Bệnh Mỹ Nhân Mang Thai Rồi, Không Chạy Nữa - Chương 57
topicBệnh Mỹ Nhân Mang Thai Rồi, Không Chạy Nữa - Chương 57 :Thích Yến Ngọc Sơn.
Trong lúc mấy người ở phòng bếp ngoài thất thần chơi liền hai ván cờ cá ngựa, thì ở phòng bếp trong, Hứa Tích Sương rốt cuộc cũng nấu xong nồi củ cải hầm sườn trước mặt.
Nhan Dao nhìn thấy Hứa Tích Sương vẫn còn đang ngẩn người, chủ động đẩy cửa phòng bếp ra, gọi với ra ngoài: "Ăn cơm."
Hướng Diêu thẳng nam vừa mới tiêu hoá xong tin tức rằng trong chuyến du lịch này có hai người đồng tính, hơn nữa lại là kiểu người theo đuổi và người bị theo đuổi, chủ động đi vào giúp bưng đồ ăn.
Bảy vị khách quý ngồi quanh bàn trong bầu không khí vi diệu mà cổ quái. Hứa Tích Sương liếc nhìn Yến Ngọc Sơn ngồi bên trái mình, hơi dịch người một chút, rồi nghiêng về phía bên phải, gần chỗ Nhan Dao để giữ khoảng cách an toàn.
Cậu vừa mới điều chỉnh xong vị trí, liền thấy Hướng Diêu vươn đũa gắp đến nồi củ cải hầm sườn kia, vội vàng nói: "Đừng..."
Nhưng đã không kịp nữa. Hướng Diêu vừa cắn một miếng sườn, khuôn mặt liền vặn vẹo, hắn không tin, lại thử ăn thêm một miếng củ cải. Dù cố hết sức giữ vẻ bình tĩnh, gương mặt hắn vẫn hiện rõ vẻ dữ tợn, miễn cưỡng hỏi: "Đây là ai làm?"
"Tôi làm." Hứa Tích Sương thành thật đáp: "Tôi nấu ăn thật sự rất dở."
Lúc phát hiện cho quá tay muối, Hứa Tích Sương đã đổ thêm nước vào nồi để trung hòa, nhưng hương vị vẫn cổ quái như cũ. Biết rõ tay nghề mình có hạn, cậu vốn chỉ định nấu một phần cho riêng mình, không ngờ Hướng Diêu lại là người đầu tiên thử độc.
Nghe Hứa Tích Sương tự nhận trù nghệ kém, Hướng Diêu khựng lại, cố gắng che lương tâm mà an ủi: "Kỳ thật hương vị cũng không tệ lắm... Ọe..."
【Ha ha ha ha, biểu cảm của Hướng Diêu bị món này tra tấn đến mức thành meme rồi. Rốt cuộc Hứa Tích Sương nấu ăn khó ăn đến mức nào vậy?】
【 Cứu mạng, nhìn cậu ấy thống khổ như vậy mà tôi thật sự muốn thử một lần xem món của Hứa Tích Sương có vị gì.】
【Thử là qua đời liền đó.】
Những người khác nhìn thấy vẻ mặt thống khổ của Hướng Diêu, lại nghe hắn vừa rồi không kìm nổi mà bật ra một tiếng Ọe, rồi nhìn xuống nồi củ cải hầm sườn trông có vẻ rất bình thường trước mặt, liền lặng lẽ thu đũa lại, chuyển sang gắp món khác.
Chỉ có Yến Ngọc Sơn là vẫn ăn món Hứa Tích Sương nấu. Anh mặt không đổi sắc, bình thản nói: "Cũng được."
【Mẹ nó, đây chính là sức mạnh của tình yêu sao?!】
【?? Yến ảnh đế, anh không sao chứ? Ngàn vạn lần đừng vì dỗ người yêu mà liều mạng nha.】
【Xem ra nếu Hứa Tích Sương và Yến Ngọc Sơn thật sự ở bên nhau, người nấu ăn chỉ có thể là Yến Ngọc Sơn thôi.】
【Fans của Yến Ngọc Sơn im lặng quá, các bạn vẫn ổn chứ?】
Nhờ có Hướng Diêu phá băng, không khí trên bàn ăn cuối cùng cũng bớt căng một chút, nhưng mọi người vẫn không nói nhiều, chỉ lặng lẽ ăn cơm. Cuối cùng, nồi củ cải hầm sườn có thể xem như độc dược kia được hai người Hứa Tích Sương và Yến Ngọc Sơn ăn hết sạch không hề lãng phí.
