Bệnh Mỹ Nhân Mang Thai Rồi, Không Chạy Nữa - Chương 93

topic

Bệnh Mỹ Nhân Mang Thai Rồi, Không Chạy Nữa - Chương 93 :

Lúc này, ở bên kia, trong công ty nhà họ Hứa.

Sau khi vào công ty, Hứa Thanh Từ đến ngay văn phòng riêng của mình. Nhưng sáng nay, nhóc không như thường lệ xem bảng biểu hay hợp đồng, mà lấy ra chiếc máy tính bảng gần như chưa từng dùng đến. Sau khi mở khóa, nhóc nhập vào công cụ tìm kiếm, gõ tên Yến Ngọc Sơn.

Chỉ trong chốc lát, hàng loạt kết quả hiện ra. Hứa Thanh Từ mở trang bách khoa đầu tiên, âm thầm ghi nhớ tên những bộ phim và truyền hình mà Yến Ngọc Sơn từng đóng, tự nhủ khi nào rảnh sẽ xem hết. Nhóc lại lướt đến phần thành viên gia đình, phát hiện đối phương chưa từng công khai tình sử nào, trong lòng bỗng thấy hơi vui.

Xem xong, Hứa Thanh Từ tiếp tục mở Weibo, gõ tìm Yến Ngọc Sơn, xem bình luận của cư dân mạng. Khi thấy nhiều người gọi Yến Ngọc Sơn là chồng tôi, thậm chí có người tung tin đã kết hôn, gương mặt nhỏ của nhóc lập tức cau lại, bực bội mà tắt luôn Weibo.

Khi thư ký bước vào, cô liền thấy tiểu thiếu gia đang bĩu môi nhìn văn kiện, gương mặt như ai nợ tiền, tim lập tức đập thình thịch, còn tưởng sổ sách công ty có vấn đề.

"Tiểu, tiểu thiếu gia." Thư ký khom người nói: "Hứa tổng bảo hôm nay có đối tác rất quan trọng, hỏi cậu có muốn đến nghe buổi thương thảo không."

Hứa Thanh Từ gật đầu: "Muốn."

Không cần thư ký bế, Hứa Thanh Từ tự trượt khỏi ghế, hai chân nhỏ vững vàng chạm đất. Nhóc vừa đi ra ngoài vừa ngoái đầu hỏi: "Đối tác là ai ạ?"

"Là Yến Kinh Mặc." Thư ký vừa vội vàng giúp Hứa Thanh Từ mở cửa, vừa lẩm bẩm: "Thương vụ này thật lạ, rõ ràng bên ta đâu phải lựa chọn hợp tác tốt nhất..."

Nghe thấy cái tên Yến Kinh Mặc, Hứa Thanh Từ lập tức nhớ đến Yến Ngọc Sơn. Nhóc còn nhớ trong phần bách khoa từng đọc, ghi rằng Yến Ngọc Sơn có một người anh trai ruột tên là Yến Kinh Mặc.

Vậy sắp được gặp... cậu của mình? Hay là bác nhỉ? Hứa Thanh Từ nghĩ ngợi một lúc về cách xưng hô, trong lòng có chút bối rối. Tuy đối phương còn chưa biết mối quan hệ huyết thống giữa họ, nhưng nhóc vẫn hơi hồi hộp xen lẫn phấn khích. Nhóc chỉnh lại chiếc áo hoodie Corgi đang mặc, gãi gãi lên đôi tai cún nhỏ trên mũ, rồi nghiêm túc bước vào phòng họp. Thư ký đi bên cạnh suýt nữa thì ngất xỉu vì độ đáng yêu ấy.

Khi Hứa Thanh Từ bước vào, người bên phía công ty Hứa gia đều nở nụ cười ôn hòa, tràn đầy thiện ý, mời nhóc ngồi xuống chiếc ghế cao chuyên dụng của mình. Còn bên phía Yến Kinh Mặc, ai nấy đều thoáng ngạc nhiên. Dù cố giữ vẻ lịch sự, nhưng ánh mắt vẫn liên tục hướng về phía cậu bé nhỏ kia, đoán xem rốt cuộc thân phận là gì.

Ba Hứa khẽ cười, trong giọng nói còn ẩn chút tự hào: "Đây là cháu trai tôi, Hứa Thanh Từ, ba tuổi. Thằng bé rất thông minh, có thể nghe hiểu những gì chúng tôi bàn bạc, thỉnh thoảng còn cùng tôi tham gia nói chuyện làm ăn."

Hứa Thanh Từ bình tĩnh giơ tay lên, lễ phép chào: "Chào mọi người ạ."

