[Vô Hạn - Đam Mỹ] Bị Buộc Trở Thành NPC - Chương 69
topic[Vô Hạn - Đam Mỹ] Bị Buộc Trở Thành NPC - Chương 69 :
Hướng Chiêu tuy vẻ ngoài văn nhã, thanh tú nhưng thực tế lại rất cường tráng. Cõng một người đàn ông trưởng thành cao một mét tám có thể nói là chuyện dễ như trở bàn tay. Bước chân cậu kiên định, nhìn vào xoáy nước sương đen ở trung tâm khu nghỉ dưỡng, đôi mắt không một chút sợ hãi hay mê mang.
Nhện Mặt Máu không nhịn được mà bấu chặt lấy tóc Hướng Chiêu. Dù là thú cưng của Ôn Thành Ngọc, nó cũng thấy sờ sợ. Nó không ngừng gọi Ôn Thành Ngọc trong lòng nhưng vẫn không nhận được hồi âm.
Vì giữa chúng có khế ước thú cưng liên kết linh hồn, Nhện Mặt Máu gần như có thể khẳng định luồng sương đen bao trùm toàn bộ phụ bản kia chính là Ôn Thành Ngọc. Nỗi sợ hãi bản năng khiến nó không ngừng run rẩy.
Dù không thấy hình người của Ôn Thành Ngọc, nhưng xoáy nước sương đen kia có ý thức. Nó di chuyển khắp khu nghỉ dưỡng, lúc đi lúc nghỉ, không khí toàn phụ bản bị khuấy động, tuyết đen rơi mỗi lúc một dày, chạm vào da thịt mang theo cảm giác bỏng rát.
Ngay khi rời khỏi tầng hầm, thanh máu vốn được kéo lên mức an toàn của Nhện Mặt Máu bắt đầu sụt giảm nhanh chóng. Sau khi uống hết lọ thuốc trị liệu Ôn Thành Ngọc cho, nó không còn cách nào để hồi phục nữa, hai cái chân nhện vẫn còn đang thọt đây này.
Trước đây ở phụ bản nơi nó sinh ra, hoàn toàn không có khái niệm trị liệu. Suy cho cùng, loại quái vật cấp thấp như Nhện Mặt Máu muốn bao nhiêu có bấy nhiêu, chẳng ai chữa trị cho chúng, mà chúng cũng không có ý thức tự chữa, chết thì lại sinh ra lứa khác thôi.
“Chít...”
Nhện Mặt Máu cảm thấy mình có lẽ chưa kịp gặp Ôn Thành Ngọc đã bị dư uy của anh làm cho thăng thiên. Khi nó nhắm mắt lại, ký ức trước khi chết đã bắt đầu hiện ra rồi.
Hướng Chiêu cũng nhận ra sự bất thường của Nhện Mặt Máu. Nó không giống như [Mái tóc của nàng], vốn dĩ là một đạo cụ, cùng lắm chỉ bị mài mòn, nhưng Nhện Mặt Máu là sinh vật, sơ sẩy một chút là chết thật. Thế là cậu lấy từ trong ba lô ra một chiếc bánh quy cỡ lòng bàn tay đưa cho nó:
“Ăn cái này đi, cố gắng thêm một lát nữa.”
[Bánh vẽ của Sếp: Ăn miếng bánh này, làm thêm ba năm rưỡi, tậu ngay xe sang về nhà! Sếp ơi, vẫn là bánh sếp vẽ là thơm nhất. Sau khi ăn, trong 30 phút tiếp theo, thanh máu của bạn sẽ bị khóa, miễn nhiễm mọi sát thương trong thời gian này. Sau khi hiệu ứng kết thúc, sát thương bạn phải chịu sẽ bị nhân lên 300%, và cho đến khi phụ bản hiện tại kết thúc, lượng máu không thể hồi phục bằng bất kỳ phương thức nào.]
Nhện Mặt Máu nhai miếng bánh, đúng là "ăn thì nhạt mà bỏ thì thương", nhưng dù sao cũng sống thêm được 30 phút nữa.
Khi Hướng Chiêu càng lúc càng tiến gần xoáy nước sương đen, Ôn Thành Ngọc dường như cũng chú ý đến họ.
Hướng Chiêu không thấy mặt Ôn Thành Ngọc, nhưng cậu cảm nhận một cách vô căn cứ rằng anh đang nhìn họ. Ôn Thành Ngọc do dự một lát, dường như đã hạ quyết tâm gì đó, làn sương đen một hơi nuốt chửng lấy họ.
