Bé Đáng Thương Mỗi Ngày Đều Nỗ Lực Cứu Vãn Hôn Nhân - Chương 34
topicBé Đáng Thương Mỗi Ngày Đều Nỗ Lực Cứu Vãn Hôn Nhân - Chương 34 :
Tác giả: Yểu Yểu Nhất Ngôn | Editor: Chan
Ôn Tụng xuống xe mới khôi phục lại hơi thở.
Vừa nãy ở trên xe, cậu sắp ngạt thở đên nơi rồi, Chu Yến Chi không chủ động, nhưng ánh mắt rất mờ ám, mờ ám đến mức một kẻ đần độn về cảm xúc như Ôn Tụng cũng có thể nhận ra điều gì sắp xảy ra tiếp theo.
Nhưng Chu Yến Chi cứ mãi chịu không hành động.
Ôn Tụng đã nuốt nước miếng đến khô cả họng, vẫn không đợi được Chu Yến Chi tiến tới.
Cậu bắt đầu dao động: Tiên sinh thực sự muốn hôn mình sao? Có phải mình lại tự mình đa tình rồi không? Mình có nên chủ động không? Tiên sinh có nghĩ nụ hôn này là sự báo đáp của mình không?
Nghĩ lung tung một hồi, cuối cùng vẫn không đủ can đảm.
Cậu lề mà lề mề bước xuống xe, Chu Yến Chi cũng đi xuống, mang chậu kim quất vào phòng khách.
Dì Tống không có ở nhà, không ai chừa đèn cho họ, ngoài những chiếc đèn cảm ứng nhỏ, cả căn nhà tối đen như mực. Chu Yến Chi cũng không bật đèn, đi thẳng vào phòng khách, đặt chậu cây xuống, rồi nhận lấy hộp bảo quản sủi cảo trong tay Ôn Tụng, cất vào ngăn mát tủ lạnh.
Ôn Tụng theo sau anh như một cái đuôi nhỏ, không nói một lời nào, đi theo anh từ phòng khách đến nhà bếp.
Rồi từ nhà bếp ra phòng khách.
Chu Yến Chi đi về phía thang máy, cậu liền đi theo.
Chu Yến Chi dừng lại, cậu cũng dừng lại.
Cậu nghe thấy Chu Yến Chi cười khẽ một tiếng, còn chưa kịp phản ứng, đã rơi vào một vòng tay ấm áp trong bóng tối.
Chu Yến Chi dùng cằm cọ vào tai Ôn Tụng, mỗi chữ đều chất chứa ý cười: “Hóa ra Tiểu Tụng biết tôi muốn làm gì.”
Ôn Tụng sợ đôi tai đỏ bừng của mình sẽ tố cáo tâm tư, chỉ một mực vùi đầu vào hõm cổ Chu Yến Chi, im lặng một lúc lâu, lại lén lút ngẩng đầu lên, hơi thở vẫn chưa ổn định, nụ hôn của Chu Yến Chi đã rơi xuống.
Một nụ hôn rất nhẹ, chỉ lâu hơn lần trước vài giây.
Ôn Tụng thầm đếm trong lòng, bảy giây.
Mới bảy giây, Chu Yến Chi đã buông cậu ra.
Điều này khiến cậu cảm thấy bất an, trong lúc cấp bách liền nhón chân rướn lên, đôi môi hơi hé mở lại bị Chu Yến Chi chiếm lấy.
Ôn Tụng luôn chậm chạp nhận ra những ý đồ xấu của Chu Yến Chi, cậu mơ màng nghĩ: Tiên sinh thực sự rất thích và cũng rất giỏi trêu chọc mình.
Nụ hôn lần này sâu hơn một chút.
Khi môi lưỡi quấn quýt với nhau, cậu cảm thấy hơi thở mang hương gỗ thông lan vào khoang miệng, đầu gối bất giác mềm nhũn, cơ thể chùng xuống, được Chu Yến Chi kịp thời ôm chặt lấy eo, hai người dán sát vào nhau hơn.
Một vài ký ức mơ hồ dần dần trở nên rõ ràng, Ôn Tụng bỗng nhiên nhớ lại đêm hôm đó, nhìn vậy thì đêm đó tiên sinh không thực sự hôn mình, chỉ là để an ủi mình đang đẫm nước mắt mà chạm nhẹ môi.
Lần này, mới coi là nụ hôn đầu thực sự.
Lại có một ý nghĩ len lỏi vào đầu: So sánh như vậy, chẳng phải có nghĩa là… tiên sinh cũng đã có một chút thích mình rồi sao?
Bị ảnh hưởng bởi pheromone và kỳ ph*t t*nh, cơ thể khó lòng tự chủ, nhưng việc hôn nhau dường như cần dựa trên một mối quan hệ thân mật hơn. Tiên sinh cũng không phải người tùy tiện, đúng không?
Cậu suy nghĩ hỗn loạn, ngoan ngoãn đáp lại, ngẩng đầu mặc cho Chu Yến Chi tùy ý cướp đoạt.
