Dung Túng Em Kiêu Kỳ - Thất Dư Vụ - Chương 65

topic

Dung Túng Em Kiêu Kỳ - Thất Dư Vụ - Chương 65 :Nhà thơ nhỏ.


Từ Cảng Đảo trở về Kinh Triệu, trường học chính thức bước vào tháng thi cử. Các môn chuyên ngành và văn hóa nối tiếp nhau thi, Tạ Thanh Từ bận rộn đến mức chẳng còn thời gian qua khu Phúc Thuận Hồ nữa.

Mỗi ngày dì Ôn đều gửi cho cô tình hình của Tiểu Quất và ba đứa nhỏ. Sau tiết Lập Đông, bốn mẹ con đồng loạt béo lên. Ban đầu chúng có thể nhẹ nhàng leo l*n đ*nh nhà cây, giờ phải hì hục mãi mới lên được.

Một hôm đang nghỉ giải lao giữa giờ ôn tập ở thư viện, dì Ôn gửi cho cô video mới nhất. Tiểu Quất định bắt chước ngày xưa phi thân lên nhà cây nhưng thất bại thảm hại, lăn long lóc từ lưng chừng xuống đất.

Cô bật cười, chuyển tiếp video cho Lương Kinh Trạc.

Dạo này anh không bận lắm, nhưng bị cô ra lệnh cấm không được đến tìm cô. Cô không rảnh gặp anh, hơn nữa thi xong là được nghỉ đông, tính ra cũng chỉ một tháng nữa là gặp lại rồi.

Ban đầu anh còn định mặc cả: “Anh sang thì em cứ ôn tập, anh không làm phiền em đâu.”

Tạ Thanh Từ đã mắc lừa một lần, đời nào chịu mắc lừa lần hai. Hồi Tết Dương lịch đến Cảng Đảo cô cũng nói cô muốn dành thời gian ôn tập, ban đầu anh cũng hứa không làm phiền.

Kết quả là dù tay bị thương anh cũng chẳng chịu ngồi yên. Anh ở thư phòng, cô ở phòng khách, nhưng chốc chốc anh lại ra uống nước, nghe điện thoại thì thôi đi, anh lại còn cứ lượn lờ qua véo má hôn cô, dễ dàng dẫn đến những chuyện vốn không nằm trong kế hoạch.

Cứ thế, chẳng ai tĩnh tâm làm việc riêng được.

Lúc Tạ Thanh Từ đi, tài liệu ôn tập vẫn dừng ở trang cô đọc hôm ở văn phòng anh.

Thế là cô giao ước với anh, trước khi thi xong anh không được đến Kinh Triệu tìm cô, nếu không nghỉ đông cô cũng không thèm đến.

Lương Kinh Trạc cũng xem như giữ lời, anh đã hứa không làm phiền thì thực sự không làm phiền mấy, anh chỉ gọi điện cho cô mỗi tối sau khi cô ôn bài xong.

Gần một tháng trôi qua, từ chỗ ban đầu không dứt ra được thời gian nghe điện thoại, giờ cứ đến trước giờ hẹn 10 phút là cô đã bắt đầu ngẩn ngơ.

Đến cả Kha Mông và Đoạn Tư Dư cũng nhận ra, kẻ tung người hứng diễn kịch:

“Dạo này vào ký túc xá thấy ngọt ngào thế nhỉ!”

“Ai xịt nước hoa à?”

“Nước hoa gì, là có người rơi vào bể tình đấy! Mùi hương ngọt ngào của tình yêu!”

Tạ Thanh Từ bị trêu ngượng chín mặt, nhưng vẫn giả vờ ngơ ngác: “Có á? Tớ chẳng thấy gì cả.”

Làm hai cô bạn cười bò, cô đáng yêu quá.

Tin nhắn gửi đi, Lương Kinh Trạc trả lời rất nhanh: 【 Béo thế này á? Như bốn chiếc xe tải nhỏ vậy. 】

Lần trước anh đến, mấy đứa đã béo lên nhiều rồi, nhưng chưa đến mức này, sắp thành bình ga di động hết cả lượt.

