Trở Thành NPC Xinh Đẹp Trong Trò Chơi Vô Hạn - Chương 228
topicTrở Thành NPC Xinh Đẹp Trong Trò Chơi Vô Hạn - Chương 228 :Khu Trung Tâm Trò Chơi
◎ Nội dung chứa lượng lớn cmt topic, ai nhạy cảm xin cân nhắc trước khi mua ◎
Trong một phòng thí nghiệm nọ, trên chiếc bàn thực nghiệm có một thi thể đang nằm yên.
Vùng ngực của xác chết ấy khẽ phập phồng, thoạt nhìn như thể chỉ đang say ngủ.
Nhưng tất cả mọi người đều biết rõ, đó là một cái xác, một thi thể đã không biết nằm yên bao nhiêu năm tháng.
Và tất cả những gì xảy ra ở thành phố A, đều bắt nguồn từ "hắn".
Phòng thí nghiệm được lập riêng để nghiên cứu, lúc này đang điên cuồng phân tích máu của "hắn", hy vọng tìm được kháng thể và thuốc giải cho loại virus xác sống quái ác ấy.
Những nghiên cứu viên không giúp được gì thì rảnh rỗi đứng bên cạnh, cầm di động lặng lẽ dán mắt vào màn hình.
Một nghiên cứu viên đang làm thí nghiệm liếc mắt về phía người bên cạnh.
"Đi rút thêm máu xác ấy đi."
Người bị gọi lúc này bận không rời tay được, một nghiên cứu viên khác đứng cách đó không xa lập tức mở miệng.
"Để tôi."
Dứt lời, người nọ cầm lấy ống nghiệm rồi đi tới. Khi rời đi vẫn cầm theo di động trong tay.
Trên màn hình, livestream vẫn đang phát.
Đến nơi, người ấy đặt điện thoại lên chiếc bàn kế bên, rồi bắt đầu chọc kim, rút máu từ cơ thể lạnh lẽo kia.
Từ điện thoại vang lên một giọng nói khe khẽ: "Tôi hơi buồn ngủ rồi, chúc ngủ ngon."
Nghiên cứu viên nghe thấy câu ấy, khẽ c*n m** d***, vành mắt đỏ hoe, cố kìm nước mắt, nghẹn giọng thì thầm: "Ngủ ngon."
Nói xong liền lau sạch khóe mắt, nhanh chóng mang ống nghiệm máu trở lại phòng thí nghiệm.
Chẳng ai chú ý đến, khi tiếng nói trong điện thoại vang lên, hàng mi dài rũ xuống của thi thể trên bàn khẽ run lên.
Như thể sắp tỉnh lại.
...
Nguyễn Thanh đã ba ngày ba đêm không chợp mắt, quá mệt mỏi, vừa nói dứt câu đã nhắm nghiền đôi mắt, triệt để mất đi ý thức.
Cậu không hề biết vào giây phút ấy, cơ thể mình đang chậm rãi hồi phục.
Cũng chẳng thể nhìn thấy hàng vạn, hàng ngàn điểm sáng như đom đóm đêm hè len lỏi khắp người, từng chút một chữa lành mảnh hồn tả tơi đã sắp vỡ nát.
Những đốm sáng lấp lánh như cả bầu trời sao giăng đầy, đẹp đến kinh hồn động phách.
Dường như ngay cả ánh sáng cũng trở nên dịu dàng hơn, không nỡ đánh thức thiếu niên đang cuộn mình nơi góc tường.
Hệ thống vốn im lặng bấy lâu, đôi mắt bỗng nhu hòa, lặng lẽ thốt một tiếng: "Ngủ ngon."
Như lời đáp lại câu chúc ngủ ngon yếu ớt của cậu khi nãy.
【Chúc mừng người chơi Nguyễn Thanh vượt ải phó bản "Trốn Thoát Khỏi Tận Thế", phần thưởng: 300 điểm tích lũy.】
【Chúc mừng người chơi cứu được hòn đảo, phần thưởng: 2000 điểm tích lũy.】
【Do người chơi OOC, trừ điểm: ???】
【Tổng điểm tích lũy: ???】
Nguyễn Thanh rời khỏi trò chơi sau khi mất đi ý thức, quay về không gian hệ thống.
Cậu không vội xem bảng điểm, trong lòng có chút nghi hoặc.
