Người Trong Tim Tôi - Thâm Hải Thủ Thuật Đao - Chương 253

topic

Người Trong Tim Tôi - Thâm Hải Thủ Thuật Đao - Chương 253 :NT13
Làm nhiếp ảnh gia động vật, việc phải đối đầu với sư tử trên thảo nguyên là điều khó tránh.

Dạo gần đây, Tần Vô Vị đang theo sát một vụ trẻ em mất tích.

Không lâu sau khi tốt nghiệp Học viện Cảnh sát với vị trí thủ khoa, Tần Vô Vị đã gia nhập lực lượng hình sự. Hiện tại, anh đang công tác dưới quyền của đội trưởng Phương Tuấn Phong thuộc Đội Hình sự Số Một.

Đội trưởng Phương là người có tính cách quả cảm, chính trực và cương liệt. Theo chân ông, anh đã học hỏi được rất nhiều điều.

Dưới sự dẫn dắt của đội trưởng Phương, cả đội đã liên tục phá được rất nhiều trọng án. Thế nhưng, vụ trẻ em mất tích này lại bị tồn đọng khá lâu, mãi mà chưa giải được.

Thông thường, nếu trẻ bị mất tích quá vài giờ thì cơ hội được tìm thấy sẽ vô cùng mong manh. Ngoại trừ những trường hợp trẻ bỏ nhà đi do mâu thuẫn gia đình hoặc một số hiểu lầm hy hữu kiểu như trẻ vốn đang chơi trước cửa nhà nhưng lại bị người qua đường tưởng nhầm là trẻ lạc rồi bế thẳng đến đồn cảnh sát… thì tất cả những tình huống còn lại đều dẫn đến bi kịch đau lòng.

Bắt cóc.

Thường là bắt cóc để bán đi, đa số nạn nhân là các bé trai.

Dù hiện nay đất nước đã phát triển vượt bậc nhưng ở một số vùng sâu vùng xa, vẫn còn đâu đó những nơi chưa được khai hoá. Những tư tưởng phong kiến hủ lậu đáng lẽ phải bị đào thải từ lâu, nay vẫn bám rễ sâu trong những hẻm núi heo hút như một căn bệnh mãn tính.

Bên cạnh nạn buôn người thông thường, tàn nhẫn hơn cả chính là thủ đoạn cắt xẻ cơ thể.

Những băng nhóm tội phạm thường hành hạ những đứa trẻ lành lặn một cách dã man cho đến khi tàn phế, sau đó đưa chúng đến những vùng đất xa lạ để ép phải đi ăn xin.

Vì vậy ngay khi trẻ nhỏ vừa mất tích, dù chưa quá 12 tiếng, người nhà cũng cần phải báo án ngay lập tức.

Phía cảnh sát sẽ ngay lập tức hỗ trợ điều tra, bởi từng giây từng phút trôi qua đều là khung giờ vàng quyết định mạng sống của đứa trẻ.

Tiếc thay, loạt vụ án trẻ em mất tích đang tồn đọng tại đội hình sự đều đã bở lỡ khung giờ vàng đó.

Việc tìm kiếm trở nên khó khăn hơn bội phần.

Dẫu cho phía cảnh sát đã huy động lực lượng lớn để rà soát, kiểm tra mọi camera giám sát gần khu vực mất tích, họ vẫn không tìm thấy bất kỳ manh mối hữu hiệu nào.

Có vẻ như đây là một băng nhóm tội phạm có khả năng phản trinh sát cực cao.

Đội trưởng Phương đoán bọn chúng là tội phạm lưu động.

Thời gian vừa qua, tại các tỉnh thành lân cận cũng xảy ra một vài vụ án tương tự, e rằng tất cả đều do cùng một hội gây ra.

Đây đúng là một vụ án cực kỳ hóc búa.

Tần Vô Vị đã chủ động xin tiếp nhận vụ này.

Lý do cũng rất đơn giản.

Anh có một chấp niệm kỳ lạ đối với tất cả các vụ án mất tích và buôn người.

Thực ra, nói là kỳ lạ cũng không hẳn.

Ai biết về thân thế của anh đều sẽ hiểu rõ nguồn cơn của loại chấp niệm ấy.

Đó là vì cha anh.

Năm xưa, khi đang giải cứu trẻ em bị bắt cóc tại một vùng núi, cha anh đã bị những dân làng mù quáng bao vây hành hung và hy sinh ngay tại chỗ.

Ai ai trong đội hình sự cũng biết về câu chuyện anh dũng của vị liệt sĩ kia.

Mọi người chỉ nghĩ rằng anh không nên cố chấp với loại án đó chỉ vì chuyện của cha. Tội phạm nào cũng cần bị trừng trị, là một cảnh sát hình sự, tốt nhất là nên đối đãi công tâm với mọi vụ án.

Tất nhiên, khi biết Tần Vô Vị muốn truy tra vụ này, mọi người cũng không ngăn cản.

Với một vụ án rắc rối đến thế, việc có người sẵn sàng dốc toàn tâm toàn lực để điều tra là một niềm an ủi lớn lao đối với các gia đình nạn nhân.

Vì vậy, những thành viên khác trong đội cũng hết lòng phối hợp. Dù không thuộc tổ chuyên án, họ vẫn cố gắng hỗ trợ Tần Vô Vị hết sức có thể

Tần Vô Vị có một người em trai tên là Tần Vô Cấu.

Hai người là anh em song sinh, có ngoại hình giống hệt nhau nhưng tính cách lại hoàn toàn trái ngược.

Rõ ràng là mang cùng một bộ gen, lớn lên trong cùng một môi trường từ khi còn nhỏ nhưng cuối cùng hai anh em lại phát triển thành hai tính cách một trời một vực, người thì lạnh lùng tự chủ, kẻ lại nhiệt tình thân thiện.

Người em Tần Vô Cấu có tính tình cởi mở, nhiệt tình như một mặt trời nhỏ, đi đến đâu cũng trở thành tâm điểm của đám đông.

Ngược lại, người anh Tần Vô Vị lại quá lạnh lùng, không thích tiếp xúc gần với người khác, càng không muốn bị mọi người chú ý.

Sự khác biệt rõ ràng nhất giữa cả hai đó chính là — từ bé đến giờ, cậu em đã qua mấy đời bạn gái, trong khi anh trai thì vẫn độc thân như ngày nào.

Đây quả thực là một bí ẩn.

Rõ ràng cả hai đều sở hữu vẻ ngoài ưu tú như nhau.

Đúng vậy, cặp song sinh này đẹp đến mức chỉ cần đi bộ trên phố là sẽ có người lén chụp lại. Những tiêu đề kiểu như “Cặp song sinh đẹp trai nhất Nghi Giang” đã từng lọt vào hotsearch đến tận mấy lần.

Hai anh em cũng từng nhận được vô số lời mời, hỏi xem liệu họ có ý định bước chân vào giới giải trí hay chỉ đơn giản là muốn làm người mẫu quảng cáo hay không.

