Dung Túng Em Kiêu Kỳ - Thất Dư Vụ - Chương 61
topicDung Túng Em Kiêu Kỳ - Thất Dư Vụ - Chương 61 :Tối nay bóc quà.
Hôm nay nhân viên văn phòng tổng giám đốc xôn xao lạ thường, không phải vì công việc hiếm khi nhàn rỗi, mà là vì bà chủ nhỏ của họ đến công ty.
Thế nhưng Lương tổng vừa vào văn phòng đã bật chế độ riêng tư, tấm kính mờ che khuất hoàn toàn tầm nhìn bên trong, dập tắt mọi ý định tò mò soi mói của mọi người.
Tạ Thanh Từ ngồi trên sô pha ở khu vực nghỉ ngơi, trước mặt là chiếc bàn thấp được kê thêm để cô đặt tài liệu ôn tập.
Lúc xuống xe cô nói không đến, nên cũng chẳng mang theo sách vở gì, cô định bụng ban ngày ôn bài một chút, nên Lương Kinh Trạc lại sai Lục Lệ quay về lấy giúp cô.
Cả buổi sáng, cửa văn phòng anh cứ đóng ra mở vào, nhân viên cấp dưới đi lại tấp nập, ai nấy đều không kìm được mà lén nhìn về phía cô vài lần.
Quả thực là có chút xấu hổ muốn độn thổ.
Nhưng người đàn ông ngồi sau bàn làm việc vẫn điềm nhiên xử lý công việc, dường như anh chẳng hề thấy bất tiện, ánh mắt trầm tĩnh, hiệu suất làm việc vẫn cao ngất ngưởng.
Cô lén nhìn anh một cái.
Anh ngồi quay lưng về phía cửa sổ, vào văn phòng đã cởi áo vest ngoài, chỉ mặc áo sơ mi và gile, càng tôn thêm vẻ nho nhã cấm dục.
Dưới lớp áo sơ mi ôm sát, đường nét cơ bắp săn chắc của cánh tay ẩn hiện, cổ tay áo kiểu Pháp được cố định bằng khuy măng sét sang trọng, chiếc đồng hồ bạc toát lên vẻ trầm ổn nội liễm.
Ánh mắt cô vô thức dừng lại ở bàn tay với những khớp xương rõ ràng đang đặt trên tập tài liệu, ngón út duỗi thẳng, cẳng tay thon dài lạnh lùng, trên ngón áp út đeo chiếc nhẫn nam đơn giản.
Một hình ảnh nào đó chợt lóe lên trong đầu cô.
Khoảnh khắc cao trào anh rút người ra, anh đứng bên giường nhìn cô từ trên cao, ngón tay thon dài tháo “trang bị”, kết thúc bên ngoài cơ thể cô.
Chất lỏng trắng đục hòa lẫn với dòng nước ướt át, rơi xuống xương quai xanh, ngực và bụng dưới của cô.
Sao có thể khác một trời một vực với dáng vẻ đạo mạo hiện tại thế này chứ?
Dòng suy nghĩ miên man chợt khựng lại, cổ cô nóng bừng lên.
Trong lòng thầm mắng: Nghĩ cái gì thế hả Tạ Thanh Từ!
Cô vội vàng thu hồi ánh mắt cúi đầu xuống, cố gắng giảm bớt sự tồn tại của mình, gạt bỏ mọi tạp niệm, tiếp tục học thuộc lòng các kiến thức cho bài thi.
Tâm trí vừa mới bình tĩnh lại thì nghe thấy tiếng gọi từ sau bàn làm việc cách đó không xa: “Tạ Thanh Từ.”
Giọng điệu nhẹ nhàng như muốn nhắc nhở điều gì.
Cô ngẩng đầu nhìn lên.
Người ngồi sau bàn làm việc tay cầm bút máy, ngồi ngay ngắn quay sang nhìn cô, ánh mắt thẳng thắn, trầm giọng nói: “Chỉnh lại tư thế ngồi đi em, ngồi thế hại mắt với xương cổ đấy.”
Cứ như học sinh bị giáo viên chủ nhiệm bắt quả tang làm việc riêng trong giờ, cô lập tức thẳng lưng, đáp: “Vâng ạ.”
Khoảng 10 giờ sáng, có cuộc họp nhóm nhỏ diễn ra ngay tại văn phòng Lương Kinh Trạc.
Tạ Thanh Từ định thu dọn đồ đạc nhường chỗ, nhưng Lương Kinh Trạc ra hiệu không cần, chỉ là cuộc họp ngắn nửa tiếng, họp ngay khu vực bàn làm việc là được.
Thế là thư ký mang ghế vào cho mấy vị quản lý cấp cao, lần lượt ngồi quanh bàn làm việc của Lương Kinh Trạc, bắt đầu cuộc họp.
