Bé Đáng Thương Mỗi Ngày Đều Nỗ Lực Cứu Vãn Hôn Nhân - Chương 50

topic

Bé Đáng Thương Mỗi Ngày Đều Nỗ Lực Cứu Vãn Hôn Nhân - Chương 50 :
Chương 50

Tác giả: Yểu Yểu Nhất Ngôn | Editor: Chan

Nha Nhi sắp bị ép dẹp rồi.

Cha đột nhiên xuất hiện, lại đột ngột đè lên người con bé. Bị kẹp giữa cha và ba ba, con bé suýt không thở nổi, khó khăn đưa bàn tay nhỏ ra, cào cào cằm Chu Yến Chi.

“Hức—”

Chu Yến Chi đỡ mông con bé, bế nó lên.

“Em đến từ lúc nào?”

“Chưa đầy nửa tiếng,” Ôn Tụng cười đáp, chỉ vào hộp giữ nhiệt, “Đói không ạ? Có muốn ăn chút gì không?”

“Được,” Chu Yến Chi ngồi xuống.

Vừa bận rộn xong, chắc anh cũng không ăn nổi đồ dầu mỡ, nhiều thịt. Ôn Tụng đã hầm cho anh một chén súp vi cá hoa giao và những món ăn đơn giản.

Chu Yến Chi nhận lấy, ngồi vào bàn ăn.

Ôn Tụng ngồi bên cạnh anh, dùng thìa khuấy hai vòng súp hoa giao, làm nguội bớt, múc một thìa đưa đến miệng anh: “Em xem live rồi, khá suôn sẻ.”

“Em còn xem live nữa à?” Chu Yến Chi cười khẽ.

“Đương nhiên rồi, em rất quan tâm đến công việc của tiên sinh đó nhé,” Ôn Tụng khẽ cụp mắt xuống, “Có lẽ thời gian trước em hơi bận, nên ít quan tâm hơn.”

“Đúng là vậy,” Chu Yến Chi nói.

Ôn Tụng sửng sốt, lập tức hoảng hốt: “Em—”

“Là tài sản chung của vợ chồng, một nửa Vân Đồ là của Tiểu Tụng. Tiểu Tụng, với tư cách là một trong những chủ sở hữu thực sự, mà lại chỉ tìm hiểu công việc của công ty qua việc đọc tin tức, tôi cảm thấy không đủ tư cách lắm,” Chu Yến Chi nói một cách nghiêm túc.

“…” Ôn Tụng đã sớm đoán được đề tài sẽ chuyển sang hướng này.

Cậu mạnh mẽ đút một thìa canh vào miệng Chu Yến Chi. Chu Yến Chi cười với cậu, trách yêu: “Tiểu Tụng bây giờ hung dữ quá đi.”

Nha Nhi ở bên cạnh mắt thèm thuồng nhìn chiếc thìa, đầu xoay theo chiếc thìa từ trái sang phải, nhưng canh lại vào miệng cha.

“Hừ!” Con bé phồng má chống nạnh.

Ôn Tụng phát hiện ra cảm xúc nhỏ của con bé, liền hỏi: “Nha Nhi có muốn uống canh không?”

Nha Nhi kiêu kỳ nói: “Không, Nha Nhi không muốn!”

Chu Yến Chi đẩy chén canh về phía mình, trêu con bé: “Nha Nhi không muốn, vậy là của cha hết.”

Nha Nhi càng giận hơn, quay người ôm lấy Ôn Tụng, quay mông về phía Chu Yến Chi.

Ôn Tụng lấy ra một cây kẹo m*t: “Cha uống canh vi cá hoa giao, em bé không ăn được. Nha Nhi ăn kẹo dâu tây nhé.”

Nha Nhi lập tức há to miệng.

Ăn cơm xong về nhà nghỉ ngơi, Ôn Tụng lái xe.

Hành trình an toàn đến nơi.

Quay đầu lại nhìn Chu Yến Chi ở ghế phụ và Nha Nhi trong ghế trẻ em ở phía sau, cả hai đều đã ngủ thiếp đi.

