Người Trong Tim Tôi - Thâm Hải Thủ Thuật Đao - Chương 265

topic

Người Trong Tim Tôi - Thâm Hải Thủ Thuật Đao - Chương 265 :NT25
Sao Giang Diệu có thể dùng ánh mắt để nhào nặn cơ ngực của anh cơ chứ!

Bữa tối do chính tay Giang Diệu chuẩn bị kết thúc trong tiếng tán thưởng của mọi người.

Thoắt cái đã là bảy giờ tối, các bạn nhỏ trong trại trẻ lần lượt trở về phòng nghỉ ngơi, vợ chồng Giang Nhất Hoán cũng ngỏ lời tạm biệt viện trưởng Trịnh.

“Hôm nay tôi vui lắm, không ngờ lại có thể tình cờ gặp được những đứa trẻ hợp duyên đến thế.” Từ Tĩnh Nhàn mỉm cười.

“Đúng vậy đúng vậy. Hôm nay mọi người ai cũng vui, hy vọng lần tới lại có dịp hội ngộ.” Giang Nhất Hoán cũng gật đầu tán thành.

Đây không phải lần đầu vợ chồng Giang Nhất Hoán ghé thăm viện mồ côi, cũng chẳng phải lần đầu họ ở lại dùng bữa. “Những đứa trẻ” mà họ nhắc đến ở đây dĩ nhiên không phải là các em nhỏ trong viện mà là đứa trẻ cao ráo mang tên Giang Diệu này.

Còn về việc tại sao lại có thêm một chữ “những”…

Lục Chấp đứng cạnh bỗng được thương mà sợ.

“Để cháu tiễn hai bác ra ngoài.” Lục Chấp vốn cũng xuất thân từ viện phúc lợi nên tự giác sắm vai một nửa chủ nhà ở đây. Anh cùng viện trưởng Trịnh tiễn vợ chồng Giang Nhất Hoán rời đi.

Vợ chồng Giang Nhất Hoán mỉm cười vẫy tay chào họ, hơi dời mắt nhìn sang nơi khác.

“Tạm biệt nhé, bạn nhỏ.”

“Lần tới nếu có rảnh, cháu nhớ ghé qua nhà hai bác chơi nha.”

Lục Chấp quay đầu lại, trông thấy Giang Diệu đã đi theo tự lúc nào không hay. Cậu cứ thế đứng sau lưng Lục Chấp, chăm chăm nhìn hai người kia.

…Lục Chấp vốn tưởng cậu sẽ sợ người lạ nhưng không. Trái lại, biểu cảm của Giang Diệu trông giống như là… không nỡ để họ đi thì phải.

Thế là Lục Chấp lên tiếng bảo: “Vâng. Nếu có cơ hội, cháu sẽ đưa em ấy đến…”

Lục Chấp định nói là “đến thăm” nhưng lại thấy có gì đó không ổn. Thế là anh định đổi thành “đến nhà hai bác làm khách”… nhưng lại càng thấy sai sai.

Thật kỳ lạ.

Chính anh cũng không hiểu mình bị gì. Rõ ràng chỉ là một câu nói bình thường mà lại lắp bắp đến mức này, chẳng giống một Thiếu tá Lục dày dạn sương gió, oai phong lẫm liệt nơi chiến trường gìn giữ hoà bình chút nào.

Lục Chấp nói được nửa câu thì kẹt lại, chính anh cũng thấy khó hiểu. Anh gãi đầu, trên mặt thoáng hiện vẻ ngơ ngác.

Ở một nơi không ai chú ý đến, ngay trước ngực Giang Diệu chợt xuất hiện một luồng sáng trắng nhạt nhoà, yếu ớt nhấp nháy từng nhịp dịu dàng.

“Haiz, cái thằng bé này.” Viện trưởng Trịnh cười cười, đẩy anh một cái, “Lớn ngần này rồi mà còn không biết ăn nói gì cả. Chị thấy em còn chẳng bằng Tiểu Giang kia kìa.”

“Haha, dù sao cũng mới gặp lần đầu, chắc thằng bé còn bỡ ngỡ!” Từ Tĩnh Nhàn mỉm cười nói đỡ.

“Phải, phải.” Giang Nhất Hoán thì luôn dịu dàng phụ họa theo vợ.

