Trở Thành NPC Xinh Đẹp Trong Trò Chơi Vô Hạn - Chương 223

topic

Trở Thành NPC Xinh Đẹp Trong Trò Chơi Vô Hạn - Chương 223 :Trốn Thoát Khỏi Tận Thế (27)

◎ Anh biết hoàng tử thiếu điều gì không ◎

Bởi vì đầu của người phụ nữ tóc ngắn không bị phá hủy, chấn thương nghiêm trọng khiến cô trực tiếp biến dị thành xác sống.

Cô dường như vẫn còn sót lại một chút ý thức, dù con ngươi đã trắng bệch, vẫn cố chấp níu lấy con xác sống kia.

Không để nó tiến lên.

"Đi thôi." Nguyễn Thanh không nhìn người phụ nữ tóc ngắn nữa, giương tay súng nhắm về phía xác sống đã vượt qua cô mà bắn, sau đó nhanh chóng quay đầu chạy về phía xe.

Giang Thư Du cũng ôm bé gái, chạy theo lên xe.

Ba người an toàn trở lại trong xe.

Giang Thư Du vốn định cầm lái, nhưng thấy Nguyễn Thanh đã ngồi vào ghế tài xế, nên chỉ ôm bé gái ngồi xuống ghế sau.

Nguyễn Thanh vừa lên xe liền nhấn chân ga hết cỡ, dứt khoát lao thẳng vào đám xác sống ở hướng ngược lại, mở ra một con đường máu.

Ba người nhanh chóng rời khỏi khu dân cư, hướng thẳng về phía phòng thí nghiệm Vĩnh Sinh.

Phòng thí nghiệm Vĩnh Sinh nhất định là mấu chốt, nơi đó chắc chắn lưu giữ tài liệu nghiên cứu về xác sống.

Không thể không đến.

Nếu nói phó bản này vẫn còn một tia hy vọng để thông quan, thì hy vọng đó chỉ có thể nằm ở phòng thí nghiệm Vĩnh Sinh.

Bé gái dường như không hiểu rằng mẹ mình sẽ không quay về nữa, vẫn khóc lóc đòi tìm mẹ, mặc kệ Giang Thư Du dỗ thế nào cũng không có tác dụng.

Hơn nữa bé không khóc om sòm, mà là yên lặng rơi nước mắt, trông vô cùng đáng thương.

Giang Thư Du có phần lúng túng, dù sao cô cũng chưa từng dỗ trẻ con bao giờ.

Nguyễn Thanh lái xe đến một khu vực tương đối yên tĩnh, không có nhiều xác sống, sau đó đổi chỗ với Giang Thư Du.

Giang Thư Du như trút được gánh nặng, vui vẻ đi lên lái xe, còn Nguyễn Thanh thì ngồi xuống hàng ghế sau, ôm lấy bé gái vào lòng.

Nguyễn Thanh thực ra cũng chưa từng dỗ trẻ con, thậm chí chưa từng có bất kỳ tiếp xúc nào với trẻ nhỏ.

Nhưng cậu dường như rất có sức thu hút, bé gái sau khi được ôm vào lòng thì dần dần không khóc nữa.

Bé lau nước mắt, ngẩng đầu nhìn Nguyễn Thanh, nức nở mở miệng khe khẽ hỏi: "Anh ơi, mẹ không về nữa thật sao? Giống như ba ngày xưa phải không?"

Nguyễn Thanh cúi mắt nhìn vào đôi mắt của bé gái, cuối cùng khẽ gật đầu.

Nước mắt của bé lại rơi xuống: "Vậy... vậy có phải là không ai cần Tâm Tâm nữa không?"

Giọng nói nghèn nghẹn, nghe vừa tủi thân vừa đau lòng đến nhói tim.

Rõ ràng là tưởng rằng mẹ cũng giống như ba bỏ rơi mình rồi.

Nguyễn Thanh không giải thích rằng việc mẹ không quay về và ba rời đi không giống nhau, cậu chỉ dịu dàng xoa đầu bé, "Không đâu, anh cần em mà."

