Thiên La - Chương 205
topicThiên La - Chương 205 :Chiêu Đồ 2
Lâm Phong không cần suy nghĩ liền lắc đầu, một khi tiểu sư tỷ nhìn thấy bộ dáng của Thiên Ảnh Ma Điêu nhất định sẽ cười vào mặt hắn.
- Tiểu Ảnh vừa ăn xong, bây giờ phải nghỉ ngơi.
- Xạo, Thánh Cung chiêu đồ chỉ vừa kết thúc, đệ làm gì có thời gian cho Ảnh Điêu ăn.
Lãnh Phi Dao híp mắt nhìn tên sư đệ của nàng.
- Có phải đệ đã làm gì Ảnh Điêu rồi đúng không?
- Không có.
- Ta không tin, đệ mau lấy ra cho ta xem.
Phong Viêm ngồi bên cạnh thấy vậy liền xen vào.
- Nghe nói Thiên Ảnh Ma Điêu là bá chủ trên không, ta cũng muốn xem qua một chút.
- Được rồi, mọi người xem thì xem nhưng không được cười đó.
Lâm Phong mở thú châu thả Thiên Ảnh Ma Điêu ra bên ngoài, một con hắc kê lông xù chầm chậm bước ra, đôi mắt to tròn nhìn đám người xung quanh một vòng rồi cuối cùng dừng lại trên người Lâm Phong.
- Éc… éc…
Thiên Ảnh Ma Điêu vừa tỉnh ngủ nên phải mất một lúc mới nhận ra tên nào là chủ nhân của nó, Ảnh Điêu vừa chạy vừa hét nhào vào người Lâm Phong.
Phong Viêm nhìn con vật đen thui trong lòng tên sư đệ, nhịn không được hỏi.
- Đây thật sự là Thiên Ảnh Ma Điêu?
- Nó đó.
Lúc Lâm Phong đấu giá Thiên Ảnh Ma Điêu thì Phong Viêm cũng có mặt bên cạnh, hình như đầu yêu sủng này so với lúc trước có vài phần khác biệt.
Lãnh Phi Dao từng gặp qua Thiên Ảnh Ma Điêu phiên bản thu nhỏ nhưng bây giờ nhìn lại nàng hoàn toàn không nhận ra.
- Tiểu Phong tử, sao nó lại đen thui thế này?
- Chuyện cũ nghĩ lại mà kinh.
Lâm Phong vừa dứt lời thì Phi Dao đã bước tới bên cạnh, muốn bắt lấy Thiên Ảnh Ma Điêu quan sát, Ảnh Điêu cảm giác có tu sĩ tiếp cận, nó hét lớn một tiếng, uy áp khủng bố đẩy Phi Dao liên tục lui lại.
Sau khi Thiên Ảnh Ma Điêu đột phá huyết mạch, dã tính bên trong cơ thể cũng bành trướng, ngoại trừ Lâm Phong thì không ai có thể động vào.
- La cái gì mà la.
Lâm Phong cầm lấy một đôi đũa gõ lên đầu Thiên Ảnh Ma Điêu, hắn dùng đầu đũa chỉ về phía tiểu sư tỷ.
- Đây là sư tỷ của ta, không được vô lễ.
- Éc.
Hắn chỉ tiếp về phía Hàn Băng.
- Đây là lão… cũng là sư tỷ của ta, sau này gặp được phải cuối chào, biết chưa?
- Éc.
- Bên đó là sư huynh của ta.
- Éc.
- …
Lâm Phong lần lượt giới thiệu từng người, Thiên Ảnh Ma Điêu liên tục gật đầu tỏ vẻ đã hiểu.
Lãnh Phi Dao bị Thiên Ảnh Ma Điêu dọa một lần đã không còn manh động như trước, nàng cẩn thận nhìn đầu hắc điêu trước mặt.
- Nó thật sự hiểu lời của đệ nói sao?
Lâm Phong gõ lên đầu Ảnh Điêu một cái.
- Mau tham kiến sư tỷ.
- Éc.
Thiên Ảnh Ma Điêu hướng về phía Phi Dao gật đầu, bộ dáng như gà mổ thóc, Lãnh Phi Dao cẩn thận bước tới, ngọc thủ nhẹ nhàng ôm lấy Ảnh Điêu, cảm giác mềm mịn ấm áp vô cùng dễ chịu, so với lúc trước còn tốt hơn.
- Oa… thật dễ chịu, cảm giác còn tốt hơn nữ y thượng hạng.
Lâm Phong nhìn vẻ mặt yêu thích của tiểu sư tỷ, ánh mắt lóe lên, hắn chợt mở lời.
- Đệ nghe nói dùng yêu vũ làm y phục rất tốt, tỷ có muốn làm thử vài bộ không, mỗi sợi yêu vũ đệ chỉ lấy 100 khối trung phẩm linh thạch.
- Éc éc…
- Ngươi yên tâm, ta sẽ không vặt lông của ngươi.
-Éc…
Lãnh Phi Dao khẽ vuốt bộ lông đen mượt của Thiên Ảnh Ma Điêu, cảm giác thật sự rất tốt làm cho nàng không muốn rời tay.
- Bây giờ ngươi vẫn chưa đủ lông đủ cánh, đợi ngươi lớn thêm chút nữa vậy.
- Éc éc éc…
- Hì hì… ta đùa đó.