“Tạm biệt.” Giang Diệu chăm chú nhìn hai người họ, khóe môi từ từ cong lên.

“Tạm biệt!” Giang Diệu nhắc lại lần nữa. Cậu dùng sức vẫy tay với hai người, ý cười rạng rỡ đến mức hiện rõ trong đôi mắt.

“Tạm biệt nhé, bạn nhỏ.” Từ Tĩnh Nhàn híp mắt cười, nhẹ nhàng xoa đầu “bé Giang” như thể cậu là một đứa trẻ thực thụ, dù rằng thực ra cậu đã cao hơn cả bà.

— Bà đã nghe nói về hội chứng rối loạn mất tập trung của Giang Diệu, biết được rằng đây cũng là một dạng bệnh lý tâm thần dễ gây ra những trở ngại trong sinh hoạt thường ngày.

Có lẽ chính vì vậy nên đứa trẻ này trông mới đặc biệt đến thế.

Và cũng vì lẽ đó nên dù Giang Diệu đã trưởng thành, dù cậu đã cao hơn cả bà, bà vẫn không kiềm lòng được mà xem cậu như một đứa trẻ.

Giang Nhất Hoán cũng ôn tồn tạm biệt Giang Diệu. Hai người lên xe, Từ Tĩnh Nhàn còn ló đầu ra khỏi cửa sổ, mỉm cười vẫy tay bảo họ mau vào nhà đi, đừng tiễn nữa.

Song Giang Diệu vẫn đứng yên ở cửa.

Lục Chấp đứng bên cạnh, choàng tay qua vai cậu theo thói quen.

Đêm đầu xuân, nói lạnh thì cũng không hẳn nhưng nếu không cẩn thận thì rất dễ bị cảm. Trong không khí phảng phất hương hoa đào, hoa mơ và hoa ngọc lan. Trên ngọn đồi phía sau còn có cây lê, những chùm hoa trắng muốt đang độ nở rộ.

“Bọn em cũng chuẩn bị về đây.” Lục Chấp quay người nói với dì Trịnh.

Dì Trịnh: “…”

Ánh mắt bà đóng đinh vào bàn tay Lục Chấp đang nắm lấy vai Giang Diệu.

Ánh nhìn rực lửa!

Biểu cảm đông cứng!

Trong phút chốc như bị sét đánh ngang tai!

Lục Chấp: “…”

Hỏng bét!

Cảm giác kinh hãi quen thuộc dâng lên trong lòng, Lục Chấp còn chưa kịp giải thích thì đã thấy dì Trịnh liên tục nháy mắt với mình.

“Lục Chấp.”

Ánh mắt dì Trịnh cực kỳ nghiêm nghị, giọng cũng trầm xuống hẳn, “Em đi với chị một lát!”

Lục Chấp: “…”

Được rồi.

Anh bất lực thở dài một hơi.

Giang Diệu đứng bên cạnh vẫn chưa biết Thiếu tá Lục sắp trải qua những gì, cậu chỉ ngước mắt lên, ngơ ngác nhìn anh.

Nửa tiếng sau.

Cuối cùng Lục Chấp cũng giải thích rõ ràng được với dì Trịnh. Tuy dì vẫn còn nửa tin nửa ngờ nhưng bà lại cực kỳ tin tưởng vào nhân phẩm của Lục Chấp, một khi đã nói rõ thì dì có thể yên tâm.

“Tội nghiệp thằng bé…”

Dì Trịnh tiễn hai người ra cửa, không nén được tiếng thở dài, nhẹ nhàng xoa đầu Giang Diệu, “Cậu nhóc này đã đi lạc ba ngày rồi, cha mẹ nó đâu?”

“Cha mẹ em ấy mới vừa về —” Lục Chấp buột miệng đáp.

Lời còn chưa dứt, tim anh bỗng đập thót một nhịp. Lục Chấp ngẩng đầu lên, trông thấy dì Trịnh đang kinh ngạc nhìn mình.

“…” Lục Chấp há hốc mồm, bỗng cảm thấy vô cùng lúng túng.

Hỏng rồi!

Sao anh lại nói ra cái suy đoán lung tung ban sáng thế này! Làm vậy chẳng khác gì huỷ hoại thanh danh của người ta!

