[Vô Hạn - Đam Mỹ] Bị Buộc Trở Thành NPC - Chương 78
topic[Vô Hạn - Đam Mỹ] Bị Buộc Trở Thành NPC - Chương 78 :
“Đừng nghĩ nhiều quá, chúng ta nín thở xông qua một mạch luôn.”
Ôn Thành Ngọc lên tiếng an ủi [Cú Mèo] đang có gương mặt trắng bệch.
[Cú Mèo] gật đầu, không biết là đã nghe lọt tai được bao nhiêu. Một khi đã dấn thân vào phụ bản này, việc quan trọng hàng đầu là phải vượt ải. [Cú Mèo] siết chặt thanh đường đao; nhớ lại lời hứa chắc như đinh đóng cột với Ôn Thành Ngọc trước khi vào đây, dù lòng có sợ đến mấy anh ta cũng không muốn trở thành gánh nặng cho đồng đội.
Ôn Thành Ngọc chú ý thấy trên lưỡi đao của [Cú Mèo] thoáng hiện sắc đỏ nhạt. Anh dùng dao phẫu thuật khều lên xem, quả nhiên là vết máu.
Lúc bị vây công vừa rồi, đám bọ đen khi thì tụ lại, khi thì phân tán tấn công, nhưng [Cú Mèo] không hề đánh vô ích; mỗi đường đao chém xuống đều g**t ch*t không ít bọ đen. Ôn Thành Ngọc rút từ trong ba lô hệ thống ra một chiếc tăm bông, lăn tròn trên mặt đao để thấm lấy mẫu máu rồi cho vào lọ thủy tinh.
“Đây là gì?”
"Nếu có điều kiện, tôi định đem đi xét nghiệm thử." Ôn Thành Ngọc tùy khẩu đáp.
“Trường của anh giàu thật đấy.”
Ôn Thành Ngọc cười cười không nói thêm. Phòng thí nghiệm của Đại học A đâu phải muốn mượn là mượn được; anh chỉ muốn tranh thủ lúc không có ai, đặt máu của đám bọ đen này lên [Cuộn giấy Thế giới] để xem có hiện ra thông tin quan trọng nào không.
Hai người nghỉ ngơi chốc lát rồi tiến vào khu rừng nhỏ. Phía sau, quảng trường Tòa nhà chính đã bị đám bọ đen nhấn chìm, thỉnh thoảng xen lẫn tiếng sứ vỡ vụn. So với sự náo nhiệt ngoài quảng trường, nơi này yên tĩnh đến mức quá đáng.
Tuy đường có hơi vòng vèo, nhưng với sức chân của Ôn Thành Ngọc và [Cú Mèo], thời gian có lẽ vẫn còn dư dả.
Khuôn viên Đại học A vốn nức tiếng cả nước, các khu rừng nhân tạo và hồ nước nhỏ đan xen hài hòa, mỗi mùa một vẻ đẹp riêng. Nhưng lúc này, không ngoại lệ, tất cả đều toát lên một vẻ âm khí sặc sụa.
Cành cây đan xen chồng chất, khẽ đung đưa theo gió như thể có sự sống. Ôn Thành Ngọc chủ động đi tiên phong, [Cú Mèo] nắm chặt đường đao bám sát phía sau để bọc lót.
“Chít...”
Ôn Thành Ngọc lập tức đeo khẩu trang, đồng thời kỹ năng [Bình phong tinh thần] của Nhện Mặt Máu mở ra, nhưng nó không bao phủ được [Cú Mèo], trừ khi anh ta và Ôn Thành Ngọc ôm nhau mà đi.
Thấy vậy, [Cú Mèo] cũng vội vàng đeo [Khẩu trang 995]. Đạo cụ này vì giá rẻ lại chất lượng tốt nên đã trở thành vật bất ly thân của mọi người chơi khi xuống phụ bản.
Đoạn đường trông có vẻ ngắn, chẳng hiểu sao đi mãi vẫn thấy dài. Càng vào sâu trong rừng, tiếng học từ vựng càng lúc càng lớn.
“Sinh viên trường anh... cũng hiếu học quá nhỉ.”