Cơm nước xong, mọi người cũng không tiếp tục chơi trò gì thêm, ai nấy trở về phòng mình chuẩn bị nghỉ ngơi.
Hứa Tích Sương và Nhan Dao ở lại phòng bếp rửa chén, dọn dẹp xong mới ra ngoài. Khi đi ngang qua lò sưởi trong tường, Hứa Tích Sương thấy lửa vẫn còn chưa tắt, liền kéo một chiếc ghế đến ngồi bên cạnh, duỗi đôi tay hơi lạnh của mình ra sưởi.
Trong phòng vốn đã ấm áp, cậu chỉ mặc một chiếc áo len trắng mỏng. Ngọn lửa màu vàng nhạt hắt ánh sáng ấm lên khuôn mặt cậu, phủ một tầng nhu hòa dịu dàng.
Hứa Tích Sương sưởi một lúc, cảm giác cơn mệt mỏi lan ra, ngón tay cậu vô thức khép mở, rồi duỗi thẳng cánh tay ra phía trước, nhẹ nhàng vươn vai một cái.
【Mẹ nó, mèo sưởi ấm. Mèo duỗi người kìa.】
【Thật sự đáng yêu quá đi mất a a a.】
Duỗi người xong, Hứa Tích Sương lại tỉnh táo hơn đôi chút. Cậu khẽ dùng mu bàn tay xoa mắt, hàng mi dài khẽ run, rồi chậm rãi đứng dậy, quay về phòng mình và khép cửa lại.
Căn nhà chìm vào tĩnh lặng.
Một lát sau, đúng lúc khán giả đang tiếc nuối vì buổi phát sóng hôm nay sắp kết thúc, phải đợi đến ngày mai mới xem tiếp được thì trong khung hình, chiếc camera trên tường bỗng xoay nhẹ đầu. Màn hình đột ngột thay đổi góc quay.
Trước mắt toàn bộ khán giả, cánh cửa phòng của Yến Ngọc Sơn đột nhiên mở ra.
Ánh mắt khán giả dõi theo dáng người mặc áo len mỏng màu xám đậm của Yến Ngọc Sơn di chuyển trên màn hình. Anh xoay người, đi thẳng về phía trước, cho đến khi dừng lại trước cửa phòng của Hứa Tích Sương.
Yến Ngọc Sơn giơ tay, gõ cửa.
【?? 】
【Đêm rồi còn gõ cửa... Yến Ngọc Sơn, anh không định kiềm chế chút nào à?】
【Anh ta đã nói trước mặt mọi người rằng muốn theo đuổi Hứa Tích Sương rồi, giờ còn bận tâm gì nữa chứ.】
【Mau mở cửa đi. Mở cửa mau!!】
Thế nhưng, khán giả chẳng thấy được gì thêm. Bóng dáng màu xám của Yến Ngọc Sơn biến mất sau cánh cửa. Họ chỉ thấy cánh cửa phòng Hứa Tích Sương khép lại còn camera trong phòng thì đã bị cậu tắt từ sớm.
Cả màn hình chỉ còn lại khung cảnh hành lang trống trải, ánh đèn ấm nhạt, và vô số dòng bình luận tràn ngập màn hình:
【Làm gì mà không cho xem? Hai người họ định lén lút bàn chuyện gì à?】
【Này này, có phải sắp nảy sinh chuyện gì đó rồi không?】
【Tổ hậu kỳ mau bật camera phụ đi!!】
【Làm ơn cho xem đi đạo diễn ơi. Mau mở cho xem. Không thì tôi phải làm loạn lên bây giờ!!】
【A, cái này, vẫn đang ghi hình đó, ảnh hưởng không tốt đâu?】
Nhưng mặc cho khán giả bàn tán thế nào, ồn ào thế nào, camera trong phòng Hứa Tích Sương vẫn không thể mở.
Thực ra, ngay từ đầu Hứa Tích Sương đã không định mở cửa cho Yến Ngọc Sơn. Cậu chưa nghĩ ra phải đối mặt với anh như thế nào. Nhưng Yến Ngọc Sơn vẫn luôn kiên trì gõ, bộ dạng rõ ràng là nếu cậu không mở cửa, anh sẽ cứ gõ mãi. Sợ làm ồn ảnh hưởng người khác nghỉ ngơi, Hứa Tích Sương đành phải mở cửa cho anh vào.