Nhện Mặt Máu sợ hãi kêu oai oái, ngã nhào từ trên đầu Hướng Chiêu xuống, nhưng Hướng Chiêu lại không hề kinh ngạc.
Sau khi bị sương đen bao bọc, cảm giác trì trệ quen thuộc khiến tay chân Hướng Chiêu mỗi khi di chuyển đều chịu lực cản cực lớn, giống như rơi vào một hũ siro đặc quánh vậy.
Đầu tiên là [Mái tóc của nàng] quấn quanh eo Hướng Chiêu biến mất. Đó là đạo cụ của anh, bị Ôn Thành Ngọc thu hồi cũng không có gì lạ. Kế đến là cơ thể Ôn Thành Ngọc cũng bị một sức mạnh kéo đi. Hướng Chiêu không buông tay ngay lập tức, chính vì thế, cổ cậu liền bị một luồng sức mạnh siết chặt, tiếp đó là tứ chi. Tiềm thức của cậu dường như đang cảnh báo cậu đừng có hành động thiếu suy nghĩ.
Hướng Chiêu theo bản năng mở mắt, nhưng trước mắt là một màn đêm đen kịt. Dù cậu có thể thở, có thể mở mắt, nhưng ngũ quan đã bị phong tỏa, cậu không thể cảm nhận được bất cứ thứ gì, ngay cả tiếng thở cũng bị nuốt chửng.
Tim cậu đập thình thịch, đây là nỗi sợ bản năng của con người. Đối phương dường như rất không hài lòng với việc cậu mở mắt, Hướng Chiêu cảm thấy có thứ gì đó phủ lên mắt mình, ép cậu phải nhắm lại.
"Bác sĩ Ôn? Là anh phải không?" Rõ ràng dây thanh quản đang rung động, nhưng ngay cả chính Hướng Chiêu cũng không nghe thấy tiếng mình nói. Sự trói buộc trên người đột nhiên siết mạnh, cổ tay và cổ chân để trần đau nhói như bị dao cắt.
Hướng Chiêu muốn mở giao diện hệ thống để xem thời gian sử dụng đạo cụ còn lại bao lâu, kết quả phát hiện ngay cả hệ thống cũng không gọi ra được. Ở nơi này, nhận thức về thời gian trở nên mơ hồ. Điều này khiến Hướng Chiêu không khỏi lo lắng rằng sau khi đạo cụ hết thời gian hiệu lực, cậu sẽ mất mạng vì sự "đe dọa" nhỏ nhoi này của Ôn Thành Ngọc.
"Bác sĩ Ôn, anh có muốn nói chuyện với tôi không?" Hướng Chiêu cười khổ. Ôn Thành Ngọc bây giờ không còn x*c th*t kiềm chế, đang thể hiện trạng thái và cảm xúc nguyên bản nhất của mình. Anh không có thực thể cụ thể, không tay chân hay ngũ quan, có thể nói mọi thứ ở đây đều là anh. Điều này khiến Hướng Chiêu nhớ lại dáng vẻ của anh lần đầu cậu gặp.
Lúc đó thực sự đã dọa cậu phát khiếp, mọi phương thức tấn công đều vô hiệu, lớp bảo vệ mạnh nhất trước mặt anh cũng chỉ như tờ giấy mỏng. Hướng Chiêu tuy không cam lòng, nhưng phải thừa nhận mình thực sự đã bị dồn vào đường cùng.
Trong giây phút tuyệt vọng, Ôn Thành Ngọc đột nhiên khôi phục nhân hình, bóp mặt cậu và chỉ nói đúng hai chữ: “Đẹp quá.”
Lúc đó cậu còn thầm cảm thán may mà mình có một khuôn mặt ưa nhìn. Rất lâu sau Hướng Chiêu mới biết, lúc đó Ôn Thành Ngọc cảm thán linh hồn cậu "đẹp", đó là lời khen ngợi chân thành nhất của anh dành cho thức ăn.
“Ôn Thành Ngọc, tôi còn 'đẹp' không?”
Thực tế điều Hướng Chiêu muốn hỏi là: Anh còn hứng thú với tôi không? Bất kể là t*nh d*c hay thực dục.