Nội dung cuộc họp không quá quan trọng, Lương Kinh Trạc chỉ nghe qua loa, tai nghe những thuật ngữ chuyên ngành liên miên, nhưng ánh mắt anh lại không tự chủ được cứ liếc về phía khu nghỉ ngơi.
Tạ Thanh Từ học rất tập trung, sợ mình gây ra tiếng động làm phiền họ, cũng để ngăn cách tiếng ồn ào của cuộc họp, cô đeo tai nghe lên.
Cổ thon dài hơi cúi, mái tóc dài buộc đuôi ngựa thấp hờ hững sau gáy, vài lọn tóc mai lòa xòa bên tai, hàng mi đen nhánh khẽ rung động, tay cầm bút hí hoáy ghi chép trên sách.
Dưới cổ áo, đường vai cổ thanh mảnh xinh đẹp lúc ẩn lúc hiện, ánh đèn chiếu xuống tạo nên mảng sáng tối đan xen.
Ánh mắt Lương Kinh Trạc dừng lại trên những đường nét khuôn mặt tinh tế tú lệ của cô dù đang cúi đầu, làn da trắng ngần như phát sáng.
Anh bỗng nhớ lại đêm qua cô nằm trên vai anh khóc, đôi mắt xinh đẹp ngân ngấn nước, những giọt lệ lăn dài từ khóe mắt, để lại vệt lạnh lẽo trên vai anh.
Giọng cô lí nhí gọi tên anh: “Lương Kinh Trạc…”
Như quả mứt được vớt ra từ hũ rượu ủ lâu năm, nồng nàn men say, hư ảo, nhưng lại gãi đúng vào chỗ ngứa trong tim anh khiến anh rung động.
Anh hôn lên giữa mày và mí mắt ửng đỏ của cô, nhẹ nhàng hỏi tại sao cô lại khóc, rồi dỗ dành cô đổi cách xưng hô với anh.
Cô cũng ngoan ngoãn làm theo, khiến tim anh mềm nhũn.
Sáng nay lúc thức dậy, vốn dĩ anh định để cô ở lại biệt thự nhà họ Lương đến tối, nhưng sau khi vệ sinh cá nhân và tập thể dục xong, quay lại phòng thay đồ anh bỗng đổi ý.
Bước chân định bước ra khỏi cửa phòng lại không sao nhấc nổi, cuối cùng vẫn không nhịn được mà đánh thức cô dậy, bắt cô đi cùng mình.
Không hẳn là ý định nhất thời, lúc đó anh đã tính toán xem hay là hôm nay đưa cô đến công ty đi làm cùng.
Nghĩ đến đây, khóe miệng anh cong lên, ánh mắt lén lút lúc nãy giờ nhìn thẳng thắn không che giấu, dán chặt vào bóng dáng đang cặm cụi bên bàn học kia.
Tạ Thanh Từ ôn xong một bài, cô định làm thử một đề thi IELTS các năm trước. Lúc đặt bút xuống đổi tài liệu, bỗng như có linh cảm, cô hơi ngẩng đầu nhìn về phía vòng tròn họp nhóm.
Không báo trước, nhưng lại như trong dự liệu, ánh mắt cô chạm phải ánh mắt Lương Kinh Trạc.
Cô hơi khựng lại, bất giác nhận ra nãy giờ anh vẫn luôn nhìn cô, sau tai nóng lên, cô dùng ánh mắt hỏi anh sao thế.
Anh cười, không đáp lại, thu hồi ánh mắt, tiếp tục tập trung vào cuộc họp.
Nhìn người đàn ông điềm nhiên quay lại làm việc, Tạ Thanh Từ thầm nhủ: Kỳ lạ thật.
Sau đó cô cúi đầu định tiếp tục làm đề, nhưng sự tập trung bị gián đoạn khiến cô khó lòng tập trung lại được, xem đề ba giây thì mất hai giây lơ đễnh.
Loay hoay mãi mà nửa ngày vẫn chưa đọc xong đề bài đầu tiên.
Cô đưa tay vỗ vỗ vùng da hơi nóng sau tai, cầm điện thoại lên định lướt mạng xã hội giải trí một chút.
Ngón tay vừa chạm vào cạnh điện thoại, lòng bàn tay truyền đến độ rung nhẹ.
Là tin nhắn của Lâm Nhạc Hân.
Để tiện liên lạc, tối qua hai người đã kết bạn trên tất cả các nền tảng mạng xã hội.
Mở WeChat, Lâm Nhạc Hân gửi cho cô mấy địa điểm, bảo cô chọn một cái, tối nay hai chị em đi chơi.
Mấy cái định vị kèm tên quán xếp hàng dài, cô bấm vào từng cái xem, phát hiện toàn là quán bar.
