Xoa Dịu Vết Bằm - Khảo Đường - Chương 100

topic

Xoa Dịu Vết Bằm - Khảo Đường - Chương 100 :NT13 – Tấn Duật ôm cô vào lòng, nắn nắn vành tai cô.

Thời Diễn và Tô Trâm trở về, họ cần phải điều chỉnh múi giờ trước, nên bữa tiệc đón gió không được tổ chức vào tối nay, để hai người nghỉ ngơi thật tốt ở nhà.

Giường trên máy bay có thoải mái đến mấy cũng không bằng giường ở nhà êm ái, ngủ ngon mới có tâm trạng tốt được.

Mọi người ở nhà Thời Diễn chơi một tiếng rồi ra về.

Tô Trâm với tư cách là nữ chủ nhân, cô đứng ở cửa thân mật khoác tay Thời Diễn, nhiệt tình và vui vẻ tiễn khách quý: “Ba, mẹ, em gái… em rể, mai gặp lại nhé, sau này rảnh thì qua chơi ạ.”

Tô Trâm nâng cánh tay Thời Diễn lên: “Ông xã, nào, anh vẫy tay chào mọi người đi.”

Thời Diễn đành phải giơ tay vẫy vẫy, trông y như con mèo thần tài.

Mọi người cười cười rời đi.

Đóng cửa lại, vẻ mặt nhiệt tình trên mặt Tô Trâm không hề biến mất ngay lập tức, ngược lại càng thêm hớn hở, cô ôm cánh tay Thời Diễn ngửa mặt lên nói: “Ông xã, hôm nay biểu hiện của em có phải cực kỳ tốt không? Bao giờ ông xã chuyển tiền thế?”

Thời Diễn liền chuyển cho cô vợ diễn sâu 88 vạn 8 (888.000 tệ): “Biểu hiện không tồi, lần sau tiếp tục phát huy.”

Chuyển tiền xong, Thời Diễn không nghe thấy hai chữ “ông xã” nũng nịu nữa, anh chậm rãi ngước mắt lên.

Cô vợ diễn sâu đang bĩu môi với anh.

Thời Diễn: “?”

Tô Trâm lẩm bẩm: “Biết được ít vậy em đã chẳng diễn sâu thế.”

Thời Diễn: “Ít á?”

Anh chuyển cho em gái 8 tệ 8 hào 8 xu, em gái anh còn chưa chê ít đâu!

Tô Trâm nhíu mày tính toán trong đầu, một chiếc xe tập lái hai mươi vạn, 88 vạn mới mua được bốn chiếc thôi.

Thừa ra tám vạn tám cũng chỉ miễn cưỡng đủ cho cô mua cái túi xách.

Tô Trâm lại ôm lấy cánh tay Thời Diễn, tiếp tục nũng nịu mè nheo: “Ông xã tốt ơi, cho bà xã nghèo này thêm chút nữa đi mà? Đừng nói là bắt em diễn trước mặt người nhà anh, ông xã bắt em quay video tỏ tình với anh phát trên biển quảng cáo 24/24 cũng được hết.”

Nói rồi, Tô Trâm dựa đầu vào vai Thời Diễn, lắc lư nhẹ nhàng: “Ông xã nhà mình là tốt nhất, đẹp trai nhất.”

Thời Diễn: “……”

Tưởng anh là cây rút tiền thật đấy à?

Nhưng cô nói anh tốt nhất, đẹp trai nhất.

Mặt Thời Diễn vô cảm gạt tay Tô Trâm ra, sau đó mặt vô cảm đó lại chuyển thêm một khoản 88 vạn 8 nữa.

Tô Trâm vui mừng: “Cảm ơn Thời tổng!”

Hạ Thời Diễn: “… Cô Tô, tôi họ Hạ.”

Tô Trâm ngơ ngác.

Đúng rồi, anh họ Hạ, từ khi nào cô cứ mặc định anh họ Thời thế nhỉ?

Hạ Thời Diễn: “……”

Tức! Chết! Anh!!

Hạ Ý Nùng và Tấn Duật ở trên lầu hai mươi phút, cô cảm thấy vô cùng ái ngại với chủ nhà, cô cứ cúi đầu giả vờ bận rộn nghịch điện thoại.

Cô cũng ngại lượn lờ trước mặt ba mẹ.

Vì giáo sư Giang làm pháp y, khả năng quan sát và trực giác đều rất nhạy bén.

