Dung Túng Em Kiêu Kỳ - Thất Dư Vụ - Chương 31

topic

Dung Túng Em Kiêu Kỳ - Thất Dư Vụ - Chương 31 :“Em tủi thân thế cơ à?”

Trở lại khu Phúc Thuận Hồ, ngay khi bước chân vào cổng, Tạ Thanh Từ dừng lại một chút.

Lương Kinh Trạc đi bên cạnh, tay xách túi đồ từ cửa hàng tiện lợi, vẻ mặt bình thản, nghiêng đầu nhìn cô.

Cô hơi quay đầu lại, liếc nhìn anh một cái: “Em… đi cất sữa vào tủ lạnh.” Nói xong, cô giật lấy túi đồ trên tay anh, quay người định đi.

Lương Kinh Trạc còn chưa kịp phản ứng thì người vừa đi được vài bước đã quay vòng lại, cúi đầu dúi mạnh hai hộp “đồ dùng đặc biệt” trong túi vào tay anh cái “bốp”, dưới ánh đèn lờ mờ, gò má cô ửng hồng, rồi lại quay ngoắt đi thẳng.

Anh cúi đầu nhìn thứ đồ trong tay, anh mím môi khựng lại một lúc lâu mới bước về phía nhà chính.

Tạ Thanh Từ vào bếp, mở tủ lạnh, cất sữa vào ngăn mát. Ánh sáng trắng lạnh lẽo từ tủ lạnh hắt lên mặt cô, cùng hơi lạnh tỏa ra giúp hạ nhiệt cho khuôn mặt đang nóng bừng.

Kiểm tra lại thực phẩm còn thừa trong tủ, hôm nay cô chỉ mua một ít, chiều nay nấu mì cho Lương Kinh Trạc xong thì lượng thực phẩm dự trữ đã giảm đi đáng kể.

Đáng lẽ lúc nãy trên đường về nên ghé siêu thị một chuyến, ngay gần khu Phúc Thuận Hồ có một cái.

Cúi đầu lấy điện thoại xem giờ, đã qua giờ mở cửa của siêu thị, đành để mai đi vậy.

Lúi húi trong bếp thêm một lúc, Tạ Thanh Từ mới tắt đèn đi ra ngoài.

Đêm cuối thu ở Kinh Triệu, cái lạnh đã bắt đầu len lỏi. Đi qua hành lang bên cây ngân hạnh, cô ngẩng đầu nhìn lên.

Trăng đêm nay rất tròn, treo lơ lửng bên ngọn cây, tỏa ánh bạc xuống khoảng sân được thắp sáng bởi vài ngọn đèn thưa thớt.

Cô bỗng nhớ đến màn pháo hoa ở Cảng Đảo hôm nào.

Một lúc sau, cô cong môi cười, cúi đầu tiếp tục bước đi.

Đến trước cửa phòng ngủ chính, bước chân cô lại khựng lại, đầu ngón tay khẽ nắm chặt rồi mới đẩy cửa bước vào.

Lương Kinh Trạc vừa tắm xong, mặc đồ ngủ, đứng bên đảo bếp uống nước, thấy cô vào liền quay sang nhìn.

Trong phòng chỉ bật một chiếc đèn đặt ở góc tường, là chiếc đèn cô mới thay mấy hôm trước. Đèn hình đám mây, có chức năng dự báo thời tiết, khi bật lên sẽ mô phỏng thời tiết ngày mai.

Lúc này đang vang lên tiếng mưa rơi rào rào, ngày mai trời sẽ mưa.

Lương Kinh Trạc cầm cốc nước, dáng người cao lớn đứng bên cạnh, gần như ngang bằng với cây đèn.

Lúc chọn đèn, Tạ Thanh Từ đắn đo một hồi rồi chọn loại cao 1m9. Ông chủ nói dùng trong nhà không cần cao thế, cô nói không sao, cứ lấy cái này.

Cô đã tính trước vị trí đặt, nếu không đủ cao thì vùng chiếu sáng sẽ bị hạn chế, có thể không thuận tiện cho Lương Kinh Trạc.

Cảnh tượng trước mắt vừa hay chứng minh quyết định của cô là đúng đắn.

Cô bước lên hai bước vào trong.

“Chỗ này, anh có thấy không hài lòng ở đâu không?” Ánh mắt dừng lại trên những món đồ trang trí trong phòng, cô mới nhớ ra hôm nay cô vẫn chưa hỏi ý kiến anh.

