Người Trong Tim Tôi - Thâm Hải Thủ Thuật Đao - Chương 262

topic

Người Trong Tim Tôi - Thâm Hải Thủ Thuật Đao - Chương 262 :NT22
Đặt đàn anh l*n đ*nh tháp cao, đàn anh sẽ mãi thuộc về hắn.

Ngày đó.

Cuối cùng ngày đó cũng đã đến.

Dẫu cho sau này có trải qua sinh mệnh vĩnh hằng gần như vô tận, ký ức về ngày hôm đó vẫn chưa bao giờ phai nhạt.

…Cuối cùng, Lục Chấp cũng tra ra chuyện hắn ăn thịt người.

Từ Vọng thực sự không thể hiểu nổi.

Hắn cứ ngỡ Lục Chấp đã bỏ cuộc, chẳng phải Lục Chấp đã khách sáo xin lỗi hắn sao? Thậm chí ngay cả Giang Diệu cũng đã cúi đầu nhận lỗi với hắn kia mà.

Vậy mà sau lưng, Lục Chấp vẫn âm thầm điều tra đến cùng? Rốt cuộc Lục Chấp đang nghĩ cái quái gì trong đầu thế?

Chỉ là vài mạng người biến mất thôi mà, cứ coi họ như nạn nhân của các vụ biến dị là được.

Chỉ là vài đồng đội mất tích, rõ ràng đó là chuyện thường trong lịch sử Cục Quản lý.

Có gì mà phải tra?

Có gì mà phải tra. Có gì mà phải tra. Có gì mà phải tra…

Còn cả Giang Diệu nữa…

Giang Diệu cũng thật… đáng ghét.

Từ Vọng dần phát hiện ra Giang Diệu thực sự không ăn thịt người.

Sao có thể chứ?

Hắn đã kinh ngạc tột độ khi biết chuyện này.

Tại sao?

Ngay cả khi bị thôi miên, Giang Diệu vẫn sẽ bừng tỉnh vào giây phút chạm vào máu thịt người sống.

Giống như có một thứ gì đó bám rễ sâu hơn cả bản năng… một thứ mà ngay cả thôi miên cũng không thể tẩy xóa.

Có lẽ phải dùng đến những thiên phú mạnh mẽ hơn, những thủ đoạn tàn khốc hơn…

…Nhưng sao Giang Diệu có thể nhịn được nhỉ?

Rõ ràng cậu ta cũng là biến dị…

Vậy nên Lục Chấp… Vậy nên Lục Chấp và Giang Diệu… thực sự là những kẻ đứng về phía chính nghĩa, hoàn toàn trong sạch.

Đàn anh cũng vậy.

Đàn anh của hắn cũng thế.

Chỉ có hắn là không phải.

Chỉ có hắn là không phải… làm sao có thể?

Sao có thể như vậy được?!

Không thể để đàn anh biết được, tuyệt đối không được để đàn anh biết.

Chuyện hắn ăn thịt người.

Chuyện hắn đã hoàn toàn sa ngã.

…Thế nên hắn đã phủ nhận.

Khi bị đưa vào phòng thẩm vấn một lần nữa, khi Lục Chấp bày ra những bằng chứng không thể chối cãi, Từ Vọng đã để lộ vẻ mặt kinh hoàng và luống cuống.

Hắn nói đàn anh, anh phải tin em.

Hắn nói sao em có thể giết em trai anh được, đó là em trai ruột của anh mà.

Hắn nói em không làm. Đàn anh, xin anh hãy tin em

Từ Vọng hoảng hốt, định nắm lấy tay đàn anh nhưng lại bị anh né tránh.

Hắn ngẩn người, đôi mắt đỏ hoe.

Thế nhưng, lời van nài còn chưa kịp thốt, giây tiếp theo, đàn anh đã đứng chắn trước mặt hắn.

Anh đứng giữa hắn và Lục Chấp.

“Mọi chuyện vẫn chưa được tra rõ, đừng vội đi đến kết luận.”

Đàn anh trầm giọng nói: “Hãy để tôi tham gia điều tra.”