Thư viện yên tĩnh, Tạ Thanh Từ bị câu cuối chọc cười nhưng không dám cười thành tiếng, nhắn lại: 【 Đúng rồi, nhìn mũm mĩm, em muốn sờ, còn muốn ôm một cái nữa. 】

Tin nhắn gửi đi, khung chat im lặng một lúc rồi hiện lên câu hỏi: 【 Chỉ muốn ôm mèo thôi à? 】

Cô mím môi, gõ từng chữ trả lời: 【 Còn muốn ôm cả Lương tổng nữa. 】

Thi môn cuối cùng xong, Kha Mông về quê thăm họ hàng cùng bố mẹ, qua Tết Nguyên đán mới lên. Đoạn Tư Dư đi du lịch cùng gia đình, chắc cũng phải hết kỳ nghỉ đông mới quay lại.

Hai người đã thu dọn hành lý từ trước khi thi, vừa ra khỏi phòng thi là họ xách vali chạy biến.

Tạ Thanh Từ định mấy hôm nữa mới về. Mấy hôm trước ôn thi gấp rút ở thư viện, lò sưởi bật ấm quá nên cô cởi áo khoác ra, lúc về quên mặc vào kịp thời nên lại dính chưởng, bị cảm.

Nhưng không nghiêm trọng đến mức sốt cao như lần trước, chỉ sốt nhẹ mấy lần đứt quãng trong ba ngày đầu, uống thuốc là đỡ. Cô định thi xong sẽ đi bệnh viện khám, không ổn thì truyền dịch, chứ về nhà với bộ dạng này kiểu gì cũng làm bà nội lo lắng.

Chuyện này cô giấu Lương Kinh Trạc, nhưng anh nghe giọng mũi của cô qua điện thoại là nhận ra ngay, anh hỏi cô có phải bị cảm không.

Cô lấp l**m nói mình vừa ra ngoài không mặc áo khoác nên hơi lạnh, nghẹt mũi chút thôi, ấm lại là hết.

Anh im lặng ở đầu dây bên kia một hồi lâu, anh không hỏi thêm nữa, chỉ hỏi còn mấy ngày nữa thi xong.

Thực ra chỉ còn môn cuối cùng, nhưng cô nói dối còn ba ngày nữa, ngày cuối cùng phải liên hoan với bạn, cô nói anh muốn đến thì hôm sau hẵng đến.

Cô nghĩ truyền dịch ba ngày chắc cũng khỏi hẳn rồi.

Anh nói được.

Nhưng xui xẻo thay, ngay ngày thi xong, cô lại sốt cao.

Kha Mông và Đoạn Tư Dư đi rồi, ký túc xá chỉ còn mình cô. Nửa đêm đầu cô đau như búa bổ, cổ họng như bị nướng trên lửa.

Loạng choạng xuống giường lấy nhiệt kế đo thử, con số nhảy vọt lên 39 độ 3, suýt soát 40 độ.

Tìm thuốc hạ sốt uống xong nằm lại giường, nhiệt độ vẫn không hạ, một tiếng sau đo lại thậm chí còn cao hơn 0.5 độ, sắp cán mốc 40 độ thật rồi.

Cứ thế này qua một đêm khéo cô sốt đến ngớ ngẩn mất. Sờ điện thoại xem giờ, cô quyết định dậy đi bệnh viện.

Sau Lập Đông tuyết rơi liên miên ở Kinh Triệu. Cô cố nén cơn chóng mặt bước ra khỏi ký túc xá, đúng lúc tuyết đang rơi dày đặc.

Màn đêm đen kịt, tiêu điều vắng lặng. Ra khỏi khu ký túc xá gặp dì quản lý đi tuần đêm, thấy cô liền vội vàng cầm chìa khóa chạy lại hỏi han.

Biết cô đi bệnh viện, dì định quay về phòng trực thay quần áo đưa cô đi.

