[Vô Hạn - Đam Mỹ] Bị Buộc Trở Thành NPC - Chương 39

topic

[Vô Hạn - Đam Mỹ] Bị Buộc Trở Thành NPC - Chương 39 :

Đảo hoang, ánh nắng.

Rõ ràng là một khung cảnh tươi đẹp như vậy, nhưng Ôn Thành Ngọc lại cảm thấy có gì đó không chân thực. Tán cây khổng lồ trên đỉnh đầu đổ xuống một vùng bóng râm lớn. Ôn Thành Ngọc muốn đứng dậy, nhưng cơ thể lại nặng nề lạ thường, chỉ có tứ chi là miễn cưỡng cử động được.

Anh cử động cổ tay, dùng sức cào mạnh xuống mặt đất, xé toạc một mảnh đất. Ôn Thành Ngọc nghiêng đầu nhìn, phát hiện dưới lớp đất bị thiếu hụt lộ ra màu trắng của giấy đế. Đất trong tay anh khi vê lại có cảm giác sột soạt, đúng là chất liệu của giấy.

Quả nhiên không phải môi trường thực tế. Lớp đất trong tay bay đi theo gió, Ôn Thành Ngọc thấy chỗ bị khuyết ban nãy đang dần tự chữa lành.

Nơi này được cố tình tạo ra một bầu không khí thái bình, gió thổi qua kẽ lá phát ra tiếng sột soạt. Tâm trí và cơ thể Ôn Thành Ngọc đều không thể thả lỏng, lồng ngực như bị vật gì đè nặng, hô hấp khó khăn.

Ôn Thành Ngọc vừa vùng vẫy vài cái, má đột nhiên bị một vật thô ráp và lành lạnh ấn vào.

“Người trẻ tuổi, thật thiếu kiên nhẫn.”

Trước ngực Ôn Thành Ngọc hiện ra một khuôn mặt cừu khổng lồ, nó cúi đầu nhìn anh chằm chằm, móng cừu còn không ngừng chọc chọc vào mặt anh.

“... Xuống khỏi người tôi mau.”

“Người trẻ tuổi...”

Chưa đợi con cừu nói hết câu, Ôn Thành Ngọc đã cầm ngược dao phẫu thuật, đâm thẳng vào mắt nó.

Con cừu phát ra một tiếng kêu thảm thiết, chim chóc trong rừng kinh hãi bay lên. Cơ thể con cừu vàng hóa thành những đốm sáng tan biến. Lại một cơn gió thổi qua, cành lá trên đầu đồng loạt rung rinh theo một hướng nhất định. Ôn Thành Ngọc tận mắt nhìn thấy cành cây cổ thụ xoắn lại, tạo thành một con cừu vàng lớn treo lủng lẳng trên cây, giống như một loại quả mọc tự nhiên.

“Thật vô lễ.”

Cừu vàng hừ mũi bất mãn, nhìn xuống Ôn Thành Ngọc từ trên cao.

Ôn Thành Ngọc nheo mắt, lấy khẩu súng lục từ kho đồ hệ thống ra. Dù hiện tại anh vẫn đang nằm dưới đất không dậy nổi, nhưng không có nghĩa là anh không có cách xử lý con quái vật giả thần giả quỷ này. Cánh tay anh vẫn cử động được, họng súng nhắm thẳng vào con cừu.

“Đợi đã! Đợi đã...”

Đoàng! Một tiếng súng vang lên, con cừu vàng lại hóa thành đốm sáng tan biến. Không lâu sau, cái cây cổ thụ lại vặn vẹo cành lá mọc ra một con cừu vàng khác, nhưng lần này nó mọc ở vị trí xa Ôn Thành Ngọc hơn một chút.

"Đã bảo cậu đợi một chút rồi mà!" Con cừu vàng hơi mất bình tĩnh. Nó chưa kịp nói hết câu đã bị đánh tan hai lần liên tiếp. Nhưng nghĩ đến mục đích của mình, cuối cùng nó vẫn nén giận.

“Người trẻ tuổi, những gì cậu thấy chỉ là những gì tôi muốn cho cậu thấy thôi, đừng làm việc vô ích.”

