Xoa Dịu Vết Bằm - Khảo Đường - Chương 98
topicXoa Dịu Vết Bằm - Khảo Đường - Chương 98 :NT11 – Máy đo độ ồn decibel.
Mọi người quây quần bên bàn ăn, Tấn Duật bưng điểm tâm ngọt tráng miệng lên.
Hạ Ý Nùng ngạc nhiên phát hiện đó là bánh mousse hoa anh đào do chính tay mẹ Tấn Duật làm.
Trước đây cô từng ăn mousse phô mai trắng hoa anh đào dì làm, nhưng lần đó chắc Tấn Duật sợ cô ăn không hết lại khó bảo quản, nên chỉ mang cho cô một miếng mousse hình tam giác, còn trước mắt cô là một chiếc bánh mousse tròn đường kính mười hai inch màu kem sữa.
Lớp trên cùng là lớp thạch trong suốt, bên dưới lớp thạch điểm xuyết những bông hoa anh đào phấn nộn, cánh hoa mỏng như cánh ve sầu, vô cùng sống động, thoạt nhìn cứ tưởng là hoa anh đào thật, nhưng nhìn kỹ mới thấy dường như là dùng nguyên liệu vẽ nên.
Chung Di Điềm: “Đẹp quá đi!”
Diana xung phong: “Em giúp cho!”
Tấn Cẩn Tuân nghe cô em họ lai Tây này nói chuyện mà đau cả đầu: “……”
Diana: “À, cảm ơn anh, em giúp cho!”
Hạ Ý Nùng cười nhẹ, nói lời cảm ơn với Diana, sau đó nhìn về phía mẹ Tấn Duật.
Lời cảm động nghẹn lại trong cổ họng, hóa thành nước mắt lưng tròng.
Cô vẫn còn nhớ tấm thiệp ghi dòng chữ “Mong chờ được gặp con”, lúc đó cô cứ chần chừ mãi đến tận tiệc mừng thọ của dì mới dám gặp mặt, khoảng thời gian đó cô thực sự rất nhát gan.
Tang Điền vội cười đi tới xoa mặt Hạ Ý Nùng: “Biết rồi biết rồi, không cần cảm ơn dì, mau cắt ra đi.”
Dì không cho cảm ơn bằng lời, Hạ Ý Nùng liền quay người ôm chầm lấy dì, ôm thật chặt.
Cái ôm này khiến Tang Điền thầm thốt lên trong lòng “Ôi chao”, cơ thể cô bé thật mềm mại, mùi hương trên người thật ngọt ngào!
Chung Di Điềm cười đi đến sau lưng Tang Điền, làm mặt quỷ với Hạ Ý Nùng.
Hạ Ý Nùng bật cười ngẩng đầu lên, vẫn thì thầm vào tai dì một câu cảm ơn dì.
Tấn Duật đưa con dao cắt bánh dài và mảnh cho Hạ Ý Nùng, nắm lấy tay cô cùng nhau cắt bánh.
Tang Điền bỗng nhiên cảm thán: “Ôi chao, nhớ lại lần đầu tiên Tiểu Duật mè nheo bắt mẹ làm bánh mousse hoa anh đào cho con, hình như là tháng Ba năm ngoái, đã gần một năm trôi qua rồi nhỉ, thời gian trôi nhanh thật đấy.”
Tay Tấn Duật khựng lại, con dao lệch đi, cắt xiêu vẹo.
Tấn Duật: “……”
Hạ Ý Nùng ngạc nhiên nhìn anh.
Tháng Ba năm ngoái, là lúc cô tìm Thẩm Mộc Sâm ăn bánh mousse hoa anh đào Thẩm Mộc Sâm mua, hôm đó anh cũng đến phòng tập boxing tìm Thẩm Mộc Sâm sao?
Xem ra anh thực sự rất để ý…
Tấn Duật bình thản nói: “Con chỉ hỏi mẹ một câu có làm được không thôi, không có mè nheo.”
Tang Điền cười: “Đúng đúng đúng.”
Tấn Duật: “……”
Sự thật là hôm đó Tang Điền đột nhiên nhận được điện thoại của Tấn Duật hỏi về chuyện làm bánh ngọt, bà đã nhận ra điều bất thường.
