Trở Thành NPC Xinh Đẹp Trong Trò Chơi Vô Hạn - Chương 181

topic

Trở Thành NPC Xinh Đẹp Trong Trò Chơi Vô Hạn - Chương 181 :Bút Tiên (22)

◎ Mèo Đen Là Quỷ ◎

Bên ngoài cửa thỉnh thoảng vang lên âm thanh vật nặng rơi xuống, ngay sau đó là tiếng gõ cửa của ký túc xá mỗi lúc một lớn hơn.

Không, đó đã không còn là tiếng gõ cửa nữa, mà là tiếng đập cửa.

Những thi thể bên ngoài đang điên cuồng đâm vào cánh cửa.

Cửa ký túc xá chỉ là một cánh cửa gỗ bình thường, căn bản không chịu nổi sự va đập dữ dội như vậy, chẳng mấy chốc đã bắt đầu lung lay.

Cứ tiếp tục thế này, cửa sẽ không trụ nổi nữa.

Các người chơi nhìn ra phía cửa sổ, không hề do dự mà đập vỡ kính, trèo ra ngoài qua cửa sổ.

May mắn thay, ký túc xá của bọn họ nằm trên tầng ba, cũng không quá cao.

Những người có thể sống sót trong phó bản kinh dị vô hạn, thể chất sớm đã mạnh hơn người bình thường rất nhiều, vì vậy dù có nhảy từ tầng ba xuống, nặng nhất cũng chỉ có một người bị thương nhẹ ở tay, không ảnh hưởng đến việc di chuyển.

Nhưng bọn họ biết hai người bị bỏ lại kia chắc chắn thảm rồi.

Mặc dù Kỳ Mộc Nhiên đã là người chơi cấp cao, nhưng thể chất và sức chiến đấu còn không bằng một người bình thường, nhảy từ tầng ba xuống chắc chắn là một mất một còn.

Nếu thuật trị liệu của hắn ta vẫn còn, hắn ta có thể tự chữa trị cho mình, vấn đề là thuật trị liệu đã được sử dụng, đến bây giờ vẫn chưa đến ba ngày, không thể dùng lại.

Còn mỹ nhân NPC kia trông yếu ớt như vậy, khỏi cần nói cũng biết.

Vì vậy, sau khi nhảy xuống, những người chơi không vội rời đi, mà đứng đợi bên dưới ký túc xá của hai người, định tìm cách đỡ bọn họ.

Thế nhưng, bọn họ đợi gần nửa phút vẫn không thấy ai nhảy xuống, ngược lại còn nhìn thấy thi thể đã tràn vào ký túc xá.

Sắc mặt những người chơi trầm xuống, e rằng hai người kia đã dữ nhiều lành ít.

Nhìn thấy đám thi thể bắt đầu học theo bọn họ trèo qua cửa sổ, các người chơi chỉ có thể nghiến răng từ bỏ hai người, nhanh chóng chạy về phía xa.

...

Khi thấy cửa ký túc xá bị đập mạnh, phản ứng đầu tiên của Nguyễn Thanh cũng là muốn nhảy ra ngoài qua cửa sổ.

Đây là ký túc xá, có nhiều ga giường và chăn, muốn xuống từ tầng ba một cách an toàn cũng không khó.

Nhưng không biết vì sao, số lượng thứ đang đập cửa ký túc xá của bọn họ nhiều hơn hẳn bên phía những người chơi, căn bản không cho họ thời gian.

Nhìn thấy cửa ký túc xá đã lung lay sắp đổ, Kỳ Mộc Nhiên lập tức giẫm lên ghế trèo lên giường, động tác dứt khoát như nước chảy mây trôi.

Sau đó, hắn ta nhanh chóng đưa tay về phía Nguyễn Thanh.

Nguyễn Thanh nhìn Kỳ Mộc Nhiên, có chút không hiểu, trèo lên giường trốn chẳng phải là chờ chết sao? Chẳng lẽ muốn cược rằng đám kia không leo lên giường được?

Thấy Nguyễn Thanh sững sờ, Kỳ Mộc Nhiên hạ giọng thúc giục đầy lo lắng: "Đưa tay cho tôi, nhanh lên!"

Nguyễn Thanh nghe tiếng đập cửa, lông mi khẽ run hai cái, cuối cùng vẫn giẫm lên ghế, nắm lấy tay Kỳ Mộc Nhiên.

