Bệnh Mỹ Nhân Mang Thai Rồi, Không Chạy Nữa - Chương 51
topicBệnh Mỹ Nhân Mang Thai Rồi, Không Chạy Nữa - Chương 51 :Lấy lui làm tiến
Yến Ngọc Sơn cảm thấy, cho dù có lặp lại bao nhiêu lần đi nữa, anh vẫn không thể nào quen được với những câu hỏi đột ngột, thẳng thắn đến bất ngờ của Hứa Tích Sương.
Cũng không phải chưa từng có ai hỏi anh thích kiểu người như thế nào, nam hay nữ. Những năm đầu mới debut, bởi vì ngoại hình quá mức nổi bật, tin đồn tình cảm màu hồng phấn thường xuyên quấn lấy anh.
Phóng viên cũng hay nhân cơ hội mà hỏi loại câu hỏi như vậy.
Nhưng sau khi anh nhiều lần từ chối trả lời, lại còn kiện ngược những kẻ tung tin đồn thất thiệt, thì chẳng ai còn dám nhắc đến chuyện đó nữa.
Giờ đây, đối diện với Hứa Tích Sương, một câu tôi thích em đã chực tràn ra nơi đầu lưỡi Yến Ngọc Sơn.
Thế nhưng khi nhớ đến lời Hứa Tích Sương vừa nói rằng cậu không có ý định yêu đương, Yến Ngọc Sơn chỉ cảm thấy lòng mình trầm xuống. Anh không đoán được Hứa Tích Sương hỏi câu này là có ý gì, đành lặng lẽ nuốt lại lời vừa định nói.
Không nghe thấy câu trả lời, Hứa Tích Sương khẽ nghiêng đầu, có chút nghi hoặc mà nhìn anh.
Hứa Tích Sương không phải nhất thời xúc động mà hỏi ra câu ấy. Tuy rằng trong đó quả thật có phần cảm xúc thúc đẩy, nhưng Hứa Tích Sương không muốn tiếp tục né tránh nữa.
Sự chăm sóc tỉ mỉ, quan tâm chu đáo của Yến Ngọc Sơn, cùng những lần anh âm thầm bênh vực, thậm chí vừa rồi còn ra mặt giúp cậu giải quyết rắc rối.
Tất cả, tuy đều có thể hiểu là vì đứa trẻ trong bụng cậu, chẳng liên quan gì đến bản thân Hứa Tích Sương nhưng cậu vẫn có một cảm giác mơ hồ, rằng Yến Ngọc Sơn đối với cậu dường như đã vượt quá giới hạn bình thường.
Hứa Tích Sương hiểu rõ, nếu cứ duy trì một mối quan hệ thân thiết quá mức trong thời gian dài, rất dễ khiến đôi bên nảy sinh ảo giác về tình yêu. Giờ phút này, cậu chỉ muốn biết Yến Ngọc Sơn có phải đã sinh ra loại ảo giác đó hay không.
Yến Ngọc Sơn khẽ thở ra một hơi.
Anh nhìn vào đôi mắt bình tĩnh đến đáng sợ của Hứa Tích Sương, rồi nói ra đáp án mà anh đã cân nhắc kỹ lưỡng: "Tôi không có riêng một kiểu người mình thích. Chỉ là khi gặp được...."
Chiếc xe đối diện không biết vì sao bỗng bật đèn pha. Ánh sáng chói lòa quét ngang qua gương mặt của Hứa Tích Sương và Yến Ngọc Sơn, làm cho cả hai đều không thể nhìn rõ biểu cảm của đối phương trong khoảnh khắc ấy.
Bọn họ ngồi trên xe bảo mẫu, tài xế dường như bị tình huống giao thông phía trước làm hoảng sợ, vội vàng đánh lái đổi hướng một cách hỗn loạn. Hứa Tích Sương không kịp ngồi vững, cả người nghiêng hẳn về phía Yến Ngọc Sơn.
