Bệnh Mỹ Nhân Mang Thai Rồi, Không Chạy Nữa - Chương 84

topic

Bệnh Mỹ Nhân Mang Thai Rồi, Không Chạy Nữa - Chương 84 :

【 Hướng Diêu: Câu cá chắc không dễ đâu ha?  Hứa Tích Sương: (câu ngay một con) 】

【 ha ha ha tình cảnh này sao thấy quen quá, hình như ở đâu đó từng thấy rồi, khi ấy Hướng ảnh đế cũng là cái biểu tình này nè cạc cạc cạc 】

【 Hứa Tích Sương: Cho tôi một cây cần câu, ta có thể câu cả địa cầu lên. 】

【Ha ha ha cái gì vậy trời, ha ha ha, dân mạng dạo này tinh thần ổn không đó 】

Hứa Tích Sương nhặt con cá lên, tháo lưỡi câu ra rồi thả vào cái thùng nhựa đựng nước sông. Cảm giác nặng tay, cậu ước chừng con này phải được hai cân, liền quyết định câu thêm một con nữa rồi quay về.

Nhớ lại lời Hướng Diêu vừa nói, Hứa Tích Sương chớp mắt, giọng ôn hòa: "Cũng không khó lắm. À phải, anh Hướng, nhiệm vụ của anh là gì? Có cần tôi giúp không?"

Hướng Diêu vội vàng khoát tay: "Tôi chỉ phải đi nhặt trứng vịt thôi, không cần phiền đến cậu."

Nhưng mà đợi đến lúc thật sự bắt tay vào làm, Hướng Diêu mới phát hiện nhiệm vụ nhặt trứng vịt này căn bản không dễ chút nào. Đàn vịt đẻ lung tung, trứng rải rác khắp bờ sông, có cái còn giấu ở mấy chỗ khéo léo đến mức nếu không tìm kỹ thì tuyệt đối chẳng thấy nổi.

Trong lúc Hứa Tích Sương đang câu cá, Yến Ngọc Sơn và Yến Thanh Từ được bà cụ trong thôn mời vào phòng gạch ngồi chơi.

Bà cụ quay sang, ánh mắt từ ái, hỏi Yến Thanh Từ: "Bé ngoạn, có muốn xem TV không? Ăn trái cây nhé? Hay là muốn chơi đồ chơi?"

Yến Thanh Từ bị sự nhiệt tình của bà làm cho hơi luống cuống, lưng cứng ngắc, nhỏ giọng đáp: "Không cần đâu ạ, cảm ơn bà."

Yến Ngọc Sơn nhìn thấy môi con trai hơi khô, liền nói với bà cụ: "Bà, cháu có thể xin ít nước cho bé uống không ạ?"

"Có thể có thể." Bà cụ liên tục gật đầu, giọng đầy nhiệt tình: "Để ta đi làm."

Bà chậm rãi đi vào nhà bếp, trong khi cô gái trẻ ngồi ở sofa bên kia thì hơi căng thẳng nhìn màn hình, nhưng vẫn không nhịn được mà lén liếc về phía Yến Ngọc Sơn và Yến Thanh Từ.

Yến Ngọc Sơn ở gần nhìn còn đẹp trai hơn trên TV, mà con trai của anh ấy và Hứa Tích Sương hình như gọi là Khoai Tây? Trời ơi, đáng yêu quá đi mất...

Chẳng bao lâu sau, bà cụ đã quay lại, tay bưng một chén nước đường đỏ, cẩn thận đưa cho Yến Thanh Từ: "Uống chút đi, ngoan tử, cái này ấm người."

Yến Thanh Từ hai tay đỡ lấy chén sứ, lễ phép cảm ơn, rồi cúi đầu nhìn nước đường trong chén, do dự vài giây. Cuối cùng, dưới ánh mắt hiền từ và mong đợi của bà, bé ngoan ngoãn uống mấy ngụm lớn.

