[Vô Hạn - Đam Mỹ] Bị Buộc Trở Thành NPC - Chương 128
topic[Vô Hạn - Đam Mỹ] Bị Buộc Trở Thành NPC - Chương 128 :
Lý trí bảo Ôn Thành Ngọc rằng cái bóng trước mắt không phải là bản thân Hướng Chiêu, càng không chạm tới linh hồn của anh. Đây chỉ là một hình chiếu ý thức của Hướng Chiêu trong phụ bản này, "nó" thậm chí không có khả năng tư duy độc lập. Họ giống như đang đối thoại, nhưng thực chất chỉ là phản xạ lại tiềm thức của Hướng Chiêu mà thôi.
Nhưng Ôn Thành Ngọc nghe xong những lời của ý thức thể Hướng Chiêu, trái tim vẫn mềm nhũn ra, như muốn tan chảy, khóe miệng vô thức nhếch lên.
Sau khi khều đứt sợi chỉ đỏ cuối cùng, ý thức thể của Hướng Chiêu không lập tức biến mất. Bề mặt hư ảnh vẫn được phủ một lớp màng mỏng màu xám, ngón tay Ôn Thành Ngọc chạm lên đó, cảm giác dẻo dai và vô hại, cực kỳ đàn hồi, giống bong bóng hơn là da người.
Trong trà thuốc Hướng Chiêu uống có lẫn sâu trắng, không biết anh đã uống bao nhiêu mà lớp màng xám này có màu đậm hơn hẳn người khác. Đây vốn là lớp vỏ Chu Vĩnh Phúc chuẩn bị cho nhân viên để họ có thể sinh sống ở thế giới ảo, có lẽ do kỹ thuật kém hoặc công hiệu của trà thuốc còn thiếu một bậc, lớp vỏ này không duy trì được lâu sẽ tan biến.
Mà không còn chỉ đỏ chống đỡ, ý thức thể của Hướng Chiêu lập tức xẹp xuống vài phần. Lúc nãy để dọn sạch chỉ đỏ, Ôn Thành Ngọc đã rạch một đường trên ngực anh, điều này tương đương với việc chủ động mở van xả khí. Dù Ôn Thành Ngọc không động vào thì ý thức thể của Hướng Chiêu cũng sẽ tan biến nhanh hơn theo thời gian, nhưng bản thể của anh sẽ không bị ảnh hưởng gì.
Nhược điểm duy nhất là sau này Ôn Thành Ngọc không thể nghe lời lòng của Hướng Chiêu một cách đơn giản như thế này nữa.
Ôn Thành Ngọc nắn tay Hướng Chiêu, cảm giác như một quả bóng bay không đủ khí nitơ. Anh đang nghe "phóng viên chiến trường" Nhện Mặt Huyết báo cáo độc quyền. Khi nghe nó nói văn phòng Chủ tịch là Phòng An Toàn, và bên trong có xác của Chu Vĩnh Phúc, anh vô thức siết chặt tay Hướng Chiêu, thầm rà soát xem mình có bỏ sót điều gì không.
Ý thức thể của Hướng Chiêu sững lại một chút, cũng nắm lấy tay Ôn Thành Ngọc, học theo dáng vẻ của anh mà nắn nắn. Vì cơ thể đang tan biến nên anh trông có vẻ rất mệt, nhưng vẫn muốn đáp lại Ôn Thành Ngọc theo bản năng.
Hướng Chiêu ngước mắt lên, nghiêng đầu đầy thắc mắc.
“Sao thế?”
Cơn lo lắng thoáng qua của Ôn Thành Ngọc đã bị Hướng Chiêu bắt trọn. Anh thầm cảm thán sự nhạy bén của Hướng Chiêu, rồi vỗ vỗ tay anh ra hiệu không có chuyện gì.
Hướng Chiêu do dự một lát, bàn tay còn lại đang rảnh bắt đầu tháo thắt lưng của mình, mắt thấy sắp sửa cởi cả quần ra…
Ôn Thành Ngọc thất sắc kinh hãi, vội vàng ấn anh lại. Đây là cái thói xấu gì thế? Không nói lời nào đã tự c** đ* mình.
