Bệnh Mỹ Nhân Mang Thai Rồi, Không Chạy Nữa - Chương 48

topic

Bệnh Mỹ Nhân Mang Thai Rồi, Không Chạy Nữa - Chương 48 :Cp của cô đã be

Gần đây Nhan Dao luôn cảm thấy bầu không khí trong đoàn phim có gì đó là lạ.

Điều kỳ quái này chủ yếu tập trung ở Hứa Tích Sương. Những người khác đều bình thường, Yến Ngọc Sơn cũng chẳng khác trước bao nhiêu, nhưng chỉ riêng Hứa Tích Sương cứ mỗi lần đối mặt với Yến Ngọc Sơn, ánh mắt cậu luôn né tránh, như thể trong lòng đã làm chuyện gì trái lương tâm vậy.

Không muốn để mình nghẹn đến chết, Nhan Dao liền chọn lúc không có ai, len lén tới ngồi cạnh Hứa Tích Sương, ghé sát hỏi nhỏ: "Tiểu Tích, gần đây sao anh cứ tránh né anh Yến thế?"

Hứa Tích Sương điềm nhiên trả lời: "Tôi đâu có."

Trong mắt những người khác, sự tương tác giữa Hứa Tích Sương và Yến Ngọc Sơn vẫn chẳng khác gì trước kia, mà chính cậu cũng tự tin rằng mình không để lộ chút sơ hở nào. 

Nhưng fan CP thì ánh mắt như tuyết, còn Nhan Dao thì dứt khoát không tin: "Ngày hôm qua, lúc anh Yến đưa anh ly nước, tay anh ấy chỉ khẽ chạm nhẹ lên mu bàn tay anh thôi, vậy mà anh bật dậy như cái lò xo. Trước kia anh đâu có như vậy."

"Còn ba ngày trước nữa." Nhan Dao nhớ lại: "Lúc quay xong cảnh diễn chung, anh Yến định giúp anh khoác thêm áo, anh cũng né tránh, tự mình đi lấy áo mặc, còn cố tình lùi sang mấy bước, kéo giãn khoảng cách với anh Yến."

Hứa Tích Sương nghe nàng nói mà cũng nhớ lại hôm đó. Khi ấy hai người đang quay lại cảnh Yến Chính và Trần Mục Chu lần đầu gặp nhau ở hiệu sách. Bởi vì Thành Thiên Văn không vừa ý với góc quay và bố cục nên phải diễn lại.

Lần đầu quay cảnh đó thời tiết còn ấm, cậu mặc sơ mi, Yến Ngọc Sơn mặc áo ngắn tay đều không sao. Nhưng quay lại lần này thì trời đã lạnh, cậu mặc áo đơn thật sự chịu không nổi.

Vừa quay xong, cậu liền đi tìm áo khoác. Thấy sắc mặt cậu tái nhợt, Yến Ngọc Sơn thuận tay lấy áo khoác của mình muốn khoác lên cho cậu, lại bị cậu từ chối. 

Hứa Tích Sương hết sức tự nhiên đi lấy áo của mình mặc vào, nào ngờ một màn ấy rơi vào mắt Nhan Dao, khiến cô sinh nghi.

Hứa Tích Sương bình thản đáp: "Cô nghĩ nhiều quá rồi."

Nhan Dao chợt nheo mắt, sắc bén hỏi: "Có phải hay không tối sinh nhật anh Yến, lúc anh ấy uống say, giữa các anh đã xảy ra chuyện gì?"

Hai tay Hứa Tích Sương đang sưởi ấm trong túi áo bất giác siết chặt lại một giây, sau đó mới từ từ buông lỏng. Cậu mặt không đổi sắc, đáp: "Uống say, đứng không vững thôi. Cô nghĩ nhiều rồi."

Nhan Dao ngẩn ra một chút, gật gù: "Cũng đúng ha. Khoan đã, tôi đâu có nói nhất định là các anh lên giường đâu? Uống say thì có thể xảy ra nhiều chuyện lắm chứ, tỷ như sờ sờ, hôn một cái, hay là giúp nhau cái gì đó..."

Vừa nghe tới hai chữ hôn môi, lông mi Hứa Tích Sương khẽ run lên, nhưng cậu rất nhanh đã lấy lại vẻ bình thản, không để Nhan Dao bắt được khoảnh khắc bối rối ấy.