Tấn Duật từ nhỏ ăn uống đã khó chiều, bà chưa từng nghe anh chủ động nói muốn ăn gì, hay tỏ ra hứng thú với món ăn nào.
Hôm đó Tấn Duật gọi điện hỏi bà có làm được không, bà liền cố ý hỏi anh thấy ở cửa hàng nào, sao không mua thẳng về nhà cho rồi.
Tấn Duật là người hoặc là lảng tránh không trả lời, hoặc là đã trả lời thì sẽ nói thật, anh khinh thường việc nói dối, giống như lời đồn đại bên ngoài nói anh thích Hạ Khanh, anh cũng khinh thường việc lãng phí thời gian đi thanh minh cho những tin đồn thất thiệt đó.
Cho nên anh chỉ nói với mẹ một câu “Chỉ là thấy bạn tặng cho một người bạn”, không giải thích gì thêm.
Tuy nhiên, dù Tấn Duật không nhắc đến tên Thẩm Mộc Sâm và Ý Nùng, nhưng Tang Điền đã sống đến 70 tuổi rồi, hỏi tài xế một câu Tấn Duật đi đâu, tài xế bảo anh đến phòng tập boxing của Thẩm Mộc Sâm, bà liền đoán ra ngay sự tình.
Sự thật là Tấn Duật đang ghen với Thẩm Mộc Sâm!
Vừa nãy bà cố ý chọc thủng cơn ghen và sự ân cần của con trai út.
Quả nhiên, nhìn phản ứng của Nùng Nùng, bà đoán đúng rồi.
Con trai út âm thầm ghen tuông, Nùng Nùng không biết.
Con trai út nhớ kỹ Nùng Nùng thích ăn bánh mousse hoa anh đào gần một năm nay, hôm qua còn nhắc bà làm, ân cần như vậy, Nùng Nùng cũng không biết.
Đứa con trai này của bà quá sĩ diện, để ý bạn gái chuyện quan trọng như vậy mà còn giấu giếm không biểu hiện ra.
Nếu đổi lại là ông nhà và con trai cả, đã sớm thể hiện tình cảm với vợ rồi.
Chung Di Điềm thấy dao cắt lệch, cười nói: “Ôi chao, nhìn xem, nhát dao phúc khí này của Nùng Nùng vừa khéo lệch về phía chị này, cảm ơn Nùng Nùng nhé.”
Hạ Ý Nùng hoàn hồn, cô thu hồi ánh mắt khỏi mặt Tấn Duật, cười tiếp tục chia bánh, chia miếng to cho hai vị trưởng bối lớn nhất, rồi cắt miếng bánh “phúc khí” kia cho chị dâu cả.
Lúc đưa đĩa bánh cho Chung Di Điềm, Hạ Ý Nùng cố ý nói nhỏ: “Hy vọng lần sau chị dâu thực lòng mong em đến, chứ không phải vì muốn ăn bánh ngọt mới mong em đến nhé.”
Bởi vì lúc cô mới đến, chị dâu cả đã trêu chọc rằng nếu cô không đến, chị ấy sẽ không được hưởng sái lộc ăn, cho nên chị ấy mong cô đến.
Hạ Ý Nùng nhớ kỹ chuyện này, giờ liền trêu lại.
“Ôi chao,” Chung Di Điềm cười phá lên, s* s**ng khuôn mặt non mịn của Hạ Ý Nùng, “Chị đã bảo mà, cả nhà em ai cũng lợi hại như vậy, em chắc chắn cũng mồm mép lanh lợi lắm.”
Tấn Duật nhìn sang: “Cô ấy chỉ như vậy với người quen thôi.”
Chung Di Điềm: “Biết rồi! Chị em dâu chúng tôi đang nói đùa tán gẫu thôi, Tấn tiên sinh cứ tiếp tục cắt bánh đi, đừng có nghe lén.”
Tấn Duật: “……”
Hạ Ý Nùng nhấc chân lên, cười cọ cọ vào chân Tấn Duật dưới gầm bàn.
Ý cô là cô hiểu anh vừa giúp cô giải vây.
Tấn Duật cụp mắt nhìn cẳng chân cô đang cọ vào chân mình, anh chỉ cảm thấy anh bị cô cọ đến ngứa ngáy.