Lực đạo trên người Hướng Chiêu lỏng đi một chút. Giọng nói của Ôn Thành Ngọc dường như truyền đến từ khắp nơi, khiến Hướng Chiêu không thể nắm bắt được phương hướng, đôi mắt cậu vẫn bị che kín.
“Cậu đã phản bội tôi, bỏ rơi tôi, còn lừa tôi nữa.”
Hướng Chiêu lập tức cuống quýt, đúng là nói bậy bạ mà! Cậu vùng vẫy vài cái, nhưng đây là không gian của Ôn Thành Ngọc, sao cậu có thể chống lại anh được?
Ôn Thành Ngọc cứ thế nhìn Hướng Chiêu đang quậy phá. Dưới góc nhìn của mình, anh đang dạo chơi trong khu nghỉ dưỡng, đi tìm cơ thể mình, tiện tay ném cái cô nàng 「Tay không bắt gián」 đang bò lồm ngồm và cặp chị em 「Tiền Minh Tâm」 đang làm phép ra khỏi phụ bản để kiếm chút điểm tích lũy.
Đúng lúc anh đang nghỉ ngơi trong một căn phòng trống thì Hướng Chiêu đột ngột xuất hiện, vừa vào phòng đã nói một tràng những lời kỳ quái. Còn hỏi mình có đẹp không, chưa thấy ai tự luyến như thế—tất nhiên là đẹp rồi. Ôn Thành Ngọc cạn lời với cậu, không muốn để ý tới.
Anh vừa mới ngủ một giấc, nhớ lại một số chuyện cũ, không phải ký ức đẹp đẽ gì, nên tâm trạng không được tốt cho lắm. Dù trong mơ anh oán hận Hướng Chiêu là thế, nhưng khi tỉnh lại, anh lại cảm thấy Hướng Chiêu không phải hạng người như vậy. Tâm trạng rối bời, Ôn Thành Ngọc muốn yên tĩnh một mình.
Nhưng khổ nỗi Hướng Chiêu cứ bám riết lấy anh không buông.
“Tôi không bỏ rơi anh, có phải anh đang nói chuyện trong [Khe hở Thời gian] không? Lúc đó anh bị thương rất nặng, tôi đi tìm con đường sống cho anh chứ không phải bỏ mặc anh. Ký ức của anh có phải đang khôi phục không? Anh nhớ được bao nhiêu rồi?”
Giống như một chú chim nhỏ líu lo, cậu làm đứt quãng dòng suy nghĩ của Ôn Thành Ngọc, nhưng không hiểu sao cậu cứ bám lấy anh mãi, đẩy cũng không ra.
Hướng Chiêu biết ký ức của Ôn Thành Ngọc có khả năng khôi phục, cảm xúc kích động nhất thời nên nói hơi nhiều. Sau đó cậu nhận ra sự ràng buộc trên người dường như càng lúc càng lỏng, và đối phương liên tục đẩy cậu ra ngoài.
"Ôn Thành Ngọc!" "..." Động tác đẩy cậu ra của Ôn Thành Ngọc khựng lại.
Vì nói quá nhiều một hơi nên má Hướng Chiêu hơi ửng hồng, th* d*c nhè nhẹ. Cậu vốn định nghỉ một lát rồi tiếp tục giải thích với Ôn Thành Ngọc. Nhưng những gì Ôn Thành Ngọc nhìn thấy lại là một Hướng Chiêu mắt đỏ hoe, nửa như uất ức, nửa như giận hờn nhìn anh, đôi mắt như chứa cả một hồ nước mùa thu.
Tim Ôn Thành Ngọc đập loạn nhịp. Đẹp thật.
Sau đó Hướng Chiêu cảm nhận được trong bóng tối, dường như có thứ gì đó đang m*n tr*n cổ chân mình, lần này đến lượt cậu ngơ ngác. Ôn Thành Ngọc lúc này không có thực thể, mắt Hướng Chiêu lại bị che, cậu chỉ cảm thấy có thứ gì đó thuận theo ống quần chui vào, mang theo cảm giác tê dại trên da thịt.
Điều này khiến Hướng Chiêu rùng mình một cái. Nhận ra đó là gì, mặt cậu đỏ bừng lên ngay lập tức. Ôn Thành Ngọc thân mật cọ cọ vào má cậu như một sự an ủi.
Tâm tư của Ôn Thành Ngọc thật khó đoán, Hướng Chiêu không biết điểm nào lại vừa chạm vào dây thần kinh nào của anh rồi. Cậu khẽ cử động tay, cố gắng bắt lấy Ôn Thành Ngọc, cảm giác như chạm được vào anh, lại như chạm vào hư không.