Vì cậu cảm nhận được một sự nhẹ nhõm chưa từng có. Không còn đau tức ngực, hơi thở cũng chẳng nặng nề. Não bộ từng căng như dây đàn vì quá tải giờ đây nhẹ bẫng, không chút mỏi mệt.
Thậm chí cơ thể còn căng tràn sức sống, không còn cảm giác yếu ớt bất lực như trước nữa.
Nguyễn Thanh thử nắm chặt nắm tay, quả thật không phải ảo giác. Bây giờ, có khi chỉ yếu hơn người thường một chút thôi.
Chuyện này, từ trước đến nay chưa từng xảy ra.
Trước đây mỗi lần vượt phó bản, chỉ có thể hồi phục thương thế trên người, nhưng tinh thần thì vẫn mỏi mệt rã rời.
" Hệ thống, chuyện này là sao?" Nguyễn Thanh nghi hoặc.
Hệ thống điềm nhiên đáp, "Người vượt ải đầu tiên của mỗi phó bản sẽ nhận được phần thưởng đặc biệt. Mà cậu chính là người đầu tiên vượt qua phó bản "Trốn Thoát Khỏi Tận Thế", nên nhận được thưởng tăng cường thể chất."
Hệ thống vốn đã nghĩ sẵn lý do này, vừa trả lời vừa nhanh chóng thêm mục thưởng ấy vào điều lệ trò chơi vô hạn kinh dị.
Trước đây đúng là chẳng có cái quy tắc này, nhưng giờ thì có rồi.
Nó không hề có ý định kể hết mọi chuyện với Nguyễn Thanh.
Thứ nhất là không thể nói, nếu lỡ lời sẽ chạm vào cấm kỵ, trí nhớ lập tức bị xóa sạch.
Thứ hai, khi chưa có lực lượng thần minh và thần cách, kẻ nào dám gánh lấy vận mệnh thuộc về thần đều sẽ bị trói buộc bằng gông xiềng vô hình.
Nó sẽ giam hãm tất cả của cậu.
Thế nên bất kể thế nào, hệ thống cũng không hé lộ nửa lời.
Nguyễn Thanh nghe xong, coi như tạm hiểu. Cậu liếc nhìn bảng điểm, thấy hàng loạt dấu hỏi cũng chẳng lấy làm lạ.
Dù gì buổi livestream đó hầu như ai cũng đã xem.
Người sở hữu thân thể này trước kia không học sinh học, nên bị nghi ngờ cũng là điều tất yếu.
Nguyễn Thanh vốn đã đoán trước khi mở livestream, nhưng không phát sóng thì chẳng thể vượt phó bản, chi bằng liều một phen.
Đây cũng là một trong những nguyên nhân khiến cậu lôi kéo được hệ thống.
Cậu tin cho dù điểm không đủ trừ, hệ thống cũng sẽ nghĩ cách giữ cậu lại.
Vậy thì cái gọi là OOC, gần như chẳng còn tác dụng trói buộc.
Nhưng Nguyễn Thanh còn chưa kịp nghĩ xong, con số trong bảng điểm đã ào ào hiện lên.
【Tổng điểm tích lũy: -48.000.000 (đã làm tròn lẻ).】
Nguyễn Thanh: "???"
Cậu sững sờ, trừng trừng nhìn dãy số ấy, ngón tay thon dài run rẩy chỉ vào màn hình, giọng lắp bắp không tin nổi.
"Cái... cái này là gì thế?"
"Là số điểm cậu bị trừ vì OOC."
Hệ thống trầm ngâm chốc lát, bồi thêm một câu.
"À mà quên, tích lũy mà không phải số dương thì chẳng đổi được bất cứ đạo cụ nào đâu."
Nguyễn Thanh lập tức câm lặng.
Thậm chí muốn buông xuôi mặc kệ.
Hơn 48 triệu điểm nợ, đời này có làm đến chết cũng chẳng trả nổi.
Cậu không ngờ hệ thống giữ được cậu, nhưng lại chẳng giữ được số điểm kia.
Trước đó những đạo cụ Nguyễn Thanh đổi gần như đều bị người khác đoạt mất, giờ trên người chẳng còn bất cứ gì.
Đến cả vào trung tâm cũng không đủ điểm, chứ đừng nói dùng điểm để thay đổi dung mạo.
Có vào cũng bị bắt ngay.
