Dung Túng Em Kiêu Kỳ - Thất Dư Vụ - Chương 69
topicDung Túng Em Kiêu Kỳ - Thất Dư Vụ - Chương 69 :“Anh tự làm hay để em giúp?”
Tạ Thanh Từ đi dạo quanh khu Trung Hoàn, tiện thể mua cho Lương Kinh Trạc hai chiếc khăn lụa quàng cổ. Bình thường anh hay mặc đồ công sở nghiêm túc, nhưng lần trước dự tiệc rượu ở Kinh Triệu cô thấy anh quàng khăn lụa trông rất nho nhã.
Tuy biết anh ít khi tham gia những bữa tiệc thoải mái, nhưng khoảnh khắc nhìn thấy hai chiếc khăn đó, cô vẫn cảm thấy rất hợp với anh, thế là nổi hứng mua luôn, lần này cô dùng thẻ của chính mình.
Mải mê mua sắm nên thời gian trôi qua rất nhanh, thanh toán xong rời khỏi cửa hàng đã gần 3 rưỡi chiều.
Lương Kinh Trạc hạ cánh xuống Cảng Đảo lúc 3 giờ, cô lấy điện thoại ra xem.
Quả nhiên, nửa tiếng trước anh đã nhắn tin báo hạ cánh an toàn.
Lúc đó cô đang mải phân vân màu sắc khăn, một cái trầm ổn, một cái nổi bật. Cô chưa từng thấy Lương Kinh Trạc dùng phụ kiện màu sắc nổi bật bao giờ, sợ anh không thích, nhưng màu đó thực sự rất đẹp và sang trọng.
Cuối cùng sau một hồi đắn đo, cô quyết định lấy cả hai.
Cứ để anh thử xem sao, dùng hay không thì tùy anh.
Biết anh hạ cánh xong phải về công ty báo cáo với hội đồng quản trị ngay, giờ này chắc đang trên đường về công ty.
Tính toán thời gian, nếu không tắc đường thì khoảng mười phút nữa là đến.
Cô đứng ở cửa trung tâm thương mại, do dự một chút.
Có nên đến đón anh tan làm không nhỉ?
Dù sao cũng gần đây.
Mím môi suy nghĩ một lát, cô vừa đi ra ngoài vừa mở khung chat, hỏi anh: 【 Anh đến công ty chưa? Em đang ở gần đó. 】
Tin nhắn gửi đi, mãi không thấy hồi âm.
Tạ Thanh Từ đứng ở cửa trung tâm thương mại nhìn chằm chằm màn hình một lúc lâu, vẫn không thấy trạng thái của Lương Kinh Trạc chuyển sang “đang nhập”.
Chắc anh đang bận.
Thôi vậy, cô về nhà luôn cho rồi.
Vừa tắt màn hình định quay về, điện thoại trong tay bỗng rung hai cái.
Bước chân dừng lại, cô cúi đầu xem.
Lương Kinh Trạc: 【 Sắp đến rồi. 】
Lương Kinh Trạc: 【 Em qua đây đi, anh nói Lục Lệ ra đón. 】
Cô nhắn lại: 【 Không cần đâu, gần lắm, em tự qua được. 】
Lương Kinh Trạc không kiên quyết nữa, đáp: 【 Được, em đi đường cẩn thận nhé. 】
Tạ Thanh Từ nhìn tin nhắn mỉm cười, trả lời vâng, cất điện thoại, đổi hướng đi về phía trụ sở Lương thị.
Không phải giờ cao điểm nên giao thông không quá tệ, Lương Kinh Trạc đến công ty sớm hơn dự kiến một chút. Cuộc họp hội đồng quản trị định vào 4 giờ chiều dựa theo giờ anh đến, giờ dư ra tận 30 phút.
Lên lầu cùng Lục Lệ, sắp xếp lại tài liệu cần thiết, anh cảm giác như đã trôi qua rất lâu, cầm điện thoại xem thì mới được năm phút.