Giống như đang trêu chọc anh vậy.
Tay Tấn Duật luồn xuống vỗ nhẹ lên đùi cô, nghiêng người thì thầm vào tai cô: “Về nhà.”
Hạ Ý Nùng: “?”
Sao lại về nhà…
Chia bánh cho mọi người xong xuôi, ai nấy đều tấm tắc khen ngợi món điểm tâm ngọt được làm từ nguyên liệu quý giá này.
Cơm đã ăn, bánh ngọt cũng đã ăn, Tấn Duật ngồi cùng Hạ Ý Nùng thêm một lúc nữa rồi chuẩn bị ra về.
Trong lúc mọi người tản ra đi lấy quà đã chuẩn bị cho Hạ Ý Nùng, Tấn Duật bỗng gọi Diana lại.
Diana lập tức chạy tới như một chú cún con vui vẻ: “What… Có chuyện gì thế cậu?”
Hạ Ý Nùng cũng nhìn Tấn Duật, không biết anh tìm Diana có việc gì.
Tấn Duật: ” Cho cậu mượn máy đo decibel của cháu dùng hai ngày.”
Hạ Ý Nùng: “…?”
Diana: “Cậu dùng làm gì ạ?”
Tấn Duật: “Đi lấy đi.”
Diana: “Dạ.”
Diana chạy đi như một con bướm, rất nhanh đã mang máy đo decibel đến cho Tấn Duật, hai tay đưa cho anh, ngẩng mặt chờ được khen.
Tấn Duật xoa đầu Diana: “Ngoan lắm.”
Diana lắc lư vai, như đang vẫy chiếc đuôi nhỏ vô hình.
Tấn Duật nghiêng người, ngón tay móc vào túi xách của Hạ Ý Nùng, bỏ máy đo decibel vào đó, mấp máy môi nói với Diana một chữ “Quiet”.
Diana trịnh trọng gật đầu.
Hạ Ý Nùng: “……”
Là ảo giác của cô sao? Hình như Tấn Duật không muốn để người nhà anh biết anh lấy máy đo decibel của Diana?
Nghĩ đến đây, Hạ Ý Nùng không thể kiểm soát suy nghĩ của mình bay xa, không lẽ Tấn Duật muốn dùng cái đó lúc “làm chuyện ấy” sao?
“Đỏ mặt cái gì thế?” Giọng nói mang theo ý cười bỗng vang lên trên đỉnh đầu cô.
Hạ Ý Nùng định lườm anh bảo cô đâu có đỏ mặt, nhưng mở miệng lại lắp bắp: “Không… không có.”
Vừa lúc Chung Di Điềm cầm quà xuống lầu, giọng ngọt ngào vang lên: “Ái chà, hiếm khi thấy chú út cười nhé, cười cái gì thế, Nùng Nùng còn đỏ mặt nữa kìa!”
Tấn Duật ngước mắt: “Trong nhà nóng quá, em định đưa cô ấy ra ngoài đi dạo chút.”
Chung Di Điềm không nhìn thấy cảnh Tấn Duật nhét đồ vào túi nên không nghĩ nhiều, vẫy tay nói: “Trong nhà đúng là nóng thật, mọi người cũng sắp xuống rồi, chị đi mở cửa sổ cho thoáng khí, Nùng Nùng mặc áo vào, đứng trước cửa sổ cho ráo mồ hôi đã, giờ ra ngoài dễ bị cảm lạnh lắm.”
Tấn Duật cùng Hạ Ý Nùng đi đến bên cửa sổ, cô nhận lấy món quà Chung Di Điềm đưa, là một đôi vòng tay thiết kế riêng cao cấp, Chung Di Điềm còn chuẩn bị riêng quà cho Hạ Khanh, là một chiếc vòng cổ đá quý rất quý giá, cười bảo cô chuyển cho Hạ Khanh.
