[Vô Hạn - Đam Mỹ] Bị Buộc Trở Thành NPC - Chương 105

topic

[Vô Hạn - Đam Mỹ] Bị Buộc Trở Thành NPC - Chương 105 :

Người chơi đã được cường hóa thể chất vẫn không thể coi thường, cú xô của Hướng Chiêu không chỉ khiến Ôn Thành Ngọc choáng váng đầu óc, mà còn đánh tan cả những ý nghĩ mờ ám trong lòng anh.

Hướng Chiêu ngồi nửa người trên mép giường Ôn Thành Ngọc, mắt không ngừng liếc nhìn biểu cảm của đối phương. Cậu vừa áy náy vừa sợ anh giận mình, liền lấy hết can đảm từ trong ba lô lấy ra một đống đạo cụ trị liệu, bảo Ôn Thành Ngọc cứ tùy ý chọn.

Ôn Thành Ngọc vừa cảm thán gia sản của Hướng Chiêu thật phong phú, vừa dở khóc dở cười bảo cậu mau cất mấy thứ này đi.

Ôn Thành Ngọc kéo Hướng Chiêu, nhân thế đưa cậu lên giường và bảo cậu ngồi xích vào bên trong một chút. Dáng vẻ ngồi khép nép ở mép giường của cậu trông thật đáng thương.

Quầng sáng xanh ngưng kết trong lòng bàn tay, Ôn Thành Ngọc tự sử dụng kỹ năng [Lòng dạ thầy thuốc] lên chính mình:

“Cậu nhìn xem, thật sự không sao rồi.”

Chỉ là va đầu một chút, vốn dĩ không cần dùng đến kỹ năng trị liệu, làm vậy chẳng qua là để Hướng Chiêu yên lòng. Việc mắt bị đen đi cũng không nghiêm trọng như cậu nghĩ, khi tinh thần yếu đi thì rất dễ để lộ bản thể.

Mãi cho đến khi những đốm sáng xanh trên tay Ôn Thành Ngọc tan biến, Hướng Chiêu mới thẳng người dậy, do dự đưa tay ra, sau khi được anh cho phép mới cẩn thận sờ lên đầu anh.

Ngón tay v**t v* chỗ vết thương, không chạm thấy khối u nào, nhưng Hướng Chiêu vẫn chưa hoàn toàn yên tâm:

"Đau không?" “Không.”

Quá gần. Hướng Chiêu quỳ một gối trên giường, gần như đang ở tư thế ôm hờ lấy anh. Khoảng cách giữa hai người chỉ vài centimet, Hướng Chiêu có thể cảm nhận rõ hơi thở của Ôn Thành Ngọc vương nhẹ trên xương quai xanh.

Hướng Chiêu đỏ bừng mặt, buông Ôn Thành Ngọc ra như bị điện giật. Vừa rồi cậu chỉ mải mê xem vết thương của anh mà không chú ý tư thế giữa hai người lại mập mờ như thế, cứ như cậu chủ động dâng mình đến trước mặt Ôn Thành Ngọc vậy.

Ôn Thành Ngọc đột nhiên đưa tay khóa lấy eo cậu, tóm ngược Hướng Chiêu đang định tháo chạy lại, khiến cậu phải dùng hai tay bám vào vai anh mới giữ được thăng bằng. Thân trên của hai người dán chặt vào nhau, cảm nhận được thân nhiệt của đối phương qua lớp vải áo ngủ mỏng manh.

Ôn Thành Ngọc như cố ý trêu chọc cậu, khẽ hít hà, lượn lờ phía trên cổ áo hơi phanh của Hướng Chiêu mà mãi không chịu dừng lại.

“Đừng ngửi...”

Hướng Chiêu khẽ đấm vào người Ôn Thành Ngọc một cái, nhưng lại không nỡ thật sự đẩy anh ra. Cậu cố gắng vận hành bộ não đang rối như tơ vò: Lúc nãy mình dùng sữa tắm mùi gì ấy nhỉ, áo ngủ thì dùng viên giặt hương gì…

Những chuyện nhỏ nhặt rắc rối và không quan trọng lấp đầy não bộ Hướng Chiêu, cho đến khi một làn gió nhẹ thổi qua xương quai xanh, để lại một nụ hôn ấm áp.