Ngón tay dừng lại trên màn hình, cô gửi tin nhắn xác nhận cho người đang háo hức chờ đợi: 【 Quán bar à em? 】
Lâm Nhạc Hân đang ôm điện thoại chờ tin nhắn, trả lời ngay lập tức: 【 Đúng rồi ạ, quán cuối cùng mới mở đấy, em chưa đi bao giờ, bạn em nói cũng được lắm, mình đi thử xem sao nha chị 】
Tạ Thanh Từ rất ít đi bar, trước đây từng đi cùng Kha Mông và Đoạn Tư Dư một lần, cô không thích không khí ồn ào tối tăm và mùi thuốc lá rượu bia ở đó lắm.
Hơn nữa lại hay bị bắt chuyện làm quen, vượt quá phạm vi giao tiếp thoải mái hàng ngày của cô, nên sau lần đó cô không đi nữa.
Nhìn tin nhắn Lâm Nhạc Hân gửi, cô suy nghĩ một lát: 【 Hay là chị em mình đi dạo phố, ăn cơm, xem phim đi, chị khao. 】
Lâm Nhạc Hân trả lời: 【 Cũng được ạ, nhưng mà nghe nói quán mới khai trương có hoạt động hay lắm, tối nay là đêm cuối rồi, chị thực sự không đi cùng em sao? 】
Gửi xong, như chợt hiểu ra điều gì: 【 Chị lo anh em giận à? Yên tâm đi, quán bar lành mạnh mà, thỉnh thoảng anh em cũng đi đấy, tí nữa em nói với anh ấy cho. 】
Kèm theo icon vỗ ngực cam đoan.
Xem ra cô ấy muốn đi lắm rồi.
Tạ Thanh Từ khựng lại, cô ngẩng đầu nhìn Lương Kinh Trạc vẫn đang ngồi nghiêm túc nghe báo cáo sau bàn làm việc.
Cô đặt một dấu hỏi chấm to đùng cho lời cam đoan của Lâm Nhạc Hân.
Nhưng lại nghĩ, cô mới quen anh mấy tháng, còn Lâm Nhạc Hân đã sống cùng anh gần 20 năm, chắc chắn hiểu anh hơn cô.
Thế là cô gõ câu trả lời: 【 Được rồi. 】
Gần trưa, Lục Lệ lại vào hỏi Lương Kinh Trạc ăn trưa thế nào.
Bình thường thì khả năng cao là anh sẽ ăn cơm hộp cùng mọi người, thời gian nghỉ trưa không dài, anh cũng không muốn tốn công sức vào chuyện ăn uống.
Nhưng hôm nay có Tạ Thanh Từ ở đây, không thể tùy tiện quyết định được.
Thế là anh quay sang nhìn người đã gấp sách lại bắt đầu ngồi ngẩn ngơ vì chán: “Trưa nay em muốn ăn gì?”
Tạ Thanh Từ đã học xong từ sớm, mắt hơi mỏi, cô không muốn nghịch điện thoại, người nào đó làm việc chăm chỉ vẫn chưa xong, cô cũng ngại làm phiền, đành chống cằm ngồi ngẩn ngơ.
Nghe tiếng hỏi, ánh mắt đang đếm hoa văn trên sàn nhà chán ngắt dời về phía anh, suy nghĩ một giây: “Em không biết, anh ăn gì?”
Sáng nay quả trứng gà dì Lệ luộc cho cô chườm mắt cô chưa dùng, cuối cùng bị cô ăn mất rồi, nên nói đói thì cũng chưa đói lắm.
Lương Kinh Trạc đứng dậy khỏi bàn làm việc, anh nói Lục Lệ ra ngoài trước, lát nữa quyết định xong sẽ báo.
Lục Lệ vâng dạ, quay người đi ra.
Tạ Thanh Từ nhìn anh từng bước đi tới, vừa nới lỏng cà vạt vừa nói: “Anh thường ăn cơm hộp cùng mọi người.”
Cơm trưa cho nhân viên Lương thị rất ngon, đặt từ khách sạn 5 sao lâu đời, thực đơn phối hợp đều là hàng thượng hạng.
Giày da nam gõ xuống sàn gỗ cồm cộp, tiếng động trầm đục. Ánh mắt cô dõi theo bước chân anh đang tiến lại gần từng chút một, sống lưng cũng thẳng dần lên.
Bỗng dưng cô có xúc động muốn bật dậy bỏ chạy, cô buông tay đang chống cằm xuống, trả lời: “Thế cũng được ạ.”
Cô không kén ăn.
Nói xong, cô đứng dậy, chân vừa bước lên một bước thì người kia đã đi đến ngay trước mặt.
Như thể anh đã nhìn thấu ý đồ của cô, bàn tay vươn ra đỡ lấy gáy cô giữ chặt, đồng thời cúi xuống hôn.
