Tâm Can Của Đại Gian Thần - Chương 34
topicTâm Can Của Đại Gian Thần - Chương 34 :
Lúc nãy Tô Viên Viên chạy ra khỏi phòng chính là đuổi theo hướng đông vì vậy Xuân Hiểu mới cho rằng kẻ gian đã chạy về hướng đó.
Sắc mặt Mặc thị trầm xuống, lạnh lùng dặn dò mấy nha hoàn: “Các ngươi trông chừng tiểu thư cho cẩn thận, nếu còn xảy ra sai sót gì nữa, ta sẽ hỏi tội các ngươi!”
Nói xong, bà vội vã quay người rời đi, vừa đi vừa xắn tay áo, miệng hùng hồn chửi rủa:
“Tên trộm vặt ở đâu ra mà dám xông vào phủ Quốc Công chúng ta còn suýt làm Nguyên Bảo của ta bị thương! Đêm nay Mặc nương tử ta sẽ cho ngươi biết thế nào là có đi mà không có về! Tự tìm đường chết!”
Bà đã ra khỏi phòng nhưng Tô Viên Viên vẫn có thể nghe thấy mệnh lệnh điều động phủ binh của bà:
“Bao vây toàn bộ phủ lại cho ta, lục soát cho kỹ! Tuyệt đối không được để tên trộm đó chạy thoát!”
Động tĩnh tập hợp phủ binh đương nhiên không thể giấu được những người khác.
Chẳng mấy chốc, cả phủ Quốc Công trở nên vô cùng náo nhiệt, ngoài viện của Tô Viên Viên ra thì tất cả các viện khác đều sáng đèn.
Nghe Mặc thị báo có trộm lẻn vào phủ mà còn suýt làm Tô Viên Viên bị thương, ai nấy đều vô cùng tức giận, tất cả đều tham gia vào “màn kịch bắt trộm” này, thề phải lôi bằng được tên trộm đó ra để băm xương vằm thịt.
Thế nhưng không một ai biết: “tên trộm” đó lúc này vẫn đang trốn dưới gầm giường của Tô Viên Viên, hơn nữa còn đã mở mắt.
Thực ra gã đàn ông vẫn chưa hoàn toàn mất đi ý thức.
Hắn biết mình bị Tô Viên Viên nhét vào gầm giường, cũng biết nàng đã thông minh đẩy ngã bình phong rồi chạy ra sân vờ như kẻ trộm đã bỏ đi, càng biết nàng đã một cước đá tay hắn vào lại gầm giường.
Nghe thiếu nữ dùng giọng nói ngây thơ trong trẻo thuận lợi đuổi mẹ mình đi, gã đàn ông thầm cười khẩy trong lòng.
Đúng là một tiểu nha đầu to gan lớn mật.
Xuân Hiểu khêu bấc đèn, căn phòng tức thì sáng bừng lên. Nàng chỉ huy Hạ Lộ cùng các nha hoàn khác như Thái Vân, Truy Nguyệt dựng lại tấm bình phong bị ngã và lau dọn vết máu trên sàn.
Tô Viên Viên ngồi trên mép giường, nhìn các nha hoàn đi đi lại lại trong phòng mà trong lòng không khỏi sốt ruột.
Đang suy nghĩ xem làm cách nào để các nha hoàn này rời khỏi phòng mình thì nàng đột nhiên cảm thấy mắt cá chân bị ai đó nắm lấy khiến nàng giật mình kêu lên một tiếng.
“A!”
Các nha hoàn trong phòng lập tức dừng tay, đồng loạt quay lại nhìn nàng. Tô Viên Viên luống cuống dùng váy che chân lại, mặt đỏ bừng, cùng Xuân Hiểu và Hạ Lộ mắt to trừng mắt nhỏ.
“Tiểu thư?” Xuân Hiểu quay người định đi về phía Tô Viên Viên, cảm nhận được bàn tay trên mắt cá chân mình siết chặt hơn, Tô Viên Viên vội nói: “Nguyên Bảo buồn ngủ quá...”
Nói xong, nàng còn đưa tay lên ngáp một cái.
Xuân Hiểu thở phào nhẹ nhõm: “Vậy tiểu thư cứ yên tâm đi ngủ đi ạ, nô tỳ sẽ ở trong phòng chờ lệnh. Lần này, nô tỳ tuyệt đối sẽ không để tiểu thư gặp nguy hiểm nữa.”
Tô Viên Viên khăng khăng: “Không muốn, Nguyên Bảo muốn ngủ một mình.”
Hạ Lộ nói: “Vậy không được đâu ạ, tiểu thư vừa suýt bị tên trộm đó làm bị thương. Vì sự an toàn của tiểu thư, nô tỳ không thể để người ở một mình được nữa.”
Tô Viên Viên cầm lấy thanh dao găm bên cạnh khoa tay múa chân: “Nguyên Bảo lợi hại lắm!”
Xuân Hiểu vẫn kiên quyết: “Dù tiểu thư vừa dùng dao găm làm bị thương tên trộm, nô tỳ vẫn sẽ không rời đi. Bảo vệ tiểu thư vốn là trách nhiệm của chúng nô tỳ.”