Dọc theo phần xương kéo dài, cuối cùng dừng lại ở yết hầu. Nơi yếu hại nhất của cơ thể con người cứ thế rơi vào tay kẻ khác, Hướng Chiêu nhịn không được mà nuốt nước bọt.

Sau đó như là một lời cảnh cáo, cơn đau li ti kèm theo sự ngứa ngáy lan tỏa trên da thịt. Hướng Chiêu bất lực ngửa đầu, trần nhà trắng muốt không ngừng xoay tròn, cậu như một kẻ say rượu vô lực ngã xuống, rơi vào vòng tay Ôn Thành Ngọc.

Bên tai vang lên một tiếng cười khẽ, Hướng Chiêu chớp chớp đôi mắt ươn ướt, ngước lên nhìn Ôn Thành Ngọc:

“Đừng...”

Ôn Thành Ngọc khống chế cổ tay Hướng Chiêu, hôn lên vành tai cậu như để an ủi.

Anh đỡ lấy Hướng Chiêu, đưa tay nắm lấy khoeo chân cậu, khẽ dùng lực sang một bên để cậu ngồi lên đùi mình, thuận tiện cho Hướng Chiêu nép hoàn toàn vào lòng anh. Nhưng điều này cũng đồng nghĩa với việc hoàn toàn mất đi quyền kiểm soát bản thân.

Hướng Chiêu cắn môi, luôn cảm thấy thế nào cũng khó chịu, muốn chạy mà Ôn Thành Ngọc không chịu buông tay. Lúc này cậu cực kỳ căm ghét ý chí yếu ớt của chính mình.

Ôn Thành Ngọc cũng không biết cậu là cố ý hay thế nào, cứ cọ tới cọ lui mãi mới ổn định lại. Sau khi tìm được một tư thế mà mình cho là an toàn, cậu áp má vào hõm cổ anh không chịu nhúc nhích nữa.

Tay Ôn Thành Ngọc v**t v* đầu Hướng Chiêu, những sợi tóc mềm mại luồn qua kẽ tay:

“Hướng Chiêu?”

Hướng Chiêu vùi đầu sâu hơn, giọng nói nghèn nghẹt:

"Tôi... bình tĩnh một chút là được." Đôi tai đỏ như nhỏ máu đã tố cáo cậu.

Thế nhưng Ôn Thành Ngọc lại như muốn làm ngược lại với cậu, anh nhấc cậu lên một chút, ôm chặt hơn, đôi chân dài đè ép lên bắp chân Hướng Chiêu, triệt tiêu hoàn toàn khả năng chạy trốn.

"Thực ra..." Ngón tay Ôn Thành Ngọc xoay vòng quanh vùng bụng cậu, lớp da thịt dưới tay khẽ run rẩy. Hướng Chiêu khẽ r*n r*, th* d*c liên tục mấy hồi:

“Đừng nói nữa!”

Nhưng cậu không nói là không được đụng vào mình. Ôn Thành Ngọc ấn vào eo cậu, từ những lần thăm dò đơn giản ban đầu chuyển sang kiểm soát hoàn toàn. Ôn Thành Ngọc cọ vào má Hướng Chiêu, tiếng thở bên tai lúc đứt lúc nối.

Việc điều khiển tâm trí đối phương một cách dễ dàng như thế này, mỗi nhịp tim đập đều là vì mình, cảm giác được lệ thuộc hoàn toàn này khiến Ôn Thành Ngọc có chút say đắm, trong lòng thầm mong đợi Hướng Chiêu có thể ỷ lại vào mình nhiều hơn nữa.

Nước triều dâng lên rồi lại rút, mây nổi cuộn trào rồi lại tan. Đợi đến khi Hướng Chiêu ngẩng đầu ra khỏi hõm cổ Ôn Thành Ngọc, những sợi tóc mai đều đã ướt đẫm mồ hôi, cả người run rẩy như thoát lực. Phải mất một lúc lâu sau, lý trí mới quay trở lại.

Hướng Chiêu đổ người xuống gối bên cạnh, nửa ngày không muốn nói chuyện. Bên cạnh vang lên tiếng sột soạt của giấy tờ ma sát.

Ôn Thành Ngọc cũng không vội giục cậu, chỉ thỉnh thoảng đặt một nụ hôn nhẹ lên má cậu.