Dù rằng vì mang thai nên Hứa Tích Sương đã ăn uống bồi bổ nhiều, thân hình cũng đầy đặn hơn trước, nhưng cậu vẫn nhẹ, bị Yến Ngọc Sơn nhanh tay đỡ lấy, gọn gàng mà vững vàng ôm nửa người hắn vào trong ngực.
Đóa hoa hồng trắng cài trước ngực anh vì cú xoay bất ngờ mà rơi khỏi túi áo. Ngay khoảnh khắc Hứa Tích Sương ngã vào người Yến Ngọc Sơn, cánh hoa kia đã rơi xuống giữa hai người, bị đôi chân họ vô tình chạm phải, cọ xát đến nhăn nhúm, tơi tả.
Bàn tay Hứa Tích Sương chống lên ngực Yến Ngọc Sơn, cảm nhận rõ ràng hơi thở nóng rực phả lên cổ, cùng nhịp tim mạnh mẽ đập dưới lòng bàn tay mình. Cậu hơi co ngón tay lại.
Ánh đèn pha ngoài xe chợt vụt tắt, không gian trong xe lập tức chìm vào bóng tối.
Chiếc xe đi thêm một đoạn, khi tiến vào khu vực có đèn đường, mọi thứ mới dần ổn định lại.
Tài xế liên tục xin lỗi từ ghế trước, còn hai người ngồi ở hàng ghế sau đã ngồi ngay ngắn trở lại, giữa họ vẫn cách ra một khoảng vừa đúng một chỗ trống.
Không ai nói thêm gì. Cũng không ai nhắc lại đề tài vừa rồi.
......
Nhan Dao rốt cuộc vẫn không nhịn được.
Cô ngồi phịch xuống bên cạnh Hứa Tích Sương, nhìn hắn đang chôn nửa khuôn mặt trong áo lông vũ, dáng vẻ như đang lạc trong suy nghĩ nơi nào xa xăm, bèn gọi kéo hắn về: "Tích Sương, Hứa Tích Sương!"
Hứa Tích Sương chậm rãi đáp một tiếng "Ừ."
"Gần đây anh Yến có làm gì chọc giận anh không?" Nhan Dao nghiêng đầu hỏi: "Hai người dạo này kỳ lắm nha, cứ như mấy cặp vợ chồng đang trong giai đoạn bằng mặt không bằng lòng, sắp ly hôn mà vẫn chưa ly hôn ấy."
Hứa Tích Sương: ...
Đây là cái so sánh gì kỳ lạ vậy? Cậu và Yến Ngọc Sơn vốn đâu có ở bên nhau, nói gì đến bằng mặt không bằng lòng?
Nhưng trong mắt Nhan Dao, hai người họ từ lâu đã như một cặp đã kết hôn, con cũng sắp tới đứa thứ hai. Trước kia còn là giai đoạn tình yêu ngọt ngào, thỉnh thoảng cãi nhau một chút rồi lại làm hòa. Giờ tự nhiên lạnh nhạt thế này, cô sợ nếu không hỏi cho rõ, đến khi đường bị cắn ra lại thành pha lê tra mất, nên vội vàng tìm hắn để hỏi.
Hứa Tích Sương vẫn giữ nguyên tư thế, vùi mặt sâu hơn vào cổ áo lông vũ, tầm mắt rời khỏi hình ảnh Yến Ngọc Sơn đang quay trên phim trường, chỉ nhẹ giọng đáp: "Không có."
Âm thanh của cậu rất nhỏ, bị gió lướt qua cuốn đi mất. Nhan Dao thấy không hỏi được gì, cũng đành bỏ qua, liền đổi đề tài: "Bộ 《Mùa hè giảm cân》 có phải sắp công chiếu rồi không?"
Hứa Tích Sương gật đầu: "Đúng vậy."
