Người Chồng Đã Chết Đến Gõ Cửa Nhà Tôi - Chương 12

topic

Người Chồng Đã Chết Đến Gõ Cửa Nhà Tôi - Chương 12 :Bỏ mũ giáp chạy lấy người.

 

Cơn mưa rào mùa hè ở Hải Thị cứ như trò đùa của ông trời, muốn đến thì đến, muốn đi thì đi.

Ánh mắt Kỷ Tân lạnh lẽo đến đáng sợ, cậu nghi ngờ trận mưa này chẳng khác nào đồng hồ đếm ngược chỉ dành riêng cho khán giả là mình:

Khoảnh khắc mưa tạnh, tất cả cảnh tượng ghê rợn trước mắt bỗng chốc tan biến, lùi dần về phía sau, để lộ ra một con đường lát đá thông ra thế giới bên ngoài, như mây mù vừa mới tản đi.

Toàn thân ướt sũng, đến chính Kỷ Tân cũng chẳng phân biệt được đâu là mồ hôi, đâu là mưa. Mái tóc nhỏ nước dính chặt trên trán, cậu siết chặt nắm tay, lần đầu tiên trong đời hận không thể để đôi mắt này vĩnh viễn mù lòa — thảm cảnh của mẹ con Phó Linh Linh đã khắc sâu vào trí nhớ, cho dù hiện trường biến mất, cậu cũng chẳng thấy nhẹ nhõm hay thanh thản chút nào.

Ngay cả bản thân Kỷ Tân cũng không nhận ra rằng những khiếp sợ và phẫn nộ kia hòa trộn vào, ngược lại thành sự trấn tĩnh và bình thản ẩn dưới vẻ ngoài như đang hoảng loạn. Khi gạt mái tóc ướt sang một bên, cậu để lộ đôi con ngươi đen nhánh ánh lên tia sáng lạnh, tựa như mang sức mạnh thu hồn đoạt phách—

Cảm giác bất cam cùng cố chấp mãnh liệt trong tim bị khơi dậy.

Mi mắt cụp xuống, trên gương mặt tái nhợt hiếm khi hiện ra dấu vết tức giận, Kỷ Tân gần như không chút do dự quay xe lăn, lao về hướng biệt thự, cậu chuẩn bị trở về tiếp tục chờ đợi, nóng lòng muốn tận mắt nhìn xem người đang cùng mình sống chung dưới một mái nhà... rốt cuộc là thứ quái vật gì.

Thậm chí, cho dù phải trả bất cứ cái giá nào.

Con đường trở về vì những chờ mong mơ hồ mà kéo dài vô tận. Nhưng khi cánh cổng quen thuộc sừng sững ngay trước mặt, Kỷ Tân vẫn khựng lại. Tim cậu đập thình thịch, cảnh tượng đẫm máu trong khu rừng nhỏ lại bất ngờ lóe lên trong đầu.

Theo bản năng rụt ngón tay lại, Kỷ Tân chần chừ:

Trời mới biết liệu người xui xẻo tiếp theo bị biến thành phân bón hoa thịt người và mọc cùng rễ cây có phải là chính cậu không?

Mà chỉ một thoáng chần chừ, tiếng mở cửa bất ngờ vang lên khiến gương mặt nhìn điềm tĩnh của Kỷ Tân lại méo mó thêm lần nữa.

“Anh—”

Cậu cố gắng dùng hơi trong bụng để phá vỡ sự nghẹn lại ở cổ họng, gắng gượng chắp vá lên mặt nụ cười dịu dàng xen lẫn chút nghi hoặc:

“Sao... anh lại về rồi?”

Đập vào mắt là khuôn mặt lạnh lùng, điềm tĩnh của Cố Luật Trì phiên bản con người.

Dáng vẻ hắn như thường, điềm nhiên tiến lên, hoàn toàn trái ngược với tất cả những kịch bản Kỷ Tân từng hình dung khi gặp lại đối phương, từ thời điểm, cách thức, hay bối cảnh đều khác biệt hoàn toàn.