Cho đến khi Chu Yến Chi buông cậu ra, hồn vía cậu mới chậm rãi trở về, cảm giác ngượng ngùng theo đó tăng lên.
Chu Yến Chi biết cậu xấu hổ, cũng không nói gì, ấn cậu vào ngực mình, bàn tay nhẹ nhàng v**t v* lưng cậu.
“Chúc mừng năm mới, Bảo bối.”
Hơi thở Ôn Tụng ngưng lại, tiên sinh vừa gọi cậu là gì?
Bảo bối.
Hồi nhỏ mẹ của một người bạn cùng bàn omega của cậu, thường gọi bạn ấy như vậy — “Bảo bối, cặp sách có nặng không?” “Bảo bối, hôm nay uống được bao nhiêu nước rồi?” “Bảo bối, tối nay muốn ăn gì?”
Lúc đó Ôn Tụng ghen tị biết bao.
Về đến trại trẻ mồ côi, một mình nằm trên giường, cậu sẽ giả vờ như mình cũng có mẹ, sờ sờ mặt mình, vỗ vỗ đầu mình, nhưng làm thế nào cũng không thể nói ra hai từ “Bảo bối” đó.
Hai từ này, cần rất nhiều, rất nhiều tình yêu.
Nhưng cậu đã không có.
Bây giờ lại có được.
Cậu vùi mặt vào vai Chu Yến Chi, cố nén nước mắt, mãi lâu sau mới nói: “Cảm ơn tiên sinh, chúc mừng năm mới.”
Không ai có thể phân biệt được đôi môi quấn quýt vào nhau lần nữa như thế nào, khi Ôn Tụng lấy lại tinh thần, cậu đã bị Chu Yến Chi ép vào tường, cằm bị ép buộc phải ngẩng lên.
Cậu hoàn toàn không biết giãy giụa, lưỡi đã mỏi rã rời vẫn cố gắng chiều theo Chu Yến Chi, may mắn là lần này cậu đã nắm được nhịp thở, nên không chết trẻ trong nụ hôn quá nồng nhiệt.
Cuối cùng là Chu Yến Chi buông cậu ra trước, trán tựa vào hõm cổ cậu, giọng khàn khàn nói: “Bảo bối, em lên lầu trước đi.”
Ôn Tụng không hiểu ý, nhưng Chu Yến Chi vỗ nhẹ vào mông cậu, “Lên lầu rửa mặt, ngủ sớm đi.”
“Vâng,” cậu ngoan ngoãn gật đầu, “Tiên sinh cũng vậy.”
Cậu không biết Chu Yến Chi bận rộn gì, nhưng chưa bao giờ cãi lời Chu Yến Chi, cứ bước đi ba lần ngoái lại vào thang máy, chỉ thấy Chu Yến Chi đứng một mình trong phòng khách, quay lưng lại với cậu, cúi đầu không nói gì.
Không hài lòng với kỹ năng hôn vụng về của mình sao?
Ôn Tụng có chút chán nản, chuẩn bị lên mạng tìm hiểu xem làm thế nào để đối tượng hài lòng hơn.
**
Ngày hôm sau, Ôn Tụng ngủ nướng.
Thực ra đồng hồ sinh học của cậu luôn chính xác, bình thường cuối tuần không đặt báo thức, khoảng tám giờ sáng là tự nhiên tỉnh rồi.
Hôm nay không hiểu sao lại ngủ say sưa rất lâu, lâu đến mức trong mơ cậu còn suy nghĩ: Mình có nên dậy chưa nhỉ?
Mở mắt ra, mới phát hiện đã chín giờ bốn mươi.
Suy nghĩ còn chưa hồi phục, lại nghe thấy tiếng Chu Yến Chi gõ cửa, gõ nhẹ nhàng, như sợ làm cậu tỉnh giấc.
“Tiên sinh, em dậy rồi.” Cậu lên tiếng đáp lại.
“Tôi có thể vào được không?”
Ôn Tụng sững lại, “Được, được ạ.”
Chu Yến Chi bưng cốc nước và viên uống bổ sung pheromone vào, đây là thứ Ôn Tụng phải uống trước bữa sáng mỗi ngày, bình thường đều do dì Tống chuẩn bị cho cậu. Ôn Tụng chớp chớp mắt, vội vàng ngồi dậy, đưa tay đón lấy cốc, “Tiên sinh, để em tự làm ạ.”
Chu Yến Chi ngồi xuống bên giường cậu.
Ôn Tụng ngủ đến mức mơ mơ màng màng, hai má ửng hồng, tóc cũng rối bù, cúc áo ngủ ở cổ áo mở ra, lộ ra một đoạn vai trắng nõn, cậu như không hề hay biết, còn nhích về phía Chu Yến Chi, ôm cốc nước uống ừng ực.
Một chút nước tràn ra khóe miệng, Chu Yến Chi dùng giấy ăn lau đi cho cậu.