Tối hôm Yến Ngọc Sơn uống say đó, gần như cả đêm Hứa Tích Sương không chợp mắt, thỉnh thoảng lại vô thức đưa tay chạm lên môi mình, nơi đã từng lướt qua hơi thở của Yến Ngọc Sơn.

Thậm chí cậu còn nảy ra ý định ngày hôm sau xin nghỉ, không muốn đến phim trường, chỉ để khỏi phải gặp Yến Ngọc Sơn. 

Cậu cũng không nói rõ được tại sao, chỉ là không muốn nghe đối phương nhắc tới chuyện đã xảy ra đêm qua, càng không muốn phải nghe một lời xin lỗi nào đó vì cái va chạm hôn ngoài ý muốn.

Nhưng ngày hôm sau, cậu vẫn thấp thỏm mà tới đoàn phim. Ngoài dự đoán của cậu, mọi việc lại trôi qua yên ổn, tựa như chưa từng có gì xảy ra. 

Yến Ngọc Sơn hoàn toàn không nhắc đến chuyện trong khách sạn, chỉ nhớ mỗi việc đã đưa cho anh một lá bùa bình an.

Từ khoảnh khắc trong thang máy, Yến Ngọc Sơn cúi xuống giúp cậu gỡ cánh hoa giấy vướng trong tóc, đến lúc trong phòng bất ngờ tâm sự, hỏi cậu thích mẫu người thế nào, cho đến cuối cùng cái hôn ngoài ý muốn kia, tất cả dường như đều biến mất khỏi ký ức của Yến Ngọc Sơn.

... Quên rồi thì cũng tốt.

Bằng không, cậu thật sự không biết phải xử lý thế nào chuyện ngoài ý muốn của đêm qua.

Hứa Tích Sương lặng lẽ nghĩ, nếu cả hai đều giả vờ như không biết gì, vậy mới đỡ xấu hổ.

Ban đầu cậu cũng định coi như tối hôm đó chẳng có gì xảy ra, cố gắng đối xử với Yến Ngọc Sơn như bình thường. Nhưng một vài hành động né tránh theo bản năng vẫn vô tình để lộ sơ hở.

Nhan Dao đã nhìn ra, còn Yến Ngọc Sơn liệu có phát hiện gì không?

"Thành đạo bảo chúng ta đi phòng thu âm."

Thanh âm Yến Ngọc Sơn bất ngờ vang lên bên cạnh khiến Hứa Tích Sương toàn thân khựng lại. Anh chậm rãi quay đầu, thấy Yến Ngọc Sơn đã đứng sát bên mình, mà Nhan Dao chẳng biết đã chạy đi từ lúc nào.

Hứa Tích Sương gật đầu: "Được, tôi biết rồi."

Bộ phim trinh thám 《Phía Sau Cánh Cửa》 đã quay gần xong, đoàn phim đặc biệt mời hai ca sĩ tới thu ca khúc mở đầu và kết thúc ngay hôm nay.

Một người là Lương Phong, bạn thân của Yến Ngọc Sơn, phụ trách hát ca khúc mở đầu. Hứa Tích Sương từng gặp anh ta một lần. Người còn lại là Bạch Khả Khả, khách mời thường trú của chương trình tạp kỹ 《Có Thể Thích Cậu Không》, phụ trách ca khúc kết thúc.

Tuy hiện tại đa số khán giả có hội viên và thường chọn bỏ qua đoạn đầu hay đoạn cuối, nhưng ca khúc của họ vẫn sẽ được dùng làm nhạc đệm phát xen kẽ trong phim.

Phòng thu âm nằm trong khuôn viên thành phố điện ảnh, lái xe chừng mười phút là tới nơi. Hứa Tích Sương và Yến Ngọc Sơn ngồi cùng xe do đoàn sắp xếp, đi trước đến phòng thu.

Lương Phong và Bạch Khả Khả đã có mặt từ trước. Vì không gian trong phòng thu khá hạn chế, mỗi lần chỉ thu được một bài hát, nên Yến Ngọc Sơn và Lương Phong vào trước để thu ca khúc mở đầu, còn Bạch Khả Khả, Hứa Tích Sương và Nhan Dao thì ngồi chờ bên ngoài.