Vừa rời mắt khỏi màn hình định đặt điện thoại xuống, lòng bàn tay rung lên, anh lập tức nhìn lại.
Tạ Thanh Từ: 【 Em đến rồi, em đợi anh ở quán cà phê dưới sảnh nhé? 】
Sảnh tầng một của Lương thị có mấy quán cà phê và khu nghỉ ngơi uống trà. Giờ này vắng khách, không có nhân viên mấy, Tạ Thanh Từ định gọi gì đó uống tạm trong lúc chờ.
Xách túi đồ vừa bước vào cửa quán cà phê, tin nhắn của Lương Kinh Trạc đã đến: 【 Chẳng phải em ngủ không ngon sao? Đừng uống cà phê, ra xe đợi anh đi, anh nói Lục Lệ đưa chìa khóa cho em. 】
Cô thấy cũng đúng, tuy cô cũng không định uống cà phê mà định uống nước trái cây, nhưng vẫn nhắn lại: 【 Cũng được ạ. 】
Lương Kinh Trạc hỏi: 【 Em biết chỗ đỗ xe của anh không? 】
Cô đáp: 【 Biết ạ. 】
Chỗ đỗ xe của anh quá dễ nhận biết, ngay đối diện thang máy, chỗ đỗ xe dành riêng thuận tiện nhất. Lần trước đến một lần rồi, không cần cố nhớ cũng biết ở đâu.
Trong lúc đợi thang máy xuống tầng một, cô tiện thể nghĩ xem tối nay ăn gì. Vốn định ăn ở nhà, nhưng giờ nghĩ lại thấy ra ngoài ăn vẫn hơn.
Ngón tay đang lướt xem các nhà hàng được đề xuất thì thang máy trước mặt “ting” một tiếng, cửa kim loại từ từ mở ra. Nhìn thấy người đứng bên trong, Tạ Thanh Từ khựng lại, sau đó mỉm cười bước vào.
Chu Hoài cũng không ngờ cửa thang máy vừa mở đã thấy Tạ Thanh Từ đứng bên ngoài, bèn né sang một bên nhường chỗ. Cửa thang máy đóng lại, Tạ Thanh Từ không ấn tầng, cô muốn xuống cùng tầng hầm để xe với anh ấy.
Ánh mắt Chu Hoài dừng lại giây lát trên túi giấy của cửa hàng đồ hiệu nam cao cấp trên tay cô.
“Em đến tìm Lương tổng à?”
Thang máy khẽ rung, bắt đầu đi xuống.
Tạ Thanh Từ nhìn thẳng phía trước, nghe tiếng bèn liếc nhìn hình phản chiếu của anh ấy trên vách kim loại thang máy, cười đáp: “Ừ, hôm nay anh ấy đi công tác về.”
Nói xong nhớ đến tai nạn lần trước, ánh mắt cô chuyển xuống cánh tay bị thương của anh ấy, lịch sự hỏi thăm: “Vết thương của anh sao rồi?”
Chu Hoài mỉm cười nhẹ: “Anh đang tập phục hồi chức năng, cũng ổn rồi.”
Tạ Thanh Từ gật đầu: “Vậy thì tốt.”
Vừa nói chuyện thì thang máy xuống đến hầm để xe, cửa mở ra, Tạ Thanh Từ bước ra trước, Chu Hoài đi theo sau.
Vừa bước qua cửa kính ngăn cách, người phía sau bỗng gọi cô: “Tạ Thanh Từ.”
Bước chân Tạ Thanh Từ khựng lại, đứng yên tại chỗ quay đầu nhìn: “Sao thế?”
Chu Hoài đứng cách đó vài bước, buông thõng hai tay, nhún vai: “Tuy bây giờ hỏi câu này hơi thừa thãi, nhưng anh vẫn muốn biết.”