“Xong rồi ạ.” Ôn Tụng trả lại cốc rỗng cho Chu Yến Chi.
Chu Yến Chi nắm lấy cốc cùng với tay Ôn Tụng, Ôn Tụng ngây người, nhìn theo ánh mắt Chu Yến Chi xuống dưới, thấy bụng của mình lộ ra dưới vạt áo ngủ mở.
Cậu lặng lẽ kéo chăn lên, che lại.
“Keo kiệt quá đi.” Chu Yến Chi cười nói.
Nghe lời than phiền nửa thật nửa giả của Chu Yến Chi, Ôn Tụng có chút ngơ ngác, lại mơ màng kéo chăn ra, nằm xuống.
Cái bụng cứ thế lộ ra trong tầm mắt Chu Yến Chi.
Do cấu tạo sinh lý đặc biệt, bụng bầu của omega nam sẽ không nhô lên quá cao, bụng bầu gần năm tháng của Ôn Tụng cũng chỉ vừa vặn ôm khít với lòng bàn tay hơi cong của Chu Yến Chi.
Nhưng đối với Ôn Tụng vẫn rất không quen.
Lần đầu tiên Chu Yến Chi trực tiếp chạm vào bụng Ôn Tụng, anh xoa rất cẩn thận, nhẹ đến mức Ôn Tụng cảm thấy hơi nhột, chỉ có thể nín thở, chuyển hướng sự chú ý. Một lúc sau, đầu ngón tay Chu Yến Chi trượt xuống bên hông, Ôn Tụng giật mình, Chu Yến Chi liền rụt tay lại, hỏi cậu: “Đã bắt đầu bôi dầu chống rạn chưa?”
Ôn Tụng lộ vẻ khó hiểu.
Chu Yến Chi rõ ràng chuẩn bị kỹ hơn Ôn Tụng, anh nói với Ôn Tụng: “Dùng dầu massage, nếu không sẽ bị rạn da đấy.”
“Ồ…” Mặt Ôn Tụng đỏ bừng, kéo chăn che nửa mặt, “Em biết rồi.”
Chu Yến Chi cúi người lại gần, “Tôi có thể giúp không?”
Tai Ôn Tụng đỏ bừm đến tận chóp, lắp bắp nói: “Được, được, nhưng em nghĩ… việc này chắc là sẽ rất phiền phức.”
“Vì vậy càng cần tôi hơn.”
“Vâng, được ạ.”
Ôn Tụng rất khó nói “không” với Chu Yến Chi.
Chu Yến Chi cũng khó mà rời mắt đi được.
Bộ đồ trên giường của Ôn Tụng là do anh đặc biệt cho người đặt làm sau khi đăng ký kết hôn, mềm mại và thoải mái, có thể nhẹ nhàng ôm lấy cơ thể, mang theo mùi hoa oải hương. Khi đó anh chỉ nghĩ rằng tất cả đồ dùng sinh hoạt của Ôn Tụng đều phải đạt tiêu chuẩn tốt nhất, nhưng không ngờ có một ngày, anh lại nhìn Ôn Tụng trong chăn mà thẫn thờ.
Ôn Tụng được bao bọc trong chăn gối mềm mại như mây, trông vẫn như chưa trưởng thành, nhưng cậu đã phải gánh vác nhiều trách nhiệm.
Chu Yến Chi bỗng dưng nghĩ: Nếu Ôn Tụng lớn lên trong một gia đình hạnh phúc, có cha mẹ yêu thương, gặp được người mình thích ở độ tuổi thích hợp, hẹn hò vài năm, tìm được sự nghiệp mình yêu thích, sau đó bước vào hôn nhân, mang thai và sinh con ở độ tuổi chín chắn hơn, mọi chuyện có thể sẽ dễ dàng hơn chăng?
Ôn Tụng rất tốt, nhưng thế giới này không được tốt cho lắm.
Ôn Tụng còn chưa học được cách tiêu hóa sự ác ý của thế giới này, chưa học được cách yêu thương bản thân, đã bị sự trùng hợp của số phận đẩy trở thành một người mẹ, mang thai và nuôi dưỡng một đứa trẻ.
“Tiên sinh.” Ôn Tụng khẽ gọi.
“Tôi đây,” Chu Yến Chi sờ má Ôn Tụng, “Tôi luôn ở đây.”
Ôn Tụng khẽ nghiêng đầu, đưa má mình vào lòng bàn tay Chu Yến Chi, giống như một chú cún con ngoan ngoãn đòi v**t v*.
Chu Yến Chi cúi xuống, đặt một nụ hôn lên trán cậu.
Ăn sáng xong, dọn dẹp một chút là phải đi đến nhà cha mẹ Chu Yến Chi rồi.
Kiều Phồn gọi điện đến, bày tỏ lòng cảm ơn về bao lì xì, còn không quên nói: “Chúc mừng năm mới!”
Ôn Tụng cười nói: “Chúc mừng năm mới.”
