Xuyên Qua Chi Bá Ái Pháo Hôi - Chương 400

topic

Xuyên Qua Chi Bá Ái Pháo Hôi - Chương 400 :Rời khỏi Hắc Long Thành
Nghe Liễu Thiên Kỳ nói “báo thù, giết người”, Vương Thiên Ý theo bản năng sửng sốt, ngay cả Kiều Thụy cũng ngạc nhiên không kém.

“Thiên Kỳ, ý huynh là… đi giết Lam Vũ Minh sao?” Kiều Thụy nhìn ái nhân, hỏi lại để xác nhận.

“Đúng vậy. Thực lực chúng ta hiện tại đã đạt tới Nguyên Anh đỉnh phong, cũng là lúc nên tính toán sòng phẳng món nợ cũ với hắn rồi.”

Liễu Thiên Kỳ hiểu rất rõ, từ Nguyên Anh đỉnh phong muốn đột phá lên Hóa Thần cần cả trăm năm, thậm chí ngàn năm tích lũy. Việc tu luyện có thể từ từ, nhưng mối thù này thì phải giải quyết từng bước một ngay từ bây giờ.

Kiều Thụy gật đầu, đáy mắt cũng dâng lên sát ý: “Đúng thế, cái tai họa đó không diệt trừ thì như gai đâm sau lưng, ăn ngủ không yên.”

Chỉ cần nghĩ đến tên tạp chủng Lam Vũ Minh đó thôi là Kiều Thụy đã thấy buồn nôn.

Vương Thiên Ý tò mò hỏi: “Đại ca, Lam Vũ Minh là kẻ nào?”

Liễu Thiên Kỳ thở dài kể lại: “Hắn là tu sĩ Vân Châu. Hồi còn ở Vân Châu, hắn đã thèm khát Tiểu Thụy. Sau này đến Cẩm Châu, nhân lúc ta bế quan, hắn cả gan hạ độc, muốn dùng sức mạnh c**ng b*c Tiểu Thụy. May mắn ta xuất quan kịp thời, đại chiến một trận với hắn và hai người vợ của hắn, g**t ch*t ả Mộng Vô Ngân. Cũng vì thế mà ta đắc tội với Mộng gia, bị truy sát khắp nơi. Tên Lam Vũ Minh đê tiện vô sỉ đó còn xúi giục Mộng gia bắt cóc bạn bè của ta để ép ta và Tiểu Thụy đầu hàng. May mà ta nhìn thấu gian kế, mới cứu được bằng hữu.”

Nghe xong, Vương Thiên Ý gật đầu quả quyết: “Theo lời đại ca, kẻ này dám khi dễ Thụy ca, lại liên tiếp ám hại đại ca, đúng là không thể giữ lại!”

Đáy mắt Liễu Thiên Kỳ lóe lên tia sáng lạnh lẽo, tàn nhẫn: “Cho nên, ta và Tiểu Thụy sẽ đi lấy mạng hắn!” Nam chính à, ngày tàn của ngươi đến rồi!

“Vậy đệ sẽ đi cùng đại ca và Thụy ca!” Vương Thiên Ý xung phong.

Liễu Thiên Kỳ lắc đầu: “Quá nguy hiểm. Hơn nữa đây là thù riêng của ta, đệ không cần thiết phải dính vào.”

“Đại ca nói khách sáo quá rồi. Chúng ta là anh em ruột thịt, chuyện của đại ca cũng là chuyện của đệ. Hơn nữa, thực lực đệ tuy kém một chút, nhưng trên người có rất nhiều linh bảo ông ngoại ban cho, tự bảo vệ mình tuyệt đối không thành vấn đề.”

Là người thừa kế được Vương Tấn dốc lòng bồi dưỡng, pháp khí và bảo vật trên người Vương Thiên Ý nhiều không đếm xuể.

Thấy đệ đệ kiên quyết, Liễu Thiên Kỳ đành gật đầu: “Được rồi, nếu đệ muốn đi thì đi cùng chúng ta. Nhưng nhị ca của đệ không thể đi theo. Đan thuật của nghĩa phụ rất cao siêu, đệ ấy ở lại đây học hỏi sẽ tốt hơn. Chuyện chúng ta đi báo thù, đệ đừng nói cho nó biết, cứ bảo là đi ngao du thôi. Tính tình nhị đệ thuần lương, chuyện chém giết không hợp với nó.”

“Ừm, đệ đã rõ.” Vương Thiên Ý gật đầu.

Kiều Thụy thắc mắc: “Thiên Kỳ, chúng ta muốn giết Lam Vũ Minh thì tìm hắn ở đâu? Đã hơn bảy mươi năm trôi qua rồi, biết tìm tên khốn đó nơi nào?”

“Những hiểu biết của ta về Lam Vũ Minh cũng bắt nguồn từ ký ức của Tô Lăng Phi. Ta biết hắn cưới Tô Lăng Tuyết đầu tiên. Ba tháng sau lại cưới Mộng Vô Ngân. Và năm năm sau khi Mộng Vô Ngân chết, hắn lại cưới thêm một Ngự Thú Sư của Yêu tộc tên là Bạch Phi Vũ.”