Nghĩa là nếu không gỡ được khoản nợ này, Nguyễn Thanh chẳng thể bước chân vào khu trung tâm.
Hệ thống nhỏ giọng đề nghị.
"Hay là mở livestream thử đi? Lượt xem càng nhiều, điểm tích lũy càng tăng."
"Biết đâu còn kiếm thêm được chút tín ngưỡng chi lực."
"Mở không?"
Nguyễn Thanh cắn môi, khẽ gật đầu.
"Mở."
Thời gian lưu lại không gian hệ thống có hạn, nghỉ ngơi đủ rồi, Nguyễn Thanh liền chọn vào game.
Cậu hoàn toàn không biết trung tâm game đang vì mình mà dậy sóng lần nữa.
Trước hết là mấy nhiệm vụ treo thưởng 10 vạn điểm từ bốn người biến thành sáu.
Hai cái tên mới là Ninh Vọng và Bùi Diễn.
Tên Ninh Vọng thì người chơi nào cũng quen thuộc.
Vì đó chính là cái tên xếp hạng năm trên bảng cao thủ.
Còn Bùi Diễn tuy chẳng mấy người biết rõ, hình như chỉ là một người chơi cấp trung.
Nhưng một kẻ có thể vung tay 10 vạn điểm để treo thưởng, làm sao có thể đơn giản được.
Chắc chắn cũng là một đại lão giấu mặt.
Ai mà ngờ được kẻ bị săn lùng lại là nhân vật thế nào, mà khiến nhiều đại lão cùng truy tìm đến vậy.
Topic lúc này náo động vô cùng, bất kể là kẻ mơ mộng 60 vạn điểm hay kẻ hiếu kỳ đều lặng lẽ mai phục trong topic, mong đào được tin tức nào đó.
Bài đăng mới cứ từng giây từng phút chồng chất như sóng tràn ngập.
【Trời đất quỷ thần ơi, thế là 60 vạn rồi à???】
【Chuẩn xác thì không còn đủ 60 vạn đâu, có người nộp tin lấy mất chút điểm rồi, chỉ một tẹo tẹo thôi (giơ ngón tay cái cỡ bằng hạt đậu).】
【Có người vì trăm điểm vượt phó bản mà sống chết, có kẻ thì bỏ mười vạn chỉ để tìm một người, đúng là cái thế giới lệch pha mà, oa một tiếng muốn khóc luôn.】
【Hu hu hu, 60 vạn à, cục cưng em ở đâu, làm bạn với tôi đi, tôi không tham lam đâu, làm xong chia cho tôi 10 vạn cũng được mà.】
Ninh Vọng mặt không cảm xúc tắt topic.
Khi phòng thí nghiệm Vĩnh Sinh nổ tung, hắn đã chết queo trong đó.
Dù sao thực lực hắn bị áp chế đến thảm thương, vụ nổ diện rộng thế kia, căn bản chẳng kịp rút lui.
Huống hồ lúc đó hắn còn đang tính vào cứu người.
Kết quả bị nổ b*n r* ngoài.
Chưa bao giờ hắn phải uất ức như thế này, kể cả mấy phân thân cũng chưa từng bị áp chế kiểu đó.
Ra ngoài là lập tức treo thưởng, rồi tìm tới livestream của đám người kia, muốn xem có thể tìm được bóng dáng người nọ hay không.
Cũng muốn xem cậu có bị chết cháy không.
Đám người chơi ở cách phòng thí nghiệm rất xa, dù mạnh hơn người thường đôi chút cũng vẫn giãy dụa nơi ranh giới sống chết.
Chẳng ai đủ khả năng tiếp cận người kia.
Ninh Vọng định tắt livestream, thì từ màn hình điện thoại của một người chơi chợt thấp thoáng thân ảnh ấy.
Cậu quả nhiên chưa chết.
Khóe môi Ninh Vọng nhẹ cong, chẳng rõ là cảm xúc gì.
Chỉ biết tim hắn bỗng đập thình thịch.
Hắn bỗng nghĩ đến một khả năng.
Đám phân thân thật sự có vấn đề, hay là từng gặp chung một người?
Nhưng những ký ức đó đã bị hắn xóa hết, giờ chẳng cách nào xác nhận.
Muốn khôi phục cũng không dễ.
Hắn đã thử đủ kiểu, thậm chí lật tung cả hệ thống shop mà chẳng tìm nổi thứ giải quyết chuyện này.
