Nhật Ký Sinh Tồn Của Thư Ký Tổng Tài Bá Đạo - Chương 88

topic

Nhật Ký Sinh Tồn Của Thư Ký Tổng Tài Bá Đạo - Chương 88 :

Chương 87: Góc nhìn nhân vật: Về Baek Si Eon (Tiếp theo)

"Baek Si Eon, Baek Si Eon..."

Yoon Tae Oh trằn trọc mãi không sao chợp mắt được. Nguyên nhân lần này vẫn là tên thư ký nọ, ngẫm lại gã thấy thật kỳ lạ. Đúng là dạo gần đây, khuôn mặt của tên thư ký ấy dần lọt vào mắt gã nhiều hơn. Tuy nhiên, nếu chỉ dựa vào diện mạo thì vẫn không dễ để phân biệt được cậu ta. Vậy mà, giờ đây cậu ta hiện lên có phần rõ nét hơn.

Hôm nay. Có lẽ chính là khoảnh khắc gã gọi tên cậu ta. Như thể sự sống vừa được ban tặng cho một thân cây già cỗi héo hon, những gì vốn mờ mịt quanh khuôn mặt tên thư ký đã nhạt đi trông thấy.

Nhờ vậy, gã có thể quan sát kỹ hơn. Đôi gò má khẽ run rẩy khi bối rối, và bờ môi mím chặt đầy sức lực mỗi lúc cố kìm nén lời định nói. Giống như cái giọng nói làm ồn ào cả lỗ tai, khuôn mặt cậu ta cũng thật đa sắc thái. Dù so với các 'Beta' khác thì ấn tượng vẫn còn mờ nhạt, nhưng gã nghĩ đó là một gương mặt khá đáng xem.

'Cái tên ăn được tận hai suất Hanjeongsik cơ đấy...'

Còn cả cái nết ăn một mình quét sạch hai phần cơm vốn chuẩn bị để ăn chung nữa chứ. Chẳng biết có phải vì đã nhìn rõ mặt cậu ta hơn không, mà cho đến tận đêm khuya, từng biểu cảm của tên thư ký cứ lởn vởn trong đầu gã. Thật lâu, thật lâu.

❖ ❖ ❖

Cộc, cộc, cộc.

Kết thúc buổi họp, Yoon Tae Oh bước ra với vẻ trầm tư. Sau khi kiểm tra thời gian, gã nhấn nút gọi phòng thư ký.

— Vâng, thưa giám đốc .

Lại một giọng nói lạ lẫm đáp lời.

"Thư ký Kim đâu."

— À... vẫn chưa quay lại ạ. Tôi gọi cậu ấy nhé?

"Được rồi."

Không biết đây đã là lần thứ mấy người khác bắt máy thay rồi. Suốt cả buổi sáng gã phải họp hành, ăn trưa nhanh gọn rồi lại tiếp tục các cuộc họp nối đuôi nhau. Xét theo tình hình thì gã không nhất thiết phải cần đến Thư ký Kim. Thế nhưng khi không thấy bóng dáng cậu ta trong một thời gian dài, gã bỗng có linh cảm không lành. Chẳng lẽ, lão Tổng quản thư ký lại giở trò gì rồi? Suy nghĩ vừa chạm đến đó, tâm trạng tồi tệ của gã liền phình to ra.

"giám đốc ."

Hay là phái Trưởng đội cảnh vệ đi nhỉ. Không, Thư ký Kim là cái thá gì mà phải làm đến mức đó.

Giữa lúc tâm trí đang rối bời, giọng nói mà gã chờ đợi cuối cùng cũng vang lên. Nghe cậu ta nói phải ra ngoài để quản lý dinh thự, gã vừa thấy nhẹ nhõm nhưng đồng thời cơn bực dọc cũng trỗi dậy. Gã đã dặn là đừng để gã phải hỏi về lịch trình di chuyển cơ mà. Ừ thì, không có chuyện gì tồi tệ xảy ra là tốt rồi, nhưng không vừa mắt vẫn là không vừa mắt.

"Làm việc chăm chỉ gớm nhỉ. Tôi không ngờ em lại nhắm tới ghế Tổng quản thư ký đấy, bất ngờ thật."

Thế nhưng ngay lúc đó, một mùi hương khác lạ lan tỏa trong văn phòng vốn dĩ gần như không mùi. Yoon Tae Oh sải bước về phía nguồn gốc của mùi hương ấy.