Những thông tin này hoàn toàn khớp với nguyên tác mà Liễu Thiên Kỳ đã đọc.

Vương Thiên Ý hừ lạnh: “Hừ, nghe đại ca kể thì tên Lam Vũ Minh này cũng giỏi lấy vợ đấy chứ.”

Đan Thành Tô Lăng Tuyết, Luyện Khí Thành Mộng Vô Ngân, Bạch Vũ Thành Bạch Phi Vũ – ba nữ nhân này đều là công chúa của các thế lực lớn. Đặc biệt là Bạch Phi Vũ, đường đường là Thất công chúa của Bạch Vũ Yến tộc.

Kiều Thụy bĩu môi khinh thường: “Hừ, cái tên tạp chủng đó chỉ giỏi dùng lời ngon tiếng ngọt lừa gạt phụ nữ thôi!” 

Y nhớ lại những lời lẽ của Lam Vũ Minh mà thấy buồn nôn. Không hiểu sao mấy nữ nhân kia đầu óc có vấn đề hay sao mà nghe hắn dỗ ngọt vài câu đã tình nguyện hạ mình gả thấp.

Liễu Thiên Kỳ phân tích: “Hiện tại Tô Lăng Tuyết và Mộng Vô Ngân đều đã chết. Lam Vũ Minh chỉ còn lại một người vợ là Bạch Phi Vũ. Nên ta đoán hắn chắc chắn đang ở Bạch Vũ Thành.”

Vương Thiên Ý nhíu mày: “Nếu hắn ở Bạch Vũ Thành thì hơi khó xử lý. Bạch Phi Vũ là Thất công chúa, vương cung chắc chắn canh phòng cẩn mật. Chúng ta muốn lẻn vào đó giết người e là không dễ.”

Hắn cũng có chút hiểu biết về Bạch Vũ Thành, biết rõ xông vào hang ổ địch không phải thượng sách.

Liễu Thiên Kỳ gật đầu: “Đúng vậy, không thể giết hắn trong vương cung. Phải dụ hắn ra ngoài. Ở địa bàn của chúng, chúng ta rất khó ra tay.”

“Dụ ra ngoài? Dụ bằng cách nào?” Kiều Thụy tò mò.

“Rất đơn giản. Lam Vũ Minh và Tô Lăng Tuyết có một đứa con gái tên Lam Linh. Còn với Bạch Phi Vũ, hắn có một đứa con trai tên Lam Phong. Chỉ cần bắt được một trong hai đứa nó, quyền chủ động sẽ nằm trong tay chúng ta.” Kế hoạch này Liễu Thiên Kỳ đã tính toán từ sớm.

“Hắn còn có con trai nữa à?” Kiều Thụy ngạc nhiên, chi tiết này y không biết.

Liễu Thiên Kỳ trầm ngâm: “Ừ, con trai nhỏ tuổi hơn con gái, chắc sẽ dễ bắt hơn. Nhưng đó là tiểu điện hạ của Bạch Vũ Thành, muốn bắt được nó e là cũng không dễ dàng gì.”

Vương Thiên Ý tán thành: “Chưa chắc đâu. Bắt cóc một đứa trẻ con dù sao cũng dễ hơn đối đầu trực diện với một tu sĩ Nguyên Anh. Đệ thấy kế dụ rắn khỏi hang này của đại ca rất hay.”

“Đúng vậy, ta cũng thấy lôi hắn ra khỏi vương cung thì dễ xử lý hơn.” Kiều Thụy gật gù. Rời khỏi Bạch Vũ Thành, Lam Vũ Minh sẽ mất đi lợi thế sân nhà.

“Đại ca, bao giờ chúng ta xuất phát?”

“Ba ngày nữa. Ta cần dặn dò nghĩa phụ, nghĩa mẫu và nhị đệ một chút. Đệ có gì cần chuẩn bị thì mau chuẩn bị đi.”

“Dạ, đệ biết rồi.” Vương Thiên Ý thực ra chẳng có gì để chuẩn bị, chỉ là chưa thân mật đủ với Diễm Diễm nhà hắn mà thôi.

*

Ba ngày sau, Liễu Thiên Kỳ, Kiều Thụy và Vương Thiên Ý cùng rời khỏi Hắc Long Thành.

Trên tàu bay, ba người chụm đầu xem bản đồ.

Liễu Thiên Kỳ chỉ tay vào một điểm: “Bạch Vũ Thành ở đây. Từ Hắc Long Thành đi qua đó, nhanh nhất cũng phải mất ba tháng.”

“Haizz, xa thật đấy!” Kiều Thụy thở dài.

Liễu Thiên Kỳ quay sang Vương Thiên Ý: “Tam đệ, đệ kiến thức rộng rãi, hiểu biết bao nhiêu về Bạch Vũ Thành và tộc Bạch Vũ Yến?”

