Trở Thành NPC Xinh Đẹp Trong Trò Chơi Vô Hạn - Chương 200

topic

Trở Thành NPC Xinh Đẹp Trong Trò Chơi Vô Hạn - Chương 200 :Trốn Thoát Khỏi Tận Thế (4)

◎ Trong siêu thị có tang thi ◎

Người hiểu rõ Thời Thanh đều biết, cậu ấy là kiểu người trừ những lời nói dối thiện ý ra, thì gần như không bao giờ nói dối.

Nhưng bây giờ là chuyện sống còn, lòng người là thứ khó đoán nhất, chẳng ai dám chắc một người lương thiện vì muốn sống mà không trở nên tha hoá.

Bạn học vừa định nói đỡ cho Nguyễn Thanh ngập ngừng chốc lát, cuối cùng chẳng nói thêm lời nào.

Sắc mặt Nguyễn Thanh trắng bệch đi vài phần, cậu siết chặt ngón tay rồi lại buông ra, sau đó gắng gượng nở một nụ cười dịu dàng: "Vừa nãy tôi có thấy phía sau có một kiểu phòng chứa đồ, có thể tạm nhốt tôi ở đó."

Nguyễn Thanh rất muốn nhân cơ hội này rời khỏi đây, nhưng tang thi vẫn còn đang vây quanh ngoài cửa.

Cửa kính rõ ràng không thể mở ra được.

Dù có mở ra, cậu cũng không trốn thoát được.

Khi vừa rút dao ra, Nguyễn Thanh đã quan sát qua cấu trúc của siêu thị này.

Siêu thị trông như chỉ có cửa chính là lối ra, nhưng thật ra phía sau còn một lối nhỏ.

Chỉ là cửa lối đó đã bị khoá bằng dây xích sắt.

Cánh cửa bị đẩy lệch đi một chút, có thể thấy phía sau là hành lang, hình như dẫn lên các tầng trên của toà nhà.

Cạnh lối đi đó chính là phòng chứa đồ.

Chắc là chỗ cất hàng của siêu thị.

Những người khác nghe vậy ai cũng lộ vẻ dao động, cách này quả thật là phương án ổn thỏa nhất.

Hơn nữa thái độ hợp tác của đối phương cũng khiến họ cảm thấy yên tâm phần nào.

Dù sao nếu thực sự có vấn đề thì sẽ giống như gã đàn ông lúc nãy, cứ ấp úng che giấu.

Tuy vậy, cách ly vẫn là phương án an toàn hơn cả.

Thế nhưng Diêm Từ lại trực tiếp lắc đầu: "Không cần, kiểm tra xem trên người cậu có vết thương là được."

Nói rồi, Diêm Từ quay sang nhìn Nguyễn Thanh: "Tôi chỉ lo cho cậu thôi."

"Cậu biết mà, nếu cậu xảy ra chuyện, tôi sẽ phát điên mất."

Tuy giọng Diêm Từ vẫn đều đều, không có chút thay đổi nào, nhưng lời vừa buông ra khiến những người xung quanh đều thấy rùng mình, không ai nghi ngờ chút nào về sự thật trong lời hắn.

Đám sinh viên của Đại học Số 2 càng không cần nói tới. Trước đây từng có một lần Thời Thanh bị người ta vô tình đẩy ngã xuống cầu thang, nếu không nhờ Thời Thanh ngăn lại, Diêm Từ suýt nữa đã đánh đối phương tàn phế.

Từ lần đó trở đi, cả Đại học Số 2 đều hiểu rõ Diêm Từ đáng sợ đến mức nào.

Mọi người đưa mắt nhìn nhau, cuối cùng không ai nói thêm gì nữa.

Ngay cả tên du con trẻ tuổi cũng không mở miệng.

Dù sao cách Diêm Từ đề xuất cũng không có gì sai.

Vả lại, trên người đối phương chỉ có vết máu ở thắt lưng, xem thử xem có bị thương hay không là được.

Tên giang hồ dịu giọng đi một chút: "Vậy thì cậu vén áo lên cho tụi tôi xem thử..."

Nhưng lời còn chưa dứt, ánh mắt lạnh căm vô cảm của Diêm Từ đã quét tới.

Ánh mắt ấy cứ như đang nhìn một kẻ đã chết.