Khi Nguyễn Thanh vừa đặt tay vào tay hắn ta, Kỳ Mộc Nhiên lập tức siết chặt, nhẹ nhàng kéo Nguyễn Thanh lên giường, sau đó đè cậu xuống.

Khán giả trong phòng livestream thì sững sờ ngay khi thấy Kỳ Mộc Nhiên dễ dàng kéo người lên giường.

【??? Mộc Thần từ lúc nào mà khỏe vậy? Kéo một cái nhẹ tênh! Hơn nữa lúc nãy anh ấy trèo lên cũng rất nhẹ nhàng, không giống một kẻ yếu thể chất chút nào.】

【Vãi cức, nếu không phải tận mắt nhìn thấy, tôi còn không tin Mộc Thần có lúc ngầu như vậy. Hay là mỹ nhân này quá nhẹ?】

【Dù có nhẹ thế nào cũng không đến mức đó đi? Lần trước đứa trẻ bảy tám tuổi Mộc Thần còn bế không nổi, vẫn là kéo lê đi, mỹ nhân này chẳng lẽ còn nhẹ hơn một đứa trẻ bảy tám tuổi sao?】

【Không lẽ trước giờ Mộc Thần giả bộ à? Nhưng anh ấy đâu phải kiểu người giả yếu để được bảo vệ, tôi đoán anh ấy dùng điểm số tăng cường thể chất, hoặc dùng đạo cụ gì đó.】

Khán giả trong phòng livestream đều đồng tình với ý kiến này, dù sao Mộc Thần cũng không phải kiểu người trốn sau lưng người khác, hắn ta thường xuyên bất chấp nguy hiểm cứu người chơi khác.

Chỉ riêng điểm này thôi cũng không thể là giả được.

Nhưng vẫn có một số ít khán giả cảm thấy có gì đó không đúng, Kỳ Mộc Nhiên đúng là cứu người, nhưng ngoại trừ lần này, những lần trước có lần nào thật sự nguy hiểm đến tính mạng không?

Hơn nữa, mỗi lần hắn ta cứu người rơi vào nguy hiểm, về cơ bản đều do những người chơi khác cứu hắn ta, xét cho cùng, người thật sự cứu người không phải là hắn ta.

Nhưng những người được cứu lại biết ơn hắn ta, thậm chí còn tận tâm bảo vệ hắn ta.

Nghĩ kỹ mà thấy kinh khủng.

Tuy nhiên, bình luận của khán giả này nhanh chóng bị những bình luận khác lấp đi, căn bản không ai chú ý đến suy đoán của cậu ta.

Kỳ Mộc Nhiên không biết có khán giả nghi ngờ mình, hắn ta nhìn người đang bị mình đè bên dưới, đưa ngón trỏ đặt lên môi Nguyễn Thanh, "Suỵt."

Bởi vì Kỳ Mộc Nhiên hơi chống người lên, nên cũng không hoàn toàn đè lên Nguyễn Thanh, hai người hầu như không tiếp xúc với nhau.

Nhưng Nguyễn Thanh vẫn có chút không quen, khẽ nghiêng đầu sang một bên.

"Rầm!!!" Một tiếng nổ lớn vang lên, cửa ký túc xá bị đâm sập.

Sau đó là những tiếng bước chân khiến da đầu tê dại, thậm chí còn xen lẫn cả những tiếng sột soạt bò trườn.

Giống như những thi thể kia lúc rơi xuống hành lang bị gãy chân, chỉ có thể bò bằng tay, âm thanh vang lên nghe rợn người.

Nguyễn Thanh không còn tâm trí mà để ý sự không tự nhiên nữa, theo bản năng nắm chặt áo Kỳ Mộc Nhiên, sắc mặt trắng bệch hơn mấy phần, cả người trông vô cùng bất an.

Nhưng cậu không dám phát ra một tiếng động nào, thậm chí ngay cả tiếng thở cũng cố gắng kìm nén, sợ bị thứ bên dưới phát hiện.

Vì Nguyễn Thanh đang tập trung toàn bộ sự chú ý vào đám kia, nên không nhận ra ánh mắt của Kỳ Mộc Nhiên.

Mùi hương nhàn nhạt của hoa lan quẩn quanh bên chóp mũi, Kỳ Mộc Nhiên nhìn chằm chằm vào người đang ngoan ngoãn nằm dưới thân mình, ánh mắt khó lường.