“Ưm...”
Cảm giác này thật trêu người, khiến lòng cậu vừa hưng phấn vừa trống rỗng. Phản ứng của cậu làm Ôn Thành Ngọc tưởng là ngầm thừa nhận, hai ba chiếc cúc áo lần lượt bị cởi ra.
Hướng Chiêu th* d*c, ngũ quan dường như khôi phục đôi chút, xúc giác trên da thịt trở nên nhạy bén. Kết hợp với trải nghiệm lần trước, từ nơi Ôn Thành Ngọc dừng lại, Hướng Chiêu dường như đã biết được sở thích của anh nằm ở đâu.
Tay Hướng Chiêu mò mẫm tìm kiếm gì đó trước ngực, sau đó cậu cảm thấy tay mình bị nắm lấy, ngay sau đó eo cũng bị quấn chặt, và có xu hướng tiến sâu vào trong. Eo Hướng Chiêu được Ôn Thành Ngọc nâng đỡ, thân hình mềm mại uốn cong một đường cong tuyệt đẹp.
Một vệt ẩm ướt lướt qua xương quai xanh.
Hướng Chiêu nắm chặt lấy tay Ôn Thành Ngọc không buông, cơ thể khẽ run rẩy, giọng nói mang theo vài phần nức nở: “Tôi muốn nhìn thấy anh...”
Mắt vẫn bị che, nhưng Hướng Chiêu cảm nhận được mặt Ôn Thành Ngọc đang áp vào vai gáy mình, đặt một nụ hôn lên cổ cậu. Hướng Chiêu mò mẫm tìm thấy môi anh, làm sâu sắc thêm nụ hôn này. Lực đạo trên người dần tăng nặng, linh hồn như muốn tan chảy vào trong cơ thể Ôn Thành Ngọc vậy. Rõ ràng ngay cả mặt anh cũng không nhìn thấy.
“Quay lại đi, được không?”
Trạng thái này của Ôn Thành Ngọc, Hướng Chiêu đã từng thấy ở Bệnh viện số 3 Tây Thành. Anh hòa vào phụ bản, trở thành một phần của phụ bản. Phụ bản không biến mất hoàn toàn, anh không đi đâu được cả, chỉ có thể liên tục bị reset cùng với nó.
Ôn Thành Ngọc không đáp lời, tiếp tục giữ thẳng mặt Hướng Chiêu.
"Đạo cụ hết hiệu lực, tôi sẽ chết đấy." Giữa những nụ hôn dồn dập, Hướng Chiêu đứt quãng nói.
Nghe đến đây, động tác của Ôn Thành Ngọc quả nhiên dừng lại.
"Tôi mang cơ thể anh đến rồi." Hướng Chiêu vòng tay ôm Ôn Thành Ngọc, cả người như treo trên người anh vậy.
"Ở đâu?"
“Anh tìm thử đi, ngay đây thôi.”
Hướng Chiêu lim dim mắt, giọng khàn khàn như đang làm nũng, khiến lòng Ôn Thành Ngọc ngứa ngáy.
Dưới góc nhìn của Ôn Thành Ngọc, anh chỉ đang ôm Hướng Chiêu, cậu đang tựa vào anh. Nghe cậu nói vậy, Ôn Thành Ngọc dừng việc "khám phá", nhìn quanh một lượt mới phát hiện ở góc phòng không biết từ lúc nào đã xuất hiện một cơ thể, cứ như đột ngột hiện ra vậy.
Ôn Thành Ngọc tâm niệm vừa động, cơ thể của anh liền bước tới đây. Ý thức thoáng chốc mơ hồ, sau đó Ôn Thành Ngọc cảm nhận được mình đã chạm đất thực sự.
Mở mắt ra, đập vào mắt chính là một Hướng Chiêu quần áo xộc xệch, gương mặt ửng hồng, trên ngực và cổ đầy những vết đỏ ám muội.
Ôn Thành Ngọc lập tức nhận ra đây là "kiệt tác" của ai, nhưng chưa đợi Hướng Chiêu kịp nói gì, Ôn Thành Ngọc đã giữ chặt đầu cậu, đặt xuống một nụ hôn.
Sóng tình cuộn trào, cái cây vốn đã chết héo bên ngoài căn phòng dường như lại chuẩn bị bừng lên sức sống mới.