[Vô Hạn - Đam Mỹ] Bị Buộc Trở Thành NPC - Chương 44
topic[Vô Hạn - Đam Mỹ] Bị Buộc Trở Thành NPC - Chương 44 :
Ôn Thành Ngọc: “...”
Anh có một khoảnh khắc muốn thốt ra lời th* t*c, nhưng đã cố nhịn lại, cuối cùng thở dài một hơi nặng nề. Anh đã bị hệ thống và cái trò chơi rác rưởi này xoay như chong chóng.
Lúc mới rẽ vào đoạn đường này, anh không hề thấy rào chắn đỏ nào cả. Chỉ sau khi anh tiến sâu vào, phụ bản mới được kích hoạt. Ôn Thành Ngọc cười khổ, chẳng lẽ sau này đi trên đường anh cũng phải nơm nớp lo sợ mình lỡ bước vào phụ bản sao?
Anh lấy điện thoại ra, dùng tay che màn hình để chắn nước mưa. Mới hơn 9 giờ. Anh nhớ rõ lúc mình xuống xe khi nãy, đồng hồ đã chỉ 10 giờ 25 phút.
Nếu loại phụ bản này là vòng lặp thời gian, vậy thì mỗi hành động hiện tại của anh đều có khả năng ảnh hưởng đến bản thân anh ở quá khứ và tương lai. Giống như lúc nãy anh đã hù dọa chính mình ở quá khứ, lại dùng bình xăng ném móp đuôi xe, điều này đã khiến "anh của quá khứ" cực kỳ cảnh giác với những người mặc áo mưa.
Vì vậy, khi Ôn Thành Ngọc quá khứ gặp kẻ lạ mặt ở trạm xăng, anh đã không ngần ngại nhấn ga bỏ chạy, nhờ đó thoát khỏi nguy hiểm. Kẻ tìm cách tấn công anh tại trạm xăng đó, anh đoán khả năng cao là bản thân mình ở tương lai. Nhưng hiện tại, anh vẫn không hiểu tại sao mình ở tương lai lại đi tấn công chính mình ở quá khứ.
Ôn Thành Ngọc nhặt bình xăng dưới đất lên. Hiện giờ anh ở không xa trạm xăng. Ba phiên bản Ôn Thành Ngọc ở các mốc thời gian khác nhau đều đang ở trên đoạn đường này, và đều vì những lý do riêng mà vào trạm xăng. Bình xăng treo trên ngón tay anh, đung đưa theo nhịp bước chân. Anh không biết sau khi gặp gỡ bản thân ở tương lai sẽ còn gây ra phản ứng dây chuyền nào nữa.
Ôn Thành Ngọc cũng đang suy nghĩ cách phá vỡ vòng lặp này. Bản thân quá khứ bị kẹt lại vì sét đánh đổ cây, bịt kín ngã rẽ. Anh thầm tính toán: bây giờ anh lấy dầu xong quay lại lái xe đến ngã rẽ, dù tốc độ có nhanh đến đâu, thời gian tiêu tốn cũng khiến anh không thể đến đó trước khi sét đánh đổ cây. Huống hồ bản thân ở quá khứ do liên tục bị tấn công, trong trạng thái bất an sẽ chỉ lái xe nhanh hơn chứ không chậm đi.
Trong tình thế bất khả kháng, Ôn Thành Ngọc đã chuẩn bị tâm lý bỏ xe đi bộ. Do ảnh hưởng của phụ bản, điện thoại lại mất tín hiệu, định vị tê liệt hoàn toàn. Nhưng anh đã ghi nhớ lộ trình: sau khi rời khỏi ngã rẽ, chỉ cần đi thẳng vài km là về đến đường chính, lúc đó có thể cầu cứu người qua đường.
Đi được một lúc, anh nghe thấy tiếng nổ từ phía trạm xăng, rồi nhìn thấy bản thân quá khứ lái xe lao vút đi. Một bóng người nhanh chóng lướt qua lối ra trạm xăng, chui vào rừng cây bên cạnh, dáng người rất giống anh. Ôn Thành Ngọc lập tức chi 10 tích phân trong thương thành để mua một khẩu súng lục và ba viên đạn. Tay cầm súng, hông giắt dao phẫu thuật, anh thận trọng tiến gần trạm xăng.
Trạm xăng yên tĩnh đến đáng sợ. Bản thân quá khứ vội vã đến rồi đi, hoàn toàn không chú ý đến môi trường xung quanh. Mặt đất xi măng đầy vết nứt, cỏ dại mọc đầy trong góc, ngay cả máy bơm xăng cũng rỉ sét loang lổ. Ôn Thành Ngọc nghi ngờ liệu nơi này còn xăng không. Nếu không vì đèn còn sáng, anh đã tưởng nơi này bị bỏ hoang từ lâu.
