Xuyên Qua Chi Bá Ái Pháo Hôi - Chương 385

topic

Xuyên Qua Chi Bá Ái Pháo Hôi - Chương 385 :Gặp được hải thú tầng thứ 66
Khi Kiều Thụy, Tuyết Băng Tâm và Tạ Minh bước lên tầng thứ 66, hiện ra trước mắt họ là một vùng hải vực xanh thẳm, bao la vô tận.

“Tầng 66 này vậy mà lại là một vùng biển sao?” Nhìn mặt biển mênh mông bát ngát, Tạ Minh kinh hô thành tiếng.

“Đúng vậy, không ngờ tầng 66 lại là biển!” Tuyết Băng Tâm cũng cảm thấy vô cùng chấn kinh.

“Thú vị thật, còn có cả biển rộng. Tuyết đạo hữu, các ngươi mỗi khi qua một tầng đều là một không gian khác nhau sao?” Kiều Thụy tò mò nhìn Tuyết Băng Tâm hỏi.

“Đúng vậy, từ tầng 51 bắt đầu, mỗi khi chúng ta tiến lên một tầng đều sẽ gặp phải một không gian khác biệt. Có không gian sa mạc, có rừng rậm viễn cổ, còn có rất nhiều không gian kỳ quái khác, cảm giác giống như đang đi thám hiểm bí cảnh vậy.” Tuyết Băng Tâm thành thật đáp.

“Thật là thú vị. Nếu Thiên Kỳ sớm g**t ch*t hai kẻ kia, ta đã có thể ra ngoài sớm một chút để cùng các ngươi đi mạo hiểm rồi.” Kiều Thụy chớp chớp mắt, nói một cách đầy hiển nhiên.

Phải biết rằng, nếu không có lệnh bài thân phận thì không thể tiến vào Hắc Thiết Tháp. Kiều Thụy vốn được Liễu Thiên Kỳ lén lút mang vào, cho nên nếu Liễu Thiên Kỳ không giết người để đoạt lệnh bài, Kiều Thụy vĩnh viễn cũng không thể rời khỏi Vạn Dương Tán.

Nghe vậy, Tuyết Băng Tâm và Tạ Minh không khỏi giật giật khóe miệng.

“Xông pha Hắc Thiết Tháp cần phải có đủ số lượng Thuật sư. Nếu Tiểu Vũ và Thanh Nham chết sớm quá, chúng ta cũng không cách nào lên tới tầng 66 này được. Chuyện này đòi hỏi cả năm người chúng ta cùng hợp tác mới làm được, chỉ có ba người chúng ta thì không thể.” Tuyết Băng Tâm bất đắc dĩ giải thích sự thật cho Kiều Thụy đang có những ý nghĩ kỳ quặc.

Tuyết Băng Tâm thầm nghĩ, sở dĩ Lưu Tiểu Vũ và Thanh Nham chậm trễ không ra tay, chắc hẳn cũng là vì cân nhắc điểm này. Bọn chúng hy vọng mượn tay nàng và Liễu Thiên Kỳ để đạt được cơ duyên trong tháp, sau đó mới ra tay hạ sát. Như vậy vừa có thể lấy mạng nàng để nhận thưởng từ Điền Viên, vừa có thể đoạt được nhẫn không gian và cơ duyên của nàng cùng Liễu đạo hữu.

“Cũng đúng.” Kiều Thụy gật đầu tán đồng. Hắc Thiết Tháp không phải nơi ai muốn xông vào cũng được, phải gom đủ năm thuật sư mới có thể từng bước tiến lên.

“Giờ chúng ta phải làm sao đây? Giữa biển khơi mênh mông này, làm sao mà qua được?” Tạ Minh nhìn Tuyết Băng Tâm và Kiều Thụy hỏi nhỏ.

“Xem ra chúng ta cần một con thuyền. Ai có pháp khí hình thuyền không?” Kiều Thụy hỏi.

“Ta có.” Tuyết Băng Tâm lấy ra một pháp khí hình thuyền.

“Thật là một chiếc thuyền rồng xinh đẹp nha!” Kiều Thụy reo lên khi thấy pháp khí của Tuyết Băng Tâm. Y thầm nghĩ: Công chúa đúng là công chúa, pháp khí tùy tiện lấy ra thôi cũng tinh xảo và đẹp đẽ như vậy.

“Đi thôi, chúng ta lên thuyền.” Tuyết Băng Tâm thả pháp khí xuống nước, chiếc thuyền rồng vốn chỉ bằng lòng bàn tay lập tức hóa lớn, dài hơn ba mét, cao hơn hai mét. Nàng quay đầu mời hai người còn lại cùng lên thuyền.