Tuy ba người bọn họ đều từng tham gia cùng một chương trình tạp kỹ, hơn nữa Bạch Khả Khả và Nhan Dao còn là khách mời cố định, nhưng vì trong chương trình Nhan Dao hầu như không nói nhiều, nên quan hệ giữa cô và Bạch Khả Khả cũng chẳng thân thiết.

Thêm vào đó, Bạch Khả Khả là ca sĩ, còn Nhan Dao và Hứa Tích Sương là diễn viên, khác lĩnh vực như cách núi, muốn tìm đề tài nói chuyện phiếm cũng khó. Cuối cùng, Nhan Dao chỉ có thể lúng túng ôm điện thoại, nhắn tin với bạn mình.

Bạn thân: [? Không phải hôm nay cậu đi cùng bảo bối Sương Sương để thu ca sao? Sao lại có thời gian nhắn tin cho tớ thế?]

Bạn thân: [Bảo bối Sương Sương dạo này thế nào? Có quầng thâm mắt không? Quay phim có mệt lắm không? Huhu, mẹ đau lòng quá.]

Bạch Khả Khả: "......"

Bạch Khả Khả nhanh chóng ngẩng đầu, liếc qua gương mặt hồng nhuận của Hứa Tích Sương một cái, rồi cúi đầu trả lời: [Tớ cảm thấy Hứa Tích Sương diễn rất tự nhiên. Trạng thái so với tớ còn tốt hơn.]

Bạch Khả Khả lẩm bẩm: [Nhìn cậu ấy chẳng giống người ốm yếu chút nào.]

Nhưng vừa dứt lời, nàng liền nghe thấy đối diện vang lên một tiếng ho khan. Bạch Khả Khả theo bản năng ngẩng đầu nhìn sang, chỉ thấy ngón tay Hứa Tích Sương đang che khóe miệng có dính một vệt đỏ máu.

Bạch Khả Khả:??!?!

Cô cùng Nhan Dao bên cạnh lập tức hoảng sợ bật dậy, vội vàng nhìn chằm chằm vào Hứa Tích Sương, lo lắng cậu sẽ ngã xuống bất cứ lúc nào. 

Nhưng người trong cuộc lại bình tĩnh hơn hai nàng nhiều. Cậu nhanh chóng rút khăn giấy trong túi ra, lau sạch máu trên ngón tay và khóe môi, vo tròn giấy rồi ném vào thùng rác. 

Sau đó còn kinh ngạc liếc nhìn hai người: "Các cô đứng lên làm gì vậy?"

Nhan Dao và Bạch Khả Khả: "......"

Nhan Dao lắp bắp nói: "Anh, anh vừa rồi phun hộc máu!"

"Bệnh cũ." Hứa Tích Sương thản nhiên đáp: "Không có việc gì."

Giọng Bạch Khả Khả còn yếu ớt hơn cả Hứa Tích Sương: "Anh thật sự không sao chứ? Có cần kêu Yến Ngọc Sơn không?"

"Không cần." Hứa Tích Sương bình tĩnh trả lời: "Tôi thật sự không có việc gì."

Lần này lượng máu hộc ra so với trước đã giảm đi rất nhiều, thậm chí khăn giấy còn chưa thấm ướt. Hứa Tích Sương hoàn toàn không để trong lòng, chỉ nhớ lời dặn của bác sĩ Hứa, liền quyết định vẫn phải báo lại tình trạng. Cậu đứng dậy vào toilet rửa sạch qua một chút.

Khi quay lại chỗ ngồi, cậu đã thản nhiên cầm điện thoại chơi như chưa có chuyện gì xảy ra. Bạch Khả Khả và Nhan Dao liếc nhau, tâm tình rối rắm rồi chậm rãi ngồi xuống.

Bạch Khả Khả cúi đầu nhìn di động của mình, mới phát hiện lúc nãy vì quá kích động mà ngón tay đã đập loạn lên bàn phím, gửi đi một chuỗi ký tự lung tung.

Bạn thân: [? Cậu lăn mặt lên bàn phím à?]

Bạch Khả Khả vốn đã gõ: [Tớ thề, Hứa Tích Sương vừa mới hộc máu mà cậu ấy vẫn bình tĩnh như không, làm tôi sốc muốn rớt mất cả năm tuổi thọ.] 