Câu nói lập tức nghẹn trong cổ họng thanh niên kia, gã vô thức lùi lại vài bước.

Chỗ vừa bị đá vẫn còn âm ỉ đau, nhắc nhở gã người đàn ông này ra tay hiểm ác đến mức nào.

Hơn nữa lúc nãy hắn chẳng thèm mở miệng đã đá luôn, đủ thấy khí thế cường thế, bá đạo đến mức nào.

Ánh mắt gã bám theo vẻ mặt người đàn ông đó, khoảnh khắc này gã chợt hiểu ra rốt cuộc người đàn ông đáng sợ này có ý gì.

Ngay từ đầu, người đàn ông ấy đã đứng bên thiếu niên bằng dáng vẻ bảo vệ, thậm chí vì muốn cậu chịu hôn mình mà mạo hiểm đi cứu người.

Một người như vậy sao có thể để thiếu niên bị thương.

Nếu thiếu niên thực sự bị thương, hắn làm sao có thể bình thản như thế.

Hắn chỉ là đang tìm cớ...

Chỉ tiếc, thiếu niên dường như không hề nhận ra ý đồ của người đàn ông kia, còn cảm thấy chuyện vén áo lên kiểm tra có bị thương hay không là điều hết sức hợp lý.

Nguyễn Thanh thực sự không thấy sao cả, so với tưởng tượng thì chuyện này còn nhẹ nhàng hơn nhiều.

Dù gì cậu cũng là con trai, không mặc áo cũng chẳng có gì, huống chi chỉ là vén áo nhìn một chút thắt lưng mà thôi.

Cậu rất chắc chắn thắt lưng mình không có vết thương.

Bởi vì phó bản sẽ không để cậu trở thành NPC bị lây nhiễm, nếu không thì căn bản cậu không thể vượt qua được.

Điều này không phù hợp với quy tắc của trò chơi vô hạn kinh dị.

Nguyễn Thanh trực tiếp đưa tay đặt lên vạt áo, chuẩn bị vén lên.

Thế nhưng tay cậu vừa đặt lên áo, cổ tay liền bị Diêm Từ nắm chặt.

Sau đó hắn kéo cậu thẳng về phía sau siêu thị.

Tên du côn giang hồ chẳng hề bất ngờ người đàn ông đó mà chịu để họ nhìn mới là lạ.

Phía sau siêu thị gần như chẳng có ai, lại không ai trông thấy, đúng là thích hợp để kiểm tra.

... Cũng thích hợp để làm bất kỳ chuyện gì.

Phần lớn người trong nhóm cũng đã hiểu ra.

Đây nào phải nghi ngờ thiếu niên bị tang thi cắn, rõ ràng là đang kiếm cớ làm chuyện không đứng đắn với cậu.

Dù sao họ đã đến siêu thị này từ trưa, cũng đã vài tiếng đồng hồ trôi qua, nếu thật sự bị nhiễm thì đã biến dị từ sớm rồi.

Khi không có điều gì ràng buộc, luôn sẽ có người không kìm được phần tà niệm trong lòng mình.

Nhưng chẳng ai trong đám người đó lên tiếng ngăn cản, chỉ lặng lẽ dời mắt đi.

Hiển nhiên cho dù thật sự xảy ra chuyện gì quá đáng, họ cũng sẽ không ra tay cứu giúp.

Cũng không dám cứu.

Bởi vì sự đáng sợ của người đàn ông kia chẳng khác nào tang thi.

Chỉ có tên thanh niên giang hồ hơi nhíu mày, nhưng khi hắn đưa tay sờ vào chỗ vừa bị đá, cuối cùng vẫn từ bỏ.

Nguyễn Thanh bị kéo đi hoàn toàn không phòng bị, lảo đảo suýt ngã. Cậu hoàn hồn rồi liền muốn vùng khỏi tay Diêm Từ đang siết chặt cổ tay mình.

Thế nhưng làm thế nào cũng không rút ra được.

Chỉ đành để mặc Diêm Từ kéo mình vào phía sau siêu thị.

Phía sau hoàn toàn không có ai.

Diêm Từ đẩy cậu vào góc tường, bóng tối đổ xuống bao phủ lấy Nguyễn Thanh. Hắn cúi đầu, ánh mắt gợn sóng nhìn thiếu niên có phần bối rối, giọng trầm khàn pha lẫn từ tính: "Cởi ra đi."

