Dung Túng Em Kiêu Kỳ - Thất Dư Vụ - Chương 49

topic

Dung Túng Em Kiêu Kỳ - Thất Dư Vụ - Chương 49 :Đây không phải là ảo giác chứ?!

Sau tiết Lập Đông, nhiệt độ ở Kinh Triệu giảm mạnh. Tuần thứ hai sau khi Tạ Thanh Từ trở về, dự báo thời tiết đã xuất hiện dấu hiệu tuyết rơi sắp tới.

Trong nhóm chat của trường, mấy bạn sinh viên miền Nam là kích động nhất, bảo đã đặt mua sẵn dụng cụ đắp người tuyết, vạn sự đã sẵn sàng, chỉ chờ tuyết đầu mùa về.

Kha Mông tỏ vẻ không thể hiểu nổi sự kích động này của họ. Vừa lạnh vừa gió to, bão tuyết mịt mù, mấy người còn phải dậy sớm đi học như họ trông thảm hại hơn nhiều.

“Phiên bản thực tế của ‘Tống Đông Dương Mã Sinh tự’ chắc cũng chỉ đến thế này là cùng.” Kha Mông vừa nói vừa quấn chăn bông co ro bên lò sưởi, lẩm nhẩm học thuộc lịch sử mỹ thuật.

Sắp đến cuối kỳ, một số môn học đã bắt đầu rục rịch thi cử.

Đoạn Tư Dư thò đầu ra khỏi chăn, phản bác: “Không giống đâu, người ta ít ra còn có ‘thùng canh tưới ốc’ tớ đây là mệnh khổ thuần túy.”

Kha Mông ngửa mặt lên trời than khóc, kéo khẩu trang xuống, rút tờ khăn giấy hỉ mũi: “Thế thì càng thảm hơn.”

Nói rồi, cô nàng ném cục giấy vo tròn vào thùng rác hình đám mây trắng đã đầy quá nửa bên cạnh.

Mấy hôm trước trời trở lạnh, Kha Mông rất không biết lượng sức mình mà diện váy ngắn, kết quả là dính ngay trận cảm cúm đầu tiên sau tiết Lập Đông.

“Người ta có combo bốn món mùa đông, tớ thì có combo cảm cúm mùa đông.”

Nhìn thế này đúng là thảm càng thêm thảm.

Đoạn Tư Dư trèo xuống giường đi uống nước: “Cậu bị mấy ngày rồi đấy, không uống thuốc đi, lây sang tớ với A Từ bây giờ.”

Nói xong còn làm bộ lo sợ tránh xa ra một chút.

Kha Mông “Hứ” một tiếng: “Đau lòng quá đi mất, tình cảm ba năm sụp đổ chỉ vì một trận cảm cúm! Tớ đeo khẩu trang rồi mà! Vẫn là A Từ tốt nhất, thế này mà vẫn chịu ngồi chung bàn với tớ.”

Tạ Thanh Từ đang ngồi đọc sách bên cạnh, nghe vậy cười một tiếng, trêu: “Đâu có, tớ cũng hơi sợ đấy chứ.”

Dứt lời, Đoạn Tư Dư bật cười ha hả. Kha Mông hừ một tiếng, đi lục lọi hòm thuốc cá nhân: “Đợi bổn cung uống thuốc xong, mai khỏi bệnh cho các người xem!”

“Á? Tuyết rơi rồi kìa!” Đoạn Tư Dư rót nước xong, đang định ngồi xuống bàn thì ngẩng lên thấy những bông tuyết bay bay ngoài cửa sổ ban công.

Trong phòng bật lò sưởi, cửa kính đọng hơi nước mờ mịt. Cô nàng đi tới lau một đường, nhìn ra khung cảnh bên ngoài.

Trời xám xịt, gió lạnh rít gào, tuyết trắng lả tả rơi xuống từ không trung.

Tuy là người miền Bắc đã quá quen với cảnh này, nhưng ai nấy đều không khỏi vui sướng vì trận tuyết đầu mùa đến đúng hẹn.

Tạ Thanh Từ nghe tiếng ngẩng đầu lên khỏi trang sách, cũng quay sang nhìn.

Vệt nước ngưng tụ chảy dài trên mặt kính vừa lau, phản chiếu ánh tuyết lấp lánh bên ngoài.

Tuyết rơi ngày càng dày.

