Dung Túng Em Kiêu Kỳ - Thất Dư Vụ - Chương 34
topicDung Túng Em Kiêu Kỳ - Thất Dư Vụ - Chương 34 :Cô có ma lực riêng.
Tạ Thanh Từ ngẩn người nhìn bài đăng do bộ phận quan hệ công chúng của tập đoàn Lương thị đích thân công bố hồi lâu.
Cô nhớ lại tối qua Lương Kinh Trạc hỏi cô “em nghĩ sao”.
Hóa ra, anh hỏi là ý kiến của cô về chuyện Thẩm Sơ Đường nói anh đơn phương bí mật kết hôn.
Ánh mắt cô quay trở lại bài viết.
Dưới phần bình luận ngập tràn lời chúc 【 Tân hôn vui vẻ 】, xen lẫn tiếng lòng của nhân viên nội bộ tập đoàn ——
【 Lần đầu tiên thấy sếp cười trước ống kính, ngọt ngào quá đi mất! 】
【 Cuối cùng cũng được diện kiến bà chủ, xinh quá! 】
【 Đẹp đôi… nói mãi cũng chán rồi… 】
……
Cùng với những bình luận từ mọi tầng lớp xã hội khác:
【 Mẹ ơi, lần đầu tiên thấy sếp kết hôn mà bộ phận PR viết bài dài như sớ, nhưng phải công nhận nhan sắc hai người này sao mà xứng đôi thế không biết? 】
【 Hu hu, cách công khai lãng mạn quá!!! 】
【 Đệch! Nhà bị trộm rồi, bạn nữ là hoa khôi khoa Mỹ thuật trường mình đấy, ngoài đời siêu cấp xinh đẹp!! 】
【 Sau này không lo tọa đàm khoa Quản trị của trường ế khách nữa, hiệp vợ lệnh Lương tổng! 】
Đầu ngón tay lướt màn hình của Tạ Thanh Từ từ từ dừng lại, trái tim trong lồng ngực đập thình thịch liên hồi.
Trong nhóm chat, Kha Mông và Đoạn Tư Dư spam điên cuồng sticker trái tim và meme “chèo thuyền”, 【 A Từ! Chồng cậu đỉnh thật đấy, CP chính thức được nhà nước công nhận, tớ xin phép chèo thuyền đến chết! 】
【 Có khả năng nào là do A Từ được hâm mộ quá nên Lương tổng có cảm giác nguy cơ không? 】
【 Tớ thấy đúng là thế đấy. 】
Tạ Thanh Từ: “……”
Cô gõ một dòng: 【 Trí tưởng tượng của các cậu dùng để viết tiểu thuyết được rồi đấy. 】
Bấm gửi, cô đặt điện thoại xuống, khẽ thở ra một hơi, cố gắng bình ổn nhịp tim đang đập nhanh vô cớ.
Lương Kinh Trạc? Cảm giác nguy cơ ư?
Chắc là không đâu.
Khi Lương Kinh Trạc chạy bộ buổi sáng về, dì Ôn đã chuẩn bị xong bữa sáng. Anh vào phòng tắm rửa, anh tưởng Tạ Thanh Từ chưa dậy nên mở cửa rất nhẹ.
Mãi đến khi thấy rèm cửa đã mở, anh mới biết cô đã xuống lầu, nhưng lúc nãy về anh không thấy cô, chắc là đi lướt qua nhau rồi.
Cầm quần áo vào phòng tắm, anh chợt nhớ lại lúc tỉnh dậy sáng nay, thấy cô gối đầu lên cánh tay anh ngủ ngon lành, một cảm giác kỳ diệu lan tỏa trong tim.
Gần ba mươi năm cuộc đời, anh chưa từng tưởng tượng đến cảnh tượng này, đến khi thực sự trải nghiệm mới cảm nhận được sự ấm áp mềm mại chưa từng có.
Cảm giác trào dâng như hơi nước bốc lên lan tỏa trong lồng ngực, anh ôm cô nằm im lặng hồi lâu.
Cả căn phòng tràn ngập những món đồ trang trí xa lạ, ngay cả những chậu cây nhỏ xinh xắn xanh tươi bên cửa sổ cũng là kiểu dáng anh chưa bao giờ để ý tới.
