Con Đường Bá Chủ - Chương 3727

topic

Con Đường Bá Chủ - Chương 3727 :SỨC MẠNH TUYỆT ĐỐI!

#CDBC #akayhau

CHƯƠNG 3727: SỨC MẠNH TUYỆT ĐỐI!

“Lại là nàng.”

Lạc Nam âm thầm buồn bực, Thổ Nương Nương này cũng quan tâm nhiều vấn đề quá đi chứ?

Trong lúc hắn bất mãn, Thổ Nương Nương đã bay đến phía trước Thập Điện Diêm La, hướng Lạc Nam mở miệng:

“Bá Chủ có thể giơ cao đánh khẽ, tha bọn hắn một mạng?”

Sắc mặt mười vị Diêm La trở nên phức tạp, nội tâm xấu hổ vô cùng.

Bọn hắn biết Phong Đô tiền bối và Thổ Nương Nương vẫn luôn là kỳ phùng địch thủ, hôm nay mạng của mình lại được Thổ Nương Nương đứng ra bảo vệ, nếu truyền đến tai tiền bối chẳng phải vô cùng mất mặt hay sao?

Nhất Điện Diêm La muốn mở miệng nói gì đó, lại phát hiện quy tắc của Thổ Nương Nương đã phong bế toàn thân, nghiêm cấm bọn hắn mở miệng xen vào.

Hiển nhiên, Thổ Nương Nương cũng lo ngại mấy tên này thà ăn cứng không chịu mềm, kết quả càng khiến Lạc Nam hạ sát tâm.

“Tại sao phải tha? Là bọn hắn chủ động tìm đến, còn chuẩn bị sẵn Trận Pháp phong toả để diệt ta.” Lạc Nam cười lạnh:

“Nếu bổn toạ không có chút thủ đoạn, vừa rồi kẻ chết chính là ta.”

“Bá Chủ nói phải, theo lý ngươi ra tay không sai!” Thổ Nương Nương ung dung nói:

“Nhưng đứng ở lập trường của mình, ta không thể nhìn ngươi hạ sát thủ với nhiều cường giả đỉnh cấp của Âm Gian như vậy.”

Nếu Thập Điện Diêm La vẫn lạc, đây sẽ là tổn thất không thể vãn hồi của toàn Âm Gian.

Năm lão quái vật từ trong quan tài chui ra kia thích chết thì chết, dù sao thì bọn hắn đã sớm ngủ say, chẳng có bất cứ cống hiến nào.

Nhưng Thập Điện Diêm La vẫn luôn vì sự phát triển của Âm Gian mà ra sức, tích luỹ đại lượng Công Đức trên thân, Thổ Nương Nương muốn bảo vệ bọn hắn.

“Thật ra mạng của chúng với bổn toạ cũng chẳng quá quan trọng.” Lạc Nam thản nhiên đáp:

“Nhưng Bất Hủ Thần Vật của bọn hắn có đến vài chục kiện, đặc biệt Diêm La Trấn Thế Điện càng hấp dẫn vô cùng, nếu thả chúng đi… chẳng phải là tổn thất lớn?”

Thổ Nương Nương hít sâu một hơi: “Bá Chủ có thể ra điều kiện?”

“Nương Nương có thứ gì giá trị bằng nhiều Thần Vật như thế cộng lại?” Lạc Nam hỏi ngược lại.

Nàng trầm mặc, tuy rằng tài lực của bản thân hùng hậu, nhưng cũng không thể lấy ra vật phẩm có thể sánh bằng tất cả nội tình của Thập Điện Diêm La.

“Nếu đã như vậy!” Thổ Nương Nương phất tay.

Một quyển trục màu nâu cổ kính, lan tràn khí tức cường đại xuất hiện trong tay.

Đó chính là Bất Hủ Thần Vật nổi danh, gắn liền với tên tuổi của nàng - Địa Thư!

“Chỉ có thể cùng Bá Chủ chiến một trận!” Thổ Nương Nương sẵn sàng chiến đấu.

Lạc Nam nhướn mày, không ngờ nàng ta có thể vì an nguy của Thập Điện Diêm La làm đến mức độ này.

Chẳng trách Âm Gian phát triển như vậy, tuy rằng cách nó tàn bạo trấn áp tu sĩ từ Dương Thế có chút cực đoan, nhưng lại bồi dưỡng ra được những tồn tại hàng đầu như Thổ Nương Nương hay Phong Đô là điều mà Dương Thế phải học hỏi.

Dương Thế vì tạo ra hai cái tiểu hỗn độn, sẵn sàng cử Hộ Dương Giáo tiêu diệt Vân Tiêu.

Nếu như nó tạo cơ hội để Vạn Đạo Thần Chủ năm xưa trưởng thành, đã sớm có được một vị tuyệt thế cường giả rồi.

