Ái Thục Nhân - Anh Đào Tiểu Tửu - Chương 88

topic

Ái Thục Nhân - Anh Đào Tiểu Tửu - Chương 88 :Tim Nàng Làm Bằng Băng Sao?

Ba chữ to đùng viết bằng mực đen đập vào mắt, thu hút toàn bộ sự chú ý của Thôi Đạo Chi, khiến đồng tử y co rút mạnh, như thể bị ai đó dội một gáo nước lạnh từ đầu đến chân.

Đêm động phòng hoa chúc, người thê tử mà y một lòng mong nhớ, che chở lại đưa cho y một tờ hòa ly thư. Tất cả sự mong đợi và yêu thương của y trong khoảnh khắc này dường như trở thành một trò cười.

Y đứng đó, không nhìn tiếp nữa, sợ bản thân không kìm được mà quay sang bóp nát xương cốt người bên cạnh.

Ban ngày trời còn quang đãng, lúc này bỗng nhiên nổi gió, tiếng gió rít gào bên tai, lùa qua khe cửa sổ, ánh nến theo đó chao đảo không ngừng. Thế nhưng những chữ trên tờ hòa ly thư kia vẫn rõ ràng như vậy, nó giống như một lưỡi dao nhỏ mà sắc bén, rạch toạc lớp vỏ bọc tốt đẹp giả tạo mà y cố công xây dựng bấy lâu nay, để lộ ra sự thật tr*n tr** bên trong mà y không muốn để ý tới.

Trần Tú Tú căn bản không hề thích y.

Nàng sở dĩ đồng ý thành thân với y, hoàn toàn là muốn lợi dụng y làm ô dù che chở. Nếu không có nguyên nhân này, nàng sẽ không chút do dự mà vứt bỏ y, rời xa y!

Nhưng đã muốn lợi dụng, tại sao không lợi dụng cho trót, cứ phải chọn đúng lúc này xé toạc lớp màn che, đâm vào tim y, để y nhìn rõ mình ngu xuẩn, hèn hạ đến mức nào, lại cam tâm tình nguyện đặt lòng tự tôn của mình dưới chân nàng để nàng giẫm đạp nát bấy.

Thôi Đạo Chi nhìn về phía Tú Tú, cố gắng để giọng điệu của mình nghe có vẻ bình thường:

“… Đây là cái gì?”

Y nghe thấy Tú Tú không chút do dự mở miệng:

“Hòa ly thư.”

Gân xanh trên trán Thôi Đạo Chi nổi lên, máu huyết toàn thân bắt đầu chạy loạn, y quay lưng lại, thân hình cao lớn thon dài ẩn trong ánh nến chập chờn, bình tĩnh một lúc lâu mới hỏi:

“Nàng viết khi nào?”

Tú Tú thành thật trả lời: “Mấy ngày trước.”

Mấy ngày trước… chuyện nàng đồng ý thành hôn với y cũng mới chỉ là chuyện của mười ngày trước.

Sóng ngầm nơi đáy mắt Thôi Đạo Chi bắt đầu dao động dữ dội, dường như khoảnh khắc tiếp theo sẽ hóa thành ngọn lửa ngút trời trút xuống.

Y từ từ xoay người lại, cầm tờ hòa ly thư vê trên đầu ngón tay đưa cho Tú Tú, trong giọng nói mang theo sự dụ dỗ:

“Ngoan, xé nó đi.”

Thôi Đạo Chi cảm thấy mình đang phạm tiện, đã đến nước này rồi mà y vẫn còn muốn giả ngu. Trong lòng nghĩ rằng, nếu lúc này nàng hối hận, xé bỏ thứ đồ đáng ghét này đi, y sẽ coi như chưa từng nhìn thấy gì. Sau này, hai người bọn họ vẫn giống như tất cả các cặp vợ chồng mới cưới trên đời này, sống những ngày tháng tốt đẹp.