Trước khi Yến Ngọc Sơn đến, Hứa Tích Sương đã rửa mặt đánh răng xong, tiện tay lấy điện thoại ra xem buổi phát sóng trực tiếp hôm nay cùng hot search.
Vì chương trình 《Nói đi là đi: Lữ hành》 có mở chế độ lọc bình luận, nên phần làn đạn trong livestream nhìn chung vẫn tương đối thân thiện. Nhưng ở các khu bình luận khác, ví dụ như dưới hot search hiện đang treo trên bảng, thì lại hoàn toàn khác, gần như là hai thế giới đối lập.
Hứa Tích Sương lướt qua vài dòng, phần lớn đều là lời mắng chửi cậu không biết điều, hỏi vì sao lại từ chối Yến Ngọc Sơn. Cũng có không ít người cho rằng cậu hoàn toàn không xứng với Yến Ngọc Sơn, ngôn từ cay nghiệt đến mức gần như ác độc.
Tóm lại, tình cảnh này hoàn toàn khác với những gì cậu từng đọc trong nguyên tác, nơi mà khi nhân vật chính công và thụ bước vào giai đoạn ái muội, mạng xã hội tràn ngập lời chúc phúc cùng hoa rải đầy màn hình.
Quả nhiên, chỉ khi là vai chính thụ thì mới có thể hưởng đãi ngộ của vai chính thụ, còn nếu không, thì ngay cả tư cách được chúc phúc cũng không có.
Khi Yến Ngọc Sơn đã quen thuộc mà đi đến mép giường ngồi xuống, cầm điện thoại chuẩn bị kể chuyện như thường lệ, Hứa Tích Sương từ trong cảm xúc u buồn lạ lẫm kia dần rút ra. Cậu bước vài bước, vòng sang bên kia giường, nằm xuống, chờ anh bắt đầu tiết mục cố định của mình.
Lần này, Hứa Tích Sương cố ép bản thân không ngủ. Khi Yến Ngọc Sơn kể xong câu chuyện, cậu quay đầu sang, khẽ nói: "Anh đừng... đừng theo đuổi tôi nữa."
"Không được." Yến Ngọc Sơn bình thản đáp, giọng điệu nhẹ như nước: "Trừ khi em nói cho tôi biết, rốt cuộc em đang sợ điều gì."
Hứa Tích Sương mở miệng, nhưng lại phát hiện mình không sao nói được.
Chẳng lẽ cậu phải nói cho Yến Ngọc Sơn biết rằng. Thật ra, cậu là người xuyên vào truyện, thế giới này vốn chỉ là một quyển tiểu thuyết đam mỹ? Rằng tình cảm Yến Ngọc Sơn dành cho cậu chỉ là sai lệch, bởi vì cậu, người đáng lẽ không nên tồn tại đã vô tình phá vỡ tuyến tình cảm nguyên bản khi ngủ với anh một lần rồi bỏ đi?
Rằng người xứng đôi thực sự của Yến Ngọc Sơn là Trì Tư Nguyên, và sau khi cậu sinh con xong, chết đi, anh sẽ trở lại với Trì Tư Nguyên, sống hạnh phúc như kịch bản vốn định sẵn?
Rằng cậu chỉ là một khúc quanh nhỏ trong hành trình tình yêu của họ, một đoạn rẽ sai mà thôi?
Nếu cậu nói ra những điều đó, chẳng phải sẽ bị coi là kẻ điên sao?
Trước khi xuyên vào truyện, Hứa Tích Sương từng bắt gặp em họ mình đọc tiểu thuyết đam mỹ. Vì tò mò, cậu cũng xem qua vài quyển. Trong một quyển, có nhân vật nam phụ độc ác bị trọng sinh, lợi dụng việc biết trước tương lai, bắt chước hành động của vai chính thụ để tiếp cận vai chính công, chiếm lấy vị trí trong tim người đó.
Và rồi, cái kết của anh cũng bi thương không kém.
Nhân vật nam phụ ác độc cuối cùng đương nhiên không thể ở bên vai chính. Bởi vai chính vốn là để dành cho vai chính, hai người gặp lại nhau, ngày đêm kề cận mà nảy sinh tình cảm, rất nhanh sau đó liền kết hôn. Còn những hành vi mang theo ý đồ gây rối, cố tình tiếp cận vai chính công của nam phụ, cuối cùng đều bị phơi bày. Kết cục của cậu, chỉ có thể là lặng lẽ rời khỏi sân khấu, mất hết thể diện.