Rõ ràng trong lòng bàn tay đã túa đầy mồ hôi lạnh, Kỷ Tân vẫn liều lĩnh nghiêng đầu, cố nhìn về phía sau lưng người đàn ông. Nhưng dáng hình cao lớn của hắn đã chắn hết ánh sáng, khiến cậu chẳng thể nhận ra được điều gì khác thường.

— Làm sao có thể?!

Một cách vô thức, trong lòng Kỷ Tân thoáng qua một tia thất vọng khó hiểu.

Ngay khi cậu thu hồi ánh mắt, nhìn lại khuôn mặt không có một chút sơ hở nào của Cố Luật Trì, cậu lại đột nhiên mơ hồ nhìn thấy một tia nghiên cứu và kỳ vọng đầy ẩn ý chợt lóe lên từ đôi mắt quá đỗi quen thuộc đó.

Chỉ một khe hở nhỏ bé ấy thôi đã đủ khiến hơi thở của Kỷ Tân chậm mất nửa nhịp:

Người đàn ông hiển nhiên biết rõ mọi chuyện, hắn muốn xuyên qua đôi mắt cậu để vạch trần lớp ngụy trang mong manh còn sót lại. Hắn từ trên cao nhìn xuống, nhìn thấu nhưng không nói ra, bình tĩnh chờ đợi con mồi tự xé toạc bộ mặt thật và dâng hiến bằng cả hai tay... hoàn toàn giống với động cơ của trò "quỷ đả tường" vừa diễn ra!

Nghĩ đến đây, một luồng lạnh buốt chạy dọc sống lưng Kỷ Tân, toàn thân cậu ngay lập tức chìm trong nỗi sợ hãi chân thật hơn bao giờ hết.

Dường như có thứ gì đang lặng lẽ cảm nhận nhịp tim cậu ngày một tăng nhanh.

Một cách kỳ lạ, tai mắt Kỷ Tân trở nên sáng tỏ lạ thường—

Những tạp âm vụn vặt, ầm ì trầm thấp lại vang lên:

“Kỷ Tân, tim cậu đập nhanh quá.”

“Kỷ Tân, cậu biết mình sai chưa.”

“Kỷ Tân, cậu phải ngoan.”

Con người bị một loạt từ ‘Kỷ Tân’ này làm cho da đầu tê dại, như thể rơi vào một cơn ác mộng. Trong khoảnh khắc choáng váng và hoang mang, cậu vô thức liên tưởng mình với con chim non đang kêu gào trong tổ, giác quan thứ sáu mách bảo cậu rằng người đàn ông trước mặt chẳng khác nào con rắn lục ẩn mình trong bãi cỏ.

Không đúng, xét về sự kiên nhẫn và mức độ tàn nhẫn của kẻ săn mồi, Cố Luật Trì còn vượt xa hơn!

Kỷ Tân đột nhiên nhắm chặt mắt, cố gắng buộc mình bình tĩnh lại.

Thế nhưng ngay khoảnh khắc mở mắt, đồng tử cậu chợt co rút — cậu nhìn thấy hình ảnh phản chiếu bản thân trong đôi mắt đen láy của Cố Luật Trì.

Không biết từ lúc nào, người đàn ông đã ngồi xổm xuống, tầm mắt ngang bằng với cậu.

Một cuộc đấu ngầm không lời bắt đầu trong cái nhìn đối diện của hai người.

Tại sao Cố Luật Trì không trực tiếp giết cậu?

Đầu óc hỗn loạn của Kỷ Tân giờ chỉ chứa được một câu hỏi duy nhất. Trong lúc trầm tư, có lẽ do khoảng cách giữa hai người đã được rút ngắn, cậu nhận ra ánh mắt của người đàn ông không biết từ lúc nào đã âm thầm di chuyển đến khóe môi của mình.