Thấy con trai thật sự không uống nổi, Yến Ngọc Sơn liền nhận lấy chén, giúp bé uống hết phần còn lại. Sau đó, anh tự nhiên đứng dậy, mang chén vào bếp rửa sạch, đặt ngay ngắn lên bệ để khô.

【Tuổi này, bà cho Khoai Tây uống nước đường đỏ, chứng tỏ thật sự thương bé nha, hồi xưa nước đường đỏ quý lắm đó. Còn đem cái tốt nhất cho Khoai Tây, đúng là ai gặp cũng thích.】

【 Bật kiến thức nho nhỏ: anh Yến từng nói trên Weibo, Khoai Tây không thích ăn đồ ngọt, tính này giống cha, không theo Hứa Tích Sương đâu nha~ 】

【Gì cơ? Hứa Tích Sương, băng sương mỹ nhân vậy mà lại thích ăn ngọt á? (chú ý điểm oai) 】

【Trọng điểm là Khoai Tây không thích đồ ngọt, nhưng vẫn không nỡ từ chối tấm lòng của bà cụ, thật là ngoan hết sức. Bé cưng tri kỷ, lễ phép, giáo dưỡng tốt quá trời luôn 】

【Là thứ gì khiến bá tổng Khoai Tây lập tức hóa thân thành tiểu ngọt Khoai Tây? À phải rồi, chính là tình thương nặng trĩu của bà cụ nha.】

【Mẹ nó, Hứa Tích Sương nhanh như vậy đã trở lại rồi sao??】

Ngay lúc Yến Thanh Từ và Yến Ngọc Sơn vừa uống xong nước đường đỏ, Hứa Tích Sương đã cầm cần câu cùng cái vại sành trở về tiểu viện.

Cậu đặt cái thùng nhựa đựng ba con cá mập mạp bên mép sân, nhìn cô gái trẻ đang đi ra hỏi: "Cô xem thử, ba con này có đủ ba cân không?"

Cô gái trẻ cúi đầu nhìn thùng cá, trố mắt: "Cái này, thật sự là anh dùng cây gậy trúc kia câu được sao?"

"Ừm." Hứa Tích Sương gật đầu, liếc sang cây gậy trúc mảnh mai kia: "Lúc kéo con cuối cùng, chỗ đầu cần suýt nữa gãy mất. Đáng tiếc thật, cây này dùng rất thuận tay."

Cô gái trẻ: ... Trọng điểm là chỗ đó sao?!

Yến Ngọc Sơn cùng Yến Thanh Từ cũng đi ra sân.

Yến Ngọc Sơn lại xin bà cụ thêm một chén nước đường đỏ, đưa cho Hứa Tích Sương uống, rồi nhẹ nhàng lau mồ hôi trên trán cậu: "Bảo bối giỏi lắm."

Yến Thanh Từ ngồi xổm bên cạnh, nhìn chằm chằm thùng cá, nghe vậy ngẩng đầu, cười tươi như hoa: "Ba ba thật là lợi hại."

【Anh Yến ca sau khi có con vẫn gọi Sương Sương là bảo bối hả, trời ơi sủng quá đi mất.】

【 Hứa Tích Sương quả nhiên là anh, cơm tối rơi từ trời xuống luôn rồi.】

【 Aaa Khoai Tây cười kìa. Có phải đây là lần đầu tiên bá tổng Khoai Tây cười trong chương trình không? Đáng yêu quá trời ơi. 】

【Giữ lại giữ lại, bá tổng mà cười ngọt như thế này, tim tui tan chảy mất rồi 】

Cô gái trẻ mang ba con cá lớn vào bếp, nhận phí dừng chân của cả nhà Hứa Tích Sương, trong lòng vẫn hoài nghi cậu gian lận.

Cùng lúc đó, Phí Nguyên cũng đang nghi ngờ Hứa Tích Sương có quầng sáng câu thần, vừa vỗ đùi vừa hối hận vì tính sai, nhưng khi thấy lượt phát sóng tăng ổn định lại liền vui vẻ, còn bảo đội hậu kỳ đăng ngay ảnh Hứa Tích Sương câu cá lên Weibo.