Tô Viên Viên tức giận rồi, nàng vơ lấy đồ vật bên cạnh ném xuống đất, giọng cũng cao hơn gấp bội:
“Nguyên Bảo, muốn ngủ một mình!”
Đôi mắt thiếu nữ vì tức giận mà trợn tròn, trông đáng yêu vô cùng, hoàn toàn không có chút uy h**p nào.
Nhưng dù sao nàng cũng là chủ tử, Xuân Hiểu và Hạ Lộ nhìn nhau, đều thấy sự bất đắc dĩ trong mắt đối phương.
Cuối cùng, Xuân Hiểu đành nhượng bộ: “Vâng ạ, nô tỳ sẽ ra ngoài ngay.”
May mà lúc này các nha hoàn cũng đã dọn dẹp xong xuôi, Xuân Hiểu dẫn cả đám nha hoàn rời khỏi phòng còn vô cùng chu đáo khép cửa lại giúp Tô Viên Viên.
Nhưng sau khi ra ngoài, họ không quay về phòng bên cạnh mà tản ra đứng gác ở các lối ra vào, đề phòng có kẻ lại lẻn vào phòng nàng.
Dù vậy, điều đó cũng khiến Tô Viên Viên thở phào nhẹ nhõm.
Nàng thử giãy nhẹ mắt cá chân đang bị nắm chặt, người kia quả nhiên buông nàng ra. Nàng nhẹ nhàng nhảy xuống giường, nắm chặt dao găm, hít một hơi thật sâu rồi vén tấm phủ giường lên, hạ giọng nói với người đang trốn bên trong:
“Ra đây.”
Mặc dù người này rất có thể là ân nhân cứu mạng của mình nhưng nhớ lại thân thủ gọn gàng của đối phương lúc khống chế nàng, Tô Viên Viên vẫn không khỏi cảm thấy có chút căng thẳng.
Nàng dán chặt mắt vào gầm giường tối om, thấy một bàn tay trắng trẻo thon dài từ bên trong thò ra, nàng bất giác nuốt nước bọt.
Thế nhưng nàng chờ một lúc mà đối phương cũng chỉ đưa ra một bàn tay, không có động tĩnh gì khác. Đang lúc nàng cảm thấy khó hiểu thì giọng nói khàn khàn thô ráp của một người đàn ông từ gầm giường truyền ra.
“Làm phiền, đỡ một tay.”
Hóa ra là hắn hết sức rồi.
Tô Viên Viên thở phào, vội vàng tiến lên vừa kéo vừa lôi người đó ra khỏi gầm giường.
Vì động tác có phần quá mạnh, nàng vô tình đụng vào thành giường, phát ra một tiếng “cộp”. Nàng sợ hãi lao tới bịt miệng mũi người kia, nín thở nhìn ra cánh cửa đang đóng chặt.
May mà các nha hoàn bên ngoài không phát hiện ra điều gì bất thường.
Tô Viên Viên thở hắt ra một hơi, khi quay đầu lại mới phát hiện mình lại một lần nữa đè người ta xuống đất, cả người nép vào lòng đối phương, tư thế và khoảng cách của hai người thật khiến người khác phải suy nghĩ xa xôi.
Lòng bàn tay Tô Viên Viên như chạm phải một miếng sắt nung nóng, nàng vội vàng buông ra rồi lùi lại hai bước.
May mà lần đầu đè lên người hắn, hắn đã ngất đi, nếu không trong một khoảng thời gian ngắn mà bị nàng đè hai lần, khó tránh khỏi hắn sẽ nghĩ nàng có ý đồ gì với hắn…
Nhưng sau khi lùi lại, nhờ ánh sáng trong phòng, Tô Viên Viên cuối cùng cũng nhìn rõ được dung mạo của đối phương.
Gã đàn ông mặc một bộ đồ bó sát màu đen, mái tóc đen được buộc cao trên đỉnh đầu, mặt đeo khăn che, chỉ để lộ nửa trên khuôn mặt và một đôi mắt… có vẻ quen thuộc.
Tô Viên Viên vốn đang nóng lòng muốn biết thân phận của hắn nên đầu óc nóng lên, đưa tay giật phăng chiếc khăn che mặt của hắn xuống để xem cho rõ.
Bất ngờ bị giật khăn che mặt, gã đàn ông theo phản xạ đưa tay lên định che mặt nhưng chợt nghĩ đến điều gì đó lại buông tay xuống, thản nhiên để nàng nhìn.
Quả nhiên, sau khi nhìn rõ dung mạo của hắn, gương mặt Tô Viên Viên tràn ngập vẻ thất vọng và mờ mịt.
Thật kỳ lạ, lúc hắn che mặt, nàng thấy đôi mắt hắn rất đẹp nhưng khi mắt mũi miệng đặt cạnh nhau thì lại trông vô cùng bình thường, thuộc kiểu người lọt vào đám đông sẽ chẳng ai tìm ra được.
Quan trọng hơn là, kiếp trước nàng chưa từng gặp người này.
Vậy tấm lệnh bài với ký hiệu ‘Vân’ trên người hắn rốt cuộc là sao?
“Nhìn đủ chưa?” Gã đàn ông lên tiếng.
Giọng hắn thô ráp và khàn đặc, như thể cổ họng đã bị lửa lớn thiêu đốt.