Bệnh Mỹ Nhân Mang Thai Rồi, Không Chạy Nữa - Chương 31
topicBệnh Mỹ Nhân Mang Thai Rồi, Không Chạy Nữa - Chương 31 :Anh cao lãnh thế này là OOC rồi nha!
Nghỉ ngơi một lúc, Hứa Tích Sương cố gắng kéo thân thể nặng nề lên lầu tắm rửa.
Trước khi cậu dọn đến, Yến Ngọc Sơn đã cho sửa sang lại phòng ốc một lần. Trong phòng tắm, dưới sàn có lót thảm chống trượt, hoàn toàn không cần lo lắng sẽ bị ngã hay chấn thương khi tắm rửa.
Hứa Tích Sương chọn một lọ sữa tắm hương chanh, tắm sơ qua bằng nước ấm rồi thay bộ đồ ở nhà rộng rãi thoải mái, chuẩn bị xuống lầu ăn cơm.
Nhưng vừa đặt một chân xuống bậc thang đầu tiên, cậu liền cảm thấy nửa người dưới, đặc biệt là phần đùi, dâng lên một cơn đau xé rách khó tả. Sắc mặt cậu thoáng chốc tái nhợt.
Nhìn đoạn cầu thang gỗ không dài, Hứa Tích Sương biết rõ, nếu thật sự gắng gượng đi xuống, e rằng sẽ khiến cơ thể thêm tổn thương, có khi phải nằm liệt giường cả nửa tháng. Thế nên cậu lập tức dừng bước.
Hứa Tích Sương bắt đầu cân nhắc. Làm thế nào mới có thể ăn được cơm tối?
Chẳng bao lâu, cậu đã có quyết định.
Hứa Tích Sương lấy điện thoại ra, nhắn tin cho Tiểu Vương.
Ở dưới lầu, Tiểu Vương đang múc cháo ngọt thì nghe di động trong túi tạp dề reo một tiếng. Hắn buông chén, lấy điện thoại ra xem, liền thấy tin nhắn của Hứa Tích Sương.
Hứa Tích Sương: "Tiểu Vương, phiền cậu mang cơm tối lên giúp tôi được không? Chân tôi đau, không đi xuống được."
Tiểu Vương vội vàng trả lời: "Vâng, tôi lên ngay. Chân anh có nghiêm trọng lắm không? Có cần gọi bác sĩ không?"
Hứa Tích Sương: "Không cần, cảm ơn cậu."
Tiểu Vương buông điện thoại, lấy một chiếc hộp cơm từ bếp, bỏ vào đó mỗi món một phần.
Lúc này Yến Ngọc Sơn đã xuống lầu trước Hứa Tích Sương. Từ phòng khách đi tới, anh nhìn thấy động tác của Tiểu Vương thì hỏi: "Cậu đóng hộp cơm cho ai vậy?"
"Cho anh Tích Sương." Tiểu Vương thật thà trả lời: "Anh ấy nói chân đau, không đi xuống được, bảo tôi mang cơm lên."
Yến Ngọc Sơn khẽ nhíu mày, nói với Tiểu Vương: "Cậu đừng đóng nữa, để tôi lên xem thế nào."
Trên lầu, Hứa Tích Sương đã rời khỏi cửa cầu thang, quay về phòng mình, khóa cửa lại.
Trước khi xuyên thư, cậu chưa bao giờ có thói quen khóa cửa. Thời niên thiếu, người trong nhà vốn không quấy rầy cậu. Sau khi trưởng thành, một mình sống trong căn hộ riêng, lại càng không thấy cần thiết. Nhưng từ sau khi xuyên vào sách...
Hứa Tích Sương đi đến trước gương. Nhìn bóng mình trong đó, cậu nhẹ nhàng nâng tay, khẽ vuốt mặt gương lạnh lẽo.
Ngũ quan không khác biệt bao nhiêu, nhưng so với trước kia, vẻ bệnh trạng lại rõ rệt hơn, sắc mặt càng thêm tái nhợt, giống hệt như ngày đầu tiên cậu xuyên đến thế giới này.