Cô cười lắc đầu nói không sao, cô gọi xe rồi, chỉ cảm sốt thôi, không có vấn đề gì lớn.

Dì quản lý ân cần hỏi đi hỏi lại, thấy cô tự lo được mới thôi, nhưng dì vẫn xin số điện thoại, dì nói nửa tiếng nữa sẽ gọi kiểm tra tình hình.

Cô vâng dạ.

Đến bệnh viện khám mới biết không phải cảm thường mà là viêm phổi, khá nghiêm trọng. Bác sĩ nghiêm giọng mắng sao không đến sớm hơn, tình trạng này truyền dịch không đỡ thì phải nhập viện.

Cuối cùng bác sĩ kê đơn truyền dịch, truyền ba ngày không đỡ là bắt buộc nhập viện.

Xong xuôi mọi thủ tục, ngồi xuống ghế truyền dịch thì điện thoại dì quản lý gọi đến, xác nhận cô đã đến nơi an toàn dì mới yên tâm cúp máy.

Trước khi truyền dịch, y tá đo lại nhiệt độ cho cô, cô ấy giật mình vì con số cao vút, cắm kim xong còn dán thêm miếng hạ sốt cho cô.

Gần sáng, sảnh truyền dịch vắng người. Thấy cô mệt mỏi lại đi một mình, cô y tá dịu dàng kê túi sưởi dưới tay truyền dịch cho cô, cô ấy nói cô chợp mắt một lát, cô ấy đang rảnh sẽ trông chừng bình truyền giúp.

Cô lí nhí cảm ơn rồi mệt mỏi dựa vào ghế ngủ thiếp đi.

Sốt cộng thêm nghẹt mũi, lại đeo khẩu trang nên hô hấp khó khăn, cô ngủ không sâu, chập chờn giữa tỉnh và mê vì khó thở.

Giữa chừng y tá còn thay miếng dán hạ sốt cho cô một lần, cảm giác mát lạnh làm cô tỉnh táo đôi chút, cô nói cảm ơn qua loa rồi lại nhắm mắt.

Cứ thế không biết bao lâu, cho đến khi cảm giác mát lạnh mang theo hơi tuyết áp nhẹ lên má cô.

Cô tưởng y tá lại đến kiểm tra, trong lòng thấy áy náy vì làm phiền người ta, mí mắt nặng trĩu cố mở ra một khe nhỏ, nói: “Tôi đỡ nhiều rồi, làm phiền chị quá.”

Một giọng nói bất lực pha lẫn đau lòng truyền vào tai trước khi tầm nhìn rõ ràng: “Đỡ nhiều chỗ nào?”

Đầu óc đang sốt hầm hập sắp mất khả năng tư duy bỗng chốc tỉnh táo lại, cô cố mở to mắt.

Lương Kinh Trạc đang ngồi xổm một chân trước ghế truyền dịch, anh nhìn cô chằm chằm không chớp mắt. Chiếc áo khoác đen còn vương chút hơi lạnh của đêm đông.

Bàn tay đã tháo găng áp lên má cô, thực ra tay anh rất ấm, nhưng so với nhiệt độ cơ thể đang hừng hực của cô thì lại thành mát lạnh.

Ánh mắt anh có chút giận dỗi, lại có chút bất lực không biết làm sao với cô: “Em muốn uống nước không?”

Đầu đau như búa bổ, họng sưng tấy không nói nên lời, cả người cô từ tâm trạng đến thể xác đều tồi tệ. Tạ Thanh Từ không nhịn được bĩu môi, mắt ầng ậc nước, gật đầu: “Muốn.”

Thấy cô khóc, Lương Kinh Trạc xót xa vô cùng. Chút giận dỗi vì cái tính chỉ biết báo tin vui mà giấu nhẹm tin buồn của cô cũng tan biến sạch.

Ngón tay anh lau đi giọt nước mắt nóng hổi nơi khóe mắt cô, anh nhìn bình nước trên tay vịn ghế bên cạnh, mở ra xem thấy còn nước ấm.