Thiên Ý được ông ngoại đào tạo để trở thành người kế vị, nên chắc chắn nắm rõ thời cuộc Cẩm Châu và các thế lực lớn.

Vương Thiên Ý đáp: “Đệ chưa từng đến Bạch Vũ Thành, nhưng có nghe ông ngoại nhắc qua. Thành chủ Bạch Vũ Thành tên là Bạch Hàn, cha của Bạch Phi Vũ. Ngoài nàng ta ra, Bạch Hàn còn có sáu người con khác, ba trai ba gái. Ba con trai đều là Hóa Thần, ba con gái thì gả xa cho Nhân Ngư tộc, Thiên Hải Tông và Tuyết Hồ tộc. Chỉ có cô con gái út Bạch Phi Vũ này là gả cho tên vô danh tiểu tốt Lam Vũ Minh.”

“Vậy còn thuật ngự thú thì sao? Là sở trường của cả tộc Bạch Vũ Yến hay chỉ Bạch Phi Vũ mới biết?” Liễu Thiên Kỳ hỏi kỹ.

“Cái này hình như là truyền thừa huyết mạch. Nghe nói tộc Bạch Vũ Yến sinh ra đã có khả năng ngự thú, huyết thống càng thuần khiết thì khả năng càng cao. Vì thế, việc buôn bán yêu thú ở Bạch Vũ Thành cực kỳ phát triển, là một đặc sản lớn của nơi đó.”

Liễu Thiên Kỳ nhíu mày: “Ra là vậy.”

Vương Thiên Ý cảnh báo: “Đại ca muốn giết Lam Vũ Minh thì phải đề phòng Bạch Phi Vũ. Nàng ta là Ngự Thú Sư cấp năm đấy! Đối đầu với một Ngự Thú Sư chẳng khác nào đánh nhau với cả một bầy yêu thú.”

“Ta biết. Ta sẽ giết nàng ta trước. Có nàng ta ở đó thì không giết được Lam Vũ Minh đâu.” Liễu Thiên Kỳ đã hạ quyết tâm. Không diệt trừ được dàn hậu cung của nam chính thì đừng hòng động đến hắn.

“Nếu vậy thì đại ca phải chuẩn bị kỹ càng. Gây thù chuốc oán với Bạch Vũ Thành sẽ rất phiền toái đấy!”

“Yên tâm đi Tam đệ, ta sẽ tính toán kỹ lưỡng, không hành động l* m*ng đâu.” Chuyện này cần bàn bạc kỹ hơn, dục tốc bất đạt.

Vương Thiên Ý đứng dậy: “Đại ca hiểu là tốt rồi. Đường xá xa xôi, đệ đưa Diễm Diễm về phòng nghỉ ngơi trước đây.”

“Được, các đệ đi nghỉ đi. Tàu bay để ta và Tiểu Thụy trông coi là được. Có việc sẽ gọi.”

Vương Thiên Ý ôm Kim Diễm quay người rời đi.

Kiều Thụy nhìn theo, lắc đầu ngán ngẩm: “Hừm, Tiểu Tam và Kim Diễm lại về phòng lăn giường rồi. Chỉ còn lại hai chúng ta.”

Liễu Thiên Kỳ xoa đầu ái nhân, dịu dàng hỏi: “Ha ha ha, có mệt không? Mệt thì vào nằm nghỉ một lát đi, ta canh chừng cho.”

“Không mệt, ta ở cạnh huynh.” Là tu sĩ Nguyên Anh, chút mệt nhọc này thấm tháp gì. Hơn nữa, y làm sao nỡ để ái nhân ngồi đây một mình.

Liễu Thiên Kỳ vui vẻ hôn lên má Kiều Thụy một cái, rồi kéo người vào lòng ôm chặt.

“Thiên Kỳ, chờ giết xong Lam Vũ Minh, chúng ta về tông môn nhé? Phụ thân và An thúc sắp xuất quan rồi.” Tính toán thời gian, chỉ còn khoảng năm năm nữa là hai người họ xuất quan.

“Đúng vậy. Tam đệ cũng nói chờ phụ thân và An thúc xuất quan sẽ tổ chức hôn lễ với Kim Diễm.”

Kiều Thụy bỗng nghiêm túc hỏi: “Vậy ngươi nói xem, khi Kim Diễm thành thân với Tam đệ, ta có nên giải trừ khế ước chủ tớ với nó không?” Nói thật, y luyến tiếc lắm.

Liễu Thiên Kỳ suy nghĩ một chút rồi đáp: “Không cần đâu. Kim Diễm là bạn lữ của Tam đệ, đồng thời cũng là thú sủng của đệ, hai thân phận này không mâu thuẫn. Sau khi kết hôn, nếu Kim Diễm không muốn đi theo chúng ta thì cứ để nó đi cùng Tam đệ. Nhưng khi chúng ta cần, nó bắt buộc phải có mặt. Như vậy được không?”

“Ừm, được. Cứ làm theo lời huynh nói!” Kiều Thụy gật đầu đồng ý, lòng nhẹ nhõm hơn hẳn.