Bệnh Mỹ Nhân Mang Thai Rồi, Không Chạy Nữa - Chương 54
topicBệnh Mỹ Nhân Mang Thai Rồi, Không Chạy Nữa - Chương 54 :【Yến Ngọc Sơn đã thu hồi một tin nhắn 】
Giây phút này, bầu không khí trong xe rơi vào một sự im lặng vi diệu.
Nhan Dao ở phía trước thét chói tai, liền vội vàng lấy tay che miệng, giả vờ như mình chỉ ho khan một cái. Trong lòng cô thì không ngừng gào thét, CP của cô sống lại rồi!
Phía trước, Dụ Thư Điệp thoáng chốc lộ ra chút tức giận, nhưng rất nhanh liền thu lại biểu cảm, ánh mắt tràn đầy địch ý nhìn về phía Hứa Tích Sương.
Thẩm Hựu Liên quan sát ánh mắt giữa Hứa Tích Sương và Yến Ngọc Sơn, trong lòng dấy lên vài phần hứng thú, cảm giác được có gì đó khác thường. Ngược lại, thẳng nam Hướng Diêu thì vẫn giữ nguyên gương mặt lạnh, hoàn toàn không hiểu rốt cuộc đang xảy ra chuyện gì.
Hứa Tích Sương suýt nữa không giữ nổi bình tĩnh của mình. Trong hai giây khi bốn mắt chạm nhau, cậu cố gắng dùng ánh mắt ra hiệu cho Yến Ngọc Sơn, bảo đối phương mau rời đi, quay về chỗ Hướng Diêu.
Nhưng Yến Ngọc Sơn lại dùng hành động để tỏ rõ quyết tâm phải ngồi cạnh cậu. Người vẫn đứng tại chỗ, hơi cúi đầu, đôi mắt mang theo ánh nhìn như dã thú trước khi săn mồi, ánh mắt mà mấy ngày nay Hứa Tích Sương đã quá quen thuộc.
Một luồng tê dại mơ hồ chạy dọc sống lưng Hứa Tích Sương.
Thấy hai người đang giằng co, Hướng Diêu nhíu mày, định mở miệng hoà giải, thì đúng lúc ấy, Hứa Tích Sương hành động.
Hứa Tích Sương không nói một lời, chỉ khẽ dịch người vào bên trong, ngồi ở vị trí phía trong sườn, nhường ra chỗ ngồi ngoài còn trống.
Hướng Diêu vì thế đem lời sắp nói tới bên miệng lại nuốt trở vào, chỉ im lặng nhìn Yến Ngọc Sơn nhanh chóng cong nhẹ khóe môi, rồi ngồi xuống bên cạnh Hứa Tích Sương.
Yến Ngọc Sơn dáng người cao lớn, vai rộng chân dài, khoảng trống giữa các hàng ghế trước sau vốn đã chật hẹp, giờ lại càng không đủ cho anh duỗi chân. Vì thế, anh hơi nghiêng người ra phía ngoài, cố ý chừa cho Hứa Tích Sương, người sắp bị chen đến nổ tung, một khoảng không gian nhỏ để giảm xóc.
Hứa Tích Sương quay đầu đi, nhìn ra ngoài cửa sổ xe, khẽ thở ra một hơi.
Cậu thật không ngờ Yến Ngọc Sơn lại gan to đến thế, dám làm như vậy ngay trong chương trình tổng nghệ đang phát sóng trực tiếp. Nhưng nếu cậu tỏ ra né tránh, ngược lại sẽ càng giống như trong lòng có điều gì lén lút.
Mà Yến Ngọc Sơn hiển nhiên hiểu rõ điểm này. Anh cố tình ép Hứa Tích Sương lên vỉ nướng, biết đối phương nhất định không thể phản ứng quá mức, mới ung dung không chút e dè như vậy. Hứa Tích Sương không dám tưởng tượng làn đạn lúc này đã hỗn loạn tới mức nào, càng không dám nghĩ những người ngồi chung xe đang nghĩ ra sao.
Vừa rồi vì hành động bất ngờ của Yến Ngọc Sơn mà làn đạn hỗn loạn đến mức sập màn hình, giờ mới dần khôi phục bình thường nhưng cảm xúc của cư dân mạng thì vẫn còn đang bùng cháy.
