yến Ngọc Sơn. Hóa ra đối phương gần đây cũng đang quay phim, là một bộ hình trinh kịch, và trùng hợp thay, hôm nay cũng là ngày đóng máy. Có lẽ vì hai đoàn phim cùng chọn nhà hàng tổ chức tiệc, nên hai người mới tình cờ chạm mặt.

Hứa Tích Sương xem thêm một lúc, ghi nhớ vài cái tên phim mà Yến Ngọc Sơn từng đóng, trong lòng nghĩ khi nào rảnh, ví dụ lúc ngồi trên máy bay, cậu sẽ tìm xem thử.

Thuận tay mở nắp chai nước, Hứa Tích Sương uống một ngụm rồi đặt ly xuống bàn trà, chuẩn bị đi tắm. Quần áo vừa cởi được nửa chừng, điện thoại bỗng vang lên vài tiếng ting. Hứa Tích Sương với lấy, mở ra là tin nhắn từ nữ chính của đoàn phim.

Nữ chính gửi tin nhắn: "Ngày mai anh đi rồi, tối nay tôi có thể đến gặp anh nói vài câu được không?"

Ngón tay Hứa Tích Sương khẽ dừng lại trên màn hình.

Cậu biết nữ chính này đối với cậu có tình cảm vượt ra ngoài vai diễn, có lẽ là do ảnh hưởng từ kịch bản. Nhân vật nam phụ si tình mà hắn đóng vốn được khán giả yêu thích hơn kiểu nam chính hơi dầu mỡ kia. Nhiều lần trong lúc diễn chung, Hứa Tích Sương đều nhận ra ánh mắt nữ chính nhìn mình không quá bình thường, nhưng vì đối phương chưa từng nói thẳng, cậu cũng khó mà từ chối rõ ràng.

Thế nhưng tối nay, tin nhắn cô ta gửi tới đã xem như lời tỏ tình ngầm.

Hứa Tích Sương nghĩ, dù sao sau này hắn cũng sẽ không tiếp tục ở lại giới giải trí nữa. Diễn xong bộ phim này, cậu sẽ rút lui, về nhà rồi tiếp tục hành trình du lịch vòng quanh thế giới của mình. Nghĩ vậy, cậu gõ mấy chữ, thẳng thắn trả lời đối phương: "Tôi là gay."

Cậu chưa từng ngại công khai xu hướng của bản thân. Dù gì thì hiện nay hôn nhân đồng giới đã được pháp luật công nhận nhiều năm, trong giới giải trí cũng không thiếu những cặp đôi nam nam công khai. Huống hồ, nếu nói rõ điều này có thể giúp cậu giải quyết được phiền phức, Hứa Tích Sương lại càng chẳng có gì phải do dự.

Trên WeChat, dòng chữ "Đối phương đang nhập..." nhanh chóng biến mất, thay bằng tên của nữ chính. Hứa Tích Sương chờ khoảng nửa phút, vẫn không thấy tin nhắn phản hồi, liền hiểu rằng đối phương đã hiểu rõ ý của mình và từ bỏ.

Tắt điện thoại, cậu tiếp tục c** q**n áo, bước vào phòng tắm, định tắm rửa thật kỹ để thư giãn một chút.

Ngâm mình trong nước được vài phút, Hứa Tích Sương bỗng cảm thấy cơ thể mình càng lúc càng nặng nề, đầu óc cũng bắt đầu choáng váng, giống như đã ngâm quá lâu trong suối nước nóng vậy.

Nhận ra có điều không ổn, Hứa Tích Sương cố gắng chống người đứng dậy khỏi bồn tắm, nhưng phát hiện tay chân mình mềm nhũn, gần như không có chút sức lực nào. Đầu óc mơ hồ như sắp hóa thành một mớ bột nhão, cậu vừa cố nhớ xem mình đã bị hạ độc ở đâu, vừa gắng gượng vươn tay lấy chiếc áo choàng tắm trên giá, khoác vội lên người rồi lần mò về phía tay nắm cửa.

Khoảng cách từ bồn tắm đến cửa vốn chẳng xa, nhưng lúc này với Hứa Tích Sương lại dài dằng dặc. Mỗi bước đi đều nặng nề, tầm nhìn trước mắt chao đảo như say sóng. Trong đầu cậu thoáng qua một ý nghĩ kinh hoàng, người kia rốt cuộc đã cho hắn uống bao nhiêu thuốc? Chẳng lẽ mục đích không phải là muốn chiếm đoạt, mà là muốn cậu mất mạng sao?