Trong phòng ngủ buổi sớm mai với rèm cửa kéo kín mít, anh ngắm nhìn người trong lòng, sau đó hôn lên trán cô, nhẹ nhàng rời giường, đồng thời anh gửi mail cho bộ phận quan hệ công chúng của tập đoàn Lương thị ở Cảng Đảo xa xôi.
Lời nói của bạn Tạ Thanh Từ đêm qua đã nhắc nhở anh, anh không cảm thấy bị mạo phạm, chỉ nhận ra sự sơ suất của mình.
Đây là chuyện của hai người, không chỉ riêng cô, anh cũng nên có hành động tương ứng.
Khi Lương Kinh Trạc từ trên lầu đi xuống, Tạ Thanh Từ đang ngồi bên bàn ăn, dì Ôn đang bày biện món ăn, thấy anh vào liền cười chào: “Chào buổi sáng cậu chủ.”
Anh gật đầu: “Chào buổi sáng.” Rồi ngồi xuống bàn.
Tạ Thanh Từ liếc anh một cái, cầm đũa ăn sáng.
Trong nhà không còn nhiều thực phẩm, dì Ôn chỉ làm bữa sáng kiểu Trung đơn giản, bà nói lát nữa bà sẽ đi siêu thị mua thêm.
Tạ Thanh Từ nghe vậy ngẩng đầu: “Không cần đâu ạ, lát nữa cháu đi là được.”
Vốn dĩ hôm nay cô cũng định đi một chuyến.
Nói xong, cô nhìn Lương Kinh Trạc ngồi đối diện: “Lát nữa anh có rảnh không?”
Lương Kinh Trạc ngẩng đầu nhìn cô, hiểu ý cô, đáp: “Có một cuộc họp qua điện thoại, khoảng nửa tiếng thôi, đợi anh chút nhé?”
Tạ Thanh Từ gật đầu: “Vâng.”
Ăn sáng xong, Lương Kinh Trạc vào thư phòng họp, Tạ Thanh Từ cùng dì Ôn chăm sóc mấy chậu cây cảnh cô mới mua về mấy hôm trước.
Lời tiên đoán hôm qua không thành hiện thực, bà Trang lại gọi điện đến ngay khi Lương Kinh Trạc vừa họp xong, anh định xuống lầu tìm Tạ Thanh Từ.
Lần này mẹ anh không nói anh già đầu rồi mà không có cảm giác nguy cơ nữa, mà quay sang hỏi kế hoạch đám cưới của hai người.
“Con đã bàn với Tiểu Từ chưa? Có ý tưởng gì không?”
Anh đứng dậy khỏi bàn làm việc, lấy chiếc áo khoác gió trên mắc áo, vừa cầm điện thoại vừa đi ra ngoài: “Chẳng phải con đã bảo mẹ rồi sao, trước khi tốt nghiệp cô ấy không muốn tổ chức đám cưới.”
Bà Trang mắng anh là đồ đầu gỗ: “Không tổ chức ngay thì cũng phải tính toán sớm chứ! Con có biết mấy địa điểm tổ chức đám cưới hot hit khó đặt lắm không? Hơn nữa, ảnh cưới này! Váy cưới này! Trang sức này! Đều phải liên hệ nhà thiết kế trước cả năm trời ấy chứ!”
Bà Trang quá rành rẽ mấy chuyện này. Trước khi Lương Kinh Trạc đến Kinh Triệu gặp mặt Tạ Thanh Từ, bà đã nghe ngóng khắp nơi rồi.
Mấy chuyện này đâu phải ngày một ngày hai là xong được.
“Tuần trước cậu hai nhà ngân hàng Hối Lâm cưới vợ, mẹ với bố con đi dự đấy, bao trọn cả một hòn đảo! Lãng mạn không chịu nổi, lúc kết thúc mẹ có đi hỏi thử, lịch đặt kín đến tận năm sau rồi!”
Đúng là quá đắt khách.
Về chuyện này bà Trang còn lầm bầm bất mãn: “Chẳng phải giới trẻ bây giờ ngại kết hôn sao, sao chỗ nào cũng cháy hàng thế không biết?”
Nói xong lại thấy không quan trọng, bà tiếp tục: “Con hỏi xem Tiểu Từ có ý tưởng gì về đám cưới không. Ý của mẹ và mẹ vợ con là tổ chức hai nơi, một ở Cảng Đảo, một ở Kinh Triệu, như thế các con có nhiều lựa chọn hơn, có thể làm hai phong cách khác nhau, kiểu Trung, kiểu Tây đều được!”