Lục Chấp dứt khoát từ chối, lý do đưa ra là anh quá dễ bị tình cảm chi phối trong vụ này.

Đàn anh nói: “Người chết là em trai ruột của tôi.”

Giọng anh khẽ run nhưng lại kiên định vô cùng.

Giống như bóng lưng của anh vậy, mạnh mẽ, vững chãi.

Từ Vọng đứng sau lưng đàn anh, ngước nhìn anh ấy.

Khoảnh khắc đó, hắn thấy yêu đàn anh đến lạ kỳ.

Cảm giác như chưa bao giờ yêu anh đến thế.

Kết quả của buổi thảo luận là tạm thời giam giữ Từ Vọng để Tần Vô Vị và Lục Chấp tiếp tục đi điều tra sâu hơn. Đáng tiếc, lần này có Giang Diệu canh gác bên ngoài phòng thẩm vấn, Từ Vọng không thể thi triển bất cứ năng lực gì.

Hắn chỉ có thể trơ mắt nhìn bọn họ tìm ra những dấu vết mà hắn chưa kịp xử lý.

Hắn cảm thấy trái tim mình đang chìm dần xuống đáy vực.

Bây giờ đàn anh đang nghĩ gì nhỉ?

Đàn anh sắp biết sự thật rồi.

Đàn anh… đang nghĩ gì thế?

Cuối cùng buổi phán xét cũng đã đến.

Đàn anh đã trở về, anh bảo muốn nói chuyện riêng với hắn.

Lục Chấp quyết đoán ngăn cản, song đàn anh rất kiên định.

Đàn anh vẫn tin hắn.

Đến tận lúc này, đàn anh ngốc nghếch của hắn vẫn còn tin hắn.

Đến tận bây giờ, anh vẫn còn yêu hắn.

Vậy nên hắn cũng yêu đàn anh vô cùng.

Hắn khóc lóc lắc đầu, níu chặt lấy cánh tay anh mà nói anh đừng tin bọn họ, em không làm, em thực sự chẳng làm gì cả.

Hắn nói em không biết chuyện gì đang xảy ra, nhưng em thực sự không làm. Xin anh hãy tin em, đàn anh, sao em có thể làm anh tổn thương được.

Sao em nỡ làm anh tổn thương cơ chứ? Em không thể nào ăn thịt em trai anh được, đàn anh ơi.

…Đàn anh bỗng bật cười một tiếng.

Từ Vọng chưa bao giờ thấy anh cười như thế.

Đau đớn? Tuyệt vọng? Tự giễu? Hay là một điều gì đó khác.

“Đến nước này rồi mà cậu vẫn còn muốn lừa tôi.”

Giọng đàn anh khàn đặc.

“Cậu định lừa tôi đến bao giờ nữa đây.”

Giây phút đó, Từ Vọng bỗng nhận ra hắn đã mất đàn anh thật rồi.

Hắn đã vĩnh viễn đánh mất anh.

Nếu đã vậy thì chẳng cần phí lời thêm nữa.

Từ Vọng lau nước mắt, thở dài một tiếng rồi nói nếu anh không bao giờ biết thì tốt biết mấy.

Phải, nếu đàn anh mãi mãi không biết thì tốt biết bao.

Ngay khi nghe thấy câu nói đó, sắc mặt đàn anh thay đổi hẳn, lập tức tiến vào tư thế chiến đấu.

Thế nhưng, động tác của Từ Vọng còn nhanh hơn.

Trước khi đàn anh kịp ra đòn, trước khi Lục Chấp và Giang Diệu kịp xông vào cản trở, Từ Vọng đã hiện nguyên hình, tung đòn phá hủy phòng thẩm vấn mỏng manh như tờ giấy kia.

Hắn dùng những xúc tu bẩn thỉu, nhớp nhúa của mình quấn lấy đàn anh rồi rời đi.

[Danh sách thiên phú 019 – Không gian]

Đây là thiên phú nguyên sinh hắn đã sở hữu từ rất, rất lâu về trước, chỉ là không ai hay biết.