Tần Vô Cấu đã thẳng thừng từ chối.

Y không muốn vào showbiz để kiếm tiền tỉ, y chỉ muốn được nằm ườn ở nhà chơi game mỗi khi rảnh rỗi. Dù sao hiện tại y cũng đang có một công việc ổn định tại công ty nước ngoài với thu nhập khá cao, đồng nghiệp cũng hoà đồng thân thiện, không muốn thay đổi làm gì.

Còn người anh thì lại càng không cần phải nói.

Bởi vì Tần Vô Vị là cảnh sát hình sự.

Vì thân phận khá đặc thù nên thỉnh thoảng, anh còn thấy hơi phản cảm với những người tùy tiện đưa ảnh mình lên mạng.

Xét về lý trí, anh biết họ chỉ đang ngưỡng mộ ngoại hình của mình thôi… nhưng những hành động đó lại gây ra cho anh rất nhiều phiền phức.

Chẳng hạn như anh chẳng thể làm cảnh sát chìm được nữa…

Đùa à, mấy người đó chỉ thiếu điều bắc loa lên nói cho cả thế giới biết rằng anh là một cảnh sát hình sự vinh quang. Ngay cả đội trưởng Phương cũng thấy chuyện này khá tốt, coi đó là cơ hội để quảng bá hình ảnh người chiến sĩ công an nhân dân.

Tần Vô Vị nói gì được nữa đây? Chỉ có thể cắn răng chịu đựng sự quan tâm nhiệt tình của mọi người thôi chứ còn gì nữa.

Nhưng nói đi cũng phải nói lại, bên cạnh mấy phiền hà đó, gương mặt này cũng mang đến một vài lợi ích trong công việc.

Người dân vốn có niềm tin đối với những người mặc sắc phục cảnh sát. Nếu cộng thêm một gương mặt trẻ trung và tuấn tú, mức độ tin cậy và yêu mến sẽ tăng theo cấp số nhân.

Ví dụ như chuyện về cô nàng côn đồ vừa hút thuốc vừa uống rượu vừa nhuộm tóc loè loẹt mà anh gặp tháng trước…

Nghe nói cô gái này đã làm chị đại từ thời cấp hai, nhiều năm trôi qua, cô ta vẫn chẳng thành danh hay trở thành một thế lực đáng gờm gì, chỉ đơn giản là một kẻ lêu lổng.

Nhưng dù sao cô cũng là con gái, năm nay đã hai mươi tuổi. Trong khi bạn bè đồng trang lứa đang miệt mài nỗ lực ở đại học vì tương lai, cô lại chẳng bao giờ đến lớp dù bản thân đã đậu vào một trường cao đẳng.

Trong mắt người ngoài, cô ta chẳng phải là hạng người gì đàng hoàng.

Chuyện của nữ côn đồ kia vốn không thuộc quyền quản lý của Tần Vô Vị, anh chỉ tình cờ đi ngang qua cô ta thôi.

Ngờ đâu, chính cái nhìn thoáng qua ấy lại khiến cô nàng quyết tâm cải tà quy chính.

…Tần Vô Vị thề mình chưa làm gì cả.

Anh chỉ cầm cái cốc, ra cây nước ở góc phòng để lấy nước mà thôi…

Vậy mà cô nàng kia lại tự thêu dệt nên kịch bản ngôn tình “Anh cảnh sát siêu đẹp trai yêu tôi”.

Sau khi bị Tần Vô Vị khéo léo từ chối, đột nhiên cô ấy lại quyết tâm phấn đấu để xứng với anh. Cô ấy bảo thế thì nếu sau này sóng đôi, người ngoài cũng đỡ lời ra tiếng vào.

Đối mặt với câu nói đó, Tần Vô Vị: “???”

Không phải chứ, sao mọi chuyện nhảy đến bước này luôn rồi???

Tần Vô Vị không tài nào hiểu được.

Thế nhưng anh cảm thấy, vậy cũng tốt mà.

Trước khi rời khỏi đồn cảnh sát, cô gái kia đã hùng hồn tuyên bố một câu “Đợi em thi đỗ đại học rồi sẽ quay lại theo đuổi anh.” Chính vì chuyện đó, Tần Vô Vị cũng hơi chú ý đến cô.

Gần đồn cảnh sát có một phòng từ học. Cô gái ấy đã thuê một chỗ ngồi dài hạn ở đó, trên bàn bày la liệt sách giáo khoa và bài tập ôn thi.

Tranh thủ lúc tan làm, anh cũng dành thời gian ghé qua xem cô thế nào. Cửa sổ phòng tự học nằm chéo với đồn cảnh sát, từ vị trí này nhìn ra chỉ có thể thấp thoáng trông thấy huy hiệu cảnh sát treo trước cổng.

Tần Vô Vị vốn cảm thấy hơi khó chịu vì bị người khác dòm ngó song lúc này đây, cảm giác ấy đã biến thành một sự xúc động nho nhỏ.

Bởi vì nếu quan sát từ góc của phòng tự học, người ta chẳng thể thấy tình hình bên trong đồn cảnh sát.

Thậm chí lối ra vào của đồn cũng bị mấy gốc cây lớn che khuất. Có thể nói, ngay cả khi mở cửa sổ rồi rướn cổ lên nhìn thì cũng chỉ thấy được vỏn vẹn mỗi cái huy hiệu cảnh sát treo trước cổng mà thôi.

…Vậy là mỗi khi học mệt, cô gái này lại ngẩng lên nhìn huy hiệu một cái à?

Rốt cuộc là cô ấy đang định theo đuổi anh hay theo đuổi ngành cảnh sát thế?

Tần Vô Vị nghi rằng có lẽ cô gái đó không thích anh đâu, cô chỉ thích mấy người… mặc đồng phục thôi.

Nhưng mà vậy cũng tốt lắm.

Như vậy thực sự rất tốt.

Trong phòng tự học cấm hút thuốc. Ít nhất là trong lúc học ở đây, cô ta sẽ không hút thuốc hay uống rượu nữa.

Đôi khi Tần Vô Vị lái xe cảnh sát đi ngang qua cửa phòng tự học, anh còn ngước mắt nhìn lên tầng hai một cái. Lần nào anh cũng thấy cô gái đó đang chăm chỉ học bài.

Dần dần, mái tóc nhuộm loè loẹt của cô cũng biến thành một màu đen suôn dài.

Tốt lắm.

Thật sự rất tốt.

Lần đầu tiên trong đời, Tần Vô Vị cảm thấy vẻ ngoài của mình cũng có chút tác dụng.

Sự chán ghét mơ hồ đối với ngoại hình của bản thân cũng vì thế mà bớt đi phần nào.

Vào một ngày cuối tuần nọ, Tần Vô Vị lại đến đơn vị tăng ca. Lúc dừng xe trước cột đèn giao thông sát bên phòng tự học ấy, lòng anh bỗng thấy bùi ngùi.

Đèn giao thông vẫn đang đếm ngược từng giây chậm chạp trên màn hình.