... Cởi?

Nguyễn Thanh nghe thế liền hơi sững người, cậu mím môi, hơi luống cuống: "Tôi chỉ có vết máu ở thắt lưng, không cần phải cởi áo đâu."

Diêm Từ thản nhiên nói: "Không có máu thì chắc chắn không có thương tích sao?"

Nguyễn Thanh khe khẽ lên tiếng: "Tôi không bị thương."

Vén áo và cởi áo rõ ràng là hai khái niệm khác nhau, huống hồ người đàn ông này đã theo đuổi nguyên chủ mấy tháng trời.

Giữa hai người vốn dĩ đã có chút quan hệ đặc biệt.

Huống chi bất kể là ánh mắt hay mục đích của hắn, đều không phải kiểu trong sáng gì.

Sao cậu có thể c** đ* trước mặt hắn được chứ.

"Thật không?" Diêm Từ đưa chân chen vào g*** h** ch*n Nguyễn Thanh, hơi nghiêng người tới gần, mang theo cảm giác áp lực mãnh liệt, "Vậy cậu chứng minh thế nào đây?"

Động tác của Diêm Từ rất mạnh mẽ, cũng rất mờ ám, dù là kẻ ngốc cũng nhận ra hắn không đúng lắm.

Nguyễn Thanh cúi gằm khuôn mặt trắng bệch, tránh ánh nhìn đầy xâm lược của Diêm Từ: "C-có thể nhốt tôi lại."

Bàn tay đang chống trên tường của Diêm Từ trượt xuống một chút, khí thế càng trở nên áp đảo, nhưng giọng hắn lại nhẹ nhàng hơn: "Tôi không nỡ."

"Không nỡ để cậu bị nhốt ở nơi tôi không trông thấy."

"Cũng không nỡ để cậu phải buồn." Diêm Từ dịu dàng chạm vào mặt Nguyễn Thanh, đầu ngón tay nhẹ nhàng trượt xuống, khẽ cọ qua đôi môi phớt hồng mỏng manh của cậu, động tác hết sức mập mờ.

Nguyễn Thanh hơi khó chịu nghiêng đầu đi, tránh khỏi bàn tay của Diêm Từ.

Thiếu niên tỏ rõ thái độ khước từ, giống hệt như mấy tháng trước.

Nhưng khi đó, Diêm Từ vốn chẳng bận tâm. Thứ hắn muốn chỉ là tiền từ người này mà thôi. Lúc bị đẩy ngã xuống cầu thang, hắn cũng chỉ lo người ta sẽ ngã chết.

Thế nhưng lúc này, sự cự tuyệt của thiếu niên lại khiến hắn thấy khó chịu vô cùng.

Diêm Từ nhìn người trước mặt, ánh mắt tối mờ khó đoán, cất giọng lạnh nhạt: "Cậu nghĩ chọc tôi một vố rồi có thể dễ dàng bỏ qua thế này sao?"

Nguyễn Thanh có chút xấu hổ cúi đầu: "Xin... xin lỗi."

Dù sao cũng là cậu lách luật trước, cũng xem như đã nuốt lời.

Dù Diêm Từ chưa từng nói phải hôn, nhưng thực tế hắn đã chạm vào môi cậu, ý tứ cũng coi như đã rõ ràng.

Nguyễn Thanh đỏ mặt, lí nhí giải thích: "Cậu... cao quá, tôi không với tới được..."

Diêm Từ không xác nhận, cũng không phủ định, chỉ lạnh nhạt hỏi ngược lại: "Thế à?"

Nguyễn Thanh khẽ gật đầu.

Ngay lúc cậu vừa gật đầu xong, một cảm giác mất trọng lực bất ngờ ập đến, Nguyễn Thanh theo phản xạ giơ tay ôm lấy cổ Diêm Từ.

Đến khi hoàn hồn lại, cậu đã bị Diêm Từ bế đặt ngồi lên chiếc bàn để hàng bên cạnh.

Chiếc bàn này không thấp, ngồi lên rồi thì tầm cao rõ ràng đủ để dễ dàng chạm môi Diêm Từ.

Không cần nói cũng biết đối phương không cho cậu rút lui.