Tiếng mưa giả lập êm tai vang lên bên tai, Lương Kinh Trạc quay đầu nhìn thoáng qua, gật đầu: “Cũng được.”

Trước đây việc trang trí nơi này đều giao cho đội ngũ thiết kế, yêu cầu duy nhất của anh về phong cách là “đơn giản thoải mái”.

Anh ở một mình, cũng chẳng hơi đâu mà theo đuổi mấy thứ tiểu tiết.

“Rất ấm cúng.” Anh bổ sung thêm.

Tạ Thanh Từ gật đầu: “Vậy là tốt rồi.”

Nói xong, cô liếc nhìn phòng tắm ở góc phòng, cảm giác hồi hộp kỳ lạ lại ùa về, cô mở miệng: “Em đi tắm đây.”

Lương Kinh Trạc đáp ừ.

Quá trình tắm rửa không mất nhiều thời gian, nhưng cô lại tốn khá nhiều thì giờ để đắn đo về các bước dưỡng thể.

Vào thu thời tiết hanh khô, Tạ Thanh Từ có thói quen bôi sữa dưỡng thể sau khi tắm.

Hôm nay cô do dự mãi xem có nên bôi hay không.

Nếu lát nữa phải tắm lại lần nữa thì bây giờ khỏi bôi, còn nếu không tắm lại thì cần bôi.

Trong làn hơi nước mờ mịt, cô đứng ngẩn ra một lúc, cuối cùng quyết định vẫn bôi.

Khi bước ra khỏi phòng tắm, Lương Kinh Trạc đang đứng bên cửa sổ phòng ngủ chính, ngắm nhìn dãy sen đá mập mạp trên bệ cửa sổ.

Những chậu hoa nhỏ hình thù khác nhau, màu sắc bắt mắt tươi tắn. Sáng nay lúc về anh không nhìn kỹ, đương nhiên cũng không phát hiện ra trong phòng có thêm mấy thứ nhỏ xinh này.

Đều là do Tạ Thanh Từ mua.

Hôm đó đi chợ hoa mua chậu cây lớn trang trí khoảng trống dưới lầu, cô tiện tay mua thêm.

Ông chủ thấy cô mua nhiều còn giảm giá cho cô.

Sen đá ưa sáng, một tháng tưới nước một lần là được, dù không thường xuyên đến chăm sóc, chỉ cần đảm bảo đủ ánh sáng là sống tốt.

Dễ hầu hạ hơn nhiều so với mấy chậu lan kiêu kỳ khó chiều của anh.

“Có cần chuyển ra ngoài không anh?”

Lúc mua về cô không tìm được góc nào trong nhà thích hợp để bày, vừa phải đảm bảo đủ ánh sáng lại không bị mưa gió.

Vốn cô định mấy hôm nữa hỏi ý kiến anh xem có thể dùng khoảng đất trống ở sân sau làm nhà kính trồng hoa không, nếu được cô sẽ gọi người đến làm, chưa kịp hỏi thì anh đã về sớm.

Lương Kinh Trạc dời mắt khỏi đám thực vật lạ lẫm nhưng đáng yêu này, trả lời: “Không cần đâu, đáng yêu lắm.”

Anh nhớ lại dáng vẻ cô phồng má thổi tò he hôm nọ, có nét giống giống.

Khóe miệng anh bất giác nhếch lên một nụ cười.

Tạ Thanh Từ không biết anh cười gì: “Anh cười gì thế?”

Lương Kinh Trạc thu lại nụ cười, trả lời: “Không có gì.”

Quay lại nhìn cô, anh mới phát hiện chiếc váy ngủ cô đang mặc chính là chiếc váy hôm xem pháo hoa ở Cảng Đảo, từ đêm đó cô chưa mặc lại lần nào.

Bờ vai và tấm lưng trắng ngần vừa được nước ấm gột rửa ửng lên sắc hồng nhạt. Cổ họng anh vừa uống nước xong bỗng nhiên lại thấy khát.

Tạ Thanh Từ đứng im như trời trồng, chân như đeo chì, đúng lúc này tiếng chuông điện thoại vang lên đột ngột.

Cô ngẩn ra một giây mới nhận ra là điện thoại của mình, vội đi đến tủ đầu giường cầm lấy.

