[Vô Hạn - Đam Mỹ] Bị Buộc Trở Thành NPC - Chương 102
topic[Vô Hạn - Đam Mỹ] Bị Buộc Trở Thành NPC - Chương 102 :
Ôn Thành Ngọc nhíu mày, không muốn dùng tay không tiếp lấy thẻ công tác. [Mái Tóc Của Cô Ấy] tản ra bao bọc lấy tay anh, nhìn qua có chút giống như đang đeo một chiếc găng tay đen hở ngón.
Ôn Thành Ngọc dùng hai ngón tay kẹp lấy tấm thẻ. Ngay khoảnh khắc chạm vào, những sợi chỉ trắng trên thẻ điên cuồng muốn khoan vào da thịt anh. May mắn thay, lớp găng tay do [Mái Tóc Của Cô Ấy] tạo ra cực kỳ dày dặc và bền bỉ.
[Người mẹ nghiêm khắc] chỉ liên tục thúc giục anh mau chóng đi làm việc. Bà ta chẳng quan tâm anh có đeo găng tay hay không, thậm chí anh dùng chân cầm thẻ bà ta cũng mặc kệ, thứ bà ta cần duy nhất là hiệu suất và sản lượng.
“Mau động đậy đi.”
[Người mẹ nghiêm khắc] giơ tay định đẩy Ôn Thành Ngọc. Trước khi bàn tay béo ngậy đầy dầu mỡ chạm vào vai mình, anh đã khéo léo lách người né tránh.
Rời khỏi tòa nhà văn phòng, càng đi về phía các dãy xưởng, công nhân trên đường càng đông. Vượt ngoài dự đoán của Ôn Thành Ngọc, phần lớn những công nhân này đều là người chơi.
Những người chơi này giống như cư dân bản địa của phụ bản vậy, họ hòa nhập quá tốt. Nhện Mặt Huyết giúp Ôn Thành Ngọc nghe lén nội dung trò chuyện của họ: không hề có sự lo âu về trò chơi hay sinh tồn, chỉ toàn là chuyện phiếm về những việc thú vị trên dây chuyền hay cơm nước ở nhà ăn hôm nay thế nào.
Nếu đây là diễn kịch, thì tất cả người chơi ở đây đều xứng đáng nhận giải Oscar.
Điều này khiến chuông cảnh báo trong đầu Ôn Thành Ngọc vang lên dữ dội. Mặc dù Hướng Chiêu vào phụ bản chưa đầy một ngày, nhưng thời gian bên trong rất có thể trôi nhanh hơn bên ngoài.
Ôn Thành Ngọc cúi đầu nhìn tấm thẻ công tác. Phía trên nó lơ lửng một thanh máu chỉ vỏn vẹn 1 điểm. Đây là một vật thể sống. Hơn nữa, tất cả công nhân trên đường đều đeo nó trên cổ. Ôn Thành Ngọc nhận ra đây có lẽ là chứng nhận thân phận để di chuyển trong phụ bản, anh chưa thể tùy tiện cất nó vào [Cuộn Sách Thế Giới].
Kể từ khi Ôn Thành Ngọc đăng nhiệm vụ thu thập, chỉ trong vài giờ ngắn ngủi, anh đã nhận được vô số mẫu sinh vật. Vì số lượng quá lớn, hệ thống đã tạm thời bảo quản chúng với thời hạn ba ngày, quá hạn sẽ bị thu phí lưu kho. Anh có thể xem mẫu vật nào đến từ người chơi nào, nhưng hiện tại vẫn chưa có mẫu vật nào từ phụ bản [Công xưởng giấc mơ].
[Mái Tóc Của Cô Ấy] thay đổi trạng thái, bọc kín tấm thẻ công tác lại như một chiếc bao bảo vệ, chỉ để lộ số hiệu "1617" và mức lương hiện tại đang hiển thị con số 0 tròn trĩnh.
Ôn Thành Ngọc treo thẻ lên cổ, bước vào xưởng bào chế dược liệu. Nơi này nồng nặc mùi giống như ở tòa nhà văn phòng, nhưng mùi thuốc mạnh hơn mùi tanh hôi. Anh lấy ra một chiếc Khẩu trang 995 đeo vào.
Vệ sinh trong xưởng không tốt lắm. Vô số dược liệu không rõ chủng loại chất đống dưới chân. Ôn Thành Ngọc thậm chí còn thấy gián chạy vụt qua đống thuốc.
Một nữ người chơi đang ngồi đờ đẫn xử lý dược liệu. Cô dùng gậy gỗ đập nát một loại dây leo, sau đó đeo găng tay cao su đặc chế vuốt mạnh từ gốc đến ngọn, khiến những quả màu trắng rơi rào rào xuống bàn thao tác.