Huống hồ lúc này Nguyễn Thanh còn đang ôm lấy cổ hắn, tư thế giữa hai người hết sức mập mờ.

Nguyễn Thanh lập tức rụt tay về, theo bản năng ngửa người ra sau, muốn né tránh người trước mặt.

Nhưng lại bị Diêm Từ vòng tay siết lấy eo, kéo lại gần, trực tiếp đẩy cậu ngã vào lòng mình.

Diêm Từ hạ giọng nói khẽ: "Giờ thì với tới rồi."

Nguyễn Thanh đỏ bừng mặt, ngồi cứng đờ trên bàn.

Khoảng cách giữa hai người gần đến mức hơi thở như hoà làm một.

Gần đến mức Diêm Từ có thể ngửi thấy mùi hương hoa lan thoang thoảng trên người cậu.

Ánh mắt Diêm Từ càng lúc càng u tối, chăm chú nhìn vào đôi môi mỏng của thiếu niên.

Môi cậu rất nhạt màu, có lẽ là do vừa bị mím chặt mấy lần nên nhìn hơi ươn ướt.

Rất biết cách mời gọi, khiến người ta chỉ muốn tô đậm thêm sắc hồng ấy.

Huống chi đuôi mắt cậu còn vương một lớp đỏ nhàn nhạt, trong đôi mắt xinh đẹp toàn là hoang mang ngơ ngác, trông vừa ngoan ngoãn vừa đáng yêu nhường nào.

Nhưng chính bộ dạng ấy lại càng khơi dậy nơi sâu thẳm trong lòng Diêm Từ một tia tăm tối chỉ muốn đè cậu xuống bàn, siết lấy vòng eo mảnh khảnh ấy mà hung hăng bắt nạt cho thoả thích

Để cậu từ nay không dám giỡn mặt với mình nữa.

Ngay khoảnh khắc Diêm Từ cúi đầu theo bản năng, hắn bỗng khựng lại, nghiêng đầu nhìn về phía nhà kho không xa.

Nguyễn Thanh cũng đồng thời nhìn qua đó.

Vì từ bên trong vang lên tiếng động—soàn soạt kéo cửa.

Cùng với đó là tiếng th* d*c khàn đục: "gừ... gừ..."

Là... zombie!

Và không chỉ một hai con.

Ít nhất phải hơn chục con.

Chả trách lúc họ vào siêu thị không gặp lấy một bóng người, cũng chả trách cái cửa thông đạo kia bị đẩy lệch ra ngoài một chút.

Có lẽ là lúc đó người trong siêu thị trông thấy thây ma, hoảng loạn định mở cửa chạy thoát, nhưng không ngờ cửa đã bị khoá, thành ra đành phải trốn hết vào nhà kho.

Chỉ là chẳng ai ngờ có người bị cắn, thế là cả đám người trong đó đều biến thành thây ma.

Lúc này rõ ràng là do hai người họ đi ngang qua, khiến thây ma ngửi thấy mùi người sống, bắt đầu kích động.

Cửa nhà kho có vẻ bị khoá từ bên trong, đám thây ma cào nãy giờ mà vẫn chưa mở ra được.

Nhưng chúng không chịu bỏ cuộc, bắt đầu dùng sức đâm mạnh vào cửa.

Cửa nhà kho vốn chỉ là cửa gỗ thông thường, hoàn toàn khác hẳn cửa kính ngoài siêu thị, yếu ớt hơn nhiều.

Bị đám thây ma đập như thế, cánh cửa bắt đầu lung lay nghiêng ngả, bị phá chỉ là chuyện sớm muộn.

Diêm Từ phản ứng cực nhanh, ôm lấy eo Nguyễn Thanh bế cậu xuống, sau đó sải bước đi đến trước cửa nhà kho, dùng một tay kéo giá hàng bên cạnh chắn ngang cánh cửa.

Nguyễn Thanh nhìn giá hàng bị Diêm Từ kéo đi dễ như trở bàn tay, trong mắt thoáng nét kinh ngạc.

Tên Diêm Từ này... còn là người không vậy?

Lực tay này không chỉ là mạnh đơn thuần nữa, mà là mạnh đến đáng ngờ.

Phải biết rằng chiếc giá đó vốn đã rất to, hơn nữa còn nối liền với giá bên cạnh, tương đương với việc kéo cả hai giá cùng lúc.