Giang Thư Du lập tức quay đầu lại, "Còn cả chị nữa, chị cũng cần em."

Cô thấy bé gái nhìn qua, giọng điệu mềm hẳn xuống: "Tâm Tâm ngoan như vậy, sao có thể không ai cần chứ."

Bé cuối cùng cũng ngừng khóc, dụi mặt vào lòng Nguyễn Thanh, hai tay nhỏ bé kéo lấy tay cậu, rồi cứ thế ngủ thiếp đi trong vòng tay ấm áp.

Có lẽ suốt ba ngày nay chưa từng được nghỉ ngơi tử tế.

Giang Thư Du thật sự rất xót xa cho bé gái, nhưng thời tận thế, mang theo một đứa trẻ con quả thật là điều quá đỗi khó khăn.

Đến chính họ còn không chắc giữ được mạng, huống chi giờ lại phải tới phòng thí nghiệm Vĩnh Sinh.

Chưa biết bản thân có thể sống sót trở về không, nói gì tới việc dẫn theo một đứa nhỏ.

Giang Thư Du nhìn Nguyễn Thanh qua gương chiếu hậu.

Nguyễn Thanh tất nhiên nhận ra ánh mắt ấy, cũng hiểu cô đang nghĩ gì.

Cậu cúi đầu nhìn bé gái đang say ngủ vẫn nắm chặt lấy tay mình, hạ giọng nói khẽ: "Cứ mang theo đi."

Nếu kế hoạch của cậu thất bại, cả hòn đảo này sẽ không còn tồn tại nữa, người trên đảo cũng sẽ bị chôn cùng.

Bé gái ở đâu cũng không còn quan trọng nữa, vậy thì cứ để theo họ còn hơn.

Huống hồ, cậu đã đồng ý với người phụ nữ tóc ngắn rồi, thì sẽ không nuốt lời mà bỏ rơi đứa trẻ.

Mặt trời dần ngả về phía Tây, ánh hoàng hôn nhuộm đỏ cả bầu trời, cảnh sắc thật đẹp.

Thế nhưng, khi nhìn lại hòn đảo đỏ như máu này, sắc đỏ ấy lại như gợn sóng bất an, phản chiếu lẫn nhau, khiến lòng người chẳng yên.

Nguyễn Thanh đến giờ vẫn chưa ăn gì, dạ dày bắt đầu có dấu hiệu khó chịu, nếu để đến tối mới tìm thức ăn thì lại càng khó hơn.

Giang Thư Du cũng biết điều đó, cô liếc nhìn xung quanh, rồi lái xe tới một tiệm tạp hóa ven đường.

Khu vực này chỉ lác đác vài con xác sống, vẫn được coi là an toàn.

Nguyễn Thanh bế bé gái đang ngủ say trên đùi, nhẹ nhàng đặt vào ghế.

Có lẽ bé ngủ quá sâu nên không tỉnh lại, chỉ là bàn tay hơi cựa quậy, như đang tìm kiếm gì đó.

Nguyễn Thanh tiện tay rút mấy tờ giấy ăn trên xe, nhét vào tay bé.

Bé gái theo bản năng nắm lấy, lại lần nữa chìm vào giấc ngủ.

Thấy vậy, Nguyễn Thanh nhẹ nhàng đóng cửa xe, cùng Giang Thư Du xuống xe.

Xuống xe xong, Giang Thư Du khóa chặt cửa xe, người trong xe cơ bản không có gì nguy hiểm.

Ngược lại, nguy hiểm hơn là người xuống xe, nhưng cô vẫn đi theo Nguyễn Thanh.

Có điều khả năng bắn súng của Giang Thư Du thật sự hơi tệ, cộng thêm xác sống di chuyển quá nhanh, thường phải vài phát súng cô mới bắn trúng được một lần.

Mà cũng không trúng vào đầu.