Tần Vô Vị lấy điện thoại ra, bỗng muốn chia sẻ tâm trạng lúc này với một ai đó.

…Nhưng biết nói với ai được nhỉ?

Giờ này chắc Vô Cấu vẫn còn đang ngủ nướng.

Tối cuối tuần nào nó cũng thức trắng đêm cày game, sáng hôm sau thì ngủ la liệt tới hơn mười một giờ.

Đồng nghiệp trong đội cũng không được, đặc biệt là đội trưởng Phương. Cứ hở ra là ông ấy lại đòi giới thiệu đối tượng cho anh… anh lấy đâu ra thời gian cơ chứ.

Cô gái nhỏ hơn anh ba tuổi kia thì càng không. Anh chỉ đơn giản là một tia sáng cô ấy gặp được lúc đang lạc lối. So với việc yêu đương, Tần Vô Vị hy vọng mình sẽ mãi là tia sáng chính nghĩa trong lòng cô gái đó.

Như vậy thì sẽ tốt cho cô ấy hơn.

…Vậy thì tâm sự với ai đây?

Đến lúc này, Tần Vô Vị mới nhận ra cái hại của việc luôn giữ khoảng cách với mọi người.

Khi có chút tâm sự muốn sẻ chia, anh chẳng tìm thấy một ai để giãi bày.

Có hơi lạc lõng.

Ngón tay anh lướt nhẹ trên màn hình, tầm mắt dừng lại ở một cái tên hơi lạ lẫm.

Thập Niên.

…Đây là ai vậy?

Nhất thời, Tần Vô Vị không nhớ ra người này là ai — tài khoản này là tài khoản công việc của anh, ngoài đồng nghiệp trong đơn vị ra thì toàn là những người dân anh kết bạn nhằm điều tra manh mối vụ án.

Vì thế, có nhiều người anh không lưu tên chú thích. Kết bạn xong rồi thì trao đổi vài câu, đợi đến khi phá được án thì cũng không liên lạc lại nữa.

Ảnh đại diện của Thập Niên là một con gì đó có bộ lông nâu vàng. Thân hình của nó trông hơi gầy và dài, khá giống với một con mèo đang đứng thẳng. Nó có màu lông rất đặc biệt, không những thế lại còn có quầng thâm quanh mắt.

Chắc không phải mèo đâu, nhưng hình nhỏ nên không thấy rõ là con gì.

Tần Vô Vị định bấm vào ảnh để xem hình lớn thì phía sau vang lên tiếng còi xe.

Đèn giao thông đã chuyển sang màu xanh.

Tần Vô Vị đặt điện thoại xuống, tập trung lái xe.

…Thế nhưng khi đến ngã tư tiếp theo lúc chờ đèn đỏ, anh lại nhận được tin nhắn từ người đó.

Thập Niên: [Hình ảnh]

Thập Niên: Chào buổi sáng, anh cảnh sát [1]. Tôi đang đi thám hiểm ở vùng ngoại ô. Nghe nói ở đây có mấy loài cá rất đẹp, cậu đoán xem tôi có tìm thấy chúng không?

Tần Vô Vị: “…”

Anh cảnh sát.

Được rồi. Nghe thấy cách gọi này, anh đã nhớ ra Thập Niên là ai.

Đó chính là anh chàng nhiếp ảnh gia động vật mà anh tình cờ gặp được hôm nọ.

…Hôm đó họ tình cờ gặp nhau ở trước tiệm malatang, vì tò mò nên Tần Vô Vị đã ghé đầu qua xem mấy bức ảnh động vật hoang dã trong máy Thập Niên, từ đó biết được y là một nhiếp ảnh gia chuyên nghiệp.

Đối phương thường hay đi đến những nơi không có bóng người để chụp ảnh thú hoang, dạo gần đây mới về nhà nghỉ ngơi, sẵn tiện bổ sung nhu yếu phẩm và sửa chữa thiết bị.

Hôm đó, vị nhiếp ảnh gia động vật này thấy Tần Vô Vị có hứng thú với thú hoang nên đã chủ động kết bạn và gửi một đống ảnh cho ảnh.

Lúc ấy, ngoài mặt Tần Vô Vị vẫn thản nhiên nhưng trong lòng lại cực kỳ kinh ngạc.

Những bức ảnh đó đều do chính tay Thập Niên chụp tại đại dương, thảo nguyên, núi tuyết, sa mạc.

Đó là thế giới rộng lớn mà Tần Vô Vị sống ở thành thị bao năm chưa từng chứng kiến.

Thập Niên trông vẫn còn rất trẻ, vậy mà y đã đi đến rất nhiều nơi trên thế giới. Y đích thân tiếp cận những loài thú hoang, nhấn nút chụp dưới ánh mắt tò mò của chúng.

Thậm chí, có vài con vật còn rất có khiếu thẩm mỹ, chủ động tạo dáng trước ống kính để phối hợp với Thập Niên.

Có vẻ như anh chàng này rất có duyên với động vật, được chúng vô cùng yêu mến.

Nhưng không biết có phải do ở cùng động vật quá lâu hay không mà Thập Niên mang lại cho anh cảm giác hơi… ừm, nói sao nhỉ.

Lập dị? Ngây ngô?

Cũng không hẳn là ngây ngô.

Nói đúng hơn, người này hay làm ra mấy chuyện khiến anh rất bất ngờ.

Ví dụ như sau khi biết Tần Vô Vị và Tần Vô Cấu là anh em song sinh, cũng như biết thân phận cảnh sát của anh, Thập Niên bắt đầu gọi Tần Vô Vị là “anh cảnh sát”.

Còn đối với Vô Cấu, y chỉ gọi là “em Tiểu Tần” bình thường.

Thật kỳ lạ.

Tần Vô Vị vốn không thích những thứ kỳ lạ, cũng không thích người lạ đột nhiên xáp lại gần mình quá mức.

Thế nhưng lạ lùng làm sao, anh lại không bài xích người đàn ông luôn ung dung tự tại, mỗi lần cười lên là trông ấm áp như một áng mây được mặt trời sưởi ấm ấy.

Thậm chí đến cả cái cách gọi “anh cảnh sát” kỳ cục kia, anh cũng chấp nhận được.

…Chắc là vì đối phương không có ác ý chăng?

Tuy Tần Vô Vị còn trẻ nhưng anh cũng đã làm hình sự được hai ba năm rồi, khả năng nhìn người cũng khá chuẩn.

Anh không cảm nhận được một chút ác ý nào trên người đàn ông mặc sơ mi trắng, tay cầm chiếc máy ảnh kia.

Ngược lại, y giống như một áng mây vậy.

Mềm mại, nhẹ tênh nhưng lại không hư vô.

Không phải cái sự hư vô của một áng mây mà giống như một cảm giác thư thái… khi được mặt trời sưởi ấm, mềm mại vô ngần.

Nói tóm lại là một người khiến người ta cảm thấy rất thoải mái khi ở cạnh.