Cô lo bị giáo sư Giang nhìn ra điều gì đó, bèn đề nghị tối nay cùng Tấn Duật ra ngoài đi dạo phố, về muộn chút rồi ngủ, cô nhất định sẽ về nhà ngủ.

Hạ Lưu Huỳnh đương nhiên sẽ không ngăn cản: “Được, mẹ để cửa cho Nùng Nùng, không khóa trái đâu.”

Hạ Ý Nùng: “Vâng, con về sẽ đi nhẹ nhàng thôi ạ.”

Hạ Khanh sờ má em gái: “Đi đi.”

Tấn Duật bất ngờ khi Hạ Ý Nùng muốn đi dạo phố với anh tối nay, dù sao lúc ở trên lầu cô còn giận dỗi và nói là cả tuần tới không muốn gặp anh nữa.

Hai người xuống xe nhà họ Hạ, lên chiếc xe Tấn Duật đỗ phía sau, Tấn Duật ôm cô vào lòng, nắn nắn vành tai cô.

Quả nhiên tai cô vẫn còn nóng, đã qua hơn nửa tiếng rồi mà cô vẫn còn xấu hổ.

Tấn Duật: “Em muốn đi đâu chơi?”

Hạ Ý Nùng đã nghĩ kỹ rồi: “Đi mua thêm cho anh mấy cái băng đô thể thao nhé.”

Từ khi cô tặng Tấn Duật băng đô, anh thường xuyên đeo cái cô tặng, sau này cô lại tặng thêm mấy cái nữa, người bình thường chắc chắn sẽ đủ dùng, nhưng tần suất tập gym của Tấn Duật quá cao, mỗi lần tập xong anh đều phải giặt, giặt nhiều thì bị dão, máy sấy cũng không sấy lại được như cũ, nên phải tặng thêm mấy cái.

Tấn Duật hỏi: “Lần đi du lịch này chẳng phải em vừa mua cho anh mấy cái rồi sao?”

Trước kia anh toàn dùng băng đô một lần rồi vứt, giờ lại biết tiết kiệm ghê.

Hạ Ý Nùng rất biết anh thích nghe gì, cô ngước đôi mắt sáng long lanh nhìn anh: “Tại vì em muốn đi dạo phố với anh mà.”

Câu nói này dỗ dành trúng tim đen Tấn Duật, anh hài lòng xoa xoa vành tai mềm mại của cô: “Được.”

Bạn gái nhỏ dính người là điều Tấn tiên sinh thích nhất.

Sắp đi làm trở lại, trung tâm thương mại rất đông người, dường như mọi người đều tranh thủ ngày cuối cùng này để thư giãn mua sắm.

Hai người tay trong tay đi giữa dòng người trong trung tâm thương mại, tựa như một bức tranh đẹp.

Tấn Duật mặc đồ thường, bên trong áo khoác vest là áo phông trắng, quần âu tôn lên đôi chân vừa dài vừa thẳng.

Hạ Ý Nùng mặc set váy len dệt kim rời, eo thon mỏng manh, vòng ba lại được luyện tập rất tròn trịa, dáng người cực đẹp.

Trước kia Tấn Duật không thích chỗ đông người, Hạ Ý Nùng cũng không thích.

Nhưng sau khi yêu nhau, họ dần dần thích những khung cảnh ngập tràn hơi thở cuộc sống thế này.

Một đứa bé chừng hai ba tuổi chạy nhảy lung tung trong trung tâm thương mại, đột nhiên đâm sầm vào chân Tấn Duật.

Tấn Duật tưởng con chó nhỏ nhà ai lao tới, anh không kịp thu lực, khiến đứa bé ngã mông xuống đất.

Là một bé gái, buộc hai búi tóc tròn như tranh Tết, mỗi bên một cái, trên búi tóc còn buộc dây đỏ, đôi mắt to tròn chớp chớp ngước nhìn người đàn ông cao lớn như ngọn núi, cảm thấy chú này hơi đẹp trai.

Đương nhiên, bé gái cho rằng chú núi cao này không đẹp trai bằng ba mình.

Hạ Ý Nùng vội vàng bế bé gái lên, thấy bé không khóc tiếng nào, phản ứng đầu tiên của cô là giá mà mình cũng sinh được một đứa bé ngoan như thế này thì tốt biết mấy.

