[Vô Hạn - Đam Mỹ] Bị Buộc Trở Thành NPC - Chương 67

topic

[Vô Hạn - Đam Mỹ] Bị Buộc Trở Thành NPC - Chương 67 :

Ôn Thành Ngọc cứ thế bay lơ lửng không mục đích. Có đôi khi đang bay, anh bỗng quên mất mình định làm gì, rồi chợt nhớ ra phải tìm lại cơ thể, thế là lại xốc lại tinh thần bay thêm một lúc, rồi lại quên…

Cứ thế lặp đi lặp lại, không biết từ lúc nào, anh loanh quanh luẩn quẩn rồi lại quay về chỗ cũ.

Giờ đã là linh hồn, Ôn Thành Ngọc không cần đến đồ đạc, anh có thể dễ dàng xuyên qua mọi tòa nhà. Nhưng anh vẫn tìm một chiếc ghế sofa, duy trì tư thế ngồi. Động tác này khiến anh cảm thấy an tâm; anh vẫn đang bắt chước con người theo thói quen.

Sự hưng phấn ban đầu do tự do mang lại dần nguội lạnh theo thời gian. Sau cơn phấn khích, sự mệt mỏi và cô đơn ập đến như thủy triều, từng chút một nhấn chìm anh. Nhưng anh vốn đã quá quen thuộc với loại cảm xúc này.

Biết bao nhiêu buổi rạng sáng, sau một ca trực đêm cực kỳ bận rộn, thế giới luôn trở nên tĩnh lặng như thế. Mỗi khi ấy, Ôn Thành Ngọc thường đứng bên cửa sổ châm một điếu thuốc, nhìn mặt trời mọc, đợi thành phố thức giấc.

Nhưng giờ anh đã cai thuốc rồi, Hướng Chiêu dường như không thích mùi thuốc lá.

Chẳng hiểu sao Ôn Thành Ngọc lại đột nhiên nhớ tới chuyện này. Lại là ký ức lúc trước sao? Ngón tay cái của anh không ngừng vân vê ngón tay giữa.

Nhìn đám linh hồn cứ bay qua bay lại trước mắt, Ôn Thành Ngọc luôn cảm thấy có chút lạc lõng. Anh rõ ràng đã rất nỗ lực làm việc, nhưng vẫn không thể hòa nhập được vào nhóm nhân loại này.

Nếu lúc này có thể nhìn thấy một linh hồn quen mắt thì tốt biết mấy. Bất kể người đó là ai, Ôn Thành Ngọc đều muốn trò chuyện đôi câu.

Lúc này, trước mặt 「Như Ý Tata」 không còn linh hồn nào nữa, nhưng vốn dĩ cô nàng đang tự vui vẻ một mình nên có khách hay không cũng chẳng quan trọng.

Trái tim vốn đang bình lặng của Ôn Thành Ngọc bỗng dao động một chút: “Có thể xem cho tôi một quẻ không?”

「Như Ý Tata」 không thèm để ý đến anh, tự mình xáo bài. Ôn Thành Ngọc dứt khoát ngồi bệt xuống đất trước mặt cô. Sau khi tự mình biến thành linh hồn anh mới phát hiện ra, thực ra trên tay họ đôi khi cũng cầm thứ gì đó, nhưng dưới góc nhìn của con người, họ luôn chập chờn, mờ ảo không rõ đang làm gì.

Ý thức của những linh hồn này đã tiêu tán phần lớn, họ cũng chẳng biết mình đang làm gì, những động tác và hành vi hiện tại đều là những việc họ thường làm nhất lúc sinh thời, cũng có thể gọi là chấp niệm.

Bên cạnh Ôn Thành Ngọc và 「Như Ý Tata」 có một linh hồn cứ lảm nhảm mãi, nói rằng muốn được ăn gà viên chiên ở cổng trường một lần nữa: "Mẹ ơi, con xin mẹ, con chỉ ăn nốt lần này thôi... Mẹ ơi, mẹ ơi..." Vì một phần gà viên, linh hồn ấy thậm chí còn che mặt khóc nức nở như một đứa trẻ. Linh hồn của họ khiếm khuyết, không có mặt mũi, cũng chẳng thể phát ra tiếng, nhưng Ôn Thành Ngọc không cần ngôn ngữ cũng hiểu được ý của họ.