【 Cứu mạng, Yến ảnh đế đang làm gì vậy? Công khai phát cẩu lương sao? 】
【 Tôi thề, lúc anh ấy nói câu đó, tôi tưởng mình đang xem show hẹn hò chứ không phải tổng nghệ. 】
【 Sao tôi cảm thấy Hứa Tích Sương trông có vẻ không được tự nhiên lắm nhỉ? Hai người này thật sự chỉ là bạn bè à? 】
【 Sương Sương chắc cũng không ngờ Yến Ngọc Sơn lại ngồi xuống bên cạnh mình, nên mới hoảng hốt như vậy thôi, chứ không phải không muốn đâu~ 】
【Đừng nói nữa, mọi người hiểu mà... đây là yêu.】
Làn đạn cơ hồ đã bị fan CP chiếm lĩnh. Không ai có thể giải thích nổi vì sao Yến Ngọc Sơn lại bỏ qua chỗ ngồi ngoài sườn bên cạnh Hướng Diêu, nhất quyết phải chen vào ngồi sát cạnh Hứa Tích Sương.
Trong xe, mấy vị khách mời đều giữ im lặng. Bầu không khí ngượng ngùng đến mức có thể cắt được bằng dao. Đạo diễn Phí Nguyên hết cách, đành phải đứng ra kéo lại tiết tấu, cười cười thông báo điểm đến của chuyến du lịch lần này.
Mỗi kỳ lữ hành, địa điểm cũng như khách mời bay đều sẽ không được tiết lộ trước cho các khách quý. Ngay cả khán giả cũng không biết, chỉ khi mọi người đã ổn định chỗ ngồi trên xe, đạo diễn Phí Nguyên mới công bố kinh hỉ của tập này.
Phí Nguyên bước lên xe, ra hiệu cho tài xế khởi hành, sau đó xoay người, cười nói với sáu vị khách quý: "Xin chào các vị khách quý, tôi là đạo diễn Phí Nguyên. Tiếp theo, tôi sẽ công bố trạm dừng đầu tiên trong hành trình lần này. Có ai muốn đoán thử xem, chúng ta sắp đi đâu không? Đoán đúng sẽ có phần thưởng nha~"
Các khách quý còn chưa kịp mở miệng, làn đạn đã nháo nhiệt bùng nổ trước một bước.
【 Tôi đoán là Giả thôn, nơi mấy mùa trước từng quay.】
【Tôi cược Thái Bình Dương 】
【Thế thì tôi đoán là thảo nguyên Thanh Thanh đi~】
【Tôi đoán tinh cầu vui vẻ 】
Nhìn làn đạn càng đoán càng thái quá, Phí Nguyên không nhịn được giật giật khóe miệng.
Đúng lúc ấy, Dụ Thư Điệp lên tiếng: "Tôi cảm thấy chắc là tuyết sơn đi. Mùa đông mà được xem tuyết, chẳng phải rất lãng mạn sao?"
Phí Nguyên gật đầu, phối hợp vỗ tay: "Chúc mừng cô đoán đúng rồi!"
Hắn chỉ về phía hai chiếc túi lớn màu đen đặt trên ghế cuối xe, nói: "Nhìn thấy hai chiếc túi kia không? Bên trong là phần thưởng bí mật do tổ chương trình chuẩn bị. Hiện tại, nó thuộc về cô. Đợi đến nơi, nhân viên sẽ đưa túi về phòng cô, lúc đó cô có thể mở ra xem."
Dụ Thư Điệp hướng về ống kính, mỉm cười ngọt ngào: "Cảm ơn đạo diễn~"
【Tiểu Điệp thật giỏi. Đúng là mỹ nhân có giác quan thứ sáu mà~ 】
【 ...Sao tự nhiên cảm giác có mùi theo kịch bản thế nhỉ? Với lại mùa đông đi tuyết sơn không lạnh à? 】
【Từ từ, tôi mới nhận ra, sáu khách quý lần này toàn là diễn viên. Đây là diễn viên đại hội à ha ha ha 】
Dường như đoán được khán giả nghi ngờ, Phí Nguyên vội vàng lên tiếng giải thích: "Mọi người yên tâm, hiện tại tuyết sơn vẫn chưa quá lạnh đâu. Phải đến giữa tháng nhiệt độ mới xuống thấp nhất, mà lúc đó chúng ta đã quay xong rồi. Bây giờ tuyết sơn đang đẹp nhất, rất đáng để ghé thăm."
