Trở Thành NPC Xinh Đẹp Trong Trò Chơi Vô Hạn - Chương 217
topicTrở Thành NPC Xinh Đẹp Trong Trò Chơi Vô Hạn - Chương 217 :Trốn Thoát Khỏi Tận Thế (21)
◎ Phòng Thí Nghiệm Vĩnh Sinh (Trường Sinh Bất Tử) ◎
Toàn bộ đồ đạc của Nguyễn Thanh đều bị Ninh Vọng ném sạch, chỉ còn lại một lọ thuốc ở chỗ Giang Thư Du, nhưng thứ đó cũng không phải dùng để cứu người.
Trên xe cũng không còn gì cả.
Thấy Tạ Huyền Lan không cách nào thoải mái được, Nguyễn Thanh cũng thôi không kiểm tra vết thương cho anh nữa.
Dù sao nếu không có thiết bị chuyên dụng thì cũng chẳng thể biết được thương tích đã nghiêm trọng đến đâu.
Hơn nữa dù có kiểm tra ra, trên xe cũng chẳng có một viên thuốc nào cả.
Tạ Huyền Lan ngẩn người nhìn bàn tay Nguyễn Thanh vừa rút lại, đáy mắt sâu thẳm thoáng hiện vẻ phức tạp.
Tựa như hối hận, lại như tiếc nuối.
Tạ Huyền Lan mím chặt đôi môi mỏng, muốn nói rằng mình sẽ cố gắng thả lỏng.
Nhưng nói ra thì lại kỳ lạ quá, cuối cùng anh không nói gì cả.
Giang Thư Du là người địa phương, cực kỳ thông thạo địa hình và đường xá, thấy một con đường không thông liền lập tức đổi đường khác, chẳng mấy chốc đã đến gần bệnh viện.
Nguyễn Thanh bảo Giang Thư Du dừng lại trước một cửa tiệm nhỏ.
Cửa tiệm rất nhỏ, chỉ bán vài món đồ sinh hoạt thường ngày, xung quanh gần như không có xác sống.
Nguyễn Thanh bước vào, nhanh chóng nhặt một cái ba lô, nhét vài thứ vào trong rồi trở lại xe, bảo Giang Thư Du tiếp tục lái xe về phía bệnh viện.
Lần này chưa đến năm phút đã tới cổng chính.
Nhưng Giang Thư Du không cho xe chạy vào, vì số lượng xác sống trong bệnh viện thực sự quá nhiều, từ xa đã có thể thấy lũ xác sống lang thang trước cửa.
Một khi lao xe vào, e là sẽ không thể ra được nữa.
Giang Thư Du hơi do dự, quay sang nhìn Nguyễn Thanh, rõ ràng là không dám tự quyết định.
Cũng rõ ràng là đã coi Nguyễn Thanh là trụ cột chính.
Nguyễn Thanh lúc này đang cầm chiếc ống nhòm lấy từ cửa tiệm, nhắm thẳng về phía bảng thông báo bên cạnh bệnh viện.
Rìa bảng thông báo là bản đồ của bệnh viện.
Nguyễn Thanh xem một lúc, rồi buông ống nhòm xuống, khẽ nói: "Vòng từ bên trái ra phía sau bệnh viện thử xem, bên đó có một lối nhỏ, chắc không có mấy người đi."
Nghe vậy, Giang Thư Du liền làm theo chỉ dẫn của Nguyễn Thanh, lái xe rẽ vào con đường nhỏ ấy, dọc đường chỉ lác đác vài con xác sống.
Giang Thư Du có thể tránh thì tránh, không tránh được thì trực tiếp lái xe đâm thẳng.
Chẳng bao lâu, xe đã vào được bên trong bệnh viện.
Bệnh viện chia ra rất nhiều khu, ngay cả khoa ngoại cũng được phân theo từng vị trí tổn thương, thông thường mỗi khoa đều có đủ thiết bị và thuốc men để xử lý các vết thương.
Nguyễn Thanh định dẫn Tạ Huyền Lan đến khoa ngoại tim mạch.