Hạ Ý Nùng đặt bé ngồi lên đầu gối mình, nắm bàn tay nhỏ xíu của bé hỏi: “Bé con, ba mẹ con đâu rồi? Có bị ngã đau không?”

Tấn Duật cũng ngồi xổm xuống, vẻ mặt dịu dàng, nắm lấy bàn tay kia của bé: “Mấy tuổi rồi?”

“Đây này.” Bên cạnh truyền đến tiếng cười của một người phụ nữ, Hạ Ý Nùng quay đầu nhìn, người phụ nữ mặc chiếc váy đỏ rực như lửa, Hạ Ý Nùng suýt nữa nhận nhầm thành chị gái mình, nhưng ánh mắt người phụ nữ này dịu dàng hơn chị gái nhiều.

Hạ Ý Nùng vội nói: “Xin lỗi, làm ngã em bé nhà chị rồi.”

Người phụ nữ cười: “Không sao đâu, vừa nãy con bé mải đuổi theo ba nó nên chạy vội, tôi thấy nó đâm vào hai người mà, không làm hai người bị thương là tốt rồi, con bé hai tuổi rưỡi.”

Bé con cười theo: “Bảo hai tuổi rưỡi.”

Hạ Ý Nùng thấy mẹ bé cười rất hiền hòa, cô không buông bé xuống ngay, cô gật đầu chào mẹ bé, chạm nhẹ cằm bé nói: “Bảo Bảo hai tuổi rưỡi rồi à, lớn thế này rồi cơ á.”

Tấn Duật xoa xoa lòng bàn tay bé, mềm đến mức anh không dám dùng sức chạm vào: “Tuổi con gì thế?”

Bé con nghĩ nghĩ: “Bảo không biết đâu.”

Hạ Ý Nùng cười: “Không biết à, Bảo đáng yêu quá.”

Hạ Ý Nùng “thích không buông tay” ôm bé con, nựng má chạm mũi, thích khuôn mặt non nớt của trẻ con.

Cô lại liếc nhìn Tấn Duật đang nắm tay bé, thầm nghĩ lúc nãy cô bé ngã tay chạm đất, biết bao nhiêu người giẫm qua rồi, sao Tấn Duật không bị bệnh sạch sẽ nhỉ?

Có lẽ, đối tượng bệnh sạch sẽ của Tấn Duật thực sự là những người khác ngoại trừ cô và những đứa trẻ ngây thơ?

Hạ Ý Nùng: “Bảo đáng yêu quá đi, đúng không nào.”

Bé con mở to mắt, giơ tay sờ mặt Hạ Ý Nùng: “Chị ơi, đáng yêu.”

Tấn Duật cười: “Đúng là đáng yêu thật.”

Một giọng nam trầm ấm vang lên: “Trâm Trâm, sao thế?”

Người phụ nữ: “À, con gái anh ăn vạ ngã đấy, xem ra có vẻ thích người khác làm ba mẹ nó rồi.”

Người đàn ông: “……”

Mẹ bé vừa nãy nhìn thấy cảnh con gái sắp đâm vào người đàn ông kia, vốn dĩ cũng lo lắng, nhưng lại nhìn thấy cô gái xinh đẹp bên cạnh anh ta, mẹ bé mê cái đẹp liền cảm thấy đâm một cái cũng chẳng sao.

Giờ nhìn kỹ lại, quả nhiên là một cặp đôi rất thích trẻ con.

Trên tay ba bé cầm ba cây kem mua cho vợ con, gọi bé: “Ý Ý, lại đây nào.”

Bé con ngẩng đầu nhìn thấy kem, lập tức muốn nhảy xuống khỏi lòng chị xinh đẹp, nhưng chị và chú cũng đẹp quá, bé nghiêm túc do dự một chút.

Bên cạnh có một cậu bé gọi bé: “Ý Ý, lại đây.”

Bé con nghe lời anh trai, lập tức nhảy xuống, vừa quay đầu vẫy tay chào chị và chú: “Bảo bai bai.”

Rồi lạch bạch chạy về phía ba mẹ và anh trai.

Tấn Duật đứng dậy, anh nhận ra ba của đứa bé là Thẩm Nghiên, anh gật đầu chào, Thẩm Nghiên cũng khẽ gật đầu đáp lại, chia ba cây kem trên tay cho vợ và hai con, anh không ăn, bế con gái lên.