Kể từ khi có được [Quên lãng], [Phát thanh não bộ] và một loạt các thiên phú thao túng tinh thần khác, mọi việc trở nên dễ dàng hơn nhiều. Con người thực sự rất dễ mất cảnh giác với đồng loại, đặc biệt là với đồng đội.

Thật ngây thơ.

Chỉ cần giá trị SAN không giảm, độ ô nhiễm không tăng là họ cứ đinh ninh đó là đồng đội của mình.

Từ Vọng dễ dàng mang đàn anh rời khỏi Cục Quản lý.

Khi đó, đàn anh cũng đã là người thi hành cấp S.

Dưới sự giúp đỡ của hắn, đàn anh đã tiêu diệt được sinh vật biến dị cấp S++ cực mạnh, đồng thời đạt được thiên phú nguyên sinh [Long tức].

Thấy chưa, hắn đã nói rồi mà, chỉ cần có hắn ở bên, chắc chắn đàn anh sẽ trở thành một người thi hành vĩ đại.

Rồi sẽ có ngày họ vượt qua cặp bài trùng Lục Chấp và Giang Diệu, trở thành niềm hy vọng lớn nhất của nhân loại.

…Nhưng tại sao lúc này đàn anh lại nhìn hắn bằng ánh mắt đó?

Dù cho chân tay đã bị bẻ gãy, dù đã mất sạch khả năng chiến đấu, trang bị trên người cũng đã bị hủy hoại hoàn toàn.

Từ Vọng sử dụng [Không gian] liên tiếp vài lần, đưa đàn anh đến một nhà thờ cổ kính ở tận bên kia bán cầu. Đó là một nhà thờ lớn rất đẹp, đàn anh từng bảo nếu có kỳ nghỉ, anh muốn đưa hắn đến nơi này.

…Đó là chuyện từ bao giờ nhỉ?

Đàn anh đã nói câu đó khi nào và với tâm trạng ra sao?

Từ Vọng nghiêng đầu.

Gió đêm thổi lồng lộng. Những xúc tu màu hồng thịt của hắn đang dịu dàng quấn quýt lấy đàn anh.

Đàn anh nằm đó như một con búp bê hỏng, chân tay rũ rượi.

“Đau không anh?”

Từ Vọng xót xa dùng đầu xúc tu khẽ chạm vào đàn anh.

A, loài biến dị không có khả năng chữa lành vết thương cho con người.

Loài biến dị không thể sử dụng bất kỳ thiên phú trị liệu nào cho con người.

Ngay cả Giang Diệu cũng không thể làm được, bằng không thì Lục Chấp đâu có phải mang cánh tay máy suốt bao năm qua.

Từ Vọng bắt đầu thấy hối hận, lẽ ra hắn nên giữ lại [Thánh dũ] mới phải. Đàn anh từng dùng [Thánh dũ] để cứu mạng hắn, nay thứ đó cũng đã bị hắn phá huỷ trên đường trốn chạy.

Không còn cách nào khác, đàn anh phản kháng quá dữ dội. Hắn vừa phải mang anh đi, vừa phải đề phòng không bị anh g**t ch*t. Thế nên hắn chỉ có thể dùng cách thô bạo nhất là hủy hoại mọi phương thức phản kháng của anh.

Hắn cũng đâu có muốn thế.

“Đàn anh, anh có lạnh không?”

Từ Vọng thấy sắc mặt đàn anh nhợt nhạt, bèn dùng xúc tu quấn chặt lấy anh hơn. Không ngờ đàn anh lại bắt đầu phản kháng kịch liệt, điên cuồng chửi rủa hắn.

Từ Vọng sững sờ.

Hắn chưa bao giờ nghĩ mình lại phải nghe những lời cay độc, thô lỗ đến vậy từ miệng đàn anh. Thế nhưng, ngay cả khi đang tức giận mắng người, đàn anh vẫn đáng yêu làm sao.

Từ Vọng nghe một lúc, khẽ nghiêng đầu cười nói: “Đàn anh, mắng chửi người ta mà sao anh khách sáo thế, chỉ biết có vài câu này thôi. Anh đáng yêu quá đi mất.”