Tạ Huyền Lan nghỉ ngơi hai tiếng trên xe, đã hồi phục được chút sức lực, miễn cưỡng vẫn có thể đứng dậy nếu dựa vào tường.
Chỉ là nếu không có điểm tựa thì di chuyển sẽ rất khó khăn, Nguyễn Thanh cũng chẳng thể đỡ nổi anh.
Giang Thư Du vốn định chủ động đỡ Tạ Huyền Lan, nhưng lại bị anh từ chối.
Nguyễn Thanh đành phải đi tìm một cây chổi lau sàn, tháo phần đầu chổi ra, tạm thời dùng như một chiếc gậy chống.
Ba người cứ thế khó khăn đi sâu vào trong bệnh viện.
Những nơi đông người trong bệnh viện chủ yếu là hành lang chờ phía trước và khu thang máy.
Ba người chọn đi qua hành lang vắng vẻ ở góc bệnh viện, suốt dọc đường gần như không chạm mặt xác sống.
Nếu có gặp, họ cũng không đối đầu trực diện mà lập tức chui vào những căn phòng lân cận để lẩn tránh.
Cứ thế coi như là suôn sẻ tiến vào toà nhà bệnh viện.
Tuy nhiên việc tiến vào khu khoa ngoại tim mạch lại không dễ.
Số lượng bệnh nhân khám tim tuy không nhiều bằng các khoa khác, nhưng không có nghĩa là không có, huống chi còn có bác sĩ.
Phải dụ xác sống đi chỗ khác mới được.
Nguyễn Thanh dùng ống nhòm quan sát tình hình xong, lấy từ ba lô ra một cái đồng hồ báo thức, chỉnh giờ xong rồi bọc vào một mảnh vải trắng.
Sau đó lấy ra một con dao nhỏ.
Ngay khi Nguyễn Thanh định rạch lòng bàn tay mình, Tạ Huyền Lan đã nhìn thấu ý định ấy, lập tức nắm lấy tay cậu, giọng trầm xuống: "Dùng máu của anh."
Nguyễn Thanh khẽ lắc đầu: "Máu anh không có tác dụng."
Nói xong, cậu ngẩng đầu nhìn anh: "Anh không phát hiện ra sao? Máu anh không thu hút xác sống."
Khi mới vào toà nhà bệnh viện, Nguyễn Thanh đã nhận ra, dù máu trên người Tạ Huyền Lan có nồng đến mấy, cũng chẳng dẫn dụ được lũ xác sống đến.
Cứ như thể chúng hoàn toàn không hứng thú với anh vậy.
Tạ Huyền Lan nghe vậy liền khựng lại, như chợt nhớ ra điều gì đó, lặng lẽ thu tay về.
Cũng không ngăn cản Nguyễn Thanh nữa.
Giang Thư Du đứng bên cạnh ban đầu còn chưa hiểu Nguyễn Thanh định làm gì, nhưng đến khi nghe câu "máu của anh không thu hút xác sống", thì cô đã hiểu.
Cô lập tức chìa tay ra, khẽ nói: "Dùng máu tôi đi, tôi còn nhiều máu lắm."
Thế nhưng ngay khi Tạ Huyền Lan buông tay, Nguyễn Thanh đã vạch một đường lên lòng bàn tay mình, máu nhỏ xuống tấm vải trắng.
Tấm vải ngay lập tức nhuộm đỏ.
Tạ Huyền Lan dù tim bị thương nặng vẫn chưa từng biến sắc, dù đau đến đâu cũng chưa từng k** r*n một tiếng.
Vậy mà lúc thấy Nguyễn Thanh tự làm mình bị thương, mày anh nhíu lại như sắp hôn vào nhau, như thể người bị thương là anh.
Thậm chí còn đau hơn cả vết thương của chính mình.
Ngay cả Giang Thư Du cũng vậy, biểu cảm méo mó vì đau đớn thay cậu.