Nói xong, anh ấy dừng lại một chút mới tiếp tục: “Tại sao hồi đó ở Đại học Kinh Triệu, em không liên lạc với anh nữa?”
Thực ra sau đó ở trường họ tình cờ gặp nhau rất nhiều lần, lần nào anh ấy cũng muốn chủ động chào hỏi, nhưng cô chỉ cười lịch sự rồi lướt qua cùng bạn bè.
Anh ấy hiểu ý cô, nên cũng rất lịch sự không làm phiền nữa.
Nhưng anh ấy vẫn không hiểu, lúc trước khi anh ấy hẹn gặp ở Đại học Kinh Triệu, rõ ràng cô đã cười đồng ý.
Đến nay anh ấy vẫn không biết nguyên nhân, đồng thời cũng không ngờ khi gặp lại, cô đã kết hôn.
Những lời chưa kịp nói ra năm xưa bỗng trở nên thừa thãi, cứ ngầm hiểu mà không nhắc lại nữa mới là cách làm đúng đắn của người trưởng thành.
Nhưng anh ấy vẫn muốn một câu trả lời.
Vẻ mặt ngơ ngác vì bị gọi lại đột ngột của Tạ Thanh Từ dần tan biến, cô mím môi suy nghĩ từ ngữ, cảm thấy đúng là nên nói rõ ràng.
“Xin lỗi anh, lúc đó ý em chỉ là lời hẹn giữa bạn bè thôi, em…” Vẻ mặt cô thoáng chút áy náy, “Không nghĩ đến phương diện vượt quá tình bạn đó.”
“Nếu… đã gây ra rắc rối và tổn thương cho đàn anh, em rất xin lỗi.”
Chu Hoài im lặng nghe cô nói hết, cười thoải mái: “Không có gì đâu, anh chỉ muốn biết một câu trả lời thôi, giờ anh biết rồi.”
Nói xong, anh ấy cười tươi: “Lương tổng cũng là tiền bối anh rất kính nể, chúc em tân hôn vui vẻ.”
Tạ Thanh Từ cong môi cười: “Cảm ơn anh.”
Chu Hoài đi lấy tài liệu trong xe, rẽ sang hướng khác. Tạ Thanh Từ tìm thấy xe của Lương Kinh Trạc, cô đứng cạnh cửa xe đợi Lục Lệ đưa chìa khóa, cô lấy điện thoại ra tiếp tục xem nhà hàng.
Vừa chọn được một quán ưng ý bấm vào xem thì đèn xe bên cạnh nháy hai cái. Cô dừng tay, ngẩng đầu lên.
Lương Kinh Trạc bước ra từ thang máy, ánh mắt anh đã dừng trên người cô trước cả khi cô nhìn thấy anh.
?
Không phải anh nói Lục Lệ xuống đưa chìa khóa sao?
Lương Kinh Trạc sải bước đi tới, anh liếc nhìn đồng hồ, ôm lấy vai cô, mở cửa ghế sau, ấn cô ngồi xuống.
Mông vừa chạm vào đệm da, Tạ Thanh Từ vẫn chưa hoàn hồn: “Không phải anh nói…”
Cửa xe đóng sầm lại, lời chưa dứt đã bị anh giữ gáy hôn tới tấp, hơi thở quen thuộc bao trùm lấy cô.
Lương Kinh Trạc nâng mặt cô lên, m*t nhẹ đôi môi mềm mại vài cái rồi tách mở hàm răng, anh tìm kiếm chiếc lưỡi mềm mang theo chút vị ngọt.
Lúc ở cửa hàng Tạ Thanh Từ có ăn một miếng bánh phô mai mâm xôi, hương trái cây ngọt thanh vẫn còn vương lại nơi đầu lưỡi, pha chút cảm giác mát lạnh.
Anh quấn quýt m*t mát hai cái, đưa tay nắm lấy tay cô, cũng lạnh như đầu lưỡi cô vậy.