"Hiện tại tuyết sơn đang vô cùng xinh đẹp, tôi nghĩ mọi người nhất định sẽ không muốn bỏ lỡ đâu." Phí Nguyên cười nói với cả xe: "Tổ chương trình đã liên hệ sẵn nhà gỗ trong rừng cho mọi người, có thể ngắm tuyết sơn ở khoảng cách rất gần. Trong phòng còn có lò sưởi âm tường, nên không cần lo lắng chuyện giữ ấm."
Nói xong đoạn này, Phí Nguyên cố ý dừng lại một chút, chờ xem phản ứng của mọi người. Nhưng trên xe sáu vị khách quý đều phản ứng khá nhạt.
Hứa Tích Sương và Yến Ngọc Sơn vẫn im lặng, Nhan Dao ngoan ngoãn ngồi yên, không nói lời nào, Hướng Diêu thì mặt vô biểu cảm nhìn thẳng phía trước.
Chỉ có Thẩm Hựu Liên và Dụ Thư Điệp là tỏ vẻ hứng thú.
Dụ Thư Điệp oa một tiếng, hỏi ngay: "Nhà gỗ trong rừng? Là kiểu ông già Noel ở đó hả?"
Phí Nguyên gật đầu: "Đúng vậy."
Thẩm Hựu Liên tò mò hỏi tiếp: "Vậy là chúng tôi được ở miễn phí sao? Hay phải hoàn thành nhiệm vụ khó khăn nào đó mới có được điều kiện tốt như vậy? Tôi thấy mấy show khác đều làm thế mà."
"Không đâu, không đâu. Nhiệm vụ mà tổ chương trình sắp xếp đều rất đơn giản." Phí Nguyên liên tục xua tay: "Phí lữ hành lần này đều do chương trình chi trả. Trừ khi mọi người muốn mua vài món đồ riêng tư, thì mới cần dùng tiền của mình."
Phí Nguyên nói rồi giơ lên một tấm bảng trắng: "Hôm nay nhiệm vụ đầu tiên chỉ là di chuyển đến nhà gỗ trong rừng. Mọi người rất nhanh sẽ hoàn thành thôi, đơn giản lắm, đừng lo lắng."
【 Cái show này điều kiện tốt ghê. Bảo sao được gọi là tổng nghệ chữa lành. 】
【Cười chết, ba người Hướng Diêu, Thẩm Hựu Liên, Yến Ngọc Sơn toàn kiểu đại thần, đạo diễn tổ nào dám làm khó họ chứ. 】
Phí Nguyên lại nói tiếp: "Mọi người có thể thấy ở hàng ghế phía sau còn hai chiếc túi lớn. Một cái vừa rồi đã được Dụ lão sư nhận, còn lại một cái nữa, cũng sẽ là phần thưởng."
Phí Nguyên nói: "Ai đoán được phi hành khách quý hôm nay là ai, thì chiếc túi còn lại sẽ thuộc về người đó."
Phí Nguyên: "Một chút gợi ý nhỏ nha, vị phi hành khách quý lần này, trong sáu vị khách của chúng ta có ba người từng hợp tác qua với cô ấy."
Lời vừa dứt, làn đạn vẫn chưa kịp phản ứng, Nhan Dao ngồi ở hàng sau đã nhanh nhảu mở miệng: "Là Bạch Khả Khả sao?"
Phí Nguyên hơi sững lại, rồi lập tức gật đầu: "Đúng vậy, chính là Bạch Khả Khả lão sư. Như vậy một người đoán trúng là Nhan lão sư, chúc mừng Nhan lão sư nha!"
【 Dao Dao bảo bối đỉnh quá đi! 】
【 Hứa Tích Sương sao cứ nhìn ra ngoài cửa sổ thế nhỉ? Còn Yến Ngọc Sơn lại cứ nhìn Hứa Tích Sương làm gì? 】
【 Bình thường thôi, người yêu nhìn nhau mà 】
【 Haha chết mất, ai thấy nét mặt Dụ Thư Điệp khi Nhan Dao đoán đúng chưa? Một ánh trợn trắng mắt plastic hoa tỷ muội điển hình 】
【 Linh cảm nói với tôi là kiểu gì cũng có yêu đương lùm xùm cho xem 】
Sau khi chắc chắn máy quay không lia xuống quá thấp để chụp màn hình điện thoại, sáu vị khách quý đều theo thói quen lấy di động ra. Ai nấy tự lướt xem, chẳng ai nói chuyện.