Phong Viêm ngồi một bên nhìn con chim đen thui trong lòng Phi Dao, ánh mắt suy tư, theo hắn biết thì yêu thú hiểu tiếng người đều là loại có huyết mạch cao cấp.
- Sư đệ, đầu yêu thú này của đệ xem ra không đơn giản.
- Đương nhiên.
Lâm Phong mỉm cười đắc ý, thứ mà hắn nhìn trúng sao có thể là phàm vật được.
Lãnh Phi Dao ôm Ảnh Điêu một lúc thì cảm thấy hơi đói, nãy giờ nàng vẫn chưa ăn được bao nhiêu, ánh mắt nàng nhìn qua vị sư tỷ bên cạnh.
- Tuệ Vân sư tỷ có muốn ôm thử không? Cảm giác rất tốt đó.
- Cũng được.
Tuệ Vân tiếp nhận Thiên Ảnh Ma Điêu từ trong tay Phi Dao rồi ôm vào lòng, đúng như lời sư muội nói, lông của Ảnh Điêu thật sự rất mềm mịn.
Hai tên nam nhân đang càn quét thức ăn chợt dừng lại, cả hai cùng nhìn về phía Thiên Ảnh Ma Điêu đang nhắm mắt hưởng thụ sự vuốt ve của Tuệ Vân.
Ánh mắt Phong Viêm vô cùng dọa người, hắn theo đuổi Tuệ Vân lâu như vậy mà chỉ chạm vào ngọc thủ của nàng được hai lần, những nơi trọng yếu hoàn toàn không được phép tiếp cận, vậy mà con chim đen thui này lại dám xông vào cấm địa.
Lâm Phong nhìn Thiên Ảnh Ma Điêu trong lòng sư tỷ sau đó lại nhìn qua Hàn Băng ngồi bên cạnh, trong đầu lóe lên ý tưởng liền bàn bạc với lão đầu.
- Lão đầu có ở đó không? Alo…
- Chuyện gì?
- Lão có loại thuật pháp nào giúp ta biến thành yêu thú không?
Lão đầu trầm mặc, mấy chục năm trước đúng là có loại thuật pháp giúp tu sĩ biến thành hình dáng của yêu thú nhưng đã thất truyền từ lâu.
- Thuật pháp thì không có nhưng đan dược thì lão phu biết một loại, tiểu tử ngươi muốn lấy không?
- Có loại đan dược như vậy sao?
- Loại đan dược này có tên gọi là Xuân Hương Loạn Dã, đảm bảo khi tiểu tử ngươi dùng xong sẽ biến thành cầm thú.
- Lão nhớ mặt ta đó.
Hai thanh niên vừa ăn vừa trừng mắt nhìn đầu yêu cầm trong lòng Tuệ Vân, lần đầu tiên trong đời bọn họ cảm giác bản thân còn không bằng cầm thú.
Tuệ Vân bị hai tên bên cạnh nhìn một lúc cảm giác có chút không tự nhiên, nàng nhìn qua Hàn Băng.
- Hàn Băng, có muốn sờ thử không?
- Không được.
Lâm Phong lập tức chạy tới ôm lấy Thiên Ảnh Ma Điêu, tiện nghi của lão bà hắn sao có thể để con chim đen thui này chiếm trước được.
Sáng hôm sau, Thánh Cung chiêu đồ tiếp tục tiến về thành trì tiếp theo, hơn một nửa đoạn đường trôi qua vô cùng thuận lợi, thật ra thì ngoài Ma Giáo ra không một thế lực nào trên đại lục muốn động tới Thánh Cung.
Lâm Phong vừa vào thành liền hướng về phía Vạn Bảo Các chạy đi, đây chính là thói quen của hắn, mỗi khi đến một thành trì hắn sẽ chạy tới Vạn Bảo Các để tìm kiếm vài thứ.
Đầu tiên là mảnh vỡ Hộ Thần Giáp, chỉ cần tìm được một nửa số mảnh của Hộ Thần Giáp thì lão đầu sẽ giúp hắn khôi phục bảo giáp, tuy không thể đạt đến cấp độ thần khí như ban đầu nhưng có thể luyện thành thiên cấp bảo giáp.
Lần trước tiến vào bảo khố của U Minh Thánh Cung, lão đầu đã tìm được vài mảnh Hộ Thần Giáp ở tầng thứ 3, nếu tính luôn số mảnh Lâm Phong đang có thì tổng cộng được 36 mảnh, trong đó có 12 mảnh thiên văn.
Tiếp theo là thông tin về Thượng Cổ Chiến Trường, sau đó là để lão đầu điên cuồng mua vài thứ mà lão cho là cần thiết, cuối cùng là mua yêu đan cho Thiên Ảnh Ma Điêu.
Lâm Phong đi tới chỗ giao dịch đan dược, hắn lấy ra một cái kim bài cùng với năm bình đan dược tiến hành giao dịch.
Nữ tử vừa nhìn thấy y phục trên người Lâm Phong liền dẫn hắn đi thẳng đến chỗ của quản lý, trên đường đi, nữ tử thỉnh thoảng liếc nhìn thanh niên bên cạnh, ánh mắt tràn đầy mị ý làm cho tâm hồn thuần khiết của tên nào đó luôn đặt trong tình trạng báo động.
=======
- Đọc giả có thể ủng hộ truyện thông qua STK: 6321205441928 (Agribank)
- Chúc các đạo hữu đọc truyện vui vẻ!!!