“Không, ý em là…” Lục Chấp vội vàng sửa sai.

Đồng thời, anh lén nhìn qua Giang Diệu.

…Giang Diệu đang thẫn thờ.

Lục Chấp thầm thở phào nhẹ nhõm. May mà Giang Diệu đang ngẩn người… nên không nghe thấy anh nói bậy.

Lục Chấp dồn hết sự chú ý vào Giang Diệu, không nhận ra viện trưởng Trịnh cũng đang nhìn chằm chằm Giang Diệu với ánh mắt suy tư.

“Lục Chấp, em phải chăm sóc cậu nhóc này cẩn thận, đừng có bắt nạt người ta đấy!” Dì Trịnh nghiêm túc dặn dò.

“Chuyện đó là đương nhiên rồi ạ.” Lục Chấp không ngần ngại mà trả lời ngay.

“Cha mẹ thằng bé… ý chị là cha mẹ thực sự của nó ấy.” Dì Trịnh hơi khựng lại để nhấn mạnh rồi tiếp tục, “…Nếu có tin tức gì, em nhớ nói cho chị biết nghe chưa.”

“Vâng.” Lục Chấp gật đầu đồng ý.

Có vẻ như dì Trịnh cũng rất quan tâm đến Giang Diệu.

Lục Chấp dắt tay Giang Diệu, dẫn cậu lên xe.

Đúng lúc đó, Giang Diệu đột nhiên online, ngoan ngoãn tự thắt dây an toàn, ló đầu ra vẫy tay với viện trưởng Trịnh.

“Tạm biệt dì Trịnh!”

“Ơi, tạm biệt nhé!” Viện trưởng Trịnh mỉm cười rạng rỡ.

“Có dịp em lại đến thăm chị.” Lục Chấp nói.

“Ừ ừ, cho chị gửi lời hỏi thăm đến bố mẹ em!” Viện trưởng Trịnh cười nói.

Trong màn đêm, Lục Chấp lái xe đưa Giang Diệu rời đi.

Viện trưởng Trịnh đứng ở cổng viện phúc lợi, nhìn theo hướng chiếc xe đi khuất với vẻ mặt trầm tư.

Đứa trẻ đó rất có duyên với vợ chồng Giang Nhất Hoán.

Không những vậy, thằng bé lại còn trùng hợp mang họ Giang nữa…

Đây có phải là một sự ám chỉ thần bí nào đó của định mệnh không?

…Haiz, mình đang nghĩ vớ vẩn gì thế này!

Sao mạch suy nghĩ của bà cũng bị cái thằng nhóc Lục Chấp kia kéo lệch đi đâu mất rồi!

Sao có chuyện đó được. Không thể nào đâu.

Viện trưởng Trịnh lắc đầu cười cười, quay người vào trong viện, nhẹ nhàng đóng cổng chính.

Khu nội thành Nghi Giang.

Sau khi lên xe, Giang Diệu trò chuyện với Lục Chấp vài câu rồi lại rơi vào trạng thái offline, Lục Chấp cũng đã quen với việc này.

Màn đêm dần buông.

Càng lái vào trung tâm thành phố, đèn đường và đèn neon càng rực rỡ hơn bội phần. Ánh đèn vàng nhạt rọi xuyên qua cửa kính, chiếu lên khuôn mặt Giang Diệu.

Cậu im lặng ngồi trên chiếc ghế phụ, ngoan ngoãn như một con búp bê.

Thỉnh thoảng, Lục Chấp lại liếc nhìn cậu một cái.

Da của Giang Diệu rất trắng, đó là cái trắng của một người được nâng niu chiều chuộng từ bé, chưa từng dãi dầu mưa nắng, chưa từng chịu đựng khổ cực.

Ngón tay cậu cũng thon thon dài dài. Tuy là con trai nhưng khớp xương lại có phần mảnh khảnh, nhìn qua là biết đôi tay chưa từng làm việc nặng nhọc.

…Sao một trân bảo thế này lại chạy ra ngoài cơ chứ?

Lủi thủi một mình, không nơi nương tựa.

“…” Lục Chấp không nhịn được lại thở dài một hơi.