Hứa Tích Sương cảm thấy mình bây giờ chẳng khác nào nhân vật nam phụ kia. Dù chủ quan mà nói, cậu chưa từng có ý muốn chen vào tình cảm của vai chính, nhưng khách quan mà xét, hành vi của cậu lại dẫn đến kết quả như hôm nay.
Điều khiến cậu nghẹn ngào nhất chính là cậu phát hiện, hình như mình thật sự có chút thích Yến Ngọc Sơn.
Có lẽ không chỉ là một chút nữa. Bằng không, tại sao lại thấy khổ sở đến thế?
Cậu từng nghĩ rằng thái độ lãnh đạm của mình sẽ khiến Yến Ngọc Sơn biết khó mà lui, hết hy vọng. Thế nhưng hiện tại, Yến Ngọc Sơn lại bắt đầu công khai theo đuổi cậu quang minh chính đại, dứt khoát, không hề có ý định lùi bước.
Không đợi Hứa Tích Sương trả lời, Yến Ngọc Sơn đã cúi đầu nói, giọng điềm tĩnh mà cố nén thất vọng: "Em không nói nguyên nhân, vậy tôi cũng không có lý do gì để từ bỏ."
"Tôi sẽ vẫn luôn theo đuổi em." Yến Ngọc Sơn nói, giọng điệu như đang thề hẹn. Cho đến khi em thích tôi, đáp lại tôi, hoặc nói cho tôi biết lý do vì sao em không muốn tôi theo đuổi nữa, khi ấy tôi mới dừng lại."
Yến Ngọc Sơn đưa tay, khẽ giúp Hứa Tích Sương ép lại góc chăn: "Ngủ đi, tôi đi đây."
Hứa Tích Sương ngẩn ngơ nhìn bóng lưng Yến Ngọc Sơn đứng dậy, rồi ánh đèn vụt tắt. Bóng dáng anh dần biến mất nơi cửa.
Ngay khi thấy Yến Ngọc Sơn rốt cuộc bước ra, phòng bình luận lại lập tức sôi trào.
【Hai mươi phút, mọi người trong nhà, mới có hai mươi phút. Có phải Yến Ngọc Sơn không được không? 】
【 Dù sao cũng đang quay chương trình, không thể quá làm càn. Hẳn là chỉ là khai thông tay nghề, hỗ trợ nhau một chút thôi (mặt nhỏ thông hoàng) 】
【 Mẹ khiếp, tôi hiểu rồi, là tôi không sạch sẽ. Các người, những người này thật đúng là đầu óc dơ bẩn (che mặt) 】
【 Nha, quần còn mặc vào, nói chuyện lại còn kiên cường như vậy 】
【 Mọi người trong nhà, sáng mai gặp lại nha. 】
Nhưng đến sáng hôm sau, bảy vị khách quý đều dậy muộn. Cuối cùng vẫn là tổ đạo diễn lái xe từ trấn bên cạnh tới, gõ từng phòng một mới kéo được họ dậy, chuẩn bị cho nhiệm vụ tạp vụ hôm nay.
Dụ Thư Điệp thay một bộ quần áo mới, hai mắt đỏ bừng, tinh thần mệt mỏi, bởi vì đêm qua cô ta ôm chăn khóc suốt, sống chết vẫn không nghĩ ra, ngoài giới tính ra, rốt cuộc cô ta thua Hứa Tích Sương ở chỗ nào.
Nhan Dao cũng mắt hồng, nhưng là do đêm qua cô ở trong siêu thoại CP Yến Hứa cuồng hoan suốt một đêm, ăn quá nhiều cơm hương hương mà các thái thái nấu. Trong lòng cô đã an bài sẵn luôn tương lai kết hôn ba năm, ôm hai đứa nhỏ của Yến Ngọc Sơn và Hứa Tích Sương, kích động đến mức không ngủ nổi.
Bạch Khả Khả đôi mắt cũng đỏ hoe, nhưng là vì đêm qua cô cùng các fan lớn và fan sự nghiệp của Yến Ngọc Sơn chạy khắp nơi, trấn an những fan quá khích, dập bình luận, khống bình khắp nơi, bận suốt cả đêm, căn bản không có thời gian ngủ.
Đạo diễn Phí Nguyên đôi mắt cũng đỏ hoe, vì quá mức hưng phấn. Tập phát sóng hôm qua đạt rating cực cao, ông có linh cảm rằng chương trình du lịch lần này chắc chắn sẽ là đỉnh cao trong sự nghiệp của mình, là một trận đại hỏa thật sự.