Đây là lần đầu tiên họ đón mùng 1 Tết xa nhau, nhưng dường như còn vui hơn khi ở bên nhau.
Ôn Tụng mua trước một ít đồ bồi bổ, cùng với sủi cảo đông lạnh và chậu kim quất, tất cả đều chất vào xe, không để Chu Yến Chi nhúng tay vào. Thế nhưng chỉ một việc nhỏ như vậy, cậu lại cảm thấy mệt, trước khi mở cửa ghế phụ, còn lén lút chống eo thở một hơi.
Lên xe Chu Yến Chi hỏi cậu sao thế, cậu cười nói: “Không sao, em đang trả lời tin nhắn của Tiểu Phồn ạ.”
“Tiểu Phồn nói gì?”
“Cậu ấy nói cậu ấy đẩy Bằng Bằng ra phơi nắng một chút.”
“Vậy Bằng Bằng chắc hẳn sẽ rất vui.”
Ôn Tụng gật đầu, “Nhất định rất vui.”
Cậu thắt dây an toàn, nhìn Chu Yến Chi lùi xe, lại tò mò nhìn vào hình ảnh camera lùi, thỉnh thoảng liếc nhìn gương chiếu hậu.
“Tiểu Tụng muốn học lái xe không?”
Ôn Tụng giật mình, cậu nghi ngờ tiên sinh có khả năng đọc suy nghĩ, sao có thể dễ dàng đoán được điều cậu đang nghĩ trong lòng?
“Có một chút, cảm thấy biết lái xe sẽ rất tiện.”
“Đúng là tiện, nhưng mà—” Chu Yến Chi tỏ vẻ hối tiếc: “Có lẽ phải đợi sau khi em bé chào đời rồi.”
Ôn Tụng xua tay: “Em chỉ nói vu vơ thôi ạ.”
“Học lái xe không thành vấn đề, chỉ là không thể tước đoạt quyền lái xe đưa đón Tiểu Tụng của tôi.”
Ôn Tụng cạn lời, lại không nhịn được cười, “Tiên sinh, ngài có rất nhiều, rất nhiều quyền lợi, làm gì có ai coi sự cho đi là quyền lợi đâu ạ?”
“Đã như vậy rồi, Tiểu Tụng còn muốn tước đoạt.”
Chu Yến Chi nói nghe rất tủi thân, Ôn Tụng nhất thời không biết nói gì, lần đầu tiên trong đời cậu cảm thấy mình giống như một tra nam.
“Không có tước đoạt… rõ ràng là…”
“Là gì?”
Là quá thích, nên mới cẩn thận từng li từng tí.
Lời đến miệng lại không tiện nói ra, Ôn Tụng mím môi, nhìn ra bên ngoài cửa sổ xe.
Phỉ Vịnh số một cách nhà họ Chu rất xa, lái xe gần năm mươi phút, đến nơi Ôn Tụng đã ngủ quên, trên người đắp áo khoác ngoài của Chu Yến Chi.
Cậu loáng thoáng nghe thấy tiếng nói chuyện, tưởng là trong mơ, nhưng suy nghĩ kỹ lại cảm thấy không đúng, mơ màng mở mắt ra, thấy xe đã dừng lại.
Ngoài cửa sổ xe, Chu Yến Chi đang đứng nói chuyện với cha anh, Chu Phùng Thanh.
Chu Phùng Thanh nói: “Chậu kim quất này rất tốt, đúng lúc mấy ngày nay ba cứ cảm thấy sân trống trải, thiếu chút màu sắc.”
“Là bạn của Tiểu Tụng mua, chính là đứa trẻ làm việc ở nhà máy sản xuất xe mà con nói với ba.” Chu Yến Chi nói.
“Ồ, ồ,” Chu Phùng Thanh gật đầu, “Con đưa cậu bé đến công ty ba đi, ba sắp xếp cho nó một công việc nhẹ nhàng hơn.”
“Con hỏi rồi, đứa trẻ đó từ chối, giống như Tiểu Tụng, quen tự lập rồi, không thích người khác can thiệp.”
Chu Phùng Thanh thở dài: “Những đứa trẻ này thật không dễ dàng gì.”
Ôn Tụng nghe nội dung cuộc trò chuyện, trong lòng vừa cảm động vừa ngổn ngang, cậu cảm động trước lòng tốt của gia đình tiên sinh, lại không muốn sự nhìn nhận của họ về cậu lại pha trộn quá nhiều sự thương hại và thương xót.
Thành phần thương hại quá nhiều, giống như bắt cóc lòng tốt.
Ôn Tụng đã đáng thương như vậy rồi, nhất định phải yêu thương cậu ấy, không yêu không được — cậu không muốn tiên sinh nghĩ như vậy trong lòng.
Cậu vừa ngồi dậy, Chu Yến Chi đã chú ý đến, đi tới mở cửa xe, xoa nhẹ khuôn mặt nóng bừng vì ngủ của Ôn Tụng.