Bởi vì thiếu niên hơi nghiêng đầu, để lộ chiếc cổ trắng nõn, làn da mịn màng như sứ ngọc, khiến người ta muốn để lại dấu vết mập mờ trên đó.

Hơn nữa, khóe mắt thiếu niên ửng đỏ, đôi mắt xinh đẹp đầy bất an và sợ hãi, càng làm cậu trông mong manh đáng thương.

Nhưng bộ dạng này chẳng những không khiến người ta thương tiếc, mà ngược lại, càng k*ch th*ch d*c v*ng chà đạp của đàn ông, chỉ muốn đè cậu xuống, hung hăng đưa đẩy ra vào bên trong cậu.

Kỳ Mộc Nhiên chống tay trên giường hơi thả lỏng, cơ thể không chịu nổi mà hạ xuống vài phần, chạm vào Nguyễn Thanh.

Chưa đợi Nguyễn Thanh kịp phản ứng, hắn ta đã nhanh chóng chống người dậy lần nữa, sau đó có chút ngại ngùng cười với cậu.

Như thể vì chống quá lâu mà chịu không nổi.

Nhưng hắn ta hiển nhiên không muốn mạo phạm Nguyễn Thanh, nên đã cố gắng chống đỡ.

Lịch thiệp và chu đáo.

Nếu không biết rõ bộ mặt thật của Kỳ Mộc Nhiên, có lẽ sẽ dễ dàng sinh ra hảo cảm với hắn ta.

Nếu Kỳ Mộc Nhiên có thể kiên trì đến cùng, vậy chứng tỏ suy đoán trước đó của cậu có thể sai, hắn ta đơn thuần chỉ là một người tốt, vì lý do nào đó nên mới che giấu bản thân.

Nếu...

Nguyễn Thanh còn chưa phân tích xong trong đầu, trên người đã đột ngột có thêm một sức nặng, khiến cậu không thở nổi.

Nguyễn Thanh sững sờ nhìn gương mặt tuấn tú ửng đỏ, như thể vì không chống đỡ nổi mà có chút bối rối của người đàn ông, trực tiếp rơi vào trầm mặc.

Dù là cậu cũng có thể cố chống đỡ được vài phút, vậy mà Kỳ Mộc Nhiên chưa đến nửa phút đã không chịu nổi.

Làm bộ mà cũng qua loa thế này, coi cậu là đồ ngu à?

Khán giả trong phòng livestream cũng sững sờ.

【Nghi ngờ nhân sinh nha bạn ơi, vừa nãy Mộc Thần còn có sức kéo bạn học mỹ nhân lên giường mà? Sao giờ chống đỡ chưa được một phút đã chịu không nổi rồi!?】

【Thì... trước đây Mộc Thần đúng là yếu thật, nhưng cũng đâu có yếu đến mức này? Quá yếu rồi đó, khoan đã, anh ấy không phải cố tình muốn chiếm lợi từ bạn học mỹ nhân đấy chứ?】

【Tên người chơi này dòm b**n th** quá đm! Tôi cảnh cáo anh, mau buông vợ xinh đẹp của tôi ra! Tôi không đồng ý cuộc hôn nhân này đâu! Anh không thể cho vợ tôi hạnh phúc được!】

【Mấy người nghĩ cái quần gì thế! Rõ ràng là vừa nãy Mộc Thần quá gấp nên bùng nổ sức mạnh kéo bạn học mỹ nhân lên, nhưng sau đó chắc chắn là kiệt sức rồi! Con người khi gặp tình huống khẩn cấp có thể bứt phá giới hạn thể chất mà, Mộc Thần hẳn là như vậy.】

Khán giả trong phòng livestream cảm thấy rất có lý, trước đây cũng từng có nhiều trường hợp đột phá giới hạn trong thời khắc nguy cấp, chẳng hạn như người mẹ từng đỡ được đứa con rơi từ tầng mười xuống.

Hơn nữa, bọn họ đã theo dõi Mộc Thần livestream nhiều năm, rất rõ tính cách của hắn ta, Mộc Thần không phải kiểu người lén lút chiếm lợi từ người khác.

Hơn nữa, Mộc Thần yếu như vậy, cũng không thể làm người phía trên được.

Bot với bot (thụ) ở bên nhau thì chẳng có tương lai hay hạnh phúc gì cả.

