Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu - Chương 1277
topicCô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu - Chương 1277 :"Nhiều nhất là bốn phút".
Lúc này bỗng có người gõ cửa phòng.
Sau đó một người đàn ông có làn da ngăm đen đẩy cửa bước vào.
Vóc dáng của hắn rất cao lớn.
Hắn đứng ở cửa sừng sững như một bức tường.
Dáng người hắn cho thể che khuất tầm nhìn của những người khác.
Hắn dùng tiếng anh nói với Aurora một câu.
"Cô chủ, thám tử chúng ta sắp xếp ở bên ngoài báo lại".
"Lý Phong đang lái xe máy đến đây".
"Năm phút nữa sẽ tới nơi".
Aurora nở nụ cười.
Cười khẩy.
Ánh mắt cô ta khinh khỉnh, khóe miệng nhếch lên khinh thường.
Trong mắt Aurora, đàn ông trên đời này chỉ là người hầu cho phụ nữ mà thôi.
Nếu không phải vì nhu cầu sinh đẻ thì đàn ông cũng không cần tồn tại.
Aurora từ từ đứng lên.
Cô ta thâm tình liếc nhìn Hứa Mộc Tình một cái, sau đó bước về phía tên đàn ông cao lớn như bức tường.
"Mark, nói cho đàn em của cậu".
"Công chúa của tôi, nữ thần của tôi sắp tỉnh rồi".
"Trước khi em ấy tỉnh thì đừng chơi chết Lý Phong".
Mark cười lớn.
"Cô chủ cứ yên tâm. Tôi sẽ bảo đám đàn em nhẹ tay".
"Chắc chắn sẽ không chơi chết con khỉ da vàng này".
Vẻ mặt Mark tràn đầy tự tin.
Hắn xoay người, "rầm rầm rầm" bước về phía boong tàu.
Mark vừa bước tới boong tàu, không tới hai phút, bỗng nhìn thấy một chuỗi bóng đen chạy như bay tới.
Một người nước ngoài tóc vàng đứng trên boong tàu khẽ nhíu mày.
Hắn ta chỉ vào bóng đen nói: "Cái gì thế?"
Mark cầm kính viễn vọng nhìn, bỗng cười to.
"Anh em đâu, có đồ chơi đưa đến tận cửa rồi".
Chương 523: Cuối cùng ai mới là đồ chơi
Mark vừa dứt lời thì đột nhiên có một chiếc xe container lái đến bãi đất trống bên cạnh du thuyền.
Chắn ngang lối vào của du thuyền.
Trên xe có bốn người nước ngoài tóc vàng bước xuống.
Cả bốn người này đều có cơ bắp cường tráng.
Bọn họ vừa lao vun vút về phía chiếc xe mô tô, tay nắm chặt, miệng cười tươi.
Nụ cười của kẻ chiến thắng.
Bởi vì giờ phút này bọn chúng sẽ giẫm chân lên đầu của kẻ địch.
Vẻ mặt tươi cười của những tên cướp.
Bởi vì đối thủ của bọn chúng là một đám yếu như sên.
Tất cả của cải của đối thủ sẽ thuộc về bọn chúng.
Trong mắt chúng, tất cả mọi người của đất nước này đều yếu như một con khỉ gầy.
Trên bến tàu, một tên đầu trọc hỏi Mark.
"Đại ca, anh cảm thấy bốn anh em Blair mất bao lâu để đánh cho cái thằng khỉ da vàng này bò lăn bò càng ra đất?"
Mark dựa vào rào chắn trên du thuyền, vẻ mặt nhàn nhã.
Hắn xòe một bàn tay.
Nhưng ngập ngừng một lát lại rụt ngón tay cái về.
"Nhiều nhất là bốn phút".
Mark vừa nói xong, Lý Phong lái xe phân khối lớn như bay đến, lao thẳng vào bến tàu.
"Vút!"
Sau đó một người đàn ông có làn da ngăm đen đẩy cửa bước vào.
Vóc dáng của hắn rất cao lớn.
Hắn đứng ở cửa sừng sững như một bức tường.
Dáng người hắn cho thể che khuất tầm nhìn của những người khác.
Hắn dùng tiếng anh nói với Aurora một câu.
"Cô chủ, thám tử chúng ta sắp xếp ở bên ngoài báo lại".
"Lý Phong đang lái xe máy đến đây".
"Năm phút nữa sẽ tới nơi".
Aurora nở nụ cười.
Cười khẩy.
Ánh mắt cô ta khinh khỉnh, khóe miệng nhếch lên khinh thường.
Trong mắt Aurora, đàn ông trên đời này chỉ là người hầu cho phụ nữ mà thôi.
Nếu không phải vì nhu cầu sinh đẻ thì đàn ông cũng không cần tồn tại.
Aurora từ từ đứng lên.
Cô ta thâm tình liếc nhìn Hứa Mộc Tình một cái, sau đó bước về phía tên đàn ông cao lớn như bức tường.
"Mark, nói cho đàn em của cậu".
"Công chúa của tôi, nữ thần của tôi sắp tỉnh rồi".
"Trước khi em ấy tỉnh thì đừng chơi chết Lý Phong".
Mark cười lớn.
"Cô chủ cứ yên tâm. Tôi sẽ bảo đám đàn em nhẹ tay".
"Chắc chắn sẽ không chơi chết con khỉ da vàng này".
Vẻ mặt Mark tràn đầy tự tin.
Hắn xoay người, "rầm rầm rầm" bước về phía boong tàu.
Mark vừa bước tới boong tàu, không tới hai phút, bỗng nhìn thấy một chuỗi bóng đen chạy như bay tới.
Một người nước ngoài tóc vàng đứng trên boong tàu khẽ nhíu mày.
Hắn ta chỉ vào bóng đen nói: "Cái gì thế?"
Mark cầm kính viễn vọng nhìn, bỗng cười to.
"Anh em đâu, có đồ chơi đưa đến tận cửa rồi".
Chương 523: Cuối cùng ai mới là đồ chơi
Mark vừa dứt lời thì đột nhiên có một chiếc xe container lái đến bãi đất trống bên cạnh du thuyền.
Chắn ngang lối vào của du thuyền.
Trên xe có bốn người nước ngoài tóc vàng bước xuống.
Cả bốn người này đều có cơ bắp cường tráng.
Bọn họ vừa lao vun vút về phía chiếc xe mô tô, tay nắm chặt, miệng cười tươi.
Nụ cười của kẻ chiến thắng.
Bởi vì giờ phút này bọn chúng sẽ giẫm chân lên đầu của kẻ địch.
Vẻ mặt tươi cười của những tên cướp.
Bởi vì đối thủ của bọn chúng là một đám yếu như sên.
Tất cả của cải của đối thủ sẽ thuộc về bọn chúng.
Trong mắt chúng, tất cả mọi người của đất nước này đều yếu như một con khỉ gầy.
Trên bến tàu, một tên đầu trọc hỏi Mark.
"Đại ca, anh cảm thấy bốn anh em Blair mất bao lâu để đánh cho cái thằng khỉ da vàng này bò lăn bò càng ra đất?"
Mark dựa vào rào chắn trên du thuyền, vẻ mặt nhàn nhã.
Hắn xòe một bàn tay.
Nhưng ngập ngừng một lát lại rụt ngón tay cái về.
"Nhiều nhất là bốn phút".
Mark vừa nói xong, Lý Phong lái xe phân khối lớn như bay đến, lao thẳng vào bến tàu.
"Vút!"