Đây thật sự là chuyện con người làm được sao?

Nguyễn Thanh cụp mắt, giấu đi cảm xúc trong lòng.

Tiếng kéo giá hàng vang dội, khiến những người phía trước cũng bị kinh động.

Chỉ làm chuyện kia thôi thì chẳng thể nào phát ra tiếng động lớn đến thế.

Nếu siêu thị xảy ra chuyện, e là không ai có thể chạy thoát.

Mọi người trong mắt đều mang nét hoảng sợ, những người gan to hơn liền vớ lấy vật dụng gần đó làm vũ khí, cẩn trọng bước về phía sau.

Sợ rằng bất cứ lúc nào cũng sẽ có xác sống từ đâu lao tới.

Diêm Từ không hề lơ là, sau khi chặn cửa xong liền kéo Nguyễn Thanh ra sau lưng, cảnh giác quét mắt nhìn quanh.

Đến khi không thấy gì khả nghi nữa, hắn mới thu ánh mắt lại.

Dù mấy người kia cố đi nhẹ, nhưng Diêm Từ và Nguyễn Thanh vẫn nghe được.

Rõ ràng bây giờ làm gì cũng không tiện.

Nguyễn Thanh âm thầm thở phào một hơi.

Diêm Từ cũng không tiếp tục chuyện ban nãy nữa, hắn nắm lấy tay Nguyễn Thanh, kéo tay áo cậu thả xuống, "Lần này bỏ qua, nhưng lần sau mà còn giỡn mặt tôi, tôi không dễ nói chuyện vậy đâu."

Nguyễn Thanh chột dạ cúi đầu, "Vâng..."

Mấy người vừa đến cũng nghe được tiếng tang thi đập cửa từ trong nhà kho, gương mặt ai nấy đều lộ rõ vẻ hoảng loạn.

May mà cửa đã được giá hàng chắn lại, đám xác sống chắc không ra được.

Cả đám lúc này mới thở phào, vô thức nhìn về phía hai người bên cạnh.

Nhưng khi chạm phải ánh mắt lạnh lẽo hung tợn của Diêm Từ, họ đồng loạt quay mặt đi.

Không ai hỏi thiếu niên có bị cắn không.

Bởi vì ai mắt sáng đều thấy được gương mặt đỏ ửng của cậu, hiển nhiên hai người vừa nãy chắc chắn đang làm gì đó... không tiện nói.

Có điều, chắc chưa làm đến cùng. Dù gì quần áo của thiếu niên vẫn còn nguyên vẹn.

Thế nên ai cũng giả vờ như không thấy gì, lẳng lặng quay về phía trước.

Bên ngoài cửa kính, bầy thây ma vẫn không ngừng đập vào cửa, như thể không biết mệt là gì, đến mức thân thể đều dập đến be bét máu thịt.

Tiếng động lại càng thu hút thêm nhiều thây ma khác kéo tới.

Ai nấy trong siêu thị đều thấy bất an, nhưng ngoài việc chờ cứu viện ra thì không còn cách nào khác.

Cũng may bị kẹt trong siêu thị vẫn là tình huống tốt nhất.

Ít ra không thiếu đồ ăn đồ uống.

Lúc này tầm khoảng sáu bảy giờ chiều, có không ít người đã đói đến không chịu nổi, thậm chí có người từ sáng đến giờ chưa được ăn gì.

Một người liền cầm lấy đồ ăn trên giá mà ăn.

Người khác thấy vậy do dự một lúc, cuối cùng cũng cầm lấy đồ ăn mà ăn theo. Chỉ có số ít là để tiền lên quầy rồi mới cầm đồ ăn đi.

Nguyễn Thanh cũng vậy, đặt tiền xuống trước rồi mới cầm lấy một chiếc bánh mì.

Cậu vừa ăn vừa kín đáo liếc nhìn đám thây ma ngoài cửa, đang ăn bỗng khựng lại, tốc độ nhai cũng chậm hẳn đi.

Lực của bọn thây ma hình như... mạnh lên rồi?

Không chỉ vậy, ngay cả tốc độ cũng nhanh hơn một chút.

Lúc trước, chúng chậm chạp xiêu vẹo như xác sống, giờ thì gần như đã đuổi kịp tốc độ đi nhanh của người bình thường.