Sau khi không chịu nổi nữa, Kỳ Mộc Nhiên nhìn xuống thiếu niên dưới thân. Hắn ta trước tiên giơ đôi tay hơi run rẩy của mình lên, biểu thị bản thân không cố ý, sau đó đỏ mặt mấp máy môi không phát ra tiếng.

Xin lỗi.

Nguyễn Thanh mím môi, khẽ lắc đầu, tỏ ý mình không để tâm.

Không biết là vì những thứ kia dựa vào thính giác và thị giác để xác định mục tiêu, hay do Kỳ Mộc Nhiên đã dùng cách nào đó che giấu khí tức, mà bọn chúng dường như không phát hiện ra hai người.

Sau khi lảng vảng một vòng không mục đích, chúng rời khỏi ký túc xá.

Nguyễn Thanh chắc chắn những thứ đó thật sự đã đi rồi mới đẩy Kỳ Mộc Nhiên ra, Kỳ Mộc Nhiên cũng không nói gì, thuận theo lực đẩy của cậu mà ngồi dậy.

Nguyễn Thanh cẩn thận nhìn về phía ký túc xá, bên trong đã không còn thứ gì, nhưng ngoài hành lang vẫn còn rất nhiều bóng dáng đang lượn lờ.

Nếu xuống giường chắc chắn sẽ bị phát hiện.

Nhưng ở lại đây cũng không thể xem là an toàn.

Nguyễn Thanh nhìn về phía cửa sổ, âm thầm cân nhắc khoảng cách.

Giường ký túc xá được nối liền nhau, có thể đạp lên giường bên này để đi qua giường gần cửa sổ, sau đó buộc dây vào thành giường, như vậy có thể lập tức phá kính nhảy xuống.

Khả năng thành công rất cao.

Nguyễn Thanh dùng động tác tay ra hiệu cho Kỳ Mộc Nhiên, Kỳ Mộc Nhiên rất nhanh đã hiểu ý, lập tức gật đầu tỏ vẻ nắm rõ.

Nguyễn Thanh lấy một con dao nhỏ từ túi quần ra, nhẹ nhàng rạch nát ga giường, sau đó thắt nút từng mảnh lại với nhau.

Ga giường của Nguyễn Thanh khá lớn, đủ sức chịu được trọng lượng của hai người.

Dù sao khoảnh khắc phá vỡ kính cửa sổ chắc chắn sẽ thu hút sự chú ý của những thứ kia, bọn họ không thể chờ một người nhảy xuống rồi mới đến người thứ hai.

Tốt nhất là cùng nhảy một lượt.

Vì đây là tầng ba, chiều dài cần thiết cũng không ngắn, nên Kỳ Mộc Nhiên cũng giúp một tay.

Nguyễn Thanh thấy hắn ta còn chưa xong một sợi dây, liền lặng lẽ di chuyển đến bên cửa sổ trước, buộc chặt dải vải vào thành giường.

Giường ký túc xá cùng một dãy được nối liền, có thể chịu được trọng lượng rất lớn.

Ngay khi Nguyễn Thanh vừa buộc xong, sau lưng bỗng vang lên một tiếng "rầm".

Là tiếng vật nặng rơi xuống sàn, âm thanh rất lớn.

Nguyễn Thanh kinh ngạc quay đầu nhìn về phía Kỳ Mộc Nhiên.

Lúc này, Kỳ Mộc Nhiên đang nằm bò trên mép giường, vẻ mặt vừa lúng túng vừa vô tội nhìn cậu, bàn tay cầm ga giường hơi run rẩy, còn dưới đất là một chiếc ghế bị ngã lăn.

Hiển nhiên tiếng động vừa rồi là do hắn ta gây ra.

Bởi vì kính cửa sổ không thể dùng tay đập vỡ, nên vừa nãy Nguyễn Thanh đã bảo Kỳ Mộc Nhiên tìm cách kéo chiếc ghế lên.

Định dùng nó để phá vỡ cửa kính.

Nhưng không ngờ Kỳ Mộc Nhiên mới kéo được nửa chừng, chiếc ghế đã rơi xuống, dường như là do không có sức cầm chắc.

Nguyễn Thanh nhìn vẻ mặt đầy áy náy của Kỳ Mộc Nhiên, nhất thời không phân biệt được hắn ta cố ý hay vô tình.

Lúc này truy cứu cũng chẳng còn ý nghĩa, tiếng động vừa rồi rất có thể đã thu hút sự chú ý của những thứ ngoài hành lang.