Màu sắc ý thức thể của Hướng Chiêu đã rất nhạt, nhưng trước khi tan biến, anh vẫn muốn làm Ôn Thành Ngọc vui, nhưng Ôn Thành Ngọc lại không muốn anh làm vậy, nên Hướng Chiêu có chút mơ hồ.
Ôn Thành Ngọc nhéo cái má nhỏ của anh, tuy vẫn là vẻ mặt đờ đẫn nhưng đủ để khiến lòng anh tan thành một vũng nước.
Anh muốn ở bên cạnh ý thức thể của Hướng Chiêu cho đến khi nó tự nhiên tan biến, nhưng thời gian không chờ đợi ai. Ôn Thành Ngọc khẽ đặt một nụ hôn lên trán anh:
“Hẹn gặp lại.”
Con dao phẫu thuật xoay một vòng trên tay Ôn Thành Ngọc, phản chiếu ánh sáng lạnh lẽo. Ý thức thể của Hướng Chiêu cuối cùng cũng yên tâm nhắm mắt lại.
Khi Ôn Thành Ngọc đứng dậy, anh đã thu liễm mọi cảm xúc, không quay đầu nhìn lại mà trực tiếp vào vấn đề chính. Đầu tiên anh kể lại ngọn ngành sự việc sau khi vào thế giới ảo cho Nhện Mặt Huyết, bảo nó chuyển lời cho Hướng Chiêu, đồng thời nói với anh rằng lát nữa Ôn Thành Ngọc cũng sẽ tiếp tục thăm dò văn phòng Chủ tịch ở thế giới ảo.
Bên ngoài phòng, so với cảnh máu thịt văng tung tóe, tiếng khóc than hỗn loạn ở hành lang thế giới thực, thế giới ảo tương đối bình lặng. Nhưng sự thiếu vắng BOSS vẫn khiến thế giới này đang âm thầm sụp đổ, rìa nhà máy dược phẩm Vĩnh Khang đã bắt đầu có mặt đất sụt lún.
Xác không đầu của Chu Vĩnh Phúc vẫn ngồi trên ghế giám đốc, nhưng văn phòng hiển thị qua "kính dưới chân" vốn dĩ phải trống không mới đúng. Là Chu Vĩnh Phúc có vấn đề, hay căn phòng này có vấn đề?
Ôn Thành Ngọc đạp một phát vào chiếc ghế, xác của Chu Vĩnh Phúc động đậy rồi ngã nhào xuống đất, nhưng hình ảnh phản chiếu qua kính dưới chân không hề thay đổi.
Trong đầu trái lại truyền đến tiếng hét của Nhện Mặt Huyết, nó sợ đến mức kêu chít chít loạn xạ, ồn đến mức đầu Ôn Thành Ngọc ong ong.
Hóa ra là vì Nhện Mặt Huyết đang dùng chân nhện viết chữ trên bàn làm việc để truyền tin cho Hướng Chiêu, nó vừa mới tìm được cảm giác quen tay thì Chu Vĩnh Phúc phía sau đột nhiên ngã lăn ra, chiếc ghế giám đốc bên cạnh quay kít kít. Nhện Mặt Huyết cứ ngỡ là có ma, sợ đến mức chạy loạn xạ trên bàn. Vốn dĩ chữ đã xấu, lại còn dính mực làm tờ giấy nhem nhuốc hết cả.
May mà Hướng Chiêu luôn ở bên cạnh canh chừng Nhện Mặt Huyết. Qua lời diễn đạt hỗn loạn của nó, anh không những hiểu ra mà còn theo tư duy của Ôn Thành Ngọc, bắt đầu thử di chuyển các vật dụng trong văn phòng. Hướng Chiêu di chuyển những món đồ nhỏ trước, Nhện Mặt Huyết không có phản ứng.
Anh nhìn chiếc ghế giám đốc bên cạnh, thế là dồn sức bắt đầu di chuyển những món đồ lớn. Vừa đẩy sofa, Nhện Mặt Huyết liền kêu "chít" một tiếng, điều này đại diện cho việc chiếc sofa ở thế giới ảo nơi Ôn Thành Ngọc đang đứng cũng chuyển động theo.