Tuy không muốn dứt ra khỏi nụ hôn xa cách bao ngày này, nhưng anh vẫn buông cô ra, rũ mắt nhìn đôi môi đỏ mọng ướt át của cô trong ánh sáng lờ mờ: “Sao em mặc ít thế?”
Hơi thở cả hai đều hơi gấp gáp. Mấy ngày nay chỉ nghe giọng nhau qua điện thoại, giờ đột nhiên nghe thấy giọng nói khàn khàn gợi cảm ngay bên tai, Tạ Thanh Từ thấy tai mình nóng lên: “Không ít đâu anh, em đi bộ tới nên tay lạnh thôi.”
Tiếng nói nhẹ nhàng như mèo cào vào tim, Lương Kinh Trạc cởi cúc áo vest, anh nhét tay cô vào trong lòng mình ủ ấm, lại hôn lên môi cô hai cái: “Nhớ anh không?”
Tạ Thanh Từ tựa trán vào vai anh, thành thật gật đầu hai cái: “Nhớ ạ.”
Nói xong, cô rút tay khỏi ngực anh vòng qua ôm lấy anh: “Rất nhớ rất nhớ.”
Lần đầu tiên nghe cô bày tỏ thẳng thắn như vậy, máu trong người Lương Kinh Trạc như chảy nhanh hơn. Anh kéo cô ra khỏi lòng mình, một lần nữa nuốt trọn hơi thở của cô vào trong miệng.
Một nụ hôn vô cùng gấp gáp, Tạ Thanh Từ cảm nhận được điều đó qua những động tác áp sát liên tiếp của anh.
Cổ và vai cô gồng lên để không bị ngã ra sau, cuối cùng cô vẫn bị cơn đau mỏi cơ bắp đánh bại, cô thả lỏng người ngả ra sau.
Ngay trước khi đầu cô va vào cửa kính xe phía sau, Lương Kinh Trạc đã kịp thời đưa tay đỡ lấy đầu cô, để cô nhẹ nhàng tựa vào.
Nụ hôn nồng nhiệt cuối cùng bị cắt ngang bởi tin nhắn nhắc nhở của Lục Lệ thông báo còn 20 phút nữa là họp.
Tiếng rung rõ ràng trong không gian tĩnh lặng. Lương Kinh Trạc luyến tiếc buông người trong lòng ra, anh xem tin nhắn nhưng không trả lời.
Tạ Thanh Từ thuận thế rúc vào ngực anh.
Anh nghiêng đầu hôn lên tai cô, nhìn người đang trốn trong lòng mình, anh đoán chắc cô đang đỏ mặt: “Anh còn 20 phút nữa là họp rồi.”
Trong lòng ngực truyền đến tiếng trả lời nhẹ nhàng và thấu hiểu: “Thế anh đi đi, em đợi trong xe.”
Nói rồi cô định chui ra khỏi lòng anh, nhưng anh lại ấn cô trở lại, xấu xa ghé tai cô thì thầm một câu.
Quả nhiên, vừa dứt lời, chú đà điểu nhỏ trong lòng anh ngẩng phắt đầu lên, như nghe thấy điều gì kinh thiên động địa, biểu cảm vừa hoang mang vừa kinh hãi, cô theo lời anh cúi đầu nhìn xuống.
Trong xe ánh sáng rất tối, nhưng anh mặc quần âu, lại không rộng thùng thình, không giấu được sự thay đổi rõ rệt kia.
Tạ Thanh Từ sững sờ, từ từ quay đầu đi, vành tai nóng bừng: “Anh… đi họp trước đi.”
Lương Kinh Trạc cười, gạt tóc mai cô: “Cứ thế này mà đi à?”
Đương nhiên là… không được rồi!
Tạ Thanh Từ quay mặt lại, lí nhí: “Anh… anh bình tĩnh lại trước đi, giống như mọi khi ấy.”