Mà tất cả những điều đó... chỉ diễn ra trong nửa ngày.

Nửa ngày mà đám thây ma đã biến đổi rõ rệt như vậy, thật chẳng dám tưởng tượng vài ngày sau sẽ ra sao.

Quả nhiên chẳng có phó bản nào là dễ vượt qua cả.

Nơi này tuyệt đối không thể ở lại lâu.

Trong trường Đại học Số 2 có rất nhiều sinh viên, một khi đám xác sống từ trường tràn ra, nơi này sẽ là nơi đầu tiên bị chiếm lĩnh.

Hơn nữa nếu bọn thây ma còn tiếp tục tiến hoá, cửa kính cũng chẳng thể ngăn được.

Có khi nửa đêm cửa kính sẽ bị đập vỡ mất.

Những người khác cũng nhanh chóng nhận ra điều đó.

Có sinh viên nhìn đám thây ma ngày càng đông ngoài cửa, trong mắt toàn là sợ hãi, giọng run rẩy cất lời: "Nơi này... gần trường chúng ta quá, nếu mà..."

Cậu sinh viên ấy có lẽ quá sợ nên chưa kịp nói hết câu, nhưng ai cũng đã hiểu cậu muốn nói gì.

Người đàn ông trẻ nhíu mày: "Không thể ở đây được nữa."

Chú trung niên cầm bánh mì trong tay, mặt mày hoảng loạn: "Nhưng... nhưng bên ngoài nguy hiểm như vậy, ra ngoài chẳng khác nào đi chịu chết, chi bằng cứ ở đây chờ người tới cứu."

"Đúng vậy, đã trôi qua nửa ngày rồi, chắc chắn bên ngoài đã bắt đầu cứu hộ, chúng ta chỉ cần đợi thêm một chút, biết đâu sẽ được cứu."

Người đứng cạnh chú trung niên cũng thì thầm phụ họa theo.

Phần lớn người trong siêu thị đều mang nét mặt do dự và lưỡng lự, như thể rất khó để quyết định rốt cuộc là nên ở lại hay rời đi.

Cuối cùng, đám người trong siêu thị tách thành hai nhóm. Một nhóm quyết định rời khỏi siêu thị để tìm đường sống, một nhóm chọn ở lại chờ cứu viện.

Nguyễn Thanh nghiêng đầu nhìn sang Diêm Từ bên cạnh, Diêm Từ đã bắt đầu cầm lấy một chiếc ba lô trên kệ hàng, sau đó lần lượt cho đồ vào trong.

Tất cả đều là những món cần thiết cho việc chạy trốn, thức ăn chủ yếu chọn loại giàu năng lượng mà lại không chiếm nhiều diện tích.

Rõ ràng là hắn đã chọn rời đi.

Nguyễn Thanh vốn cũng định rời đi, nhưng khi thấy lựa chọn của Diêm Từ, lại lặng lẽ đổi ý, chọn ở lại.

Đi theo Diêm Từ, e là không phải quyết định sáng suốt.

Đợi Diêm Từ rời đi rồi, cậu sẽ tìm cơ hội khác để lặng lẽ rút lui.

Nguyễn Thanh âm thầm suy nghĩ trong lòng, cố tìm lý do để thuyết phục Diêm Từ.

Thế nhưng Diêm Từ chẳng hề để cậu có cơ hội lựa chọn, sau khi sắp xếp xong chiếc ba lô của mình, hắn lại lấy thêm một chiếc túi đeo chéo hình dáng dễ thương từ trên kệ xuống.

Bên trong túi hắn nhét vào mấy món đồ ăn vặt không mấy no bụng nhưng lại khá ngon miệng, còn có mấy chai nước uống vị chua chua ngọt ngọt, sau đó đưa đến trước mặt Nguyễn Thanh.

Thế nhưng còn chưa kịp để Nguyễn Thanh phản ứng, Diêm Từ đã khẽ nhíu mày, rút lại cái túi, lấy mấy chai nước ra bỏ vào ba lô của mình.

Sau khi cân nhắc kỹ lưỡng, mới đưa túi lại cho Nguyễn Thanh.

Rõ ràng hắn cảm thấy nếu để hai chai nước trong đó thì sẽ hơi nặng.