Nguyễn Thanh cũng đau, nhưng cậu không còn cách nào khác, ba người trong bọn họ giờ chẳng ai chạy nhanh hơn được xác sống, chỉ có mùi máu mới có thể dễ dàng dẫn dụ chúng rời đi.
Nguyễn Thanh nhỏ máu lên vải xong, liền dùng một mảnh vải khác quấn kín bàn tay mình, sau đó lấy chai nước hoa nồng nặc ra, xịt lên để che giấu mùi máu.
Tiếp theo, cậu lấy ra một sợi dây dài, buộc mảnh vải bọc đồng hồ báo thức vào một đầu dây.
Chiếc ba lô của Nguyễn Thanh cứ như hộp bảo bối, dường như thứ gì cũng có, chuẩn bị vô cùng chu đáo.
Hiển nhiên là trước khi đến bệnh viện cậu đã dự liệu mọi tình huống.
Giang Thư Du đứng bên cạnh cảm thán không thôi, đến Tạ Huyền Lan cũng tò mò liếc nhìn vào trong ba lô.
Bởi dù đã lấy ra nhiều đồ như vậy, chiếc ba lô vẫn còn căng phồng, rõ ràng là còn cất giữ rất nhiều thứ.
Nguyễn Thanh liếc qua cũng biết, khẽ mở miệng: "Còn lại là đồ ăn."
Hai người lúc này mới thu ánh mắt lại.
Vì Tạ Huyền Lan bị thương, còn Nguyễn Thanh lại không đủ sức, nên việc dẫn dụ xác sống bằng đồng hồ báo thức đành giao cho Giang Thư Du.
Đồng hồ báo thức không thể ném thẳng đi được, như vậy sẽ không thể dẫn dụ hết xác sống ở tầng này, thời gian cũng chẳng kéo dài được bao lâu.
Cần phải có người kéo dây, vừa chạy vừa lôi đồng hồ theo để dụ xác sống cả tầng này rời đi, sau đó mới ném đồng hồ ra ngoài cửa sổ.
Xác sống ở tầng này không quá nhiều, mức độ nguy hiểm cũng không cao, dây thừng lại đủ dài, nên rủi ro không quá lớn.
Chỉ cần chạy đúng lộ trình đã định.
Sợ Giang Thư Du làm sai, Nguyễn Thanh lấy giấy bút ra từ ba lô, vẽ cho cô xem đường chạy, vị trí cần ném đồng hồ.
Cũng như nơi cần ẩn náu sau cùng.
Bản vẽ cực kỳ chi tiết, đến đứa ngốc nhìn cũng hiểu được.
Thậm chí, cậu còn đưa cho Giang Thư Du lọ thuốc duy nhất không bị Ninh Vọng ném đi, dạy cô cách dùng nếu chẳng may gặp xác sống mà không thể né tránh.
Có thể nói, cậu đã nghĩ đến tất cả mọi thứ.
Giang Thư Du vốn còn sợ hãi, nhưng sau khi ghi nhớ kỹ lưỡng lời dặn của Nguyễn Thanh, cô đã bình tĩnh trở lại, bắt đầu kéo dây, chạy đi.
"Đinh linh linh! Đinh linh linh!" Tiếng chuông đồng hồ vang lên, đồng thời tỏa ra mùi máu tươi ngọt ngào.
Lũ xác sống bị mùi máu k*ch th*ch, lập tức gào rú 'gru arg' đầy phấn khích, lao về phía mùi máu.
Cả những con xác sống mặc áo blouse trắng trong văn phòng cũng nhào ra ngoài.
Giang Thư Du dốc toàn lực mà chạy, kéo theo sợi dây dài.
Tốc độ cô không bằng xác sống, nên Nguyễn Thanh đã dạy cô vừa chạy vừa cuốn dây lại, để lũ xác sống không đuổi kịp đồng hồ.
Cô làm đúng từng lời Nguyễn Thanh dặn, không sai một bước nào.
Thế nhưng, Nguyễn Thanh đang cầm ống nhòm lại cảm thấy tim mình trĩu xuống.
Cậu đã tính hết mọi thứ, chỉ không tính được... máu mình có vấn đề.