Kha Mông nhét hai cục giấy vào mũi, vừa thở bằng miệng vừa nói giọng nghẹt mũi: “Nhanh lên! Lấy iPad ra đây, trẫm muốn cày lại ‘Goblin’ lần thứ N!”

Hoàn toàn quên béng cái vẻ khinh thường lúc nãy khi chê bai mấy bạn miền Nam chưa trải sự đời.

Đoạn Tư Dư đứng bên cửa sổ ngắm tuyết một lúc rồi quay lại: “Hôm nay thứ Sáu đấy, hay là chúng mình ra ngoài ăn bữa cơm đi?”

Kha Mông dừng tay đang dọn dẹp đống sách vở bừa bộn: “Duyệt, tớ đồng ý, đi ăn thịt nướng! Uống thêm tí rượu soju nữa thì tuyệt cú mèo!”

Là fan cứng phim Hàn, dù hay chê bai nhưng đứng trước mùa lãng mạn được phim ảnh tô vẽ này, cô nàng vẫn muốn có chút nghi thức tương ứng.

Đoạn Tư Dư ra dấu OK: “Để tớ đặt bàn ngay đây.”

Nói xong, sực nhớ đến một nhân vật đặc biệt ở đây, cô nàng ngẩng lên hỏi: “A Từ, hôm nay chồng cậu có đến tìm cậu không?”

Nếu nhớ không nhầm thì trước đây cuối tuần nào anh cũng đến, nhưng dạo này hình như ít thấy Tạ Thanh Từ đi chơi cuối tuần.

Tạ Thanh Từ cười lắc đầu: “Anh ấy đi công tác rồi, dạo này không về đâu.”

Ngày cô rời Cảng Đảo, Lương Kinh Trạc cũng bay sang Châu Âu công tác, anh nói là mảng dự án bên đó gặp chút trục trặc, chưa biết bao giờ xong nhưng dự kiến sẽ không nhanh được.

Kha Mông thất vọng thở dài thườn thượt: “Đây là nỗi khổ khi lấy chồng doanh nhân thành đạt lớn tuổi sao? Không đi công tác thì cũng đang trên đường đi công tác, gặp mặt toàn phải dựa vào vận may à?”

Tạ Thanh Từ thì thấy cũng bình thường. Mấy ngày nay họ vẫn duy trì tần suất gọi điện ba ngày một lần, thỉnh thoảng nhắn vài tin hỏi thăm.

Tuy phần lớn thời gian qua điện thoại chẳng có chuyện gì để nói, hoặc vừa nói được vài câu anh lại phải cúp máy đi làm việc, nhưng cô thấy thế cũng ổn, rất hài hòa tự nhiên.

“Thì người ta đang bàn dự án trăm tỷ mà lị.” Đoạn Tư Dư quay đầu lại, buông một câu chân lý.

Kha Mông khựng lại: “Thế thì hình như cũng chấp nhận được, còn nỗi khổ này nữa không? Tôi nguyện chịu khổ thay cho hàng vạn thiếu nữ, cứ phạt một mình tôi là được.”

“……”

Hôm nay nhân dịp tuyết đầu mùa, các nhà hàng quanh trường đều chật kín chỗ. Cũng may Đoạn Tư Dư nhanh tay đặt trước nên ba cô nàng trở thành nhóm khách may mắn đầu tiên được vào ăn.

Quán thịt nướng kiểu Hàn, loa trong quán phát hết bài nhạc phim này đến bài nhạc phim khác, trên tường dán đầy poster phim.

Vì muốn uống rượu soju nên Kha Mông quyết định không uống thuốc cảm nữa.

Tạ Thanh Từ không biết uống rượu, cô xin thua, uống nước ngọt là được rồi.

Kha Mông nói rượu soju nhẹ hều, uống ít không sao đâu.

“Yên tâm, say rồi bọn tớ sẽ cõng cậu về ký túc xá.” Thấy Tạ Thanh Từ do dự, Đoạn Tư Dư cũng hùa vào thuyết phục, “Hay là chồng cậu cấm cậu uống rượu?”

Cái đó thì không đến mức, Lương Kinh Trạc không quản mấy chuyện này.

Chỗ ngồi của họ sát cửa sổ, khung cửa sổ màu đen chia ô kính thành từng mảng nhỏ, treo đầy đèn dây tóc vàng ấm áp, bên ngoài tuyết bay lả tả, quả thực rất hợp cảnh.