Hiện tại trong túi chỉ còn vài gói đồ ăn vặt nho nhỏ, cỡ chừng một đứa trẻ tầm 1 2 tuổi cũng có thể đeo được.

Cả chuỗi hành động ấy của Diêm Từ, giống hệt như một người anh sợ em bé nhà mình vì không có túi sẽ cảm thấy khác biệt, buồn bã gây chuyện, nên cố ý đưa cho một cái mang tính tượng trưng.

Nguyễn Thanh: "......"

Cậu không đưa tay nhận lấy, mà lên tiếng muốn bày tỏ ý định ở lại của mình: "Tôi muốn..."

Thế nhưng Diêm Từ căn bản không để cậu nói hết lời, hắn trực tiếp kéo Nguyễn Thanh lại, đeo luôn chiếc túi đeo chéo lên người cậu.

Hoàn toàn không cho Nguyễn Thanh cơ hội từ chối.

Nguyễn Thanh cúi đầu nhìn chiếc túi vải bên hông in hình chú thỏ đáng yêu, lập tức rơi vào im lặng.

"Cậu muốn gì?"

Sau khi đeo xong, Diêm Từ mới mở miệng hỏi, hắn còn giơ tay sờ lên vạt áo dưới eo Nguyễn Thanh đã hơi ướt vì dính máu.

"Mặc thế này có khó chịu không?"

Chưa kịp để Nguyễn Thanh trả lời, hắn đã trầm giọng nói tiếp: "Chịu khó một chút đi, ra ngoài rồi tôi sẽ tìm cho cậu bộ sạch sẽ hơn."

Hiển nhiên, Diêm Từ hoàn toàn không có ý định để cậu ở lại.

Dù Nguyễn Thanh có kiên quyết ở lại, có khi cũng sẽ bị Diêm Từ ép mang theo, hoặc ngược lại hắn vì cậu mà cùng ở lại.

Nguyễn Thanh: "...Ừ."

Cậu cũng không có ý định đổi sang túi khác, dù sao với tình trạng hiện giờ của thân thể cậu, cũng chẳng mang nổi đồ quá nặng.

Nhưng chỉ toàn là đồ ăn vặt vô dụng như vậy... cũng hơi quá.

Nguyễn Thanh liếc nhìn mấy thanh socola trên kệ, tự tay nhét vài thanh vào chiếc túi nhỏ, rồi tiếp tục dạo quanh với dáng vẻ đang lựa chọn thứ gì đó.

Diêm Từ không ngăn cản, chỉ tự mình xem lại còn thiếu gì không.

Thậm chí vừa lấy đồ, vừa bỏ bớt vài thứ ra, rồi nhét vào một ít khăn mặt, khăn ướt các loại.

Thật ra mấy thứ này cũng không thực sự hữu dụng, thay vì vậy, chi bằng nhét thêm một chai nước và ổ bánh mì.

Nhưng Diêm Từ nghĩ nghĩ một hồi, cuối cùng vẫn để nguyên không thay đổi.

Nguyễn Thanh cũng không dám nhét quá nhiều đồ, sợ rằng Diêm Từ thấy nặng sẽ ném luôn cái túi đi.

Những người chuẩn bị rời đi ai nấy đều có một cái ba lô du lịch lớn, chỉ riêng Nguyễn Thanh là đeo một cái túi đeo chéo nhỏ, trong đó lại chẳng có mấy thứ.

Nhìn qua không giống như đang đi trốn chạy, mà cứ như chuẩn bị đi dã ngoại đầu xuân vậy.

Tên du côn bên cạnh định lên tiếng nhắc nhở Nguyễn Thanh, nhưng khi nhìn thấy Diêm Từ đứng sau lưng cậu, gã lập tức im bặt.

Cánh cửa ở lối sau siêu thị vốn đã bị khóa, phải mở khóa mới ra được.

Nguyễn Thanh đương nhiên biết mở khóa, nhưng thân phận thiếu gia quen sống trong nhung lụa của nguyên chủ thì không biết, nên cậu cũng chẳng tiện ra tay mở khóa trước mắt bao người.

Cuối cùng, có người tìm được chùm chìa khóa ở quầy thu ngân, thử từng chiếc một mới mở được.

Sau đó, mấy người không chút do dự rời khỏi siêu thị.