Hắn lại muốn hôn cậu.

Ý nghĩ ấy vừa lóe lên, Kỷ Tân suýt nữa bật ngửa, đầu óc ong ong, trong lòng vừa bất an vừa loạn nhịp. Đầu lưỡi như bị dòng điện chạy qua, toàn thân lông tơ dựng đứng, cảnh tượng Cố Luật Trì dùng lưỡi càn quét xâm chiếm khoang miệng cậu lại tái hiện trong đầu, vô cùng dữ dội.

Cố gắng kiềm chế sự khó chịu về mặt sinh lý, Kỷ Tân vẫn không thể nhịn được mà quan sát lại biểu cảm của Cố Luật Trì lúc này. Trên khuôn mặt lạnh lùng vô tình của đối phương, đôi môi mím chặt, cả người toát ra vẻ ngạo nghễ kiêu ngạo. Nhận ra chi tiết này, trong lòng Kỷ Tân bất giác khựng lại, bắt đầu có chút chột dạ vì ảo giác không thực tế.

Không ngờ ngay sau đó, yết hầu của Cố Luật Trì khẽ trượt lên xuống, bật ra một tiếng nuốt khan bị đè nén đã lâu.

Đôi tai Kỷ Tân lập tức đỏ bừng, rồi lan xuống cả khuôn mặt. Cậu bị sự tương phản mãnh liệt này ghim chặt tại chỗ, bàn tay siết chặt lại chỉ còn ướt nhẹp một vũng mồ hôi nóng, đầu óc hỗn loạn đến khó tin.

Một luồng gió lùa ngang, chiếc áo ngủ ẩm ướt trên người cậu lạnh như phủ thêm lớp băng mỏng. Phải mất một lúc lâu Kỷ Tân mới miễn cưỡng lấy lại chút nhiệt độ, nhưng ngay sau đó, hình ảnh thảm trạng cái chết của mẹ con Phó Linh Linh trong khu rừng nhỏ lại ùa về, cậu cắn răng quay đầu đi:

Khoảng cách sức mạnh giữa cậu và Cố Luật Trì quá lớn, đến nước này rồi, ngoại trừ tỏ ra yếu thế, cậu chẳng còn cách nào thoát thân toàn vẹn —— nhưng rốt cuộc, phải làm thế nào mới đúng đây?

Cố ý phớt lờ ánh nhìn chăm chú không rời của người đàn ông, Kỷ Tân hơi khép mi, cúi đầu nhìn chằm chằm xuống đất.

Thái dương khẽ giật giật, bên tai lại vang lên từng tiếng r*n r* chẳng giống ngôn ngữ loài người:

“Kỷ Tân, cậu thơm quá——”

“Kỷ Tân, cậu đang nghĩ gì vậy?”

“Kỷ Tân, sao cậu lại càng ngày càng thơm hơn thế!”

Toàn thân Kỷ Tân căng cứng. Đột nhiên, giữa đống tạp âm ấy lại xen vào một tiếng nuốt nặng nề rõ rệt, như thể trái tim bị đập mạnh một cái, sự căng thẳng và sợ hãi quấn quanh tâm trí cũng bị xua đi đôi phần.

Ngay sau đó, như thể đã hạ quyết tâm, cậu bỗng ngẩng đầu, đôi mắt hơi cong cong nhẹ nhàng nhìn lại.

Cố Luật Trì: “......”

Phát hiện người thất thần đổi thành đối phương, Kỷ Tân dường như được khích lệ, khóe mắt đuôi mày lại càng ánh lên ý cười.

Cậu như vẫn chưa hài lòng với cục diện hiện tại, không đợi người đàn ông hoàn hồn đã vòng tay qua cổ hắn, bàn tay ôm lấy sau gáy, như trút giận mà áp môi mình lên môi hắn.

Bốn cánh môi lạnh lẽo áp sát vào nhau.