Hồi cô bị cảm chưa khỏi, lần nào hôn xong anh cũng phải tách ra một lúc, quay lại là bình thường ngay.
“Hôm nay chắc không được đâu.”
Mấy ngày không gặp cô, trước đây anh kìm chế được, hôm nay e là không kìm được nữa rồi.
Tạ Thanh Từ khựng lại, ánh mắt lại lướt nhanh qua chỗ nào đó đang sừng sững, “Thế… phải làm sao?”
Chẳng lẽ…
Chắc chắn là không được rồi, đang ở trong xe, lại chẳng có đồ bảo hộ gì, mà kể cả có thì cũng chỉ có 20 phút, với “năng lực” bình thường của anh thì chắc chắn không xong được.
Không đúng, kể cả có xong được cũng không được!
Tạ Thanh Từ luống cuống không biết làm sao, cắn răng đánh liều: “Anh tự làm hay em giúp?”
Tuy lần trước cô nói cô không muốn làm thế nữa, nhưng trước mắt hình như không có cách giải quyết nào tốt hơn.
Cô nghĩ mình chủ động đề nghị thế này, người nào đó chắc phải cười toe toét, ai ngờ anh buông cô ra ngay: “Anh tự làm.”
Vừa dứt lời, tiếng khóa quần được kéo xuống dứt khoát vang lên trong không gian tối tăm.
Người Tạ Thanh Từ cứng đờ, cô vội vàng quay người định mở cửa xe: “Thế em ra ngoài nhé.”
Tay cô vừa chạm vào tay nắm cửa đã bị kéo lại. Anh cúi người, vươn cổ hôn cô, giọng khàn đi vài phần: “Em hôn anh là được rồi.”
……
Lúc Lục Lệ gọi điện đến, Lương Kinh Trạc đang lấy khăn ướt trong hộc đồ lau tay cho Tạ Thanh Từ, đến bản thân mình chật vật thế nào anh còn chưa kịp dọn dẹp.
Tạ Thanh Từ nhìn anh tỉ mỉ lau từng kẽ ngón tay mình, cả người cô vẫn còn nóng hừng hực.
Qua khóe mắt, chỗ khóa quần chưa kéo lên vẫn nguyên trạng thái ban đầu.
Cô có cảm giác mình bị lừa: “Không phải anh nói… xong là được sao?”
Âm tiết giữa chừng… cô thực sự không thốt ra nổi, đành nói lấp lửng.
Vừa nãy cuối cùng cô vẫn không chịu nổi cảnh anh vừa hôn cô vừa tự xử, cô bèn vươn bàn tay tội lỗi về phía anh.
Cô cảm nhận được người đang hôn mình cười khẽ một cái, quả nhiên là anh đang dùng phép khích tướng với cô mà.
Sau đó anh thản nhiên đè tay cô lên, bản thân thì lui về tuyến hai, giữ lấy mu bàn tay cô, dẫn dắt cô…
Nhưng cô vẫn lóng ngóng, sai sót liên tục. Điều xấu hổ nhất không phải là sự vụng về của cô, mà là cuối cùng suýt nữa cô không hứng được hết, bàn tay kia đang túm vạt áo anh cũng phải vội vàng đưa ra hỗ trợ.
Thế là cả hai tay đều dính chàm.
Lương Kinh Trạc lau khô kẽ ngón tay cuối cùng cho cô thì điện thoại reo.
Đã đến hạn chót rồi, nếu không Lục Lệ tuyệt đối sẽ không gọi điện giục.
Anh vứt khăn ướt bẩn sang một bên, trả lời: “Không nhanh thế đâu.”
Sau đó anh lấy điện thoại ra nghe.
Lục Lệ ở đầu dây bên kia nhắc nhở: “Lương tổng, còn hai phút nữa là bắt đầu họp rồi ạ, mọi người trong hội đồng quản trị đến đông đủ rồi ạ.”