Lương Kinh Trạc đi xuống cầu thang, cũng chợt nhận ra anh vẫn chưa bàn với Tạ Thanh Từ về những chuyện này.
Anh đáp: “Con biết rồi, con sẽ nói với cô ấy.”
Bà Trang lại không hài lòng với thái độ của anh: “Cái gì mà nói với con bé một tiếng, hai đứa phải bàn bạc kỹ lưỡng với nhau. Đám cưới đời người cũng chỉ có một lần, không thể để Tiểu Từ thiệt thòi được, ý kiến của con bé là quan trọng nhất, con nghe rõ chưa?”
Trong lúc nói chuyện, anh đã đi xuống đến tầng một.
Tạ Thanh Từ đang hí hoáy với chậu hoa ngoài sân cùng dì Ôn, tay dính đầy đất, vừa làm vừa cười nói với dì.
Anh bỗng nhớ lại một bình luận dưới bài đăng chúc mừng của bộ phận PR Lương thị sáng nay ——
【 Tính cách đàn chị Thanh Từ siêu tốt, trong trường không có thầy cô bạn bè nào là không thích chị ấy cả, cứ như có ma lực ấy! 】
Sống chung lâu nay, hình như đúng là vậy thật. Trong nhà không có người lớn nào không thích cô, ngay cả chú Chung và dì Lệ cũng yêu quý cô hết mực.
Tự mang ma lực sao?
Anh nhìn nụ cười bên khóe miệng cô, cũng cong môi cười theo, đáp: “Con biết rồi.”
Dì Ôn rảnh rỗi cũng thích tự trồng hoa cỏ ở nhà, cũng coi như là tay chơi hoa có kinh nghiệm. Thấy chậu hoa nhài Tạ Thanh Từ mua về, bà buột miệng hỏi đã thay chậu chưa?
Hoa nhài không dễ trồng, vườn hoa của bà nội Tạ cũng tốn bao công sức chăm sóc. Lúc mua về Tạ Thanh Từ không dám động vào, cô sợ sơ sẩy cái là nó lăn ra chết cho xem.
Cô nói chưa thay, vẫn để nguyên chậu.
Dì Ôn nghe vậy vội ra xem, bới bới lớp đất, bà nói thế này không được, mấy tay buôn bán không có lương tâm toàn đắp bùn vào gốc, mấy bữa là bí chết cây, cốt để cây chết sớm thì khách mới mua cây mới.
Tạ Thanh Từ chưa nghe mánh khóe trong nghề này bao giờ, thế là cô nói để lát nữa cô ra ngoài mua chậu mới về.
Dì Ôn nói không cần, chỉ cần thay đất là được.
Thế là nhân lúc Lương Kinh Trạc đi họp, hai người lúi húi xử lý chậu hoa.
Bới sạch lớp đất vụn bên ngoài, nhấc cây hoa nhài lên xem, quả nhiên gốc bị bọc một lớp bùn dày cộp.
Dì Ôn kinh nghiệm đầy mình: “Dì nói có sai đâu, mấy tay buôn này chẳng có tí đạo đức nghề nghiệp nào. Dì cũng làm chết bao nhiêu cây mua ở chợ hoa chim cảnh rồi mới rút ra được kinh nghiệm đấy.”
Tạ Thanh Từ cười bên cạnh, khen ngợi: “Vẫn là dì lợi hại nhất ạ.”
Nếu không thì cây hoa này chắc không sống được mấy ngày với cô, “Cháu còn mua nhiều hoa khác lắm, có phải cần thay đất hết không ạ?”
Dì Ôn quay người nhìn, thấy Lương Kinh Trạc từ nhà chính đi ra, biết họ sắp đi siêu thị, bèn cười bảo: “Cháu cứ đi với cậu Kinh Trạc đi, để dì làm cho là được.”
Tạ Thanh Từ nghe vậy cũng quay đầu lại nhìn.
Hôm nay anh không mặc âu phục, sơ mi trắng thoải mái kết hợp với quần tây đen, khoác ngoài chiếc áo gió dáng dài màu nâu sẫm.
Dáng người cao lớn làm nổi bật phom áo, thêm vài phần ôn nhu nho nhã thường ngày, là phong cách cô chưa từng thấy ở anh. Ánh mắt cô hơi xao động, nói với dì Ôn: “Vậy làm phiền dì ạ.”