"Cái, cái đó...! Không phải tôi cố ý không báo cáo đâu ạ, vì ngài đang họp, vả lại... tôi nghĩ ngoài giờ nghỉ trưa thì sẽ không bị gián đoạn công việc đâu...! Đại, giám đốc ...! A, sau này... tôi sẽ nhắn tin, hức... báo lại ạ!"

Yoon Tae Oh càng thu hẹp khoảng cách, tên thư ký càng lộ rõ vẻ căng thẳng và cứng đờ người. Nhưng lúc này tai và mắt của Yoon Tae Oh chẳng còn tâm trí đâu mà để ý đến tình trạng của cậu ta. Gã tiến sát lại, vùi mặt vào hõm cổ cậu ta và hít một hơi thật sâu, mùi nước hoa đang làm loạn tâm trí gã càng k*ch th*ch khứu giác mạnh mẽ hơn.

'Hà, mẹ kiếp.'

Chắc chắn là mùi của kẻ khác. Với một Alpha trội có khứu giác nhạy bén đặc biệt như gã thì không thể có chuyện nhầm lẫn. Gã gan thật, dám đi gặp thằng khác ngay trong giờ làm việc. ...Không, đó chắc không phải là vấn đề trọng tâm. Đi làm chuyện đó trong giờ hành chính, lại còn nói dối cấp trên. Phải, đó mới là vấn đề.

"Có vẻ em tranh thủ đi gặp người yêu trong giờ làm việc nhỉ. Mà cũng phải thôi. Chỉ cần làm tốt việc của mình thì em có yêu đương hay l*m t*nh với ai tôi cũng chẳng thèm quan tâm."

"...Tôi không đến mức mất trí mà đi l*m t*nh trong giờ làm việc đâu ạ. Vả lại, tôi cũng không có ai để gặp gỡ cả."

Nghe cậu ta thản nhiên phủ nhận trước câu hỏi của mình, gã lại càng thấy khó chịu hơn. Làm sai mà còn dám nói dối bằng cái giọng xấc xược đó sao. Thế nên gã đã ra lệnh cho cậu ta đặt phòng khách sạn. Vốn dĩ hôm nay gã định gặp để dứt khoát với tên Beta mà gã chẳng mấy hứng thú kia, nhưng gã đã đổi ý.

Mắc gì gã phải lo lắng cho cái hạng người như thế chứ. Lâu lắm rồi gã mới lại có tâm trạng tồi tệ đến nhường này.

❖ ❖ ❖

"Tôi cứ tưởng ngài không định gặp tôi nữa chứ..."

Hết tên này đến tên khác. Ngay khi Yoon Tae Oh vừa ngồi xuống bàn, tên Beta đã buông lời mỉa mai về việc gã lỡ hẹn hôm qua khiến gã thấy phát bực.

"Lo mà ăn cơm trong yên lặng đi."

"Vì sợ anh ấy gặp rắc rối nên tôi mới miễn cưỡng ra đây thôi..."

Kẻ vẫn không giấu nổi vẻ bất mãn ngay cả khi đồ ăn đã được dọn lên chính là Han Ye Jun. Yoon Tae Oh nghe lời cậu ta nói xong liền nở một nụ cười lạnh.

"Tại sao tôi lại là 'anh' của cậu? Và tại sao tôi lại gặp rắc rối?"

"...Tôi có nói giám đốc đâu. Là 'anh Si Eon' kìa. Ý tôi là tôi ra đây vì sợ anh ấy gặp rắc rối."

Câu chuyện bắt đầu trở nên kỳ quặc. Đồng thời, giữa những mùi hương hỗn tạp, gã cảm nhận được một mùi hương quen thuộc nhưng khó chịu thoang thoảng đâu đây. Mùi này giống hệt cái mùi mà lúc nãy Thư ký Kim mang về. Khi gã rướn người về phía trước bàn, mùi hương đó càng xộc lên mạnh mẽ. Nguồn gốc chắc chắn là từ tên Beta trước mặt.

"Giải thích cho rõ ràng. Toàn bộ những chuyện đã xảy ra ngày hôm nay."

Pheromone mà gã cố ý phóng ra không chỉ gây ảnh hưởng lên những người có thuộc tính. Ngay cả một Beta bình thường cũng có thể cảm nhận được áp lực đó. Han Ye Jun cũng không lệ. Mới cách đó một phút, thái độ của người đàn ông vốn chẳng thèm quan tâm xem cậu ta mỉa mai điều gì đã thay đổi trong chớp mắt. Gã chẳng cần buông lời đe dọa nào, nhưng dáng vẻ khiến người ta nảy sinh nỗi sợ hãi lý tính rằng chỉ cần lỡ lời một câu là cổ sẽ bị bẻ gãy ngay lập tức buộc cậu ta phải chỉnh đốn lại thái độ. Cậu ta cứ ngỡ gã thích mình nên mới định ra vẻ một chút, nhưng xem ra mọi chuyện không như dự đoán. Cậu ta đành phải thành thật khai ra những điều gã muốn nghe.