Nhìn thấy dáng vẻ ngoan ngoãn ấy, Yến Kinh Mặc không kìm được mà khẽ mỉm cười, ánh mắt dịu dàng dừng lại trên người nhóc. Hứa Thanh Từ sau khi chào xong liền hướng tầm mắt sang phía đối diện, nơi Yến Kinh Mặc đang ngồi, và ánh mắt hai người chạm nhau.

Tuy trước đó chưa từng xem ảnh của đối phương, nhưng chỉ liếc một cái, Hứa Thanh Từ đã biết ngay người kia chính là ai.

Bắt gặp ánh nhìn ôn hòa, đầy bao dung ấy, Hứa Thanh Từ hơi đỏ mặt, mím môi, để lộ một lúm đồng tiền nhàn nhạt, khẽ cười.

Bác ấy hình như thích mình thật.

Cú cười đó khiến không khí trong phòng họp trở nên mềm hẳn đi. Những người đi cùng Yến Kinh Mặc cũng bị sự đáng yêu của nhóc làm cho tan chảy, ai nấy đều không nhịn được mà cong khóe môi cười theo. Không khí hợp tác trở nên vô cùng hòa hợp, buổi bàn bạc tiến hành thuận lợi.

Rất nhanh, hai bên đã ký xong hợp đồng. Ba Hứa và Yến Kinh Mặc cùng đặt bút ký tên, đóng dấu đỏ tươi, sau đó đứng dậy bắt tay, đánh dấu sự khởi đầu của một mối quan hệ vừa thương mại, vừa có chút duyên phận ngầm.

Yến Kinh Mặc không nán lại ăn trưa. Sau khi rời khỏi công ty Hứa gia cùng đoàn người của mình, y ngồi vào xe, nhưng tâm trí vẫn còn lơ lửng.

Hình ảnh khuôn mặt nhỏ nhắn của Hứa Thanh Từ cứ quanh quẩn trong đầu, càng nghĩ y lại càng cảm thấy có chút quen mắt, một loại cảm giác mơ hồ nhưng rất rõ ràng, như đã từng gặp ở đâu rồi.

Yến Kinh Mặc trầm ngâm thật lâu. Rồi đột nhiên, y mở điện thoại, nhắn cho mẹ: {Mẹ, gửi con tấm hình hồi nhỏ của con và Tiểu Sơn chụp chung được không?}

Mẹ Yến nhanh chóng gửi lại, còn thuận miệng hỏi: {Đột nhiên con muốn xem làm gì thế?}

Yến Kinh Mặc chỉ đáp bâng quơ: {Không có gì, tự nhiên nhớ thôi.}

Yến Kinh Mặc không nói ra cái suy đoán đang thoáng lóe trong lòng mình.  

Ngón tay trượt qua tấm ảnh cũ, trong hình là hai đứa trẻ, một lớn một nhỏ, nụ cười sáng lóa dưới nắng hè. 

Yến Kinh Mặc nhìn gương mặt non nớt của Yến Ngọc Sơn năm nào, rồi đối chiếu lại với dáng vẻ của Hứa Thanh Từ trong buổi họp ban nãy.

Càng so, tim y càng đập nhanh. Hàng lông mày, sống mũi, cả nét cong nơi khóe môi đều giống Tiểu Sơn đến kinh ngạc. Nếu gạt bỏ chút bầu bĩnh trẻ con, gần như là bản sao thu nhỏ.

Còn ở những nét còn lại, đường mắt, thần thái, độ mềm mại của biểu cảm, lại rõ ràng là bóng dáng của Hứa Tích Sương.

Nói đơn giản, Hứa Thanh Từ trông hệt như đứa trẻ được sinh ra bởi Hứa Tích Sương và Yến Ngọc Sơn.

Ý nghĩ ấy khiến Yến Kinh Mặc gần như bật dậy khỏi ghế. Y giơ tay day day giữa mày, cảm thấy chính mình thật nực cười. Làm sao có thể chứ, một người đàn ông sao lại sinh con được?

Thế nhưng, trực giác vốn luôn chuẩn xác của y lại không chịu buông tha.

Một thứ dự cảm kỳ lạ len lỏi mơ hồ, nhưng chắc chắn rằng chuyện này không phải là không thể.

Sau vài phút do dự, Yến Kinh Mặc mở khung trò chuyện với Yến Ngọc Sơn, gửi đi một tin nhắn: {Em đoán xem, hôm nay anh gặp ai?}

Bên kia màn hình, Yến Ngọc Sơn vừa trò chuyện xong với Hứa Tích Sương, tâm trạng đang rất tốt. Thấy tin nhắn của anh trai, anh tùy ý trả lời, giọng điệu thoải mái: "Ai?"