Chắc những loài thú hoang kia cũng cảm nhận được sự hiền hòa trên người đối phương nên mới mặc cho y tiếp cận mình.

Thú vị thật.

Tần Vô Vị nhìn lướt qua tấm ảnh Thập Niên mới gửi tới.

Trong ảnh là một tòa nhà bỏ hoang. Bản thân Thập Niên không xuất hiện trong ảnh nên có thể thấy đây không phải kiểu ảnh check-in tầm thường.

Đó là một bức ảnh phong cảnh với bố cục rất chuyên nghiệp và đẹp mắt.

Khung hình bị chia thành nhiều phần bởi vô số những cột trụ xi măng màu xám khổng lồ, trên mặt đất cũng rải rác rất nhiều hố nước hình vuông. Điều kỳ lạ là nước trong những hố đó đều đóng băng, dù biết rằng nhiệt độ ở ngoại ô thấp hơn trong thành phố nhưng lớp băng ấy dày đến mức khó tin.

…Lúc lái xe mà phân tâm là rất nguy hiểm.

Tần Vô Vị nhận thấy sự tò mò của mình đã bị khơi dậy, thế là anh dứt khoát tấp xe vào lề đường rồi tắt máy.

Anh bấm vào ảnh để phóng to, chăm chú quan sát.

Đúng thật.

Lớp băng trong hố nước trông rất phẳng và dày. Một người trưởng thành dẫm lên chắc cũng không sao.

Giờ đã là đầu xuân, có vài nơi băng tuyết vẫn chưa tan hết. Song, dù là ở ngoại ô thì cũng rất khó tìm thấy những khối băng to thế này.

…Anh ta đang ở dưới lòng đất sao?

Tần Vô Vị nhìn qua giữa khung hình, nơi có một cấu trúc giống như giếng trời.

Lúc đầu anh cứ tưởng trên đỉnh của những cột trụ là mái nhà nhưng ở giữa mái nhà lại có một cái lỗ lớn. Ánh sáng rực rỡ chiếu xuống từ cái lỗ hình vuông đó, soi sáng cả công trình xi măng xám xịt.

Lúc này nhìn kỹ lại anh mới nhận ra, phía trên khung hình không phải là mái nhà mà là mặt đất.

Bức ảnh Thập Niên chụp chính là phần móng dưới lòng đất của một tòa nhà bỏ hoang nào đó. Những cột trụ xi măng hình vuông khổng lồ kia và cả những khối xi măng dày đặc phía dưới cột trụ chính là nền móng.

…Đúng là một khung cảnh rất đặc biệt.

Lần đầu tiên trong đời Tần Vô Vị được nhìn thấy một công trình từ góc độ này.

Lòng anh không khỏi chấn động.

Đang định nhắn tin tán thưởng bức ảnh, ánh mắt Tần Vô Vị vô tình lướt qua một góc phía trên khung hình.

“…!”

Sắc mặt Tần Vô Vị lập tức thay đổi. Anh nhanh chóng gõ chữ, vội vàng khởi động xe.

Phía bên kia.

Tại tòa nhà bỏ hoang ở ngoại ô.

Hôm nay, chàng thanh niên đeo máy ảnh trên cổ vẫn diện chiếc sơ mi trắng quen thuộc. Rõ ràng là tầng hầm của tòa nhà bỏ hoang rất lạnh lẽo và u ám nhưng y lại như không biết lạnh là gì.

Thập Niên xắn tay áo lên, để lộ cẳng tay với những đường nét săn chắc đẹp đẽ.

Y đang ngồi xổm bên mép hố băng hình vuông, thận trọng dẫm lên phần rìa xi măng xám. Thập Niên cố rướn người về phía trước hết mức có thể để tiếp cận chú cá nhỏ màu đỏ vàng dưới lớp băng kia.

Lớp băng giống như một lớp kính mờ khiến y không nhìn rõ được chi tiết con cá. Thế nhưng, nhìn hình dáng đại khái thì có thể thấy đây không phải giống cá thường gặp ở thành phố.

Kỳ tích của sự sống luôn lặng lẽ giáng lâm như vậy.

Ai mà ngờ được dưới nền móng của một tòa nhà bỏ hoang không bóng người qua lại, trong những hố nước hình vuông hình thành do nước mưa, dưới lớp băng lạnh lẽo lại có một sinh linh xinh đẹp đến thế?

Thập Niên thầm cảm thán sự kỳ diệu của mẹ thiên nhiên lần thứ vô số, ngón tay khẽ nhấn nút chụp.

Tách.

Tiếng bánh răng cơ khí bên trong máy ảnh vang lên.

Đây là một chiếc máy ảnh cơ thuần túy, được thiết kế theo kiểu phục cổ, cấu tạo bên trong cực kỳ tinh vi.

Đối với người mới bắt đầu thì có lẽ nó hơi phức tạp nhưng chỉ cần học được cách chỉnh thông số thì những bức ảnh sẽ trông đẹp đến không tưởng.

Máy ảnh cơ có hơi nặng. Thập Niên ngồi xổm bên hố băng, hai tay nâng máy ảnh.

Lúc nhấn nút chụp, cơ bắp y hơi chuyển động. Dưới lớp tay áo xắn lên, những đường gân trên cẳng tay khẽ nổi.

Tách.

Lại thêm một bức ảnh ưng ý.

Tiếng bánh răng tinh xảo chậm rãi vận hành khiến Thập Niên mê mẩn không thôi.

Điểm trừ duy nhất là máy ảnh cơ thuần túy không thể kết nối mạng theo thời gian thực. Vì vậy, bức ảnh toàn cảnh Thập Niên gửi ban nãy không chụp từ máy cơ mà là dùng điện thoại chụp khi đứng trên cầu thang.

Nói mới nhớ, không biết anh cảnh sát đã xem chưa nhỉ?

Thập Niên đứng dậy, đeo máy ảnh lại vào cổ.

Y lấy điện thoại ra để kiểm tra tin nhắn.

Thập Niên có rất nhiều bạn cũ ở Nghi Giang, lần này chỉ về nghỉ một khoảng thời gian ngắn nên cũng không thông báo cho bạn bè. Thế nhưng vẫn có rất nhiều người gửi tin nhắn đến, cười nói trách móc y sao về mà không báo một tiếng, lâu rồi mình không gặp, ra ngoài ăn một bữa đi.

Khóe môi Thập Niên khẽ cong lên, lướt xem từng tin nhắn một.

Đang lướt lướt một hồi thì bất chợt, một khung trò chuyện đặc biệt lọt vào mắt y.

Là của anh cảnh sát kia.

Thập Niên lưu tên cho người bạn mới quen này là “Anh cảnh sát”.

Khung trò chuyện này khác biệt ở chỗ anh cảnh sát đã gửi liền một mạch mấy chục tin nhắn, trong đó bao gồm rất nhiều chữ, dấu chấm than và cả những đoạn ghi âm từ vài giây đến mười mấy giây.