Anh tập trung trở lại vào tay lái, chợt nhận ra cái đèn đỏ phía trước cực kỳ dài.

Còn phải đợi hơn sáu mươi giây nữa.

Gần đến trung tâm thành phố nên đường hơi tắc, huống hồ hôm nay lại là Chủ nhật, bảy tám giờ tối chính là lúc cuộc sống về đêm bắt đầu. Dù ngày mai phải đi làm nhưng có rất nhiều người tận dụng màn đêm phồn hoa này để đổ ra trung tâm thành phố tận hưởng niềm vui, tận hưởng cuộc sống.

Cũng tốt.

Lục Chấp nhìn dòng người qua lại trên phố, lòng chẳng có chút bực bội khi gặp cảnh tắc đường. Ngược lại, anh còn thấy an lòng khi nghĩ: Đây chính là cuộc sống của những người bình thường mà anh muốn bảo vệ.

Bình lặng, giản đơn.

Có lẽ cả đời không có sóng gió gì lớn, có lẽ chỉ là đi học bình thường, đi làm bình thường. Yêu một mối tình không quá khắc cốt ghi tâm, sinh ra một đứa trẻ có thể chẳng phải thiên tài nhưng nhất định có nét nào đó giống mình.

Đó chính là cuộc đời của đại đa số mọi người.

Mặc dù nghe qua thì trông có vẻ bình thường đến mức gần như nhàm chán, nhưng đó thực chất lại là kết quả từ sự nỗ lực của vô số người.

Là kết quả của vô số người đang ra sức chiến đấu trên ranh giới giữa ánh sáng và bóng tối.

Là mái ấm mà họ thề chết để bảo vệ.

Lúc này, trước mắt Lục Chấp hiện lên bóng dáng của vô số đồng đội.

Không chỉ của lực lượng gìn giữ hòa bình, mà còn của các đơn vị đặc nhiệm khác, bộ đội địa phương, cảnh sát phòng chống m* t**, cảnh sát hình sự và cả những cảnh sát giao thông có thể bắt gặp ở bất cứ đâu…

Mỗi một người đều đang nỗ lực để bảo vệ quê hương sau lưng mình.

…Nhắc mới nhớ, không biết cảnh sát Tần điều tra đến đâu rồi.

Lục Chấp nghĩ đến cảnh sát hình sự là nghĩ ngay đến Tần Vô Vị, anh cầm điện thoại lên định hỏi thăm tình hình thì vừa khéo thấy tin nhắn Thập Niên gửi tới.

“[Hình ảnh]”

“[Hình ảnh]”

“Tiệm đồ ngọt này có món kem sữa bò tiêu xanh đang rất hot.”

“Hình như Giang Diệu rất thích ăn cay. Tôi đã nếm thử dùm cậu rồi, ngon lắm.”

Bên dưới là một định vị.

Lục Chấp nhìn đèn giao thông, vẫn còn tận hơn ba mươi giây. Thế là anh vừa mở định vị vừa quay sang hỏi Giang Diệu: “Em muốn ăn kem không?”

“…” Giang Diệu quay đầu lại.

Đôi mắt trong trẻo chớp nhẹ, rõ ràng là chưa online, chỉ đơn giản là quay đầu lại nghe anh nói theo bản năng sinh lý mà thôi.

Thế là Lục Chấp đổi cách nói: “Ở đây có món kem sữa bò tiêu xanh…”

“!”

Tựa như vô tình chạm vào một cái công tắc nào đó, Giang Diệu lập tức online trở lại. Cậu mở to mắt, nhìn chằm chằm vào bức ảnh đĩa kem được trang trí khuôn mặt cười bằng hạt tiêu xanh trên màn hình điện thoại Lục Chấp.

Ực.

Cậu khẽ nuốt nước miếng.

“Muốn ăn.” Giang Diệu ngoan ngoãn nói khẽ.

Lục Chấp lại cảm thấy trái tim mình ấm áp vô cùng.

Anh mỉm cười đáp: “Được, vậy chúng ta đi ăn.”

Đã lâu rồi Lục Chấp không về Nghi Giang nên anh cũng không quá quen thuộc với đường sá trong thành phố. Đi theo chỉ dẫn của bản đồ một đoạn, anh mới phát hiện tiệm đồ ngọt đó nằm ngay gần đồn cảnh sát của Tần Vô Vị.