"Tôi không biết cậu có còn tồn tại hay không." Hứa Tích Sương khẽ cất tiếng, rồi lại ngừng, đổi cách nói: "...Hay là đã không còn nữa."
Nói xong, Hứa Tích Sương im lặng mười mấy giây.
Không có bất kỳ hồi âm nào.
"Được thôi." Hứa Tích Sương nhắm mắt, tiếp tục: "Tôi nghĩ chắc cậu không còn tồn tại nữa."
Bởi vì vào ngày thứ ba xuyên thư, sau khi từ bệnh viện trở về khách sạn, hôm sau cậu dọn ba lô của nguyên thân, phát hiện một lọ thuốc ngủ bị ngụy trang thành vitamin, hơn nữa rõ ràng đã bị động qua.
Cậu có thể khẳng định đó chính là thuốc ngủ, và vì một lý do đặc biệt, cậu tuyệt đối sẽ không nhận nhầm.
Nói cách khác, đêm đó khi cùng Yến Ngọc Sơn trên giường, thân thể cậu yếu ớt hơn hẳn thường ngày, ý thức mơ hồ hỗn loạn. Tất cả đều do nguyên chủ đã uống quá liều thuốc ngủ.
Hứa Tích Sương không tin rằng một người sau khi nuốt nhiều thuốc ngủ như thế còn có thể sống sót. Cậu cảm thấy, vào khoảnh khắc cậu xuyên tới, nguyên chủ đã chết.
... Nhưng tại sao?
Hứa Tích Sương không thể nào hiểu nổi động cơ tự sát của nguyên chủ, cũng chẳng lý giải được nguyên nhân mình xuyên thư. Chỉ biết rằng hành động kia đã cho cậu một lần sống lại, trao cho cậu hy vọng thoát khỏi quỹ đạo cốt truyện gốc.
Chính từ lúc đó, Hứa Tích Sương đã quyết tâm phải làm ra những lựa chọn khác, để thay đổi vận mệnh trong sách.
Hiện tại, cậu đã trước mặt mọi người vạch trần gương mặt thật của Đường Mân, thay đổi cốt truyện hoặc có thể nói là đang chuẩn bị thay đổi cốt truyện.
Vậy sau đó, rốt cuộc sẽ phát sinh những biến hóa gì?
Hứa Tích Sương nhìn ngón tay mình run rẩy vì quá kích động, vội thu tay đang đặt trên gương giấu ra sau lưng.
Hứa Tích Sương hít sâu một hơi, đối diện với chính mình trong gương, nhẹ giọng nói: "Chúc tôi... chúc chúng ta may mắn."
"Hứa Tích Sương?"
Tiếng gõ cửa vang lên đột ngột khiến lưng cậu cứng đờ. Hứa Tích Sương ép mình bình ổn lại nhịp tim đang dồn dập vì hoảng hốt, rồi đáp ra ngoài cửa: "Tôi đây."
Cậu bước tới, vặn khóa, cửa mở ra, liền thấy Yến Ngọc Sơn đứng ở đó.
Yến Ngọc Sơn cao gần bằng khung cửa, chỉ cần đứng yên thôi đã mang đến một loại áp lực khó nói. Hứa Tích Sương không tự chủ được lùi một bước nhỏ, nghe anh mở miệng: "Tôi ôm em đi xuống ăn cơm."
Như thể sớm biết Hứa Tích Sương sẽ từ chối, Yến Ngọc Sơn liền nói tiếp: "Bác sĩ Hứa dặn, sau khi ăn xong cần đi lại tiêu thực. Nếu em ăn trên lầu, rồi lát nữa vẫn phải xuống dưới tản bộ, sau đó lại leo lên nghỉ ngơi, như vậy chẳng phải càng phiền sao?"
Hứa Tích Sương im lặng chốc lát.
Rồi cậu khẽ nâng tay về phía Yến Ngọc Sơn.
Dù sao, cũng bởi vì Yến Ngọc Sơn bắt cậu làm trọn bộ động tác yoga, thân thể cậu mới thành ra thế này. Thế nên Yến Ngọc Sơn phải chịu trách nhiệm, đó cũng là lẽ thường.