「Như Ý Tata」 rút ra một lá bài đặt trước mặt mình, lật lên là lá The Devil (Ác quỷ) chiều xuôi: "Trói buộc." “Cái gì? Nghĩa là không tốt sao?”

Giọng của 「Như Ý Tata」 quá khẽ, Ôn Thành Ngọc vẫn đang mải nghe linh hồn bên cạnh thuyết trình về 100 cách ăn gà viên chiên nên bị cô nàng bất thình lình gọi hồn về, anh thậm chí không chắc đối phương có đang nói chuyện với mình không.

Ôn Thành Ngọc hỏi liền mấy câu, 「Như Ý Tata」 đều không đáp. Cô nàng suy nghĩ một chút rồi lại rút thêm một lá bài khác đặt cạnh lá bài kia. Ôn Thành Ngọc không còn lơ đễnh nữa, toàn thần quán chú nhìn theo động tác của 「Như Ý Tata」. Ngón tay cô đặt lên lá bài đó, vừa định lật lên thì lá Tarot bất ngờ tuột khỏi tay, rơi xuống đất không một tiếng động.

Một lần lật không thành, 「Như Ý Tata」 liền ngây người ra. Ôn Thành Ngọc huơ huơ tay trước khuôn mặt không rõ ngũ quan của cô. Khi anh định vươn tay lật lá bài đó lên thì đột nhiên có một linh hồn chạy loạn xông tới, làm đảo lộn hết đống bài, còn 「Như Ý Tata」 vẫn không hề phản ứng.

Ôn Thành Ngọc thở dài đứng dậy. Trước khi anh rời đi, dường như mơ hồ nghe thấy một tiếng thì thầm: “Thật muốn... về nhà.”

Khi Ôn Thành Ngọc quay đầu lại, cô nàng vẫn là dáng vẻ ngây dại đó. Anh không thể xác định câu thì thầm đó có phải của 「Như Ý Tata」 hay không, bởi vì linh hồn đòi về nhà ở đây quá nhiều.

Sau khi Ôn Thành Ngọc đi không lâu, 「Như Ý Tata」 từ trong đống bài lộn xộn đã nhặt chính xác lá Tarot kia lên. Trên lá bài vẽ một thiên thần với thần thái an tĩnh đang hoán đổi nước thánh giữa hai chiếc bình. “Lá Temperance (Tiết chế).”

Ôn Thành Ngọc tiếp tục dạo chơi. Những linh hồn đó đều nói muốn về nhà, còn bản thân anh thì sao? Ôn Thành Ngọc dường như chưa bao giờ nghĩ đến nhà. Hình bóng cha mẹ trong ký ức rất mờ nhạt, giống như một ký hiệu vậy, anh không có ký ức về việc chung sống với họ.

Tâm trạng Ôn Thành Ngọc có chút suy sụp. Những linh hồn tỏa ra năng lượng tiêu cực này khiến anh phiền lòng. Đã thành quỷ rồi mà vẫn còn ký ức và chấp niệm, điều này khiến Ôn Thành Ngọc cảm thấy không công bằng.

Anh tìm một nơi yên tĩnh, cuộn tròn trong góc. Việc này khiến anh thấy rất an toàn. Vô thức, ánh sáng xung quanh cũng dần tối đi, khiến anh nhớ tới lúc 6-7 giờ tối; Ôn Thành Ngọc rất lưu luyến mùi thức ăn và tiếng nô đùa của trẻ con vào giờ đó.

Ôn Thành Ngọc từ từ nhắm mắt lại. Anh hơi mệt, muốn ngủ một lát, đợi khi tỉnh dậy sẽ đi tìm cơ thể. Đáng tiếc, giấc ngủ này của anh không hề yên ổn. Vừa chìm vào mộng mị, anh bắt đầu mơ liên tục. Cảnh tượng trong mơ quái đản kỳ dị, khiến người ta hoa mắt chóng mặt. Mọi việc cứ như được tua nhanh gấp 8 lần, ồ ạt bày ra trước mắt anh, còn có rất nhiều người cứ líu lo nói bên tai.