Nhan Dao có chút tiếc nuối: "A, vốn dĩ tôi cũng được mời đi xem, nhưng hôm đó lại trùng với lịch quay quảng cáo trang sức. Bên đối tác thuê một nhiếp ảnh gia nổi tiếng, người ta còn ra điều kiện là nếu tôi không đến thì họ sẽ không chụp nữa..."
Buổi công chiếu đầu tiên của 《Mùa hè giảm cân》 được ấn định vào tối mai. Ngoài đoàn làm phim và ê-kíp chính, Yến Ngọc Sơn còn mời thêm nhiều nghệ sĩ nổi tiếng, giới truyền thông và các nhà phê bình điện ảnh tới dự.
Đây cũng là một hình thức tuyên truyền ngầm, tạo độ hot và thu hút dư luận trước khi phim chính thức phát hành.
Nói cách khác, ngày mai Yến Ngọc Sơn và Trì Tư Nguyên sẽ gặp lại nhau.
Ban đầu Hứa Tích Sương không định ăn mặc quá trang trọng, nhưng tối qua Yến Ngọc Sơn đích thân sang phòng hắn, mang theo một bộ âu phục được đặt may riêng, nói là thuận tiện chuẩn bị giúp.
Lúc đầu Hứa Tích Sương còn định từ chối, song Yến Ngọc Sơn lại cười bảo, đó chỉ là việc nhỏ giữa bạn bè, anh chỉ đơn giản là muốn giúp đỡ bạn mình mà thôi.
Khi Yến Ngọc Sơn nói những lời ấy, giọng điệu anh chân thành đến mức khiến Hứa Tích Sương nếu còn từ chối nữa thì chẳng khác nào tự thừa nhận trong lòng mình có gì đó khuất tất.
Cuối cùng, Hứa Tích Sương vẫn nhận lấy bộ âu phục được đặt may riêng kia. Sáng nay lúc thức dậy, cậu đã thử mặc qua một lần, kích thước vừa vặn đến hoàn hảo, ôm lấy đường nét cơ thể mà không hề để lộ chút gì khác thường.
Chỉ là Hứa Tích Sương vẫn không hiểu nổi. Rõ ràng người chủ động dò hỏi trước là cậu, vậy mà sau hôm ấy, Yến Ngọc Sơn lại đột ngột rút về một ranh giới khiến cậu khó xử đến xấu hổ.
Hai người vẫn duy trì sự tương tác như trước, những cái chạm khẽ, những hành động thân mật vốn đã thành thói quen nhưng Yến Ngọc Sơn mỗi lần chạm ánh mắt cậu, đều kiên định đem mối quan hệ giữa hai người đóng khung trong hai chữ bạn bè. Không cho Hứa Tích Sương dù chỉ một cơ hội để hoài nghi, hay tiến thêm một bước.
Trước phim trường, đạo diễn Thành Thiên Văn lớn tiếng tuyên bố nghỉ giải lao. Hứa Tích Sương nhìn thấy Yến Ngọc Sơn cầm ly nước đi về phía mình, vốn định đứng dậy rời đi, nhưng lại thấy đối phương bỗng đổi hướng, quay lưng đi sang một bên, hình như đang nghe điện thoại.
Hứa Tích Sương dừng lại, yên lặng ngồi xuống chỗ cũ.
Nhan Dao, ngồi cách đó không xa, càng lúc càng chắc chắn giữa hai người này có điều mờ ám.
Bên kia, Yến Ngọc Sơn nhấc máy, giọng trầm ổn: "Anh Phong."
Đầu dây bên kia, Lương Phong cười sảng khoái: "Sao rồi, anh em? Kế của anh có hiệu quả không?"
"Ừ." Yến Ngọc Sơn đáp ngắn gọn: "Em ấy không còn tránh né tôi nữa."