Lượng thông tin rất nhiều nhưng nội dung chính thì chỉ có một câu.

— “Mau trốn đi!”

…Trốn đi?

Đối phương không giải thích rõ là phải trốn cái gì. Thập Niên nghi ngờ nhìn quanh, nền móng của tòa nhà bỏ hoang này rất thông thoáng, ngoài những cột trụ xi măng khổng lồ ra thì chẳng còn gì khác.

Lớp băng dưới hố cũng rất dày và chắc, bên dưới chỉ có mỗi chú cá nhỏ màu vàng đỏ đang lẳng lặng lượn lờ, có gì đáng sợ đâu.

Vậy rốt cuộc nguy hiểm ở đâu cơ chứ?

Thập Niên ngẫm nghĩ một lúc, vừa tìm nơi ẩn nấp theo lời đối phương vừa lướt màn hình để xem lại tin nhắn cũ. Lướt lướt một hồi thì quay về dòng tin nhắn đầu tiên của ngày hôm nay, đó chính là bức ảnh y gửi cho người đó, toàn cảnh nền móng tòa nhà bỏ hoang.

Câu đầu tiên đối phương trả lời sau khi nhận được bức ảnh chính là: “Chỗ anh rất nguy hiểm, mau trốn đi, đừng để ai thấy!”

Câu thứ hai là: “Tôi đến ngay đây. Đợi tôi. Đừng hành động thiếu suy nghĩ!”

Thập Niên bấm vào bức ảnh mình đã gửi, đồng tử của chàng nhiếp ảnh gia động vật khẽ co lại.

Một đứa trẻ.

Một đứa trẻ khoảng năm sáu tuổi đang bị người ta vác trên vai như vác một bao tải, miệng dán băng dính, tay chân bị trói bằng dây thừng.

Ngoài đứa trẻ đó ra thì trong ảnh còn có mấy người đàn ông vạm vỡ. Những gã đàn ông hung tợn đó đang vác đứa trẻ nhắm mắt bất tỉnh kia, tình cờ đi ngang qua cái lỗ lớn ngay chính giữa nền móng.

Lúc đó, Thập Niên đang đứng ở cầu thang để chụp ảnh. Vì góc độ nên y không thấy họ và họ cũng không thấy y. Tình cờ làm sao, lúc Thập Niên bấm nút chụp, những kẻ đó đã vô tình đi ngang qua ống kính.

Mà lúc này đã là năm phút kể từ khi đứa trẻ nọ bị đưa lên lầu.

“…” Thập Niên khẽ cau mày.

Ánh mắt y dừng lại ở đoạn thoại mà Tần Vô Vị lặp đi lặp lại hết lần này đến lần khác: “Trốn đi, đợi tôi, đừng hành động thiếu suy nghĩ”.

Đối phương có nhiều người, trong tay còn có dao. Tần Vô Vị lo y sẽ gặp chuyện chẳng lành.

…Nhưng tại sao nhóm người đó còn mang theo cả rìu, móc sắt và hộp sơ cứu cơ chứ?

Những kẻ đó đang muốn làm gì vậy?

Thập Niên trầm mặc một lúc.

Y cúi người, tháo chiếc máy ảnh cơ ra khỏi cổ, nhẹ nhàng đặt nó xuống đất.

Khi Tần Vô Vị đến nơi, không gian xung quanh vẫn tĩnh lặng như tờ. Ánh mặt trời nhạt nhòa chiếu xiên xuống mặt đất, khiến tòa nhà bỏ hoang sừng sững giữa cánh đồng như một món đồ chơi bị bỏ rơi, cỏ dại mọc um tùm khắp chốn.

Gió lạnh đầu xuân thổi tạt vào mặt anh. Tần Vô Vị rút súng ra khỏi bao bảo vệ, nắm chặt nó trong tay, cảnh giác bước vào tòa nhà.

— Lực lượng chi viện vẫn đang trên đường đến.

Lúc nhìn thấy bức ảnh của Thập Niên, anh đã lập tức liên lạc với đồng nghiệp ở đội hình sự.

Thế nhưng Thập Niên mãi mà vẫn không trả lời tin nhắn.

Anh lo đối phương đã xảy ra chuyện nên không thể đợi đồng nghiệp, thậm chí còn không kịp thay đồng phục cảnh sát, cứ thế mặc nguyên bộ đồ thường rồi lái xe lao đến đây.

Cũng may là còn mang theo súng bên người.

Tần Vô Vị vốn đã nghi ngờ đây là một băng nhóm chuyên cắt xẻ cơ thể trẻ em nhưng mãi mà không tìm được sào huyệt của chúng. Bức ảnh của Thập Niên đã tình cờ ghi lại được bằng chứng phạm tội của lũ này.

Thập Niên đang gặp nguy hiểm!

Tần Vô Vị nhíu mày, chú ý sát sao mọi động tĩnh xung quanh. Bốn phía của tòa nhà bỏ hoang không có tường, chỉ có tiếng gió lạnh thấu xương nơi đồng hoang thổi vù vù trong không gian tĩnh lặng, thổi rạp đám cỏ dại um tùm.

Bảo sao dưới hầm lại đóng băng…

Tần Vô Vị bước từng bước lên bậc thang.

Quả nhiên đúng như bức ảnh toàn cảnh mà Thập Niên đã chụp, ở giữa tầng một của tòa nhà có một cái lỗ hình vuông khổng lồ. Không biết ban đầu người ta thiết kế như vậy để làm gì, tóm lại lúc này nhìn vào, đó chỉ là một cái lỗ kỳ quặc nằm ngay giữa công trình.

Bê tông cốt thép có màu xám xịt, toà kiến trúc bỏ hoang này mang một cấu tạo rất kỳ lạ. Cả tòa nhà toát lên vẻ kỳ ảo như đang lạc trong mộng, đặc biệt là dưới lớp băng kia còn có cá sống đang bơi lội.

Đúng là kỳ quái và dị thường.

Tần Vô Vị nhìn xuống nền móng qua cái lỗ lớn đó.

Đó chính là khung cảnh anh đã thấy trong bức ảnh.

Vô số những cột trụ xi măng màu xám khổng lồ đứng sừng sững dưới lòng đất với khoảng cách đều đặn như chống đỡ cả bầu trời.

Nước trong những hố trũng tự nhiên giữa các cột trụ đã đọng lại thành băng. Dường như lớp băng dày bán trong suốt đó có thể chịu được trọng lượng của một người trưởng thành.

Thế nhưng, ở đây chẳng có ai cả.

Thập Niên đâu rồi?

Chắc chắn Thập Niên đang ở đây.

Nếu đã đọc tin nhắn cảnh báo của anh thì hẳn là đối phương phải ngoan ngoãn trốn ở nơi an toàn dưới nền móng mới đúng.

Nhóm người kia đang đi lên trên kia mà?

Tần Vô Vị không thể gọi lớn tiếng vì sợ rút dây động rừng.