Nhưng sau đó cô lại im lặng xóa đi, chỉ trả lời: [Không có việc gì.]

Bạch Khả Khả âm thầm thở dài: [Tôi xin rút lại lời nói ban nãy, Hứa Tích Sương đúng là bệnh mỹ nhân, chỉ cần hơi dùng chút sức thôi liền như muốn vỡ vụn vậy.]

Bạn thân: [Đúng không, đúng không. Người xinh đẹp nhỏ nhắn đáng yêu như Sương Sương bảo bối, nhất định phải có một đại mãnh nam như Yến Ngọc Sơn che chở mới được.]

Bạch Khả Khả: [À mà nhắc tới chuyện này, tớ cảm thấy CP của cậu sắp BE rồi.]

Bạn thân: [?? Gan to thật!! Cậu dám đạp sập CP của tớ. Cẩn thận tớ lôi account marketing, bạo ra chuyện cậu hồi sơ trung bị liệt môn Vật lý đó nha!!]

Bạch Khả Khả: [......]

Bạch Khả Khả: [Tớ nói thật đó, tỷ muội. Đoàn phim mời chúng ta thu âm đoạn mở đầu và kết thúc. Hứa Tích Sương với Nhan Dao đều có phần. Ban đầu tớ định song ca với Nhan Dao, còn Lương Phong, Yến Ngọc Sơn và Hứa Tích Sương thì một nhóm. Nhưng Hứa Tích Sương lại bảo không hát nổi ca khúc của Lương Phong vì giọng quá trầm, thế là chuyển sang nhập nhóm tớ.]

Bạch Khả Khả: [Nhưng vấn đề là, bài của Lương Phong đâu chỉ có giọng trầm, cậu ta hoàn toàn có thể chọn hát ở tông trung bình. Tớ thấy rõ ràng là cậu ta không muốn hát bài của Lương Phong, mà đơn giản là không muốn cùng Yến Ngọc Sơn ở chung một không gian phong bế thôi.]

Bạn thân: [Tớ không tin.]

Bạn thân: [Tớ không nghe, tớ không nghe, tớ không nghe!!]

Bạch Khả Khả còn đang định tranh luận, thì bên kia Nhan Dao đã chủ động mở miệng: "Chị Khả Khả, có thể chỉ cho tôi câu này nên hát thế nào không?"

Bạch Khả Khả lập tức buông di động, nhận lấy bản nhạc từ tay Nhan Dao, bắt đầu một kèm một hướng dẫn. Trên đường, Hứa Tích Sương cũng nhập cuộc. Bạch Khả Khả vốn có thiên hướng làm lão sư, giờ bị kích phát triệt để, hứng thú dạt dào mà dạy dỗ hai người ca hát, hoàn toàn không nhận ra Yến Ngọc Sơn và Lương Phong từ khi nào đã rời phòng thu.

Chờ ba người bọn họ bước vào phòng ghi âm cách âm, Yến Ngọc Sơn và Lương Phong ngồi ngoài hành lang, cầm chai nước khoáng trợ lý mua để giải khát.

Lương Phong liếc nhìn phòng thu, rồi quay đầu cười với Yến Ngọc Sơn: "Phát triển tới mức nào rồi? Định khi nào công khai đây?"

Phòng ghi âm cách âm hoàn toàn, nên bên trong Hứa Tích Sương không thể nghe được cuộc trò chuyện bên ngoài.

Yến Ngọc Sơn rất nhanh phản ứng lại, biết Lương Phong đang ám chỉ chuyện hắn với Hứa Tích Sương. Rõ ràng là do lần trước ở Thủy Quả Đài thu chương trình, Lương Phong vô tình bắt gặp anh và Hứa Tích Sương ôm nhau đi ra khỏi tòa quảng điện, nên mới hiểu lầm.

Yến Ngọc Sơn chỉ biết cười khổ: "Còn chưa có tiến triển gì cả."

Lương Phong thật không ngờ câu trả lời này, kinh ngạc hỏi: "Còn có chuyện cậu, Yến Ngọc Sơn, mà lại theo không kịp người?"

Đôi mắt vốn dĩ đầy phong tình của Lương Phong khẽ xoay chuyển, hắn hạ giọng cười nói: "Để tôi dạy cậu một chiêu..."