Khóe môi Yến Ngọc Sơn khẽ cong, anh cúi người bế Hứa Tích Sương theo kiểu công chúa, từng bước vững vàng đi xuống lầu.
Hứa Tích Sương không thể không thừa nhận, được Yến Ngọc Sơn ôm trong lòng, kể cả khi xuống cầu thang cũng chẳng có lấy một chút xóc nảy, vô cùng thoải mái. Hơn nữa cơ ngực của Yến Ngọc Sơn thật sự...
"Khụ khụ khụ..." Tiểu Vương vừa thấy cảnh ấy, liền sặc ngay một ngụm cháo, ho khan đến mức trời long đất lở, nước mắt giàn giụa.
Hắn vừa điên cuồng xua tay, tỏ ý mình không sao, vừa vội vã chạy về phòng bếp, rót liền hai cốc nước lạnh để trấn an cái cổ họng bỏng rát.
Nhưng trong đầu Tiểu Vương lại quay cuồng. Rõ ràng trước đây Yến Ngọc Sơn từng nói quan hệ giữa anh và Hứa Tích Sương vô cùng đơn thuần, vậy thì giờ là sao? Lại còn bế kiểu này nữa?!
Chị Triệu từng nhắc, nghệ sĩ nếu yêu đương nhất định phải báo cho chị ấy, nếu không sẽ mang đến hậu quả vô cùng nghiêm trọng, có thể ảnh hưởng cả sự nghiệp của Hứa Tích Sương. Nhưng mà... khoan đã, Hứa Tích Sương vốn là diễn viên mà, diễn viên thì có thể yêu đương chứ nhỉ?
Đúng rồi, Yến ảnh đế cũng là diễn viên. Nếu hai người ở bên nhau chắc cũng không sao?
Tiểu Vương lén ló đầu ra, ngó thử tình hình.
Yến Ngọc Sơn đã ôm Hứa Tích Sương xuống đến bậc thang cuối cùng, nhẹ nhàng đặt cậu xuống đất. Hứa Tích Sương thử bước đi, dáng đi tuy hơi chậm nhưng vẫn có thể chịu đựng được.
Yến Ngọc Sơn đi phía sau, dõi theo từng bước chân của cậu, cho đến khi Hứa Tích Sương ngồi vào bàn ăn, thong thả bưng chén cháo ngọt lên, húp một ngụm. Cậu khẽ nheo mắt lại, vẻ mặt thỏa mãn như được an ủi.
Ăn xong cơm tối, theo đúng lời dặn của bác sĩ, Hứa Tích Sương cùng Yến Ngọc Sơn ra ngoài tản bộ.
Vì chân Hứa Tích Sương còn đau, bước đi rất chậm. Hai người chỉ dạo đến dãy nhà thứ hai nơi có đèn sáng, rồi vòng trở lại.
Có lẽ vì đã quá giờ dạo mát, hàng xóm xung quanh không ai ra ngoài, lối đi chỉ còn lại hai bóng dáng chậm rãi sóng đôi.
Để tránh lâm vào bầu không khí gượng gạo cùng Yến Ngọc Sơn, Hứa Tích Sương lôi di động ra, bắt đầu lướt Weibo.
Gần đây không có chuyện gì lớn xảy ra. Hứa Tích Sương vừa thoát khỏi Weibo, chuẩn bị mở một ứng dụng video ngắn khác thì nhận được tin nhắn từ cô gái kia, người bị hại.
Cô bé tự bảo cậu gọi mình là Quả Quả, nên trong danh bạ Hứa Tích Sương cũng lưu đúng như vậy.
Quả Quả: [Em làm được rồi. Em đã giao hết chứng cứ, còn có cả bản sao lưu phòng khi bất trắc. Em chính thức lập án thành công. Đường Mân sắp bị điều tra rồi!]
Hứa Tích Sương hồi phục: [Em thật tuyệt. Em là cô gái dũng cảm và đáng yêu nhất. ( ngón tay cái )]
Quả Quả: [He he, em cũng nghĩ vậy đó (thẹn thùng).]