Hướng Chiêu chợt nhớ lại chỉ dẫn hiện ra khi mới vào Phòng An Toàn:
[3. Đây là văn phòng riêng của 'Chủ tịch', vui lòng giữ gìn vệ sinh, không làm hỏng vật dụng bên trong.]
Chỉ dẫn này thoạt nhìn giống như một lời cảnh cáo, nhưng thực tế không hề viết rõ hình phạt khi vi phạm, lời lẽ ôn hòa thiên về "nhắc nhở ấm lòng" hơn. Hơn nữa đã có nhiệm vụ chính gây hiểu lầm từ trước, Hướng Chiêu cho rằng lúc này trái lại phải làm ngược lại.
Hơn nữa Vĩnh Khang hiện tại đang như rắn mất đầu, đào đâu ra Chủ tịch nữa, dù Hướng Chiêu có thực sự làm gì thì ai sẽ đột ngột xông ra trừng phạt anh chứ? Chức vụ của anh ở Vĩnh Khang đã lên tới đỉnh rồi, không ai có thể đè đầu cưỡi cổ anh được nữa.
Hướng Chiêu thử thu những đồ nội thất và trang trí vướng víu này vào kho đồ hệ thống, nhưng không thành công. Kho đồ hệ thống ngoại trừ sinh vật sống thì những thứ khác đều có thể thu nạp, trừ phi chúng thuộc về quy tắc phụ bản.
Anh vẩy cổ tay, đạn lên nòng cạch một tiếng, bình hoa lớn bên cạnh vỡ vụn. Mảnh gốm rơi xuống đất ngay lập tức hóa thành máu thịt, lặng lẽ tan vào sàn nhà. Tiếp theo là sofa, tranh treo tường, tất cả những gì nhìn thấy đều bị Hướng Chiêu phá hoại sạch sẽ.
Hướng Chiêu lấy ra một chiếc lưới nhỏ, thu gom tất cả những món đồ trang trí nhỏ còn lại. Văn phòng vốn dĩ trang trí cao cấp giờ đây trông như bị chó gặm, còn tệ hơn cả nhà thô, nhưng đây mới chính là dáng vẻ ban đầu của nó.
Ở phía bên kia thế giới ảo, Ôn Thành Ngọc tuy có Nhện Mặt Huyết báo cáo thời gian thực, nhưng vẫn bị máu bắn tung tóe làm ướt sũng ống tay áo. Anh buộc phải trốn vào góc phòng, [Mái Tóc Của Cô Ấy] xoay nhanh trước mặt, chặn đứng từng món đồ nội thất đang nổ tung.
Sau khi tất cả đồ đạc bị Hướng Chiêu dọn sạch, hình ảnh phản chiếu dưới chân Ôn Thành Ngọc cũng thay đổi. Anh vừa cúi đầu liền đối mặt với vô số khuôn mặt hung tợn, đôi tay vô lực đang quờ quạng về phía anh.
Ôn Thành Ngọc nhìn ngược, đám người này thực tế là đang bị treo ngược trong phòng. Anh theo bản năng ngẩng đầu nhìn lên trần nhà thế giới ảo, những người bị treo ngược không nhìn thấy được này đều là những kẻ "kế nhiệm" của Chu Vĩnh Phúc, sau khi tiếp nhận vị trí của ông ta sẽ tự động vứt bỏ thân phận và nhận thức ban đầu.
Và ở phía đông văn phòng vốn có một kệ sách chiếm trọn bức tường, bên trong bày những cuốn sách kinh doanh mà Chu Vĩnh Phúc không bao giờ đọc. Phải đợi đến khi Hướng Chiêu dọn sạch chúng, Ôn Thành Ngọc mới phát hiện ra đằng sau kệ sách là cả một tấm bản đồ nhà máy dược phẩm Vĩnh Khang được khắc lên tường.
Trên bản đồ có vô số điểm đỏ phát sáng, chủ yếu tập trung ở khu vực nhà xưởng. Ôn Thành Ngọc trước tiên tìm thấy vị trí của mình, sau đó lấy mình làm trung tâm để tìm các tòa nhà quen thuộc. Trên xưởng nơi anh từng làm việc có vài điểm đỏ. Ngón tay Ôn Thành Ngọc lướt trên mặt tường thô ráp, từ xưởng số 5 lướt đến phòng nghiền dược liệu.