Cả đêm ông không ngủ, vừa lập kế hoạch cho những kỳ sau, vừa nghĩ ra các nhiệm vụ mới, tìm mọi cách để duy trì độ hot của chương trình.
【 Ôi trời, bọn họ là tập thể thức đêm luôn à? 】
【 Thật không giấu, bởi vì Hứa Tích Sương và Yến Ngọc Sơn tự công khai xu hướng giới tính, Yến Ngọc Sơn còn nói muốn theo đuổi Hứa Tích Sương, tôi cũng hưng phấn cả đêm không ngủ được 】
【 Ai, Dụ Thư Điệp thật đáng thương, giờ thì chẳng còn cơ hội nào nữa, trái tim chắc vỡ vụn rồi 】
"Hôm nay nhiệm vụ tạp vụ có hai mục." Phí Nguyên liếc nhìn Hứa Tích Sương và Yến Ngọc Sơn: "Nhiệm vụ thứ nhất là dưới sự chỉ đạo của cư dân địa phương, mọi người sẽ hạ băng câu cá. Yêu cầu tối thiểu câu được ba con."
"Còn nhiệm vụ thứ hai." Phí Nguyên lại nhìn về phía Dụ Thư Điệp và Nhan Dao: "Là tìm tuyết địa sóc, và phải chụp được một bức ảnh rõ nét của chúng."
Tuy rằng vào mùa đông, tuyết địa sóc hiếm khi ra ngoài hoạt động, nhưng chúng không ngủ đông, nên thỉnh thoảng vẫn có thể bắt gặp dấu vết. Loài này lại hiền lành, ngoan ngoãn, dáng vẻ đáng yêu, vì thế cũng có không ít người nuôi chúng làm thú cưng.
Phí Nguyên bổ sung: "Nhắc nhỏ một chút cho nhiệm vụ thứ hai, lúc chương trình bắt đầu, ta từng ra hai câu hỏi, có hai vị khách quý trả lời đúng và nhận được phần quà đặc biệt của tổ chương trình. Trong đó có một chiếc máy ảnh chuyên dụng để chụp động vật hoang dã, cùng một bộ dụng cụ trượt tuyết đầy đủ, tiện cho việc lần theo dấu chân sóc tuyết và chụp ảnh."
"Các vị có nguyên một ngày để hoàn thành hai nhiệm vụ này, không cần gấp gáp." Phí Nguyên nói tiếp: "Trong lúc đó cũng có thể ngắm cảnh tuyết, hoặc dạo chơi trong trấn một chút."
Sau khi đạo diễn rời đi, Hướng Diêu là người đầu tiên lên tiếng: "Vậy để tôi đi câu cá đi. Bình thường tôi cũng hay câu, có chút kinh nghiệm."
"Tôi cũng có thể câu cá." Hứa Tích Sương nói.
Dạo này cậu không tiện vận động mạnh, nên không thể tham gia nhiệm vụ tìm sóc được.
Yến Ngọc Sơn thản nhiên tiếp lời: "Tôi cũng đi câu cá."
【 Cái gì gọi là phu xướng phu tùy chính là đây chứ đâu.】
【 Yến Ngọc Sơn không thể rời mắt khỏi Hứa Tích Sương được hai giây hả? Nhìn chằm chằm thế kia kìa, cuồng thê chính hiệu.】
【 Cho nên nói, hai người họ có gì mờ ám từ lâu rồi, phải từ lúc quay 《Mùa hè giảm cân》 cơ.】
【 Má ơi, nói vậy mới thấy fan couple Trì Hứa chẳng phải bị be thật giáng một đòn chí mạng à?? 】
【 Thôi, tôi đi đào lại hậu trường 《Mùa hè giảm cân》 để xem có dấu vết gì không đây.】
Nhan Dao biết rõ Hứa Tích Sương và Yến Ngọc Sơn chắc chắn sẽ chọn đi câu cá. Huống hồ, đạo diễn vừa rồi nói cũng đã rõ ràng cô và Dụ Thư Điệp chắc chắn phải đảm nhận nhiệm vụ tìm sóc.
Vì vậy, Nhan Dao liếc sang Dụ Thư Điệp, chủ động hỏi: "Cô có muốn cùng tôi đi tìm tuyết địa sóc không?"
Thực ra, quan hệ giữa cô và Dụ Thư Điệp không đến mức căng thẳng như tin đồn trên mạng. Dụ Thư Điệp từng tranh mất một tài nguyên của cô, nhưng tài nguyên vốn là thứ ai giành được thì người đó có, Nhan Dao cũng không oán trách.