Đưa lên miệng cô, bón cho cô uống.

Đêm nay gọi điện xong anh cứ thấy không yên tâm. Mấy hôm nay cô lấy cớ tuần thi cử nên nhiều lần không nghe máy.

Hôm nay cô không nghe máy chỉ gửi tin nhắn thoại, anh hỏi cô khỏi cảm chưa, cô nói khỏi rồi, chỉ còn hơi cảm nhẹ thôi.

Anh hỏi bị cảm thì khỏi ở chỗ nào?

Cô cười hì hì nói cô uống thuốc rồi, thấy đỡ nhiều lắm.

Trước khi cúp máy anh vẫn không yên tâm, anh hỏi bạn cùng phòng có ở cạnh không, cô nói có.

Thế anh mới cúp máy, anh nghĩ nhỡ cô ốm thật thì vẫn có người bên cạnh.

Nhưng cuối cùng nghĩ đi nghĩ lại anh vẫn không yên tâm nổi, trên đường từ công ty về nhà, anh nói Lục Lệ quay đầu xe, đi thẳng ra sân bay.

Nhưng hôm nay Kinh Triệu có tuyết lớn, các chuyến bay thẳng đều bị hoãn hoặc hủy, cuối cùng anh phải bay đến thành phố lân cận rồi đi tàu cao tốc sang.

Đến trường cô thì đã rạng sáng, gọi điện giờ này không tiện, anh cầm ô đứng dưới ký túc xá một lúc, định tìm khách sạn gần đó nghỉ một đêm, sáng mai liên lạc sau.

Đúng lúc gặp dì quản lý cầm điện thoại đi ra từ phòng trực, nhìn trời tuyết rồi gọi điện.

Anh do dự mãi, cuối cùng quyết định chủ động đến hỏi thăm.

Ban đầu dì quản lý cũng giật mình, sau khi anh cho xem giấy tờ tùy thân mới bớt cảnh giác. Nửa đêm nửa hôm người lạ không vào được trường đâu.

Thế là anh mới biết thi cuối kỳ hôm nay đã xong, một số sinh viên đã về nhà.

Anh sững người, lấy điện thoại tìm ảnh Tạ Thanh Từ hỏi xem cô còn ở trường không.

Đó là bức ảnh chân dung cô chụp hôm đăng ký kết hôn, anh để làm hình nền điện thoại.

Dì quản lý ngạc nhiên: “Ôi! Cô bé này vừa đi bệnh viện rồi, cô bé nói là cảm sốt, đi truyền dịch. Tôi vừa gọi điện, đến nơi an toàn rồi.”

Lúc đó tim anh thót lại, anh vội hỏi đi bệnh viện nào.

Dì quản lý khó xử bảo chưa kịp hỏi, định gọi lại hỏi nhưng lần này Tạ Thanh Từ không nghe máy.

Anh cảm ơn rồi rời đi, gọi cho cô mấy cuộc cũng không ai nghe.

Thế là anh đành lấy trường học làm trung tâm, tìm từng bệnh viện một, cuối cùng anh tìm thấy cô ngốc nào đó đã sốt đến mê man ở sảnh truyền dịch của bệnh viện cuối cùng.

Tạ Thanh Từ không khát, chỉ là thuận theo câu hỏi của anh mà uống vài ngụm, rồi lắc đầu không uống nữa.

Lương Kinh Trạc đóng nắp bình lại, đặt sang một bên, lại ngồi xổm trước mặt cô nhìn cô một lúc, thở dài: “Đau đầu không em?”

Cô vùi nửa khuôn mặt trong khăn quàng cổ, chỉ để lộ đôi mắt nhìn anh, khẽ gật đầu.

Anh đứng dậy, cởi chiếc áo khoác đầy hơi lạnh ra, tháo găng tay, ngồi xuống bên cạnh cô, nhìn bình truyền dịch, đỡ đầu cô tựa vào người mình.

“Ngủ đi, anh ở đây rồi.”