Lục Chấp đang định hỏi xem Tần Vô Vị có ở đồn không để rủ ra ăn cùng, nhân tiện bàn bạc xem tiếp theo nên sắp xếp cho Giang Diệu thế nào. Vừa cầm điện thoại lên, anh bỗng nhận ra điều gì đó.

Chậc.

Chậc chậc.

Khóe môi Lục Chấp khẽ cong lên. Anh không mở khung chat của Tần Vô Vị mà chuyển sang nhắn cho Thập Niên:

“Sao hôm nay cậu lại đến đồn cảnh sát?”

Lục Chấp biết hôm qua Thập Niên vừa mới làm “công dân nhiệt tình” một phen. Song, “khen thưởng ” thì cũng đã khen thưởng rồi, lẽ ra hôm nay y chẳng còn lý do gì để quay lại đó nữa.

Thập Niên trả lời rất nhanh: “Đi đưa kem.”

Ồ.

Xem ra là không định giấu giếm gì cả, trả lời thẳng thắn thế mà.

— Trước kia, Thập Niên từng là phóng viên chiến trường, dĩ nhiên không thiếu chút khả năng trinh sát và phản trinh sát này. Vì vậy, y lập tức nhận ra câu “sao hôm nay cậu lại đến đồn cảnh sát” của Lục Chấp mang hàm ý trêu chọc.

Bởi từ đầu đến cuối, Thập Niên chỉ nói về tiệm đồ ngọt, không có câu nào nhắc đến đồn cảnh sát. Cách hỏi đó của Lục Chấp chẳng khác nào đang giăng bẫy, hay nói đúng hơn, Lục Chấp mặc định rằng một khi y đã cất công đến tiệm đồ ngọt kia thì chắc chắn sẽ tiện đường ghé qua đồn một chuyến.

Đối mặt với câu hỏi đó, phản ứng của Thập Niên bình tĩnh đến lạ, thẳng thừng thừa nhận mình ghé qua để đưa kem.

Chậc chậc chậc.

Bảo sao người ta lại nói “chân thành là đòn trí mạng”!

Thập Niên thẳng thắn thế này, Lục Chấp cũng chẳng còn gì để nói. Ngoài một câu chúc hai người hạnh phúc ra, anh còn có thể nói gì nữa đây?

Lục Chấp bật cười, cất điện thoại đi.

Giang Diệu bên cạnh anh đã ngoan ngoãn tự tháo dây an toàn.

— Phải đi bộ thêm một đoạn nữa mới đến được tiệm đồ ngọt.

Không còn cách nào khác, đường sá trong nội thành vốn chật hẹp, tiệm đó lại nằm ngay khu vực sầm uất nhất trung tâm. Bên đó là đường một chiều, rất khó đỗ xe, Lục Chấp đành phải đỗ ở một nơi khác rồi đi bộ qua.

Ban đầu, anh định bảo Giang Diệu ngồi trên xe đợi, mình sẽ xuống mua mang về cho cậu. Thế nhưng nghĩ đi nghĩ lại, bãi đỗ xe rộng thế này, xe cộ san sát nhau mà nhìn quanh chẳng mấy bóng người. Để Giang Diệu một mình trên xe, lỡ em ấy sợ thì sao, vả lại cũng không đảm bảo an toàn nữa chứ.

Tốt nhất là cứ mang Giang Diệu theo bên mình cho chắc.

Thế là như một lẽ đương nhiên, hai người lại nắm tay nhau đi dưới màn đêm, rảo bước giữa phố phường phồn hoa. Trên vỉa hè, dưới tán cây long não, họ sóng bước bên nhau.

Đoạn đường này trồng đầy cây long não, long não là loài cây thường xanh nên dù là đầu xuân thì vẫn sum suê cành lá. Không khí phảng phất mùi hương cay nồng đặc trưng của cây, dễ chịu cực kỳ.

Lục Chấp hít một hơi thật sâu. Hương gỗ long não sảng khoái lấp đầy buồng phổi, cả lồng ngực như được thư giãn.

Giờ thời tiết cũng đẹp, không lạnh giống như hai hôm trước, cứ đến tối là nhiệt độ lại giảm sâu, gió lạnh thổi vù vù.