Tiếng đọc bài thình lình vang lên đã làm loãng bớt bầu không khí kinh dị, khiến [Cú Mèo] nhớ lại buổi đọc sớm thời cấp ba, tâm trạng căng thẳng cũng dịu đi không ít.
Nhưng Ôn Thành Ngọc thì không dám lơ là dù chỉ một giây. Anh nghĩ ngay đến một câu chuyện ma lưu truyền trong khuôn viên Đại học A.
Tương truyền nhiều năm trước, có một đàn anh thành tích cực kỳ xuất sắc, nhưng ngoại trừ tiếng Anh là điểm yếu. Ngay cả sau khi thi đỗ cao học, anh ta vẫn chưa thi qua chứng chỉ tiếng Anh cấp độ 4.
Có lẽ vì yêu cầu bản thân quá cao, dưới áp lực tinh thần khủng khiếp, anh ta bắt đầu không thể chịu nổi bất kỳ âm thanh viết lách hay lật sách nào trước mặt mình. Để giữ môi trường học tập yên tĩnh, anh ta bắt đầu thường xuyên lui tới khu rừng nhỏ phía đông trường để học tập.
Dáng vẻ lẩm bẩm tự nói một mình vào ban đêm của anh ta đã làm không ít cặp đôi hoảng sợ. Nhưng cũng nhờ thế, lâu dần, nơi này trở thành nơi tự học riêng biệt của anh ta.
Một ngày nọ, bạn cùng phòng phát hiện anh ta không về, cứ ngỡ anh ta về nhà. Cho đến ngày thứ ba vẫn không thấy bóng dáng, họ mới nhận ra có chuyện chẳng lành. Cuối cùng, mọi người tìm thấy xác anh ta trong khu rừng với tư thế chết vô cùng kỳ lạ.
Anh ta bị trói hai chân vòng qua đầu, cổ treo trên một sợi dây thừng. Nguyên nhân cái chết trông có vẻ là ngạt thở, nhưng trong đường hô hấp và phổi đầy bùn đất; mà loại bùn này chính là từ đáy hồ bên cạnh. Môi trường xung quanh sạch sẽ đến quá mức, hung thủ không để lại bất kỳ manh mối nào, sự việc này đã trở thành một trong những kỳ án của Đại học A.
Kể từ đó, thường xuyên có người phản ánh nghe thấy tiếng máy nghe đọc tiếng Anh phát loa. Sau nhiều lần truyền bá, nó đã trở thành truyền thuyết học đường. Bản mà Ôn Thành Ngọc nghe được đã qua không biết bao nhiêu lần "biên tập", sớm đã không còn nguyên vẹn.
Lúc này, từ xa Ôn Thành Ngọc đã nhìn thấy một người đang ngồi trên cầu đá. Hắn kê một chiếc bàn bên bờ hồ, trên bàn đặt đèn bàn di động và một số tài liệu ôn thi, cứ như thể biến nơi này thành khu vườn riêng của mình.
Hắn ngồi nghiêng trên lan can cầu đá, mái tóc dài quá nửa che khuất phần lớn gương mặt. Hắn đang lầm bầm đọc cái gì đó. Sau khi nghe rõ, Ôn Thành Ngọc biết hắn chẳng học được chữ nào vào đầu, chỉ là đang đọc một cách máy móc. Đọc đi đọc lại bao nhiêu lần như vậy, hắn thậm chí còn không thuộc lòng được mà không cần nhìn sách.
Dù khoảng cách còn khá xa, nhưng ngay khi bước vào tầm nhìn của đối phương, gã đàn anh đó đã khóa chặt mục tiêu vào hai người, tiếng đọc bài cũng dừng lại.
"Phiền chết đi được, phiền chết đi được a a a, lại phải học lại từ đầu rồi!!!" Hắn đột ngột ném cuốn sách xuống đất, ôm đầu khóc rống lên, “Đám tình nhân đáng ghét các người, có thể biến đi cho khuất mắt không? Các người không học thì người khác còn phải học chứ!”
Ôn Thành Ngọc và [Cú Mèo] nhìn nhau, cùng rùng mình một cái.