Kiều Thụy và Tạ Minh theo Tuyết Băng Tâm bước lên thuyền rồng, hướng về phía hải vực xa xăm mà tiến phát. Vì lo lắng trên biển không an toàn, cả ba đều ngồi ở boong tàu phía đầu thuyền chứ không vào trong khoang. Tuyết Băng Tâm phụ trách điều khiển thuyền, còn Tạ Minh và Kiều Thụy phụ trách cảnh giới.

Mười ngày sau……

Thuyền rồng đang lướt êm trên mặt biển thì đột nhiên, từng khối cự thạch cao hai mét, rộng hơn một mét từ đáy biển trồi lên, tạo thành một loạt cột đá chặn đứng lối đi. Tuyết Băng Tâm vội vàng dừng thuyền.

“Đây là cái gì?” Tạ Minh kinh ngạc hỏi.

“Tổng cộng có mười cột đá. Trên mỗi cột đều khắc đầy phù văn dày đặc. Ta đoán những cột đá này chắc chắn có liên quan đến khảo nghiệm phù văn.” Kiều Thụy nhận định.

“Vậy chúng ta làm gì bây giờ? Dùng linh phù của Liễu đạo hữu nổ tung chúng nhé?” Tạ Minh hỏi.

“Chờ một chút, trên cột có phù văn. Ta sẽ dùng Lưu Ảnh Thạch ghi lại toàn bộ, nói không chừng Thiên Kỳ sẽ cần dùng đến.” Nói đoạn, Kiều Thụy lấy Lưu Ảnh Thạch ra, phi thân tới ghi lại toàn bộ phù văn trên mười cột đá vào trong Lưu Ảnh Thạch.

Sau đó, ba người lấy ra Bạo Tạc Phù mà Liễu Thiên Kỳ để lại, đồng loạt ra tay nổ nát mười cột đá rồi tiếp tục hành trình về phía đông. Kiều Thụy thận trọng lấy bức Triệu Hoán Họa từ trong lòng ngực ra, nhẹ nhàng v**t v* bức họa.

“Thiên Kỳ, chúng ta gặp phải mười cột đá có khắc phù văn, ta đã dùng Lưu Ảnh Thạch ghi lại rồi, huynh có muốn xem không?” Kiều Thụy khẽ gọi.

Một lát sau, Liễu Thiên Kỳ từ trong bức họa cuộn tròn bay ra, đáp xuống bên cạnh Kiều Thụy.

“Thiên Kỳ!” Kiều Thụy gọi ngọt ngào.

“Phù văn thế nào? Cho ta xem một chút.” Liễu Thiên Kỳ ôn nhu hỏi.

“Cái này.” Kiều Thụy đưa Lưu Ảnh Thạch cho hắn.

Nhận lấy viên Lưu Ảnh Thạch, Liễu Thiên Kỳ như bắt được chí bảo, chăm chú quan sát. “Đây là truyền thừa phù văn, đối với ta rất hữu dụng!” Hắn kích động nói.

Hiện tại hắn chỉ có một cuốn truyền thừa phù văn cấp năm thượng phẩm, học hơn 50 ngày cũng đã gần xong. Đang lúc thiếu tài liệu thì Kiều Thụy lại mang đến một cơ duyên lớn thế này, làm sao hắn không vui cho được?

“Vẫn là Kiều đạo hữu thông minh, biết thu thập phù văn trước, nếu không chúng ta đã hủy sạch cả rồi.” Tuyết Băng Tâm chân thành khen ngợi.

“Các ngươi cứ tiếp tục tiến lên đi. Ta cần bế quan để học những phù văn trong Lưu Ảnh Thạch này.” Liễu Thiên Kỳ nghiêm túc nói.

“Được, Thiên Kỳ, huynh mau đi bế quan đi, ở đây cứ giao cho chúng ta.” Kiều Thụy vỗ ngực cười.

“Đúng vậy, Liễu đạo hữu cứ yên tâm, chúng ta còn trông chờ ngươi mở cửa tầng 66 đấy.” Tuyết Băng Tâm và Tạ Minh đồng thanh cổ vũ.

Liễu Thiên Kỳ tuy rằng nước đến chân mới nhảy, nhưng hắn dù sao cũng là phù văn sư cấp năm trung phẩm, muốn học phù văn cấp năm tất nhiên cũng có cơ sở nắm chắc. Nên để Liễu Thiên Kỳ nắm thời gian bế quan, học tập trong vòng 3 tháng thì vẫn có hy vọng mở ra tầng 66.

Liễu Thiên Kỳ gật đầu nhìn mọi người một lượt rồi quay trở lại bên trong bức họa.

Một tháng sau……

Thuyền rồng vẫn vững vàng lướt trên mặt biển xanh thẳm lặng sóng. Kiều Thụy ngồi ở đầu thuyền, buồn chán ngắm cảnh: “Nơi này ngoài biển ra thì chẳng có gì cả, đến một con yêu thú cũng không thấy, thật nhạt nhẽo.”