Ôn Thành Ngọc nằm dưới gốc cây, thần sắc gần như lạnh lùng. Cừu vàng không nhìn ra được bất kỳ cảm xúc thừa thãi nào trên mặt anh: không giận dữ, không sợ hãi, cũng không có d*c v*ng. Điều này khiến nó cảm thấy hơi bất an.

Ôn Thành Ngọc nhàn nhạt liếc nhìn nó, giống như đang nhìn một vật thể vô tri giác, tự nhiên sẽ không nảy sinh cảm xúc gì thêm.

“Cho nên, những người giàu trên tàu cuối cùng đều sẽ đến đây?”

Cừu vàng kiêu ngạo ngẩng đầu: “Cậu tưởng nơi này của ta là chỗ nào, ai muốn đến là đến sao?”

Vốn tưởng Ôn Thành Ngọc sẽ hỏi tiếp, nhưng cừu vàng đợi một lúc lâu vẫn không thấy anh lên tiếng. Nó đứng hình tại chỗ có chút ngượng ngùng, đành tự tìm bậc thang cho mình:

"Vùng Đất Hứa, tự nhiên chỉ có những người được chọn mới có thể đến. Ta công nhận cậu, nên tàu Argo mới đưa cậu đến trước mặt ta." Cừu vàng mỉm cười, nhưng một khuôn mặt cừu lại nặn ra biểu cảm của con người.

Ôn Thành Ngọc nhìn thanh máu trên đầu cừu vàng, không khỏi cười lạnh trong lòng. 【Mái tóc của cô ấy】 trên cổ tay kể từ khi anh vào đây đã tuân theo chỉ thị của anh, vươn ra một sợi tóc, đâm vào dưới móng tay anh. "Mái tóc" cẩn thận l**m sạch những giọt máu rỉ ra từ kẽ móng tay.

Trí thông minh của nó dù không cao nhưng cũng không dám tùy tiện coi Ôn Thành Ngọc là thức ăn. Giữa việc sợ hãi và việc được ăn, nó chọn "vừa sợ vừa ăn".

Cơn đau thấu tim từ móng tay khiến não bộ Ôn Thành Ngọc tỉnh táo lạ thường, không bị những trò vặt này đánh lừa.

Anh vẫn còn ở trên tàu. Lúc anh và Hướng Chiêu vì vụ nổ mà bị lỗi hệ thống văng ra ngoài, Ôn Thành Ngọc đã nhìn thấy trong những bong bóng dưới đáy biển sâu không hề có đất liền. Tàu Argo sẽ không cập bến cho đến khi phụ bản kết thúc. Khi xây dựng phụ bản, thế giới này chỉ có du thuyền và biển, còn hòn đảo nhỏ trước mắt chỉ là sân khấu mà con quái vật du thuyền chuẩn bị để biểu diễn.

Thấy Ôn Thành Ngọc không tấn công nữa, cừu vàng tưởng rằng mình đã trấn áp được anh. Cơ thể nó cử động, rụng khỏi cành cây và đáp nhẹ nhàng xuống bên cạnh Ôn Thành Ngọc.

【Món quà của Tà thần】 trên cổ tay Ôn Thành Ngọc phát sáng và rung nhẹ. Cừu vàng hài lòng gật đầu:

“Ta rất vui vì cậu đã chọn con đường đúng đắn. Được Thần lựa chọn, cậu thật là thành tâm... Ta sẽ thay mặt Thần ban thưởng cho cậu, hãy nói ra nguyện vọng của mình đi. Vạn vật trên đời, không gì là không thể.”

"Nguyện vọng của Palo là gì?" Ôn Thành Ngọc đột nhiên hỏi.

Cừu vàng nhíu mày. Nó cứ ngỡ sau khi mình lộ diện thân phận, Ôn Thành Ngọc không những không tấn công nữa mà còn phải mang ơn đội nghĩa, khóc lóc thảm thiết như đám tín đồ kia. Nhưng thực tế là phản ứng của Ôn Thành Ngọc cực kỳ lãnh đạm.

“Người trẻ tuổi, hãy tập trung vào bản thân...”

Ôn Thành Ngọc không nói gì, chỉ nhìn nó.

“... Mỗi người đều có con đường riêng phải đi, cậu quan tâm hắn làm gì...”