Tướng ngủ của hai cha con có chút giống nhau.

Ôn Tụng nhìn chằm chằm hai khuôn mặt một lớn một nhỏ rất lâu, phát hiện Nha Nhi có khuôn mặt và đôi mắt giống cậu, còn tai và miệng lại giống Chu Yến Chi hơn, lớn lên chắc chắn sẽ rất xinh đẹp.

Bỗng nhiên, Chu Yến Chi giơ tay chạm vào má cậu.

“Em đang nghĩ gì vậy?”

Hoàng hôn cuối hè, ánh sáng vàng xuyên qua kẽ lá rắc xuống kính chắn gió, xung quanh tĩnh lặng và yên bình. Ôn Tụng dựa vào lòng bàn tay anh: “Đang nghĩ Nha Nhi lớn lên sẽ phân hóa thành gì.”

“Em hy vọng là gì?”

Ôn Tụng suy nghĩ một lát, nhẹ giọng nói: “Là gì cũng được, dù con bé phân hóa thành gì, con bé cũng sẽ hạnh phúc.”

**

Ngày hôm sau, Ôn Tụng đưa Nha Nhi đến nhà Kiều Phồn một chuyến.

Kiều Phồn không còn làm ở nhà máy sản xuất ô tô ban đầu nữa. Khi cậu ấy đến công ty của Phương Tư Kính để lắp chân giả thông minh, cậu ấy tiện thể tham quan nhà máy, dây chuyền sản xuất thông minh đã khiến cậu ấy vô cùng kinh ngạc.

Sau khi trở về, cậu ấy đã tra cứu thông tin tuyển dụng của công ty Phương Tư Kính, tình cờ thấy có một vị trí phù hợp với mình. Số năm kinh nghiệm làm việc và loại hình kỹ thuật đều đáp ứng, cậu ấy quyết đoán gọi điện.

Cậu ấy không nói với Ôn Tụng hay Phương Tư Kính, lặng lẽ đến nhà máy. Cùng với hai công nhân khác ứng tuyển, sau khi thử thao tác, chỉ có cậu ấy vượt qua. Ký hợp đồng lao động xong, cậu ấy mới nói cho Ôn Tụng biết.

Rất nhanh, Phương Tư Kính cũng biết, đích thân sắp xếp cho Kiều Phồn một phòng ký túc xá nhân viên đơn.

Hiện tại Kiều Phồn đang sống ở đó, năm mươi mét vuông, có phòng khách, nhà bếp và một ban công nhỏ có thể phơi nắng, phơi chăn.

Kiều Phồn cảm thấy vô cùng tự tại.

Ôn Tụng bế tiểu Nha Nhi lên lầu, bảo con bé gõ cửa. Nha Nhi vừa gõ vừa gọi: “Chú Kiều Phồn! Chú Kiều Phồn!”

Chưa đầy vài giây, Kiều Phồn đã ra mở cửa. Vừa nhìn thấy Nha Nhi, cậu ấy lập tức tươi cười rạng rỡ: “Nha Nhi, chú nhớ con chết đi được!”

Nha Nhi cũng rất thích Kiều Phồn, dang tay lao tới: “Chú không đến thăm Nha Nhi.”

“Chú phải đi làm chứ, tuần trước chú muốn đến, nhưng con lại ở nhà ông bà nội mất rồi,” Kiều Phồn lấy chiếc bánh kem nhỏ đã mua sẵn trong tủ lạnh ra, “Xem đây là gì này, bánh kem dâu tây!”

Nha Nhi hôn Kiều Phồn một cái rõ kêu trên má.

“Lần này về được bao lâu?” Kiều Phồn quay đầu hỏi Ôn Tụng.

Ôn Tụng đặt đồ mang theo lên bàn: “Một tuần, sáng thứ Ba tuần sau tớ mới quay lại.”

“Vậy thì tốt quá. Khi nào thì cậu tốt nghiệp?”

“Tháng Sáu năm sau.”