Có lẽ đối với Chung Cực Giới hay Hỗn Độn Chi Linh, chúng nó chỉ tin tưởng chính bản thân mình thay vì kỳ vọng vào cường giả đỉnh cấp.

“Đừng đánh với nàng!” Phong Đô Ngục Đế truyền âm:

“Mất thời gian, không hạ được đâu!”

Lạc Nam vuốt cằm, hướng Thổ Nương Nương cười cười: “Thật ra vẫn có điều kiện mà Nương Nương nên cân nhắc.”

“Mời nói!” Thổ Nương Nương gật đầu.

Nàng cũng không quá nguyện ý phải sinh tử chiến với Bá Chủ tại nơi đây, bản thân của nàng không phải một người hiếu chiến.

“Là thế này…” Lạc Nam nói:

“Bổn toạ luôn muốn tổ chức đại hôn cùng các thê tử của ta ở Âm Gian, nhưng ta vừa xuất hiện sẽ bị Vị Diện Chi Linh và rất nhiều cường giả ra sức công kích, không biết Nương Nương có thể giải quyết vấn đề này?”

Ẩn trong không gian, sắc mặt Phong Đô trở nên quái dị, chẳng ngờ điều kiện mà hắn đưa ra lại là như vậy.

Chúng nữ nghe thế cảm động vô cùng, nam nhân này đang cố gắng thực hiện lừa hứa của hắn, để danh phận của các nàng vang vọng khắp Âm Dương Lưỡng Giới.

Đời này không gả sai người…

Thổ Nương Nương cũng không ngờ đó lại là điều kiện của Lạc Nam.

So với sức hấp dẫn của vài chục kiện Thần Vật cường đại trong tay Thập Điện Diêm La, hắn chỉ muốn công khai kết hôn cùng thê tử ở Âm Gian một cách hoành tráng.

“Tương truyền Bất Hủ Bá Chủ là kẻ đào hoa, thê tử từng người đều là Bất Hủ Thần… hôm nay quả nhiên được chứng thực.” Thổ Nương Nương âm thầm suy nghĩ, chân mày lại hơi nhíu.

Điều kiện này không đơn giản chút nào, vì nó liên quan đến ý chí của Vị Diện Chi Linh.

Với tính cách của Vị Diện Chi Linh, không có lý do gì không ra tay toàn lực với Lạc Nam mỗi khi hắn dám tiến nhập Âm Gian, huống hồ gì nhìn hắn dương dương đắc ý tổ chức đại hôn?

“Thế nào? làm được không?” Lạc Nam truy vấn:

“Đừng nói bổn toạ không cho Nương Nương cơ hội.”

“Một mình ta… e rằng vẫn chưa đủ!” Thổ Nương Nương nghiêm túc lên tiếng:

“Ta có thể dùng Công Đức tích luỹ của mình hình thành màn chắn để Vị Diện Chi Linh tạm thời nhượng bộ, không thể tấn công.”

“Nhưng dù là cả đời Công Đức của ta cũng không đủ để Bá Chủ đi khắp 18 tầng Vị Diện… trừ phi có thêm một nhân vật lớn mang nhiều Công Đức như ta.”

Nghe thấy lời này, Phong Đô cũng truyền âm ra: “Được rồi, ta hợp lực cùng với nàng giúp ngươi toại nguyện!”

Lạc Nam nghe vậy, lên tiếng nói: “Thập Điện Diêm La này chẳng phải là “đệ ruột” của Phong Đô Ngục Đế sao? Để hắn cùng Nương Nương hợp tác.”

Lời này khiến sắc mặt Thập Điện Diêm La tái mét, cảm thấy mạng của mình không đáng để hai trong số ít những cường giả đỉnh cấp ở Âm Gian phải làm “hộ vệ” trong đại hôn của Bá Chủ.

Chuyện này một khi truyền ra, chẳng phải sẽ khiến Âm Gian không ngẩng đầu lên nổi trước mặt Bá Việt Tông sao?

“Nếu Phong Đô thật sự đồng ý, ta sẽ đáp ứng điều kiện này!” Thổ Nương Nương gật đầu.

Chỉ cần bảo vệ được những trụ cột của Âm Gian, nàng nguyện ý đánh đổi.

“Còn một điều kiện!” Lạc Nam nâng ngón tay.

Thập Điện Diêm La hung tợn trừng trừng nhìn hắn, ngươi đừng được nước lấn tới.

Thổ Nương Nương cũng hơi nhíu mày, cảm thấy nam nhân này quá tham lam.

“Mười vạn năm!” Không để nàng thắc mắc, hắn trực tiếp mở miệng:

“Nếu một ngày ta mất tích, ta muốn Nương Nương ra sức bảo vệ Bá Việt Tông mười vạn năm!”