Giọng nói lộ vẻ khó xử và cấp bách.
Anh rút đại một tờ khăn ướt, rũ mắt bắt đầu chỉnh trang lại bản thân, ừ một tiếng: “Được rồi, tôi biết rồi.”
Tạ Thanh Từ thấy cảnh này quá sức gợi cảm.
Âu phục giày da chỉnh tề, lại còn đang nghe điện thoại công việc.
Cô quay mặt đi, không dám nhìn người bên cạnh.
Cuối cùng, Lương Kinh Trạc cũng chỉnh trang xong xuôi. Sau tiếng k** kh** q**n dứt khoát như lúc đầu, anh thu dọn rác, ghé sát hôn lên thái dương cô: “Đợi anh một lát, tối đa một tiếng thôi.”
Tạ Thanh Từ nín thở, cô cảm thấy không khí trong xe cứ sai sai thế nào, cô ậm ừ đáp lại.
Lương Kinh Trạc thấy dáng vẻ này của cô thật đáng yêu, hạ cửa kính xe xuống: “Lát nữa thấy lạnh nhớ đóng cửa sổ vào nhé.”
Không khí lạnh ùa vào, thổi bay bầu không khí kiều diễm quái dị. Cô hít thở lại bình thường, gật đầu vâng dạ.
Yết hầu Lương Kinh Trạc lại chuyển động, cuối cùng thời gian thực sự không kịp nữa, anh vội vàng in một nụ hôn lên môi cô rồi xuống xe.
Cửa xe đóng lại, bốn bề yên tĩnh. Tạ Thanh Từ nương theo ánh sáng lờ mờ trong bãi đỗ xe nhìn hai bàn tay mình.
Tội lỗi quá, tội lỗi quá.
Với lại, sao có thể nhiều thế được nhỉ?
Khi nhận ra mình đang nghĩ đến điều gì, mặt Tạ Thanh Từ lại đỏ bừng lên lần nữa.
Lương Kinh Trạc bước vào phòng họp đúng giờ, Lục Lệ thở phào nhẹ nhõm trong nơm nớp lo sợ.
Cuộc họp diễn ra thuận lợi, nửa tiếng là kết thúc. Rời khỏi phòng họp, Lục Lệ vừa định hỏi Lương Kinh Trạc xem tóm tắt cuộc họp hôm nay có cần gửi vào email trước khi tan làm không.
Người đi trước bước chân ổn trọng nhưng vẫn nhìn ra tần suất nhanh hơn bình thường đã lên tiếng trước: “Tôi đi trước đây, cậu cứ gửi mọi thứ vào mail, mai tôi xem.”
Lục Lệ cầm tập tài liệu sững sờ một chút, đáp: “Vâng, vậy để tôi đưa sếp về.”
“Không cần.” Lương Kinh Trạc từ chối, “Tôi tự lái xe, cậu xong việc cũng về đi.”
Nói xong anh quay người đi thẳng về phía thang máy.
Tạ Thanh Từ ngồi trong xe nghịch điện thoại một lúc thì thấy buồn ngủ, cô nhìn đồng hồ mới qua nửa tiếng, nhớ lời Lương Kinh Trạc nói phải một tiếng, cô quyết định chợp mắt một lát.
Vừa đặt điện thoại xuống, dụi đôi mắt mỏi nhừ thì cửa xe bên cạnh bất ngờ mở ra.
Cô ngẩn người, quay sang nhìn: “Anh họp xong rồi à?”
Lần này chưa đợi cô nói xong, người ở cửa xe cũng chui vào, anh lại hôn tới tấp. Bàn tay ấm áp luồn thẳng vào trong vạt áo sơ mi mỏng manh của cô.
Anh vừa hôn vừa mơ hồ đáp: “Ừ.”