Gia đình Khoai Tây thuận lợi vào ở căn gạch phòng hai tầng, chọn gian bên phải trên lầu hai. Sau khi sắp xếp hành lý xong, cả ba người ngồi lên chiếc giường lớn, không gian rộng rãi mà ấm cúng.

Cô gái trẻ vừa giúp lấy đồ từ tủ ra vừa nhỏ giọng: "Phòng này trước kia là hôn phòng của anh cả và chị dâu tôi đấy..."

Hứa Tích Sương nhìn cô lấy ra bộ chăn gối in uyên ương đỏ thẫm, giữa là chữ Hỉ to tướng, thoáng sững người, im lặng không nói gì.

Bên cạnh, Yến Ngọc Sơn cố nén cười, đưa tay xoa đầu Yến Thanh Từ vẫn còn ngơ ngác, không giải thích thêm.

【 Đúng đúng đúng, anh Yến với Sương Sương ở hôn phòng, vợ con giường ấm, một chút vấn đề cũng không có~ 】

【 Ờ kìa, trên còn ép vần nữa chứ ha ha ha, cái chăn này niên đại đúng kiểu kết hôn chuẩn bài luôn.】

【 Yến Khoai Tây: Nghe không hiểu, nhưng phải duy trì phong thái bá tổng. 】

Hứa Tích Sương và Yến Ngọc Sơn cùng nhau dọn chăn, trải giường xong thì thu dọn hành lý. Yến Thanh Từ cũng kéo chiếc vali nhỏ của mình ra, mang đồ dùng rửa mặt bỏ vào phòng tắm, còn đặc biệt đặt chiếc cốc súc miệng hình vịt vàng của mình giữa hai chiếc cốc của Hứa Tích Sương và Yến Ngọc Sơn.

Làn đạn lập tức bùng nổ, khán giả bị Yến Thanh Từ đáng yêu ngược lại đến mức ngao ngao kêu, không ngờ bá tổng tương lai lại dùng đồ có hình vịt con. 

Khi họ thấy bộ đồ ngủ họa tiết chó Corgi của Yến Thanh Từ, khán giả càng điên cuồng chụp lại màn hình, hưng phấn mong đợi đến buổi tối để xem cậu bé mặc đồ ngủ trông thế nào. 

Bọn họ còn nói đùa, nhất định phải lưu lại lịch sử đen của Khoai Tây bá tổng thời thơ ấu, để sau này khi cậu bé trưởng thành rồi lấy ra chọc cười.

Yến Thanh Từ không biết những tâm tư ác độc của khán giả, chỉ ngoan ngoãn đặt bộ đồ ngủ xong rồi đi đến trước mặt Hứa Tích Sương, dụi mắt, nói bằng giọng ngái ngủ: "Ba ba, con hơi mệt rồi."

"Ngủ đi." Hứa Tích Sương giúp con cởi áo khoác, dịu dàng nói: "Tới giờ cơm tối ba sẽ gọi."

Yến Thanh Từ vừa chạm vào giường đã ngủ say, hàng mi dài rủ xuống tạo thành một bóng nhỏ trên mí mắt, khuôn mặt mềm mại áp trên gối khiến người ta nhìn thôi cũng thấy tim tan chảy.

Yến Ngọc Sơn giúp cậu bé kéo chăn, rồi vòng tay ôm lấy Hứa Tích Sương. Hứa Tích Sương tự nhiên nghiêng người tựa vào ngực anh, hai người nhỏ giọng nói cười, trông qua đã biết là kiểu đôi luôn quen ở cạnh nhau. 

Cùng nhau xem điện thoại, Yến Ngọc Sơn từ phía sau nửa ôm Hứa Tích Sương, cùng anh đọc kịch bản mới. Mỗi lần xem xong một tờ, Hứa Tích Sương lại dùng đầu cọ nhẹ vào cằm Yến Ngọc Sơn. Anh hiểu ý, lật sang trang tiếp theo, hai người cứ thế yên tĩnh mà thân mật.