Chung Di Điềm nhẹ giọng nói với Hạ Ý Nùng: “Ba của Cẩn Tuân mấy năm trước cứ nhất quyết đòi tách ra làm bất động sản, khoảng bảy tám năm trước ấy, tình hình bất động sản không tốt, ông ấy lại tin tưởng bạn thân nhất, mắt thấy sắp mất trắng mấy tỷ, Cẩn Tuân mới đi gặp con gái nhà gia đình thế giao kia. Lúc đó cách xử lý của mọi người đều không tốt lắm, Cẩn Tuân muốn giúp ba mình, cô gái kia tưởng là đi xem mắt, nhưng dù thế nào thì tóm lại là đã làm tổn thương Hạ Khanh.
“Chị hiểu Hạ Khanh, sáu bảy năm nay chị cũng không có ý bênh vực con trai mình, càng không oán trách con bé, em giúp chị nhắn với chị gái em một tiếng, bảo con bé đừng nghĩ nhiều, trong khoảng thời gian trước khi cùng Cẩn Tuân ra nước ngoài, rảnh rỗi thì qua đây tìm chị tâm sự. Cẩn Tuân ra nước ngoài hoặc là không trở về nữa, chị làm mẹ trong lòng cũng khó chịu, nhưng cũng chấp nhận, dù sao chị còn có chồng mà, hơn nữa con cái lớn rồi, làm mẹ càng nên tìm niềm vui và cảm giác thỏa mãn từ bản thân mình, chứ không phải từ con cái.
“Chị nói với em những lời này, là vì chị nói gì với Cẩn Tuân nó cũng sẽ không chuyển lời lại cho Hạ Khanh đâu, em và chị gái em thân thiết nhất, chị hy vọng Nùng Nùng có thể giúp chị chuyển lời cho con bé, bảo con bé đừng áp lực, cho dù con bé không định tha thứ cho Cẩn Tuân, càng không định kết hôn với Cẩn Tuân, chị đều hiểu cho con bé, còn nếu con bé muốn nhận người mẹ chồng này, thì người mẹ chồng này cũng luôn hoan nghênh con bé, ba của Cẩn Tuân cũng vậy.”
Hạ Ý Nùng lặng lẽ nhìn Chung Di Điềm, người trạc tuổi mẹ mình, lúc này cô tin rằng chị gái sẽ có một người mẹ chồng rất tốt.
“Vâng, em sẽ chuyển lời cho chị em,” Hạ Ý Nùng cúi người ôm Chung Di Điềm, cằm tựa lên vai bà, dịu dàng nói, “Cảm ơn quà của chị dâu, em tin chị em sẽ thích món quà chị tặng.”
Chung Di Điềm bất ngờ được Nùng Nùng ôm lấy, cảm giác đầu tiên là ấm áp, thật là một cô gái dịu dàng lương thiện.
Cảm giác thứ hai là mềm mại quá, thơm quá đi!
Chung Di Điềm nhìn về phía Tấn Duật, ném cho anh một ánh mắt “Chú út thật có phúc”.
Tấn Duật dời mắt đi, không để ý đến sự trêu chọc của chị dâu.
Anh đương nhiên biết Hạ Ý Nùng tốt đẹp đến nhường nào.
Chỉ có anh biết.
Hạ Ý Nùng nhận được quà của cả nhà Tấn Duật, lại tạm biệt mọi người, cuối cùng cũng lên xe rời đi.
Vì đã hứa với Tấn Duật tối nay sẽ ở bên anh, nên cô ngẩng đầu nhìn tuyến đường quen thuộc phía trước, cô không hỏi lại Tấn Duật muốn đi đâu, chỉ lẳng lặng báo cáo trong nhóm chat gia đình là đã rời khỏi nhà họ Tấn, nói mai sẽ mang quà về nhà, uyển chuyển bày tỏ ý định tối nay không về.
Cất điện thoại, Hạ Ý Nùng quay sang nhìn Tấn Duật đang lái xe.
Ánh đèn đường và đèn neon hắt lên mặt Tấn Duật lúc sáng lúc tối, càng làm nổi bật ngũ quan sắc sảo và đường nét thâm trầm của anh.
Tấn Duật anh tuấn đầy sức hút, sự trầm ổn và kiên nhẫn của anh càng quyến rũ hơn.
Chiều nay ở nhà anh cho đến khi kết thúc, ngoại trừ mười mấy phút anh ở trong bếp không ở bên cô, còn lại anh đều ân cần ở bên cạnh cô.