Thứ nàng thích, y sẽ dâng hết lên tận tay nàng; thứ nàng sợ hãi, y sẽ diệt trừ từng cái một, bao gồm cả bản thân y trong quá khứ.

Chỉ cần nàng xé tờ giấy rách nát vô dụng này đi, chỉ cần nàng xé…

Tú Tú lắc đầu, mái tóc đen xõa sau vai theo đó đung đưa, “Đại tướng quân…”

Nàng muốn giải thích lý do của mình cho y nghe, nhưng hoàn toàn không biết hành động này của mình lúc này chẳng khác nào đốm lửa rơi vào thùng dầu, châm ngòi cho cơn giận bị kìm nén bấy lâu của Thôi Đạo Chi bùng cháy, trong chớp mắt đã thành thế lửa lan đồng.

Y bỗng nhiên dùng hai tay nắm chặt lấy vai Tú Tú, nhìn nàng, trong mắt như có ngàn vạn lời muốn nói, nhưng cuối cùng chỉ ngay trước mặt Tú Tú tùy tiện bẻ gãy cây bút nàng đưa cho y, sau đó cầm lấy một ngọn nến, châm lửa đốt tờ hòa ly thư kia, bắt Tú Tú nhìn nó cháy rụi từng chút một ngay trước mắt nàng.

“Hà tất phải tốn công sức như vậy?” Lời nói của y âm u chưa từng thấy, mang theo luồng khí lạnh.

Tú Tú cảm thấy y đã hiểu lầm gì đó, há miệng định nói, lại bị Thôi Đạo Chi dùng ngón tay chặn lại trên môi, “Suỵt.”

Ngay sau đó, y bế bổng nàng lên đi ra ngoài.

Nha hoàn vốn đang canh giữ trong sân nhìn thấy cảnh này không khỏi sợ hãi ngây người, không biết đã xảy ra chuyện gì. Ngày đại hỷ, Nhị gia và phu nhân không ở trong phòng, nửa đêm nửa hôm bỗng nhiên ra ngoài làm gì? Hơn nữa…

Sắc mặt Nhị gia trông rất tệ…

Triệu Quý ở bên ngoài nhìn thấy cảnh này từ xa, thầm kêu không ổn, vội vàng dời mắt khỏi người Tú Tú, vừa chạy ra ngoài vừa quát:

“Quản cho kỹ mắt và tai của các ngươi, mau lui về hết!”

Chỉ trong chốc lát, nha hoàn tiểu tư trên lối đi đều biến mất tăm, chỉ còn lại vô vàn đèn lồng đỏ, lụa đỏ bay phấp phới trong gió đêm.

Tóc Tú Tú thổi vào má, mang theo từng cơn ớn lạnh, nàng bị Thôi Đạo Chi làm cho chóng mặt, vỗ vào tay y nói:

“Thôi Đạo Chi, chàng thả ta xuống, chúng ta nói chuyện tử tế…”

Đã lâu lắm rồi, cuối cùng nàng cũng gọi tên y lần nữa, chứ không phải xa cách gọi y là ‘Đại tướng quân’. Thôi Đạo Chi liếc nhìn nàng một cái nhàn nhạt, đưa nàng ra khỏi viện, vừa đi vừa nói:

“Ta muốn nói chuyện tử tế với nàng, nhưng Tú Tú à, hình như nàng không nghĩ như vậy.”

Khuôn mặt y dưới ánh nến đỏ rực trông có chút đáng sợ, gợi lên trong Tú Tú vài ký ức không vui.

Thấy nàng lộ ra vẻ mặt kháng cự mình như vậy, mặt Thôi Đạo Chi càng trầm xuống, lẳng lặng nhìn Tú Tú nói:

“Trần Tú Tú, đùa giỡn ta, nhìn ta như một tên ngốc xoay vòng trong lòng bàn tay nàng, làm trò cười cho thiên hạ, trong lòng nàng có phải rất đắc ý không?”