"Nói vậy là, Thư ký Kim đã đến để dỗ dành cậu?"

"...Thì, vâng."

"Chỉ có vậy thôi sao?"

"......"

Nhìn xem. Yoon Tae Oh nhìn tên Beta đang ấp úng phía bên kia bàn mà khẳng định chắc chắn. Rằng cái thằng Beta này đã nảy sinh hảo cảm với Thư ký Kim. Dù không biết mức độ đến đâu, nhưng chắc chắn là có. Chẳng phải thường là vậy sao. Có thể mù mờ về cảm xúc của chính mình, nhưng cảm xúc của người khác khi đứng từ xa nhìn lại thì bao giờ cũng dễ nhận ra hơn. Yoon Tae Oh chính là đang ở vào cái thế đó.

Ngay cả chính Yoon Tae Oh cũng thấy mình thật... trẻ con, nhưng gã vẫn cố tình lôi Thư ký Kim vào phòng khách sạn ngay tại sảnh để ra oai. Nhìn thấy khuôn mặt sụp đổ của tên Beta qua khe cửa thang máy đang khép lại, gã vẫn chẳng thể cảm nhận được chút dư vị chiến thắng nào.

Mãi đến khi vào phòng, Thư ký Kim mới bắt đầu nói ra sự thật. Việc gặp tên Beta đó là thật, nhưng chỉ là vì công việc mà thôi. Chẳng lẽ giám đốc lại hiểu lầm rằng cậu ta và Han Ye Jun có mối quan hệ mờ ám sao?

"Ngài thật sự... nghĩ như vậy sao...?"

"Thư ký Kim thật sự nghĩ vậy sao?"

Sao lại có người nhìn người kém đến thế cơ chứ. Nhìn thái độ của tên Beta kia rõ ràng là đang ôm ấp tình cảm khác với mình, vậy mà cậu ta vẫn cứ đinh ninh là không phải, trông thật nực cười. Chẳng biết có phải vì tin chắc đó chỉ là sự hiểu lầm của Yoon Tae Oh hay không mà cậu ta đã trút bỏ vẻ căng thẳng lúc nãy, thái độ trở nên tự tin đến mức gã thấy có chút đáng yêu.

"Thú thật là Ye Jun không phải gu của tôi... dù khách quan mà nói thì tôi thấy cậu ấy có ngoại diện khá dễ thương, nhưng chỉ có vậy thôi ạ."

Đây là thông tin mà gã không hề yêu cầu. Cái miệng ồn ào kia lại bắt đầu tuôn ra những lời thừa thãi. Thế nhưng nghe xong gã lại thấy tò mò. Gu của Thư ký Kim là gì.

"Vậy gu của Thư ký Kim là gì?"

"Thay vì Ye Jun thì tôi thà chọn giám đốc còn hơn... à không phải, tóm lại là không phải thế đâu ạ."

Đại... diện...? Vì những lời tuôn ra khi chưa kịp tinh lọc ấy mà chính Yoon Tae Oh cũng thấy ngỡ ngàng. Thư ký Kim đỏ bừng mặt, xua tay lia lịa rồi đưa ra một tràng dài những lời biện minh, nhưng trong tai Yoon Tae Oh lúc này chỉ lặp đi lặp lại một câu duy nhất. 'giám đốc là gu của tôi.'

Dù cậu ta không nói chính xác như vậy, nhưng tóm lại là thế.

❖ ❖ ❖

"Hay là hôm nay hủy cuộc hẹn với cậu Han Ye Jun đi ạ...?"

Với Han Ye Jun, gã chẳng còn chút hứng thú nào nữa. Hơn nữa sau khi biết tâm ý của hắn, gã lại càng thấy không vừa mắt. Gã không nói với Thư ký Kim, nhưng gã đã tính đến chuyện kết thúc mọi thứ trong hôm nay. Thế nhưng nhìn khuôn mặt của tên thư ký đang đưa ra ý kiến muốn hoãn cuộc hẹn, gã lại chẳng muốn thuận theo chút nào. Nào là bảo gã đi gặp một lão giám đốc ngân hàng tép riu gì đó. Rõ ràng là một cuộc hẹn được dàn xếp vội vàng.