Ninh Vọng trầm ngâm, bóng hình lặng lẽ biến mất.
Ngay lúc hắn vừa rời đi, hệ thống không gian lạnh băng phát thanh.
【Phó bản "Trốn Thoát Khỏi Tận Thế" thiếu NPC chủ chốt, cốt truyện phát sinh biến động ngoài kiểm soát, phó bản tiến vào trạng thái nâng cấp, xin chờ đợi.】
Đám người chơi đang bàn về treo thưởng lập tức choáng váng.
Phó bản nâng cấp?
Cái gì cơ?
Từ bao giờ có vụ phó bản nâng cấp vậy? Dạo này đâu nghe ai nhắc tới?
Topic lại bị quét sạch lần nữa.
Treo thưởng chưa chắc ai cũng quan tâm, nhưng phó bản thì liên quan đến từng người chơi.
Bởi ai biết được lần kế tiếp mình sẽ bốc trúng phó bản nào.
Đám người trong trung tâm lập tức đổ xô đi điều tra, phát hiện "Trốn Thoát Khỏi Tận Thế" chính là phó bản tiến cấp từ cấp trung lên cấp cao.
Và cũng chính là cái phó bản địa ngục truyền thuyết xưa nay chưa ai sống sót.
【Lần đầu tiên nghe nói phó bản tiến cấp mà còn nâng cấp tiếp, lại còn là loại địa ngục thế này (câm nín.JPG).】
【Vãi cả cứt, cái phó bản này đã là không người sống rồi, còn nâng với chả cấp!!! Muốn giết sạch mới hả lòng chắc?】
【Không, điều đáng sợ nhất không phải là chuyện đó, điều đáng sợ nhất chính là nếu phó bản này sau khi nâng cấp không còn tính là phó bản tiến cấp nữa, vậy thì giá mua bù nhìn thế mạng sẽ quay về giá gốc. Đến lúc đó mà rút trúng thì chỉ có nước chết chắc.】
【Ý cậu là... nếu lần này ai bốc trúng cái phó bản này thì thật sự không còn cửa sống nữa sao?】
Câu trả lời ấy chẳng cần ai phải lên tiếng, ai nấy trong lòng đều rõ.
Phó bản một khi đã nâng cấp thì chưa từng có chuyện hạ cấp trở lại, độ khó chỉ có tăng chứ không hề giảm.
Từng người chơi đều âm thầm khấn vái trong lòng, cầu xin đừng để mình rút trúng cái phó bản vừa mới nâng cấp ấy.
Thông thường phó bản sẽ không tự dưng mà nâng cấp, huống chi lần này hệ thống còn phát thông báo "NPC chủ chốt mất tích, cốt truyện phát sinh biến động ngoài kiểm soát".
Rõ ràng là có người chơi nào đó làm chuyện gì rồi.
Cả đám lập tức chuẩn bị tra xem rốt cuộc phó bản kia đã xảy ra chuyện gì, nhưng còn chưa kịp tìm kiếm thì ngoài trang chủ diễn đàn đã có người đăng bài nhắc nhở.
Có người từng vào phó bản ấy đã đăng tải đoạn ghi hình livestream, trong bài còn kèm link đầy đủ, thậm chí đánh dấu luôn đoạn mấy phút mấy giây bắt đầu có tình tiết quan trọng.
Đám người chơi vội vàng nhấn vào xem, phần đầu không có gì đáng kể, lập tức tua thẳng đến đoạn sau.
Và rồi đến lúc thấy thiếu niên kia mở livestream, toàn bộ người xem đều chết sững.
【Đm! Còn chơi kiểu này được nữa hả!!!?】
【Tôi cứ tưởng phó bản này chỉ có cái hòn đảo quỷ quái kia thôi chứ, hóa ra bên ngoài đảo còn có bản đồ khác!? Còn có thể liên hệ với người ngoài đảo giúp mình nữa à!?】
【Tôi lần trước rút trúng cái phó bản này, cố gắng vạ vật chịu đựng đến sáng ngày thứ bảy thì cũng bị nổ banh xác văng ra ngoài. Tôi cứ tưởng cái phó bản này không có cách nào qua được cơ, không ngờ là tại tôi ngu quá, hu hu hu hu.】
【Thôi đừng khóc nữa. Tôi dám cá với cậu, cho dù có biết cách cũng vô dụng thôi. Cậu có hack được vệ tinh không? Cậu có nghiên cứu nổi kháng thể virus xác sống không?】
【...Ờ, không.】
Dù có người giỏi máy tính đi chăng nữa, thì cùng lắm cũng chỉ hack được vệ tinh thôi, chứ chuyện chế tạo ra kháng thể virus xác sống, ai mà làm nổi.