Gió lạnh lùa vào cổ họng, Tú Tú khẽ ho lắc đầu: “… Không có… khụ khụ…”

Đến nước này nàng còn muốn trêu đùa y, lực tay Thôi Đạo Chi tăng thêm, đầu ngón tay như muốn lún vào xương nàng:

“Nếu nàng không muốn thành thân với ta, cứ nói thẳng với ta là được, ta sẽ nghĩ cách khác bảo vệ nàng. Nhưng nàng đã nhận lời ta, đã nhận lời thì hãy làm cho tốt bổn phận phu nhân Quốc công phủ của ta. Vậy mà nàng lại phạm xuẩn, dùng chuyện này để trả thù ta. Được, ta cho nàng biết, hậu quả của việc nàng làm như vậy là gì?”

Y ôm Tú Tú đi ra ngoài, trên lối đi chỉ có hai người bọn họ, những chiếc đèn lồng đỏ lớn treo ở góc tường đung đưa không ngừng, soi sáng con đường phía trước.

“Chàng muốn đưa ta đi đâu?” Tú Tú thấy phía trước ngày càng tối, theo bản năng hơi thở trở nên dồn dập.

Thôi Đạo Chi không để ý đến nàng, cứ thế ôm nàng đi đến cổng lớn Quốc công phủ, đứng lại, hơi thở trầm xuống:

“Nàng không cần viết hòa ly thư gì đó đưa cho ta, nếu nàng thực sự không muốn sống, ta sẽ cùng nàng chết chung.”

Tú Tú sững sờ, có chút không hiểu ý Thôi Đạo Chi.

Thôi Đạo Chi rũ mắt nhìn nàng, thần sắc trong mắt khiến người ta không nhìn rõ, giọng nói như tan vào không trung, phiêu diêu bất định.

“Sau khi nàng hòa ly với ta, sẽ lập tức mất đi sự che chở của Quốc công phủ, những kẻ bên ngoài đang hổ rình mồi muốn lấy nàng làm đề tài sẽ nhanh chóng nuốt chửng nàng. Bản thân nàng tính mạng khó bảo toàn, Thôi thị nhất tộc chúng ta nói không chừng cũng phải chôn cùng nàng. Đã như vậy…”

Giọng y nhẹ đi: “Chi bằng hiện tại chúng ta cùng ra ngoài, thừa nhận thân phận của nàng trước mặt Bệ hạ, sau đó chúng ta cùng chết.”

Tú Tú hơi ngẩn ra.

Thôi Đạo Chi xưa nay tâm tư kín đáo, tính toán rõ ràng mọi được mất, lúc này lại nói ra những lời thiếu lý trí như vậy.

Nàng há miệng, ngẩng đầu nhìn mặt y, nhưng màn đêm thâm trầm, nàng chẳng nhìn rõ gì cả, chỉ thấy một màu đen vô tận. Nàng muốn giải thích cho y nghe, nhưng vì cơ thể theo bản năng sợ hãi bóng tối mà không thốt nên lời.

Thôi Đạo Chi đợi mãi không thấy nàng nói gì, bèn cười:

“Ngay cả cái cớ cũng lười bịa, xem ra nàng thực sự chán ghét ta như vậy, vì để trả thù ta, ngay cả tính mạng của mình cũng không màng.”

Y mím môi, bước về phía trước hai bước:

“Người đâu, mở cửa.”

Triệu Quý trốn ở xa nghe thấy lời này tim đập thót một cái, vội vàng cúi đầu chạy tới quỳ xuống:

“Nhị gia, vạn lần không thể, ngài nghĩ lại đi, cầu xin ngài nghĩ lại…”

Biết hành động lúc này của Thôi Đạo Chi hoàn toàn là vì Tú Tú, bèn quay sang dập đầu với Tú Tú:

“Phu nhân, người mau khuyên Nhị gia đi, chỉ cần người nói một câu là được, người nói đi ạ…”

Tú Tú muốn mở miệng, nhưng cơ thể vì không thấy ánh sáng mà run rẩy không kiểm soát được.