Đàn anh sắp phát điên rồi, anh gào lên hỏi rốt cuộc hắn muốn làm gì.

Từ Vọng dùng vô số xúc tu ôm anh vào lòng, như chiếc nôi ôm lấy đứa trẻ sơ sinh. Hắn ôm lấy đàn anh, nhẹ nhàng đung đưa như đang dỗ dành, miệng lẩm bẩm tự nói một mình.

“Phải rồi, rốt cuộc em đang nghĩ gì nhỉ? Chính em cũng chẳng biết nữa.”

“Ban đầu em chỉ muốn sống sót. Anh đã xuất hiện và cứu em, chính anh là người đã cho em được sống tiếp.”

“Sau đó em muốn gần gũi anh. Muốn hôn anh, ôm anh, muốn mãi mãi ở bên anh.”

“Khi đó chúng ta đã hạnh phúc biết bao.”

“Em đã rất hạnh phúc.”

“Thế nhưng không biết từ khi nào, em bắt đầu muốn ăn thịt anh.”

Từ Vọng ôm đàn anh ngồi trên đỉnh tháp nhọn của nhà thờ.

Ánh trăng lạnh lẽo treo lơ lửng trên cao. Từ Vọng không thích trăng, hắn thấy nó quá lạnh. Hắn cho rằng chính ánh trăng đã làm đàn anh thấy lạnh, vậy nên anh mới run rẩy và vùng vẫy trong lòng hắn như thế.

Đừng cử động nữa mà, đàn anh.

Ngoan nào.

Chân tay anh gãy hết rồi, cử động là đau lắm đó.

Đừng động đậy nữa. Nghe lời em đi, đàn anh.

Vô số xúc tu hồng rực như những con rắn trườn bò, quấn chặt lấy đàn anh, ôm lấy anh không rời.

“Nhưng đàn anh chỉ có một.”

“Ăn mất rồi thì sẽ không còn nữa. Đàn anh chỉ có một mà thôi.”

“Phải làm sao đây… Em muốn ăn thịt đàn anh quá, nhưng đàn anh chỉ có một.”

Từ Vọng có rất nhiều xúc tu để giúp hắn ghì chặt lấy đàn anh. Làm loài biến dị có cái lợi thế như vậy, một thứ sức mạnh áp đảo mà con người không thể phản kháng.

Hắn ôm chặt lấy đàn anh giống như trước đây, giống như bao lần ân ái mặn nồng trước đó. Hắn vùi mặt vào cổ anh, tham lam hít hà mùi hương trên người anh.

Một mùi hương ấm áp.

Một mùi hương ấm áp xen lẫn chút vị ngọt lịm của máu.

“Vậy nên cậu… đã ăn thịt nó…” Đàn anh vẫn không ngừng run rẩy, “Cậu thực sự đã ăn thịt nó…”

Là vì đau hay vì lạnh?

Lẽ ra không nên vứt bỏ [Thánh dũ] mới phải.

Suy cho cùng, hắn cũng đâu có thiên phú trị liệu nào đâu.

Thế là Từ Vọng đành phải dùng sức ôm chặt đàn anh hơn, không để một kẽ hở nào cho gió lạnh lọt vào lớp xúc tu, chạm vào da thịt anh.

“Vâng. Đúng thế.”

Từ Vọng sảng khoái thừa nhận.

— May mà đàn anh vẫn còn một đứa em trai.

Đáng tiếc, việc ăn thịt Tần Vô Cấu không những không giúp hắn át đi cơn đói trong lòng mà ngược lại còn khiến hắn khao khát hương vị thực sự của đàn anh hơn.

“Đói quá. Em thực sự rất đói.”

Từ Vọng l**m môi.

Gió lạnh rít gào trên đỉnh nhà thờ.

Ôm chặt đàn anh thì anh sẽ không lạnh.

Ôm chặt đàn anh thì anh sẽ không chạy mất.

Không đúng, phải là bẻ gãy chân tay thì mới không chạy được.