Dù sao thì mỗi nghề một chuyên môn.
Nhưng nghĩ kỹ thì chỉ cần biết máy tính là đủ rồi giả vờ nghiên cứu, kéo dài thời gian đến ngày thứ bảy, cũng coi như có thể qua ải.
Phần lớn người chơi chắc chắn sẽ chọn cách này.
Chỉ cần sống sót là được, bất kể thủ đoạn gì.
Thiếu niên kia cũng rất có thể là người như vậy.
Dù gì trình độ hack cũng cao đến thế, ai mà tin nổi cậu thật sự nghiên cứu virus xác sống.
Tuy là nghĩ vậy, nhưng hầu hết người chơi vẫn không tua qua đoạn ghi hình mà lặng lẽ xem tiếp.
Đến khi thấy cậu thiếu niên ấy suốt ba ngày ba đêm không chợp mắt, không ăn không uống, miệt mài làm thí nghiệm, ánh mắt mọi người đều dần trầm xuống, những suy nghĩ ban đầu cũng bị dập tắt, thậm chí còn có chút chột dạ và áy náy.
Cậu ấy là thật lòng.
Rõ ràng chỉ cần giả vờ là được, vậy mà cậu ấy lại liều mạng thật, dùng cả tính mạng của mình để cứu hàng triệu người.
Thậm chí để chứng minh điều đó, cậu còn lấy chính cơ thể mình ra làm thí nghiệm.
Ngốc nghếch đến mức khiến cả đám người chơi phải nín lặng.
Từ ngày bước vào cái trò chơi kinh dị vô hạn này, đã bao lâu rồi bọn họ chưa từng gặp kiểu người ngốc đến đau lòng như vậy.
Ngốc đến mức khiến người ta vừa thấy nghẹn ngào vừa nặng trĩu nơi lồng ngực.
⸻
Tác giả có lời muốn nói:
Giải thích một chút về phần bình luận trên livestream chương trước , thật ra những lời nhục mạ và chửi bới không phải đến từ cùng một người. Đám chửi rủa ở đầu, dù đến tận giây phút cuối cũng sẽ không quay đầu. Kể cả Nguyễn Thanh có chết, họ cũng chỉ mắng cậu là đồ ngu thôi.
Mỗi lượt bình luận là từng đợt người khác nhau, mình chỉ cắt ghép phần nhiều nhất của từng thời điểm đại diện.
Lúc đầu bị nghi ngờ là vì Nguyễn Thanh còn nhỏ tuổi, mà cái mạng đảo kia lại là tính mạng của hàng triệu người, chẳng ai dám tin nổi, cũng chẳng ai muốn gánh. Người bình thường sẽ chọn im lặng, chỉ có những kẻ cực đoan là nhảy vào mắng mỏ nên mới thành ra bình luận ban đầu toàn chất vấn.
Đến phần giữa, khi Nguyễn Thanh không ngủ không nghỉ suốt ba ngày làm thí nghiệm, dần dần chạm đến trái tim của một bộ phận người bình thường, họ mới lên tiếng bênh vực, tự nhiên đám người cực đoan cũng biến đi.
Đến phần cuối, người xem gần như đều bị cậu ấy lay động, lúc ấy mà ai dám mắng câu gì, đảm bảo sẽ bị cả đám mấy chục tỷ người ném đá cho sấp mặt, nên bình luận mới yên ắng đến thế.
Vốn dĩ chẳng có cái gọi là chuyển biến gượng gạo gì cả vì đấy là vài chục tỷ người, sao mà tất cả lại là một nhóm nói mãi được. Người thường lúc đầu còn đang cuống cuồng kiểm tra tình hình hòn đảo, đi liên hệ người thân, chỉ có những kẻ máu lạnh mới ngồi lì bình luận mắng chửi nên mới có màn chất vấn hồi đầu.
Còn chuyện có gượng không, thì mình vẫn luôn viết kiểu gượng vậy mà, gượng mà sảng, gượng mà vui, chứ mình cũng không biết sao lại thành ra như này nữa (nhún vai).