Phần lớn đều do Nguyễn Thanh xử lý gọn lẹ chỉ bằng một phát bắn vào não.

Giang Thư Du áy náy nhìn Nguyễn Thanh, có phần tự trách cắn nhẹ môi dưới.

Nguyễn Thanh thấy thế bèn dịu giọng an ủi: "Không sao đâu, cô biết lái xe đã là rất tốt rồi. Người bình thường trước tận thế cũng đâu có tiếp xúc với súng, bắn không trúng cũng là điều dễ hiểu."

Tuy Nguyễn Thanh nói vậy, nhưng Giang Thư Du vẫn có chút xấu hổ, siết chặt khẩu súng trong tay.

Dọn dẹp xác sống xong, cả hai cẩn trọng tiến vào tiệm tạp hóa.

Bên trong gần như không có người, cũng chẳng thấy xác sống, hàng hóa trên kệ đã bị lấy mất một phần, nhưng vẫn còn lại không ít đồ ăn.

Nguyễn Thanh và Giang Thư Du nhanh chóng nhét đồ vào balo, rồi vội vã quay trở lại xe.

Thế nhưng còn chưa đến được xe thì từ xa đã thấy mấy người đang chạy tới.

Sau lưng họ là hơn chục con xác sống đuổi theo không ngừng.

Nhóm người đó chắc phát hiện ra khu này có xe, nên chạy về hướng ấy.

Xe Giang Thư Du đỗ không phải là chiếc duy nhất ở đó, quanh đó còn khá nhiều xe khác.

Nhóm người kia cũng không chọn xe của họ, mà lao vào chiếc xe nào đó vẫn còn mở cửa.

Có điều, hoặc là người lái không biết điều khiển, hoặc là hoảng loạn quá mức, vừa khởi động liền đâm loạn khắp nơi.

Đã mấy lần suýt đâm trúng xe của họ.

Nguyễn Thanh và Giang Thư Du thấy vậy giật mình, lập tức tăng tốc chạy về xe mình.

Dù sao trong xe còn có bé gái, nếu bị đâm trúng thì chắc chắn sẽ gặp chuyện.

Đúng lúc đó, xác sống dường như phát hiện ra Nguyễn Thanh, lập tức đổi hướng, hưng phấn lao về phía cậu.

Bản thân Nguyễn Thanh đã không chạy nhanh được vì chấn thương ở chân, nay xác sống lại lao về phía cậu, cậu buộc phải giảm tốc, đồng thời nhanh chóng giơ súng lên bắn.

Từng phát từng phát trúng thẳng vào não, hơn chục con bị xử lý sạch sẽ.

Sau đó đeo balo vội vã quay lại xe.

Lúc này Giang Thư Du đã ngồi lên xe, còn chiếc xe kia vẫn đang đâm loạn xung quanh, hình như vì đụng quá nhiều nên mất kiểm soát.

Giang Thư Du thấy vậy không dám chờ Nguyễn Thanh nữa, khởi động xe, định lái tới đón cậu.

Cũng tiện tránh xa chiếc xe mất kiểm soát kia.

Nhưng vừa nhấn ga, chiếc xe ấy lại lao thẳng về phía cô.

Nguyễn Thanh tất nhiên thấy hết, vừa chạy vừa hét lớn: "Giang Thư Du, lùi xe!!"

Hình như đã muộn rồi.

Giang Thư Du trừng lớn mắt, hoảng hốt định né, nhưng bên trái lại là bức tường, hoàn toàn không có lối thoát.

"Rầm——!!!" Một tiếng va chạm chấn động vang lên, xe của Giang Thư Du bị ép kẹp giữa chiếc xe mất lái và bức tường.

Đúng lúc va trúng đầu xe, kính chắn gió nát vụn, mảnh vỡ rơi xuống rạch một đường trên trán cô.

Cơ thể cũng chịu lực va chạm không nhỏ.

Giang Thư Du không còn cảm giác đau, thậm chí gần như không cảm nhận được cơ thể mình nữa, đầu óc choáng váng.