Hơn nữa, hai người họ vốn đi theo những hướng phát triển khác nhau, nên chuyện giành tài nguyên hiếm khi xảy ra. Chỉ là Dụ Thư Điệp tính tình cao ngạo, ít chủ động bắt chuyện, lâu dần bị truyền tai nhau, thế là lời đồn bằng mặt không bằng lòng giữa hai người mới dần lan rộng.
Nghe Nhan Dao mở lời, Dụ Thư Điệp thoáng liếc về phía Hứa Tích Sương, sau đó quay đầu đi, giọng mang theo chút hờn dỗi: "Đi thì đi."
Thẩm Hựu Liên và Bạch Khả Khả vừa rồi có tra thử hình ảnh tuyết địa sóc trên mạng, vừa nhìn thấy mấy con lông xù đáng yêu ấy liền không kìm được lòng, nhanh chóng đồng ý đi cùng Nhan Dao và Dụ Thư Điệp.
Bảy vị khách quý chia làm hai nhóm. Những khán giả có kinh nghiệm lập tức mở hai khung hình cùng lúc, hận là mắt mình không thể nhìn được cả hai bên cùng lúc.
Nhóm của Nhan Dao đi vào khu rừng gần nhất, được nhân viên chương trình dặn kỹ không được đi sâu vào trong, để tránh chạm trán dã thú. Còn Yến Ngọc Sơn, Hứa Tích Sương và Hướng Diêu thì men theo con đường nhỏ dẫn tới trấn, định tìm người vừa biết câu cá, vừa sẵn lòng cho mượn dụng cụ.
Đi chưa bao lâu, họ đã gặp người đầu tiên, một bà lão đang quét tuyết trước cửa nhà.
Yến Ngọc Sơn vừa bước lên định bắt chuyện, bà lão liền ngẩng đầu nhìn, ánh mắt sáng rực, nhìn chằm chằm vào Hứa Tích Sương phía sau anh rồi lớn tiếng khen: "Cô nương này xinh quá trời xinh."
Hứa Tích Sương:......
Hứa Tích Sương: "Dạ bà, cháu là con trai ạ."
Hôm nay ra ngoài, Hứa Tích Sương đội một chiếc mũ lông dày, che gần hết mái tóc, chỉ lộ khuôn mặt tinh xảo và làn da trắng mịn, nhìn qua quả thật giống một tiểu cô nương.
【 Trời ơi, Hứa Tích Sương bị đánh nhầm giới tính ngay trước máy quay. 】
【 Ha ha ha, cũng không trách được, Sương Sương bảo bối thật sự đẹp quá mà. 】
【Vợ của tui, vợ của tui!!! 】
Yến Ngọc Sơn cố nén cười đến nỗi vai run run, Hướng Diêu thì bật cười thành tiếng.
Hứa Tích Sương mặt tối sầm, kéo khăn quàng cổ xuống, bước lên một bước, cúi người lễ phép hỏi: "Bà à, bọn cháu muốn tìm người dạy cách khoan băng câu cá, bà có biết ai có thể giúp không ạ?"
Bà lão vẫn còn ngắm khuôn mặt cậu, vừa cười vừa nói: "Ai nha, đúng là cậu trai tuấn tú quá đi thôi. Các cháu muốn câu cá à? Đợi ta gọi cái lão già nhà ta ra, ông ấy chuyên mấy chuyện này đó."
"Vâng, cảm ơn bà ạ." Hứa Tích Sương gật đầu.
Bà lão quay vào nhà sau, chưa đến nửa phút sau đã thấy một người đàn ông cao to mặc áo khoác quân đội bước ra, tay xách theo một cái thùng to đựng đầy cần câu. Ông đánh giá ba người một lượt, vừa nhìn đã nhận ra Hướng Diêu: "Hoắc, Hướng ảnh đế."
"Ta còn nói sao hôm qua nhiều xe lạ đậu thế, lại thấy có người vác cả máy quay." Đại Hán cười nói, liếc qua nhóm quay phim phía sau: "Các cậu đang ghi hình chương trình đúng không?"
"Đúng vậy." Hướng Diêu gật đầu: "Không biết ông có ngại lên hình không?"
"Không sao." Đại Hán khoát tay: "Mặc thế này ai nhận ra được mà. Nào, theo ta, ta dẫn mấy cậu ra chỗ câu cá."