"Không đi."

Chỉ một câu của Yoon Tae Oh đã khiến tên thư ký lộ rõ vẻ thất vọng. Nhìn cậu ta rời khỏi văn phòng với đôi vai rũ xuống như sắp chạm đất, Yoon Tae Oh không thể giấu nổi nụ cười của mình. Sao cậu ta lại chẳng biết che giấu cảm xúc như thế chứ. Gã ước gì có thể nhìn rõ khuôn mặt cậu ta hơn một chút. Ước gì có thể nhìn thấy những biểu cảm đó một cách rành mạch và rõ nét hơn.

Thế nhưng, hệ quả của quyết định mang tính đùa giỡn này lại không hề đơn giản như vậy.

"Giờ chúng ta hãy thành thật với nhau đi, Han Hae Jun."

"...Tôi tên Han Ye Jun."

"Cái nào mà chẳng thế."

"Hà, được rồi. Vậy tôi cũng có chuyện muốn nói với anh. Tôi thực sự cảm ơn vì anh đã giúp đỡ chuyện nhà cửa... nhưng dù sao tôi vẫn thích người khác hơn. Tôi đã cố gắng thử thích anh nhưng thực sự là không thể được."

Cái gì cơ... Yoon Tae Oh khá ngỡ ngàng trước những lời tuôn ra từ miệng Han Ye Jun. Chúng trùng khớp một cách kỳ lạ với những gì gã định nói. Chính xác thì gã định nói là: 'Tôi sẽ để cậu ở lại nhà đó một thời gian, nhưng mối quan hệ này hãy kết thúc đi. Mà vốn dĩ giữa chúng ta cũng chẳng có gì để gọi là mối quan hệ cả.' Dù gã không mấy hài lòng với cái đoạn Han Ye Jun nhắc đến 'người khác' ở giữa, nhưng dù sao thì gã cũng thấy mừng vì không phải tốn lời dông dài.

"giám đốc , xin lỗi vì đã làm phiền lúc ngài đang dùng bữa..."

Lần đầu tiên, cho đến tận lúc này, gã mới thấy không hề khó chịu khi ở cạnh đối phương. Một cảm giác thoải mái như thể không cần phải gồng mình diễn một vai nào đó. Thậm chí ngay cả món cà phê vốn không hợp khẩu vị cũng có thể trôi xuống cổ họng một cách dễ dàng. Giữa lúc đó, Kang Seok Ho tiến lại gần và thì thầm vào tai gã. Thường thì anh ta sẽ không làm phiền thời gian cá nhân của gã trừ khi có chuyện hệ trọng.

"Trưởng đội Baek đã biến mất rồi ạ. Có lẽ... cậu ấy đã bị bắt cóc."

...Bắt cóc? Rốt cuộc là thằng khốn nào.

"...Tôi biết rồi."

"giám đốc ..."

"Tôi nói là tôi biết rồi."

Trước tin tức đột ngột, suýt chút nữa gã đã để lộ phản ứng cảm tính trước. Nhưng dù có suy nghĩ thế nào gã cũng thấy chuyện này thật không tự nhiên. Không phải mất tích, cũng không phải bỏ trốn, mà lại là bắt cóc. Lại còn là bắt cóc một tên thư ký hèn mọn.

Trong tình huống khả nghi này, khuôn mặt hiện lên đầu tiên là lão Tổng quản thư ký. Gã đã tạm thời đưa ra phán đoán rằng tên thư ký và lão Tổng quản không cùng một hội. Nếu vậy, lão Tổng quản có lẽ muốn dọn dẹp kẻ đang thay thế vị trí của mình trước. Tuy đối với Yoon Tae Oh, đó là hai sự tồn tại tuyệt đối không thể đem ra so sánh, nhưng lão có thể vì nghĩ mình đã bị gạt sang một bên mà đánh mất lý trí. Gã đang mải đắm chìm trong dòng suy nghĩ thì.

"Tôi, tôi xin phép đi trước...! Tôi xin lỗi."

Tên Beta ngồi đối diện đứng dậy với dáng vẻ như kẻ mất hồn mà bất cứ ai nhìn vào cũng thấy rõ. Yoon Tae Oh chợt có linh tính. Rằng nếu đi theo hắn, gã sẽ tìm ra câu trả lời. Dù đó chỉ là một linh cảm không có căn cứ, nhưng kết quả là Yoon Tae Oh đã đúng.

Nơi gã lần theo chính là nơi Baek Si Eon đang bị bắt cóc.