Theo thời gian trôi qua, thanh máu trên đầu cừu vàng đang giảm dần một cách chậm chạp. Trong lòng nó không khỏi lo lắng, nhưng lúc này vẫn phải tỏ ra vẻ ung dung, những lời khuyên nhủ ngày càng dồn dập đã bộc lộ sự chột dạ của nó.

"Nguyện vọng của Palo là gì?" Ôn Thành Ngọc lặp lại câu hỏi với vẻ kiên nhẫn. “Ông không nói, sao tôi có thể cam tâm tình nguyện làm việc cho ông?”

"..." Cừu vàng sững người, nhất thời không biết mình sơ hở chỗ nào. Nhưng một mùi máu thoang thoảng khiến nó chú ý đến móng tay đang rỉ máu của Ôn Thành Ngọc.

“... Hừ.”

Cổ họng nó phát ra một tiếng cười lạnh. Cái tên nhân loại chết tiệt này, sớm đã nhìn thấu ảo cảnh mà còn đứng đó xem mình biểu diễn! Cừu vàng tức đến nghiến răng nghiến lợi.

"Nguyện vọng của hắn..." Cừu vàng kéo dài giọng điệu, vẻ mặt đầy hả hê, “... là tự do.”

Cừu vàng luôn thấy Palo điên điên khùng khùng, hễ mở miệng là hô hào tự do và áp bức. Làm việc không vui thì nghỉ việc đi chứ? Ai ép đâu? Nhưng Palo rõ ràng không nghĩ vậy, cứ nhất định phải làm công việc này. Suốt ngày lẩm bẩm thế giới này là giả, theo ta thấy hắn đi khám khoa tâm thần mới là thật.

Cừu vàng chẳng buồn nghiên cứu sâu những thứ đó, nhưng nguyện vọng của Palo quá trừu tượng. Sao hắn không thể giống như đám người già sắp chết kia, ước một cái nguyện vọng phổ thông chút đi? Tiền bạc, quyền lực, sức khỏe nó đều có thể đáp ứng, còn tự do là cái quái gì?

Nhưng không sao, cừu vàng có thể thấu hiểu d*c v*ng sâu thẳm trong lòng người, rồi dựa vào đó biên ra một ảo cảnh để ổn định Palo. Để lão ngoan ngoãn làm thuê cho mình mới là việc chính. Chỉ là không ngờ lão yếu như vậy, bị người ta đánh tới đánh lui như một con chó, buộc lòng nó phải tìm thêm người giúp việc khác.

Thấy Ôn Thành Ngọc đã nhìn thấu ảo giác, cừu vàng cũng không diễn nữa:

"Ta thực sự có thể thực hiện cho cậu một nguyện vọng. Ngoài ra, ta còn có thể chia sẻ sức mạnh của mình cho cậu. Chỉ cần chúng ta hợp tác, từ nay về sau vật tế trên tàu Argo chúng ta sẽ chia đôi..." Lời của cừu vàng như lời thầm thì của ác quỷ. Ôn Thành Ngọc im lặng hồi lâu, cừu vàng tưởng anh đã xiêu lòng.

Ôn Thành Ngọc khẽ cử động môi, khóe miệng hơi nhếch lên:

“Nguyện vọng của tôi là...”

“Bảo vệ luận án tiến sĩ thành công, vào được bệnh viện hạng A.”

"Hả?" Không ngờ Ôn Thành Ngọc lại dứt khoát như vậy, cừu vàng lập tức mừng rỡ. Ngay khi Ôn Thành Ngọc nói ra nguyện vọng, kỹ năng bị động của cừu vàng lập tức được kích hoạt:

[Đã bắt lấy nguyện vọng, đang soạn thảo thỏa thuận...] 

[Lỗi! Lỗi! Năng lượng nguyện lực không đủ!] 

[Ký kết thỏa thuận thất bại!]

“Ôn Thành Ngọc! Cái đồ chết tiệt nhà cậu!”

Cừu vàng lập tức hiểu ra mình bị chơi xỏ. Hết lần này đến lần khác, sự kiên nhẫn của nó hoàn toàn cạn kiệt, khuôn mặt cừu trở nên hung tợn. Một tiếng rồng ngâm từ phương xa truyền đến, một con rồng phương Tây màu vàng bay lượn trên cây cổ thụ, trong chớp mắt lao xuống tấn công.