Đôi mắt bắt đầu nặng trĩu.

Dường như máu trên trán đang chảy xuống, che mờ tầm nhìn của cô.

Cô... sắp chết rồi sao?

Nhưng đó chưa phải là điều tồi tệ nhất, sau cú va chạm, xe của cô không hỏng hẳn, trái lại còn chậm rãi trôi đi.

Thậm chí ngày càng nhanh.

Mà cuối con đường ấy... là một vách núi.

Phía trước không xa chính là một khúc cua lớn, nếu cứ lao thẳng, chắc chắn sẽ rơi xuống vực.

Không còn cơ hội sống sót.

"Giang Thư Du, đạp phanh đi!" Nguyễn Thanh mặc kệ vết thương ở chân, vận hết sức chạy về phía xe, muốn kịp thời gọi cô tỉnh lại.

"Giang Thư Du!!!"

Giang Thư Du mơ hồ nghe thấy ai đó đang gọi tên mình, nhưng mí mắt càng lúc càng nặng, cảnh vật trước mắt cũng bắt đầu mờ đi.

Bé gái ở hàng ghế sau đã bị va đập vào cửa xe khi xảy ra tai nạn, may mắn vì ngồi sau nên không bị ảnh hưởng quá lớn.

Nhưng cú đập mạnh như vậy, đối với một đứa trẻ vẫn là quá sức chịu đựng, bé đau đến mức bật khóc "hu hu hu".

Khóc một lúc lâu, bé mới phát hiện chị gái phía trước đầy máu, sợ đến nỗi không dám khóc nữa.

Bé nhớ lúc trước mẹ cũng toàn máu như thế, rồi mẹ không quay về nữa.

Bé lập tức bò qua cạnh ghế lái, sợ hãi dùng đôi tay nhỏ đẩy đẩy Giang Thư Du: "Chị ơi, chị ơi, chị đừng bỏ Tâm Tâm."

"Tâm Tâm không khóc đâu, Tâm Tâm rất ngoan mà."

Nhưng đẩy mấy lần, Giang Thư Du vẫn không có phản ứng, bé gái lại bật khóc.

"Hu hu hu, chị cũng không cần Tâm Tâm nữa sao?"

Lực của bé rất nhỏ, gần như không thể đẩy nổi Giang Thư Du, nhưng khi bé lay người, mảnh kính đang đè lên chân Giang Thư Du cũng rung rinh.

Khi mảnh kính rơi xuống va vào chân, cơn đau khiến Giang Thư Du tỉnh táo hơn đôi chút.

Giang Thư Du cố gắng nhìn sang cô bé đang khóc bên cạnh, nhưng dường như vẫn chưa hoàn hồn.

"Giang Thư Du!!!" Một giọng nam trong trẻo lạnh lùng vang lên.

Có người đang gọi cô.

Âm thanh đó dường như vọng đến từ phía sau.

Giang Thư Du muốn quay đầu lại, nhưng thậm chí đến cả sức để quay đầu cô cũng không còn, đành phải bỏ cuộc.

Thế nhưng như chợt nghĩ đến điều gì, cô gắng gượng ngẩng mắt nhìn vào kính chiếu hậu.

Phía sau xe là một thiếu niên đang liều mạng đuổi theo, trong miệng còn nói điều gì đó.

Giang Thư Du gắng sức lắng nghe.

Đạp phanh?

À đúng rồi, hình như cô vừa bị đâm.

Chiếc xe... vẫn chưa dừng lại.

Phía trước là... vực thẳm!

Giang Thư Du mở to mắt, lý trí thoáng chốc quay trở lại đôi chút.

Cô cố gắng dồn sức đạp phanh, nhưng giãy giụa mãi vẫn không thể nhấc nổi chân mình lên.

Bởi vì trong va chạm vừa rồi, chân cô đã bị kẹt cứng, căn bản không thể động đậy.