Ôn Thành Ngọc xua tay, muốn đẩy hết những người này ra. Đáng ghét, thật đáng ghét!

!!

“Bác sĩ Ôn, anh sao thế? Ác mộng à?”

Cánh tay đang quơ quào của Ôn Thành Ngọc đột nhiên bị ấn xuống. Vừa mở mắt ra, người trước mặt lại là Hướng Chiêu. Nhìn xuống, anh đang nằm trên một tấm đệm đơn sơ. Nhìn quanh căn phòng không lớn, cũng chẳng có đồ đạc gì, nhưng được dọn dẹp rất sạch sẽ.

Giường của Hướng Chiêu đặt ngay phía bên kia căn phòng. Cậu dường như bị Ôn Thành Ngọc làm cho tỉnh giấc, trên mặt vẫn còn vẻ ngái ngủ. “Có phải vết thương vẫn còn đau không?”

Ôn Thành Ngọc nhìn xuống, thấy trên người mình quả nhiên đang quấn băng gạc. Anh chưa bao giờ bị thương nặng thế này, ngay khi nhận ra điều đó, cảm giác đau đớn lập tức ập tới. "Chắc là vậy..." Ôn Thành Ngọc nhíu mày. Không rõ là do đau đầu vì ác mộng hay do vết thương đau, dáng vẻ ôm đầu r*n r* của anh khiến Hướng Chiêu cũng đau lòng theo.

Ôn Thành Ngọc lại ngửi thấy mùi hương quen thuộc kia. Hướng Chiêu ngồi bệt xuống bên cạnh anh, nhẹ nhàng đặt tay anh trở lại trong chăn vì sợ đụng trúng vết thương. Sau khi đắp lại góc chăn, ngón tay Hướng Chiêu khẽ ấn vào thái dương Ôn Thành Ngọc, muốn giúp anh xoa dịu nỗi đau hết mức có thể. Thần kinh của Ôn Thành Ngọc giật giật dưới đầu ngón tay cậu.

Bất chấp sự ngăn cản của Hướng Chiêu, Ôn Thành Ngọc chủ động nằm nghiêng, áp chặt má vào đầu gối của cậu. Tay anh thò ra khỏi chăn, nắm lấy bắp chân Hướng Chiêu. Mặt Hướng Chiêu đỏ bừng trong thoáng chốc khi nhận ra tư thế của hai người có chút ám muội, nhưng cậu không vùng vẫy. Ôn Thành Ngọc cũng thuận theo động tác của Hướng Chiêu, chủ động giúp cậu bóp chân.

Mắt Ôn Thành Ngọc nhắm hờ, ý thức dường như vẫn chưa hoàn toàn tỉnh táo. Những lời Hướng Chiêu nói cứ tai trái vào tai phải ra. Tay Ôn Thành Ngọc dần di chuyển lên trên, đặt lên đùi Hướng Chiêu. Cơ bắp dưới lòng bàn tay săn chắc và mạnh mẽ, máu nóng đang chảy rần rần trong cơ thể cậu. Sức sống mãnh liệt ấy khiến cơ thể lạnh lẽo của Ôn Thành Ngọc dần ấm áp trở lại.

Lên cao chút nữa thì Hướng Chiêu không cho chạm vào.

Ôn Thành Ngọc chìm đắm trong khoảng thời gian ấm áp này, ý thức trở nên mơ hồ, cảm giác như sắp ngủ thiếp đi thì giọng của Hướng Chiêu đột nhiên vang bên tai: “Anh ở đây đợi tôi, tôi sẽ quay lại ngay.”

Ôn Thành Ngọc giật mình tỉnh giấc. Chưa kịp hiểu ý của Hướng Chiêu, đối phương đã rời bỏ anh trước. Sự rời đi đột ngột của nguồn nhiệt khiến anh hốt hoảng, cả người lại rơi vào hầm băng. Hướng Chiêu quay lưng về phía anh thu dọn đồ đạc, Ôn Thành Ngọc nhìn bóng lưng cậu, một nỗi hoảng sợ cực lớn bao trùm lấy anh.