Tạ Thanh Từ hít hít cái mũi vẫn còn nghẹt, giọng nghèn nghẹt: “Sao anh lại đến đây?”

“Có đồ ngốc bị ốm, anh không yên tâm.”

Tuy cô nói cô chỉ cảm nhẹ, nhưng với sự hiểu biết của anh về cô, khả năng cao không chỉ là cảm nhẹ, có điều không ngờ lại nghiêm trọng thế này, nếu không anh đã đến sớm hơn rồi.

Về sau quả nhiên không thể tùy tiện tuân thủ thỏa thuận với cô được.

Vốn dĩ người đã khó chịu, lại nghe câu nói tưởng như trách móc nhưng thực ra đầy lo lắng ấy, Tạ Thanh Từ bỗng thấy tủi thân vô cùng.

Nước mắt vừa kìm được lại tuôn rơi, làm ướt vai áo anh: “Em không phải đồ ngốc.”

Giọng nói khản đặc không còn nhận ra tiếng ban đầu. Lương Kinh Trạc nghiêng đầu nhìn cô, lấy khăn giấy lau nước mắt cho cô, tim anh cũng thắt lại theo từng giọt lệ rơi: “Chỉ có đồ ngốc mới báo tin vui mà giấu nhẹm tin buồn, em không phải đồ ngốc thì là gì? Nếu anh không đến, em định bao giờ mới nói cho anh biết?”

Tuy biết tính cô là thế nhưng anh vẫn thấy giận.

Anh đã nói rõ rất nhiều lần, giữa họ không cần vòng vo toan tính, không vui phải nói, khó chịu cũng phải nói, đừng có nhiều lo nghĩ thế.

Nhưng cô cứ không chịu nhớ, cũng chẳng chịu học.

Tạ Thanh Từ sụt sịt mũi, lí nhí: “Đợi em khỏi rồi em nói.”

Cô thấy chẳng có gì to tát, cảm cúm xoàng thôi mà, làm phiền bao nhiêu người cô áy náy lắm.

Nói xong, người bên cạnh im lặng.

Tuy anh không nói nhưng cô cảm nhận được anh đang giận.

Liếc nhìn bàn tay anh đặt trên đùi, cô lấy lòng đưa ngón út ra móc vào ngón tay anh: “Sao anh lại giận người bệnh thế, chẳng có lòng thương cảm gì cả.”

Lúc này mà còn đòi lòng thương, lúc tìm cô khắp các bệnh viện anh lo gần chết.

Nhưng anh lại thực sự không nỡ lạnh mặt với cô, anh thở dài, nắm lấy bàn tay đang móc ngón tay mình, kiên nhẫn nhắc lại lần nữa: “Anh hiểu tâm lý em không muốn người lớn lo lắng, nhưng đừng đến cả anh cũng giấu chứ.”

Bao giờ cô mới học được cách không cần giả vờ mạnh mẽ trước mặt anh đây?

Tạ Thanh Từ hiểu ý anh, cười đáp: “Em xin lỗi mà, em biết rồi. Chủ yếu là em cũng không ngờ lại nghiêm trọng thế, không thì chắc chắn em nói với anh rồi.”

Thế này mà còn cười được.

Lương Kinh Trạc vừa định mở miệng giáo huấn tiếp thì người dựa vào vai anh bỗng ngẩng đầu lên: “Cấm nói chuyện, em biết em sai rồi.”

Dáng vẻ có chút ngang ngược vô lý.

Anh bật cười vì tức: “Phải để em sốt đến ngớ ngẩn thật mới nhớ đời.”

Cô nhăn mũi, lại dựa vào vai anh cọ cọ: “Anh chỉ mong em sốt ngớ ngẩn để đổi vợ chứ gì.”

Anh chỉnh lại tóc mai cho cô, nhìn khuôn mặt đỏ bừng vì sốt, in một nụ hôn lên thái dương cô: “Ngớ ngẩn anh cũng lấy, đỡ phải lo lắng, cứ nuôi ở nhà mãi thôi.”