Giang Thư Du duỗi tay, cố hết sức kéo mạnh phanh tay bên cạnh.

Thế nhưng xe vẫn không dừng lại.

Vẫn cứ lao về phía vực sâu.

Có lẽ là vì biết mình không thể sống nổi nữa, hoặc cũng có thể vì chấn thương quá nặng khiến đầu óc trở nên mơ hồ, Giang Thư Du không hề cảm thấy sợ hãi.

Chỉ thấy tiếc nuối, tiếc rằng mình lại kéo theo cả cô bé cùng chết.

Cô chầm chậm đưa tay chạm lên đầu cô bé, muốn dỗ dành đứa nhỏ đang khóc đến nấc lên kia.

"Tâm... Tâm... ngoan, chị... không... không bỏ rơi em đâu..."

Cô bé chớp đôi mắt to đẫm lệ, dường như đang tìm kiếm một sự xác nhận, cất tiếng hỏi khẽ, "Thật... thật vậy không?"

Cô bé có lẽ vẫn chưa hiểu được việc xe không dừng lại có nghĩa là gì, cũng giống như khi không hiểu "mẹ không quay lại nữa" nghĩa là mãi mãi.

"Ừm." Giang Thư Du gật đầu một cách khó nhọc, nhẹ nhàng nắm lấy tay cô bé, "Thật mà, chị... thích Tâm Tâm nhất... sẽ không bỏ rơi... Tâm Tâm đâu..."

Toàn thân Giang Thư Du đầy máu, cả bàn tay cũng vậy, máu cô nhuộm đỏ đôi tay bé xíu kia.

Cô bé nhận được lời khẳng định thì ngoan ngoãn dụi vào tay cô, thì thào: "Tâm Tâm cũng thích chị với anh trai."

Tốc độ của Nguyễn Thanh sao có thể đuổi kịp một chiếc xe? Dù đã chạy đến kiệt sức, khoảng cách giữa cậu và xe lại càng lúc càng xa.

Thế nhưng cậu vẫn không bỏ cuộc.

Vẫn cứ đuổi theo, gắng sức chạy bằng tất cả khả năng.

Hoàn toàn không màng đến bệnh tim hay chấn thương ở chân.

Có lẽ vì dồn sức quá mức, chân bị thương đã không còn chịu nổi. Nguyễn Thanh chạy rồi loạng choạng, cuối cùng ngã nhào xuống đất. "Ư..."

Vì đã dốc hết sức lực để đuổi theo, cú ngã này tất nhiên rất nặng. Đầu gối và khuỷu tay đều trầy trụa, bật máu.

Ngay cả lòng bàn tay cũng rách toạc, máu bắt đầu rỉ ra.

Ngón tay trắng trẻo run lên nhè nhẹ, nhưng Nguyễn Thanh không để tâm, lập tức chống dậy, lại tiếp tục chạy về phía xe.

Không hề có ý định buông tay Giang Thư Du và cô bé.

Giang Thư Du vốn vẫn còn cứng cỏi, nhưng khi nhìn thấy cảnh tượng ấy, đôi mắt tức thì đỏ hoe, uất ức trào nước mắt.

Hình như từ khi gặp thiếu niên này, cô bắt đầu trở nên mềm yếu hơn, hay khóc hơn.

Dù cậu rất ít lời, lại luôn lặng lẽ quan tâm cô, không ngừng mở ra cơ hội để cô tiếp tục sống sót.

Nhưng lần này... thật sự hết cách rồi.

Mấy ngày sống thêm này, cũng không thiệt thòi gì.

Vực sâu chỉ còn cách vài bước chân. Giang Thư Du siết chặt tay cô bé, nhìn về phía kính chiếu hậu, nơi thiếu niên vẫn đang liều mạng đuổi theo, khóe mắt cong lên, khẽ mỉm cười.

Trước khoảnh khắc xe lao xuống vực, cô chậm rãi khép mắt lại.