Tạ Thanh Từ đẩy chiếc chén thủy tinh nhỏ trước mặt ra: “Thế uống một chút vậy.”

Vị rượu soju hơi là lạ, không dễ uống lắm. Kha Mông gọi loại vị hoa quả, hơi ngọt, dễ uống hơn chút.

Bình thường khi uống rượu vang Tạ Thanh Từ cũng say, nên uống xong ly thứ hai cô đã che miệng ly lại, bảo mình không uống nổi nữa, uống nữa là đi không nổi về đâu.

Mới thế mà cô đã bắt đầu thấy hơi chóng mặt rồi.

Kha Mông và Đoạn Tư Dư nhìn khuôn mặt hơi ửng hồng của cô, cũng không ép nữa, họ cười nói cô đáng yêu, rồi giơ một ngón tay lên hỏi: “Đây là mấy?”

Tạ Thanh Từ cũng chưa say đến mức đó, cố tình trêu lại: “Hai.”

Hai người cười ha hả, toi rồi, chuốc A Từ say bí tỉ rồi, “Không được để Lương Kinh Trạc biết nhé, không là anh ấy đến tìm bọn mình tính sổ đấy!”

Tạ Thanh Từ cười, gọi nhân viên phục vụ xin bình nước ấm: “Chắc anh ấy cũng chẳng về kịp đâu.”

Từ Châu Âu bay về thì cô cũng tỉnh rượu rồi.

Kha Mông suy tư một lát, trịnh trọng gật đầu: “Hình như cũng đúng, đã thế thì lát nữa bọn mình đi tăng hai đi!”

Mai là thứ Bảy, tối nay ký túc xá không giới nghiêm, có thể chơi muộn một chút rồi về.

Ra khỏi quán thịt nướng, tuyết vẫn rơi. Kha Mông chỉ giỏi to mồm chứ tửu lượng cũng bình thường, nhìn vạch kẻ đường mà cứ bảo phải đi kiện sở giao thông vì kẻ vạch bị nghiêng.

Dù vậy cô nàng vẫn nhất quyết không chịu về trường, đòi đi hát karaoke. Tối nay chỗ nào cũng đông, may mà Đoạn Tư Dư có bạn làm thêm ở quán karaoke gần đó, có giữ phòng cho, nửa tiếng nữa nhóm khách trước trả phòng dọn dẹp xong là vào được, trong vòng một tiếng họ phải có mặt.

Trên đường bắt taxi đến quán karaoke, Kha Mông lảo đảo, kêu không ổn rồi, sắp nôn, làm bác tài sợ xanh mặt đạp ga phóng vèo vèo.

Cuối cùng cách điểm đến khoảng 50 mét thì tắc đường, ba người đành xuống đi bộ.

Đoạn Tư Dư dìu Kha Mông, bán tín bán nghi: “Cậu định nôn thật đấy à?”

Kha Mông thu lại vẻ say khướt trong một nốt nhạc: “Tớ dọa bác tài đấy, không thấy bác ấy cứ bắt chuyện với A Từ suốt à?”

Từ lúc lên xe, bác tài cứ nhìn ba người qua gương chiếu hậu, ánh mắt dừng lại ở Tạ Thanh Từ hơi lâu, mắt sáng lên, rồi giảm tốc độ, liên tục bắt chuyện với cô.

Hỏi từ tuổi tác đến trường học, rồi hỏi có bạn trai chưa.

Tạ Thanh Từ không ngốc, cô trả lời nửa thật nửa giả cho qua chuyện. Kha Mông chịu không nổi nên mới giả vờ say sắp nôn để giục bác tài đi nhanh.

Không ngờ chiêu này lại hiệu nghiệm phết.

“Tớ quyết định rồi, lấy chuyện hôm nay ra mặc cả với Lương Kinh Trạc, tớ sẽ nói anh ấy đầu tư cho tớ mở quán lẩu gà nước dừa ở trường. Quán kia chán quá, vừa đắt vừa ít, tớ mà mở là tớ chơi khô máu về giá với nó luôn!”

Đoạn Tư Dư cười: “Cậu chưa say đâu, còn biết lôi A Từ ra mặc cả với Lương Kinh Trạc cơ mà.”

Kha Mông tặc lưỡi: “Ai bảo tớ say?”

Nói xong, cảm thấy mu bàn tay lành lạnh, cô nàng ngẩng đầu nhìn trời: “Sao cứt chim bay đầy trời thế này?”