“Tiên sinh, sao không gọi em dậy?” Ôn Tụng lầm bầm nhỏ giọng, lại nhìn về phía Chu Phùng Thanh, gượng gạo nói: “Chào chú ạ.”
“Chúc mừng năm mới, Tiểu Tụng.” Chu Phùng Thanh cười với cậu.
Ôn Tụng không giấu được vẻ căng thẳng, xuống xe, nở nụ cười rụt rè, “Chúc chú năm mới vui vẻ, chúc chú sức khỏe dồi dào ạ.”
Chu Phùng Thanh cười lớn: “Cảm ơn, bây giờ người cần sức khỏe nhất là con đó.”
Đang nói chuyện, Khâu Mẫn Tâm bước ra, chiếc áo khoác dạ màu ngọc dê của bà lấp lánh dưới ánh nắng, bà vẫy tay với Ôn Tụng, “Tiểu Tụng mau vào đi, ngoài trời lạnh lắm.”
Ôn Tụng vừa nhấc chân, lại nhớ đến đồ đạc ở cốp xe, Chu Yến Chi nói với cậu: “Tôi đã mang vào rồi.”
Ôn Tụng bực bội: Mình đã ngủ bao lâu rồi cơ chứ?
Khâu Mẫn Tâm thể hiện sự dịu dàng và nhiệt tình khác hẳn trước đây, bà khoác tay Ôn Tụng, nhìn chằm chằm vào mặt Ôn Tụng ngắm nhìn tỉ mỉ, nhìn đến mức tim Ôn Tụng đập loạn xạ, “Người mập lên, nhưng mặt nhỏ đi rồi, gần đây ăn không ngon miệng hả con?”
“Không, rất, rất tốt ạ.”
Cậu luôn cảm thấy rụt rè hơn trước mặt Khâu Mẫn Tâm, vừa bước đến hành lang đã nói: “Dì, chúc mừng năm mới.”
“Cảm ơn bạn nhỏ nhé, chúc mừng năm mới.” Khâu Mẫn Tâm cười dịu dàng, đưa tay sờ má cậu.
Hành động này của bà giống hệt Chu Yến Chi.
Ôn Tụng trước đây không bao giờ dám nhìn thẳng vào Khâu Mẫn Tâm, Khâu Mẫn Tâm trong mắt cậu là nhà từ thiện Khâu phu nhân nhân hậu nhưng cao không thể với tới, bà xinh đẹp không tì vết, quyết đoán, ngay cả viện trưởng trại trẻ mồ côi nhìn thấy bà cũng phải trang bị đầy đủ mà khúm núm. Hơn nữa lúc đầu bà không hài lòng lắm với cuộc hôn nhân này, Ôn Tụng càng sợ hãi hơn.
Nhưng bây giờ ánh mắt Khâu Mẫn Tâm nhìn cậu chỉ có sự từ ái.
Có lẽ là đã biết chuyện của viện trưởng Dương.
Ôn Tụng thấy cay cay sống mũi, cậu nói: “Dì, gần đây cháu không đến thăm dì, cháu xin lỗi.”
“Là lỗi của mẹ,” Khâu Mẫn Tâm chỉnh lại cổ áo len của Ôn Tụng như chăm sóc con trai mình, “Trước đây thái độ của mẹ không được thân thiện cho lắm, khiến con sợ hãi, đó cũng là điều mà mẹ đã làm sai, mẹ cũng cần phải xin lỗi con. Còn nữa, tại sao vẫn gọi là dì thế hả? Đã đến lúc phải đổi cách xưng hô rồi.”
Ôn Tụng sững người.
“Nên gọi là mẹ.”
Ôn Tụng theo bản năng quay ra tìm Chu Yến Chi, như có thần giao cách cảm, Chu Yến Chi bước vào, đi đến phía sau cậu, “Sao thế?”
“Em…” Ôn Tụng cực kỳ căng thẳng.
“Mẹ biết rồi,” Khâu Mẫn Tâm như chơi trò ảo thuật, lấy ra một bao lì xì, “Chưa lì xì mừng tuổi nữa.”
Ôn Tụng vội vàng xua tay, “Không thể…”
Chu Yến Chi lại nhận lấy thay cậu, trực tiếp nhét vào túi áo khoác lông vũ của cậu, “Cũng không dày lắm đâu.”
Vừa dứt lời đã bị Khâu Mẫn Tâm đập vào vai một cái.
Chu Phùng Thanh bước vào cuối cùng, thấy vậy cũng lấy ra một bao lì xì: “Còn phần của ba ba nữa.”
Mấy chữ nói ra vô cùng gượng ép, mấy người trong nhà lặng lẽ nhìn ông, suýt chút nữa làm mất không khí, Chu Phùng Thanh cảm thấy mất mặt, bèn đổ lỗi cho Chu Yến Chi, “Tại cái thằng chết tiệt này sau mười tuổi không gọi ba như thế nữa, nên nói ra nghe có chút lạ lẫm thôi mà.”
Ôn Tụng không nhịn được, bật cười một tiếng.