Đặt đàn anh l*n đ*nh tháp cao, đàn anh sẽ mãi thuộc về hắn.

“Anh còn nhớ có lần chúng ta đi làm nhiệm vụ, bị kẹt dưới hầm mỏ mười mấy ngày không có thức ăn không…” Từ Vọng đắm chìm trong hồi ức, “Anh có biết em đã phải nỗ lực đến nhường nào mới nhịn không ăn thịt anh không… ngay cả xé một cánh tay ra cũng không được.”

Quá đói.

Quá đói.

Đàn anh mà hắn yêu nhất, muốn ăn nhất lại ở ngay trong tầm tay. Ý chí của hắn đã bị giày vò khủng khiếp

Nhưng cuối cùng hắn vẫn nhịn được.

Hắn không ăn thịt đàn anh.

Trong căn hầm tối tăm không thấy ánh mặt trời ấy, hắn không ngừng hôn anh, đòi hỏi anh trong bóng tối. Họ quấn quýt lấy nhau, cảm giác đàn anh dành cho hắn là tình yêu và t*nh d*c thuần túy, còn thứ hắn dành cho anh lại trộn lẫn với d*c v*ng ăn uống.

Một sự thèm ăn bẩn thỉu.

…Có lẽ chính lần bị bỏ đói đến phát điên đó đã khiến bản thân hắn khó có thể chịu được cơn đói. Thế là hắn càng ăn càng nhiều. Càng ăn càng nhiều, càng ăn càng nhiều…

“Và rồi em bị phát hiện thôi.” Từ Vọng nhún vai.

“…”

Đàn anh nghiến chặt răng, toàn thân run rẩy đến mức răng như sắp vỡ vụn.

Từ Vọng nhìn anh.

Khoảnh khắc đó, trong lòng hắn bỗng trở nên trống rỗng lạ thường.

Giống như ánh trăng lạnh lẽo kia đã xuyên thấu qua lồng ngực hắn, hắn lại một lần nữa nhìn thấy vực sâu thăm thẳm trong lòng mình.

Đó là một hố đen sâu hoắm không ngừng xoay vần. Đàn anh đã từng lấp đầy nó cho hắn nhưng giờ đây, dù chỉ còn một ngón tay có thể cử động, đàn anh cũng sẽ cầm vũ khí lên để giết hắn.

À, hắn mất đàn anh rồi.

Không thể quay lại được nữa rồi.

Từ Vọng đờ đẫn nghĩ.

Trong lòng hắn không hề có cảm giác… đau đớn như hắn từng tưởng tượng.

“Không sao đâu.”

Hắn ôm lấy đàn anh, mỉm cười trấn an, chẳng biết là đang trấn an anh hay đang trấn an chính mình, “Không sao cả, bây giờ em đã có [Quên lãng] rồi.”

Từ Vọng dịu dàng hôn lên mặt đàn anh, thì thầm vào tai anh.

Đợi hắn g**t ch*t Lục Chấp, g**t ch*t cả Lục Chấp và Giang Diệu, xóa sạch mọi bằng chứng.

Sau đó, dùng [Quên lãng].

Đàn anh của hắn sẽ trở lại thôi.

Họ có thể ở bên nhau mãi mãi.

“Từ… Vọng…!”

Nghe đến đó, cuối cùng đàn anh cũng mất kiểm soát, anh phẫn nộ gầm lên.

Từ Vọng dùng băng giá để đóng băng trái tim mình lại, như thế hắn sẽ không cảm thấy cơn đau âm ỉ kia nữa.

Không sao, không sao cả.

Chỉ cần đợi thêm một chút thôi.

Chỉ cần xử lý xong mọi chuyện.

Chỉ cần dùng đến [Quên lãng]…

Thế nhưng hắn đã quên mất, đàn anh cũng là một người thi hành cấp S.

Đàn anh cũng là một người vô cùng mạnh mẽ và lợi hại.

Vì vậy, dưới cơn thịnh nộ tột cùng ấy, dưới những biến động cảm xúc dữ dội, và có lẽ còn có cả sự ảnh hưởng từ nồng độ ô nhiễm mà hắn vô thức phát tán ra, cơ thể đàn anh đã xảy ra biến đổi.