Tạ Thanh Từ: “……”

Đoạn Tư Dư: “……”

Lên thang máy đến tầng quán karaoke, nhóm khách trước vừa rời đi. Bạn của Đoạn Tư Dư đeo thẻ nhân viên đứng sau quầy bar, thấy họ liền cười đón tiếp.

Đoạn Tư Dư giới thiệu: “Bạn cùng phòng tớ, Kha Mông, Tạ Thanh Từ.”

Cô bạn cười gật đầu: “Chào các cậu.”

Kha Mông cười ngây ngô, Tạ Thanh Từ đáp: “Chào cậu.”

Phòng đã đặt xong, còn được giảm giá nhân viên, hát xong thanh toán sau. Phân phó xong xuôi, nhân viên phục vụ dẫn họ vào phòng.

Đi ngang qua đám đông đang đợi ở sảnh, một cô gái đứng bên cạnh lơ đãng liếc qua, sau đó bỗng quay phắt lại nhìn chằm chằm.

Tạ Thanh Từ bị ánh mắt đó thu hút, cô nghiêng đầu nhìn lại.

Cô gái trạc tuổi họ, tóc dài thẳng, gương mặt xinh xắn, ánh mắt nhìn cô có chút dò xét không chắc chắn, như thể quen biết cô vậy.

Cô suy nghĩ một lát, không nhớ ra là ai. Ở trường cũng hay gặp tình huống này, để tránh ngại ngùng khi người ta biết mình mà mình không nhận ra, cô mỉm cười gật đầu chào lại, rồi cùng Đoạn Tư Dư dìu Kha Mông đi theo nhân viên vào phòng.

Chỉnh âm thanh xong xuôi, nhân viên rời đi, lát sau mang rượu và đồ ăn vặt vào, bảo là tặng miễn phí.

Kha Mông khen ngợi bạn của Đoạn Tư Dư hết lời, đã giảm giá còn tặng thêm bao nhiêu đồ.

Tạ Thanh Từ không biết hát lắm, bình thường cô cũng ít nghe nhạc, bài duy nhất cô tự tin cầm mic là bài “I Stay In Love” từng hát trong tiệc chào tân sinh viên.

Kha Mông đã tỉnh rượu đôi chút, tuy là bài thất tình đau khổ nhưng không sao, hôm nay “người có thể kiện sập tòa soạn báo” không có ở đây, muốn hát gì thì hát.

Nói rồi cô ấy ném micro cho Tạ Thanh Từ, bấm chọn bài.

Tạ Thanh Từ chưa chuẩn bị xong thì nhạc dạo đã nổi lên. Cô cầm micro, hít sâu một hơi, điều chỉnh trạng thái khi lời bài hát bắt đầu chạy.

Giọng Tạ Thanh Từ thiên về trong trẻo ngọt ngào, phát âm chuẩn, chỉ đoạn ngân nga mở đầu đã nhập tâm ngay lập tức, hát tình ca buồn mà nghe vẫn thấy lãng mạn. Kha Mông và Đoạn Tư Dư bên cạnh suýt thì giơ lightstick lên cổ vũ như đi xem concert.

“And I keep on telling myself that you’ll come back around.” (Và em vẫn luôn tự nhủ rằng anh sẽ quay trở lại bên em)

“And I try and front like ‘oh well’.” (Và em cố tỏ ra như chẳng có gì)

“Each time you let me down.” (Mỗi khi anh làm em thất vọng)

……

Nốt nhạc cuối cùng dứt, Tạ Thanh Từ từ từ hạ micro xuống.

Hai khán giả bên cạnh vỗ tay nhiệt liệt: “Không thua kém ca sĩ hạng A đâu nhé A Từ, nghe xong tớ yêu cậu mất rồi!”

Thực ra Tạ Thanh Từ hơi hồi hộp, cô cứ lo mình hát sai nhịp, may mà hoàn thành trọn vẹn. Cô thở phào, cười nói: “Thôi, tớ không hát nữa đâu, các cậu hát đi.”

Kha Mông nhận lấy micro: “A Từ, tớ tò mò mãi, trước đây cậu thực sự chưa từng yêu ai sao? Đối tượng mập mờ? Hay người khác giới đặc biệt nào đó?”