Máu của cậu trái ngược hoàn toàn với Tạ Huyền Lan, máu của cậu có thể k*ch th*ch xác sống.
Chúng sau khi ngửi thấy mùi máu liền trở nên vô cùng hưng phấn, tốc độ nhanh hơn hẳn so với bình thường, vượt xa dự tính của Nguyễn Thanh.
Nếu cứ tiếp tục thế này, Giang Thư Du chắc chắn sẽ không chạy được đến điểm cuối.
Nguyễn Thanh quay sang nhìn Tạ Huyền Lan đang ngồi dựa vào tường bên cạnh, khẽ nói: "Anh chờ tôi ở đây một chút, tôi quay lại ngay."
Tạ Huyền Lan chống tay ngồi thẳng dậy, kéo tay Nguyễn Thanh lại, nhìn vào mắt cậu: "Nguy hiểm sao?"
Nguyễn Thanh khẽ cong khóe mắt, dịu dàng đáp: "Tôi chưa bao giờ đùa với mạng sống của mình cả."
Tạ Huyền Lan khựng lại, cuối cùng buông tay Nguyễn Thanh ra.
Nguyễn Thanh cũng không nấn ná thêm, tập tễnh rời đi.
Giang Thư Du chạy được một đoạn đã nhận ra tốc độ lũ xác sống nhanh hơn nhiều so với thường lệ, dù cô có cố gắng đến mấy cũng không thể hoàn thành kế hoạch.
Thấy xác sống ngày càng áp sát, cô trừng to mắt, hốt hoảng tăng tốc.
Nhưng vì quá dùng sức, bước chân bị loạn, cô ngã nhào xuống đất, lòng bàn tay trầy xước, rỉ máu.
Cô dường như đã không kịp đứng dậy nữa.
Cũng không thể hoàn thành kế hoạch của thiếu niên kia.
Thậm chí nếu cô chết rồi, hai người kia rất có thể cũng phải bỏ mạng tại đây.
Dù sao một người thì yếu, một người thì tàn phế, chẳng còn lối thoát nào cả.
Ngay lúc Giang Thư Du cắn răng lấy lọ thuốc Nguyễn Thanh đưa ra, định cùng xác sống đồng quy vu tận, một giọng nói quen thuộc vang lên từ không xa.
"Ném đồng hồ sang bên trái, đừng chạm vào máu trên đó."
"Một chút cũng không được."
Giọng nói tuy là của Nguyễn Thanh, nhưng lại không phải cậu trực tiếp nói ra, mà phát ra từ chiếc điện thoại cách đó không xa.
Hiển nhiên là cậu đã thu âm trước.
Nghe xong, Giang Thư Du không kịp nghĩ gì, liền vung sợi dây trong tay, dốc toàn lực ném đồng hồ sang bên trái.
Lúc này, lũ xác sống đã lao đến.
Giang Thư Du sợ hãi nhắm mắt, chuẩn bị đón lấy cái chết.
Nhưng điều kỳ lạ là, lũ xác sống lao tới không hề vồ lấy cô, mà lại phấn khích vượt qua thân người sống sờ sờ của cô, lao thẳng về phía đồng hồ.
Cứ như thể, đồng hồ còn hấp dẫn hơn cả một người sống.
Khi xác sống lao đến gần, đồng hồ bị một vật gì đó đánh mạnh, bay thẳng ra ngoài cửa sổ đã vỡ.
Lũ xác sống cũng lao theo ra ngoài cửa sổ.
Toàn bộ quá trình chẳng ai thèm liếc nhìn Giang Thư Du một cái, cứ như cô căn bản không phải người sống.
Giang Thư Du: "???"
Cô nhìn lòng bàn tay đang rỉ máu vì cú ngã, lại ngó sang cửa sổ nơi lũ xác sống vừa nhảy xuống.
Cô ngẩn người.
Sao thế này? Chẳng lẽ cô không phải người sống nữa rồi?
Hay xác sống cũng... phân biệt máu?