“Với thực lực của Bá Chủ, còn lo nghĩ sâu xa như thế sao?” Thổ Nương Nương ngoài ý muốn nhìn hắn:

“Chẳng lẽ ngươi đã tính đến…”

“Nương Nương thấy thế nào?” Lạc Nam hỏi:

“Chỉ khi Bá Việt Tông lâm nguy ta mới cần nàng ra tay!”

“Được!” Thổ Nương Nương chấp nhận:

“Nếu Bá Việt Tông gặp đại kiếp, ta dù liều mạng cũng sẽ mang nó theo mà bảo vệ!”

“Có lời này của Nương Nương, ta an tâm!” Lạc Nam hài lòng cười.

Hắn hiểu với tính cách và nhân phẩm cao tuyệt phàm trần, nàng đã đáp ứng là nhất định sẽ thực hiện.

“Cần ký khế ước không?” Thổ Nương Nương hỏi.

“Không cần!” Lạc Nam lắc đầu:

“Ta tin tưởng Nương Nương!”

Thổ Nương Nương nhìn thật kỹ hắn, từ trong Liên Đài bằng đất dưới thân hái ra một cái sen, đưa cho Lạc Nam:

“Khi nào Bá Chủ đại hôn, có thể dùng nó truyền tin cho ta!”

Nói xong, thu lấy Thập Điện Diêm La vào trong ống tay áo, phiêu nhiên rời đi.

Từ đầu đến cuối, cũng không quan tâm đến năm lão quái vật.

Lạc Nam vui vẻ, nhanh chóng thu thập chiến lợi phẩm.

Khả năng Chứng Tử của Bất Hủ Thần Tháp kích hoạt, thu giữ linh hồn của năm tên này bổ sung chiến lực.

Đồng thời, 25 kiện Bất Hủ Thần Vật cũng vào tay.

“Lời vừa rồi của ngươi là sao?” Phong Đô từ trong bóng tối hiện thân, sắc mặt nghiêm nghị:

“Ngươi sẽ không nghĩ rằng đó là sự thật chứ?”

“Như lời Thổ Nương Nương, ta chỉ đang lo xa thôi.” Lạc Nam nhún vai:

“Còn chưa quyết định.”

“Lần này ngươi chiếm lời lớn.” Phong Đô cười haha:

“Nếu để nàng ta biết, ngươi chưa từng có ý thịt Thập Điện Diêm La, không biết sẽ có cảm tưởng gì?”

“Tại sao ngươi không ra mặt ngăn cản nàng?” Lạc Nam cảm thấy kỳ quái.

“Sao ta phải cản? nữ nhân này quản quá nhiều chuyện, nên để nàng gánh chút thiệt thòi cũng tốt.” Phong Đô thoải mái:

“Hơn nữa nàng nói đúng, dù là ta hay nàng… nếu chỉ có một người, cũng không đủ “bảo hộ” đại hôn của ngươi đâu.”

Nói xong, Phong Đô ném cho hắn một khối Ngọc Bội, giải thích:

“Đây là toàn bộ phương pháp dựng nên Địa Ngục Đô Thành mà ta kiêu hãnh cả đời, ngươi cứ nghiên cứu đi!”

Lạc Nam vui vẻ tiếp nhận, hài hước nói: “Yên tâm, ta sẽ tạo ra thứ độc nhất của mình, không để đụng hàng với Phong Đô của ngươi đâu.”

Hắn đem Ngọc Bội thu vào đan điền, đang muốn tiếp tục nói chuyện.

“Cẩn thận!” Phong Đô Ngục Đế biến sắc quát lên.

Da đầu Lạc Nam dựng đứng, có cảm giác nguy hiểm tột đỉnh dâng lên khắp toàn thân.

Chẳng biết từ bao giờ, một bàn tay khổng lồ như nghiền nát càn khôn xuất hiện xung quanh hắn, thô bạo bóp vào.

“CHẾT!”

“Dừng tay!” Ngục Đế quát lạnh:

“Địa Ngục Đô Thành - Khai!”

Phong Đô hàng lâm, khí thế bạo phát, cảnh tượng như cửu thiên luyện ngục ập xuống.

Nhưng dù Ngục Đế mở ra Phong Đô trấn áp toàn lực, bàn tay khổng lồ này vẫn không chịu một chút ảnh hưởng nào.

Nó trống rỗng xuất hiện giữa hư không, mang theo sát khí khiến người khác ngạt thở, bóp thẳng vào Bá Chủ.

Một tồn tại như vậy, không phải ai khác chính là Kẻ Trấn Thủ U Minh.

Tìm hoài không thấy, nó vậy mà chủ động hiện thân, hơn nữa còn nhắm vào Lạc Nam mà ra tay.