Hạ Ý Nùng: “Anh quen ạ?”

Tấn Duật: “Ừ, từng có quan hệ làm ăn.”

Hạ Ý Nùng thấy trong mắt Tấn Duật không có vẻ lạnh lùng, cô hiểu rằng gia đình bốn người này hẳn đều là người tốt, bèn tiến lên xin lỗi lần nữa vì chuyện đụng ngã em bé.

Mẹ bé cười: “Thật sự không sao đâu mà, chồng tôi vừa bảo anh ấy quen chồng em, tôi thấy em có vẻ rất thích trẻ con, nhưng em còn trẻ, chắc chưa có kế hoạch sinh con đâu nhỉ, vậy khi nào em muốn chơi với trẻ con thì cứ tìm tôi nhé.”

Nói rồi, mẹ bé đưa cho cô một tấm danh thiếp.

Hạ Ý Nùng nhận lấy xem, bên trên ghi tên “Ôn Trâm”, nhìn tên đã thấy rất nhiệt tình, chức vụ là chủ tịch tập đoàn Ôn Thành.

Công viên giải trí lớn của thành phố chính là do tập đoàn Ôn Thành xây dựng.

Hạ Ý Nùng: “Chủ tịch Ôn.”

Ôn Trâm nghe thấy xưng hô này hơi ngẩn ra, ngay sau đó cười nói: “Gọi tôi là Trâm Trâm là được rồi, kết bạn WeChat nhé?”

Hạ Ý Nùng kết bạn WeChat với Ôn Trâm, ba bố con bên cạnh vẫn ngoan ngoãn chờ đợi.

Em gái ăn kem dính đầy cằm, anh trai lau cằm cho em, em gái lại đưa cây kem màu hồng của mình cho anh trai: “Anh ăn đi.”

Tấn Duật đã đi tới, anh hàn huyên với Thẩm Nghiên.

Nhưng không nói chuyện hợp tác trước kia, mà nói nhiều hơn về hai anh em bé bỏng kia.

Tấn Duật: “Anh trai hơn em gái mấy tuổi vậy?”

Thẩm Nghiên: “6 tuổi.”

Tấn Duật liếc nhìn Hạ Ý Nùng.

Anh cũng hơn Hạ Ý Nùng 6 tuổi.

Nếu anh và Hạ Ý Nùng cùng nhau lớn lên, có lẽ cũng sẽ là cảnh tượng như thế này nhỉ?

Không nói chuyện bao lâu, gia đình bốn người họ đi khu vui chơi, Tấn Duật và Hạ Ý Nùng tiếp tục đi mua băng đô, cứ thế tách ra.

Hạ Ý Nùng ngoái đầu nhìn gia đình bốn người kia lần cuối, ba nắm tay mẹ, anh trai nắm tay em gái, em gái và mẹ đều tung tăng nhảy nhót, đó là một bức tranh thật đẹp.

Đột nhiên Hạ Ý Nùng bị giật nhẹ tóc.

Hạ Ý Nùng nhìn Tấn Duật, dùng ánh mắt hỏi anh làm gì thế.

Tấn Duật không nói gì, anh chỉ dùng mu bàn tay cọ nhẹ vào má cô, kéo cô vào lòng.

Hạ Ý Nùng quả thực ngưỡng mộ cảnh tượng kia.

Nhưng cô cảm thấy cuộc đời cô sau này nhất định cũng sẽ có cảnh tượng như vậy.

Tấn Duật biết cô đang nghĩ gì: “Nếu em thích trẻ con, không nhất thiết phải tự sinh, chúng ta có thể nhận nuôi.”

Cô hoàn toàn chưa từng nghĩ đến việc nhận nuôi con, Hạ Ý Nùng: “… Tại sao ạ?”

Tấn Duật: “Sinh con đau lắm.”

Hạ Ý Nùng: “Có thể sinh không đau mà.”

Tấn Duật: “Vậy là em muốn sinh?”

Hạ Ý Nùng: “……” Lại bị gài bẫy rồi!

Tấn Duật cười ôm vai cô, anh in một nụ hôn lên trán cô: “Từ từ thôi, ba mẹ anh có anh lúc hơn bốn mươi tuổi, chúng ta không vội.”

Hạ Ý Nùng: “Anh đợi em nhé.”

Tấn Duật: “Ừ, anh mãi mãi đợi em.”