Nguyễn Thanh không biết Giang Thư Du đang nghĩ gì, cậu nhìn lũ xác sống vừa nhảy theo đồng hồ, khẽ thở phào.
Máu của cậu quả nhiên có vấn đề lớn, sau này nhất định phải tránh bị thương.
Ngoài số ít xác sống bị nhốt trong phòng không ra được, cơ bản cả tầng này đều đã được dọn sạch.
Nguyễn Thanh nhặt lại điện thoại, quay trở lại chỗ cũ, đỡ Tạ Huyền Lan đứng dậy.
Ba người tiến vào một phòng phẫu thuật gần đó.
Khi tận thế đến, phòng phẫu thuật này có lẽ chưa được dùng tới, vẫn còn sạch sẽ nguyên vẹn, thiết bị đầy đủ.
Nguyễn Thanh cẩn thận đỡ Tạ Huyền Lan nằm lên bàn mổ, nhẹ nhàng tháo cúc áo cho anh.
Khi cởi cúc, cậu cực kỳ cẩn thận, gần như không chạm vào người anh, càng không đụng tới vết thương.
Vậy mà Tạ Huyền Lan vẫn căng cứng cả người, ngay cả cơ bắp cũng siết chặt, khiến miệng vết thương trên ngực vốn đã ngừng chảy máu lại rỉ ra thêm.
Chỉ là trước ngực anh vốn đã loang lổ vết máu, nên chẳng dễ gì phát hiện.
Tạ Huyền Lan thực sự không cảm nhận được tay Nguyễn Thanh chạm vào mình, nhưng lại cảm nhận được từng chiếc cúc áo đang bị cởi ra.
Huống chi người đang làm điều đó lại là người khiến anh sinh tâm niệm không thể thổ lộ, làm sao anh có thể bình tĩnh nổi?
Với lại người trước mắt lại ở rất gần, ngón tay trắng trẻo đang nhẹ nhàng động chạm trên người anh, cho dù đã nghiêng đầu nhìn sang nơi khác, cố gắng kiềm chế bản thân, cũng chẳng có ích gì.
Bởi vì hơi thở của thiếu niên, cùng với hương thơm nhàn nhạt trên người cậu ấy, cứ như từng giây từng khắc nhắc nhở rằng cậu ấy đang tháo nút áo cho mình.
Điều này khiến anh không nhịn được lại lần nữa đưa mắt nhìn về phía thiếu niên.
Thiếu niên rất đẹp, hàng mi dài cong vút, đôi mắt lúc này cụp xuống, tập trung tháo nút áo cho cậu, trông vô cùng ngoan ngoãn và tĩnh lặng.
Vì Tạ Huyền Lan đang nằm, nên không nhìn thấy đôi mắt đẹp đẽ kia, từ góc độ này nhìn qua, thiếu đi vẻ mê hoặc ngày thường, lại nhiều hơn một phần non nớt và thuần khiết.
Ngay cả nốt ruồi lệ nơi khóe mắt cũng không thể dập đi nét thanh xuân ấy, ngược lại còn khiến cậu càng thêm cuốn hút.
Cử chỉ tháo nút áo ấy, lại như muốn làm gì đó với anh vậy.
Chỉ là... thiếu niên động tác quá nhẹ, nhẹ đến mức anh chẳng có cảm giác gì cả.
Giá như... mạnh hơn một chút thì tốt rồi...
Dù biết rõ thiếu niên chỉ đang kiểm tra vết thương cho mình, nhưng Tạ Huyền Lan vẫn không sao ngăn được những suy nghĩ lộn xộn trong đầu.
Thậm chí còn tưởng tượng cảnh mình trọng thương không thể động đậy, chỉ có thể để thiếu niên chủ động ngồi lên...
Tạ Huyền Lan càng nghĩ, tuy nét mặt vẫn căng cứng, nhưng hơi thở lại dồn dập hơn vài phần.
Nguyễn Thanh nghe thấy tiếng hô hấp nặng nề ấy, đôi mày khẽ chau lại, động tác chững lại một nhịp, ngẩng đầu nhìn anh: "Tôi làm đau anh à?"