{Hứa Thanh Từ.} Yến Kinh Mặc đáp: {Anh và thằng bé ngồi cùng bàn họp bàn chuyện hợp tác. Đứa nhỏ thông minh lắm, mới ba tuổi mà đã chỉ ra được một điều khoản then chốt trong hợp đồng.}

Yến Kinh Mặc cố ý nhấn mạnh: {Mới ba tuổi đó.}

Yến Ngọc Sơn: ... 

Yến Ngọc Sơn khẽ đáp: {Đúng là rất thông minh.}

Trải chăn xong, Yến Kinh Mặc cầm điện thoại, gõ mấy chữ gửi cho Yến Ngọc Sơn: {Anh cảm thấy Hứa Thanh Từ trông có vài phần giống em hồi nhỏ. 【hình ảnh】}

Yến Kinh Mặc gửi luôn bức ảnh mẹ chia sẻ khi hai anh em còn nhỏ cho Yến Ngọc Sơn, rồi nhắn tiếp: {Đừng trách anh nghĩ nhiều, nhưng em biết đấy, trực giác của anh trước giờ luôn chuẩn. Tuy nghe có vẻ nực cười, nhưng anh thật sự cảm thấy Hứa Thanh Từ giống con của em và Hứa Tích Sương hơn là đứa bé nghe nói được sinh ra với người phụ nữ nước ngoài kia.}

Yến Ngọc Sơn nhìn chằm chằm vào tin nhắn trên màn hình, cảm xúc trong lòng như sóng dâng cuồn cuộn, hồi lâu mới bình tĩnh lại. Anh chậm rãi gõ chữ: "Anh à, anh có biết mình đang nói gì không?"

"Cứ xem như anh nói bậy đi." Yến Kinh Mặc day day giữa trán: "Dù sao, đàn ông làm sao có thể sinh con được. Hơn nữa hiện nay cũng chẳng có kỹ thuật y học nào cho phép hai người đàn ông có con chung cả..."

Kết thúc cuộc trò chuyện, Yến Ngọc Sơn vẫn nhìn chằm chằm vào tin nhắn của anh trai, lại nhìn đi nhìn lại tấm ảnh chụp hồi nhỏ, trong đầu không ngừng hiện lên khuôn mặt của Hứa Thanh Từ đêm đó. Ngón tay anh siết chặt điện thoại, rồi cuối cùng chậm rãi thở dài.

Không thể nghĩ nhiều.

Không có khả năng.

Tiếng chuông điện thoại vang lên, người gọi đến là quản lý Khổng Hà.

"Yến Ngọc Sơn, bên tôi có một chương trình tạp kỹ, cậu có muốn tham gia chơi chút không?" Khổng Hà đi thẳng vào vấn đề: "Đạo diễn là Phí Nguyên, cậu quen rồi đấy. Hình thức là livestream, thể loại trò chơi nhẹ nhàng, coi như đi thư giãn."

Từ ba năm trước, Yến Ngọc Sơn đã dần giảm khối lượng công việc. Từng là người quanh năm suốt tháng bận rộn ở phim trường, giờ đây anh lại thường nghỉ vài tháng liền. Năm nay càng khác, chỉ nhận một bộ phim, còn nửa năm sau thì chưa có kế hoạch gì.

Khổng Hà thật ra cũng không định ép Yến Ngọc Sơn phải nhận việc. Cô hiểu rõ, với thành tích và danh tiếng hiện tại của anh, mọi giải thưởng lớn nhỏ đều đã có đủ, giờ chỉ cần nghỉ ngơi cũng chẳng ai dám nói gì. Trước kia, Yến Ngọc Sơn làm việc gần như không ngừng nghỉ, quay hết phim này đến phim khác, mệt đến mức cả năm chẳng có mấy ngày được ngủ ngon. Bây giờ anh chịu chậm lại, cô vốn thấy mừng.

Nhưng dạo gần đây, anh lại quá yên tĩnh, im lặng đến mức khiến người khác không yên lòng. Vì thế, Khổng Hà liền từ trong danh sách mời hợp tác gần đây chọn ra một chương trình tạp kỹ nhẹ nhàng, định khuyên anh đi chơi cho khuây khỏa, coi như vừa làm việc vừa nghỉ ngơi.

"Không đi." Yến Ngọc Sơn lạnh nhạt cắt lời: "Tôi còn có chuyện khác phải làm."

Khổng Hà hơi khựng lại, sau đó chỉ đành thở dài: "Được thôi, không đi cũng không sao. Dù gì Phí Nguyên lần này chọn địa điểm quay ở A Đại, nếu cậu thật sự đến đó, chỉ sợ sẽ bị sinh viên nhận ra, hiện trường chắc loạn mất."