Hứa Tích Sương vừa mở máy, giao diện còn chưa kịp tải xong thì một tin tức bật ra.
Câki ấn vào, liếc nhìn tiêu đề, bốn chữ Tai nạn xe cộ nổi bật khiến người ta lạnh sống lưng.
Lướt nhanh qua nội dung, cậu mới biết Yến Ngọc Sơn suýt gặp tai nạn trên đường tới, vì thế mới đến trễ.
Hứa Tích Sương im lặng nhìn chằm chằm màn hình, trong đầu hồi tưởng lại khoảnh khắc Yến Ngọc Sơn bước lên xe có bị thương ở đâu không, có chỗ nào không ổn không.
Cuối cùng, cậu vẫn không nhịn được mà quay đầu nhìn sang bên cạnh.
Vừa hay, Yến Ngọc Sơn cũng đang nhìn cậu.
Tầm mắt hai người chạm nhau, như có tia điện nhỏ lóe lên.
Hứa Tích Sương vội vàng dời mắt, giả vờ cúi đầu lướt tiếp màn hình. Trên đó vừa bật lên một tin nhắn mới.
Yến Ngọc Sơn: "Sao vậy?"
Hứa Tích Sương vốn dĩ không định trả lời tin nhắn của Yến Ngọc Sơn.
Nhưng nếu im lặng hoàn toàn, ngược lại càng giống như cậu vừa rồi đang cố tình lén nhìn bị bắt quả tang còn giả vờ không có gì.
Ngón tay Hứa Tích Sương khẽ giật giật, rồi gõ một câu: {Nếu anh bị thương, thì đừng gắng quay nữa. Trở về nghỉ ngơi đi.}
Đừng đi theo cậu.
Yến Ngọc Sơn trả lời rất nhanh: {Không bị thương.}
Yến Ngọc Sơn: {Tin của account marketing khuếch đại rồi. Lúc đó tôi còn cách chỗ tai nạn một đoạn, không sao cả.}
Máy quay đặt ngay phía trước hai người, màn hình không thể lia xuống thấp.
Trong không gian hẹp của xe, dưới ánh nhìn của hàng triệu khán giả livestream, sáu vị khách đều cắm cúi xem điện thoại.
Không ai biết, ở một góc khuất, hai người đang âm thầm trò chuyện.
Một dòng tin nhắn mới bật lên.
Yến Ngọc Sơn: {Không muốn làm cùng tôi sao?}
【 Yến Ngọc Sơn đã thu hồi một tin nhắn 】
Yến Ngọc Sơn: "Không muốn ngồi cùng tôi sao?"
Tuy Yến Ngọc Sơn rút nhanh, nhưng Hứa Tích Sương vẫn thấy được dòng đầu tiên.
Tay run lên, suýt nữa ném cả điện thoại ra ngoài.
Bình tĩnh lại sau một lúc, Hứa Tích Sương nhìn chằm chằm màn hình di động, trong lòng dâng lên một dự cảm khó gọi tên.
Cậu mơ hồ cảm thấy Yến Ngọc Sơn là cố ý, cố tình gửi tin, rồi lại cố tình thu hồi, giống như muốn câu lấy phản ứng của cậu.
Nhưng mà, cậu chẳng có chứng cứ gì cả.
Hứa Tích Sương: "Không phải. Tôi chỉ không quen có người ngồi bên cạnh."
Yến Ngọc Sơn: "Ừm. Vậy em chậm rãi quen đi."
Hứa Tích Sương: ???
Hứa Tích Sương ngồi ngẩn ra mất mấy giây, rồi lặng lẽ thở dài một hơi.
Chán nản.
Thật sự chán nản.
Yến Ngọc Sơn hôm nay rốt cuộc là làm sao vậy?
Uống nhầm thuốc à?
Sao đột nhiên lại trở nên mặt dày như thế?
Hứa Tích Sương ngồi dựa vào ghế, ngón tay gõ vài chữ rồi lại xóa, viết lại, xóa tiếp, vòng đi vòng lại đến cuối cùng vẫn chẳng gửi được câu nào.