Hiển nhiên, sau khi cảm ứng được Bá Chủ cường đại và nguy hiểm, đã trấn áp Thập Điện Diêm La, Kẻ Trấn Thủ U Minh đã coi hắn mà mối hoạ của Âm Gian, quyết tâm diệt trừ nên chủ động ra tay.

Trái ngược với đó, Ngục Đế trêu chọc nó suốt thật nhiều năm, nó chỉ xem như hậu bối trong nhà đùa giỡn, thấy phiền thì bỏ đi, cũng không truy cùng diệt tận.

Đây là sự khác biệt hoàn toàn về sinh linh của Âm Gian và sinh linh ngoại lai nơi Dương Thế.

Nói thì dài dòng, Kẻ Trấn Thủ U Minh ra tay quá nhanh và tàn khốc.

Cảm giác nguy hiểm tột cùng dâng lên, Lạc Nam kích phát Tình Đạo Bá Quyết, lực lượng lần này kéo căng.

Bá Ảnh Thần Dực xuất hiện sau lưng, tốc độ đẩy nhanh đến cực hạn.

Hắn biến mất tại chỗ.

ĐÙNG!

Bàn tay khổng lồ bóp vào, hư không sụp đổ, tất cả bị nghiền thành vòng xoáy.

“Đánh lén bổn toạ!?” Lạc Nam gầm lên:

“Vạn Cổ Bá Cực Trảm!”

Vạn Cổ Biến triển khai, Bá Cực Đỉnh khảm vào Bá Hồng Kiếm, quy tụ toàn bộ sức mạnh của các lão bà, vung kiếm trảm ra.

KENG!

Kiếm khí động càn khôn, một kiếm kinh thiên động địa trảm diệt hết thảy.

Trong kiếm này ẩn chứa sức mạnh của mấy trăm vị Bất Hủ Thần, Bất Hủ Bá Cực Thể và Độc Bá Kiếm Thể.

ROẸT!

Trảm thẳng vào cánh tay kia…

Tia lửa bắn ra, ma sát dữ dội như đụng phải thứ gì đó không thể xâm phạm.

Trước ánh mắt hoang đường của Lạc Nam, một kiếm gần như mạnh nhất của mình lại chỉ lưu vết xước nhỏ trên cánh tay cự đại này.

“Không thể nào!” Chúng nữ cũng giật mình trước cảnh tượng như vậy.

Cánh tay hoá chưởng thành quyền, mang theo sóng xung kích vô tận đập xuống.

Ngục Đế lao vọt lên, Thập Tự Quân Lâm như vũ khí hiện ra trong tay, vung lên đón đỡ.

Mắt thấy kẻ ngăn đòn là hắn, cánh tay kia giảm đi một phần lực đạo.

PHỐC!

Nhưng dù là vậy, Thập Tự Quân Lâm cũng bị đập đến lõm vào, Ngục Đế thổ huyết bay ngược.

Lạc Nam như lưu tinh lao đến, Xích Tà Kích và Lạc Thần Cung dung nhập vào song nhãn trên đôi cánh.

Bá Ảnh Thần Dực gào thét, tiến vào trạng thái chiến đấu mạnh nhất.

Từ trong song dực, vô vàn Lạc Thần Tiễn, Xích Tà Kích Ảnh bắn ra như vũ bão.

Lạc Nam ở trung tâm, điều động Bá Chủ Chi Thành, 108 thanh Bá Chủ Chiến Kỳ cộng hưởng vung kiếm:

“Bá Cực Trảm!”

KENG!

Nhất kiếm trảm vào, cánh tay hình thành lực phản chấn cực đại.

“Hự!” Lạc Nam như ăn trọn một kiếm của mình, toàn thân như diều đứt dây bay ngược.

Bỉ Ngạn Bá Khải và Bá Chủ Chiến Y đều ảm đạm phai mờ, xuất hiện vết rách.

Một cánh tay khác duỗi ra đè xuống Ngục Đế muốn chi viện, một cánh tay còn lại hình thành thế già thiên, áp xuống đầu con mồi.

Cảm nhận nguy hiểm báo động dữ dội, Lạc Nam hai mắt đỏ lên:

“Thứ này không thể nào chỉ là Bất Hủ!”

Chúc cả nhà ngủ ngon.

Mời mọi người đăng ký kênh youtube để kênh đạt móc quan trọng là 10k sub ạ.

https://www.youtube.com/@AkayTruyen

Độc giả có lòng ủng hộ e thì thông tin đây:

AgriBank: 1809205083252 - TechcomBank: 8822261998

Momo: 0942.973.261 - Paypal: nguyenphuochau12t2@gmail. com

Xin chân thành cảm ơn!