Không khí lập tức trở nên hòa thuận hơn nhiều.
Khâu Mẫn Tâm kéo Ôn Tụng nói rất nhiều về chuyện mang thai, Ôn Tụng ngoan ngoãn ngồi, lắng nghe chăm chú, đôi mắt hạnh không chớp nhìn khuôn mặt Khâu Mẫn Tâm.
Cậu thấy dì Khâu trông thật xinh đẹp, từng cử chỉ nụ cười đều đẹp quá mức, thảo nào sinh ra được người con trai như tiên sinh.
“…Khó chịu đừng có cố nhịn, thực ra so với nỗi đau thể xác, vấn đề cảm xúc trong thai kỳ còn quan trọng hơn, đừng giữ những cảm xúc tiêu cực trong lòng, có chuyện gì thì nói ngay với Yến Chi, nó hơn con tám tuổi, đáng lẽ nên gánh vác nhiều hơn. Không cần lo lắng sẽ làm phiền nó, tuy rằng Yến Chi chưa từng yêu đương, nhưng tính cách và tính khí vẫn khá tốt, chỉ cần con không chê nó quá coi trọng sự nghiệp, nó hẳn là một người chồng xứng danh.”
“Đương nhiên là xứng ạ,” Ôn Tụng vội vàng nói, “Tiên sinh rất tốt, rất tốt, không có người chồng nào xứng danh hơn tiên sinh.”
Khâu Mẫn Tâm cười cười, đưa tay sờ mái tóc mềm mại của Ôn Tụng, ánh mắt đầy sự thương mến.
“Phu nhân, đảng sâm này cho vào súp gà phải không?” Bảo mẫu đi tới hỏi.
Khâu Mẫn Tâm vỗ tay Ôn Tụng, “Mẹ vào bếp một lát, con cứ xem TV đi.”
Ôn Tụng định đứng dậy theo, “Con đi cùng ngài.”
“Không cần đâu.” Khâu Mẫn Tâm ấn cậu trở lại ghế sofa.
Ôn Tụng chỉ có thể nhìn bóng Khâu Mẫn Tâm đi xa, một lát sau, ghế sofa bên cạnh đột nhiên lún xuống, Chu Yến Chi ngồi xuống, cánh tay tự nhiên vòng qua eo Ôn Tụng.
“Trò chuyện lâu như vậy,” Chu Yến Chi cố ý than vãn, “Từ lúc vào cửa đến giờ, Tiểu Tụng chưa tìm tôi một giây nào.”
Ôn Tụng lấy lòng bóp nhẹ tay Chu Yến Chi.
“Trò chuyện gì mà lâu thế?”
“Chuyện mang thai và tiên sinh có phải là một người chồng tốt không.”
“Vậy tôi có phải là một người chồng tốt không?”
Ôn Tụng giơ ngón cái lên, “Tiên sinh là chồng số một.”
Chu Yến Chi cố tình trêu ghẹo cậu: “Em chỉ có mình tôi là chồng, lấy đâu ra bảng xếp hạng?”
“…” Ôn Tụng nghẹn lời.
Cậu phát hiện tiên sinh thay đổi rồi.
Tiên sinh trước đây thực sự là một quân tử đoan chính cao thượng, chỉ có thể ngắm nhìn từ xa không được chạm vào, Ôn Tụng chỉ dám lén lút nhìn anh trong góc tối, còn tiên sinh bây giờ… thích “đùa giỡn” cậu nhất!
Ví dụ như bây giờ, bề ngoài đang nói chuyện đàng hoàng, nhưng tay đã luồn vào bên trong vạt áo len của cậu rồi!
Cậu nhăn mũi về phía Chu Yến Chi.
Lần đầu tiên Chu Yến Chi thấy hành động nhỏ này của cậu, bật cười, không hề có ý hối lỗi: “Đáng yêu quá, làm lại lần nữa đi.”
Ôn Tụng gần như không muốn đếm xỉa đến tiên sinh nữa.
Vừa định đứng dậy, chuông cửa reo lên.
Khâu Mẫn Tâm đi mở cửa, lát sau lớn tiếng nói: “Yến Chi, Tiểu Tụng, cô con đến rồi.”
Ôn Tụng vẻ mặt mơ hồ, Chu Yến Chi nói với cậu: “Gia đình em gái của cha tôi, sống ngay đối diện, hàng năm đều đến chúc Tết, tính cách của họ rất hòa nhã, không cần sợ đâu.”
Nghĩ một lát lại nói: “Sợ thì cứ trốn sau lưng tôi.”
Ôn Tụng nghĩ: Mình vô dụng như thế sao?
Nhưng vừa nhìn thấy cả nhà cô của anh hung hăng bước vào, cậu lập tức rụt về phía sau Chu Yến Chi.