Cậu biết rõ, mình nói gì đi nữa, người kia kiểu gì cũng sẽ có cách đổ lại thành ý khác, cứ như thế này, chi bằng im luôn cho rồi.
Cậu vừa tắt khung thoại cùng Yến Ngọc Sơn, thì giọng nói của Dụ Thư Điệp vang lên ở hàng ghế phía trước.
"Yến tiền bối." Dụ Thư Điệp nghiêng người, khuôn mặt trang điểm tinh xảo, ánh mắt sáng rực nhìn sang: "Em có xem phim 《Mùa hè giảm cân》 anh đạo diễn đó, đặc biệt thích cách anh dùng màu sắc, còn lưu mấy tấm làm hình nền nữa. Anh chuyển hướng đạo diễn thật thành công, phòng vé còn phá trăm triệu cơ mà."
Yến Ngọc Sơn nhàn nhạt trả lời: "Cảm ơn."
Hai chữ ngắn ngủn, lạnh đến mức có thể dập tắt luôn ngọn lửa nhiệt tình của đối phương.
Dụ Thư Điệp khựng lại, sắc mặt thoáng cứng, môi vẫn cố giữ nụ cười, nhưng ánh mắt đã dần tối đi.
Cô ta vốn định nói thêm vài câu, nhưng Yến Ngọc Sơn đã cúi đầu, tiếp tục nhìn vào điện thoại, thái độ rõ ràng là không muốn tiếp chuyện.
【Dụ Thư Điệp đang làm gì thế? Mặt nóng dán mông lạnh hả? 】
【 Không phải cô ta là fan Yến Ngọc Sơn à, thường xuyên like Weibo ảnh đó 】
【 Ối trời, Hứa Tích Sương cũng ngẩng đầu nhìn kìa, hơn nữa hai người họ còn vừa mới đối mắt đấy. 】
【 Tình địch xuất hiện rồi. Sương Sương bảo bối cố lên a~ 】
Dụ Thư Điệp cắn môi, giấu đi nét khó chịu, không muốn bị người khác nhìn ra cảm xúc thật.
Cô ta thu lại nụ cười, xoay người, lần này ánh mắt rơi xuống Hứa Tích Sương.
"Hứa Tích Sương." Dụ Thư Điệp nở nụ cười nhẹ, giọng điệu ngọt nhưng lạnh: "Tôi thấy cậu và Trì Tư Nguyên diễn thật ăn ý. Loại cảm tình mập mờ ái muội kia, cậu diễn tự nhiên như thật, chắc quay mấy cảnh đó, dễ diễn sinh tình lắm nhỉ?"
"Dụ Thư Điệp." Giọng Thẩm Hựu Liên vang lên từ hàng ghế sau, mang theo uy nghiêm khó cưỡng: "Ngồi xuống."
Không khí trong xe lập tức lạnh đi mấy độ.
Dụ Thư Điệp sững người, sắc mặt biến đổi, mới nhớ ra cô cô mình, Thẩm Hựu Liên cũng đang ở ngay đây.
Cô ta cắn môi, vội vàng cúi đầu, im lặng ngồi xuống.
Thẩm Hựu Liên hơi nghiêng người, hướng về Hứa Tích Sương khẽ gật đầu, lộ ra một nụ cười xin lỗi.
Hứa Tích Sương chớp mắt, chỉ khẽ lắc đầu, tỏ ý không sao. Cậu không nói gì, cũng chẳng buồn đáp lại câu hỏi ban nãy của Dụ Thư Điệp, chỉ lặng lẽ cúi xuống, mở lại màn hình điện thoại.
【??? Dụ Thư Điệp có bị gì không? Loại lời đó mà cũng dám hỏi à? Cố ý kiếm chuyện hả? 】
【 Tôi nói rồi mà, Thẩm ảnh hậu là tới để dọn hậu quả cho cháu gái đấy. 】
【 Dụ Thư Điệp có địch ý rõ rành rành với Hứa Tích Sương luôn là ảo giác của tôi sao? 】|
【 Nói chứ, vừa nãy mặt Yến Ngọc Sơn tối sầm xuống liền, chậc chậc chậc, hộ thê kìa, chuẩn luôn. 】