Ôn Thành Ngọc không chuyên về Trung y nên không nhận ra loại dược liệu này. Ánh đèn huỳnh quang trong xưởng rất chói mắt, anh cảm thấy những quả trắng kia dường như đang động đậy, chúng bò chậm chạp trên bàn trước khi bị người chơi kia dùng chổi nhỏ quét sạch vào lồng.
“1617, vị trí của ngươi không phải ở đó.”
Ôn Thành Ngọc chưa kịp phản ứng rằng 1617 là tên mình, cho đến khi người phía sau lặp lại lần nữa. Anh quay đầu lại, nhanh chóng liếc qua thẻ công tác của đối phương. Đây chắc hẳn là tổ trưởng phụ trách anh, cũng là một người chơi.
「Cần Cù Làm Giàu」 có quầng thâm mắt rất nặng, trong mắt đầy tia máu, dường như đang phải gồng mình để nói chuyện với Ôn Thành Ngọc. Gọi liên tiếp hai lần, hắn cũng vì quá mệt mỏi mà không còn sức để tức giận, lời nói và hành động hoàn toàn dựa vào bản năng sinh học.
Trong trạng thái kiệt sức đó, 「Cần Cù Làm Giàu」 không phí tâm tư với Ôn Thành Ngọc. Hắn dẫn anh xuyên qua xưởng đi vào sâu bên trong, dừng lại trước một cánh cửa sắt dày nặng, chỉ tay vào đó rồi quay người định rời đi ngay.
"Máu của anh không còn nhiều, có cần trị liệu không? Chỉ mất 5 điểm tích lũy." Ôn Thành Ngọc chặn hắn lại, thử chào hàng.
「Cần Cù Làm Giàu」 đờ đẫn nhìn cánh tay chắn trước mặt mình, vài giây sau mới phản ứng được Ôn Thành Ngọc đang nói gì:
“Không... tôi, ơ?”
Hắn như bừng tỉnh khỏi cơn mơ, ngượng nghịu kiểm tra bảng hệ thống, dường như đã quên mất mình là một người chơi. Nhưng trạng thái tỉnh táo này không kéo dài được bao lâu:
“Máu gì cơ? Ồ, chỉ là dạo này chạy theo tiến độ nên hơi mệt thôi, không chịu nổi tôi sẽ đi phòng y tế. Đừng lo cho tôi, đi làm việc của ngươi đi.”
Hắn xua tay, coi vị bác sĩ trị liệu ngay trước mắt như không tồn tại.
Ôn Thành Ngọc suy đoán: phụ bản này có thể âm thầm thay đổi nhận thức của người chơi, khiến họ quên đi thân phận của mình. Bước tiếp theo sẽ là đánh mất linh hồn và trở thành NPC của phụ bản—nhưng khác với Ôn Thành Ngọc, họ sẽ trở thành NPC không có ý thức tự chủ.
Bầu không khí bên trong Xưởng số 5 đột ngột thay đổi. Hơi thở của người sống nồng đậm hơn, người chơi dù kêu la không ngớt nhưng trông "sống động" hơn hẳn. Vừa thấy người mới đến, một người chơi theo bản năng liếc nhìn rồi đột nhiên quay ngoắt lại:
"Đù, NPC trị liệu!"
"Thật luôn, cứu mạng rồi!"
"Vẫn là 5 điểm tích lũy chứ? Trị cho tôi với."
“Tôi nữa!”
Những người chơi còn rảnh tay lập tức vứt đống dược liệu đang ngọ nguậy sang một bên, quay lại tìm Ôn Thành Ngọc. Anh vừa trị liệu cho họ, vừa tranh thủ hỏi thăm thông tin.
Xưởng số 5 là khu vực lớn nhất trong nhà máy. Ở trung tâm xưởng chất đống một loại dược liệu trông như cành cây khô. Những cành cây có kết cấu như gỗ này cuộn lại với nhau như những cuộn len khổng lồ, trên cành treo lủng lẳng những quả trắng—chính là loại dược liệu mà nữ người chơi lúc nãy đang xử lý.
Chỉ là ở đây số lượng quá nhiều, chúng cuộn lại cao gần chạm trần nhà và không ngừng chuyển động, mang lại cảm giác áp bức cực lớn.
Công việc của người chơi là phải tìm cách chặt đống cành cây xoắn xuýt này thành từng đoạn. Chỉ khi bị chặt đủ ngắn, nó mới ngừng quậy phá và trở thành một cành dược liệu bình thường. Quá trình này không hề dễ dàng, họ vừa phải tránh những cành cây quất loạn xạ, vừa phải cảnh giác những quả trắng đột ngột nổ tung, phun bột thuốc đầy mặt gây sưng tấy, ngứa ngáy và lở loét nếu để lâu.
Trong số người chơi Ôn Thành Ngọc trị liệu có người bị như vậy. Vết thương đã bắt đầu lan rộng và có dấu hiệu lây nhiễm.