Bà Chu gọi.

Ngón tay cô khựng lại trên nút nghe một chút rồi mới bấm xuống, đưa lên tai: “Alo, mẹ ạ.”

Chu Minh Trinh thấy cô mãi mới nghe máy, hỏi thăm: “Ngủ chưa con gái?”

Cô rũ mắt nhìn vạt váy ngủ trên đùi, đáp: “Chưa ạ, con vừa tắm xong.”

Chu Minh Trinh ừ một tiếng, sau đó vào việc chính: “Con đang ở trường à? Tuần này con tranh thủ hỏi Kinh Trạc xem tuần sau nó có rảnh không nhé.”

Tạ Thanh Từ khựng lại, quay đầu nhìn người vẫn đang đứng bên cửa sổ.

Lương Kinh Trạc thấy cô nhìn mình chằm chằm thì khó hiểu, dùng ánh mắt hỏi cô có chuyện gì.

Bà Chu chưa nói, Tạ Thanh Từ đã đoán được là chuyện gì.

Cô đáp: “Vâng, con biết rồi ạ.”

Bà Chu không nói thêm gì nữa, bảo cô nghỉ ngơi sớm.

Đặt điện thoại xuống, Lương Kinh Trạc đã đi tới, đôi chân dài bước trong ánh sáng mờ ảo, hỏi cô: “Sao vậy?”

Cô ngồi bên mép giường, ngẩng đầu nhìn anh: “Tuần sau anh có rảnh không?”

Anh nhớ lại lịch trình: “Ngày nào?”

“Thứ Sáu ạ.”

Không rảnh lắm.

Hôm đó tập đoàn Lương thị khởi động một dự án mới sắp triển khai, công việc khá nhiều.

Thấy anh bỗng trầm ngâm, Tạ Thanh Từ đoán chắc là anh bận, bèn cười nói: “Không sao đâu ạ, em chỉ hỏi chút thôi.”

Lương Kinh Trạc không biết là chuyện gì, có quan trọng hay không, nên hỏi tiếp: “Chuyện gì thế?”

Tạ Thanh Từ cúi đầu: “Ngày giỗ của bà ngoại em, phải về Thượng Hải. Em hỏi xem nếu anh rảnh thì đi cùng ăn bữa cơm thôi ạ.”

Theo phong tục, ngày giỗ bà thì con cháu trong nhà sẽ cùng nhau tổ chức lễ cúng tế.

Nói xong, cô ngẩng đầu lên, nụ cười trên môi vẫn nhàn nhạt: “Không phải chuyện gì to tát đâu ạ, anh cứ lo công việc đi.”

Lương Kinh Trạc không nói gì, anh lặng lẽ nhìn cô một lúc lâu, bỗng gọi tên cô: “Tạ Thanh Từ.”

Người ngồi bên mép giường khó hiểu vì sao anh đột nhiên gọi tên mình, “Dạ?” một tiếng.

Đôi mắt đen láy sáng ngời, dưới ánh sáng lờ mờ trông như chú nai con hoảng loạn.

Anh tiếp tục nói: “Đừng lúc nào cũng nói ‘không sao’ nữa.”

Từ khi gặp nhau đến giờ, anh phát hiện cô rất thích nói những từ kiểu này: cảm ơn, không sao, xin lỗi, làm phiền anh…

Bất kể đối phương có đáng làm hay không, cô đều đáp lại bằng những lời lẽ khách sáo ấy.

Theo những gì anh biết về cô, gia thế ưu việt, môi trường trưởng thành tốt đẹp, anh không hiểu sao cô lại hình thành tính cách như vậy.

Trong giao tiếp xã hội, cô luôn đặt mình ở vị trí thấp hơn, nhường nhịn người khác, đứng ở vị trí của người khác để suy nghĩ vấn đề.

Tạ Thanh Từ ngẩn người, vẻ mặt vẫn đầy khó hiểu, đôi môi càng thêm hồng nhuận nhờ hơi nước bốc lên khẽ động đậy, cuối cùng vẫn mím lại: “Không phải…”

Anh nhìn vào mắt cô, nghiêm túc nói: “Giữa chúng ta không có những từ ngữ này.”

Nói xong, anh dừng lại hai giây, như đang cân nhắc từ ngữ để lời nói của mình không nghe quá nghiêm khắc và giáo điều: “Không chỉ với anh, trong giao tiếp bình thường cũng không cần thiết. Không vui thì phải nói, không muốn cũng phải nói.”