Tạ Thanh Từ hừ nhẹ: “Ngớ ngẩn chỉ biết ăn chơi hưởng lạc, chẳng làm được gì đâu.”

Người bên cạnh bỗng cười khẽ, ghé sát tai cô thì thầm một câu không đứng đắn.

Mặt cô đỏ bừng lên, ngẩng phắt dậy, mắng nhỏ: “Lương Kinh Trạc! Anh có đứng đắn không vậy”

Cố tình ép giọng xuống chỉ còn tiếng hơi, nhưng sảnh truyền dịch yên tĩnh quá, cô gái ngồi ghế đối diện ngước mắt nhìn sang. Tạ Thanh Từ đỏ mặt tía tai, vùi đầu vào ngực anh, mắng thầm: “Đồ khốn.”

Cái gì mà “vậy thì nhốt ở nhà sinh con thôi, đằng nào anh cũng nuôi nổi”.

Đây là lời người đứng đắn nói được à?

Mấy bình truyền dịch xong xuôi thì trời đã sáng bạch. Y tá đến rút kim thì Tạ Thanh Từ tỉnh, dặn dò giờ truyền ngày mai xong thì để họ về.

Lương Kinh Trạc kiểm tra túi thuốc một lượt, thu dọn đồ đạc, mặc quần áo cho người bệnh không nghe lời. Bất chấp sự phản đối của cô, anh vẫn kiên quyết kéo khóa áo lên tận cằm, quàng khăn, đeo găng tay, khẩu trang, bịt tai kín mít cho cô.

Lái xe về, tuyết đêm qua rơi quá dày, đầu ngõ tích lớp tuyết dày cộp, xe dọn tuyết làm việc không ngơi tay vẫn chưa dọn đến khu này, xe tạm thời không vào được.

Lương Kinh Trạc đỗ xe ở hầm ngầm gần đó, xách đồ, mở cửa ghế phụ, ngồi xổm xuống trước cửa xe: “Lên đi em.”

Tạ Thanh Từ nhìn tấm lưng rộng lớn trước mặt, cô mỉm cười, không khách sáo nhảy lên lưng anh.

Vòng tay đóng cửa xe, quấn túi thuốc vào tay vài vòng cho chắc, anh xốc lại người trên lưng, đỡ mông cô bước ra khỏi hầm đỗ xe.

Tuyết vẫn rơi, lớp tuyết dày khiến bước chân cao thấp không đều, Lương Kinh Trạc đi rất cẩn thận, tốc độ không nhanh.

Tạ Thanh Từ nhìn đôi giày da của anh lún sâu vào tuyết từng bước một, trong lòng trào dâng dòng cảm xúc ấm áp. Cô ôm cổ anh, cằm tựa lên vai anh, khẽ gọi tên: “Lương Kinh Trạc.”

Hơi thở hóa thành làn khói trắng bay lên, anh đáp: “Ơi.”

Người trên lưng im lặng hồi lâu không nói gì, anh tưởng cô sốt mê man hoặc ngủ rồi nói mớ, định đánh thức cô dậy vì ngoài trời lạnh thế này ngủ dễ cảm lạnh thêm.

Vừa định mở miệng thì nghe tiếng cô thì thầm phía sau: “Sao anh tốt với em thế, đừng tốt với em như vậy.”

Anh hơi nghiêng đầu, xốc cô lên cao hơn chút nữa, hỏi lại: “Tại sao?”

Tạ Thanh Từ dụi mặt vào lưng anh: “Nhỡ đâu ngày nào đó anh không còn tốt với em như thế nữa, em sẽ hụt hẫng lắm.”

Thà chưa từng có còn hơn có rồi lại mất đi.

Người phía trước cười: “Em có thể nói câu nào làm anh vui được không? Anh lặn lội đường xa đến đây mà chỉ được nghe mấy lời đau lòng thế này à?”