Thôi Đạo Chi chú ý đến động tĩnh của Tú Tú, không khỏi siết chặt cánh tay, trầm giọng hỏi:

“Nàng sao vậy?”

Lúc này, hai tên phủ binh đã từ trong bóng tối đi ra, chậm rãi mở cổng lớn.

Nghe tiếng cửa bị đẩy ra kêu ‘két’, Tú Tú theo bản năng nghĩ đến tiếng khiêng quan tài ngày đó, người co rúm lại, tay chân lạnh toát.

Lông mày Thôi Đạo Chi giật một cái, ngẩng đầu, thấy bốn phía tối đen như mực, lúc này mới ý thức được nàng bị làm sao, lập tức ôm Tú Tú xoay người đi ngược trở lại:

“Mang đèn tới! Ngoài ra đi mời đại phu.”

Trên mặt y lúc này đã không còn cơn giận dữ vừa rồi, thay vào đó là sự hoảng loạn ẩn hiện giữa hai hàng lông mày.

Triệu Quý ngẩn ra một chút, đợi bóng dáng Thôi Đạo Chi đi xa rồi, mới vội vàng gật đầu vâng dạ.

Hai tên phủ binh thấy tình hình này, không khỏi qua hỏi:

“Triệu quản sự, Nhị gia không phải muốn ra ngoài sao, ngài xem chuyện này…”

“Không thấy tình hình vừa rồi à, Nhị gia chẳng qua là giận dỗi đùa với phu nhân thôi, các ngươi còn tưởng thật? Mau lên, chuẩn bị ngựa, sai người đi mời đại phu tới, nhanh đi!”

Hắn vừa rồi nóng vội, chưa nghĩ thông, giờ nhớ lại thần sắc khi Thôi Đạo Chi rời đi mới phản ứng lại. Nhị gia nhà họ vừa rồi chẳng qua là dọa phu nhân thôi, ngài ấy đâu có thực sự đẩy phu nhân vào chỗ nguy hiểm, chuyện đó còn khó chịu hơn giết ngài ấy.

Ngài ấy chẳng qua… là muốn một tấm chân tình của phu nhân mà thôi.

Triệu Quý nhìn bóng lưng hai người đã đi xa, không nhịn được thở dài một hơi.

Những ngày khổ sở của Nhị gia, bao giờ mới là hồi kết đây.

Thôi Đạo Chi đặt Tú Tú lên giường Bạt Bộ, cúi đầu, nhìn thấy sắc mặt trắng bệch của Tú Tú, hơi thở hơi thắt lại, trầm giọng nói vọng ra ngoài: “Mang thêm nến vào đây.”

Rất nhanh, các nha đầu cầm nến đi vào, cộng thêm những ngọn nến vốn có trong phòng, cả căn phòng chốc lát sáng như ban ngày.

Thôi Đạo Chi thấy lông mày Tú Tú vẫn nhíu chặt như vậy, bèn ôm Tú Tú vào lòng, vỗ nhẹ lưng nàng, đung đưa, hồi lâu sau, khẽ dỗ dành nàng:

“Không sao rồi…”

Tú Tú lúc này đang liều mạng gào thét trong bóng tối vô tận, nhưng vì không khí loãng nên không phát ra tiếng, đành phải dùng tay đập liên hồi vào nắp quan tài trước mặt. Cuối cùng, nàng thực sự hết sức rồi, đành phải dùng móng tay cào, máu không ngừng rỉ ra từ kẽ móng tay, nhưng nàng hoàn toàn không cảm thấy đau đớn, nàng chỉ biết nàng muốn sống.

Không biết qua bao lâu, ngay khi nàng cảm thấy mình sắp chết, bỗng nhiên nghe thấy có người phát hiện ra mình. Rất nhanh, nắp quan tài được mở ra, không khí bắt đầu ùa vào lồng ngực.

Nàng sống rồi.