Kỳ Mộc Nhiên có chút hoảng loạn, lập tức chạy đến bên Nguyễn Thanh, hạ giọng hỏi, "Giờ phải làm sao?"

Nguyễn Thanh nhìn về phía cửa chưa xuất hiện bóng dáng của những thứ đó, lại nhìn xuống chiếc ghế dưới đất, quyết định nghiến răng nhảy xuống luôn.

Kỳ Mộc Nhiên thấy vậy lập tức hiểu ý Nguyễn Thanh.

Hắn ta nhanh chóng giữ chặt tay Nguyễn Thanh ngăn cản cậu, rồi tự mình nhảy xuống trước, sau đó cầm lấy ghế nện mạnh vào cửa kính.

Kính cửa sổ lập tức vỡ tan, Nguyễn Thanh nắm chặt ga giường đã buộc, không chút do dự nhảy xuống.

Kỳ Mộc Nhiên thấy vậy cũng nắm lấy ga giường, ngay khi những thứ kia lao đến, lập tức nhảy xuống theo.

Thế nhưng, chiều dài ga giường ngắn hơn một đoạn, chỉ đủ đến tầng hai.

Khi rơi xuống tầng hai, Kỳ Mộc Nhiên theo phản xạ ôm chặt Nguyễn Thanh, xoay người để cậu trong lòng.

Bản thân bị đập xuống đất trước.

"Ưm..." Kỳ Mộc Nhiên chịu sức nặng của hai người, dù chỉ rơi từ tầng hai xuống, cũng khiến hắn ta đau đến mức bật ra tiếng rên, ánh mắt thoáng chốc trở nên bling choáng choáng.

Nguyễn Thanh lập tức đứng dậy, kéo mạnh Kỳ Mộc Nhiên lên, hạ giọng hỏi, "Cậu không sao chứ?"

Kỳ Mộc Nhiên phải mất vài giây mới hồi phục, lắc đầu, "Không sao."

Thế nhưng khuôn mặt tuấn mỹ của hắn ta đã đau đến tái nhợt, hoàn toàn không giống như lời nói.

Dưới sức nặng của hai người, dường như Kỳ Mộc Nhiên bị đè đến mức không thể đứng vững, chứ đừng nói đến chuyện bước đi.

Ngay lúc này, trong ký túc xá nơi họ vừa rời đi, thứ đó đã bắt đầu tìm cách trèo qua cửa sổ để đuổi theo.

Nguyễn Thanh lập tức đỡ lấy Kỳ Mộc Nhiên, muốn rời đi.

Nhưng Kỳ Mộc Nhiên nặng hơn cậu tưởng, cậu gần như không thể đỡ nổi hắn ta, thậm chí suýt chút nữa còn làm hắn ta ngã xuống đất lần nữa.

Thấy vậy, Nguyễn Thanh chỉ có thể để Kỳ Mộc Nhiên đặt một cánh tay lên vai mình, chống đỡ hắn ta mà đi về phía trước.

Trên gương mặt tuấn mỹ của Kỳ Mộc Nhiên đầy vẻ áy náy: "Xin lỗi, làm liên lụy đến cậu rồi."

Nguyễn Thanh không nói gì, chỉ hơi lắc đầu.

Tốc độ của hai người khá chậm, vì Nguyễn Thanh gần như phải gánh lấy hơn nửa trọng lượng cơ thể của Kỳ Mộc Nhiên, đến mức chính cậu cũng khó mà bước đi nổi.

Kỳ Mộc Nhiên quay đầu nhìn cái xác đang đuổi theo phía sau, khẽ mấp máy môi, giọng nói đầy phức tạp và áy náy: "Cậu... bỏ tôi lại đi, nếu không cả hai chúng ta đều không chạy thoát được."

Nguyễn Thanh mím môi, lại lắc đầu lần nữa, tiếp tục cắn răng dìu hắn ta đi xa.

Nếu ban nãy cậu còn chưa chắc Kỳ Mộc Nhiên có cố ý đập vỡ ghế hay không, thì bây giờ Nguyễn Thanh đã có thể khẳng định hắn ta chính là cố ý.

Thế nhưng cậu lại không thể không giả vờ như mình rất cảm kích Kỳ Mộc Nhiên, cũng không thể vứt bỏ hắn ta.