Lúc này, một cụ già mặc áo choàng Hy Lạp từ trên người Ôn Thành Ngọc hiện ra. Cừu vàng run rẩy, bóng ma tâm lý bị ông cụ đánh cho một trận tơi bời vẫn còn đó. Nó khẩn cấp điều khiển rồng vàng né tránh. Nếu bị đánh trúng lần nữa, nó sẽ mất đi một nửa thanh máu, đám khốn kiếp bên ngoài ảo cảnh vốn dĩ đang đợi nó lộ ra điểm yếu.

Ông cụ kia giơ một cuốn sách dày cộp lên, đánh hư chiêu trước mặt con rồng, rồi xoay người quất mạnh vào thân cây cổ thụ. Cây cổ thụ phát ra tiếng giấy bị xé rách, thân cây cùng cành lá tán ra như những mảnh giấy, lộ ra một con cừu non màu vàng giấu ở giữa. Con cừu vàng và rồng vàng bên cạnh Ôn Thành Ngọc đờ đẫn hóa thành những đốm sáng tan biến.

Ôn Thành Ngọc phủi quần đứng dậy, ông cụ bên cạnh cũng bực bội biến mất theo.

Xung quanh xảy ra biến cố lớn như vậy mà con cừu non màu vàng kia vẫn ngủ say sưa. Ôn Thành Ngọc đang cầm dao phẫu thuật bỗng cảm thấy da đầu tê dại, tim đập nhanh không rõ lý do. Bản năng mách bảo anh có nguy hiểm, nhưng chân vừa mới nhích được nửa phân thì dị biến xảy ra.

Con cừu non vàng ngủ mơ màng, như vô thức ngáp một cái. Mọi thứ xung quanh lập tức vặn vẹo biến hình, một lực hút mạnh mẽ xé toạc bầu trời và mặt đất xuống. Ôn Thành Ngọc chưa kịp bỏ chạy đã bị con cừu non nuốt chửng cùng với mọi thứ.

Và quá trình này chưa đầy một giây.

Toàn bộ ảo cảnh trở lại tĩnh lặng, chỉ còn lại một mình con cừu non đang ngủ say, tỏa ra ánh sáng vàng rực rỡ trong bóng tối, chờ đợi vị dũng sĩ tiếp theo đến nộp mạng.

Bất kể mở mắt hay nhắm mắt đều là bóng tối vô tận. Giống như bị sa vào vũng bùn, cử động chân tay đều gặp trở ngại cực lớn. Những vật chất xung quanh dường như có sự sống, chúng dập dềnh theo nhịp điệu như nhịp thở, lướt qua làn da Ôn Thành Ngọc.

Ban đầu, Ôn Thành Ngọc còn hơi căng thẳng, sợ những vật chất này có gì nguy hiểm, luôn sẵn sàng sử dụng 【Lòng nhân y đức】.

Nhưng thời gian từng phút từng giây trôi qua…

Vật chất không xác định đã lướt qua cánh tay anh không biết bao nhiêu lần. Ôn Thành Ngọc càng lúc càng cảm thấy đây giống như một hành vi quấy rối t*nh d*c.

Ôn Thành Ngọc cầm ngược dao phẫu thuật chém vào khoảng không bên cạnh, đồng thời dồn khí xuống đan điền, quát lớn một chữ:

“CÚT!”

Vật chất dập dềnh xung quanh khựng lại một nhịp. Sau đó, như thể phát ra từ sâu thẳm trong tâm trí Ôn Thành Ngọc:

“Sao lại là ngươi?!”

“Ngươi mới là đứa phải cút ấy!”

Bộp một tiếng, Ôn Thành Ngọc bị đá văng ra ngoài, ngã xuống một căn phòng trống, đồng thời có một v*t c*ng đập vào đầu anh.

Ôn Thành Ngọc nhặt lên.

[Chuồn lẹ chuồn lẹ: Đạo cụ thoát khỏi phụ bản dùng một lần.] [Có sử dụng ngay lập tức không?]