Anh chăm sóc cô rất tốt, người nhà anh cũng chăm sóc cô rất tốt.
“Nhìn trộm anh à?”
Tấn Duật bỗng quay sang nhìn cô.
Hạ Ý Nùng theo bản năng muốn thu hồi ánh mắt, nhưng nghĩ lại rồi thôi, nhìn thẳng lại anh.
Hạ Ý Nùng: “Tình cảm của chú và dì tốt thật đấy.”
Lúc cô và Tấn Duật rời đi, cô thấy bố Tấn Duật đấm lưng cho mẹ Tấn Duật, động tác rất tự nhiên, dường như bao năm qua ông vẫn luôn chăm sóc bà như vậy.
Sự thật cũng đúng là thế, Tang Điền hơn Tấn Xuân Sinh ba tuổi, lúc mới yêu bà còn nghi ngờ người đàn ông kém mình ba tuổi liệu có quá trẻ con không, kết quả bao năm qua đều là ông già chăm sóc bà từng li từng tí, luôn miệng càm ràm bà không biết tự chăm sóc bản thân.
Tấn Duật cũng nhìn thấy những điều này, anh cả đối với chị dâu cả cũng vậy.
Đèn đỏ dừng xe, Tấn Duật nhìn Hạ Ý Nùng lên xe rồi mà mặt vẫn đỏ bừng không hạ nhiệt, đưa tay xoa nhẹ mặt cô nói: “Mẹ anh từng cứu mạng ba anh đấy.”
Hạ Ý Nùng ngạc nhiên: “Thật ạ?”
Tấn Duật: “Đùa thôi.”
Hạ Ý Nùng: “……”
Hạ Ý Nùng đẩy Tấn Duật một cái, không đẩy được.
Tấn Duật cười khẽ, nghiêng đầu nâng cằm cô hôn một cái.
Tấn Duật tiếp tục lái xe, Hạ Ý Nùng nghịch điện thoại, thấy bài đăng trên vòng bạn bè của dì Tang Điền.
Trong ảnh, cô và dì khoác tay nhau đứng trước tượng Thần Tài bằng tuyết, Diana đắp tượng Thần Tài sống động như thật, như thể Thần Tài giáng thế, làm tôn lên thần thái rạng rỡ của cả cô và dì.
Sau đó cô nhìn thấy bình luận của ba mẹ.
Ba: “Cô bé nhà ai mà xinh thế, bà cụ mời được tiểu tiên nữ về nhà à?”
Dì trả lời ba: “Chậc chậc, chính là tiểu tiên nữ nhà cậu đấy! Cho tôi mượn tiểu tiên nữ nhà cậu một ngày nhé, để tôi hưởng chút phúc khí.”
Mẹ: “Cung hỷ phát tài, năm mới vui vẻ, bảo Nùng Nùng ăn nhiều một chút nhé.”
Dì trả lời mẹ: “Ha ha, đương nhiên rồi! Nùng Nùng thực sự đẹp đến tận tâm can tôi, nhưng vẫn là do Nùng Nùng giống mẹ Nùng Nùng đấy!”
Hạ Ý Nùng vừa xem vừa cười, cô hỏi Tấn Duật có thấy bài đăng của dì không, Tấn Duật bảo không, cô liền đọc bình luận của ba mẹ cho anh nghe, mỗi lần đọc đến ba chữ “tiểu tiên nữ”, Tấn Duật đều liếc nhìn cô một cái.
Hạ Ý Nùng: “… Anh nhìn gì thế.”
Tấn Duật: “Ngắm tiên nữ, là vinh hạnh của anh.”
Tấn Duật nói rất nghiêm túc, nhưng Hạ Ý Nùng nghe như đang trêu chọc, đỏ mặt cúi đầu, thả tim cho dì rồi bình luận: “Dì đẹp quá [/hoa hồng]”
Cô vừa bình luận xong, dì đã trả lời ngay, hình như dì vẫn luôn lướt điện thoại nãy giờ.
Dì: “Dì lại nghiên cứu ra vài món điểm tâm ngọt sáng tạo mới, làm xong sẽ gọi con đến ăn nhé.”
Hạ Ý Nùng: “Vâng ạ [/xấu hổ].”