Đêm nay là một đêm rất thích hợp để đi dạo dưới ánh trăng.

Vầng trăng tròn vành vạnh, ấm áp và tĩnh lặng treo lơ lửng trên cao. Bầu trời đêm quang đãng không một gợn mây, tựa như một tấm màn khổng lồ nhẹ nhàng che phủ cả nhân gian.

Lục Chấp nắm tay Giang Diệu, chậm rãi tiến về phía tiệm đồ ngọt. Xung quanh dòng người qua lại tấp nập, dưới màn đêm chẳng ai chú ý đến bàn tay đang nắm chặt của hai người họ.

Tuy nhiên, đang đi giữa chừng, bỗng Lục Chấp tự nhận ra vấn đề.

…Sao anh lại tự nhiên nắm tay người ta thế này.

Bình thường… à không, trước đây.

Trước đây thường nắm thắt lưng kia mà?

Khi trước, anh để Giang Diệu nắm thắt lưng cũng là vì sợ cậu thẫn thờ không theo kịp, để cậu nắm lấy cho có cảm giác an toàn.

Sao bây giờ lại tự nhiên… nắm tay người ta như vậy.

Nhưng phải công nhận là…

Lục Chấp không kìm được khẽ bóp nhẹ tay Giang Diệu.

Một cảm giác kỳ lạ, ấm áp và bình yên xuyên thẳng vào tận đáy lòng.

…Giang Diệu vẫn đang offline.

Dạo gần đây, Lục Chấp càng lúc càng nhận ra rằng mỗi khi Giang Diệu ở trạng thái offline, lòng anh cũng theo đó mà trở nên trống trải. Một cảm giác hụt hẫng mãnh liệt chiếm cứ nơi đáy tim, như thể vừa bị ai đó lấy mất thứ gì quan trọng.

Thế nhưng, chỉ cần lúc này nắm lấy tay Giang Diệu, cảm giác trống rỗng ấy sẽ lập tức vơi đi phần nhiều.

Cảm giác này giống như là… rối loạn lo âu chia ly.

Dạo này mỗi khi rảnh rỗi, Lục Chấp lại lật xem vài cuốn sách tâm lý học nên mới biết đến khái niệm ấy.

Lo âu chia ly.

Nghe thật kỳ lạ.

Ngay cả chính anh cũng thấy mình là một kẻ kỳ quặc. Sao anh lại có thể nảy sinh cảm giác lo âu chia ly với Giang Diệu chứ? Thậm chí còn phải dựa vào một cái nắm tay để xoa dịu nỗi bất an trong lòng…

Sao mà… b**n th** vậy trời!

“…Haiz.” Lục Chấp không kìm được mà khẽ thở dài, nụ cười nơi khóe môi mang theo vài phần bất lực.

“…?” Nghe thấy tiếng thở dài của anh, Giang Diệu lập tức “online” trở lại. Vừa hay đúng lúc ấy, Lục Chấp cũng quay đầu nhìn sang.

Cảm nhận được rồi.

Lục Chấp cảm nhận được sự “hiện diện” của Giang Diệu.

Bốn mắt nhìn nhau. Ánh mắt họ chạm vào nhau giữa hư không, dưới bầu trời đêm thoảng hương long não, nhẹ nhàng mà dịu dàng đến lạ.

“Lục Chấp?” Giang Diệu nghi hoặc, ngón tay hơi cong.

Lục Chấp cảm thấy lòng bàn tay mình đang bị cậu bóp nhẹ.

Giang Diệu nghe thấy tiếng anh thở dài nên quay lại.

Giống như nghe thấy “kem sữa bò tiêu xanh”, giống như ngửi thấy mùi thơm của nồi lẩu cay, Giang Diệu nghe thấy tiếng anh thở dài nên Giang Diệu quay lại.

Một cảm xúc mềm nhũn, chua xót đến mức khó có thể gọi tên bất chợt dâng lên, lấp đầy lồng ngực Lục Chấp.

Anh khẽ cười, không nhịn được đưa tay lên xoa đầu cậu.

Còn Giang Diệu thì vẫn như mọi khi, cậu hơi ngẩng đầu lên, nheo mắt lại tận hưởng cái v**t v* của anh.