Anh đã đạt được một thiên phú mới.

[Danh sách thiên phú 004 – Huỷ diệt].

Thiên phú cấp [Tháp].

Trong các thiên phú cấp tháp, đây là thiên phú duy nhất thiên về tấn công thuần tuý.

Mũi giáo sắc bén nhất thế gian.

Từ Vọng lập tức cảm nhận được nguy hiểm, bản năng thôi thúc hắn lùi lại. Thế nhưng, đàn anh đã lao xuống từ đỉnh tháp nhà thờ, bất chấp tất cả mà xông về phía hắn.

Tại sao chứ, rõ ràng chân tay đã gãy hết rồi mà.

Tại sao, dù có giết được hắn thì chính anh cũng sẽ chết thôi.

Tại sao vậy đàn anh.

Tại sao…

Lưng Từ Vọng đập mạnh xuống đất. Vô số xúc tu hồng thịt dâng cao như sóng dữ, song ngay khi chạm vào [Huỷ diệt], chúng lập tức tan thành tro bụi.

“Chúng ta cùng xuống địa ngục đi, Từ Vọng!”

Như một con chim ưng dũng mãnh xinh đẹp, trắng muốt không chút tì vết lao xuống từ đỉnh núi tuyết! Đàn anh lao xuống nhanh như chớp, thế như chẻ tre, dẫu cơ thể đã rách nát nhưng vẫn cố vắt kiệt hơi tàn cuối cùng.

Bàn tay trắng bệch nhưng đầy sức mạnh vươn về phía hắn, mang theo ý chí kiên định không gì cản nổi, mang theo cả [Huỷ diệt].

Lần này bàn tay ấy không vươn ra để cứu hắn.

Mà là để giết hắn.

Để kéo hắn cùng xuống địa ngục.

Từ Vọng đã không còn đường lui. Lưng hắn dán chặt vào mặt đất, ngay cả mặt đất cũng đang rung chuyển.

Hắn trơ mắt nhìn đàn anh lao thẳng về phía mình.

Đàn anh của hắn, người hắn yêu mang theo quyết tâm tử trận, mang theo ý chí tất sát tiến về phía hắn.

“Đàn anh…”

Mắt Từ Vọng nhòe đi.

Giây phút nước mắt che mờ con ngươi, cơ thể hắn đã phản ứng nhanh hơn cả bộ não.

“…Ư!”

Cái bóng trắng bệch, sắc lẹm ấy khựng lại giữa không trung.

Tí tách.

Tí tách. Tí tách. Tí tách

Dòng máu nóng hổi, ngọt lịm dội xuống xối xả từ trên cao.

Từ Vọng chậm rãi chớp mắt. Hắn nằm trên mặt đất nứt nẻ rung chuyển, ngước nhìn đàn anh của mình.

Vô số xúc tu màu hồng thịt đã đâm xuyên qua lồng ngực đàn anh.

Tim, phổi, các động mạch chính, tất cả đều nát vụn trong nháy mắt.

Gân xanh trên trán đàn anh nổi lên rồi lại giãn ra. Anh ho ra một ngụm máu lớn, bàn tay anh chỉ còn cách hắn trong gang tấc.

…Là do đàn anh quá yếu.

Lẽ ra, phạm vi tấn công của [Huỷ diệt] có thể rộng hơn nhiều nhưng đàn anh chưa bao giờ ăn thịt người, anh cũng không có đủ ô nhiễm để chống đỡ thiên phú. Vì vậy, anh bắt buộc phải tiếp cận ở khoảng cách cực gần mới có thể sử dụng được nó.

Vào khoảnh khắc đó, Từ Vọng đã thấu hiểu tất cả.

Tháp có tính bất khả tri nhưng quy tắc là thứ có thể dự đoán.

Những quy tắc và nguyên lý về thiên phú, về loài biến dị, về mọi thứ trên thế gian này đều được phơi bày trong tâm trí kẻ sở hữu [Toàn tri].