Nếu như khi nãy Hứa Tích Sương còn có thể tự trấn an, thậm chí tự giễu đôi câu, thì đến lúc này, Hứa Tích Sương đã thực sự bắt đầu hoảng loạn.

Hứa Tích Sương vừa định chạm tay vào nắm cửa, thì cánh cửa bỗng cạch một tiếng, bị đẩy mạnh từ bên ngoài.

Cậu sững lại, theo phản xạ ngẩng đầu lên.

Đập vào mắt cậu là Yến Ngọc Sơn. Trên người đối phương còn vương mùi rượu nhàn nhạt, tóc cắt ngắn gọn gàng lộ rõ đường nét sắc sảo của gương mặt, ánh mắt lạnh lùng mà sâu thẳm, khí thế như ép người.

Hứa Tích Sương theo bản năng lùi về sau một chút, tấm áo tắm lỏng lẻo quấn quanh người càng khiến dáng vẻ cậu thêm yếu ớt.

Yến Ngọc Sơn cũng hơi khựng lại. Rõ ràng anh không ngờ trong phòng lại có người, hơn nữa còn là Hứa Tích Sương. Trong mắt anh thoáng qua một tia kinh ngạc rồi gần như ngay lập tức nhận ra có lẽ mình đã vào nhầm phòng.

Dù trong đầu vẫn còn hơi men và cơn choáng nhẹ, anh vẫn theo bản năng muốn giải thích, giọng trầm thấp khàn khàn vang lên giữa hơi nước mờ mịt: "Xin lỗi, tôi vào nhầm phòng—"

Yến Ngọc Sơn vốn định giải thích rằng mình chỉ vô tình đi nhầm phòng, muốn tắm nước lạnh để tỉnh táo lại, hoàn toàn không có ý xấu. Anh cũng không ngờ Hứa Tích Sương lại ở đây. 

Thế nhưng, khi ánh mắt lướt qua dáng vẻ đối phương trong làn hơi nước mờ ảo, bước chân Yến Ngọc Sơn bỗng khựng lại. Hơi thở anh trở nên nặng nề, lý trí cùng sự tỉnh táo vốn đã mỏng manh nay lại như bị thứ gì đó quấn chặt.

Yến Ngọc Sơn cắn răng, cố gắng đè nén cảm giác hỗn loạn đang dâng lên, dược tính trong cơ thể như một ngọn lửa, l**m dần lấy từng tấc kiên định cuối cùng trong anh. Ánh mắt vốn sáng rõ giờ đã pha thêm một tầng tối tăm khó nói.

Hứa Tích Sương còn chưa kịp mở miệng, Yến Ngọc Sơn đã bước nhanh tới, động tác gần như bị bản năng dẫn dắt.

Khoảng cách giữa hai người bị rút ngắn trong nháy mắt, hơi thở của Yến Ngọc Sơn phả lên da, nóng bỏng và hỗn loạn. Hứa Tích Sương ngẩn ra, cảm giác choáng váng trong cơ thể càng thêm rõ rệt, toàn thân mềm nhũn, gần như không còn sức chống đỡ.

Yến Ngọc Sơn giữ lấy cậu, lực đạo vừa mạnh vừa run. Ánh mắt hai người chạm nhau, trong đó là kinh ngạc, mâu thuẫn, và thứ cảm xúc mờ tối mà cả hai đều không thể gọi tên.

Ngay khoảnh khắc ấy, Hứa Tích Sương chợt nhận ra không chỉ mình cậu có điều bất thường. Sắc đỏ nơi khóe mắt Yến Ngọc Sơn, cùng hơi thở gấp gáp kia, đều cho thấy đối phương dường như cũng đang bị thứ gì đó chi phối.

Hứa Tích Sương tựa như đã không còn chút sức lực nào, chỉ còn ý thức mơ hồ. Trong lúc hơi thở hỗn loạn, cậu cảm giác lý trí của mình dần chìm xuống rồi buông tay, mặc cho tất cả trôi theo bản năng.

Dù sao cả hai đều đã bị hạ dược, tránh cũng vô ích.

......

Tiếng chuông điện thoại chói tai vang lên giữa không gian yên tĩnh. Yến Ngọc Sơn cau mày, theo phản xạ đưa tay sờ sang bên cạnh nhưng chỉ chạm phải một khoảng trống lạnh lẽo.

Anh mở bừng mắt, từ trên giường bật dậy.

Căn phòng hỗn độn, gối đầu rơi xuống đất, chăn đệm xộc xệch nhưng trừ anh ra, chẳng còn ai ở đó.

Yến Ngọc Sơn sững người vài giây, rồi vừa nhận cuộc gọi vừa bước về phía phòng tắm. 