Ban đầu Kỷ Tân định nhân cơ hội quan sát kỹ biểu cảm của Cố Luật Trì, nhưng khoảng cách quá gần khiến tâm nhìn khó lòng lấy nét. Khác hẳn với nụ hôn loạn xạ lần trước, lần này ngoài cảm giác môi đối phương lạnh đến rợn người, cậu gần như chẳng dấy lên chút cảm xúc khác nào, thậm chí còn thấy cái cổ cứng ngắc dưới lòng bàn tay giống như khúc gỗ, ngây ngốc đến mức có chút đáng yêu.

Hơi ẩm từ lớp quần áo ướt át mơ hồ lan tỏa giữa hai người. Giữ nguyên tư thế đó, con người lại bắt đầu suy nghĩ vẩn vơ:

Không có chút phản ứng nào sao?

Vừa rồi chẳng phải còn khen mình rất thơm cơ mà.

Hay là... cái “thứ” trong cơ thể Cố Luật Trì đã đổi khẩu vị?

Lẽ nào, không những nụ hôn của mình thất bại, ngược lại còn chạm phải nghịch lân?

Hơi thở lạnh buốt của đối phương phả lên mặt, Kỷ Tân càng nghĩ càng thấy bi thảm.

Nụ hôn mà cậu hạ quyết tâm thực hiện, bỗng chốc biến thành một trò cười. Cậu xấu hổ đến mức mười ngón chân muốn bấu chặt nền đất, hận không thể lập tức chết ngay tại chỗ...

Cảm giác nhục nhã chồng chất trở thành cọng rơm cuối cùng đè gãy sức chịu đựng, Kỷ Tân cuối cùng không nhịn nổi mà mạnh mẽ nghiêng đầu sang một bên. Gần như cùng khoảnh khắc đó, màu sắc trong đáy mắt Cố Luật Trì tối sầm lại, đen đặc như vực sâu u ám dưới đáy biển.

Đôi môi vừa mới định rút lui còn chưa kịp rời đi, cổ họng của Kỷ Tân nghẹn lại, tiếng kêu kinh ngạc chưa thoát ra liền bị đối phương nuốt trọn. Ngay sau đó, hàm răng bị mạnh mẽ tách mở, đầu lưỡi lạnh lẽo của hắn thừa thế xông vào, chiếm trọn khoang miệng, khóa chặt không kẽ hở.

Kỷ Tân: !

Suy đoán của cậu không sai.

Nhưng niềm vui ít ỏi ấy chỉ thoáng qua trong chốc lát. Bởi vì tên súc sinh Cố Luật Trì này đã tiến công đến mức độ quá sức ác liệt, giống như đột nhiên phá vỡ một lỗ hổng nào đó, cả người hắn liền trở nên điên cuồng.

Hôn đến mức hốc mắt Kỷ Tân đỏ hoe, cậu có cảm giác đối phương hận không thể cuốn sạch nước bọt trong miệng cùng cả không khí trong phổi của mình, quét sạch dữ dội chẳng khác nào một cơn lốc xoáy đi qua.

Xin chủ hệ thống làm chứng, Kỷ mỗ tôi dám lấy toàn bộ điểm tích lũy ra thề:

Khi mới cúi người lại gần, bản thân tôi tuyệt đối không có ý định… hôn như vậy.

Nhưng điều khiến Kỷ Tân không thể chấp nhận nhất là, khi nghĩ đến phản ứng của Cố Luật Trì sau khi bình tĩnh lại khi lý trí bị xé toạc, cậu lại bắt đầu cảm thấy hơi thích thú. Cuộc quấn quýt môi lưỡi lẽ ra phải ngột ngạt bằng một cách kỳ lạ mang lại cảm giác... sảng khoái.