…Đúng vậy, Từ Vọng cũng đã đạt đến cấp [Tháp] từ lâu.

[Danh sách thiên phú 002 – Toàn tri]

Đó là thiên phú mà hắn vô tình đạt được sau khi lén lút nuốt chửng một biến dị cấp S+++.

[Toàn tri] là cấp tháp, [Huỷ diệt] cũng là cấp tháp.

Ánh mắt Từ Vọng xuyên qua cơ thể trắng bệch đang dần mềm nhũn của đàn anh, nhìn thấy ngọn tháp trắng khổng lồ đang từ từ hiện lên giữa không trung.

[Tháp Thuần Trắng].

Đẹp quá.

Toà tháp của đàn anh.

Toà tháp trắng muốt, thuần khiết không chút tì vết.

Chỉ có tháp như thế mới xứng với đàn anh.

Còn ngọn tháp của Từ Vọng lại không có màu, thế nhưng trên tháp lại có vô số những lỗ hổng màu đen.

Đó là những lỗ hổng không thể lấp đầy.

Trống rỗng.

…Vì dễ dàng có được tất cả nên ngược lại càng trống rỗng hơn.

Có lẽ từ đầu lỗ hổng ấy đã không thể lấp đầy, càng thoả mãn thì lỗ trống càng giãn rộng.

Lúc này đây, Từ Vọng thấy hai ngọn tháp khổng lồ trên bầu trời như đang tựa sát vào nhau, gần đến mức tưởng như trùng khít.

Ngọn tháp trắng như sắp lấp đầy những lỗ hổng kia.

Nhưng Từ Vọng biết, không thể nào.

Mãi mãi không thể.

“Đàn anh…”

Dòng máu nóng không ngừng rơi xuống má, Từ Vọng thẫn thờ đưa tay lên, muốn chạm vào đàn anh của mình. Đàn anh vẫn nhìn chằm chằm vào hắn với đôi mắt nhuốm máu. Đôi môi trắng bệch, nứt nẻ của anh khẽ mấp máy như muốn nói câu gì.

“Cái gì cơ?” Từ Vọng đứng dậy, ghé sát vào đàn anh, muốn nghe rõ lời trăng trối cuối cùng.

Bỗng nhiên, một tiếng cạch vang lên.

Có thứ gì đó rơi ra từ lồng ngực đàn anh, nó rơi xuống đất rồi nảy ra xa.

Là một chiếc hộp.

Một chiếc hộp nhỏ nhung đen.

Ánh mắt Từ Vọng vô thức bị thứ đó thu hút. Khoảnh khắc ấy, đồng tử hắn co rụt lại.

…Nhẫn.

Đó là… nhẫn.

Tại sao trên người đàn anh lại có nhẫn?

Tại sao anh lại mang nhẫn theo bên mình?

Tại sao?

Tại sao?!

Vực thẳm mênh mông bỗng chốc nuốt chửng lấy Từ Vọng. Hắn run rẩy, không dám tin vào mắt mình, quay sang nhìn đàn anh.

“Đàn anh… đàn anh đừng chết…!”

Và ngay khoảnh khắc Từ Vọng thất thần quay đầu lại, một viên đạn sượt qua gò má hắn, tạo ra một vệt lửa lớn.

— XP-219.

Loại đạn đặc chế dành riêng cho loài biến dị.

Đoàng.

Từ Vọng rùng mình, bàng hoàng quay đầu lại.

Chiếc hộp nhung đen trên mặt đất đã bị viên đạn bắn nát vụn, kéo theo cả chiếc nhẫn bên trong cũng vỡ tan tành.

Cơ mặt Từ Vọng giật liên hồi.

Gần như cùng lúc đó, hắn nghe thấy tiếng vật nặng rơi xuống đất.

Là súng.

Khẩu súng mà đàn anh từng nắm chặt trong tay.