Anh tiến vào trong. Cửa kính cửa hàng tiện ích còn nguyên vẹn, nhưng lớp keo dán trên đó đã ngả vàng và giòn vụn. Đồ đạc bên trong đầy đủ nhưng lớp bụi dày trên kệ cho thấy đã lâu không có người sử dụng. Chỉ có chiếc đồng hồ cũ treo tường vẫn kêu tạch tạch, kim giây vẫn chạy — một điều bất ngờ — chỉ có điều thời gian đã sớm không còn chuẩn xác. Trên sàn nhà có nhiều dấu chân mới lộn xộn, Ôn Thành Ngọc đối chiếu và nhận ra đó là dấu chân của chính mình.
Cấu trúc cửa hàng rất đơn giản. Anh mở cửa nhà vệ sinh và kho hàng, đều không có người. Kho hàng có một cửa sau thông ra rừng cây phía sau trạm xăng. Mưa vẫn rất lớn, không có ánh trăng, rừng cây tối đen như mực. Ôn Thành Ngọc chỉ liếc nhìn một cái rồi đóng cửa lại.
Ra khỏi cửa hàng, anh tìm máy bơm xăng thử đổ xăng. Khi lấy vòi bơm xuống, rỉ sét và bụi bặm rơi lả tả, may mà vẫn còn xăng. Trong lúc chờ đợi, anh không ngừng nhìn quanh. Dù đã kiểm tra qua nhưng anh không thấy an tâm, luôn có cảm giác bị ai đó rình rập. Cả trạm xăng im ắng đến mức chỉ còn nghe thấy tiếng xăng chảy.
Sau khi đổ đầy bình, Ôn Thành Ngọc vội vã rời đi. Lúc này, kim đồng hồ trong cửa hàng lại nhảy thêm một nấc: 11 giờ 05 phút.
Ôn Thành Ngọc đi ngược chiều xa lộ. Khi càng gần đến chiếc xe của mình, anh cảm thấy mưa ngớt dần rồi đột ngột to lên, đập liên hồi vào đầu anh. Chiếc xe hết xăng vẫn nằm im lìm bên lề đường chờ anh.
Sau khi đổ xăng và lên xe, Ôn Thành Ngọc đạp lút ga. Với tốc độ tối đa, anh cảm giác chiếc xe như muốn bay lên, rất nhanh đã lại đến ngã rẽ. Bản thân quá khứ đã rời đi. Đống cây cháy sém nhanh chóng bị nước mưa dập tắt, nằm chình ình giữa đường.
Anh cầm theo Nhện Mặt Máu và 【Mái tóc của cô ấy】 xuống xe. Tiến lại gần mới thấy đống cây đổ to lớn nhường nào, việc trèo qua là không khả thi vì cành cây sẽ làm rách áo mưa, vơn nữa chỗ bị cháy sẽ rất giòn và dễ gãy. Ôn Thành Ngọc quyết định xuống khỏi xa lộ, đi vòng qua rừng cây rồi mới quay lại mặt đường.
Nhìn chiếc xe của mình, anh có chút không nỡ, tiền vay mua xe còn chưa trả hết mà. Nhưng cuối cùng anh vẫn hạ quyết tâm, không ngoảnh đầu lại mà rời đi. Chỉ cần thoát khỏi phụ bản, tín hiệu điện thoại sẽ khôi phục, lúc đó không lo không gọi được cứu hộ.
Xe... thì sẽ có cái khác thôi…
Rừng cây tối đen như hũ nút. Khi rời khỏi xa lộ, mặt đất vừa ướt vừa trơn, anh hụt chân suýt ngã, cỏ dại mọc cao quá bắp chân. Ôn Thành Ngọc bật đèn pin điện thoại, đi đứng khó khăn. Trong rừng nhiều vật cản, tầm nhìn kém xa ngoài lộ, cộng thêm mưa gió gây nhiễu, anh di chuyển không hề dễ dàng, thỉnh thoảng lại bị vật gì đó vấp phải chân.
Khu rừng rất rộng, nhìn không thấy điểm dừng. Càng đi sâu, anh càng có cảm giác bất an như đang dần tách rời khỏi thế giới loài người, dù anh mới chỉ đi được vài bước. Một luồng gió lớn thổi qua, lá cây đồng loạt xào xạc. Nước mưa tạt vào mặt khiến anh nheo mắt, điều này càng làm anh giật mình. Ôn Thành Ngọc vội vã dùng mu bàn tay lau mắt, quay phắt lại. Những cái cây cao gầy vì gió mà lung lay nhẹ — chỉ là bóng cây.
Anh thở phào, thầm trách mình quá đa nghi. Nhưng vừa quay đầu lại, trái tim vừa buông lỏng lại treo ngược lên tận cổ: sâu trong rừng dường như có một người đang đứng. Ánh đèn pin chiếu qua, lớp áo mưa đen của người đó phản chiếu ánh sáng loang loáng của nước mưa.
Một cảm giác tê dại chạy dọc sống lưng, Ôn Thành Ngọc rùng mình, không kịp suy nghĩ, xoay người chạy bán sống bán chết.