Lương Phong liền đập tay xuống đùi, đắc ý nói: "Tôi nói mà. Chiêu này gọi là lấy lui làm tiến. Cậu giả vờ lùi lại, chỉ làm bạn thôi, nhưng thực tế vẫn quan tâm, vẫn dịu dàng như cũ, chỉ là đổi cách tiếp cận. Khi đó, kẻ rối rắm sẽ là cậu ta, người bị nướng trên lửa cũng là cậu ta. Cứ kiên nhẫn chờ, đến khi thời cơ chín muồi, cậu nhất định có thể khiến cậu ta tự mình sa vào."
Yến Ngọc Sơn khẽ cười, giọng thấp trầm: "Cảm ơn anh Phong. Mai xem xong buổi công chiếu, tôi mời anh ăn cơm."
"Mai không cần, ta chờ uống rượu mừng của cậu cơ." Lương Phong cười ha hả: "Nghĩ lại hồi mới quen cậu, trong ban nhạc ai cũng có bạn gái, chỉ riêng cậu là không chịu còn nói không có hứng thú. Ai ngờ giờ lại thích kiểu người như vậy, đúng là ngoài dự đoán của tôi."
Hai người lại trò chuyện dăm ba câu, rồi Yến Ngọc Sơn cúp máy, quay trở lại phim trường, tiếp tục hoàn tất những cảnh quay cuối. Với tiến độ này, chỉ vài ngày nữa là có thể đóng máy.
Ngày hôm sau, buổi công chiếu đầu tiên của 《 Mùa hè giảm cân 》được tổ chức tại trung tâm thành phố. Yến Ngọc Sơn và Hứa Tích Sương đều xin nghỉ nguyên một ngày để cùng tham dự.
Yến Ngọc Sơn hôm nay mặc một bộ âu phục đen cắt may tinh tế, khí chất trầm ổn và chững chạc. Trái lại, Hứa Tích Sương khoác lên người bộ âu phục trắng mà Yến Ngọc Sơn đã mang tới hôm trước.
Xuống xe xong, Yến Ngọc Sơn với tư cách đạo diễn của bộ phim lập tức tiến lại chào hỏi, trò chuyện cùng những vị khách mời và bạn bè trong giới mà anh mời đến.
Trái lại, Hứa Tích Sương gần như chẳng quen ai trong buổi lễ, cũng không có hứng tham gia vào những cuộc trò chuyện xã giao kia, nên liền âm thầm xoay người đi về phòng nghỉ tạm thời ở hậu trường.
Trong phòng nghỉ chỉ có mình cậu. Hứa Tích Sương ngồi đó một lát, mở điện thoại xem một đoạn video hợp tập về thú cưng, còn chưa kịp xem xong thì cửa phòng đã lại bị đẩy ra.
Ban đầu, cậu tưởng là Yến Ngọc Sơn quay lại, nhưng khi ngẩng đầu lên, người xuất hiện trước mặt lại là Trì Tư Nguyên mặc một bộ âu phục màu xám, gọn gàng và tinh tươm.
Lâu lắm không gặp Hứa Tích Sương, Trì Tư Nguyên lập tức sáng bừng lên, vui vẻ kêu một tiếng: "Tiền bối!"
"Ừ." Hứa Tích Sương tắt màn hình điện thoại, khẽ hỏi: "Gần đây quay phim thuận lợi chứ?"
"Thuận lợi lắm ạ!" Trì Tư Nguyên hăng hái gật đầu, giọng tràn đầy phấn khích: "Tiền bối, biên kịch của đoàn phim bọn em thật sự rất giỏi. Nói nhỏ cho anh nghe, hôm nọ có một diễn viên đột nhiên gặp vấn đề, không thể quay cảnh cực kỳ quan trọng, vậy mà Tống Nghiêu biên kịch của tụi em, ngay tại chỗ sửa lại cả phân đoạn. Không những không phá hỏng mạch phim, mà còn khéo léo liên kết được với đoạn phía sau nữa chứ!"