Giống như một chú cún đã quen được bầu bạn.

Giống như một chú cún sẽ chết trong cô độc nếu rời xa chủ nhân.

Lục Chấp đè nén cảm giác yếu lòng vô cớ trong tim, mỉm cười nói với Giang Diệu:

“Hôm nay lúc ở viện phúc lợi, hình như em không thất thần mấy. Em thích nơi đó lắm, phải không?”

“Vâng.” Giang Diệu nhìn anh, gật đầu.

“Em cũng rất thích vợ chồng Giang Nhất Hoán, phải không?”

Lục Chấp chợt nhận ra mình đã vô thức dùng kiểu câu hỏi đuôi “phải không”.

Nghĩ kỹ lại, quả thật cách diễn đạt này dễ hiểu hơn đôi chút.

…Dù rằng Giang Diệu không gặp bất cứ trở ngại gì trong việc giao tiếp với người khác nhưng theo bản năng, Lục Chấp vẫn muốn nói đơn giản hơn một chút, rõ ràng hơn một chút để Giang Diệu không cần phải tốn quá nhiều tâm trí.

“Em thích lắm.” Giang Diệu nghiêm túc gật đầu lần nữa.

“Vậy mấy hôm nữa chúng ta đến nhà họ chơi nhé? Nhà họ có một cái sân trồng đầy hoa…” Lục Chấp mỉm cười, nhớ lại dáng vẻ nhiệt tình mời mọc của Từ Tĩnh Nhàn.

“…”

Ánh mắt Giang Diệu khẽ trùng xuống, những ngón tay vô thức cong lại, nhưng ngay giây sau, chúng đã được Lục Chấp nắm chặt lấy.

Giống như một nỗi bất an nào đó được xoa dịu.

Giống như một nỗi buồn nào đó được bù đắp.

“…”

Giang Diệu có chút kinh ngạc ngẩng đầu lên. Dường như Lục Chấp không hề nhận ra biến chuyển cảm xúc tinh tế của cậu. Anh chỉ tự nhiên, thong thả nắm tay cậu, dẫn cậu bước về phía tiệm đồ ngọt.

Trong không khí lan tỏa mùi long não thanh sạch mà cay nhẹ. Vầng trăng tròn treo cao trên màn trời xanh thẫm dịu dàng.

Giang Diệu cảm thấy trái tim mình dần ấm lên.

Cậu bất giác đưa tay chạm vào ngọn đèn của mình, cảm nhận được một nguồn sức mạnh dịu dàng mà vững vàng đang lặng lẽ truyền đến.

“Lục Chấp…” Giang Diệu lẩm bẩm.

“Ơi?” Lục Chấp nghiêng đầu nhìn cậu.

Giang Diệu trông có vẻ hơi thẫn thờ, đôi mắt trong trẻo ấy phảng phất hơi nước.

Cậu mê mang, nghi hoặc gọi lại một lần nữa.

“…Lục Chấp?”

“Tôi đây.”

Lục Chấp dừng bước.

Anh quay người lại, nghiêm túc nhìn thằng vào Giang Diệu.

“Tôi đây, sao thế?”

Giang Diệu ngẩng đầu lên, nhìn người đàn ông vì mình mà dừng bước, vì mình mà cúi người giữa màn đêm.

Giống như một ngọn hải đăng ấm áp và rực rỡ, kiên định và mạnh mẽ.

Phá tan màn sương dày đặc, giúp cậu không còn lạc lối.

Giang Diệu ngẩng đầu nhìn anh, cười khẽ một tiếng

Khoảnh khắc ấy, dường như muôn vàn tinh tú, vũ trụ bao la đã trở thành vĩnh hằng.

“Em muốn đi.” Giang Diệu nói: “Anh đi chung với em được không?”

Lục Chấp ngẩn ra một lúc rồi nhanh chóng hiểu ra Giang Diệu đang nhắc đến chuyện đến thăm vợ chồng Giang Nhất Hoán.

“Tất nhiên rồi.”

Lục Chấp thật sự không thể hiểu nổi, vô cùng thắc mắc tại sao Giang Diệu lại hỏi câu này. Theo bản năng, anh siết chặt lấy tay cậu hơn một chút, đáp bằng giọng hiển nhiên:

“Chắc chắn tôi sẽ đi chung với em, không thì một mình em đi sao được.”