"Xin lỗi đàn anh, chúng tôi chỉ muốn mượn đường đi qua..." [Cú Mèo] không biết chuyện ma này nên vẫn cố gắng xoa dịu cảm xúc đối phương.
“Cút ngayyy! Mượn cái x** đường, không thấy cái biển đằng kia à? Tao đang tự học ở đây!”
Lúc này [Cú Mèo] mới chú ý thấy đầu cầu treo một tờ giấy trắng cỡ A6, bên trên dùng bút bi đen sắp hết mực viết: “Đang tự học, miễn làm phiền. Xin cảm ơn sự hợp tác.”
Một ngọn lửa vô danh khiến [Cú Mèo] không nhịn được mà đáp trả: "Đây là nơi công cộng, anh coi đây là nhà mình đấy à? Học ở đây không sợ bị sâu cắn chết à?" Anh ta không khách khí mà đảo mắt khinh bỉ.
“Im mồm, im mồm! Lần này tôi thi không qua thì sao, anh chịu trách nhiệm được không?”
“Anh...”
[Cú Mèo] định nói tiếp thì bị Ôn Thành Ngọc ngăn lại. Quả nhiên gã đàn anh kia nói tiếp: "Các người thì chịu trách nhiệm cái quái gì." Vừa nói, hắn vừa vớ lấy cuốn sách bên cạnh ném về phía này.
Khoảnh khắc cuốn sách bay lơ lửng, các trang sách thình lình bung ra, hóa thành vô số lưỡi dao sắc lẹm lao về phía hai người.
[Cú Mèo] tuy sợ ma nhưng thực tế lại rất đáng tin. Những trang giấy đó chưa kịp áp sát đã bị đường đao của anh ta chém rụng từng tờ một, lập tức hóa thành những điểm sáng rồi tan biến.
"Tôi cứ không cho đấy thì sao, nhà trường còn chẳng nói gì, các người lấy tư cách gì mà lên mặt với tôi, nhổ vào." Hắn vẫn tiếp tục lầm bầm một mình.
"Giống như cảnh cũ tái hiện vậy." Ôn Thành Ngọc nói.
Hắn chiếm lấy mặt cầu để "biểu diễn", Ôn Thành Ngọc và [Cú Mèo] chỉ có thể sốt ruột đợi màn kịch này hạ màn.
Sau một hồi giằng co không tiếng động với không khí, hắn như bị thứ gì đó đẩy xuống dưới cầu. Hồ nước rất nông, hắn chỉ bị sặc vài ngụm nước, vừa vùng vẫy dưới nước vừa chửi bới lên trên cầu.
“Nhân cơ hội này!”
Hai người nhanh chóng leo lên cầu đá, sải bước chạy qua thật nhanh. Khi đi qua điểm cao nhất của mặt cầu, họ cảm thấy có luồng gió lạnh lướt qua tai.
Đột nhiên, một đoạn nhạc chuông điện thoại ngắn ngủi nhưng dồn dập vang lên. Đó là chuông điện thoại của hắn, nhưng Ôn Thành Ngọc chỉ kịp liếc qua, chưa nhìn rõ tên thì đã qua cầu rồi.
"Là điện thoại của thầy tôi, mau đưa điện thoại cho tôi!" "Không, thôi bỏ đi, hay là nghe máy giúp tôi với!" “Đám khốn kiếp các người mau nghe máy giúp tôi đi!”
Nam sinh đó vừa nói vừa lội nước đi về phía bờ hồ. Bùn dưới đáy hồ cộng với lực cản của nước khiến hành động của hắn bị cản trở, cuối cùng vẫn chậm một bước, tiếng chuông đã tắt trước.
Mặt nam sinh đó lập tức trắng bệch, không còn vẻ kiêu ngạo lúc nãy. Hắn hoảng loạn nhìn quanh, miệng không ngừng xin lỗi: “Tôi xin lỗi, tôi xin lỗi... Tôi không cố ý không nghe máy... Xin hãy tha thứ cho tôi, tôi xin lỗi tôi xin lỗi...”
Nhưng chưa kịp nói thêm vài câu, cả người hắn như bị thứ gì đó lôi tuột xuống đáy nước.