Người còn lại trong siêu thị nhìn theo bóng họ khuất dần, ánh mắt đầy do dự, nhưng rồi vẫn cắn răng khóa lại cánh cửa thông đạo.

Tầng trên siêu thị là khu dân cư.

Lối thoát hiểm này có thể dẫn ra đường lớn bên ngoài, nhưng trên phố đang có không ít xác sống lảng vảng.

Vài người đó căn bản không có cách nào rời đi, chỉ có thể men theo lối lên khu dân cư phía trên.

Vì thời điểm xác sống bùng phát là buổi sáng, nên nhà nào nhà nấy đều khóa cửa.

Có thể là chưa ngủ dậy, cũng có thể đã ra ngoài đi làm.

Trời đã bắt đầu nhá nhem, màn đêm buông xuống, đi lại vào lúc này chắc chắn cực kỳ nguy hiểm.

Vài người chuẩn bị tìm một căn hộ để trú qua đêm nay.

Diêm Từ đeo ba lô, tay cầm gậy sắt, gõ lên cửa căn hộ đầu tiên ở tầng ba.

Không có ai đáp lời.

Có thể trong đó không có ai, cũng có thể là người bên trong không muốn lên tiếng.

Thực sự rất khó để phán đoán là tình huống nào.

Loại phòng này cũng không phải lựa chọn lý tưởng nhất.

Diêm Từ dứt khoát bỏ qua, tiếp tục gõ cửa phòng thứ hai.

Vẫn là yên lặng như cũ.

Cho đến khi hắn gõ cửa phòng thứ ba, bên trong vang lên tiếng "khè khè" rợn người.

Rõ ràng, người trong phòng đã hóa thành xác sống.

Diêm Từ kéo Nguyễn Thanh lùi lại phía sau, sau đó trực tiếp đá tung cửa phòng.

Xác sống trong phòng nhào tới, Diêm Từ vung gậy lên, một chiêu giải quyết dứt khoát.

Nhanh gọn và tuyệt tình, không chút chần chừ.

Trong phòng chỉ có một con xác sống đó,
Sau khi xác định an toàn, Diêm Từ bước vào phòng.

Nguyễn Thanh cũng bước theo vào.

Thế nhưng khi mấy người còn lại chuẩn bị vào phòng, Diêm Từ đột nhiên quay đầu lại, lạnh lùng nói: "Ra ngoài."

Mấy người kia nghe thấy mà không dám tin, nhưng rõ ràng lời này là nói với bọn họ.

Một nam sinh gầy gò trong nhóm nhìn Diêm Từ, kinh ngạc lên tiếng: "Cậu, cậu có ý gì vậy?!"

"Muốn có phòng thì tự đi tìm."

Diêm Từ đá bay xác sống nằm chắn ở cửa ra ngoài, lạnh nhạt liếc nhìn cả bọn: "Hiểu chưa?"

Nguyễn Thanh biết Diêm Từ không nói mình, nhưng khi nghe thế, cậu vẫn mím môi, chủ động bước ra khỏi phòng.

Ngay lúc những người kia cũng rời khỏi, cuối hành lang đột nhiên xuất hiện vài con xác sống.

Chúng đánh hơi được mùi người sống, từ trong các căn phòng khác mà lần mò đi ra.

Đám xác sống lập tức nhào về phía họ.

Phản ứng của Diêm Từ cực nhanh, hắn kéo tay Nguyễn Thanh, giật cậu vào trong phòng, sau đó chuẩn bị đóng cửa lại.

Mấy người bên ngoài hoảng loạn, muốn đẩy cửa ra, nhưng sức lực lại không bằng Diêm Từ.

Cửa sắp đóng lại, Nguyễn Thanh vội túm lấy cổ tay Diêm Từ, ánh mắt đầy khẩn cầu và lo lắng:

"Có... có thể cho họ vào không?"

"Giờ nguy hiểm lắm, bọn họ không kịp tìm phòng khác đâu."

"Vậy à?" Diêm Từ nhìn tay Nguyễn Thanh đang nắm lấy tay mình, lãnh đạm mở miệng: "Muốn tôi cho họ vào cũng được..."

"Để tôi sờ một cái."

***

Edit xịt máu mũi:

Lấy giấy với khăn làm gì vậy tên kiaaa 👊🏻👊🏻