Nghe vậy, Tạ Minh vui vẻ đáp: “Mỗi một tầng đều có cơ quan và chướng ngại, ta nghĩ tầng này cũng vậy. Hải thú chắc chắn sẽ xuất hiện thôi.”

“Nếu gặp hải thú, chúng ta chỉ được dùng linh phù để tấn công, không được dùng thức khác có đúng không?” Kiều Thụy hỏi.

“Đúng vậy, đây là quy tắc từ tầng 51. Ở những tầng phù văn, chúng ta chỉ có thể dùng linh phù hoặc phù văn của Liễu đạo hữu, các loại công kích khác hoàn toàn vô dụng.” Tạ Minh khẳng định chắc chắn.

“À, ra là vậy.” Kiều Thụy gật đầu đã hiểu.

“Rào rào… rào rào…”

Đột nhiên, từ dưới mặt biển truyền đến những âm thanh quỷ dị. Kiều Thụy và Tạ Minh đồng thời nhìn xuống đáy biển. Bốn cái đầu đen kịt, to lớn trồi lên khỏi mặt nước. Kiều Thụy ngạc nhiên nhướng mày. Đó là bốn con hải thú đầu sư tử đuôi cá. Thân hình chúng ẩn dưới nước nên khó đoán được kích thước, nhưng chỉ riêng cái đầu khổng lồ kia cũng đủ cho thấy đây là những quái vật khổng lồ.

“Có hải thú, mọi người cẩn thận!” Tạ Minh quát lớn, lấy linh phù của Liễu Thiên Kỳ ra.

Thấy hải thú lộ diện, Tuyết Băng Tâm lập tức dừng thuyền, chuẩn bị linh phù. Kiều Thụy cũng đã sẵn sàng nghênh chiến. Cả ba phi thân lên không trung, ném linh phù về phía lũ quái vật.

Kiều Thụy ra tay cực kỳ phóng khoáng, lần đầu tiên đã ném thẳng 20 lá Bạo Tạc Phù, trực tiếp nổ chết một con hải thú. Sau đó, y lại lấy ra 20 lá Phi Kiếm Phù tấn công con thứ hai. Khi Kiều Thụy nhanh gọn giải quyết xong hai con, Tạ Minh và Tuyết Băng Tâm cũng đã hạ được mỗi người một con.

Nhìn Kiều Thụy ném linh phù sướng tay như vậy, Tạ Minh không khỏi hâm mộ. Liễu Thiên Kỳ để lại hơn 700 linh phù, nhưng Tạ Minh và Tuyết Băng Tâm mỗi người chỉ được chia 200 lá, còn lại gần 400 lá đều nằm trong tay Kiều Thụy. Dĩ nhiên Tạ Minh không dám có ý kiến, vì Kiều Thụy là bạn lữ của Liễu Thiên Kỳ, đãi ngộ chắc chắn phải khác.

Giết xong hải thú, Kiều Thụy lập tức dán Tị Thủy Phù lặn xuống biển thu xác hai con hải thú vào nhẫn không gian rồi mới hài lòng trở lại thuyền.

“Kiều đạo hữu, dưới biển nguy hiểm, sau này giết hải thú xong đừng có lặn xuống vớt xác như vậy nữa.” Tuyết Băng Tâm lo lắng dặn dò.

“Không sao, ta có linh phù bảo vệ mình mà.” Kiều Thụy lắc đầu, bảo hắn từ bỏ chiến lợi phẩm sao có thể chứ? Y còn định đợi Thiên Kỳ xuất quan sẽ làm thịt hải thú cho huynh ấy ăn nữa mà.

“Đây mới là đợt hải thú đầu tiên ở tầng 66, vậy mà đã là cấp năm hậu kỳ rồi. Sau này có thể sẽ gặp những con lợi hại hơn, mọi người phải cẩn thận. Linh phù cũng nên tiết kiệm một chút, kẻo lúc cần lại không còn thì rắc rối.” Tạ Minh nghiêm túc nhắc nhở.

“Ừ, Tạ Minh nói đúng đấy, sau này chúng ta gặp hải thú sẽ còn lợi hại hơn, Kiều đạo hữu cũng nên cẩn thận.” Tuyết Băng Tâm không yên tâm dặn thêm.

“Ta biết rồi.” Kiều Thụy gật đầu.

Dù đồng tình rằng thử thách phía trước sẽ khó khăn hơn, nhưng Kiều Thụy không nghĩ mình cần tiết kiệm linh phù. Bởi y biết rõ, Thiên Kỳ đang bế quan học phù văn mới, nếu y thiếu, Thiên Kỳ chắc chắn sẽ đưa thêm cho y.