“…Ừm.”

Giang Diệu mỉm cười. Đột nhiên, cậu quay đầu nhìn về phía trước, cách đó một khoảng không xa.

“Đến rồi.”

Lục Chấp nhìn theo tầm mắt Giang Diệu, sực nhận ra họ đã đến tiệm đồ ngọt từ lúc nào không hay.

Tiệm này nằm gần đồn cảnh sát và cao ốc Đức Khang. Dù giờ đã là tám giờ tối nhưng ngoài cửa vẫn còn một hàng dài người đứng xếp hàng, đa phần là những cô gái trẻ đến thưởng thức đồ ngọt, thậm chí trong quán còn có người đang ngồi ăn.

“Chị nói xem mình nên thiết kế cái card của anh chàng ngầu lòi ngực bự này theo hướng 0 hay 1…”

“Ư ư, chị thấy bên nào cũng ngon… khó chọn quá… ước gì được chọn cả hai…”

“Đúng đúng đúng! Tiếc là giờ không thể tham lam vậy được… Chị Tiểu Ngọc, chị quyết định đi!”

“Không được, chị không quyết định được đâu! Cái nào chị cũng thích hết! Ai mà chẳng mê cơ ngực cơ chứ hihihi.”

“Vậy thì hay là mình… xuỵt! Chị Tiểu Ngọc nhìn kìa! Đằng kia…!!! Ôi mẹ ơi!!!”

Lục Chấp: “…”

Trách tai anh thính.

Trách ý thức trinh sát và phản trinh sát của anh quá nhạy.

Dù đứng ở tít đằng xa, anh vẫn có thể nghe thấy cuộc trò chuyện của hai cô gái ngồi trong tiệm. Cái gì mà 1 với 0… anh chẳng hiểu gì hết.

Nhưng nhắc đến cơ ngực… Lục Chấp vô thức nghiêng người sang một bên, không hiểu sao lại có cảm giác như vừa bị hai cô gái nhỏ dùng lời nói trêu ghẹo một phen.

Lục Chấp hít một hơi thật sâu, tự nhủ mình nghĩ nhiều rồi.

Anh không kìm được mà nắm chặt tay Giang Diệu, định hỏi Giang Diệu ngoài kem sữa bò tiêu xanh ra thì còn muốn ăn gì nữa không. Vừa quay đầu lại, anh lập tức trông thấy ánh mắt Giang Diệu đang hơi nhìn xuống.

Vừa khéo, điểm dừng của tầm mắt ấy khớp hoàn toàn với chỗ cơ ngực đang căng lên dưới lớp áo sơ mi của anh.

Ánh mắt Giang Diệu tập trung và nghiêm túc cực kỳ, có thể nói là không chớp lấy một lần.

Lục Chấp: “…!”

Chết tiệt.

Sao đột nhiên lại có cảm giác như bị Giang Diệu dùng ánh mắt nhào nặn ngực mình thế này!!!

Không không không, không thể nào.

Giang Diệu sao có thể làm ra hành động b**n th** như vậy được!

Chắc chắn kẻ b**n th** là mình… chắc chắn là mình… chắc chắn là mình…

Lục Chấp nhìn vào đôi mắt trong trẻo và rạng rỡ đang cực kỳ tập trung của Giang Diệu, nhìn ngang nhìn dọc thế nào cũng chẳng thấy chút ý đồ dâm ô nào bên trong.

Lòng anh lại càng thêm khẳng định.

— Quả nhiên là do anh nghĩ nhiều!!!

Chắc chắn là do anh nghĩ nhiều!!!

Lục Chấp đau khổ đưa tay lên trán.

Chết tiệt.

Rốt cuộc anh bị gì thế này!

Sao lại thành ra một tên b**n th** như vậy chứ!!

Lời tác giả:

Lục Chấp: Giang Diệu ngây thơ như thế, sao Giang Diệu có thể dùng ánh mắt để nhào nặn cơ ngực của mình!

Giang Diệu: …Ừm. (Gật đầu) (Bắt đầu dùng tay).

Lục Chấp: ???