Dù gì hắn ta bị thương cũng vì bảo vệ cậu, hơn nữa còn cứu cậu hai lần.

Kỳ Mộc Nhiên thật sự quá nặng, mệt đến mức trán Nguyễn Thanh đã rịn mồ hôi, vậy mà cậu vẫn không thể dừng lại.

Bởi vì nếu dừng lại, đồng nghĩa với việc phải đối mặt với những thứ đáng sợ đó.

Nhưng dù Nguyễn Thanh đã dốc hết sức, tốc độ vẫn rất chậm, tiếng bước chân và tiếng bò trườn phía sau càng lúc càng gần.

Nguyễn Thanh cắn chặt môi dưới, hoàn toàn không dám quay đầu nhìn.

Kỳ Mộc Nhiên tuyệt đối sẽ không để mình chết, vậy nên hắn ta chắc chắn cũng sẽ không gặp chuyện gì, hơn nữa cậu còn có bùa hộ thân do Kiều Nặc đưa.

Rõ ràng Kỳ Mộc Nhiên đang thử xem cậu có vứt bỏ hắn ta hay không.

Nếu cậu thực sự bỏ lại hắn ta, k*ch th*ch hắn ta, vậy thì mới càng nguy hiểm hơn.

Thế nhưng lý trí là một chuyện, cảm xúc lại là chuyện khác.

Nghe những âm thanh đáng sợ kia ngày càng gần, đôi mắt Nguyễn Thanh dần phủ một lớp hơi nước, môi dưới bị cắn đến mức suýt bật máu.

Ngay lúc Nguyễn Thanh sắp không chịu nổi nữa—

"Meo!"

Một tiếng mèo kêu vang lên từ phía sau cậu.

Một con mèo đen không biết từ đâu nhảy ra, vung móng vuốt về phía những thứ đó.

Ngay sau đó, Nguyễn Thanh nghe thấy tiếng bước chân và tiếng bò trườn càng lúc càng xa.

Những thứ đó... dường như bị con mèo dọa sợ mà bỏ chạy?

Hàng mi dài của Nguyễn Thanh khẽ run vài cái, nhưng cậu vẫn không dám quay đầu nhìn, chỉ tiếp tục đỡ Kỳ Mộc Nhiên đi về phía trước.

Kỳ Mộc Nhiên nghiêng đầu nhìn thiếu niên đang dìu mình, đáy mắt sâu thẳm đến khó dò.

Thể chất của cậu thực sự rất yếu, sức lực cũng nhỏ đến đáng thương.

Thế nhưng cậu lại cố gắng hết sức đỡ hắn ta đi về phía trước, hoàn toàn không có ý định bỏ rơi hắn ta.

Ngây thơ lại lương thiện, ngu ngốc quá à.

Nhưng đối với những kẻ chìm trong bóng tối mà nói, đây lại là thứ thuốc độc không thể cưỡng lại.

Tựa như hoa anh túc, đẹp đẽ nhưng gây nghiện.

Có lẽ vì mồ hôi trên người thiếu niên bắt đầu thấm ra, hương lan thanh nhã trên người cậu lại càng đậm hơn vài phần.

Đậm đến mức như đang câu dẫn người khác.

Ngay lúc Kỳ Mộc Nhiên định mở miệng nói gì đó, trong bóng tối phía xa truyền đến tiếng bước chân của nhiều người.

Là đang đi về phía hai người bọn họ.

Ánh mắt Kỳ Mộc Nhiên thoáng qua vẻ không vui, nhưng cuối cùng vẫn không nói gì.

Mà Nguyễn Thanh sau khi nghe thấy tiếng bước chân đó, sắc mặt lập tức tái nhợt.

Nếu phía trước cũng có những thứ đáng sợ đó, vậy thì cậu và Kỳ Mộc Nhiên gần như không còn đường trốn.

Thậm chí sẽ đụng thẳng vào chúng.

Nhìn thấy và không nhìn thấy là hai khái niệm hoàn toàn khác nhau.

Khi không nhìn thấy, Nguyễn Thanh còn có thể dùng ám thị tâm lý để lừa mình dối người, nhưng một khi đã nhìn thấy, ám thị tâm lý hoàn toàn vô dụng.

Không cách nào áp chế được nỗi sợ hãi và kinh hoàng đã khắc sâu vào linh hồn.

Đó là nỗi sợ không thể xóa bỏ kể từ khi cậu bị kéo vào ngôi mộ.