Về đến nhà, Tấn Duật vẫn nhớ chuyện Hạ Ý Nùng cọ chân anh dưới gầm bàn lúc chia bánh, biết cô đang vội, nên anh không nói gì thêm, bảo cô đi tắm trước.
Hạ Ý Nùng vừa đi về phía phòng tắm vừa chặc lưỡi, mới cách có ba ngày thôi mà, Tấn tiên sinh đã vội vàng thế sao?
Hạ Ý Nùng lề mề tắm xong, cô cầm máy sấy đi ra khỏi phòng tắm, cô định nhờ Tấn Duật sấy tóc cho, liền thấy Tấn Duật đang cúi người đặt chiếc máy đo decibel của Diana lên đầu giường, còn cố ý hướng micro về phía giường của họ.
“……”
Hạ Ý Nùng đỏ bừng mặt trong nháy mắt, thế mà anh lại định dùng nó vào lúc này thật!
Tấn Duật đứng thẳng dậy, nhướng mày: “Nghĩ gì thế? Mặt em lại đỏ rồi.”
Hạ Ý Nùng muốn đẩy anh ra ngoài.
Tấn Duật cười: “Lại đây, anh sấy tóc cho.”
Hạ Ý Nùng cầm máy sấy trốn sang bên kia: “Em tự sấy là được.”
Tấn Duật nhìn khuôn mặt ửng hồng vì hơi nước của cô, anh không dây dưa nữa, đi vào phòng tắm.
Đợi Tấn Duật đi ra, Hạ Ý Nùng đã sấy tóc xong, nằm trong chăn giả vờ ngủ.
Thực ra thì, tuy cô không thể không thừa nhận làm chuyện đó quả thực rất thoải mái, nhưng cảm giác luôn muốn bảo anh dừng lại cũng không ít, nhất là hôm nay anh còn cấm cô nói “không muốn”, giờ cô chỉ muốn giả vờ ngủ thôi.
Tấn Duật không để cô giả vờ ngủ lâu, anh tắt đèn, xốc chăn nằm vào, cánh tay dài vươn ra kéo cô vào lòng.
Lại chạm phải lớp vải.
Tấn Duật nheo mắt, vài động tác đã ném phăng lớp vải ra khỏi chăn.
Cơ thể Hạ Ý Nùng mềm nhũn, rúc vào lòng anh.
Tấn Duật đưa tay sờ bụng Hạ Ý Nùng trước, xem tối nay rốt cuộc cô có ăn no không.
Mẹ cô lo cô ăn không đủ no, anh cũng lo cô ăn không đủ no.
Rất kỳ lạ, rõ ràng hồi nhỏ cô cũng đâu có bị đói, nhưng họ đều rất lo lắng cô ăn không đủ no.
Cũng có lẽ vì hay nghe ông Thẩm kể chuyện hồi bé cô hay sang nhà ông ăn chực, nên đặc biệt để ý đến chuyện ăn uống của cô.
Kết quả Tấn Duật sờ thấy cái bụng tròn trịa hơn ngày thường một chút.
Cảm giác tay rất tốt, anh thích trên người cô có chút da thịt.
Trên người cô rất mềm, rất ngọt, rất thơm, chỗ nào cũng thích.
Tấn Duật: “Ăn no thật đấy.”
Hạ Ý Nùng tối nay đâu chỉ ăn no, cô còn ăn đến căng cả bụng, hồi nhỏ trừ những lúc ăn ngon ở nhà ông Thẩm, ở nhà mình cô quả thực phải chiều theo khẩu vị của Tần Đại Vi, Dương Duyệt và Tần Dận, tối nay người nhà Tấn Duật đều đối xử rất tốt với cô, món ăn đều hợp khẩu vị, người nhà anh lại mãi không buông đũa, cô bất tri bất giác ăn rất nhiều.
Ngại ngùng khi để anh sờ cái bụng căng tròn, cô đẩy cổ tay anh ra.
Tấn Duật: “Xấu hổ à?”
Hạ Ý Nùng: “Vâng.”
Tấn Duật: “… Đêm đầu tiên sao không thấy em xấu hổ?”