Nguy hiểm, đừng đi. Đừng bỏ rơi anh…

Cổ họng anh không phát ra tiếng, cơ thể cũng không thể cử động, mọi tiếng gào thét và uất ức đều bị kẹt chết trong căn phòng đơn sơ này. Sự xuất hiện của Hướng Chiêu giống như một tia lửa lóe lên giữa đêm dài đằng đẵng, vụt tắt trong nháy mắt.

Ôn Thành Ngọc không biết đã bao lâu trôi qua, lâu đến mức mọi cảm xúc đều hóa thành oán hận nồng đậm. Cậu ta đi đâu rồi? Có phải bỏ mặc mình để chạy trốn một mình không? Những lời nói với mình chẳng lẽ đều là lừa dối?

Hận quá, thật đáng hận! Hận sự rời đi, phản bội và dối trá của cậu.

Trong đầu Ôn Thành Ngọc đột nhiên lóe lên lời Hướng Chiêu từng nói: “Tôi không lừa anh, và sẽ không bao giờ lừa anh.”

Nhưng bóng tối lại một lần nữa nhấn chìm Ôn Thành Ngọc. Anh cô độc một mình trong bóng tối liên tục gặp ác mộng, và theo sự kéo dài của cơn ác mộng, toàn bộ phụ bản Khu nghỉ dưỡng Tuyền Cốc đã bắt đầu sụp đổ.

Do ảnh hưởng của buff tiêu cực, Hướng Chiêu cứ hễ cử động là lồng ngực lại đau thắt, thanh máu đang giảm nhanh chóng. Nếu không phải cậu sử dụng đạo cụ khóa máu (khóa 1 HP) thì cũng chẳng cầm cự được bao lâu. Chị em nhà họ Tiền đã tìm được một nơi để dựng màn chắn phòng hộ và hạn chế vận động hết mức có thể.

Hướng Chiêu ngẩng đầu nhìn. Lúc này, một nửa khu nghỉ dưỡng đã bị bóng tối nuốt chửng, bóng tối đó dường như có sự sống, đang chuyển động một cách có quy luật. Giữa mùa này mà trên trời lại lác đác rơi tuyết đen, không khí lại có thêm vài phần nóng rực, mỗi lần hít thở đều cảm giác như lồng ngực sắp bị nung chín.

Hướng Chiêu bịt mũi miệng, bước về phía Chính Niệm Đường. Cậu nhớ di tích bí thuật ở ngay đó, nếu Ôn Thành Ngọc tách rời linh hồn thì cơ thể anh đại khái cũng ở đó.

“Chít chít chít...”

Nhện Mặt Máu quấn một dải vải trắng trên đầu, phủ phục trên xác Ôn Thành Ngọc khóc lóc mấy hồi. Một nửa là khóc cho cái chết của anh, một nửa là khóc cho tiền đồ của mình, khóc đến cuối cùng chỉ còn là tiếng gào khan.

Đuôi của [Mái tóc của nàng] cũng buộc một mảnh vải trắng nhỏ. Nó không có nước mắt cũng chẳng biết nói năng, không thể tạo ra tiếng ồn như Nhện Mặt Máu, chỉ có thể lặng lẽ quấn lấy ngón tay Ôn Thành Ngọc. Nó cũng đang rất đau buồn.

"Chít chít chít, chít chít chít chít..." (Hôm nay chúng ta tụ họp tại đây để tham dự tang lễ của đại ca tôi, sau đây tôi xin phát biểu đôi lời...)

[Mái tóc của nàng] đang chìm trong bi thương bèn kinh ngạc ngẩng đầu: Ở đây chẳng phải chỉ có hai đứa mình thôi sao…

“Chít chít chít, chít chít chít, chít chít chít...”

[Mái tóc của nàng] hễ nghĩ đến những năm tháng sau này phải ở cùng cái gã này, nó liền cảm thấy tuyệt vọng chưa từng có, thà đi theo Ôn Thành Ngọc luôn cho rồi.