Nghe câu này anh càng thấy đau lòng hơn: “Trong lòng em, anh không đáng tin cậy đến thế sao?”

“Không phải.” Người trên lưng vùi mặt vào cổ anh, nghịch ngợm thổi hơi, “Ngoài bố mẹ, ông bà nội ngoại ra, chưa ai tốt với em như thế cả.”

Tình yêu của gia đình là vô điều kiện, cô cảm nhận được, và tình cảm của anh, cô cũng cảm nhận được.

“Thế thì anh phải cố gắng hơn nữa.” Anh kiên định nói, “Phấn đấu có ngày xếp trước họ.”

Chung sống lâu ngày, anh đã nắm rõ tính nết cô, hơi nhạy cảm, hay suy nghĩ nhiều, và luôn nghĩ cho người khác.

Cô gái nhỏ của anh còn là một nhà thơ đa sầu đa cảm.

Cảm xúc nhạy cảm yếu đuối như vậy, muốn cô mở lòng nhanh chóng quả thực rất khó. Anh đã nói sẽ từ từ, thì cứ từ từ thôi. Anh không vội bắt cô phải chấp nhận anh hoàn toàn ngay lập tức, thấy có tiến triển là đủ rồi.

Người phía sau bỗng cười khẽ, khiến anh cũng cong môi cười theo: “Cười gì thế? Vui vậy à.”

Tạ Thanh Từ nín cười: “Cười anh ngốc nghếch.”

“Nhỡ đâu ngày nào đó em không cần anh nữa, thì anh đúng là trắng tay thật đấy.”

Hôm đó anh cho cô xem thỏa thuận tặng cho tài sản, sau đó cô xem kỹ lại mới phát hiện nội dung khác với lời anh nói.

Anh nói nếu vì lỗi của anh dẫn đến chia tay thì tài sản thuộc về cô và anh từ bỏ quyền đòi lại.

Nhưng trong thỏa thuận ghi rõ là bất kể tình huống nào, anh đều từ bỏ quyền đòi lại.

Khác nhau vài chữ thôi nhưng ý nghĩa hoàn toàn khác biệt.

Lương Kinh Trạc bật cười: “Thông minh thế cơ à? Còn biết xem kỹ thỏa thuận nữa.”

Lúc soạn thảo đúng là anh nói luật sư viết thế, nhưng anh nghĩ tính cách cô hay suy diễn, sợ cô không chịu ký nên lúc nói chuyện mới thêm vào điều kiện giả định.

Vòng tay ôm cổ anh siết chặt hơn, cô bất mãn: “Em đâu có ngốc.”

Anh cười: “Vậy thì anh sẽ không cho em cơ hội làm điều đó.”

Cô ngẩng đầu lên, đối chọi lại: “Cái này anh không quyết định được đâu, thế giới rộng lớn, có hàng vạn khả năng mà.”

Nói xong, người phía trước bỗng im lặng. Cô tưởng anh giận, nghiêng đầu nhìn sườn mặt anh, cười định nói là cô trêu anh thôi.

Anh bỗng chậm rãi nói: “Thế cũng không sao, thích và yêu vốn dĩ không cần hồi đáp. Anh không hối hận về quyết định của mình, chỉ cần em cũng không hối hận và cảm thấy hạnh phúc là được.”

Sống mũi cay cay vô cớ, Tạ Thanh Từ hừ nhẹ: “Anh đừng hòng, kiếp này anh không thoát khỏi em đâu.”

“Tất nhiên, nói thì nói thế thôi chứ chưa chắc anh đã làm thế.” Bước chân anh khựng lại một chút, suy nghĩ nửa giây rồi nói tiếp, “Khả năng cao là anh sẽ làm giống như cách anh vừa nói với em ở bệnh viện.”

“……” Cảm xúc chua xót cảm động vừa dâng lên bỗng bị chặn đứng, mặt Tạ Thanh Từ đỏ bừng, cô siết chặt cổ anh, “Lương Kinh Trạc!”

Anh có thể nói chuyện nghiêm túc được không hả?