"Ký ức của anh phục hồi hoàn toàn rồi?" Giọng Hướng Chiêu vẫn còn chút khàn đục, nhưng lý trí đã hồi phục hoàn toàn, chỉ trong chớp mắt này không biết não bộ đã xoay chuyển bao nhiêu lần.

Hửm? Nhạy bén ngoài dự kiến. Ôn Thành Ngọc cũng không phủ nhận:

“Ừ, do một sự tình cờ.”

Mặc dù là hỏi Ôn Thành Ngọc, nhưng khoảnh khắc Hướng Chiêu hỏi ra đã có sẵn câu trả lời, cậu hoàn toàn là biết rồi còn hỏi.

Một Ôn Thành Ngọc mất trí nhớ hoàn toàn sẽ không để cậu lại gần, dù thỉnh thoảng có chạm vào cũng rất bài xích. Trước đó ở khu nghỉ dưỡng, Ôn Thành Ngọc phục hồi một chút ký ức, tuy theo bản năng muốn thân cận cậu nhưng trong lòng vẫn luôn phòng bị.

Nếu trong hoàn cảnh đó, Hướng Chiêu vô tình làm anh va đầu, Ôn Thành Ngọc sẽ lập tức giãn cách với cậu ngay, trong lòng chỉ nghi ngờ Hướng Chiêu đang cố ý giở trò xấu. Đó cũng là lý do tại sao lúc nãy cậu lại căng thẳng đến vậy.

Còn bây giờ... Hướng Chiêu quay đầu lườm Ôn Thành Ngọc một cái, nhưng lại bị anh hôn thêm một phát.

Đúng là đồ lưu manh.

Hướng Chiêu mím môi, nhích người ra sau tựa vào Ôn Thành Ngọc. Chỉ có một Ôn Thành Ngọc đã phục hồi hoàn toàn ký ức mới không nghi ngờ động cơ của cậu, còn tin tưởng cậu nữa. Nghĩ đến đây, lòng Hướng Chiêu thấy vô cùng ấm áp.

Nhưng Hướng Chiêu sẽ không nói những lời này với Ôn Thành Ngọc. Việc vạch trần một hành vi vô thức mà ngay cả anh cũng không nhận ra sẽ chỉ khiến Ôn Thành Ngọc ngay lập tức cảnh giác, có ý thức giữ khoảng cách giữa hai người.

Không gian chìm vào tĩnh lặng.

Dù rất tận hưởng khoảnh khắc yên bình này, nhưng cuối cùng Hướng Chiêu vẫn chủ động mở lời hỏi câu hỏi nặng nề đó:

“Anh vẫn muốn đến nơi đó chứ?”

Như một câu nói vô thức khi đang thả hồn đi đâu đó, ánh mắt Hướng Chiêu rơi trên chiếc giường trắng tinh tươm đối diện, quan sát tỉ mỉ từng nếp nhăn trên đó, cố gắng dùng cách này để chuyển dời sự chú ý, che giấu sự bất an trong lòng.

Hướng Chiêu sẽ không từ bỏ việc trở về nhà, bất kể trên con đường đó có bao nhiêu khó khăn hiểm trở, dù phải đánh đổi tính mạng cũng không hối tiếc. Nhưng cậu cũng sẽ không ép Ôn Thành Ngọc đi cùng mình, dù điều đó đồng nghĩa với việc họ sẽ vĩnh viễn biệt ly từ đây.

Nghĩ đến đây, dù là người lý trí đến đâu cũng không thể ngăn được nỗi cay đắng trong lòng. Lý trí và tình cảm vốn dĩ không thể cùng tồn tại, trái tim vừa căng đầy của Hướng Chiêu lại xì hơi, bẹp dí ép vào lồng ngực khiến cậu khó chịu.

Trong vòng trò chơi trước, cậu và Ôn Thành Ngọc lần đầu tiếp xúc với phụ bản [Vết Nứt Thời Gian], họ mới biết rằng sinh vật mang bất kỳ thân phận nào vào khoảnh khắc bước vào phụ bản đều đã đặt chân vào dòng thời gian hỗn loạn.

Giây trước, bạn có thể vì thời gian trôi đi mà đẳng cấp tăng vọt, có thêm nhiều kỹ năng chưa từng thấy. Nhưng dòng hỗn loạn đến rồi đi, giây tiếp theo bạn lại có thể vì thời gian đảo ngược mà trở thành một người chơi trắng tay không có gì cả.