Anh chỉ có thể tự trấn an mình rằng nếu không tìm thấy Thập Niên thì chứng tỏ anh ta đã trốn đi rồi, hơn nữa anh ta còn trốn rất kỹ, đến cả một cảnh sát hình sự như anh còn không tìm ra.

Tần Vô Vị nhắm mắt lại, lòng hơi yên tâm một chút.

Vừa định quay người đi lên lầu, bỗng nhiên anh nghe thấy tiếng động.

Không chút do dự, Tần Vô Vị rút súng xông lên!

“Không được… nhúc nhích?!”

Tần Vô Vị quát khẽ một tiếng, lời còn chưa dứt, giọng anh đã khựng lại.

Anh ngỡ ngàng mở to mắt.

“A, tôi không có vũ khí.”

Chàng thanh niên ung dung tự tại kia vẫn giữ biểu cảm mềm mại và thánh khiết như mây trôi. Y nhún vai, dường như định làm động tác giơ hai tay đầu hàng nhưng vì trong tay đang bế một đứa trẻ nên y chỉ đành đứng yên tại chỗ, mặc người xâu xé.

“Anh…” Tần Vô Vị kinh ngạc đến mức không thốt nên lời.

“Là cậu à. Làm tôi giật cả mình.” Thập Niên nghiêng đầu, thấy rõ đó là Tần Vô Vị thì cười khẽ.

“— Anh bị thương sao?!” Tần Vô Vị thấy người y đầy máu, vội vàng vươn tay đỡ lấy đứa trẻ.

Thập Niên giao đứa trẻ cho anh rồi lắc đầu: “Không. Không phải máu của tôi… Đừng lo. Đừng hoảng.”

Tần Vô Vị: “Tôi không có hoảng.”

Tất nhiên là Tần Vô Vị không hoảng. Tình thế lúc này thì sao mà hoảng được, Thập Niên mặc chiếc sơ mi trắng mà máu bắn tung tóe khắp người, còn chưa biết là bị thương ở chỗ nào, có tổn thương xương cốt hay xuất huyết gì đó không.

Tần Vô Vị nhẹ nhàng đặt đứa trẻ xuống đất, một tay cầm súng, tay kia nhanh chóng chạm vào người Thập Niên.

Từ vị trí tim, lồng ngực chí mạng nhất cho đến vùng bụng dễ bị vỡ nội tạng.

Anh nhấn từng chỗ một, tay không dám dùng lực quá mạnh, chỉ lướt sơ qua xác nhận xem có chỗ nào chảy máu hay không.

“Không phải máu của tôi mà.” Khóe miệng Thập Niên cong lên, y nắm lấy tay anh: “Đừng hoảng. Tôi không bị thương thật.”

Tần Vô Vị: “…”

Đã bảo là anh không có hoảng rồi mà.

Tần Vô Vị cau mày, thu tay lại.

Súng cảnh sát vẫn nắm chặt trong tay. Anh cúi người, dùng một tay bế đứa trẻ đang bất tỉnh lên, thấp giọng nói: “Đi trước đã!”

Thập Niên nghiêng đầu, nhìn dáng vẻ một tay bế trẻ con, một tay cầm súng siêu ngầu của Tần Vô Vị.

Ngón tay y bất giác cử động.

Nếu nhấn nút chụp lúc này thì đây chắc chắn sẽ là một bức ảnh kể chuyện tuyệt vời.

DNA nhiếp ảnh gia của Thập Niên lại trỗi dậy.

Thế nhưng hiện trạng không cho phép.

Tần Vô Vị nhanh chóng dẫn y đi về phía lối ra của tòa nhà.

Lúc đi ngang qua cầu thang, Thập Niên nói: “Đợi chút. Máy ảnh của tôi còn đang ở dưới kia.”

Tần Vô Vị: “Đừng quan tâm tới nó nữa. Đến nơi an toàn trước đã.”

Thập Niên: “…Ồ.”

Thập Niên rất phối hợp.

Xe cảnh sát đỗ ở một nơi khá khuất bên ngoài tòa nhà bỏ hoang. Đó là một góc chết, dù có đứng từ trên lầu nhìn xuống cũng không thể thấy được chỗ này.

Tần Vô Vị đưa Thập Niên lên xe, sau khi xác nhận đứa trẻ đó không gặp nguy hiểm về tính mạng, anh quay người định đi tiếp.

“Đợi chút đã.” Thập Niên vươn tay cản anh lại.

“Gì thế?” Tần Vô Vị nhíu mày, nhìn xuống bàn tay đang giữ lấy mình.

Một bàn tay trắng trẻo và mạnh mẽ. Tay áo xắn lên, những đường gân trên cẳng tay nổi rõ.

Đó là bàn tay của một người đàn ông trưởng thành, rắn rỏi và đẹp mắt.

“Đừng đi nữa. Đợi bên chi viện đến rỗi hẵng đi.”

Tần Vô Vị giãy khỏi tay y, định bụng nói mình lên trên thám thính trước song lại nghe Thập Niên nói tiếp:

“Những người đó đều bị tôi đánh ngất hết cả rồi, chắc không tỉnh lại nhanh thế đâu. Nhưng ban nãy tôi không tìm thấy dây thừng, nếu cậu cũng không có dây thì đứng đây canh cổng với tôi đi.”

Tần Vô Vị: “?”

Thập Niên dừng lại một chút rồi nói tiếp: “Dù sao tòa nhà này cũng chỉ có mỗi lối ra này thôi. Chắc bọn chúng sẽ không nhảy lầu xuống đâu.”

Tần Vô Vị: “???”

Cái gì cơ?

Cái gì mà “đều bị tôi đánh ngất hết cả rồi”?

Nếu anh nhớ không lầm thì băng nhóm bắt cóc trong ảnh… ít nhất cũng phải có bảy tám tên cơ mà?!

Sự thực chứng minh Thập Niên chẳng hề nói quá.

Khi lực lượng chi viện tới nơi, khi tất cả mọi người nhìn thấy hiện trường, phản ứng đầu tiên của họ là — gọi cấp cứu trước đi.

Thập Niên, một người đàn ông trông có vẻ thong dong tự tại, hết sức mong manh lại có sức chiến đấu kinh người!

…Được rồi, thực ra trông y cũng không mong manh lắm.

Thập Niên chỉ đơn giản là nhã nhặn mà thôi.

Dưới lớp sơ mi trắng giản dị là cơ ngực và cơ bụng săn chắc. Nếu xắn tay áo lên, hơi dùng lực thì cánh tay cũng sẽ nổi gân xanh. Thoạt nhìn thì có vẻ hiền hòa và trầm lặng song ẩn sâu bên trong lại là một lực bùng nổ tiềm tàng.

Rõ ràng là một cơ thể trẻ trung, đẹp đẽ và tràn đầy sức mạnh như vậy nhưng theo lời chính chủ, tất cả là do dòng đời xô đẩy mà ra.

“Tôi thường phải đi chụp ảnh dã ngoại mà.”