Nước mưa quất vào mặt, anh cố mở to đôi mắt cay xè không kịp lau. Thông qua tiếng bước chân phía sau và tiếng sột soạt của cỏ lá, anh cảm nhận được khoảng cách giữa hai người đang thu hẹp lại rất nhanh.
Ôn Thành Ngọc phanh gấp, quay người chạy sang hướng khác. Kẻ kia không kịp chuyển hướng nên lảo đảo một chút. Ngay sau đó, cổ chân anh bị thứ gì đó giật mạnh, cả người mất đà ngã nhào, điện thoại cũng rơi úp xuống bùn đất.
Ôn Thành Ngọc ngã xuống, nửa khuôn mặt vùi vào đất, cỏ dại lướt qua gò má. Không kịp cảm nhận cơn đau, anh thấy có thứ gì đó cưỡi lên người mình. Anh vật lộn xoay người sang bên, một hòn đá nặng nề rơi ngay sát tai trái.
Đòn tấn công hụt, hòn đá lại được giơ lên chuẩn bị cho lần tiếp theo. Nhưng Ôn Thành Ngọc không ngồi chờ chết. Ở cấp độ hiện tại, anh có cộng thêm 40% sức mạnh. Anh chống tay ưỡn người lên, hất văng kẻ kia ra khỏi người mình.
Anh lật người lại, chưa kịp đứng dậy thì kẻ kia đã liều chết nhào tới, bóp chặt cổ anh. Tay Ôn Thành Ngọc quờ quạng dưới đất, tóm được một tảng đá lớn, vung tay đập vào đầu kẻ đó. Kẻ kia bị đập lệch đầu sang một bên, sau đó như bị chọc giận, gã giơ tay tát mạnh vào mặt Ôn Thành Ngọc một cái "bốp".
Ôn Thành Ngọc bị đánh đến ngẩn người, cơn giận bùng lên. Anh mặc kệ kẻ này có phải là bản thân tương lai hay không, cái tát này nhất định phải trả lại! Anh túm lấy cổ áo kẻ đó, vung tay tát một cái thật kêu. Lực tát rất mạnh, đánh bật kẻ kia ra khỏi người anh.
Ôn Thành Ngọc bật dậy định lao tới bồi thêm cái nữa thì đột nhiên khựng lại, cả người chết lặng tại chỗ. Điện thoại lúc nãy rơi xuống bùn đang nằm ngay cạnh kẻ đó. Kẻ bị anh tát văng ra có mũ trùm đầu hơi lệch, dưới ánh đèn pin chiếu rọi, khuôn mặt của kẻ đó... lại là một khoảng trắng xóa.
Kẻ đó ôm mặt, ngẩng đầu nhìn anh, mũ trùm trượt xuống khỏi đầu. Sau khi nhìn rõ khuôn mặt ấy, đầu óc Ôn Thành Ngọc nổ vang một tiếng "oàng", anh lập tức bật dậy chạy trốn không ngoảnh đầu lại.
Lần này kẻ đó không đuổi theo nữa, chỉ ngồi bệt trong rừng lặng lẽ nhìn theo bóng lưng anh.
Quay lại xa lộ, Ôn Thành Ngọc cũng không dừng lại mà tiếp tục chạy. Mưa không ngớt, mặt đường rất trơn, anh thậm chí ngã vài cú nhưng lập tức bò dậy chạy tiếp. Không biết đã chạy bao lâu dọc theo xa lộ, khi thể lực cạn kiệt, anh mới dừng lại thở hổn hển. Anh quay đầu nhìn phía sau không thấy ai đuổi tới, lại nhìn hai bên rừng cây không thấy bóng người. Anh quẹt mặt một cái, mũ trùm đã rơi xuống trong lúc chạy, 【Mái tóc của cô ấy】 xu nịnh bò lên giúp anh đội lại mũ, anh thắt chặt dây rút hơn một chút.
Con quái vật đó mặc bộ áo mưa y hệt anh, anh đã tưởng đó là mình ở tương lai. Lúc mới bị tấn công, anh đã không xuống tay sát hạ. Bây giờ bình tĩnh lại, anh thấy hối hận, biết thế không chạy mà nổ súng bắn chết quách nó cho xong.
Giờ thì xe mất, điện thoại cũng mất. Con đường phía trước nhìn không thấy điểm dừng, nhưng anh vẫn nhớ đường. Dựa vào đôi chân, anh phải đi ít nhất vài km nữa mới về tới đường chính.
Nhưng đi chưa được bao lâu, Ôn Thành Ngọc lại nhìn thấy ánh đèn vàng ấm áp của trạm xăng, cùng chiếc máy bơm rỉ sét quen thuộc. Anh chỉ biết câm nín.
Phía sau vang lên tiếng bước chân, quay đầu lại thì không thấy ai. Trạm xăng bốn bề trống trải, ít vật cản nhưng có nguồn sáng, Ôn Thành Ngọc chạy nhỏ bước trốn vào trong cửa hàng tiện ích của trạm xăng.