Chỉ là giọng nói kia cứ vang vọng bên tai, gọi ‘Tú Tú’, ‘Tú Tú’…

Tú Tú từ từ mở mắt, trong tầm mắt xuất hiện một khuôn mặt, nàng phản ứng một lúc lâu mới phát hiện ra là Thôi Đạo Chi.

Nàng nghĩ, sao lại là y, nghĩ lại thì đúng rồi, năm xưa quả thực là y đã cứu nàng ra khỏi quan tài, chỉ là thời gian quá lâu, nàng dường như đã quên mất.

Thấy nàng mở mắt, Thôi Đạo Chi mới khẽ thở phào nhẹ nhõm một hơi khó nhận ra, hỏi: “Tỉnh rồi?”

Hồi lâu sau, Tú Tú gật đầu: “Ừ.”

Thôi Đạo Chi buông nàng ra, đứng dậy gọi đại phu vào. Tú Tú giơ tay lên, phát hiện trong kẽ móng tay toàn là tơ máu, nàng hoảng hốt giây lát, rồi lấy khăn tay đầu giường lau đi.

Đại phu vào bắt mạch, chốc lát liền đi ra, không lâu sau, một bát thuốc an thần được bưng tới. Tú Tú uống xong, cố chống đỡ đến khi Thôi Đạo Chi vào lại.

Thôi Đạo Chi dường như không ngờ nàng vẫn còn thức, bước chân khựng lại, hai người nhìn nhau một lúc lâu, y mới đi vào, nhưng cũng chỉ ngồi xa xa trên sập.

“Thân thể còn khó chịu không?”

Hỏi xong câu này, bản thân Thôi Đạo Chi cũng bất giác ngẩn ra trước.

Một canh giờ trước, y còn hận không thể b*p ch*t nàng, hiện giờ chẳng những ngay cả một câu nặng lời cũng không dám nói, buột miệng thốt ra lại còn là lời quan tâm.

Y bỗng nhớ tới lời Lão phu nhân từng nói với y, người như y, có một điểm yếu như vậy là chí mạng, một khi bị người ta nắm thóp, sẽ vạn kiếp bất phục.

Nhưng y có thể làm gì? Ra tay với nàng sao? Y ngay cả việc biết nàng muốn hòa ly với mình cũng có thể tức đến phát điên.

Thôi Đạo Chi nhìn mấy vết cào sâu hoắm trên cánh tay lộ ra của mình, màu mắt dần sẫm lại.

“Cũng đỡ rồi, Đại tướng quân…” Tú Tú dựa vào đầu giường khẽ nói: “Ngài thật sự không thể ký vào hòa ly thư sao?”

Thôi Đạo Chi kéo tay áo xuống, trầm giọng nói: “Ta không muốn nghe thấy những lời như vậy nữa.”

Tú Tú ôm đầu gối, có chút buồn ngủ, “Hiện tại cái danh Quốc công phu nhân có thể bảo vệ ta, nhưng sau này thì sao?”

Động tác của Thôi Đạo Chi khựng lại.

Tú Tú tựa đầu vào đầu giường, “Trước khi Bệ hạ băng hà, liệu có giữ lại Đại tướng quân ngài không? Cho dù giữ lại, tân chủ đăng cơ, thế nào cũng phải giết vài người để lập uy cho mình. Đại tướng quân, ta không hiểu chuyện triều chính, nhưng ta nghĩ, hẳn là không tìm được ai thích hợp hơn ngài đâu nhỉ. Đến lúc đó, ta phải làm sao?”

Nàng nghĩ ngợi, nói, “Hay là, Đại tướng quân đưa ta và Lão phu nhân, Đại nãi nãi bọn họ đi đi, tương lai ngài có xảy ra chuyện gì, chúng ta may ra còn giữ được mạng.”

Thôi Đạo Chi nghe vậy, hồi lâu không nói gì, y đứng dậy đi tới trước mặt Tú Tú, nhìn nàng:

“Nàng muốn hòa ly với ta, là vì cái này?”