Lại là một cảnh tượng giống như lần trước, một đốm sáng trong suốt thoát ra từ cơ thể Giang Thư Du, cuối cùng hòa vào thân thể Nguyễn Thanh.

Chỉ có hệ thống là người duy nhất chứng kiến tất cả.

Nó chẳng lấy làm kinh ngạc, bởi người này từ đầu đến cuối đều xứng đáng, từ đầu đến cuối đều đủ tư cách nhận được niềm tin của mọi người.

Nguyễn Thanh không hề biết chuyện gì đã xảy ra. Cậu đứng nhìn chiếc xe biến mất nơi mép vực, rồi từ từ khụy xuống, cả cơ thể như bị rút cạn hết sức lực.

Lúc này cậu mới cảm nhận được khó thở, toàn thân đau đớn.

Lòng bàn tay đau rát, mắt cá chân cũng đau, ngay cả khuỷu tay và đầu gối đều bỏng rát.

Nguyễn Thanh ôm lấy ngực đang co thắt, hít thở từng hơi dồn dập, ánh mắt vẫn dõi theo nơi xe lao xuống.

Đôi mắt đẹp đẽ ấy, không gợn sóng.

Nguyễn Thanh từ lâu đã hiểu rõ, có những việc dẫu cố gắng bao nhiêu cũng vô ích, thế giới này vốn dĩ đã quá tàn khốc.

Quá mức vô lực.

Cậu cúi đầu, nhìn lòng bàn tay loang lổ máu, đầu ngón tay khẽ co lại.

Nhúc nhích một chút cũng đau.

Cậu bị thương, mà mùi máu sẽ dẫn dụ lũ xác sống tìm đến. Không thể ở lại nơi này lâu.

Nguyễn Thanh định chống tay đứng dậy rời đi, nhưng ánh mắt lướt qua lại nhìn thấy một bóng người thấp thoáng dưới vực.

Cậu theo phản xạ ngẩng đầu lên, giây tiếp theo đôi mắt liền trợn to sững sờ.

Một bóng người cao lớn nhảy vọt từ dưới vực lên, tay trái kéo theo một cô bé khoảng ba tuổi, tay phải ôm lấy một người phụ nữ toàn thân đầy máu.

Là... Tạ Huyền Lan.

Tạ Huyền Lan vững vàng tiếp đất, tiện tay đặt hai người trong tay xuống nền đất.

Giang Thư Du đã hôn mê, nhưng vết thương chủ yếu là do kính vỡ đập vào trán và chân bị va đập, chưa đến mức nguy hiểm tính mạng.

Cô bé chỉ bị đau vì va đập, không có gì nghiêm trọng.

Tạ Huyền Lan chẳng thèm liếc hai người lấy một cái, sau khi đặt họ xuống liền sải bước đi về phía Nguyễn Thanh. Dáng người cao lớn vừa vặn che khuất ánh chiều tà.

Nguyễn Thanh cứ thế ngồi trên đất, ngẩng đầu nhìn Tạ Huyền Lan tiến đến.

Cả hai đều im lặng, cơn gió thoảng qua, mang theo cảm giác không rõ tên gọi.

Lông mi Nguyễn Thanh khẽ run, mấy giây sau mới ngẩng mắt lên nhìn Tạ Huyền Lan, cất lời: "Tôi đi tìm anh, nhưng không thấy."

Giọng điệu rất đỗi bình thản, chỉ đơn thuần kể lại sự thật.

Nhưng khi lọt vào tai Tạ Huyền Lan, âm sắc ấy lại mang theo một chút ấm ức, khiến tim anh khẽ siết lại.

Tạ Huyền Lan mím môi, vén áo để lộ phần eo đang bắt đầu hoại tử cùng mấy lọ thuốc trong túi, "Lúc đó anh sắp biến dị, nên phải đi tìm thuốc."

Nếu không, anh chẳng trụ nổi đến khi người ấy quay lại.

Chỉ là không ngờ lại lỡ nhau.

Nguyễn Thanh khe khẽ "ừ" một tiếng, rồi lại rơi vào im lặng.