Câu hỏi này làm khó Kha Mông đã lâu. Một đại mỹ nữ quyến rũ thế này, kiểu gì chẳng có người theo đuổi, cô không tin là Tạ Thanh Từ chưa từng gặp anh chàng đẹp trai tốt tính nào.

Nhưng hỏi thẳng thì hơi bất lịch sự.

Hôm nay mượn rượu làm càn, không nhịn được nữa, quyết tâm hỏi cho ra lẽ.

Tạ Thanh Từ ngẫm nghĩ vài giây: “Yêu đương thì chưa, trước đây tớ không có ý định đó.”

Chính xác hơn là cô chưa từng nghĩ đến phương diện này. Cô biết ngoại hình mang lại cho mình nhiều thuận lợi, và cũng hiểu những người tiếp cận cô phần lớn cũng vì lý do đó.

“Thực ra tớ… không quan trọng ngoại hình lắm.”

Kết giao với ai cô cũng coi trọng nhân phẩm và tính cách hơn.

Đoạn Tư Dư cũng rất hứng thú với chủ đề này, sán lại gần Kha Mông nghe ngóng.

Trong phòng chỉ còn tiếng nhạc nền không lời. Tạ Thanh Từ nhìn hai khuôn mặt tò mò đang ghé sát vào mình.

Suy nghĩ một chút: “Ừm… hồi cấp ba tớ có ngưỡng mộ một đàn anh khóa trên? Không biết có tính không?”

Cô cảm thấy không hẳn là thích, chỉ là cô thấy người đó rất giỏi, liên tục đứng nhất khối, các cuộc thi lớn nhỏ đều giành giải quán quân.

Hai khuôn mặt hóng hớt trước mặt như bắt được tin giật gân, mắt tròn xoe: “Đẹp trai không? Sau đó thì sao? Hai người có liên lạc không?”

Lúc này hứng thú đào bới chuyện cũ đã vượt qua nỗi sợ “bị kiện”, dù sao Lương Kinh Trạc cũng không ở đây, tám chuyện tí thì làm sao?! Làm sao nào?!!

Tạ Thanh Từ trầm ngâm một lát, gật đầu: “Sau này có gặp lại trong một cuộc thi.”

“Rồi sao nữa?”

Tạ Thanh Từ nhìn hai cặp mắt sáng rực: “Lúc anh ấy tốt nghiệp cấp ba có hỏi tớ định thi đại học ở đâu. Lúc đó tớ lớp 11, đang học ở Thượng Hải, không muốn đi nơi khác nên tớ nói tớ định về Kinh Triệu học đại học. Anh ấy nói vậy hẹn gặp ở Đại học Kinh Triệu.”

“Vãi chưởng!!” Kha Mông không kìm được buột miệng chửi thề, “Thế chẳng phải là trường mình sao? Hơn chúng mình một khóa, nghĩa là giờ đang năm 4? Là ai thế?!!”

Tạ Thanh Từ cười giải thích: “Không ở trong nước đâu, năm 3 thì anh ấy đã đi du học trao đổi rồi.”

Nói xong, cô dừng một chút, tiếp tục: “Nhưng tớ vào Đại học Kinh Triệu không liên quan gì đến anh ấy đâu, vì khoa Mỹ thuật của trường mình vốn đã rất nổi tiếng trong giới rồi.”

Lúc đó cô chẳng nghĩ nhiều, sau này mới hiểu câu “hẹn gặp ở Đại học Kinh Triệu” có ý gì.

“Hả?” Đoạn Tư Dư không hiểu, “Thế là hết à?”

Tạ Thanh Từ gật đầu: “Ừ, tớ vào trường rồi không còn liên lạc với anh ấy, nhưng có chạm mặt trong trường.”

Không liên lạc nghĩa là không có ý gì, đối phương cũng rất lịch sự không làm phiền cô, một cách xử lý rất tinh tế.

Kha Mông “ồ” lên một tiếng dài thượt, rồi nghiêng đầu hỏi dò: “Thế nhan sắc thì sao? Có đẹp trai bằng chồng cậu không?”

Câu hỏi này khiến Tạ Thanh Từ khựng lại hồi lâu, cô lục lại trí nhớ so sánh với Lương Kinh Trạc: “Không cùng phong cách.”

Vẻ đẹp của Lương Kinh Trạc thâm trầm và mang tính tấn công, còn vị đàn anh kia thiên về nét nhu hòa.

“Trai đẹp kiểu thanh xuân vườn trường à?” Đoạn Tư Dư hỏi.