"A đại?" Yến Ngọc Sơn đột nhiên ngẩng đầu, giọng đổi hẳn: "Vậy chương trình đó, tôi đi."

Khổng Hà sững sờ một giây, trong đầu lập tức lóe lên mấy dấu hỏi, rõ ràng vừa nãy còn từ chối dứt khoát, sao đột nhiên đổi ý nhanh thế? Nhưng thấy anh chịu nhận lời, cô cũng không dám hỏi nhiều, chỉ nhanh chóng gửi tin xác nhận lại cho đạo diễn Phí Nguyên.

Bởi vì chương trình yêu cầu bảo mật nghiêm ngặt, Yến Ngọc Sơn không thể nói trước cho Hứa Tích Sương biết mình sẽ đến A Đại. Anh tính đợi sau khi quay xong thì ở lại khu vực lân cận, rồi nhân tiện mời Hứa Tích Sương ăn một bữa vừa hợp lý, vừa tự nhiên.

Tối hôm đó, Hứa Tích Sương cũng nghe từ miệng Hứa Thanh Từ chuyện Yến Kinh Mặc đến công ty.

Hứa Thanh Từ ngồi ngoan ngoãn trên ghế sofa, hai chân đung đưa, ngẩng khuôn mặt nhỏ nhắn lên nói với ba: "Ba ơi, con thấy bác Yến thật là lợi hại nha."

"Bác ấy nhìn con rất lâu luôn." Hứa Thanh Từ nghiêng đầu, nghiêm túc kể lại: "Trước khi đi còn xoa đầu con, khen con thông minh nữa."

Hứa Tích Sương chỉ cười, cũng không để tâm lắm đến chuyện Yến Kinh Mặc phản ứng thế nào. Dù sao từ khi Hứa Thanh Từ ra đời đến nay, có không ít người từng khen con trai cậu như vậy, đôi khi là khách sáo, đôi khi là thật lòng. Việc Yến Kinh Mặc nói lời khen ấy cũng chẳng có gì lạ.

Mấy ngày kế tiếp, cuộc sống của hai cha con vẫn yên bình như cũ. Sau khi khóa học chính thức bắt đầu, những người ngoài trường không còn được tự do ra vào, nhờ vậy lượng người đến xem Hứa Tích Sương cũng giảm hẳn. Sinh viên trong trường thì đều lễ phép, chừng mực, nên cuộc sống học tập của cậu cũng yên ả và thoải mái hơn nhiều.

Trái lại, cuộc sống của Ôn Hàn lại bận rộn đến mức gần như không có thời gian thở. Ngay sau khi nhập học, y đã bị giáo sư kéo về khoa sản của bệnh viện, phụ trách làm trợ lý trong các ca mổ. Liên tục mấy ngày liền, Ôn Hàn cùng thầy mình tham gia không biết bao nhiêu ca sinh mổ, đến khi công việc tạm ổn mới được cho về trường để tiếp tục nghiên cứu.

Để cảm ơn sự giúp đỡ tận tình của y, giáo sư còn đặc biệt xin cho Ôn Hàn một phòng thí nghiệm riêng, có thể toàn quyền sử dụng cho đến khi anh tốt nghiệp.

Biết Ôn Hàn hôm nay trở lại, Hứa Tích Sương tan học xong liền dựa theo địa chỉ Ôn Hàn gửi mà đi đến phòng thí nghiệm, định rủ cậu bạn thân ra ăn tối.

Ôn Hàn làm thí nghiệm là y như rằng quên hết thời gian, thậm chí còn quên luôn cả chuyện ăn uống, nghỉ ngơi. Hứa Tích Sương nhớ trước đây y từng vì bỏ bữa mà đau dạ dày, nên mở điện thoại ra tra thử vài quán ăn quanh đó. Sau khi cân nhắc, cậu chọn một nhà hàng vừa có món cay cho Ôn Hàn, vừa có đồ ăn thanh đạm cho mình, rồi đặt bàn trước.

Vừa đặt xong, điện thoại Hứa Tích Sương rung lên là tin nhắn của cô em họ, Hứa Lộ. Tin nhắn kéo dài một đoạn, gần như toàn tiếng hét phấn khích và cảm thán liên tục.