Tạ Huyền Lan ngập ngừng hai giây, sau đó ngồi xổm xuống, nhẹ nhàng bế bổng Nguyễn Thanh lên.

Nguyễn Thanh cũng không chống cự, vòng tay qua cổ Tạ Huyền Lan, để mặc anh đưa mình đến gốc cây bên cạnh.

Sau khi đặt cậu xuống, Tạ Huyền Lan lập tức quỳ nửa gối trước mặt, nắm lấy bàn tay thon dài của Nguyễn Thanh để xem xét.

Vết thương nghiêm trọng đến mức lớp da tróc sạch, có chỗ còn lộ cả lớp thịt bên trong.

Nhìn mà rợn người.

Lông mày Tạ Huyền Lan nhíu chặt, đôi mắt sâu thẳm đầy cảm xúc phức tạp.

Nhưng đó vẫn chưa phải điều nghiêm trọng nhất. Nặng nhất là mắt cá chân Nguyễn Thanh.

Vừa nãy ngã quá mạnh, lần này không chỉ sưng đỏ mà còn bị lệch khớp.

Tạ Huyền Lan nhẹ nhàng chạm vào mắt cá, định xác nhận xem có gãy xương không.

May mà chỉ bị trật khớp.

Phải nắn lại ngay.

Giọng anh trầm thấp, "Cố chịu một chút, sẽ hơi đau."

Vừa dứt lời, anh lập tức nắn lại khớp chân cho Nguyễn Thanh.

"Ưm..." Nguyễn Thanh siết chặt áo Tạ Huyền Lan, cố gắng chịu đựng cơn đau thấu tim gan.

Dù vậy, khóe mắt vẫn đỏ hoe, cơ thể mảnh khảnh khẽ run lên.

Đau đến mức không chịu nổi.

Môi Tạ Huyền Lan mím chặt hơn.

Cô bé hình như không hiểu mình vừa thoát chết trong gang tấc. Cô chỉ thấy có người đàn ông đang bắt nạt chị gái, còn định bắt nạt cả anh trai mình nữa.

Bèn vội vã lon ton chạy lại, dùng đôi tay nhỏ đánh vào người Tạ Huyền Lan, còn dùng chân đá mấy cái, "Đồ xấu xa, đồ xấu xa, anh là đồ đại xấu xa!"

"Không được bắt nạt anh trai!"

Chỉ là sức của cô bé quá yếu, với Tạ Huyền Lan thì chẳng khác gì gãi ngứa.

Đúng lúc Nguyễn Thanh cũng đã qua cơn đau, thấy cô bé như vậy liền bật cười khẽ: "Anh ấy không phải đồ xấu đâu, không có bắt nạt anh đâu."

Nguyễn Thanh muốn đưa tay xoa đầu cô bé, nhưng tay vừa duỗi ra liền bị Tạ Huyền Lan nắm lại, rõ ràng không cho cậu động vào.

Chẳng rõ là vì tay cậu đang bị thương hay vì lý do gì khác.

Nguyễn Thanh nhìn bàn tay bị giữ chặt, chỉ đành nhìn cô bé, nhẹ giọng nói: "Tâm Tâm đi xem chị thế nào nhé?"

Cô bé trông rất lưỡng lự, cuối cùng cũng gật đầu 'vâng' một tiếng, rồi ngoan ngoãn đi về phía Giang Thư Du.

Tạ Huyền Lan lấy bông tăm và thuốc từ túi áo ra, bắt đầu xử lý vết thương cho Nguyễn Thanh. Đôi mắt cụp xuống đầy xót xa, nhưng không có cách nào khác.

Chỉ có thể làm mọi thứ thật nhẹ tay.

Từ góc nhìn của Nguyễn Thanh không thấy rõ vẻ mặt ấy. Cậu chỉ nhìn người đang cẩn thận xử lý vết thương cho mình, chợt hỏi, "Anh có tên không?"