Bản đồ phẳng trước mắt dần khớp với ký ức của anh. Những điểm đỏ này hẳn là các lối đi kết nối thế giới ảo và thế giới thực.
Nhưng tấm bản đồ này Hướng Chiêu không nhìn thấy được. Anh thử v**t v* bức tường trống không, chẳng bao lâu sau đã sờ thấy một chỗ lồi lên. Qua sự đối chiếu của Nhện Mặt Huyết, xác nhận đó là một lối đi. Sau khi Hướng Chiêu nhấn vào chỗ lồi đó, một điểm sáng trên bản đồ trước mặt Ôn Thành Ngọc liền tắt ngóm, lối đi đã bị đóng lại.
Mắt Ôn Thành Ngọc sáng lên. Anh bảo Hướng Chiêu đóng tất cả các lối đi lại, chỉ để lại một cái. Ôn Thành Ngọc đã nghĩ ra một cách hay để "đóng cửa thả chó".
Nhện Mặt Huyết treo mình trên trần nhà, thả sợi tơ nhện xuống, dắt tay Hướng Chiêu rà soát từng chút một trên tường.
Thế giới ảo này thuộc về thế giới cá nhân của BOSS. Đám quái vật kia sau khi bầu ra Chủ tịch mới, chắc chắn sẽ sử dụng lối đi để đưa ông ta về thế giới ảo nhằm ổn định cục diện. Mục đích của Ôn Thành Ngọc là khiến đám quái vật tụ tập vào một lối đi duy nhất, thuận tiện cho anh quét sạch một mẻ.
Vật tế cho [Cát Thời Gian] vốn đang khiến anh đau đầu giờ cũng đã có chỗ dựa, nói không chừng còn dư ra rất nhiều suất để vào phụ bản.
“Đại ca, Hướng Chiêu hỏi anh lát nữa anh ấy cần làm gì?”
Ôn Thành Ngọc định bảo Hướng Chiêu cứ ngoan ngoãn đợi mình ở Phòng An Toàn, nhưng lời chưa ra đến miệng đã nuốt ngược vào trong. Với tính cách của Hướng Chiêu, anh chắc chắn sẽ không đồng ý. Có lẽ anh không nên tự ý quyết định thay Hướng Chiêu, mà nên trao quyền quyết định lại cho anh. Thế là Ôn Thành Ngọc kể lại toàn bộ kế hoạch cho Hướng Chiêu, nhưng không bảo anh nên làm gì.
“Em sẽ cố gắng dẫn dụ quái vật đến xưởng số 5, em sẽ đợi anh bên cạnh lối đi. Hướng Chiêu nói như vậy ạ.”
“Chú ý an toàn, nếu quá nguy hiểm...”
"Chít chít chít! Chít chít chít!" (Em không phải công cụ để hai người tán tỉnh nhau đâu nhé, mấy lời an ủi cảm ơn thì gặp mặt rồi tự nói với nhau đi!)
Nhện Mặt Huyết thấy hai người lại sắp sến súa, liền trực tiếp chặt đứt mầm mống.
Sở dĩ Ôn Thành Ngọc chọn lối đi ở xưởng số 5 là vì anh chỉ quen thuộc cấu trúc bên trong của lối đi này, vả lại chiều cao và diện tích của xưởng số 5 đủ lớn, thuận tiện cho việc sử dụng Cát Thời Gian. Những lối đi như ở phòng nghiền đều bị máy móc lớn chắn mất, không có đất dụng võ.
Sau khi Ôn Thành Ngọc rời khỏi tòa nhà văn phòng, cảm giác thế giới ảo đang sụp đổ càng rõ rệt hơn. Trên rìa bầu trời đã xuất hiện những vết nứt, như thể trời sắp sập xuống vậy. Anh một mình chạy nhanh trong nhà xưởng trống trải, thế giới dưới chân như địa ngục trần gian, giữa vô số quái vật đang gào rú có một bóng dáng nhanh nhẹn đang xuyên qua. Họ đang cùng chạy về một hướng.