Thập Niên đang ở trong phòng nghỉ của đội hình sự, vừa thảnh thơi nhâm nhi trà vừa phối hợp với Tần Vô Vị làm biên bản.

“Đôi khi khó tránh khỏi việc phải đánh nhau với sư tử hay gì đó…”

Cạch.

Tiếng gõ bàn phím dừng lại.

Tần Vô Vị ngẩng đầu lên khỏi màn hình máy tính, gương mặt vốn lạnh lùng để lộ một biểu cảm khó tả.

“…Đánh nhau với cái gì cơ?” Tần Vô Vị xác nhận lại một lần nữa.

“Sư tử.” Thập Niên thành thật trả lời.

Tần Vô Vị: “…Bằng tay không à?”

Thập Niên bỗng nâng cao cảnh giác: “Có phạm pháp không?”

Tần Vô Vị: “…Ở ngoài hoang dã thì không phạm pháp.”

Cuối cùng, anh cũng miễn cưỡng điều chỉnh lại biểu cảm, tiếp tục nhìn màn hình để gõ biên bản.

Ngón tay trắng trẻo đẹp đẽ của Thập Niên đang hờ hững cầm lấy tách trà.

Y nghiêng đầu, ánh mắt như xuyên qua màn hình máy tính để nhìn vị cảnh sát trẻ tuổi đang tập trung cao độ kia.

“Cảm ơn cậu nhé.” Thập Niên khẽ cười một tiếng, một nụ cười ấm áp và mềm mại, “Cuối tuần rồi mà còn phải chạy đến cứu tôi.”

“…” Tần Vô Vị không để lộ cảm xúc, tiếp tục hỏi: “Nói chi tiết xem anh đã đánh nhau với sư tử thế nào…”

Thập Niên: “?”

“Không phải.” Biểu cảm như mặt nạ của Tần Vô Vị thoáng xuất hiện một vết nứt, vành tai anh lặng lẽ đỏ lên: “…Tôi nói là, nói chi tiết xem anh đã đánh nhau với bảy tám tên nghi phạm đó như thế nào.”

“Ồ.” Thập Niên cười dịu dàng, đôi mắt cong cong.

Y thành thật khai báo quá trình hành thiện tích đức của mình.

Lời khai của Thập Niên cũng tương tự như câu trả lời của các nghi phạm sau khi tỉnh lại.

Nghe nói khi tỉnh dậy trong phòng cấp cứu ở bệnh viện, gương mặt bọn chúng hiện lên vẻ kinh hãi tột độ.

Giống như gặp phải quái vật, bọn chúng chưa kịp phản ứng gì đã bị đánh gục hết rồi.

Hơn nữa, người đó ra tay cực kỳ nhanh nhẹn và chuẩn xác, đòn nào đòn nấy đánh vào chỗ hiểm. Bọn nghi phạm còn tưởng rằng đó là đặc công.

Thực ra, sự thật chỉ đơn giản là vì Thập Niên quá am hiểu cấu tạo cơ thể người. Y biết cách hiệu quả nhất để nhanh chóng hạ gục đối phương.

Dù sao đối phương cũng có tám người, một mình y địch tám, không thể cứ thế xông lên đối đầu trực diện được, đành phải xử lý từng tên một mà thôi.

Chỉ có điều, cái “xử lý từng tên một” này trong mắt đối phương thì biến thành… cứ một tên xông lên là một tên gục xuống.

Bọn chúng còn chẳng kịp nhìn rõ người thanh niên trông nhã nhặn, hiền hoà ấy đã ra tay như thế nào.

Tóm lại là toàn bộ quá trình không quá một phút, tám tên đều đổ gục ngay tại chỗ.

Sau khi tỉnh lại, bọn chúng còn tưởng mình đã nhìn thấy quỷ dữ. Cả bọn sợ quá, vội vàng sà vào vòng tay của các đồng chí cảnh sát, ngoan ngoãn cúi đầu nhận tội.

Nghe đồng đội thông báo tình hình ở bệnh viện, biểu cảm trên mặt Tần Vô Vị trông vô cùng phức tạp.

Thập Niên vẫn đang ở trong phòng nghỉ.

Sau khi về đồn, Tần Vô Vị đã kiểm tra y một lượt từ trên xuống dưới, từ trong ra ngoài, xác nhận xem y có bị thương hay không.

Sau một hồi kiểm tra thì đã xác nhận được rồi.

Nếu bắt buộc phải nói là có vết thương thì đó chỉ có thể là… bàn tay.

Chắc là do lúc ra đòn quá mạnh, mu bàn tay phải của Thập Niên, chỗ khớp xương nhô ra hơi ửng đỏ một chút.

Ừ đúng rồi đó, chỉ là hơi… ửng đỏ thôi.

Da còn chẳng trầy lấy một vết kia kìa.

Tần Vô Vị nhớ lại lời mô tả của đồng nghiệp về mức độ thương tích của các nghi phạm… anh bỗng thấy sống lưng lạnh toát.

Sức chiến đấu thật đáng sợ!

May mà đối phương là người tốt…

Nhưng bình thường người tốt có đi đánh nhau với sư tử trên thảo nguyên không nhỉ?

…Con sư tử kia đáng thương thật.

Tần Vô Vị không kìm được lòng tò mò, muốn biết rốt cuộc Thập Niên đã đánh nhau với sư tử thế nào.

Biểu cảm lạnh lùng như mặt nạ lại bắt đầu lung lay.

…Nhưng nói gì thì nói, vị công dân nhiệt tình này không bị thương là tốt rồi.

Tiếp theo chính là phần khen thưởng.

“À, không cần đâu.” Thập Niên vừa nghe thấy có khen thưởng là lập tức xua tay, “Tôi chỉ tình cờ đi ngang qua thôi, đâu có cố tình đến đó để cứu người.”

“Cái này người ta gọi là hăng hái làm việc nghĩa.” Tần Vô Vị thản nhiên giải thích: “Theo quy định của cảnh sát, chúng tôi cần biểu dương những công dân nhiệt tình như anh.”

“Hửm.” Thập Niên ra vẻ suy nghĩ, chống cằm nhìn anh chằm chằm.

“Đúng rồi. Trả lại máy ảnh cho anh này.” Tần Vô Vị lấy ra một chiếc túi đựng vật chứng, nhẹ nhàng đặt lên bàn.

Đó là chiếc máy ảnh cơ của Thập Niên.

“Bên phía các cậu không cần lấy bằng chứng à? Có khi bên trong vẫn còn những bức ảnh khác có thể làm bằng chứng được đấy.” Thập Niên nói.

“Chúng tôi đã mang cuộn phim đi rửa rồi, tạm trả cái máy cho anh trước.” Tần Vô Vị dừng lại một chút rồi nói thêm: “Nhưng mà chắc chúng tôi không trả phần phim dư lại được. Phim bao nhiêu tiền? Để tôi mua cuộn mới cho anh.”

Thời buổi này, hiếm lắm mới gặp loại máy cơ thuần như thế.