Quả Quả: [Thật ra em thấy mình hồi đó thật ngốc. Lúc ấy cha mẹ đang cãi nhau vì chuyện ly hôn, họ chẳng ai quan tâm em, thậm chí còn không muốn em nữa. Em thật sự thiếu thốn tình thương.]
Quả Quả: [Người ta nói rất đúng, con gái thiếu tình thương dễ bị lừa. Em lúc ấy thế mà lại tin Đường Mân mấy lời vớ vẩn gì mà hội chứng thiếu tình cảm cần giải quyết bằng cách lên giường. Nghĩ lại chỉ muốn đập đầu vào tường luôn.]
Quả Quả: [Nhưng giờ thì không sao rồi. Coi như bị chó cắn một phát thôi, mà con chó này cũng sắp vào chuồng rồi.]
Quả Quả: [Em có nói nhiều quá không? Có làm anh thấy phiền không?]
Hứa Tích Sương: [Không đâu.]
Đi bên cạnh, Yến Ngọc Sơn đã chú ý thấy khóe môi Hứa Tích Sương hơi cong cong. Anh không hỏi cậu đang nói chuyện với ai, chỉ lặng lẽ thu tầm mắt lại.
Quả Quả: [Vậy thì tốt quá. Thật ra em vẫn chưa bỏ được thói quen theo đuổi thần tượng, mà giờ anh chính là thần tượng mới của em đó.]
Ban đầu Quả Quả không hề tin Hứa Tích Sương. Khi cậu dùng tài khoản phụ liên hệ, cô còn tưởng cậu là kẻ lừa đảo, hoặc có thể chính là Đường Mân lập tài khoản giả tiếp cận để moi chứng cứ từ cô.
Mãi đến khi Hứa Tích Sương tiết lộ thân phận thật, Quả Quả mới từ từ buông cảnh giác, bắt đầu tìm đến cậu cầu giúp, rồi kể hết những ký ức đau lòng kia.
Quả Quả: [Anh cũng biết mà, fan chúng em rất thích gửi tin nhắn cho thần tượng, không cần nhất định được hồi đáp. Nhưng nếu thần tượng thật sự trả lời, em sẽ vui lắm, vui đến mức không dừng nổi luôn.]
Hứa Tích Sương: [Không sao đâu.]
Hứa Tích Sương: [Nhưng anh vẫn muốn nhắc em: vấp một lần thì phải khôn hơn một chút. Theo đuổi thần tượng cũng phải giữ đôi mắt tỉnh táo, quan trọng nhất là bảo vệ chính mình.]
Quả Quả: [Biết rồi. Em sẽ, em không ngốc đâu. Em từ nhỏ đến giờ luôn đứng đầu lớp đó nha! (cún con kiêu ngạo)]
Hứa Tích Sương: [Còn nữa, em chắc chắn muốn làm fan của anh chứ? Bởi có lẽ anh sẽ sớm rời khỏi giới giải trí.]
Quả Quả: [!!!]
Quả Quả: [Thật ra cũng không sao đâu... Em còn có nhiều tường khác mà (chột dạ).]
Quả Quả: [Nhưng mà họ đều không đẹp bằng anh. Với lại em thích họ chỉ là tạm thời thôi, còn với anh thì khác. Em sẽ cả đời biết ơn anh, mãi mãi thích anh. Chính anh đã cổ vũ em can đảm bước ra khỏi bóng tối, bỏ đi quãng đời không thể chấp nhận kia. Anh là người dịu dàng và tốt bụng nhất mà em từng gặp. Em siêu siêu siêu thích anh.]
Hứa Tích Sương bật cười, ý cười càng rõ trong mắt trả lời: [Cảm ơn, anh cũng nghĩ vậy.]
Quả Quả: [... Anh cao lãnh thế này là OOC rồi nha!]
Hứa Tích Sương: [Suỵt.]
Quả Quả: [... Được rồi. Vậy bây giờ em có thể đăng chuyện của Đường Mân lên mạng không?]
Hứa Tích Sương: [Chờ thêm chút nữa. Đợi chương trình phát sóng, lúc độ hot cao nhất hãy tung ra.]
Quả Quả: [Được ạ!]