Họ ngồi trong căn phòng nền đỏ, giữa những tờ giấy dán chữ Hỉ trên tường và đầu giường, khung cảnh ngọt ngào chẳng khác gì đôi vợ chồng mới cưới.

【 Ấm áp quá trời huhu, mong hai người mãi mãi lâu dài.】

【 Hứa Tích Sương với Yến Ngọc Sơn vĩnh viễn tân hôn. Vĩnh viễn yêu nhau cuồng nhiệt.】

【 Khoai Tây đáng yêu quá đi huhu, làm sao lại có thể lớn lên thành một đứa trẻ vừa xinh đẹp vừa ngoan như thế này chứ.】

【 Các gia đình khác còn đang làm nhiệm vụ, mà nhà Khoai Tây đã bắt đầu nghỉ ngơi rồi kìa. 】

【 Suỵt. Tôi vừa thấy Phí Nguyên dắt theo cái bảng trắng nhỏ lóe qua màn hình. Có phải hắn lại sắp bày trò chỉnh khách mời không đó? Khoai Tây mới ngủ có xíu thôi mà. 】

Ngay sau làn đạn ấy, điện thoại của Hứa Tích Sương và Yến Ngọc Sơn đồng thời vang lên một tiếng ting.

Hai người cầm máy lên xem thì ra Phí Nguyên đã lập một nhóm chat mới, kéo toàn bộ các khách mời vào trong. 

Trong nhóm, hắn nghiêm túc nhắn: "Khụ khụ, hôm nay mọi người ngồi xe cả ngày, lại còn làm nhiệm vụ, tối nay sẽ không có nhiệm vụ phụ gì hết. Cả đoàn hãy nghỉ ngơi sớm nhé."

Hứa Tích Sương và Yến Ngọc Sơn nhìn nhau, đồng thời có cùng một dự cảm chuyện chắc chắn không đơn giản như vậy. Phí Nguyên mà nói giọng nghiêm túc thế này, nhất định là đang âm thầm chuẩn bị động tay động chân gì đó.

Quả nhiên, khi mọi người vừa thả lỏng một chút, Phí Nguyên lại gửi thêm một tin: "Mọi người tối nay nghỉ cho khỏe, bởi vì sáng mai chúng ta phải dậy sớm lên núi ngắm mặt trời mọc. Sau đó sẽ theo người trong thôn học làm thủ công, đến ngày kia thì mang ra chợ bán nha."

Hướng Diêu: "Làm cái gì cơ?"

Lương Phong: "Mai mấy giờ dậy vậy?"

Lục Thụy: "Cái chợ đó xa không?"

Phí Nguyên trả lời bằng giọng thần bí: "Đừng vội, đến lúc đó sẽ có thông báo chi tiết. Giờ thì mọi người nghỉ ngơi đi ha."

Cả nhóm chat im lặng vài giây.

Những người khác:...Còn ai mà ngủ nổi nữa trời?

Buổi tối sau khi ăn cơm xong, nhà Khoai Tây là nhóm duy nhất trọ trong phòng gạch nên có cả nhà tắm và bồn rửa mặt đàng hoàng. Ba nhóm khách khác ở phòng đất thì điều kiện kém hơn nhiều: phải ra sau nhà rửa mặt bên mương, đánh răng ngoài sân, còn nhà tắm và nhà vệ sinh thì lại chung một chỗ.

Không sợ trời, không sợ đất như Bì Đản vậy mà cũng bị dọa khóc, bởi vì nhà vệ sinh nằm ngay cạnh chuồng heo.

Bì Đản vừa lau nước mắt vừa gào: "Nó, nó muốn gặm mông con huhuhu."

Lương Phong thì cười đến mức lăn lộn trên giường, trong khi Trình Tiểu Tuệ vừa dỗ vừa khuyên: "Bì Đản, phải dũng cảm lên con."