Hứa Lộ: {Trời ơi trời ơi, em thật sự không ngờ mình lại may mắn như vậy. Thì ra bao nhiêu năm nay em chưa từng trúng được cái 【 Lại đến một lọ 】 nào là vì toàn bộ vận may đều dồn hết vào hôm nay!!}

Hứa Lộ: {A a a a a. Em được chọn làm NPC rồi đó a a a a a!!!}

Hứa Tích Sương: {Hả? NPC gì cơ?}

{NPC của gameshow đó.} Hứa Lộ hạ thấp giọng, kích động đến mức phải cố kiềm tiếng hét. {Là một chương trình tạp kỹ phát sóng trực tiếp thể loại trò chơi. Kỳ này có cả thần tượng của em tham gia nữa. Trong nhóm fan có một chị là nhân viên hậu trường, chị ấy nói cho bọn em biết trước tin nội bộ. Mà bây giờ, em được chọn làm người hỗ trợ nhiệm vụ bí mật rồi. Em sẽ có cơ hội mặt đối mặt với thần tượng đó, trời ơi, em hạnh phúc muốn ngất luôn a a a.}

Ngón tay Hứa Tích Sương khựng lại trên màn hình. Cậu nhớ rõ thần tượng của Hứa Lộ chính là Yến Ngọc Sơn.

Nói cách khác, chương trình mà Yến Ngọc Sơn tham gia sẽ được quay ngay tại trường bọn họ sao?

Bên kia, Hứa Lộ vẫn đang cuống quýt nói tiếp: {Chị trong nhóm nói quy tắc kỳ này khác mấy lần trước nha. Tất cả khách mời đều phải mặc đồ thú bông, không được lộ mặt, cũng không được để lộ giọng nói. Sau đó họ phải đi tìm NPC để hỏi nhiệm vụ và hoàn thành các thử thách. Người ngoài mà không phải fan cứng thì chắc chắn nhận không ra họ luôn á, ha ha.}

{Không nói nữa đâu nha, anh họ ơi, em phải chuẩn bị nhiệm vụ đây.} Hứa Lộ hưng phấn nói. {Em sắp được lên TV rồi đó, hí hí.}

Hứa Tích Sương nghe xong tin nhắn thoại, vừa đi vừa suy nghĩ. Không bao lâu, cậu đã đến trước cửa phòng thí nghiệm của Ôn Hàn.

Hứa Tích Sương gõ nhẹ mấy tiếng, đợi chừng hơn mười giây thì cửa mới mở. Ôn Hàn mặc áo blouse trắng, vẻ mặt hơi mệt mỏi, vừa nhìn thấy Hứa Tích Sương liền à một tiếng, như vừa nhận ra: "Đến giờ ăn cơm rồi hả?"

"Còn chưa." Hứa Tích Sương cười: "Tôi qua đây nhắc cậu nghỉ ngơi một lát. Lát nữa chúng ta đi ăn, đến quán vừa đúng giờ luôn."

Vừa nói, cậu vừa theo Ôn Hàn bước vào phòng thí nghiệm. Hứa Tích Sương cẩn thận tránh mấy dụng cụ và khay hóa chất đặt trên bàn, cũng không dám chạm tay vào bất cứ thứ gì: "Thí nghiệm tiến hành tới đâu rồi?"

Ôn Hàn cười khổ, khẽ nhún vai: "Coi như mới bắt đầu thôi. Mà nói thật ra, có lẽ còn chưa tới mức gọi là bắt đầu nữa."

Ôn Hàn muốn nghiên cứu nguyên nhân vì sao trong bộ gen của mình lại có thể khiến nam giới sinh con. Vì thế, Hứa Tích Sương cũng chủ động hỗ trợ, cung cấp một phần mẫu nghiên cứu, còn bị rút một ống máu để tiện đối chiếu. Dù Hứa Tích Sương cũng có khả năng sinh con, nhưng điều đó lại không phải do di truyền, nên Ôn Hàn muốn tìm điểm đột phá từ hướng này.

Chỉ là cho đến bây giờ, y vẫn chưa phát hiện được điều gì có giá trị.

"Không sao, không cần vội." Hứa Tích Sương nhẹ giọng nói, ánh mắt dừng lại trên cuốn sổ tay dày đặt trên bàn thí nghiệm. "Giáo sư Fred chẳng phải sắp trở lại trong nước sao? Đến lúc đó hai người có thể cùng nhau hợp tác tiếp tục nghiên cứu, chắc chắn tiến độ sẽ nhanh hơn."

Ôn Hàn gật đầu, khẽ đáp: "Ừ."

Trong lúc nói chuyện, Ôn Hàn đã cởi chiếc áo blouse trắng, thay sang quần áo thường ngày. Sau đó, Ôn Hàn tắt hết mấy chiếc máy đang hoạt động, cẩn thận cất các mẫu vật vào tủ bảo quản, rồi kiểm tra quanh phòng một lượt để xác nhận mọi thứ đều ổn. Cuối cùng, y gật đầu với Hứa Tích Sương, hai người cùng rời khỏi phòng thí nghiệm, khóa cửa lại rồi đi xuống tầng.