Tạ Huyền Lan hơi khựng lại, trầm giọng, "Tạ Huyền Lan."

Nguyễn Thanh khẽ cười, "Anh biết em không hỏi cái đó mà."

Tay Tạ Huyền Lan đang cầm bông tăm khẽ siết lại, nhưng vẫn tiếp tục chăm chú xử lý vết thương, "Không có."

Nguyễn Thanh cúi đầu nhìn lòng bàn tay mình, lại ngẩng lên nhìn anh, chậm rãi nói: "Anh từng nghĩ đến việc đổi chủ chưa?"

Chưa đợi Tạ Huyền Lan trả lời, cậu lại nói tiếp: "Chỉ cần anh tuyệt đối trung thành với em, em có thể giúp anh đạt được mọi thứ anh muốn."

"Dù là quyền lực, tự do, hay sức mạnh mà anh vẫn luôn khao khát chiếm lấy."

Nguyễn Thanh ngừng một chút, nghiêng đầu nhìn anh, môi cong lên nở nụ cười nhẹ: "Hoặc là... em."

Cả người Tạ Huyền Lan khựng lại.

Anh ngẩng đầu nhìn Nguyễn Thanh, ánh mắt sâu thẳm như vực tối, "Em biết mình đang nói gì không?"

Dù là những lời trước hay sau, mỗi câu nói của Nguyễn Thanh đều khiến người ta chấn động.

Hệ thống không lấy làm lạ khi cậu nhìn ra được thân phận thật của Tạ Huyền Lan, dù sao thì người này cũng luôn thông minh đến mức khiến nó không thể che giấu nổi.

Dù là khi vào phó bản bằng cách phong ấn trí nhớ, dù là khi người này đã mất đi toàn bộ ký ức.

Điều khiến hệ thống thật sự kinh ngạc là dù biết rõ thân phận của Tạ Huyền Lan, Nguyễn Thanh vẫn dám nói ra những lời như thế.

To gan đến mức điên cuồng.

To gan đến nỗi... ngay cả bản thân hệ thống cũng bị cuốn vào nước cờ ấy.

To gan đến mức khiến nó chưa từng tưởng tượng rằng... sẽ có người muốn khiến nó trở thành "thuộc hạ".

Chưa từng có ai dám nói với nó những lời đó, thậm chí là nghĩ đến cũng không dám.

Nhưng không thể phủ nhận, trong khoảnh khắc ấy, trái tim hệ thống đập rộn ràng đến mức nó không kiểm soát nổi.

Một cảm giác hưng phấn trước nay chưa từng có, mạnh mẽ đến nỗi khiến tim nó nhức nhối.

Thậm chí nó còn nhớ lại câu hỏi năm xưa Nguyễn Thanh từng hỏi:

- Anh biết hoàng tử thiếu điều gì không?

Nó đã nghĩ rất lâu, gần như từ giây phút đó liền bắt đầu truy tìm đáp án.

Nhưng thực ra, nó vốn không cần tìm.

Vì người này từ đầu đã cho nó câu trả lời rồi.

- Anh đâu phải hoàng tử.

Không phải hoàng tử...

Em là Vương.

Một vị vương sinh ra để đứng trên tất cả.

Sai lầm của nó... e rằng đã quá nực cười.

Một kẻ kiêu ngạo đến tận xương tuỷ, sao có thể chịu khuất dưới tay người khác?

Sao có thể dễ dàng đầu hàng?

Nó vốn không nên giam cầm người này, không nên cố bảo vệ người này, mà nên...

Dâng vương miện cho sự trở lại của người ấy.

Nó... lẽ ra đã phải hiểu từ lâu rồi.

***

Mọi người thấy tình yêu chưa, thấy màu hường chưa, đume trăm chương tôi mới thấy được tẹo tình yêu của hai người, chương sau sẽ rõ ý hơn vì sao bé Thanh lại vậy nhaaa, thôi hai đứa cứ ý ẹ vậy đi, mẹ chịu được.