Dì Ôn cười ha hả bảo không có gì.
Tay dính đất lúc làm hoa, cô đi đến bồn rửa tay góc sân để rửa.
Hôm nay cô mặc chiếc áo len có tay áo hơi dài và rộng, dùng bàn tay dính bẩn gạt mấy lần mà tay áo vẫn cứ tuột xuống.
Đang loay hoay thì một bàn tay từ phía sau vươn tới giúp cô xắn tay áo lên, rồi mở vòi nước giúp cô.
Da thịt ở cổ tay bất ngờ chạm vào lòng bàn tay ấm áp, Tạ Thanh Từ theo bản năng ngẩn ra, cô đứng im bất động.
Lương Kinh Trạc xắn tay áo cho cô xong, thấy cô không nhúc nhích, hỏi: “Anh rửa giúp em nhé?”
Cô giật mình hoàn hồn, đưa tay vào dòng nước: “Không cần đâu ạ.”
Cô vẫn chưa mất khả năng hành động đến mức đó.
Rửa tay xong, lau khô nước, chào tạm biệt dì Ôn, Tạ Thanh Từ cầm túi xách đi theo Lương Kinh Trạc ra cửa.
Siêu thị cách khu Phúc Thuận Hồ khoảng ba bốn con phố, đi bộ chừng nửa tiếng.
Trước đây khi ở cùng bà nội Tạ bên này, sáng sớm Tạ Thanh Từ hay đi bộ cùng các dì giúp việc đi chợ mua đồ.
Bước ra khỏi cổng, cô định đi theo con đường quen thuộc thì Lương Kinh Trạc nhìn xuống chân cô.
Hôm nay Tạ Thanh Từ mặc set đồ len, áo trễ vai lông cừu trắng tinh phối với chân váy ngắn, chân đi đôi bốt cao cổ màu kaki có chút gót.
Kiểu giày này không thích hợp đi bộ lắm.
Anh nói: “Lái xe đi thôi, lúc về chắc sẽ nhiều đồ, xách tay không tiện.”
Tạ Thanh Từ nghĩ ngợi, hình như đúng là vậy. Trước kia cô đi cùng các dì giúp việc, toàn kéo theo xe đẩy đi chợ, chẳng cần xách tay bao giờ.
Lại nhìn trang phục của hai người hôm nay, ừm… hình như chẳng ai hợp với việc kéo xe đẩy đi chợ cả.
Thế là cô đành gật đầu: “Vâng ạ.”
Trên đường lái xe đến siêu thị, Lương Kinh Trạc nhắc đến vấn đề bà Trang vừa nói với anh: “Về phong cách đám cưới và ảnh cưới, em có ý tưởng gì không?”
Tạ Thanh Từ đang cầm điện thoại trả lời tin nhắn dồn dập của bạn bè, nghe vậy quay sang nhìn anh.
Hình như cô chưa từng nghĩ đến vấn đề này.
“Anh có ý tưởng gì không?”
Bạn bè xung quanh cô cũng chưa ai tổ chức đám cưới, nên cô không có nhiều tham khảo để lựa chọn.
Lương Kinh Trạc tuân thủ nghiêm ngặt lời dặn của bà Trang: “Anh thế nào cũng được, chủ yếu xem ý em thôi.”
Nói xong, anh quay sang liếc cô một cái: “Hay là chúng ta chọn kiểu ảnh cưới trước nhé, em muốn chụp kiểu gì? Studio hay chụp ngoại cảnh kết hợp du lịch, đều được cả.”
Tạ Thanh Từ nhớ đến lịch trình công việc dày đặc không kẽ hở của anh: “Nếu chụp ngoại cảnh kết hợp du lịch thì anh có thời gian không?”
Anh gật đầu: “Ừ, tuần sau dự án khởi động xong anh sẽ rảnh hơn, em cứ suy nghĩ trước đi.”
Lịch trình bỗng chốc bày ra trước mắt. Ngày đăng ký kết hôn mà cô chẳng có cảm giác thực tế lắm, giờ bỗng nhiên mọi thứ như dần thành hình.
Họ thực sự sắp làm đám cưới rồi.
Tạ Thanh Từ đặt điện thoại xuống, đáp: “Vâng ạ.”