“Bác sĩ Ôn, anh cũng phải làm việc ở đây sao? Giờ này rồi thì nhiệm vụ hàng ngày của anh chắc chắn không hoàn thành được đâu.”
Ôn Thành Ngọc đặt bông tẩm cồn xuống, thay miếng mới: “Nhiệm vụ gì?”
"50 cân Tuyết Lựu Mộc. Người mới hay cũ đều cùng một định mức." Người chơi đó chỉ vào bàn cân ở góc phòng. Mỗi lần cân phải quét thẻ công tác để ghi nhận. "Nhưng cũng đừng làm tốt quá, vừa đủ là được rồi." Hắn hạ thấp giọng cảnh báo.
Ôn Thành Ngọc chỉ trị liệu cho những người máu đang ở mức báo động. Nhờ lời nhắc nhở của họ, anh chọn một cây mã tấu trông còn dùng được trong hộp dụng cụ, khoác giỏ lên lưng. Anh cần thu thập đầy hai giỏ Tuyết Lựu Mộc mới hoàn thành nhiệm vụ hôm nay.
Khi Ôn Thành Ngọc tiến lại gần, Tuyết Lựu Mộc dường như chú ý tới anh, một cành cây bất thần quất tới tạo ra tiếng gió xé rách không khí.
[Thị giác động max] kích hoạt. Anh dự đoán chính xác đường đi của cành cây và né tránh dễ dàng, nhưng giây tiếp theo, cành cây lại uốn cong một cách quỷ dị quất ngược trở lại. Nó không có xương cốt hạn chế, chỉ cần đủ dẻo dai là có thể đổi hướng tùy ý.
Ôn Thành Ngọc di chuyển linh hoạt, vung mã tấu chặt mạnh vào giữa cành cây.
Keng! Lưỡi mã tấu mẻ ngay lập tức mà cành cây không hề hấn gì. Những người chơi khác hoặc là chọn được dao tốt, hoặc dùng kỹ năng cường hóa vũ khí. Vũ khí thông thường rất khó gây sát thương.
Ôn Thành Ngọc dứt khoát vứt mã tấu đi. Đạo cụ [Dao phẫu thuật không dùng phẫu thuật] của anh tuy sắc bén nhưng quá nhỏ, muốn chặt đứt một cành anh phải cắt nhiều lần tại cùng một điểm.
Vì chưa có kinh nghiệm, đoạn Tuyết Lựu Mộc đầu tiên anh cắt quá dài, rơi xuống đất vẫn còn quậy tưng bừng, thậm chí định mọc thêm nhánh mới. Người chơi bên cạnh vội nhắc anh phải chặt nó ngắn hơn nữa trước khi nó kịp lớn.
Thế là Ôn Thành Ngọc phải dùng dao phẫu thuật tiếp tục "chiến đấu" với đống gỗ này. Dù với thân thủ của mình, việc thu thập không quá khó nhưng lại cực kỳ tốn sức.
Đến khi ca làm việc kết thúc, Ôn Thành Ngọc còn chưa hoàn thành nổi một nửa nhiệm vụ.
11 giờ đêm, một hồi chuông chói tai vang lên. Sắc mặt những người chơi xung quanh tái nhợt, họ vung dao nhanh hơn, cố chặt thêm chút nữa trước khi [Người mẹ nghiêm khắc] đến.
Cánh cửa sắt rít lên khi mở ra, ba người đàn bà béo phệ cầm máy quét thẻ đứng ở cửa: “Xếp hàng lên quét thẻ.”
[Người mẹ nghiêm khắc] không ngăn cản những người đang cố làm thêm, nhưng bà ta sẽ không dung thứ cho bất kỳ ai làm chậm trễ giờ tan làm của mình: “Ai không quét thẻ trong vòng 15 phút, đêm nay ở lại đây ngủ với Tuyết Lựu Mộc.”
Những người chơi cũ đã bắt đầu ngoan ngoãn xếp hàng. Chỉ có những người mới như Ôn Thành Ngọc còn đang do dự. Đến lượt anh, [Người mẹ nghiêm khắc] đưa tay định giật lấy thẻ công tác của anh.
Nếu Ôn Thành Ngọc không kịp tháo ra, chắc chắn đã bị người đàn bà kia kéo ngã nhào.
Tấm thẻ phát ra tiếng tít trên máy quét. Người đàn bà béo thứ nhì nhìn vào màn hình, cười lạnh một tiếng:
“Ngươi là đồ phế vật à? Cả ngày hôm nay chỉ làm được bấy nhiêu thôi sao?”
Lời tác giả: Ôn Thành Ngọc - người vừa bị gọi là phế vật ngay ngày đầu đi làm: [Nứt ra/Sang chấn tâm lý]