Hạ Ý Nùng: “……”
Đêm đầu tiên cô khoảng 55kg, béo hơn lúc anh mới gặp cô 10kg, thực ra đêm đó cô cũng có xấu hổ, nhưng thoáng qua liền biến mất, vì cô ôm tâm lý dù sao cũng là lần cuối cùng, nên chẳng có gì phải ngại.
Nhưng hai người họ bây giờ, còn sẽ có lần sau, lần sau nữa, cô liền có gánh nặng tâm lý.
Tấn Duật cắn nhẹ vành tai cô: “Không cần xấu hổ, anh thích em ở mọi thời kỳ.”
Dù béo hay gầy, chỉ cần là Hạ Ý Nùng, anh đều thích.
Tai Hạ Ý Nùng tê dại, cô co người lại muốn tránh.
Lời anh nói nghe hay lắm, nhưng nếu đổi lại là cô… Cô vẫn thích Tấn Duật có dáng người săn chắc ngực rộng hơn.
Thật là tiêu chuẩn kép quá đi, Hạ Ý Nùng thầm cười nhạo chính mình.
“Anh phải đợi bao nhiêu lần nữa, mới đợi được em chủ động như đêm đầu tiên?” Anh hôn lên vai cô hỏi.
“……”
Hóa ra anh rất thích những việc cô làm đêm đầu tiên sao?
Hạ Ý Nùng nhỏ giọng hỏi: “Sáng hôm đó em bỏ chạy… anh có tức điên lên không?”
Tấn Duật: “Đâu chỉ thế.”
Khi anh nghe thấy tiếng cô gõ cửa phòng tắm, anh đã biết cô nhóc vừa ngủ với mình định chuồn êm.
Lúc đó anh đã bắt đầu tức giận rồi, hơn nữa còn giận không nhẹ.
Anh có thể lập tức mở cửa lôi cô trở lại phòng tắm, dạy dỗ cô một trận từ trong ra ngoài cho đến khi cô chịu thua mới thôi.
Nhưng trong lúc tức giận, anh vẫn do dự vài giây, biết cô là lần đầu tiên, biết cô cần thời gian, mới cho cô thời gian chạy trốn.
Hạ Ý Nùng một năm trước nhát gan làm chuyện bỏ trốn không từ biệt, một năm sau đã không sợ trời không sợ đất tò mò phản ứng lúc đó của anh.
Hạ Ý Nùng: “Đâu chỉ thế là đến mức nào?”
Tấn Duật sờ tay cô, kéo qua nắm lấy chỗ đó của mình: “Anh chỉ có thể tưởng tượng ra cảnh làm em khóc thét lên thôi.”
Tay Hạ Ý Nùng nóng rực, toàn thân đều nóng lên.
Cô không khỏi tưởng tượng ra cảnh Tấn Duật nghiến răng nghiến lợi giày vò cô một trận.
Có khi nào anh đã sớm ra quyết định là đêm nay lôi nợ cũ một năm trước ra tính sổ không?
Anh muốn làm cô khóc sao?
Còn chưa bắt đầu, Hạ Ý Nùng đã muốn cầu xin kết thúc nhanh lên.
Bỗng nhiên nhớ tới lời chị dâu cả nói “kiêu kỳ một chút đàn ông mới biết chiều chuộng em”.
Bình thường cô không kiêu kỳ, Tấn Duật cũng đã rất chiều cô rồi.
Nếu cô kiêu kỳ thêm chút nữa…
Hạ Ý Nùng cắn nhẹ môi, leo lên vai anh, hôn anh.
Tấn Duật thích sự chủ động của Hạ Ý Nùng, giống như đêm đầu tiên, anh mặc cô hôn, hơi thở dần trở nên nặng nề.
Hạ Ý Nùng hôn một hồi, toàn thân cô mềm nhũn nóng ran, nũng nịu gọi: “Ông xã…”
Toàn thân Tấn Duật chợt biến đổi, trong mắt anh phun ra lửa.
Anh lật người đè lên cô, Tấn Duật cố gắng kiềm chế: “Bảo bối.”
“… Dạ?”
“Độ ồn đừng vượt quá 50 nhé.”
“……”
Dần dần, nụ hôn trở nên nóng bỏng, Hạ Ý Nùng đột nhiên nghe thấy tiếng “tít tít” báo động, cô vội cắn môi.