Nguyễn Thanh còn chưa đợi Tạ Huyền Lan trả lời, đã cúi đầu tiếp tục tháo nút áo: "Anh ráng chịu một chút, bây giờ không tiện đi lấy thuốc tê."
Tạ Huyền Lan đỏ bừng vành tai, chân bất giác nhúc nhích, ánh mắt cũng luống cuống rời đi chỗ khác: "...Không... không có."
Nguyễn Thanh nhìn phản ứng không nên có của Tạ Huyền Lan, trong lòng lập tức hiểu rõ anh đang nghĩ gì, liền rơi vào im lặng.
Sắp mất mạng đến nơi rồi mà còn có tâm trạng nghĩ mấy chuyện linh tinh.
Cậu mãi mãi không hiểu nổi não trạng của mấy người "đầu óc yêu đương".
Nguyễn Thanh thu lại ánh nhìn, không thèm để ý tới Tạ Huyền Lan nữa, nhanh chóng tháo hết nút áo anh ra.
Vết thương rất nặng, vùng tim bị vật sắc nhọn đâm trúng, nhìn mà thấy rợn người.
Lúc này vẫn không ngừng chảy máu.
Nguyễn Thanh hít sâu một hơi, trước tiên lau qua vết máu, sau đó tỉ mỉ kiểm tra vết thương trên ngực Tạ Huyền Lan.
Quả nhiên không phải ảo giác, miệng vết thương thật sự đang tự lành lại, giống như lúc trước Diêm Tam bị Giang Thư Du bắn trúng tim vậy.
Chỉ là khả năng hồi phục của Diêm Tam mạnh hơn nhiều.
Nhưng Tạ Huyền Lan cũng không kém, tim của anh đang nhanh chóng tái tạo và liền lại.
Chỉ vì phần bị tổn thương quá lớn nên không nhanh bằng Diêm Tam.
Dù là Diêm Tam hay Tạ Huyền Lan, cơ thể họ đều có vấn đề.
Hai người này, so với con người, lại giống... xác sống hơn.
Chỉ là họ còn giữ được ý thức và lý trí, không có h*m m**n ăn thịt người sống.
Nguyễn Thanh từng quan sát, xác sống cũng có khả năng tự hồi phục, chỉ là rất yếu, gần như không thể nhận ra.
Nhưng thực sự là có.
Cứ như có ai đó muốn nghiên cứu ra những người giống Tạ Huyền Lan và Diêm Tam, nhưng hướng đi nghiên cứu bị sai lệch, cuối cùng lại tạo ra xác sống.
Nguyễn Thanh nhanh chóng xử lý qua vết thương ở ngực cho Tạ Huyền Lan, sau đó ánh mắt dời xuống phần hông của anh.
Màu đen ở đó đã đậm hơn trước, thậm chí còn đang lan rộng ra xung quanh.
Nguyễn Thanh không vội xử lý, đề phòng trong tình huống chưa rõ ràng sẽ khiến virus xác sống lây lan nhanh hơn.
Sau khi Nguyễn Thanh xử lý xong, Tạ Huyền Lan đỏ mặt cài lại cúc áo cho mình.
Tầng này của bệnh viện hiện tại vẫn còn an toàn, ba người cũng đã lâu chưa được nghỉ ngơi tử tế, quyết định dừng lại nghỉ ngơi một lát.
Nguyễn Thanh lấy đồ ăn và nước từ trong ba lô đưa cho hai người, còn mình thì vừa ăn vừa quan sát xung quanh phòng phẫu thuật.
Thiết bị trong phòng rất đầy đủ, có cả ống tiêm và kính hiển vi.
Nguyễn Thanh ăn xong nhanh, liền dùng ống tiêm lấy một ít máu của Tạ Huyền Lan, bắt đầu quan sát dưới kính hiển vi.
Vừa nhìn rõ, Nguyễn Thanh liền sững người.