Ngay lúc cơ thể Nguyễn Thanh trở nên mềm nhũn, cậu nghe thấy một giọng nói quen thuộc.

Là giọng của người chơi áo đen.

Người đang chạy tới phía trước thực sự là những người chơi vừa thoát ra ngoài.

Bọn họ vốn định rời đi ngay, nhưng suy nghĩ một lúc lại quyết định ở lại, muốn xem thử hai người có thể trốn ra không.

Ngay khi mọi người định từ bỏ, họ nhìn thấy hai người không xa phía trước.

Người chơi áo đen chạy đến: "Hai người không sao chứ!?"

Nguyễn Thanh khẽ thở phào nhẹ nhõm, lắc đầu. Nhưng lắc được nửa chừng, cậu chợt khựng lại, sau đó nhỏ giọng nói: "Bạn học Mộc vì cứu tôi mà bị thương rồi."

Người chơi áo đen lập tức định đỡ lấy Kỳ Mộc Nhiên từ tay Nguyễn Thanh, nhưng bị hắn ta từ chối.

"Chỉ là lúc nãy đột ngột ngã xuống, đau quá nên đứng không vững, giờ đỡ hơn nhiều rồi."

Mọi người cũng không quá bất ngờ.

Vì vấn đề thuật trị liệu, khả năng tự chữa lành của Kỳ Mộc Nhiên mạnh hơn hẳn người khác.

Người chơi áo đen thấy Nguyễn Thanh hơi ngẩn ra, liền giải thích ngay: "Mộc thần biết trị liệu, nên khả năng tự lành của cậu ấy rất mạnh, phần lớn vết thương đều có thể tự khép lại rất nhanh."

Nguyễn Thanh: "...Ồ."

Nhưng mà, bị thương rồi có thể tự chữa lành... hình như cậu từng thấy ở đâu đó rồi?

Đôi mắt Nguyễn Thanh thoáng nheo lại, Kiều Nặc?

Lúc trước Kiều Nặc đập đầu bị thương nhưng lập tức hồi phục, sau đó còn tự cắt tay để vẽ vòng tròn.

Chuỗi sự kiện này thật sự quá trùng hợp.

Kỳ Mộc Nhiên họ Kỳ, có thể tự chữa lành, ngay cả quỷ ảnh cũng sợ hắn ta.

Mà tàn hồn của bút tiên mới xác định được ba phần—

Kiều Nặc, Thẩm Ngộ An, bút tiên.

Theo lời Kiều Nặc, bút tiên bị bốn người trong ký túc xá 404 khu A chặt thành bốn phần, tức là phải có bốn tàn hồn tương ứng.

Nói cách khác, vẫn còn một phần nữa.

Nhưng Kỳ Mộc Nhiên là người chơi, hơn nữa còn là người mà phần lớn mọi người đều biết đến, không giống như bị quỷ nhập.

Vì vết thương của Kỳ Mộc Nhiên là nội thương, Nguyễn Thanh cũng không biết khả năng tự lành của hắn ta có giống với Kiều Nặc không.

Dù sao cũng có thể chỉ là trùng hợp thật.

Hiện tại, quan trọng nhất là phải tìm ra phần tàn hồn thứ tư của bút tiên.

Ngay khi Nguyễn Thanh đang phân tích trong đầu về những người đáng nghi, ống quần của cậu đột nhiên bị thứ gì đó chạm vào, khiến cả người cậu cứng đờ vì hoảng sợ.

May mắn thay, ngay giây tiếp theo, cậu nghe thấy một tiếng "meo".

Nguyễn Thanh cúi đầu nhìn xuống, quả nhiên là con mèo đen đó.

Lúc này, mèo đen đang thân thiết cọ vào ống quần cậu, trông như đang làm nũng muốn được ôm.

Nguyễn Thanh cúi xuống bế nó lên, khẽ nói một câu: "Cảm ơn".

Nếu vừa rồi không có mèo đen, có lẽ cậu đã bị những thứ kia đuổi kịp rồi.

Mèo đen lại thân thiết cọ vào tay Nguyễn Thanh, như thể đang an ủi cậu.

Kỳ Mộc Nhiên nhìn con mèo đen đang cọ vào thiếu niên, đáy mắt lóe lên một tia âm u. Giây tiếp theo, hắn ta do dự nhìn con mèo trong lòng Nguyễn Thanh rồi mở miệng hỏi: "Bạn học Hạ Thanh, con mèo này là do cậu nuôi à?"