"Có chuyện gì?" Giọng Yến Ngọc Sơn khàn khàn, xen lẫn vẻ mệt mỏi và nghi hoặc.

"Anh Yến, ra đây chơi đi." Khương Dương Trạch ở đầu dây bên kia hô to, giọng nói đầy phấn khích. "Nghe nói anh quay xong phim rồi phải không? Tối nay có cuộc đua xe, anh nhất định phải tới cổ vũ đấy."

Đợi một hồi, bên kia vẫn im lặng. Khương Dương Trạch nghi hoặc: "A? Anh Yến, anh nghe không?"

Yến Ngọc Sơn nhìn chằm chằm vào hình ảnh phản chiếu trong gương, ánh mắt dần trở nên lạnh lẽo. Trên người anh vẫn còn những dấu vết rõ ràng, minh chứng cho chuyện đêm qua hoàn toàn không phải là mộng.

Ký ức mơ hồ ùa về, vài hình ảnh ngắn ngủi thoáng hiện khiến ngực Yến Ngọc Sơn siết lại, cảm giác phức tạp giữa hoang mang và nghi hoặc dâng lên từng đợt.

Yến Ngọc Sơn khẽ thở ra, khàn giọng đáp: "Không đi. Cúp máy đây."

Điện thoại tắt, căn phòng lại chìm vào tĩnh lặng. Yến Ngọc Sơn đứng trong phòng tắm, sững sờ mất nửa phút. Sau đó anh lại cầm điện thoại lên, lướt đến danh bạ, gọi người đi điều tra xem ai đã hạ thuốc mình tối qua. Người đó, anh tuyệt đối sẽ không để yên.

"Còn có một người..." Yến Ngọc Sơn dừng lại một thoáng, chợt nhớ ra điều gì, khẽ nói: "Thôi, để tôi tự tìm."

Tắm rửa xong, thay quần áo mới người phục vụ mang tới, Yến Ngọc Sơn bắt đầu lục soát khắp căn phòng. Nhưng ngoài đồ đạc của mình ra, anh không thấy bất kỳ vật gì thuộc về người kia, không một dấu vết, không một manh mối.

Ngón tay khẽ siết chặt lấy chiếc điện thoại, ánh mắt Yến Ngọc Sơn trầm xuống.

Cuối cùng, anh mở cửa, đi thẳng xuống quầy lễ tân khách sạn.

Người Yến Ngọc Sơn đang tìm lúc này đang ở trên máy bay, ngủ chập chờn.

Dù khoang hạng nhất rất thoải mái, Hứa Tích Sương vẫn ngủ không yên. Cơ thể mệt mỏi rã rời khiến cậu trở mình vài lần cũng không dễ chịu hơn là bao.

Vì trên người có đủ loại dấu vết, hơn nữa một vài chỗ không tiện nói vẫn còn hơi đau, nên Hứa Tích Sương chỉ mặc một bộ đồ ngủ mềm mại, nằm nghỉ trên giường.

Trên người cậu, những dấu vết kia quả thực có chút đáng sợ, những mảng đỏ xen lẫn tím xanh gần như phủ khắp toàn thân, ngay cả mu bàn chân và hai bên sườn cũng không chừa. Theo như chính cậu nói, cảm giác không giống như làm cả đêm, mà giống như bị đánh cả đêm, hơn nữa đối phương dường như còn có ý muốn ăn sạch cậu vậy.

Hứa Tích Sương khẽ cử động, nơi đó lại nhói đau, khiến cậu không khỏi thở dài một tiếng, thầm nghĩ Yến Ngọc Sơn thật quá tàn nhẫn. Tối qua cậu thực sự tưởng mình sẽ bị Yến Ngọc Sơn làm đến chết mất. Trời biết sáng nay cậu đã phải cố gắng thế nào mới có thể lê thân thể rã rời xuống giường, bắt xe ra sân bay.

Nghĩ lại, có lẽ đêm qua mình không nên quá chủ động. Tuy rằng sung sướng thì có sung sướng, nhưng di chứng thật quá nghiêm trọng, e rằng phải nằm nghỉ hai ngày mới hồi phục nổi. Loại trải nghiệm này, cậu tuyệt đối không muốn có lần thứ hai.

Xuống máy bay, Hứa Tích Sương lại nằm thêm một ngày trong khách sạn mình đã đặt. Cậu cầm bảng kế hoạch du lịch, đem toàn bộ lịch trình lùi lại vài ngày.