Như có cảm ứng, cánh tay người đàn ông không biết từ lúc nào đã siết chặt vòng quanh eo Kỷ Tân, kéo cả người cậu về phía mình. Lồng ngực vạm vỡ đụng vào khiến Kỷ Tân rên lên một tiếng.

Kỷ Tân đau đến trừng lớn đôi mắt, không ngờ lại đúng lúc bắt gặp cảnh tượng mấy sợi dây leo đang trườn xuống từ dưới vạt áo Cố Luật Trì.

Toàn thân cậu nhũn ra, suýt chút nữa trượt khỏi xe lăn.

Những dây leo thô to cỡ cánh tay người, bề ngoài thoạt nhìn có hình dáng như thực vật bình thường, nhưng gần như đã chẳng giữ lại chút đặc trưng nào của thực vật. Chúng chỉ còn lại sự quái dị thuần túy, khiến người ta chẳng thể lấy tiêu chuẩn thực vật học hay động vật học để phân loại. Trên bề mặt phủ kín từng mảng giống vảy, khép mở theo nhịp, phản chiếu ánh nước lạnh lẽo, Kỷ Tân chỉ cần liếc qua cũng cảm thấy da đầu tê dại — sống động chẳng khác nào loài bò sát máu lạnh, ẩm ướt và trơn nhớt.

Những sợi dây leo đó dường như có thể phản ánh trực tiếp cảm xúc của chủ nhân. Từng sợi run rẩy không ngừng, rồi lại vô trật tự cuồn cuộn quấn chặt vào nhau, dệt thành một tấm lưới đen khổng lồ ngay sau lưng Cố Luật Trì…

Hơi thở của Kỷ Tân mắc kẹt trong cổ họng, cảm giác trơn nhớt, ướt át đó dường như lan ra từ đầu lưỡi, còn sự quấn siết khiến cậu không thể thoát thân… Cậu chỉ vừa nghĩ đến khả năng cái thứ đang tung hoành trong miệng mình kia có lẽ cũng chính là một trong số những sợi dây leo đen này, không cách nào giữ nổi bình tĩnh nữa. Cảm giác buồn nôn và kinh hoàng chưa từng có vỡ òa, tràn ra từ tận sâu trong thân thể.

— Đầu óc cậu hoàn toàn ngừng hoạt động.

Không biết đã bao lâu trôi qua, Cố Luật Trì cuối cùng cũng nhận ra sự bất thường của con người.

Cánh tay đang ghì chặt eo Kỷ Tân chợt buông lỏng, cậu cuối cùng cũng có thể hít lấy từng ngụm không khí mới mẻ. Đợi đến khi Kỷ Tân gượng gạo bình ổn lại, có thể suy nghĩ thì cảnh tượng lọt vào mắt chính là gương mặt người đàn ông khắc trước vừa cùng mình dây dưa môi lưỡi, nay tối sầm u ám, trong mắt là một sự tĩnh lặng chết chóc.

Khi Cố Luật Trì lên tiếng lần nữa, giọng hắn khàn đến đáng sợ. Từng chữ rơi xuống đều lạnh như băng chọc thẳng vào nơi Kỷ Tân đang chột dạ, suýt nữa khiến cậu phải bỏ mũ giáp mà đầu hàng dưới áp lực đè nén đến nghẹt thở—-

“Kỷ Tân, em đang sợ tôi.”

“Vì sao?”

—-----

【Tác giả có lời muốn nói 】

Dây leo nhỏ lịch sự chào hỏi ~

Kỷ Tân: Cảm ơn, tôi ngất luôn rồi.

Cố Luật Trì (tiến lên hô hấp nhân tạo nhưng lỡ đưa lưỡi vào): Vợ ơi tỉnh lại!!

Kỷ Tân (giận run): ……. Ôm mấy cái dây leo của anh mà đi chỗ khác cho xa!!

Hê hê hê~ chương này viết thật vui quá đi ~

Một lần nữa cảm ơn các bé đã bình luận và sưu tầm ~ Chụt chụt chụt