Tòa nhà thí nghiệm nằm ở khu vực khá hẻo lánh của trường A, bình thường gần như không có người qua lại, nhằm giúp các nhà nghiên cứu làm việc trong yên tĩnh, không bị quấy rầy. Cũng chính vì thế mà khi Hứa Tích Sương và Ôn Hàn vừa ra khỏi tòa nhà, hai người liền trông thấy một con thú bông tròn vo màu lam đang đứng lù lù giữa khoảng sân trống trước cửa. Bên cạnh con thú đó là hai anh quay phim đang giơ máy quay, tập trung ống kính hướng về phía người mặc bộ đồ ấy.

Hứa Tích Sương lập tức nhớ đến lời Hứa Lộ nói ban sáng, về chương trình gameshow nơi người chơi phải mặc đồ thú bông để che giấu thân phận. Trong lòng cậu thoáng hiện lên vài phần dự cảm.

Còn Ôn Hàn thì ngẩn người, nhìn con thú bông mập mạp kia đang từ từ bước nhanh về phía hai người, nghi hoặc hỏi: "Xin hỏi các người là ở đâu đến vậy?"

Người trong bộ đồ thú bông chính là Nhan Dao. Cô không thể nói chuyện, đó là quy định chương trình, nên đành phải dùng tay ra hiệu, cố gắng biểu đạt rằng mình đang quay gameshow và muốn tìm NPC để nhận nhiệm vụ.

Nhan Dao vừa khoa tay múa chân, vừa lén liếc nhìn Hứa Tích Sương, ánh mắt mỗi lúc một ngẩn ngơ hơn.

Trời ơi, đẹp trai đến mức khiến người ta muốn nghẹt thở.

Lăn lộn trong giới giải trí bao năm, Nhan Dao chưa từng thấy ai có khuôn mặt nào tinh tế và khí chất như vậy. Trong cái thời đại mà nhan sắc là công lý này, người như cậu mà ra mắt chắc chắn sẽ nổi tiếng chỉ sau một đêm.

Trên livestream, làn đạn của khán giả cũng đang bùng nổ:

【 Tôi xỉu mất, anh trai này đẹp trai quá. Có ai biết tên anh ấy không?! 】

【 Độ nhan sắc này đúng kiểu đỉnh cao đó, nhìn đã thấy khí chất khác người. Chẳng lẽ Nữ Oa nặn người mà thiên vị quá rồi sao? Anh ấy mà vào giới giải trí, chắc chắn hot chỉ sau một tập.】

【 Biết nha. Anh ấy tên là Hứa Tích Sương, vừa mới lên hot search Weibo mấy ngày trước đấy.】

【 Lăng xê đúng không? Vừa hot search xong giờ lại xuất hiện trong gameshow, chắc là chiêu cọ nhiệt để quay lại giới giải trí rồi! 】

【...... Thôi nào, mọi người thật sự nghĩ xa quá rồi đó. Anh ấy là đại công tử Hứa gia, sinh ra đã là phú nhị đại, có cần phải lăng-xê để chen chân vào giới giải trí đâu? Hơn nữa anh ấy đã rút lui khỏi giới rồi, giờ đang đi học đàng hoàng mà.】

【 Nhưng tôi thật sự muốn anh ấy quay lại quá. Diễn xuất của anh ấy trong bộ phim thần tượng kia cực kỳ tốt luôn, không hề giống một tân binh thiếu kinh nghiệm. Cái vai học trưởng anh ấy diễn đến giờ vẫn là nam thần vườn trường trong lòng tôi, là bạch nguyệt quang của tôi đó!! 】

Người trong bộ đồ thú bông, Nhan Dao bắt đầu đổ mồ hôi hột. Cô không ngừng khoa tay múa chân ra hiệu, nhưng hai người đàn ông trước mặt rõ ràng chẳng hiểu cô đang muốn nói gì.

Bất đắc dĩ, Nhan Dao chỉ có thể thở dài, thu hai cánh tay tròn vo của bộ đồ lam mập mạp về, trong lòng oán niệm không ngừng. Cô hối hận chết đi được, sớm biết vậy đã không chọn cái bộ đồ thú bông ngu ngốc này. Không có lấy nổi một ngón tay, muốn ra hiệu cũng khó, còn nóng bức đến mức cô cảm giác bản thân sắp hấp chín trong đó.

Nhìn thấy người mặc bộ lam mập mạp dừng động tác, Hứa Tích Sương khẽ trầm ngâm một chút rồi nói với giọng ôn hòa: "Xin lỗi, tôi không hiểu cô đang nói gì, nhưng ở đây không có thứ cô đang tìm đâu."

Nhan Dao ngẩn người một giây, sau đó ủ rũ gật đầu, chán nản vẫy tay chào hai người, định xoay người rời đi.