Hứa Tích Sương học rất sớm, còn từng nhảy lớp, nên mới hơn hai mươi tuổi đã tốt nghiệp đại học. Sau khi tốt nghiệp, hắn quyết định dành một năm gap year để đi du lịch vòng quanh thế giới. Kết thúc chuyến đi rồi mới tính tiếp hoặc học cao học, hoặc bắt đầu đi làm.

Còn chuyện một đêm với Yến Ngọc Sơn, hoàn toàn là ngoài ý muốn, không hề nằm trong kế hoạch của cậu.

Ngày Hứa Tích Sương quyết định đăng ký tour leo núi tuyết cùng hướng dẫn viên, cũng là ba ngày sau đêm đó, Hứa Tích Sương nhận được yêu cầu kết bạn WeChat từ Yến Ngọc Sơn.

Sau khi suy nghĩ, cậu vẫn đồng ý. Dù sao với bối cảnh của Yến Ngọc Sơn, việc tra ra thân phận cậu chỉ là chuyện sớm muộn, cho nên chắc chắn đối phương không phải tìm tới để hỏi tội.

Quả nhiên, Yến Ngọc Sơn không có ý định đó. Sau khi điều tra ra thân phận của Hứa Tích Sương, anh chỉ trầm mặc rất lâu. Ban đầu Yến Ngọc Sơn định đưa ra một khoản bồi thường trong khả năng của mình, nhưng xét đến xuất thân của Hứa Tích Sương, người kia hoàn toàn không cần thứ gì từ anh cả.

Trải qua một hồi do dự, Yến Ngọc Sơn cuối cùng cũng lấy được số WeChat của đối phương. Anh thấp thỏm gửi lời mời kết bạn và ngay khi được chấp nhận, lập tức gửi đi tin nhắn xin lỗi đã chuẩn bị sẵn từ lâu, rồi lại tiếp tục chờ đợi, thấp thỏm không yên, mong đối phương hồi đáp.

Hứa Tích Sương xem qua đoạn tin dài mà Yến Ngọc Sơn gửi đến, chủ yếu là những lời xin lỗi chân thành, kèm theo cả đề nghị bồi thường.

Cậu lại chẳng thấy có gì to tát. Nghĩ nghĩ một lúc, Hứa Tích Sương nhắn lại: "Không sao đâu."

Hứa Tích Sương lại thêm một câu: "Coi như hai bên đều vui vẻ."

Dù sao cũng là người trưởng thành, chuyện này không cần nói nhiều, cậu cũng chẳng bị thiệt gì.

Bên kia không nhắn thêm gì nữa. Hứa Tích Sương đoán Yến Ngọc Sơn hẳn đã hiểu ý mình, liền tắt điện thoại.

Ngày thứ tư nơi đất khách quê người, cũng là ngày hôm sau sau khi liên lạc với Yến Ngọc Sơn, Hứa Tích Sương đã nếm trải sự ác ý đến từ xã hội xa lạ.

Ví tiền và điện thoại của cậu đều bị trộm.

Tiền thì không đáng lo, tiền mặt mang theo không nhiều, thẻ ngân hàng dù bị lấy cũng chẳng quẹt được. Phiền phức là ở chiếc điện thoại. Tuy trong máy không có gì quá quan trọng, nhưng để phòng ngừa rủi ro, Hứa Tích Sương vẫn xóa sạch các ứng dụng mạng xã hội, hủy số điện thoại cũ, rồi đăng ký lại một số mới chỉ giữ lại phương thức liên lạc với người nhà.

Vì vậy, đến ngày hôm sau, khi cùng bạn thân trò chuyện, Yến Ngọc Sơn mới phát hiện mình đã bị Hứa Tích Sương xóa liên lạc. 

Yến Ngọc Sơn cẩn thận nhớ lại từng cuộc trò chuyện giữa hai người, nghĩ tới nghĩ lui vẫn không hiểu vì sao Hứa Tích Sương lại đột nhiên xoá anh đi.

Yến Ngọc Sơn giấu đi một phần sự thật, bịa ra chuyện một người bạn bị xóa liên lạc, rồi đem chuyện đó hỏi ý kiến Khương Dương Trạch, người nổi tiếng kinh nghiệm phong phú trong chuyện tình cảm.

Khương Dương Trạch nghĩ một lát, tiện miệng đáp: "À, vậy chắc là người ta cực kỳ ghét cái người bạn kia của anh rồi."

Yến Ngọc Sơn lập tức rơi vào trầm mặc.

Còn ở phương xa, nơi đất khách, Hứa Tích Sương rất nhanh đã quên bẵng chuyện đó. Cậu vui vẻ rong ruổi suốt ba tháng trời, cho đến khi hiện thực lại giáng xuống một cú đòn tàn khốc:

Cậu, một người đàn ông, mang thai