Ôn Thành Ngọc đang chạy về phía lối ra của khu rừng thì đột nhiên trước mắt hiện ra một đôi giày thể thao nam. May mà anh phanh kịp, nếu không đã va chạm thân mật với đôi giày đó rồi.
Ôn Thành Ngọc vội lùi lại vài bước. Đúng như lời đồn về chuyện ma học đường, xác chết nam sinh bị treo cổ trên cây trong tư thế bó gối, thi thể khô héo thối rữa, trông không giống như mới chỉ chết có ba ngày.
[Cú Mèo] bịt mũi, mùi thối rữa thậm chí còn át cả nỗi sợ hãi trong lòng.
Không đúng, mùi thối?
Chẳng phải anh ta đang đeo [Khẩu trang 995] sao? Khẩu trang có thể ngăn chặn phần lớn mùi vị mà! [Cú Mèo] hoảng loạn sờ lên mặt mình – khẩu trang đã biến mất từ lúc nào.
Quay sang nhìn Ôn Thành Ngọc bên cạnh, Ôn Thành Ngọc đã bị thay thế bởi một người gốm. Hắn có gương mặt trắng bệch, đang cười híp mắt nhìn anh ta. Trong bụi cỏ và sâu trong rừng xung quanh, những người gốm khác lần lượt xuất hiện và dần vây quanh lấy anh ta.
[Cú Mèo] theo bản năng rút đao, ra tay trước một bước. Chỉ thấy người gốm đó dùng trực tiếp cánh tay để đỡ đòn, làn da gốm mỏng manh lúc này bỗng trở nên cứng như thép nguội. [Cú Mèo] liên tục tấn công thêm mấy nhát, đều bị đối phương hóa giải từng cái một, cứ như thể đối phương có thể dự đoán được đường đi nước bước của anh ta vậy. Nhận ra điều đó, đòn tấn công của [Cú Mèo] càng trở nên mãnh liệt, xen lẫn một tia nôn nóng khó nhận ra.
Lúc này, Ôn Thành Ngọc đối mặt với sự phát tiết đột ngột của [Cú Mèo] cũng đầy hoang mang. Anh vội rút dao phẫu thuật ra ứng chiến, nhưng sau khi đỡ vài nhát, cổ tay anh đã bị chấn động đến mức tê dại. Dù có thiên phú bị động [Sức mạnh quá tải] giúp tối đa hóa lực tay khi cầm dao, nhưng đối mặt với sự tấn công ngày càng điên cuồng của đối phương, việc phòng ngự của Ôn Thành Ngọc cũng bắt đầu gặp khó khăn.
Ôn Thành Ngọc thấy [Cú Mèo] đã tháo khẩu trang ra từ lúc nào, thầm cảm thấy không ổn. Ước chừng anh ta đã rơi vào ảo giác. Lúc này Nhện Mặt Máu đang rục rịch định châm cho anh ta một phát, nhưng Ôn Thành Ngọc chưa muốn để anh ta "ngủ say không tỉnh".
Ngay khi anh ta định vung đao lần nữa, Ôn Thành Ngọc đột ngột tóm lấy cổ tay anh ta kéo mạnh về phía trước. Nhân lúc đối phương mất thăng bằng bộ hạ, anh dùng khuỷu tay giáng một đòn thật mạnh vào sau gáy anh ta.
Kèm theo một tiếng động trầm đục, [Cú Mèo] ngã gục xuống đất. Khuỷu tay là một trong những bộ phận cứng nhất trên cơ thể người, bị giáng một đòn như vậy, khi tỉnh dậy chắc chắn anh ta sẽ bị chấn động não nhẹ.
Sau khi tạm thời để [Cú Mèo] nằm đó, Ôn Thành Ngọc mới có thời gian quan sát kỹ môi trường xung quanh. Ngay phía trước anh là một xác chết khô héo thối rữa treo lơ lửng, và ngay bên dưới cái xác là một chiếc điện thoại đang rung lên điên cuồng. Tên người gọi hiện trên màn hình chính là cái tên mà Ôn Thành Ngọc vô cùng quen thuộc.
Giáo sư hướng dẫn cao học của anh: Vu Trấn Hà.