Trì Tư Nguyên: "Với lại Tống Nghiêu còn rất tốt bụng và ôn hòa. Nhiều chỗ trong kịch bản em không hiểu, anh ấy đều kiên nhẫn giải thích, chẳng hề chê em kém. Giống hệt như tiền bối lúc trước chỉ dạy cho em ấy. Bọn em buổi tối còn hay ngồi lại cùng nhau bàn kịch bản nữa!"
Hứa Tích Sương nghe Trì Tư Nguyên thao thao bất tuyệt khen Tống Nghiêu suốt ba phút, đang định xen vào thì cửa phòng lại vang lên tiếng gõ khẽ.
Cửa mở ra, một người đàn ông tóc dài bước vào.
Hứa Tích Sương ngẩng đầu, ánh mắt vô tình giao nhau với người ấy.
Trì Tư Nguyên liền reo lên: "Tống Nghiêu!"
Tống Nghiêu khẽ gật đầu đáp lại, sau đó ánh mắt hắn kín đáo quét qua Hứa Tích Sương, dừng lại trong chốc lát như để xác nhận điều gì đó. Trong ánh nhìn ấy, thoáng hiện lên một tia phòng bị mơ hồ nhưng rồi nhanh chóng tiêu tán, không còn dấu vết.
Hứa Tích Sương:?
Tống Nghiêu mỉm cười, giọng ôn hòa: "Phía trước sắp bắt đầu phỏng vấn rồi, hai người nên ra ngoài thôi."
Thế là Trì Tư Nguyên và Hứa Tích Sương cùng nhau rời khỏi phòng nghỉ, bước ra khu vực sân khấu, nơi truyền thông đã sẵn sàng.
Khi đến vị trí phỏng vấn, Hứa Tích Sương nhìn thấy Trì Tư Nguyên đang đứng cạnh Yến Ngọc Sơn. Cậu vốn định đứng xuống ngay bên cạnh Trì Tư Nguyên, nhưng Trì Tư Nguyên lại bất ngờ dịch người sang một bên, nhường chỗ cho cậu.
Không còn lựa chọn, Hứa Tích Sương đành bước lên thêm nửa bước, đứng ở phía còn lại của Yến Ngọc Sơn, để trung tâm khung hình rơi đúng vào vị trí của đạo diễn.
Bởi vì đây là buổi công chiếu đầu tiên của 《Mùa hè giảm cân》 hầu hết các phóng viên đều do Yến Ngọc Sơn đích thân mời đến, cho nên không khí phỏng vấn cũng tương đối nhẹ nhàng. Không có những câu hỏi soi mói đời tư hay cố tình tạo scandal, mọi câu hỏi đều tập trung vào bộ phim.
Trước ống kính, Yến Ngọc Sơn bình tĩnh chia sẻ về quá trình quay và ý tưởng làm phim. Anh không nói ra rằng bộ phim này được lấy cảm hứng từ chính trải nghiệm của anh trai mình, anh không muốn lột mở vết thương cũ nơi công chúng, chỉ giản đơn nói rằng: "Đây là một câu chuyện tôi từng được nghe kể."
Hứa Tích Sương cùng Trì Tư Nguyên lần lượt nói về cách họ hiểu nhân vật mình đảm nhận, cũng như vài chuyện thú vị trong quá trình quay phim.
Khi Hứa Tích Sương vừa nói xong câu: ""Ta cảm thấy Úc Tưởng là một người vô cùng kiên cường."
Ánh đèn phỏng vấn phía trước lóe lên, cậu rốt cuộc cũng bắt gặp được ánh mắt của người đang chăm chú nhìn mình từ trong đám đông.
Đối phương có dung mạo hơi giống Yến Ngọc Sơn, khoảng ba phần. Ánh mắt y khi nhìn đến, không mang ác ý, chỉ là ánh nhìn sâu xa, như đang xuyên qua Hứa Tích Sương để tìm lại bóng dáng ai đó trong ký ức.
Hứa Tích Sương mơ hồ đoán được y là ai.