Tú Tú mở mắt, gật đầu với y:

“Tờ hòa ly thư đó bây giờ ta không dùng, nếu ngài thực sự có mệnh hệ gì, ta lấy nó ra, người khác biết ta và ngài không còn quan hệ gì, sẽ không làm khó ta nữa.”

Những lời này quả thực lạnh lùng đến cực điểm, từ đầu đến cuối nàng đều coi y là quân cờ, chẳng những chưa từng coi y là phu quân, thậm chí còn không coi là người, chẳng qua chỉ là một công cụ thuận tay, dùng xong thì vứt, hơn nữa còn không hề che giấu điều đó.

Thôi Đạo Chi cảm thấy, bản thân y dường như dù thế nào cũng không sưởi ấm được trái tim nàng.

Nàng sẽ quan tâm chăm sóc gia đình Trịnh bá không chút máu mủ, thường xuyên nhớ nhung, lo lắng cho tình cảnh của Lão phu nhân, đại tẩu và Như nhi, muốn y đưa họ đi, nhưng lại chỉ riêng đối với y…

Thôi Đạo Chi chỉ cảm thấy mấy vết máu trên cánh tay càng thêm đau nhức, những cuốn sử sách và binh thư y tặng nàng giải khuây, vậy mà nàng thực sự đọc vào đầu rồi. Y nhất thời không biết nên vui mừng vì sự thông minh của nàng hay giận dữ vì sự vô tình của nàng.

“Trần Tú Tú.” Thôi Đạo Chi bỗng gọi cả tên lẫn họ nàng, “Tim nàng có phải làm bằng băng không?”

Tú Tú nghe vậy ngẩn ra, lắc đầu: “Chắc là vậy, ta không biết.”

Thôi Đạo Chi nhìn khuôn mặt đó của nàng, đầu lưỡi trào lên vị tanh ngọt.

Hồi lâu, y xoay người, đưa lưng về phía Tú Tú nói: “Ngủ đi, những ngày này không thái bình, có chuyện gì sai người đến gọi ta.”

Y trực tiếp bỏ qua chuyện hòa ly thư.

Đợi hồi lâu, chỉ nghe người phía sau nhàn nhạt ‘ừ’ một tiếng, ngoài ra, không còn lời nào khác.

Thôi Đạo Chi cười tự giễu, nàng vậy mà nửa lời giữ lại cũng không có.

Y không nói thêm gì nữa, rất nhanh liền nhấc chân rời đi.

Nửa tháng y không qua tìm nàng, mỗi ngày, chỉ nghe hạ nhân kể lại nàng đang làm gì, nghe nàng ngày ngày câu cá, dạo vườn, như thể người không có việc gì. Mỗi khi như vậy, Thôi Đạo Chi luôn trầm mặc không nói hồi lâu.

Y mượn danh nghĩa lễ Phật, chuyển cả nhà đến ở tạm trong chùa, sau đó bắt đầu dồn nhiều tâm sức hơn vào chính sự.

Triều đình lúc này, mọi thứ đều sóng yên biển lặng, nhưng Thôi Đạo Chi lại lờ mờ cảm nhận được sóng ngầm cuộn trào dưới sự yên bình đó.

Đúng một tháng sau khi Hoàng đế rời Trường An đến Tây Uyển dưỡng bệnh, một cuộc chính biến do Đại Hoàng tử phát động lặng lẽ diễn ra. Và vào đêm hôm trước, một mũi tên dài đã được bắn lên xà nhà của Quốc công phủ.

Mọi người kinh hãi, vội vàng sai người lấy mũi tên xuống, chỉ thấy trên đó không có gì khác, chỉ có một chiếc túi thơm thêu hoa quế.

Đưa vật đó cho Thôi Đạo Chi, Thôi Đạo Chi vốn chỉ liếc qua, nhưng sau khi nhìn chiếc túi thơm đó một cái liền sững người.