Bì Đản vốn đã không còn sợ nữa, nhưng thấy Lương Phong cười như được mùa, tức đến mức lại khóc thêm mấy phút nữa.

Nhà Tiểu Ớt Cay ở không xa nghe thấy tiếng khóc, Lục Thụy còn đặc biệt chạy sang hỏi thăm xem có cần giúp không. Sau khi biết nguyên nhân, anh chỉ biết cười khổ, bế Tiểu Ớt Cay về lại phòng.

【 Tôi cực kỳ hiểu nỗi sợ của Bì Đản luôn. Hồi nhỏ nhà tôi cũng có WC cạnh chuồng heo, bị heo nhìn chằm chằm đến nỗi không dám ngồi 】

【 Thật sự đáng sợ mà... Không thể trách con nít nhát gan, người lớn như tôi còn sợ nữa là. Bì Đản đã dũng cảm lắm rồi 】

【 Nói thật, chương trình này đừng gọi là《 Mang con đi du lịch 》nữa, phải đổi thành《Mang con đi chịu khổ》 mới đúng 】

【 Kỳ thật để bọn nhỏ trải nghiệm một chút cuộc sống như vậy cũng rất tốt lạp, không thể lúc nào cũng nuôi trong nhà ấm, dưỡng thành một bộ dáng không từng trải thế sự 】

Cũng may là đêm đó mọi người đều ngủ khá ngon. Mùa xuân còn chưa có muỗi, khí trời lại không quá oi bức, duy chỉ có điều, sáng sớm năm giờ đã bị tiếng gà gáy và tin nhắn của Phí Nguyên đánh thức, cảm giác nghiệm cuộc sống nông thôn chân thật đến phát điên.

Trong nhà Khoai Tây, Yến Ngọc Sơn là người đầu tiên tỉnh dậy. Anh xoa xoa mái tóc hơi rối, đi vào phòng tắm rửa mặt, đánh răng, rồi quay lại giường, nhẹ nhàng cúi người hôn lên má Hứa Tích Sương một cái, sau đó lại khẽ chạm môi lên trán Yến Thanh Từ, giọng nói dịu dàng: "Dậy thôi, hai bảo bối."

Làn đạn lập tức bị ngọt đến mức ngao ngao kêu, chen nhau chụp ảnh màn hình, một nhà ba người trông quá ấm áp.

Khi Hứa Tích Sương bước vào phòng tắm, Yến Ngọc Sơn đã thay xong quần áo, ngồi bên mép giường giúp Khoai Tây đang còn ngái ngủ thay đồ.

Đêm qua máy quay tắt sớm, nên giờ ai dậy sớm xem livestream đều được lộc, cảnh Khoai Tây bá tổng nhỏ tuổi mặc bộ đồ ngủ hình Corgi. Cái đuôi nhỏ trên áo ngủ còn rung rung theo động tác của cậu, khiến cả làn đạn phát cuồng vì đáng yêu.

Mặt khác, các gia đình khác cũng lần lượt tỉnh dậy. Những đứa nhỏ ngái ngủ được bố mẹ bế dậy, còn người dậy trễ nhất, không ngoài dự đoán chính là Lương Phong.

Cuối cùng, Trình Tiểu Tuệ và Bì Đản phải phối hợp véo tai anh ta mới kéo được ra khỏi giường.

Phí Nguyên ôm tấm bảng trắng quen thuộc đứng ở điểm tập hợp, vẻ mặt thần bí lại mang theo vài phần vui sướng khi người khác gặp nạn. Chờ tất cả mọi người tới đủ, hắn cố ý nhìn đồng hồ, kéo dài giọng nói: "Mọi người hơi chậm một chút nga~ Cho nên hiện tại phải trong vòng nửa tiếng leo lên núi, bằng không sẽ không kịp ngắm mặt trời mọc đâu~"

"Đương nhiên, nếu như không kịp thì nhiệm vụ sáng nay xem như thất bại nha."