Nhưng Nhan Dao vừa mới bước đi được vài bước, ở đầu bên kia lối đi lại xuất hiện thêm một người mặc đồ thú bông khác, lần này là gấu trúc.

Người đó vừa xuất hiện, tốc độ bước chân vốn bình thường bỗng nhiên nhanh hơn hẳn. Khi tầm mắt anh chạm đến Hứa Tích Sương, tốc độ kia càng lúc càng tăng, gần như là đi nhanh thành chạy, thẳng hướng hai người bên này.

Nhan Dao thấy thế thì giật mình, vội vàng vung tay lia lịa, làm dấu X thật to trước mặt, ý bảo nơi này không có nhiệm vụ đâu.

Nhưng người mặc đồ gấu trúc hoàn toàn không để tâm. Bước chân anh chẳng hề chậm lại, tựa như không nhìn thấy tín hiệu của cô, hoặc là cố tình phớt lờ, vẫn một mạch tiến đến, cho đến khi dừng lại ngay trước mặt Hứa Tích Sương. 

Không hiểu sao, ngay giây đầu tiên nhìn thấy người mặc đồ gấu trúc đó, Hứa Tích Sương lại nảy lên một dự cảm kỳ lạ, một cảm giác quen thuộc đến mức khiến tim khẽ run.

Cậu mím môi, ánh mắt khẽ dao động.

Trực giác nói với cậu. Người này, chính là Yến Ngọc Sơn.

Khi đối phương dừng lại ngay trước mặt, khoảng cách gần đến mức có thể nghe thấy tiếng thở nhẹ dưới lớp đầu thú bông, Hứa Tích Sương bỗng thấy bản thân có chút cứng người.

Cảm giác ấy, rất giống việc một người bạn thân quen biết trên mạng suốt thời gian dài bỗng đột ngột gặp mặt ngoài đời thật. Có chút xấu hổ, có chút ngại ngùng và không hiểu sao, tim lại đập nhanh hơn bình thường.

Hứa Tích Sương khẽ mím môi, lấy lại bình tĩnh, rồi dùng cùng một câu nói lúc nãy để từ chối: "Xin lỗi, ở đây không có thứ anh đang tìm."

Người mặc bộ đồ gấu trúc trước mặt lại vẫn không rời đi.

Không biết là vì chưa hoàn thành nhiệm vụ hay vì lý do nào khác, nhưng Yến Ngọc Sơn chỉ đứng yên đó, lặng lẽ, như thể ánh mắt ẩn sau lớp mặt nạ đang chăm chú nhìn cậu.

Anh không xác định được mối quan hệ giữa Hứa Tích Sương và người đi cùng, nên chỉ đứng tại chỗ, ngẫm nghĩ một chút rồi giơ tay vẫy vẫy, xem như chào hỏi. Sau đó, anh lại giơ tay tạo thành hình chữ H, chỉ chỉ lên đầu mình, làm động tác như đang suy nghĩ.

Hứa Tích Sương lập tức hiểu ý: "Anh đang tìm tòa nhà có hình chữ H à?"

Yến Ngọc Sơn gật đầu, chiếc đầu gấu mèo trên người anh cũng theo đó mà gật gù lên xuống, trông vừa ngây thơ vừa ngốc nghếch. Hứa Tích Sương không nhịn được bật cười, giải thích: "Trường tôi, khoa Luật, tòa nhà chính đúng là hình chữ H đó. Anh đi thẳng, rẽ trái một đoạn là thấy—"

Câu nói còn chưa dứt, Yến Ngọc Sơn bỗng vươn tay kéo mạnh cậu lại. Khoảng cách giữa hai người trong chớp mắt thu hẹp, rồi Hứa Tích Sương bị anh kéo chạy hai bước.

Tổ chương trình đã tung nhóm người áo đen truy đuổi khách mời. Yến Ngọc Sơn muốn nhanh chóng đưa Hứa Tích Sương rời khỏi đó, nhưng ngay sau đó anh lại nhớ ra, thân thể Hứa Tích Sương không tốt, không chịu được vận động mạnh. Vì thế, anh dứt khoát vòng tay qua eo cậu, nhấc bổng nửa người lên vai, gần như khiêng người ta chạy thẳng về phía trước. Chỉ trong tích tắc, hai người đã biến mất vào sau tòa nhà gần đó.

Hứa Tích Sương: ?

Ôn Hàn: ??

Cameraman đang chạy theo phía sau: ??? 

Nhóm người áo đen bắt được Nhan Dao: ......  