Cô vòng tay ôm cổ anh, đáp lại. Khi nụ hôn trên môi trượt dọc theo đường cong hàm xuống vùng da mềm mại bên cổ, m*t nhẹ, cô khẽ th* d*c, hỏi anh: “Anh ăn trưa chưa?”
Cô lo anh ăn uống không tốt trên máy bay, cô định hỏi xem có nên đi ăn tối sớm không.
Bàn tay áp bên eo x** n*n vùng thịt mềm mại, nụ hôn và câu trả lời truyền đến từ cổ: “Ăn rồi.”
Anh hôn khiến cô hơi nhột, giọng nói cũng run rẩy vì sự trêu chọc đó: “Thế bữa tối anh muốn về nhà ăn hay ăn ở ngoài?”
Hương thơm mềm mại lấp đầy phổi, tháp cao ấy lại một lần nữa dựng đứng.
Lương Kinh Trạc m*t mạnh một cái lên xương quai xanh của cô, hơi thở rối loạn, d*c v*ng trong đáy mắt tr*n tr**: “Giờ anh không rảnh bàn chuyện này với em đâu.”
Nói xong, anh mở cửa xe, kéo cô ra khỏi ghế sau, ấn ngồi vào ghế phụ.
“Anh đặt khách sạn rồi.”
Không một lời thừa thãi, anh ngồi vào ghế lái, nổ máy, phóng xe ra khỏi bãi đỗ.
Tạ Thanh Từ vẫn còn ngơ ngác, vài giây sau cô mới phản ứng lại: “Nhạc Hân… hôm nay không ở nhà mà, con bé đi chơi với bạn rồi.”
Anh đạp chân ga: “Đề phòng con bé về giữa chừng.”
Những tình huống đột xuất như thế, hôm nay tuyệt đối không được phép xảy ra.
Tạ Thanh Từ mím môi. Đây là lần đầu tiên cô biết rõ chuyện sắp xảy đến một cách rõ ràng như vậy, trái tim đập thình thịch tỷ lệ thuận với tốc độ xe đang lao đi.
Lương Kinh Trạc lái xe xưa nay luôn trầm ổn, chưa từng biết vội là gì, nhưng hôm nay sự gấp gáp hiện rõ trong từng thao tác.
Xuống xe trước sảnh khách sạn, giao chìa khóa, làm thủ tục nhận phòng, mọi thứ diễn ra nhanh như chớp.
Tạ Thanh Từ có cảm giác mình sắp ‘tiêu đời’ thật rồi.
Và sự thật đúng như cô dự đoán.
Dắt cô vào thang máy lên lầu, dưới camera giám sát, anh vẫn là người đàn ông nghiêm túc chỉnh tề. Nhưng vừa quẹt thẻ mở cửa phòng vào trong, anh đã ép cô lên cửa hôn ngấu nghiến.
Tay anh cởi áo vest, áo gile, nới lỏng cà vạt, tháo đồng hồ… tất cả đều được thực hiện trong lúc môi lưỡi vẫn quấn quýt lấy nhau.
Trong lúc đó anh còn dẫn dắt tay cô v**t v* mình qua lớp quần âu.
Đầu ngón tay Tạ Thanh Từ run rẩy.
Trong hơi thở gấp gáp, anh hôn lên tai cô, không quên hỏi tình hình sức khỏe: “Thật sự không sao chứ?”
Hơi thở Tạ Thanh Từ cũng loạn nhịp, gật đầu: “Vâng… nhưng em phải tắm trước đã.”
Tuy trước khi đi cô đã tắm rồi, nhưng chiều nay cô đi dạo phố cả buổi.
Vừa dứt lời, môi lại bị chiếm lấy: “Được.”
Từ phòng khách đến phòng tắm, quần áo vương vãi khắp sàn.
Vai chạm vào bức tường đá cẩm thạch mát lạnh, Tạ Thanh Từ rùng mình một cái. Tường lạnh, nhưng người trước mặt lại nóng hừng hực.