Là tiếng của chính cô làm máy đo decibel báo động.
“… Vượt quá rồi.”
“Vượt quá thì chúng ta tiếp tục,” Eo Tấn Duật th*c m*nh, anh cố ý thì thầm nhắc nhở bên tai cô, “Cho nên em nói nhỏ thôi.”
“……”
Nhưng quá khó kiểm soát, trong đêm tối hết lần này đến lần khác, cái máy đo decibel kia không ngừng tăng vọt, hoặc là duy trì ở mức decibel cao với tần suất nào đó, rồi đột ngột tăng cao lần nữa, tiếng tít tít vang lên không dứt, càng kêu to, ai kia càng kịch liệt.
Chỉ là ba ngày thôi mà, cứ như ba năm không gặp vậy.
Lại một lần nữa, Hạ Ý Nùng đứng bên giường quay đầu nhìn Tấn Duật, hai mắt cô đã sớm ướt đẫm, cô đang định mở miệng, Tấn Duật áp tới: “Chẳng phải em nói em bồi thường cho anh thêm hai lần sao?”
Giọng Hạ Ý Nùng mềm nhũn: “… Đã hai lần rồi mà.”
Tấn Duật: “Bạn học Hạ, thêm, là ý chỉ nhiều hơn ngày thường hai lần đấy.”
Hạ Ý Nùng: “……”
Còn bảo không có gì không vui, rõ ràng là anh đang lén lút trừng phạt cô ba ngày nay không nhớ anh!
Bỗng nhiên lại một âm thanh vang lên, máy đo decibel lại tăng vọt.
Đừng có lâm trận bỏ chạy nhé. (câu này dùng tiếng Quảng Đông)
Đừng có nói tiếp là không muốn, không muốn nữa. (câu này dùng tiếng Quảng Đông)
Tấn Duật nói bên tai cô: “Gọi tên anh.”
Hạ Ý Nùng: “Tấn Duật.”
Tấn Duật: “Ừ.”
Anh đột nhiên mạnh bạo.
Hạ Ý Nùng: “… Tấn Duật!”
Tấn Duật nhìn chằm chằm máy đo decibel, anh cười bên tai cô: “90 decibel rồi đấy, nói nhỏ thôi.”
“……”
Tối nay Tấn Duật đưa Hạ Ý Nùng về nhà, bề ngoài có vẻ bình thản như thường, nhưng trong lòng anh thực sự vui sướng, nên có nhiều sức lực hơn bình thường để “chăm sóc” cô.
Lúc nghỉ ngơi, ngón tay anh cuốn lọn tóc Hạ Ý Nùng: “Em biết nói lời hay ý đẹp với mẹ anh thế, sao em không nói với anh vài câu?”
Hạ Ý Nùng đột nhiên bị hỏi, cô mở mắt nhìn Tấn Duật đang chống tay phía trên cô, cô khó chịu kinh khủng, ngơ ngác một lúc mới nhớ ra anh đang nói gì.
Nhưng vừa nãy rõ ràng cô đã khen anh mấy câu rồi mà.
Khen đến mức mặt cô nóng bừng lên.
Những từ ngữ đó, đến trong mơ cô cũng không dám tưởng tượng.
Tấn Duật vẫn đang đợi cô.
Hạ Ý Nùng đưa tay sờ mặt anh, giọng nói và biểu cảm đều nũng nịu: “Tấn Duật, em còn muốn cùng anh đón thật nhiều thật nhiều cái Tết Âm lịch nữa, đến khi chúng ta già đi.”
Hơi thở Tấn Duật cứng lại, anh cúi người hôn mạnh lên môi cô: “Được, anh đồng ý với em.”
Anh lại ghé tai cô gọi: “Tiểu tiên nữ.”
Hết tiếng này đến tiếng khác, giọng trầm khàn gọi cô, âm lượng rất thấp, máy đo decibel không hề báo động, dường như cô thực sự là tiểu tiên nữ của anh.
Nghe đến mức Hạ Ý Nùng muốn bịt mắt bịt tai lại, nhưng lại bị anh kéo tay ra, nghe anh tiếp tục thì thầm bên tai gọi cô là tiểu tiên nữ, thật lâu không dứt, không ngừng nghỉ.