Không đợi Nguyễn Thanh trả lời, hắn ta lại tiếp tục nói: "Tôi nghe nói có vài con quỷ sẽ ngụy trang thành mèo đen để tiếp cận con người, sau đó nhân lúc con người không đề phòng mà g**t ch*t họ, nên tôi mới hỏi vậy."

Những người chơi khác vừa nghe thấy câu này liền lập tức cảnh giác nhìn chằm chằm con mèo đen trong tay Nguyễn Thanh.

Mà ngay khoảnh khắc Kỳ Mộc Nhiên dứt lời, sắc mặt Nguyễn Thanh lập tức tái nhợt.

Cậu theo bản năng buông lỏng tay, thậm chí còn lùi lại mấy bước.

Không phải vì lời của Kỳ Mộc Nhiên, mà là vì ngay khi hắn ta vừa nói xong, thân thể mèo đen bỗng nhiên cứng đờ trong thoáng chốc.

Giống hệt như khi trước đó Kiều Nặc nhắc đến bút tiên với cậu.

Kỳ Mộc Nhiên... nói trúng rồi.

Mèo đen thực sự là quỷ.

Thậm chí, rất có thể chính là phần tàn hồn thứ tư của bút tiên.

Truyền thuyết về mèo đen có rất nhiều, khả năng xua đuổi quỷ dường như là điều bình thường.

Nhưng nếu mèo đen vốn là quỷ, thì điều đó không còn bình thường nữa.

Bởi vì những con quỷ bình thường không thể xua đuổi những con quỷ khác, chỉ có tàn hồn của bút tiên mới khiến những con quỷ khác vô thức tránh xa.

Mà vừa rồi, mèo đen đã đuổi đi những thứ đáng sợ kia, hơn nữa, lúc Kiều Nặc nói chuyện với cậu về bút tiên, nó còn có phản ứng.

Ngoài việc là tàn hồn của bút tiên, căn bản không thể có khả năng khác.

Mèo đen chính là một phần tàn hồn của bút tiên, nó là phần thi thể bị chôn bên cạnh nhà vệ sinh.

Lúc trước, sau khi dọa thiếu niên trong nhà vệ sinh, nó định đi tìm một cơ thể đẹp đẽ để nhập vào, nhưng không ngờ lại chạm trán bút tiên đang suy yếu.

Để trở nên mạnh hơn, bút tiên muốn dung hợp nó.

Tất nhiên, nó không muốn.

Nhưng bút tiên là kẻ mạnh nhất trong số những tàn hồn, cho dù đã suy yếu, nó vẫn không thể chống lại.

Không chỉ bị cướp đi một lượng lớn sức mạnh, nó còn suýt nữa bị "hắn" g**t ch*t.

Nó trốn vào cơ thể một con mèo đen đi ngang qua, cộng thêm gặp được thiếu niên, mới miễn cưỡng sống sót.

Tuy nhiên, vì không quá quen thuộc với cơ thể mèo, nó rất khó kiểm soát phản ứng tự nhiên của loài vật này.

Giờ thì rõ ràng đã bị bại lộ.

Mèo đen sâu sắc nhìn Kỳ Mộc Nhiên một cái, cuối cùng biến mất trong bóng tối.

Những người chơi cuối cùng cũng không đuổi theo.

Bởi vì trong vùng quỷ vực này, thứ không thiếu nhất chính là quỷ, đối phương đã quyết định từ bỏ, vậy cũng không cần phải đuổi giết.

Hơn nữa, chưa chắc họ có thể giết được.

Quan trọng nhất là họ đến phó bản này không phải để giết quỷ.

Hiện tại, điều cấp bách là phải tìm ra rốt cuộc bút tiên là ai.

Những người chơi lập tức đi về phía tòa nhà hoang phế.

Họ muốn thông qua cây đàn piano bút tiên mà Trình Minh Triết đã nói để bước vào bảy năm trước, xem có thể tìm được tên của bút tiên hay không.

Dù không tìm được tên bút tiên, cũng nhất định phải xác định được thi thể của "hắn" đang ở đâu.

-----

Lời tác giả:

Nhắc nhở từ tác giả: Nhập hồn vào cơ thể mèo cũng là hành vi vô đạo đức, vẫn không thể học theo. (Dog head)