“Tốt nghiệp xong sẽ về Thành phố Phỉ chứ?”

Ôn Tụng gật đầu: “Đương nhiên rồi. Tớ đã đăng ký một dự án sáng tạo. Nếu thành công có thể cấp phép trực tiếp cho công ty của cậu dùng. Gần đây tớ bận muốn chết, chính là bận việc này đó. Đợi dự án này kết thúc, tớ sẽ đến chỗ các cậu.”

“Chỗ bọn tớ á?”

“Đúng vậy. Tớ cũng đã hẹn một dự án hợp tác với Phương tiên sinh, cập nhật chương trình cho một lô sản phẩm của anh ấy. Cũng gần thời điểm tốt nghiệp rồi, vừa hay trở về luôn.”

“Cậu vẫn không thể rời xa Chu Tổng và Nha Nhi.”

“Đương nhiên là không thể rời xa.”

“Cậu đừng chạy đi tìm Tiểu Linh nữa, mấy ngày nay con bé đi chơi thành phố Tiêu với các bạn cùng lớp rồi, nghe nói là đi nghe tiếng thủy triều.”

Tiểu Linh vẫn đang học ở trường chuyên biệt. Về mặt chương trình, cô bé vẫn chưa tốt nghiệp, nhưng cô bé học nhanh, tiến độ nhanh hơn những đứa trẻ bình thường. Năm ngoái đã có thể tự mày mò sử dụng các chức năng cơ bản của máy tính, năm nay thử làm dịch vụ khách hàng, hiệu quả khá tốt.

Hai tháng trước, cô bé còn nhận được khoản lương đầu tiên trong đời, đưa cho Ôn Tụng và Chu Yến Chi hai nghìn, cho Kiều Phồn một nghìn, cho Bằng Bằng một nghìn, bản thân không giữ lại một xu nào.

“Mấy người đi?”

“Nửa lớp lận, có giáo viên trường chuyên biệt đi cùng, cậu đừng lo lắng.”

Ôn Tụng cười: “Con bé không nói với tớ.”

“Con bé lớn rồi, lớn rồi sẽ không báo cáo mọi chuyện nữa. Một là sợ cậu bận, hai là sợ cậu lo lắng.”

Ôn Tụng gật đầu: “Tớ hiểu.”

Còn về phần Bằng Bằng, cậu ấy đã có thể đi lại, sinh hoạt cũng có thể tự lo liệu được, mặc dù động tác vẫn chậm hơn người thường. Bây giờ cậu ấy đang học cùng trường chuyên biệt với Tiểu Linh. Nghe giáo viên nói, cậu ấy học rất nghiêm túc và chăm chỉ.

Ngày Tiểu Linh nhận lương, Bằng Bằng ghen tị muốn chết, một mình trốn trong phòng hờn dỗi, giận mình còn chưa thể đi làm kiếm tiền báo đáp mọi người.

Ôn Tụng và Kiều Phồn đều không khuyên được Bằng Bằng, vẫn là Chu Yến Chi ra mặt. Vài câu đã thuyết phục được cậu nhóc cứng đầu này, nói với cậu ấy: Em mới hai mươi tuổi, tương lai còn rất dài. Nước chảy không tranh giành vị trí đầu, mà tranh giành sự liên tục không ngừng. Hơn nữa, chúng ta luôn ở bên em.

Tóm lại, cả hai đứa trẻ đều ngày càng tốt hơn.

Kiều Phồn cũng tiết lộ với cậu, gần đây cậu ấy đã có người mình thích, là một kỹ sư ở công ty Phương Tư Kính, là một beta. Hai người có cảm tình với nhau, đối phương không bận tâm đến khuyết tật của Kiều Phồn, thường xuyên mang đồ đến nhà máy thăm cậu ấy, cùng cậu ấy đi dạo.

Kiều Phồn nói: “Tớ không lạc quan đến mức nghĩ đến trọn đời ngay được, nhưng giờ tâm lý của tớ rất tích cực. Tớ đợi anh ấy thuyết phục bố mẹ anh ấy, thành công thì tớ sẽ yêu đương, không thành cũng không sao hết.”