Ngoài những người đam mê nhiếp ảnh ra, ít ai còn dùng đến máy ảnh, thậm chí là máy kỹ thuật số cũng ít dùng, mọi người đều đã quen với việc chụp ảnh bằng điện thoại.

Tần Vô Vị còn chẳng nhớ nổi đã bao nhiêu năm rồi anh không nhìn thấy loại phim cuộn ấy.

Tuy anh không biết giá cụ thể nhưng dễ hiểu thôi, vật hiếm thì quý.

Cái máy ảnh cơ đó nặng trịch, cầm lên rất có cảm giác.

Loại phim chuyên dụng đi kèm chắc chắn cũng không hề rẻ.

Không thể để công dân nhiệt tình cung cấp bằng chứng phải tự bỏ tiền túi ra được. Tuy không trả lại phim được nhưng thanh toán tiền cho người ta thì vẫn có thể.

“Được thôi.” Thập Niên cũng không từ chối, y nhanh nhẹn lấy điện thoại ra.

Tần Vô Vị chuyển khoản cho y.

Anh vừa nhấn nút xác nhận chuyển khoản thì ngay sau đó, Thập Niên cũng bấm nút nhận tiền.

Tần Vô Vị định đặt điện thoại xuống thì bất chợt, trên màn hình lại hiện ra một dòng tin nhắn.

“Cảm ơn nhé, anh cảnh sát ^^”

Trong lòng Tần Vô Vị bỗng dấy lên một cảm xúc khó tả.

Anh ngẩng đầu lên, vừa khéo đối diện với ánh mắt của Thập Niên.

Thập Niên cũng vừa đặt điện thoại xuống.

Đôi mắt dịu dàng và sáng ngời đang mỉm cười với anh. Trong lòng Tần Vô Vị vẫn vang vọng câu nói “Anh cảnh sát”, cái xưng hô kỳ kỳ quái quái, không sao quên được.

…Thôi kệ, ít nhất Thập Niên không nói từ đó thẳng mặt anh.

Ít nhất là không gọi trong đồn cảnh sát.

Tần Vô Vị không kìm được mà đưa tay lên day day huyệt thái dương đang hơi nhảy dựng, trong lòng bỗng trỗi dậy một loại cảm xúc… chưa từng có.

Ban nãy lúc lập biên bản, anh đã xem qua chứng minh thư của Thập Niên, biết được tên họ và tuổi tác của y.

Thập Niên lớn hơn anh hai tuổi, cũng là người ở thành phố này.

Từ nhỏ y đã hứng thú với động vật hoang dã, lớn lên thì trở thành nhiếp ảnh gia động vật chuyên nghiệp. Tần Vô Vị lén tra cứu trên mạng thì thấy Thập Niên là một nhân vật tầm cỡ trong giới, được bao người tôn sùng.

Còn con “mèo quầng thâm đứng thẳng” mà Thập Niên dùng làm ảnh đại diện cũng không phải là mèo. Đó là chồn Meerkat, một loài vật sống trên những đồng bằng sa mạc mở, thích đứng thẳng người, lúc đứng thì hai cái chi trước nhỏ xíu sẽ thu lại như đôi tay, phía sau dùng đuôi để chống xuống đất.

…Khá là đáng yêu.

Sau khi Tần Vô Vị bấm xem hình đại diện của Thập Niên, anh lập tức tưởng tượng ra cảnh lúc chụp con Meerkat đó, Thập Niên hẳn đã ôm máy ảnh nằm bò trong bụi cỏ.

…Vậy thì chuyện đánh nhau với sư tử là thế nào nhỉ…

Tần Vô Vị chầm chậm chớp mắt, chiếc mặt nạ lạnh lùng hơi nứt ra.

Anh quay người, buông một câu: “Anh có thể đi được rồi.” rồi định rời đi trước.

“Đợi đã, cảnh sát Tần.”

Một cách xưng hô rất nghiêm chính, dù gì cũng đang trong đồn cảnh sát.

Tần Vô Vị quay người lại, thấy Thập Niên đứng dậy đi về phía mình.

“Gì thế?” Tần Vô Vị hỏi: “Còn chuyện gì nữa sao?”

“Cậu đã nói là muốn khen thưởng cho tôi mà? Tiền thưởng hay bằng khen gì đó thì thôi đi.” Thập Niên nói.

“Vậy thì sao?” Tần Vô Vị thắc mắc nhìn y.

“Hôm nay cậu… nghỉ làm à?” Thập Niên nhìn xuống chiếc áo sơ mi thường phục Tần Vô Vị khoác trên người.

Đầu xuân, trời đã gần trưa.

Ánh nắng nhạt nhoà ấm áp sưởi ấm cả căn phòng. Gió mùa ôn hòa mang theo hương hoa cỏ thoang thoảng.

“Ừm. Nghỉ.” Tần Vô Vị nhìn y, trái tim bỗng đập chậm lại một nhịp.

“Vậy, cậu có thể mời công dân nhiệt tình này một bữa cơm được không?”

Thập Niên cười rộ lên.

Ấm áp và mềm mại.

Giống như một áng mây được mặt trời sưởi ấm rơi xuống từ trên cao.

“Coi như là khen thưởng đi. Khi nào về thì cậu có thể báo cáo lại với đội để thanh toán sau mà.”

Thanh toán…

Ừm, không cần phải kêu đội hình sự trả tiền lại đâu.

Cứ coi như anh mời Thập Niên một bữa vậy.

“Được thôi.”

Tần Vô Vị gật đầu. Anh in biên bản trên máy tính ra rồi đưa cho Thập Niên ký tên.

“Anh ở đây đợi tôi một lát.”

Tần Vô Vị cầm bản biên bản sang phòng bên cạnh giao cho đồng nghiệp, trước khi ra khỏi cửa anh để lại một câu:

“Nghĩ xem lát nữa mình ăn gì đi.”

“Được.”

Thập Niên lại ngồi xuống sofa.

Y nghiêng đầu, đôi mắt cong lên.

Bóng lưng chính trực của anh cảnh sát trẻ lướt qua khung cửa sổ.

Ngón tay Thập Niên khẽ cử động.

Y phải cố gắng lắm mới kìm nén được thôi thúc muốn nâng máy ảnh lên bắt trọn khoảnh khắc này.

Lời tác giả:

Anh ấy sẽ luôn bị thu hút bởi sự chính trực và dịu dàng.

Mà những người dịu dàng, chính trực cũng sẽ bị anh thu hút.

Chú thích:

[1] Về cách xưng hô giữa Thập Niên và Tần Vô Vị:

Thập Niên gọi Tần Vô Vị là [anh cảnh sát] do ảnh thích trêu Tần Vô Vị thôi nha, không phải do Tần Vô Vị lớn tuổi hơn đâu. Thập Niên vẫn lớn hơn Tần Vô Vị nên mình vẫn giữ xưng hô [Tôi – cậu] như cũ nhé.

Ảnh gọi trêu theo dạng cảnh sát “ca ca” đồ đó =))))