Tạ Thanh Từ gật đầu: “Đúng thế.”

Vừa dứt lời, Kha Mông làm bộ hoảng hốt, sau đó thở phào vuốt ngực, kéo tay Đoạn Tư Dư bảo: “May quá may quá, cũng may lúc đó A Từ chưa muốn yêu đương, không thì Lương tổng nguy to rồi.”

Đối với người có gu thẩm mỹ thích nét đẹp thanh tú như A Từ, sức sát thương của một bạch nguyệt quang hệ “thanh xuân vườn trường” không thua kém gì bom nguyên tử đâu.

Tạ Thanh Từ nghe vậy đính chính: “Chỉ là ngưỡng mộ thôi, chưa đến mức thích đâu.”

Cô chưa từng yêu ai, nhưng cũng có thể xác định cảm giác đó không phải là rung động.

Nghĩ đến đây, tâm trí cô thoáng lơ đãng.

Cảm giác vi diệu đó… gần đây cô mới bắt đầu lờ mờ hiểu và cảm nhận được.

Kha Mông và Đoạn Tư Dư gật đầu lia lịa, họ làm động tác kéo khóa miệng, thề thốt: “Bọn tớ nhất định giữ kín như bưng.”

Dù sao lời cảnh cáo “đóng cửa tòa soạn” vẫn còn văng vẳng bên tai, không dám manh động.

Tạ Thanh Từ cười, cô ngồi sang một bên uống nước ép ăn hoa quả. Kha Mông và Đoạn Tư Dư bắt đầu “lên sàn”, cởi giày nhảy lên sô pha, hát từ bài “Khi” oanh liệt đến “Hôm nay em sẽ gả cho anh”, thắm thiết như thể mai cưới thật đến nơi.

Khi hai người nhảy xuống sô pha đi chọn bài tiếp, Tạ Thanh Từ đứng dậy đi vệ sinh, cô sờ đến điện thoại bên người mới phát hiện hết pin tắt nguồn từ lúc nào.

Ra khỏi nhà vệ sinh, cô vòng qua quầy lễ tân mượn sạc dự phòng.

Bạn của Đoạn Tư Dư nhận ra cô, nhiệt tình cho mượn sạc của mình, cô cảm ơn rồi nhận lấy, cô nói sạc lên nguồn sẽ trả lại ngay.

Cô bạn cười nói không sao, có mấy cái dự phòng cơ, cứ yên tâm mà dùng.

Tạ Thanh Từ cười đáp lại, cô cầm sạc đi về phòng.

Không biết tắt máy từ lúc nào, cô lo bà Chu và bà nội tìm không thấy sẽ sốt ruột.

Suy nghĩ đến đây bỗng khựng lại, hình như còn một nhân vật nữa cũng có khả năng không liên lạc được với cô.

Rút dây cáp sạc, cô c*m v** điện thoại, xác định pin còn đủ dùng, cô quay người đi về phía phòng hát.

Đi ngang qua khu nghỉ chờ, đám đông ồn ào lúc nãy đã giải tán, nơi khóe mắt chỉ còn lại một bóng người mặc đồ đen ngồi đó.

Cô hơi nghiêng đầu, liếc nhìn về phía đó.

Tiếp theo là cô sững sờ, bước chân đang đi về phía trước cũng khựng lại.

Người đàn ông mặc âu phục chỉnh tề ngồi ngay ngắn trên sô pha, áo khoác đen cởi ra vắt bên thành ghế, ánh mắt dừng lại trên người cô, như thể đã nhìn cô rất lâu trước khi cô quay sang.

Im lặng nhìn nhau hai giây, Tạ Thanh Từ bình tĩnh thu hồi tầm mắt, cô tiếp tục đi về phía trước.

Hôm nay uống nhiều thật rồi, ảo giác cũng xuất hiện, sao cô lại thấy giống Lương Kinh Trạc thế nhỉ?

Bước chân vững vàng dần chậm lại khi sắp bước vào hành lang dẫn đến phòng hát, ba giây sau thì dừng hẳn.

Cô đứng tại chỗ chớp chớp mắt, rồi quay phắt đầu nhìn lại.

Người vẫn ngồi đó, sắc mặt lạnh hơn lúc nãy một chút. Khi thấy cô quay lại nhìn, anh đứng dậy bước tới.

?

Không phải ảo giác à?!!