Gia đình cô của anh có ba đời cùng suất hiện, một con trai một con gái, đều đã lập gia đình, nhà con trai có hai con gái, nhà con gái có hai con trai, cháu gái út còn nằm trong xe đẩy, quả là một đoàn quân hùng hậu và ồn ào. Lần thăm viếng này của họ, ngoài chúc Tết, còn có một mục đích quan trọng là đến thăm Ôn Tụng.
Chu Yến Chi cười nói: “Đột nhiên đông người thế này, làm em ấy sợ rồi.”
Ôn Tụng cũng không muốn lộ vẻ yếu đuối, chủ động bước ra, dưới sự giới thiệu của Chu Yến Chi, chào hỏi từng người một.
Sự chú ý của cậu đổ dồn vào chiếc xe đẩy.
Chu Yến Chi nắm tay cậu đi tới, một em bé nhỏ xinh xắn, trắng hồng đang ngủ say trong đó, quấn trong chiếc khăn mềm màu vàng chanh, lông mi dài cong vút, đôi môi nhỏ vô thức m*t m*t, tiếng trò chuyện và cười nói xung quanh cũng không làm bé tỉnh giấc, Ôn Tụng vừa đến gần, đã ngửi thấy mùi sữa. Cậu muốn chạm vào nhưng không dám đưa tay ra, mẹ bé nói: “Không sao đâu, bé ngủ lâu lắm rồi.”
Ôn Tụng được cho phép, mới dám cúi xuống, cẩn thận chạm vào bàn tay nhỏ bé lộ ra ngoài của bé. Em bé dường như cảm nhận được, bàn tay mũm mĩm đột nhiên cử động, năm ngón tay xòe ra rồi nắm chặt lại, biến thành một quả măng cụt nhỏ đã bóc vỏ.
Ôn Tụng mắt cong cong nhìn về phía Chu Yến Chi.
Chu Yến Chi ôm lấy cậu, ánh mắt dịu dàng vô hạn.
Cả nhà cô Chu Yến Chi trò chuyện trong phòng khách một lúc rồi phải về, mọi người cùng nhau đứng dậy, một cậu bé trong số đó đột nhiên níu chặt váy mẹ, vẻ mặt như muốn giở trò, thu hút sự chú ý của mọi người, Chu Yến Chi hỏi: “Thiên Thiên sao thế?”
Cha cậu bé bất lực nói: “Lần trước chú tặng nó một chiếc xe đồ chơi, nó rất thích, cố ý làm một chiếc chong chóng nhỏ tặng cho chú, lại ngại không dám nói.”
Mọi người cười ồ lên, Chu Yến Chi vẫy tay với cậu bé, cậu bé ngượng ngùng chạy tới, đưa chiếc chong chóng nhỏ cho Chu Yến Chi.
Chu Yến Chi cứ tưởng là chong chóng giấy, hóa ra là làm bằng đất sét, màu xanh lam và xanh lục, còn có một cái đế tròn nhỏ.
Chu Yến Chi xoa đầu cậu bé, nói: “Cảm ơn Thiên Thiên nhé.”
Cậu bé lập tức chạy về bên mẹ.
Ôn Tụng lặng lẽ quan sát toàn bộ diễn biến.
Cậu cuối cùng cũng hiểu tại sao tiên sinh lại đối tốt với cậu như vậy, và không cần báo đáp, bởi vì tiên sinh được bao quanh bởi tình yêu.
Vì vậy không keo kiệt, vì vậy sinh ra đã biết yêu người khác.
**
Sau khi cả nhà cô Chu Yến Chi rời đi, căn nhà lập tức trở nên yên tĩnh, nhân lúc chưa đến giờ ăn cơm, Chu Yến Chi đưa Ôn Tụng lên lầu.
Ôn Tụng chưa từng vào phòng của Chu Yến Chi.
Trước khi tốt nghiệp đại học, Chu Yến Chi luôn sống trong căn phòng này, cửa sổ hướng nam, ánh nắng chan hòa, mặc dù Chu Yến Chi đã ít khi về ở, nhưng vẫn được dọn dẹp sạch sẽ.
Chu Yến Chi mở tủ trưng bày đối diện giường, đặt chiếc chong chóng đất sét nhỏ mà Thiên Thiên tặng vào đó.
Ôn Tụng tò mò, đi tới xem.
Trong tủ có một hàng mô hình Transformers, và một số mô hình xe đua nhỏ. Chu Yến Chi nói: “Hồi nhỏ có một thời gian tôi rất thích những thứ này, transformers có lẽ rất xa lạ với em.”
“Em biết mà,” Ôn Tụng cười với anh, “Hồi nhỏ tuy không có điện thoại, nhưng có tiết học máy tính, bạn bè có kể cho em nghe.”
“Ý tôi là, những thứ phổ biến thời thơ ấu của em chắc chắn khác với thời của tôi rồi.”
Ôn Tụng chậm chạp phản ứng lại, “Làm gì mà quá đáng thế? Mới có tám tuổi, đâu phải mười tám tuổi đâu.”
“Khác biệt mười tám tuổi thì sao?”