Làn đạn: 【??!? 】

【Vị khách này tại sao lại khiêng người ta đi thế kia?!】

【Vị khách quý này, có phải tưởng Hứa Tích Sương là người do tổ chương trình sắp xếp không? Sợ NPC cũng bị người áo đen bắt đi, nên vác luôn người ta chạy cùng?】

【Ai biết vị khách đội đầu thú gấu mèo kia là ai không vậy?】

【Phân tích logic nào. Gấu mèo này rõ ràng rất cao, dù có đội đầu thú vẫn nhìn ra dáng người cao lớn. Hiện chương trình có năm khách mời, đầu tiên loại Nhan Dao và Bạch Khả Khả, hai nữ khách đều dưới 1m70.】

【Còn lại ba người: Lương Phong, Hướng Diêu và Yến Ngọc Sơn. Trong ba người này, Hướng Diêu hơi thấp một chút, mà dáng gấu mèo kia trông rất cao, vóc người rắn chắc. Xem ra chỉ có Lương Phong hoặc Yến Ngọc Sơn là phù hợp.】

【Tôi cảm giác tám phần là anh Yến đó... Dù sao Lương Phong có bạn gái rồi mà.】

【Không, ngược lại tôi thấy chính vì Lương Phong có bạn gái nên mới dám vác một cậu trai như thế. Người ta thẳng mà. Còn nếu là anh Yến thì... ừm... có hơi khiến người ta nghĩ xa nha~】

Nếu người trong bộ đồ gấu mèo thật sự là Yến Ngọc Sơn, vậy thì hành động anh khiêng Hứa Tích Sương chạy kia, thật sự khiến khán giả phải nghĩ nhiều hơn một chút.

rốn sau cánh cửa, Hứa Tích Sương chớp chớp mắt, nhìn người đang đứng rất gần mình. Cậu nghe rõ hơi thở có phần gấp gáp của đối phương, lại nhớ tới mấy người áo đen vừa đuổi theo khi nãy, trong lòng cũng đại khái hiểu ra chuyện gì đang diễn ra.

Nhân lúc cameraman còn chưa đuổi kịp, Hứa Tích Sương khẽ lên tiếng: "Yến Ngọc Sơn?"

Người mặc đồ gấu mèo khựng lại một chút, hiển nhiên không ngờ Hứa Tích Sương lại nhận ra mình nhanh như thế. Nhưng điều đó chẳng ảnh hưởng gì đến tâm trạng Yến Ngọc Sơn, ngược lại, khóe môi còn khẽ nhếch lên: "Ừ, là tôi."

Giọng nói trầm thấp, lại ở sát bên tai, khiến Hứa Tích Sương khẽ run, hai tai lập tức đỏ bừng. Cậu lùi nhẹ nửa bước, nhỏ giọng nói: "Tôi thật sự không phải NPC do tổ chương trình sắp xếp đâu. Anh tìm nhầm người rồi."

Yến Ngọc Sơn đáp ngay, giọng mang theo ý cười: "Nhưng em vừa giúp tôi chỉ đường mà, cảm ơn em nhé."

Dĩ nhiên Yến Ngọc Sơn biết Hứa Tích Sương không phải NPC gì cả, anh chỉ cố tình kiếm cớ để có thể ở bên cạnh cậu lâu hơn một chút.

"Không có gì." Hứa Tích Sương nhẹ giọng đáp, rồi đưa tay xoa vành tai mình, nơi vẫn còn hơi nóng bỏng.

Ánh mắt Yến Ngọc Sơn dừng lại ở cử chỉ ấy, thấy vành tai Hứa Tích Sương khẽ ửng đỏ, tim anh chợt động. Anh nhớ lại chiêu bán thảm mà mình đã học được từ Lương Phong trước khi quay, liền cố ý hạ thấp giọng, mang theo chút đáng thương nói: "Các khách mời khác đều tìm được nhiệm vụ rồi, chỉ có mình anh là vẫn chẳng có nhiệm vụ nào cả."

Hứa Tích Sương ngẩn ra một chút, rồi hỏi lại: "Nếu không tìm được nhiệm vụ thì sao? Chương trình có phạt à?"

Thỉnh thoảng rảnh rỗi, cậu cũng có xem qua vài gameshow, biết nhiều chương trình thường có mấy hình phạt rất đặc sắc cho người thua.

Yến Ngọc Sơn gật đầu, giọng càng thêm đáng thương: "Phạt không được ăn cơm tối. Với cả phải đăng một tấm ảnh xấu của bản thân lên Weibo, kèm dòng trạng thái Tôi là kẻ vô dụng nhất trần đời, rồi để nó ghim đầu trang suốt một tuần, không được xóa."

Hứa Tích Sương: ...

Thật là một hình phạt vừa buồn cười vừa khiến người ta muốn thương thay.