Ôn Thành Ngọc và Hướng Chiêu lần trước rơi vào khốn cảnh chính là vì cả hai bị cuốn vào dòng thời gian hỗn loạn, mất đi tất cả đẳng cấp và kỹ năng. Ôn Thành Ngọc chỉ còn lại một kỹ năng thiên phú [Bàn Tay Ngoại Khoa], đối với một Ôn Thành Ngọc đang bị trọng thương lúc đó thì chẳng khác nào muối bỏ bể.

Hơn nữa, vô số dòng thời gian hỗn loạn còn ngẫu nhiên đưa họ vào những căn phòng nhỏ khác nhau. Sự đáng sợ của thời gian nằm ở chỗ nó khiến con người ta quên lãng, thay vì bị lạc lối trong [Vết Nứt Thời Gian], bị đẩy ra khỏi phụ bản lại là kết cục tốt nhất.

Hướng Chiêu khi đó không biết Ôn Thành Ngọc sau khi chết sẽ mang theo thi thể trở lại thế giới trò chơi. Nhìn Ôn Thành Ngọc đang thoi thóp, môi trắng bệch vì mất máu quá nhiều, cậu đã quyết định đánh cược một lần cuối, chỉ cần kéo lại được một sợi thời gian hỗn loạn, có lẽ sẽ thay đổi được cục diện bế tắc.

Nhưng cũng chính vì thất bại lần đó, cái chết của Ôn Thành Ngọc đã gây đả kích cực lớn cho Hướng Chiêu. Cậu đã từng phản tỉnh liệu hành vi kéo Ôn Thành Ngọc vào [Vết Nứt Thời Gian] có đúng đắn hay không.

Ôn Thành Ngọc không thường chia sẻ suy nghĩ với cậu, đa số thời gian Hướng Chiêu đều không biết anh muốn làm gì, đi đâu, dường như chỉ là Hướng Chiêu đi đâu thì anh đi đó.

Thế nhưng những năm tháng dài bên nhau cũng giúp Hướng Chiêu rèn luyện được bản lĩnh "đọc nét mặt" dành riêng cho Ôn Thành Ngọc. Khi kỹ năng này đã đạt đến mức lô hỏa thuần thanh, Ôn Thành Ngọc chỉ cần nhấc tay là Hướng Chiêu biết anh muốn uống nước trái cây hay nước lọc.

“Có.”

Bên cạnh vang lên giọng nói kiên định. Hướng Chiêu đột ngột quay đầu nhìn Ôn Thành Ngọc, mặt anh không chút biểu cảm, giọng điệu quá đỗi bình thản, Hướng Chiêu thậm chí còn nghi ngờ anh đang nói mớ.

Dường như nhận ra Hướng Chiêu đang nghĩ gì, Ôn Thành Ngọc bổ sung thêm:

“Ý nghĩ muốn rời khỏi đây của tôi chưa bao giờ thay đổi. Tôi vào phụ bản không phải vì đi cùng cậu, mà là vì mục tiêu của chúng ta tình cờ trùng khớp.”

Lời anh nói không phải để vạch rõ ranh giới với Hướng Chiêu. Ôn Thành Ngọc vừa thấy dáng vẻ căng thẳng của cậu liền biết đối phương đang lo lắng điều gì.

Ôn Thành Ngọc đôi khi không hiểu nổi những cảm xúc phức tạp đa dạng của con người, tại sao lại phải lo âu về những chuyện không liên quan đến mình?

Anh thất bại trong việc chinh phục phụ bản ở vòng trò chơi trước chỉ vì năng lực của mình không đủ. Bất kể Hướng Chiêu có thành công trở về hay không, sự thật là năng lực anh không đủ cũng sẽ không thay đổi.

Mặc dù trước đó anh từng oán hận vì lầm tưởng Hướng Chiêu bỏ rơi mình, nhưng sau khi phục hồi tất cả ký ức, Ôn Thành Ngọc chỉ càng kiên định hơn với mục tiêu của mình.

"Anh chưa bao giờ chủ động nói với tôi những lời này." Hướng Chiêu nhìn thẳng vào mắt Ôn Thành Ngọc, nói từng chữ một.

Ngón tay Ôn Thành Ngọc quấn lấy lọn tóc của Hướng Chiêu, ánh mắt sâu thẳm.