Ôn Tụng nắm tay cậu ấy: “Nhất định sẽ thành công.”

Hai người ngồi trên ban công ngắm cảnh.

Kiều Phồn đột nhiên lên tiếng: “Này Ôn Tụng, đột nhiên tớ hiểu cậu rồi. Có người mình thích, thực sự là một điều rất hạnh phúc.”

Có một người trong lòng, lúc nào cũng nhớ đến. Những niềm vui hay nỗi buồn thoáng qua đều làm cuộc sống tĩnh lặng như giếng cổ trở nên sống động.

“Đúng vậy,” Ôn Tụng cười nói.

Kiều Phồn chỉ vào khóm hoa hồng bên ban công: “Anh ấy trồng rồi tặng cho tớ, mấy hôm trước vừa nở hoa.”

Hoa hồng vàng nở rộ rực rỡ, Ôn Tụng trước đây không dám nghĩ, cuộc đời mình còn có thể có những cơ duyên và cảnh tượng tươi đẹp như thế này.

**

Thứ Bảy, Ôn Tụng và Chu Yến Chi đưa tiểu Nha Nhi đi công viên giải trí chủ đề chơi.

Bảo mẫu chăm trẻ đã chuẩn bị đầy đủ túi xách nhỏ của Nha Nhi, còn làm cả cơm hộp cho gia đình ba người: “Tôi nghe nói ở công viên giải trí chỉ bán đồ chiên và đồ ngọt thôi, Nha Nhi nên ăn uống lành mạnh hơn.”

Ôn Tụng cười: “Cảm ơn chị Tần, chị vất vả rồi.”

Nha Nhi mặc váy công chúa màu hồng. Ôn Tụng còn đặc biệt mời thợ trang điểm đến nhà, làm tóc công chúa xinh đẹp cho con bé, trang điểm, dán những viên kim cương nhỏ mà Nha Nhi hằng mong ước lên khóe mắt.

Con bé hỏi Ôn Tụng: “Ba ba, con đẹp không?”

Ôn Tụng nói với con: “Đẹp lắm. Con là công chúa nhỏ xinh đẹp nhất thế giới trong lòng ba ba.”

Ôn Tụng không bao giờ làm con mất hứng trong những chuyện này.

Nha Nhi muốn làm công chúa, cậu sẽ cố gắng hợp tác.

“Ba ba đội vương miện,” Nha Nhi đột nhiên nói.

Con bé lấy chiếc vương miện đính kim cương trong hộp đồ trang điểm đưa cho Ôn Tụng, vươn cánh tay nhỏ ra: “Đội cho ba ba của con.”

“Ba ba cũng là công chúa sao?” Ôn Tụng cười hỏi.

“Ba ba là Quốc Vương.”

“Nếu ba ba là Quốc Vương, thì cha là gì?”

Câu hỏi này làm khó Nha Nhi. Con bé nhíu mày suy nghĩ rất lâu, ngập ngừng trả lời: “Là Hoàng Hậu.”

Ôn Tụng bật cười thành tiếng, nói với Chu Yến Chi vừa đi tới: “Nha Nhi nói em là Quốc Vương, tiên sinh là Hoàng Hậu.”

Chu Yến Chi nhướng mày: “Thế à?”

Nha Nhi cũng phản ứng lại, lấy tay che miệng cười ngây ngô.

Thợ trang điểm tiện thể làm tóc cho Ôn Tụng, đánh kem nền, còn đính một vài vảy kim tuyến nhỏ lên tóc cậu.

Quá đỗi tinh tế, Ôn Tụng thấy không quen, ngước lên nhìn Chu Yến Chi. Ánh mắt Chu Yến Chi không hề rời khỏi mặt cậu, hồi lâu mới nở nụ cười, cúi xuống, thì thầm bên tai Ôn Tụng: “Bảo bối, đôi khi em khiến tôi có cảm giác tội lỗi.”

“Tại sao?” Ôn Tụng rất ngạc nhiên.