Ôn Tụng khó mà tưởng tượng được, nhưng tiên sinh bốn mươi tuổi… sự quyến rũ chắc hẳn không giảm đi chút nào, vẫn phong độ lịch lãm, cậu chắc hẳn vẫn sẽ thích. Cậu đỏ mặt, không trả lời Chu Yến Chi.
Tiếp tục ngắm nhìn tủ trưng bày.
Nhìn thấy chỗ vừa nãy Chu Yến Chi đặt chiếc chong chóng nhỏ, bên cạnh còn lặt vặt bày biện một số đồ vật nhỏ, Chu Yến Chi nói: “Đều là những món quà thủ công tôi nhận được trước đây.”
Ôn Tụng sững lại, ánh mắt quét một vòng.
“Trước đây mẹ tôi hay đi làm từ thiện, cũng có một số quà nhỏ của các bạn nhỏ tặng, khá dễ thương, cũng có ý nghĩa kỷ niệm, nên đều đặt ở đây.”
Ôn Tụng nhíu mày, lại gần hơn, kiểm tra đi kiểm tra lại bốn tầng.
Không có của cậu.
Năm nhất cậu tặng bút máy; năm hai tặng một chú chó nhỏ khắc bằng gỗ, và một lá thư cảm ơn viết tay; sau khi tặng cậu đã rất hối hận, cảm thấy quà của mình quá tầm thường, nên năm ba cậu dành tiền mua cho tiên sinh một chiếc kẹp cà vạt rất đắt tiền; năm tư cậu vì muốn Bằng Bằng phẫu thuật, tiền tiết kiệm báo động, không còn tiền mua quà cho tiên sinh nữa, nên đã xếp hàng rất lâu ở chùa, mua một chiếc thẻ Phật cầu bình an thuận lợi suốt đời.
Đương nhiên, những món quà này đều bặt vô âm tín.
Cậu còn chưa gặp được mặt Chu Yến Chi, hỏi Tống Dương mấy lần cũng chỉ nhận được câu trả lời — “Chu Tổng nhận rồi, nhưng ngài ấy bận công việc quá, tôi cũng không biết ngài ấy có xem không.”
Thực ra cậu không hề mong đợi món quà của mình sẽ được Chu Yến Chi yêu thích, có thể nhận được một lời cảm ơn hay một cuộc điện thoại, nhưng kết quả bặt vô âm tín này, vẫn phủ một lớp bóng tối lên bốn năm đại học của cậu. Ban đầu là sự thất vọng sau khi mong ngóng, tiếp theo là tự nghi ngờ, tự chán ghét, hai năm sau, cậu thậm chí còn có chút sợ hãi khi sinh nhật Chu Yến Chi đến.
“Thật sự đều cất ở đây ạ?” Cậu lẩm bẩm hỏi.
Chu Yến Chi trả lời: “Đúng vậy.”
Ôn Tụng nói thầm trong lòng: Không phải, chú chó nhỏ của em không có ở đây, chú chó nhỏ em đã vất vả lắm mới làm ra, tay bị thương phải dán mấy miếng băng cá nhân mới khắc xong, đến một góc nhỏ cũng không có.
Cậu quay đầu nhìn Chu Yến Chi, khẽ trề môi.
Cậu hờn dỗi nghĩ: Tiên sinh nói dối, tiên sinh trước đây căn bản không để tâm đến em, chú chó nhỏ, bút máy và kẹp cà vạt của em, sống cùng nhau lâu như vậy, em chưa từng thấy một lần nào. Ngay cả quà mẹ nhận được khi đi làm từ thiện cũng giữ gìn cẩn thận, chú chó nhỏ của em đâu?
Chú chó nhỏ của em đâu?
Cậu thậm chí còn muốn chất vấn tiên sinh.
Chu Yến Chi nhận thấy vẻ mặt cậu đột nhiên thay đổi, nhẹ nhàng ôm lấy cậu, ngón tay cái cọ vào khóe miệng cứ xìu xuống của cậu, khẽ hỏi: “Sao thế? Tôi làm Tiểu Tụng không vui rồi hả?”
Ôn Tụng nhìn vào mắt Chu Yến Chi.
Ánh mắt Chu Yến Chi sâu thẳm lại dịu dàng, chăm chú nhìn cậu, ánh mắt đầy sự chu đáo.
Không đúng.
Ôn Tụng đột nhiên nhận ra: Không đúng.
Một người ôn hòa lễ độ như tiên sinh, đang trong thời kỳ thăng tiến sự nghiệp mà vẫn không quên gọi điện thoại cho cậu hàng tuần, sao có thể hoàn toàn bỏ mặc quà tặng của cậu? Điều này không hợp lý, điều này quá kỳ lạ.
Chẳng lẽ là… có vấn đề gì xảy ra ở giữa sao?
Cậu đột nhiên giật mình.
**
Chan: Tác giả nói, giám chức chưa đủ, đủ việc nó cho chế :v con hàng họ Tống phải cút khỏi Vân Đồ :v
Hết chương 34