Bởi vì tế bào máu vẫn đang phân tách, tốc độ phân tách cực nhanh, nhanh đến mức kinh người.
Tựa như tế bào ung thư vậy.
Mà trên mỗi tế bào máu còn quấn lấy những sợi đen nhỏ, cực kỳ bất thường.
Trông vừa xấu vừa tà, cứ như mang theo nguy hiểm gì đó.
Nguyễn Thanh nhỏ một giọt máu của mình lên bên cạnh, không để hòa lẫn mà quan sát song song với máu của Tạ Huyền Lan.
Không ngờ máu của Tạ Huyền Lan lại giống như có tri giác, bắt đầu nhanh chóng trườn về phía máu của cậu.
Nguyễn Thanh vốn nghĩ máu mình sẽ bị nuốt chửng hoặc đồng hóa, nhưng không.
Máu của Tạ Huyền Lan chỉ quấn chặt lấy máu cậu, như thể bắt gặp món đồ chơi thú vị, cứ nhẹ nhàng cọ qua cọ lại.
Đáng tiếc máu của Nguyễn Thanh không có khả năng phân chia, cũng không sinh động như máu của Tạ Huyền Lan.
Dù có cọ bao nhiêu, cũng chẳng thấy phản ứng gì.
Thế nhưng tế bào máu của Tạ Huyền Lan vẫn không biết chán, tiếp tục cọ tới cọ lui, thậm chí còn va chạm với những tế bào máu khác.
Trông cực kỳ kỳ quái.
Nguyễn Thanh quay đầu nhìn Giang Thư Du.
Giang Thư Du đang gặm bánh mì: "?"
Nhìn, nhìn cô làm gì?
Chẳng mấy chốc Giang Thư Du đã hiểu tại sao Nguyễn Thanh nhìn mình, vì giây tiếp theo, cậu thấy Nguyễn Thanh cầm một ống tiêm đi về phía mình.
Giang Thư Du cắn răng, không đợi Nguyễn Thanh lên tiếng, chủ động đưa tay ra.
Nguyễn Thanh lấy máu của Giang Thư Du, tiếp tục quan sát như trước. Khoảng cách giữa ba mẫu máu vẫn như cũ.
Có máu của cậu bên cạnh, máu của Tạ Huyền Lan chẳng buồn để ý đến máu của Giang Thư Du, như thể nó vốn không tồn tại, tiếp tục dính chặt lấy máu Nguyễn Thanh, cọ tới cọ lui.
Còn nếu không có máu Nguyễn Thanh bên cạnh, thì máu của Giang Thư Du sẽ bị... nuốt chửng.
Sau khi nuốt máu Giang Thư Du, tốc độ phân chia của máu Tạ Huyền Lan lại tăng thêm, dường như còn mạnh lên vài phần.
Chẳng khác gì xác sống.
Đáng tiếc phòng phẫu thuật của bệnh viện chủ yếu dùng cho phẫu thuật, không có đủ thiết bị phục vụ nghiên cứu, muốn tìm hiểu kỹ hơn buộc phải đến phòng thí nghiệm chuyên nghiệp.
Trên hòn đảo này, nhất định có nơi như vậy.
Biết đâu còn có thể tìm được tài liệu liên quan đến virus xác sống.
Nguyễn Thanh liền nói ra suy nghĩ của mình.
"Phòng thí nghiệm?" Giang Thư Du gãi đầu, hơi do dự nói, "Trên đảo hình như có kha khá phòng thí nghiệm."
"Tôi nghe nói khu nghĩa trang phía nam có một cái, phía bắc cũng có, gần trung tâm cũng có một cái."
Mà đây mới chỉ là những gì cậu biết, chắc chắn còn có nhiều nơi khác cậu chưa biết.
Muốn tìm ra nơi nghiên cứu virus xác sống thực sự, e là rất khó.
"Ở khu Minh Hoa phía tây." Người im lặng nãy giờ là Tạ Huyền Lan cuối cùng cũng lên tiếng.