Cô ngửa đầu hôn anh, tiếng m*t mát vang vọng trong phòng tắm rộng lớn.
Lương Kinh Trạc mở vòi hoa sen, nước ấm xối xả.
Anh quen đường cũ.
Sao Tạ Thanh Từ chịu nổi sự dày vò này, đẩy tay anh: “Không được… không được đâu Lương Kinh Trạc.”
Người trước mặt làm như không nghe thấy, môi anh áp tới, chặn đứng cái miệng nhỏ không thành thật của cô.
Chỉ một lát sau, Tạ Thanh Từ đã co quắp ngón chân.
Khóe mắt Lương Kinh Trạc đỏ lên, cổ họng nghẹn đắng, anh nhanh chóng tắm rửa cho cả hai rồi bế cô ra ngoài.
Những giọt nước chưa lau khô nhỏ xuống ga giường trắng tinh. Cô gái nằm trên giường như con bướm phá kén chui ra. Anh quỳ bên mép giường, th* d*c nặng nề, rồi phủ lên người cô.
Tạ Thanh Từ không nhịn được mắng, giọng nói còn vương chút nức nở chưa tan: “Đồ khốn Lương Kinh Trạc.”
Anh hôn cô, khàn giọng thừa nhận: “Ừ, anh khốn nạn.”
Tạ Thanh Từ đẩy đầu anh: “Không được…”
Cô không còn sức lực.
Lương Kinh Trạc cảm nhận được, nụ hôn lại rơi xuống vành tai đỏ bừng của cô, anh thì thầm cô không có tiền đồ.
Tạ Thanh Từ mặc kệ anh, khóe mắt rơm rớm nước, sụt sịt như phải chịu oan ức lớn lắm.
Lương Kinh Trạc có cảm giác mình đang bắt nạt cô thật, nhưng anh không định dừng lại.
Anh lấy “đồ bảo hộ”, gạt cái gối cô đang che mặt ra, lại một lần nữa dẫn dắt tay cô chạm vào mình.
Tạ Thanh Từ thực sự cảm thấy thứ đó quá không tương xứng với khuôn mặt anh, quá s*c t*nh.
Cô nhất quyết không chịu nhìn.
Ánh mắt Tạ Thanh Từ dao động, cô nhìn người đang nhìn mình chằm chằm phía trên.
Giọt mồ hôi đung đưa chảy dọc theo thái dương anh, lướt qua yết hầu gợi cảm nhô lên, cuối cùng rơi xuống người cô.
Anh khẽ hé môi th* d*c. Trong mắt anh, khuôn mặt thanh tú của cô gái ửng hồng mê người, như đang nói mớ, cô gọi tên anh hết lần này đến lần khác: “Lương Kinh Trạc, Lương Kinh Trạc, Lương Kinh Trạc…”
Tâm trí anh rung động, anh bỗng nhớ lại hôm đó bà Trang hỏi bao giờ họ định có con.
Giờ khắc này anh chợt thấy, nếu tương lai có một cô bé giống hệt cô cũng tuyệt lắm.
Đợi thêm chút nữa đi, cô gái nhỏ của anh vẫn chưa lớn hẳn.
……
Trong lúc đó anh dỗ dành cô ngồi lên người mình. Hôm đó họ cá cược là cô chủ động một lần, chủ động cả quá trình thì chắc chắn cô không làm nổi, nhưng cô vẫn có tinh thần giữ lời hứa.
Thậm chí mấy hôm nay cô còn tìm hiểu trước rồi.
Trong tầm nhìn chao đảo, ánh mắt Lương Kinh Trạc say mê dán chặt vào khuôn mặt nhỏ nhắn này.
Sao cô lại đẹp đến thế cơ chứ?
Cuối cùng, bên cạnh chiếc sô pha da, anh khàn giọng thì thầm vào tai cô rằng cô ngoan lắm.