“Vì quá đáng yêu.”

Sự tự ti và e thẹn ngày xưa dần dần biến thành khí chất thư sinh quyến rũ hơn, toát lên sự kín đáo dịu dàng, nhưng thỉnh thoảng nụ cười khóe mắt cong cong lại để lộ sự ngây thơ, khiến Chu Yến Chi vô cùng rung động.

Chu Yến Chi chợt cảm thấy may mắn, mặc dù những năm trước sự hiện diện của anh không trọn vẹn, nhưng may mắn thay anh đã không bỏ lỡ mọi giai đoạn của Ôn Tụng.

Ôn Tụng đỏ mặt, lập tức đứng dậy.

Tiểu Nha Nhi cũng đã trang điểm xong, nhảy xuống khỏi ghế, nắm chặt tay Ôn Tụng, nhảy chân sáo đi ra ngoài.

Thầy Hoàng đưa họ đến nơi.

Vào bằng lối đi VIP, Ôn Tụng bế tiểu Nha Nhi quét khuôn mặt.

Máy phát ra tiếng “tít”.

“Ôn Tiện Nguyệt, thẻ VIP đã được xác nhận.”

(*Tiện- 羨 có nghĩa là ngưỡng mộ, ghen tị, ao ước, chứ ko phải đê tiện nhé)

Tiểu Nha Nhi mang họ Ôn, đây là chuyện Chu Yến Chi đã quyết định ngay sau khi Ôn Tụng sinh con. Ban đầu Ôn Tụng còn muốn bàn bạc lại, nhưng Chu Yến Chi đã chốt hạ việc này, Chu Phùng Thanh và Khâu Mẫn Tâm cũng không phản đối. Ôn Tụng hiểu được tâm ý của họ.

Tiểu Nha Nhi nhìn thấy nhân vật hoạt hình DiDi mà con bé yêu thích nhất, hào hứng múa tay múa chân trong lòng Chu Yến Chi. Lúc này, sức hấp dẫn của cha hoàn toàn mất tác dụng. Tiểu Nha Nhi dùng hai tay đẩy vai Chu Yến Chi, vùng vẫy muốn xuống, sốt ruột nói: “Con muốn chụp ảnh với DiDi! Cha ơi, con muốn chụp ảnh với DiDi!”

Chu Yến Chi nói: “Chỗ này đông người lắm, bé con.”

Nha Nhi không quan tâm, sắp khóc ré lên vì nôn nóng. Chu Yến Chi đành đặt con bé xuống bên cạnh nhân vật hoạt hình, Ôn Tụng giúp họ chụp ảnh.

Tách tách tách, ba tấm vẫn chưa đủ.

Chụp xong, tiểu Nha Nhi vẫn nắm tay DiDi, lải nhải bày tỏ tình yêu, nói giọng nũng nịu: “DiDi, tớ thích bạn lắm nha, bạn là người giỏi nhất trong lòng tớ đó. Bạn sẽ bắt được nhiều, nhiều, nhiều kẻ xấu hơn nữa, rồi quay về đảo Úc Úc nhé.”

Nghe đến mức Chu Yến Chi thấy ê hết cả răng, quay đầu nhìn sang hướng khác. Ôn Tụng thấy vậy, không nhịn được bật cười thành tiếng.

Cậu đeo máy ảnh lên cổ, ghé sát, cũng vòng tay ôm lấy tay Chu Yến Chi, bắt chước giọng điệu của Nha Nhi, nói: “Tiên sinh, em thích ngài lắm nha, ngài là người giỏi nhất trong lòng em đó!”

Khi cậu nhìn anh, đôi mắt sáng lấp lánh, khóe môi và khóe mắt đều cong lên, cả người như được ngâm trong nước đường.

Trước khi ánh mắt Chu Yến Chi trở nên tối sầm và yết hầu anh trượt xuống, cậu đã nhảy cẫng như một chú mèo rồi chạy đi, đưa tiểu Nha Nhi đến chỗ vui chơi tiếp theo.

Hết chương 50