Nguyễn Thanh chẳng ngạc nhiên gì khi Tạ Huyền Lan biết điều đó. Thân thể mình xảy ra dị biến, anh sao có thể không biết?
"Khu Minh Hoa có một phòng thí nghiệm, bên ngoài nói là nghiên cứu công nghệ sinh học, nhưng thực chất là một phòng thí nghiệm phi pháp lấy người làm đối tượng thí nghiệm."
"Mục tiêu nghiên cứu là, đạt được sự sống vĩnh hằng."
Tạ Huyền Lan chậm rãi kể lại những gì mình biết.
Mấy chục năm trước, có người khai quật được một lăng mộ tráng lệ, tựa như cung điện dưới lòng đất.
Giữa đại sảnh có một chiếc quan tài, bên trong nằm một thi thể.
Một thi thể không biết đã chết bao lâu, nhưng lại chưa hề phân hủy.
Không, gọi là thi thể thì không đúng.
Bởi vì thi thể ấy kỳ lạ đến mức vẫn còn nhịp tim và hơi thở, tế bào trên cơ thể vẫn sống, vẫn hoạt động bình thường.
Tựa như người đó chưa hề chết, mà chỉ đang ngủ say.
Chỉ là không hiểu vì sao, mãi cũng không thể đánh thức được.
Nhiều người biết về tình trạng của thi thể đó, liền nảy sinh ý nghĩ không nên có.
Không ai có thể cưỡng lại được sự mê hoặc của cái gọi là "trường sinh bất tử".
Một phòng thí nghiệm sinh học chuyên nghiên cứu "Vĩnh Sinh" từ đó ra đời.
Các nhà nghiên cứu phát hiện, trong cơ thể thi thể ấy tồn tại một luồng năng lượng lạ, có thể chính là thứ duy trì sự sống vĩnh cửu.
Năng lượng đó rất mạnh, sức hủy diệt cực cao, như một làn sương đen quấn lấy huyết dịch trong cơ thể thi thể ấy.
Các nhà nghiên cứu tập trung nghiên cứu huyết dịch và luồng năng lượng đó.
Ban đầu, họ chỉ thử nghiệm trên chuột, thỏ,... nhưng kết quả chẳng có tiến triển gì.
Chuột thỏ đều không chịu nổi năng lượng trong máu đó, dù đã pha loãng vô số lần vẫn không được.
Chúng chết rất nhanh.
Cuối cùng, ánh mắt của phòng thí nghiệm chuyển sang con người.
Con người đúng là có khả năng chịu đựng cao hơn, nhưng cũng chẳng khá hơn là bao.
Phần lớn vật thí nghiệm đều chết vì không chịu nổi, chỉ có số ít sống sót.
Nhưng cho dù còn sống, cũng không đạt được "trường sinh", ngược lại còn sinh ra khát máu, tâm trạng bứt rứt, dần dần mất đi lý trí.
Nhưng vẫn có ngoại lệ.
Ví dụ như Tạ Huyền Lan, Diêm Tam, và Diêm Từ.
Bọn họ sở hữu những năng lực khác thường, trở thành đối tượng nghiên cứu trọng điểm.
Không ai chịu nổi việc làm vật thí nghiệm cả đời, vì vậy bọn họ lên kế hoạch trốn thoát, và đã thành công.
Nhưng không hiểu vì sao, phòng thí nghiệm lại không truy đuổi, cứ để mặc bọn họ rời đi.
***
Edit bật mí:
Để giải thích sao tui đặt là "Vĩnh Sinh" nhé. " 永生实验室 ", là một phòng thí nghiệm nghiên cứu việc Trường Sinh Bất Tử, thì nó cũng có cách gọi kiểu "Trường Sinh", "Bất Tử". Ngoài ra, từ " 永" dịch là vĩnh viễn mãi mãi, ghép với "生 " (mệnh) là sinh mệnh vĩnh viễn, tui thấy tên "Vĩnh Sinh" nó cũng lạ mà cũng hay, vì là danh từ riêng và tên phòng thí nghiệm, nên tui lấy luôn tên này:3 Còn mọi người thế nào.