Cơ thể đàn anh vẫn bị đóng đinh trên xúc tu của hắn. Những xúc tu hồng thịt tựa như chiếc ngai vàng quái dị đâm xuyên qua lồng ngực anh, vững vàng nâng đỡ anh lên. Đầu đàn anh ngoẹo sang một bên, khuôn mặt trắng bệch không còn giọt máu, hàng mi như phủ sương tuyết, tất cả đều đang nhanh chóng mất đi hơi ấm.

Máu không còn chảy nữa.

Hơi ấm không còn nữa.

Đàn anh không còn mắng hắn nữa.

Đàn anh cũng chẳng còn yêu hắn nữa.

…Từ Vọng bỗng thấy trống rỗng vô cùng.

Trống rỗng.

Trống rỗng.

Trái tim hắn. Linh hồn hắn. Tất cả mọi thứ của hắn.

“Cô đơn quá.” Từ Vọng áp tay lên ngực mình.

Hắn đứng trước thi thể đã nguội lạnh của đàn anh, thẫn thờ thì thầm: “Em cô đơn quá, đàn anh ơi.”

Tại sao anh lại mang theo nhẫn chứ, đàn anh?

Tại sao?

Em đã không thể quay đầu lại được nữa rồi mà, đàn anh.

Tại sao em lại không thể quay đầu lại…

Tại sao…

“Từ — Vọng —!”

Tiếng gào thét phẫn nộ và bàng hoàng vang lên từ phía sau, theo sau đó là một đợt tấn công diện rộng vô cùng mạnh mẽ.

Từ Vọng chẳng buồn quay đầu lại. Hắn bế xốc đàn anh lên, tung người nhảy vọt đi, nhẹ nhàng né tránh đòn tấn công.

Quay đầu nhìn qua, hắn thấy hai khuôn mặt đáng ghét của Lục Chấp và Giang Diệu.

À, bị tìm thấy nhanh thế sao.

Cũng phải thôi, dù sao Giang Diệu cũng là một [Tháp] cơ mà.

Từ Vọng ôm lấy cơ thể đang lạnh dần, ôm lấy đàn anh của mình.

Hắn ngước nhìn ngọn tháp trắng đang dần tan biến trên bầu trời.

…Điều cuối cùng đàn anh muốn nói với hắn là gì nhỉ?

Từ Vọng dang rộng đôi màng cánh màu hồng thịt, bay l*n đ*nh tháp cao vút của nhà thờ, đặt đàn anh vào một nơi an toàn.

Đặt anh l*n đ*nh tháp cao thật cao, như thế đàn anh sẽ không chạy trốn, đàn anh sẽ không bỏ đi nữa.

Đàn anh sẽ mãi mãi thuộc về hắn.

Đòn tấn công mãnh liệt bám đuổi ngay sát nút. Cần phải giãn cách khoảng cách ra một chút, như thế mới không làm ảnh hưởng đến đàn anh.

“Đàn anh, đợi em một lát nhé.”

Từ Vọng cúi đầu hôn lên gò má trắng bệch lạnh lẽo kia.

Sau lưng, những xúc tu hồng cuộn trào như sóng máu, ngăn chặn đợt tấn công dữ dội.

“Em sẽ quay lại ngay thôi, chúng ta sẽ sớm được về nhà.”

“Đàn anh, đợi em ở đây một chút thôi nhé.”

“Đợi em về. Chúng ta cùng về nhà.”

…Đàn anh của hắn sẽ không bao giờ đáp lại lời hắn nữa.

Từ Vọng mỉm cười với người đàn ông sẽ chẳng bao giờ lên tiếng nữa. Hắn xoay người lại.

Đối mặt với kẻ thù định mệnh của hắn.

Đối mặt với hai kẻ quá đỗi giống hắn và đàn anh, nhưng lại chọn đi về một tương lai hoàn toàn khác biệt.

Lời tác giả:

Mọi mong cầu đều là hư ảo, mọi tưởng niệm đều là hư vô.

P.s: Mặc dù ở đây Từ Vọng có [Toàn tri] nhưng vì ba người mà hắn gặp đều là những kẻ sẽ trở thành cấp Tháp nên hắn không thể dự đoán được tương lai, cũng không thể tránh khỏi việc sự thật bị bại lộ.