Như hôm gặp mặt đầu tiên, trời mưa to tầm tã, cô rõ ràng có thể đổi lịch hẹn, nhưng vẫn đội mưa một mình đến.

Tạ Thanh Từ khẽ hít sâu một hơi: “Xin lỗi, em quen rồi.”

Nói xong, đến chính cô cũng bật cười, lại xin lỗi nữa rồi.

Cô mím môi suy nghĩ một lúc lâu mới nói tiếp: “Hồi học cấp hai, em sống ở Thượng Hải một thời gian dài, sức khỏe bà ngoại không tốt, cho nên… ở trường, em thường không gây gổ với ai cả.”

Từ lớp sáu đến lớp mười hai, sáu năm trời cô đều như thế. Cô và bà ngoại rất thân thiết, không muốn bà phải lo lắng cho mình, nên dù có cảm nhận được ác ý hay bị làm khó dễ, cô luôn chủ động xin lỗi cho qua chuyện.

Ấn tượng của Lương Kinh Trạc về bà ngoại Tạ Thanh Từ chỉ qua lời kể của bà cụ Trang, là một người bạn lâu năm, một người rất tốt bụng.

Anh nhớ lại bức tranh Tạ Thanh Từ vẽ bà ngoại treo ở trang viên nhà họ Tạ hôm nọ, quả thực là một vị trưởng bối rất hiền từ phúc hậu.

Tạ Thanh Từ không nói tiếp nữa, anh thấy trong mắt cô thoáng dao động, bèn nói: “Thứ Sáu đến anh sẽ đi, có cần anh đến đón em không?”

Cô lắc đầu: “Không cần đâu ạ, chắc em phải đi cùng mẹ đến Thượng Hải trước hai ngày.”

Một số công việc chuẩn bị cho lễ cúng cần phải đi trước để lo liệu.

Lương Kinh Trạc gật đầu: “Được.”

Không khí lại rơi vào tĩnh lặng. Anh nhìn vệt nước còn vương nơi khóe mắt cô, lại dừng một chút, như đang cân nhắc xem việc mình sắp làm có hợp lý hay không.

Cuối cùng nhận ra cô là vợ mình, chẳng có gì là không hợp lý cả.

Anh hơi cúi người, hôn lên hàng mi ẩm ướt của cô.

Đôi bàn tay ấm áp đặt lên vai, mí mắt cảm nhận được hơi ấm, sống lưng Tạ Thanh Từ thẳng lên một chút, thuận thế nhắm mắt lại.

“Cũng không cần phải rơi nước mắt nữa.”

……

Không biết từ lúc nào nụ hôn đã trượt dọc theo sống mũi, hôn qua chóp mũi cô, cuối cùng bắt lấy đôi môi cô.

Cảm giác rung động quen thuộc truyền đến, nhẹ nhàng, dịu dàng m*t mát, trên môi cảm nhận được sự ấm áp và ẩm ướt, là nhiệt độ của ngụm nước anh vừa uống.

Bàn tay nắm trên vai bắt đầu nóng lên, Tạ Thanh Từ hơi ngẩng đầu đáp lại nụ hôn của anh, cổ bị áp lực ngửa ra sau, sống lưng cảm nhận được sức mạnh, cơ bắp căng cứng bắt đầu rã rời, cuối cùng không chống đỡ nổi nữa, ngã xuống đệm giường phía sau.

Nụ hôn trên môi không hề rời đi, mà bám sát theo.

Là sự nóng bỏng sôi trào.

Giữa chừng Tạ Thanh Từ lại khóc một lần nữa. Lương Kinh Trạc nhớ lại mình vừa bảo cô không cần rơi nước mắt, hình như anh cần bổ sung thêm một số điều kiện tiên quyết, ngoại trừ những lúc như thế này.

Đến cuối cùng, anh cũng không biết cô khóc vì anh, hay là cô nhớ tới chuyện đau lòng gì, khuôn mặt cô đỏ bừng, nước mắt rơi không ngừng.

Anh không tiếp tục nữa, chỉ hôn lên tai cô, thì thầm bên tai cô cười thấp: “Em tủi thân thế cơ à?”

Tạ Thanh Từ dựa vào vai anh, cô không nói gì, nước mắt rơi lã chã trên lưng anh.

……