Môi lưỡi mạnh mẽ mang theo hơi thở nam tính đặc trưng, xâm chiếm khoang miệng và khứu giác của cô.
Phía sau là sô pha, đầu cô bị giữ chặt, không thể lui, cô chỉ đành ngửa đầu đón nhận nụ hôn nằm trong dự liệu nhưng vẫn khiến cô trở tay không kịp này.
Nhìn cô cả buổi sáng, cuối cùng cũng có không gian riêng tư, ý nghĩ nhảy nhót trong đầu từ lâu giờ mới được thực hiện.
Lương Kinh Trạc không định che giấu ý đồ của mình.
Hơi thở ngọt ngào mềm mại, giống hệt lần đầu hôn cô, đầu lưỡi quấn quýt lấy chiếc lưỡi đinh hương thơm tho, khiến anh không nỡ buông ra.
Hơi thở nóng bỏng trao đổi giữa hai người, lồng ngực phập phồng, hoàn toàn bị hơi thở của đối phương chiếm giữ.
Mãi đến khi bên ngoài văn phòng vang lên tiếng động nhân viên tan làm đi ăn trưa, Lương Kinh Trạc mới từ từ buông tha cho người trong lòng.
Số lần hôn môi tăng dần, sự thăm dò lóng ngóng ban đầu cũng biến mất hẳn, thay vào đó là sự truy đuổi đầy bản năng hoang dại. Tạ Thanh Từ liên tiếp bại trận, đến mức muốn trốn cũng không xong.
Tim đập nhanh vì kinh hãi.
Cô không nhịn được th* d*c, làn da trắng ngần ửng hồng: “Anh làm gì mà hôn em thế…”
Thế này có thích hợp không?
Cũng không nhìn xem đây là đâu à?
Giờ anh đúng là càng ngày càng không kiêng nể ai cả.
Lương Kinh Trạc đưa tay lau đi vệt nước còn vương trên đôi môi đỏ mọng của cô, như cảm thấy câu hỏi của cô buồn cười, anh cười khẽ, không trả lời, giọng khàn khàn nói: “Đi ăn cơm thôi.”
Sau đó lại buông thêm một câu không đầu không đuôi: “Tối nay anh tan làm sớm, chúng ta bóc tem món quà bạn cùng phòng em tặng anh.”
Tạ Thanh Từ ngẩng phắt lên, nhìn vào đôi mắt đang dán chặt lên môi mình, cảm xúc cuồn cuộn đặc quánh trong đó.
Nhớ lại câu “mai thử nhé” anh nói hôm kia, nhưng vì tối qua về biệt thự nhà họ Lương nên chưa thử được, cô bỗng có linh cảm tối nay mình cũng sắp xong đời rồi.
Nuốt nước bọt cái ực: “Tối nay em đi chơi với Nhạc Hân, nếu muộn quá thì em ngủ lại chỗ con bé luôn.”
Ánh mắt đang nhìn môi cô chuyển lên nhìn thẳng vào mắt cô: “Mấy giờ kết thúc?”
Cô mím môi: “Em không biết.”
“Anh đi đón em.”
“……” Cô hít sâu một hơi, tỏ vẻ chu đáo: “Không cần đâu anh, em ở cùng Nhạc Hân cũng được mà.”
“Không sao, muộn mấy anh cũng đón được.”
“……”
Trốn cũng không thoát.
Bữa trưa Tạ Thanh Từ ăn mà tâm hồn treo ngược cành cây, cô vừa mưu tính xem tối nay tìm lý do gì để trốn đi ngủ cùng Lâm Nhạc Hân, vừa thầm trách mình sao không nhịn được, lần trước đã nói không bao giờ chủ động đến Cảng Đảo tìm anh nữa, lần này lại tự dâng mỡ đến miệng mèo.
Lại còn Kha Mông cái đồ đồng đội “bóp team” nữa chứ.
Chiêu trò gì thế không biết, dỗ người ta mà dỗ kiểu đấy à?
Buổi chiều, nhân lúc Lương Kinh Trạc đi họp, cô cắn môi suy nghĩ hồi lâu rồi nhắn tin cho Lâm Nhạc Hân, hỏi tối nay mấy giờ kết thúc.
Lâm Nhạc Hân tưởng cô là bé ngoan phải tuân thủ giờ giới nghiêm, cam đoan: 【 Trước 12 giờ em nhất định sẽ đưa chị về nguyên vẹn bên cạnh anh em. 】
Cái đó… thật sự không cần thiết đâu.
Cô trả lời: 【 Không phải. 】
Lâm Nhạc Hân: 【 Dạ? 】
Tạ Thanh Từ: 【 Càng muộn càng tốt, đi đêm không về cũng được. 】
Lâm Nhạc Hân: Hả? Hả?!!