Nhật Ký Sinh Tồn Của Thư Ký Tổng Tài Bá Đạo - Chương 116
topicNhật Ký Sinh Tồn Của Thư Ký Tổng Tài Bá Đạo - Chương 116 :
Chương 115: Buổi hẹn hò đầu tiên
"Trong nhà có ai vừa đến à?"
Tôi đang ngẩn ngơ thì giật mình bởi giọng nói vang lên. Không biết đã về từ lúc nào, Yoon Tae Oh đang đứng trước mặt và nhìn vào chiếc bàn trà ở sofa. Tôi cứ ngỡ mình đã mải mê suy nghĩ lâu đến mức anh đã tan làm, nhưng bên ngoài cửa sổ phòng khách, trời vẫn chưa có dấu hiệu gì là sắp lặn. Ánh nắng rực rỡ nhất trong ngày đang chiếu rọi khắp nơi.
"Làm gì có ai đến cơ chứ. Là ly khi nãy em uống đấy."
Trên bàn, chiếc tách cà phê mà gã đàn ông kia uống vẫn nằm chơ vơ, nhưng nó lại đặt ở phía đối diện chỗ tôi ngồi nên lời nói dối này chẳng lấy gì làm đáng tin cho lắm. Dù vậy, tôi vẫn cứ khăng khăng như thế. Tôi thật sự không ngờ anh lại về sớm đến vậy.
"Nhưng mà sao giờ này anh đã về rồi...?"
"Vì việc cũng không nhiều như tôi tưởng."
Nói dối. Đây cũng là một điều khó lòng tin nổi. Bình thường công việc của anh luôn chất cao như núi. Chưa kể những việc liên quan đến khu nghỉ dưỡng vừa mới khai trương, cộng thêm việc anh đã vắng mặt ở công ty cho đến tận hôm qua, nên tuyệt đối không có chuyện anh không bận. Mà dù tôi không biết rõ đi chăng nữa, chắc chắn phòng thư ký vẫn chưa thể hoạt động trơn tru ngay được, nên khối lượng công việc phải nặng nề gấp đôi mới đúng.
Chắc chắn là cái gã này đã trốn việc rồi. Hình ảnh anh lạnh lùng ném cái nhìn đầy đe dọa vào dàn thư ký đang cố ngăn cản rồi hiên ngang bước ra khỏi văn phòng hiện lên trong tâm trí tôi rõ mồn một như một bức tranh.
"Vậy là... anh đã tan làm khi chưa đến mười hai giờ trưa sao...."
"Sao, có vấn đề gì à?"
Vì tôi không phải là người làm thay công việc đó nên cũng chẳng có quyền can thiệp, nhưng nếu phải đưa ra một lời tiên tri, thì nghiệp chướng ngày hôm nay sẽ sớm quay lại tìm anh như một chiếc boomerang thôi. Luôn luôn là như vậy mà.
"Dạ không. Nếu anh đã về sớm thế này, hay là chúng ta cùng ra ngoài nhé?"
"Cùng nhau...?"
"Vì anh về sớm ngoài dự tính nên em vẫn chưa kịp đi chợ. Vả lại sẵn tiện ra ngoài hóng gió chút cũng tốt mà phải không?"
Tôi không hề lên kế hoạch trước. Như đã nói, tôi không ngờ anh lại tan làm vào giờ này. Thế nhưng ngẫm lại, việc anh về sớm cũng không tệ chút nào. Trước lời đề nghị của tôi, Yoon Tae Oh không đáp lời ngay mà chỉ im lặng nhìn tôi, sự im lặng kéo dài khiến tôi bắt đầu cảm thấy hơi khó xử. Cứ như thể anh đang nhìn thấu hết tâm can tôi giống như gã đàn ông ghé thăm sáng nay vậy.
"Em định dùng tôi làm kẻ khuân vác đấy à?"
"Em không có ý đó, nhưng nếu anh không thích thì...."
"Tôi đâu có nói là không thích. Đi thay đồ đi."
À, hóa ra anh không nhận ra điều gì cả. Nhưng hôm nay anh lại thiếu nhạy bén đến lạ. Chẳng lẽ lời rủ đi chợ thực sự chỉ có nghĩa là đi chợ thôi sao? Chẳng qua là vì thời tiết đẹp nên tôi muốn cùng anh ra ngoài thôi mà.... Dù sao thì mục đích cũng đã đạt được, tôi không nói thêm gì nữa mà vào phòng lấy áo khoác. Chiếc vali chưa kịp tháo dỡ nằm ở góc phòng bỗng thu hút ánh nhìn của tôi hơi lâu một chút.
...Có lẽ, việc không tháo nó ra vào đêm qua lại là một điều đúng đắn.
❖ ❖ ❖
"Có phải vì tôi bảo em tốn tiền ăn quá nên em mới thế này không?"
"Dạ...?"
Dáng vẻ của Yoon Tae Oh lúc này trông thật nực cười. Vì đi ra ngoài ngay sau khi tan làm nên anh vẫn mặc nguyên bộ đồ công sở lúc sáng. Thêm vào đó, trên tay anh là chiếc túi vải đựng đồ vừa mới mua ở siêu thị, trông thật chẳng ăn nhập chút nào. Anh nhất quyết đòi tự xách dù tôi đã bảo để mình cầm, hay gọi Kang Seok Ho đến cũng được. Một cách vô tình, anh đã trở thành kẻ khuân vác thực thụ.
"Trông khác hẳn với lúc em đi chợ trước đây nhỉ."
Ngay cả ở siêu thị, ý kiến của chúng tôi cũng khá khác biệt. Cứ mỗi lần bỏ đồ vào xe đẩy là lại có những xung đột nhỏ nhặt. Anh cứ như bị ma đói nhập, cái gì cũng muốn mua thật nhiều, còn tôi ngược lại, chỉ chọn những nguyên liệu tối thiểu.
"N-nếu thừa ra thì phải bỏ đi hết, lãng phí lắm ạ...."
"Làm gì có chuyện đó. Có Baek Si Eon ở đây thì làm sao mà thừa được. Hình như tôi chưa bao giờ thấy em để thừa thức ăn cả."
...Cái gã này rốt cuộc coi tôi là hạng người gì vậy? Có vẻ hình ảnh của tôi trong đầu Yoon Tae Oh chỉ dừng lại ở mức một kẻ tham ăn thôi thì phải. Biết thế này ngày thường tôi đã chú ý giữ hình tượng hơn một chút rồi.
"Là do em ăn ở mức trung bình, còn Giám đốc ăn ít quá thôi."
"Giám đốc?"
"...Anh."
Cái tiếng "anh" này tôi gọi mãi cũng bắt đầu thấy quen dần so với lúc đầu. Giờ đây chỉ còn vài vấn đề nhỏ nhặt như thỉnh thoảng lời nói lại nghẹn ở cổ họng, hay mỗi lần thốt ra là toàn thân lại nổi da gà một chút mà thôi. Có vẻ anh biết tôi khổ sở nên mới cố tình làm thế. Đồ đáng ghét.
Chúng tôi cùng nhau mua nguyên liệu cho bữa tối và ăn một bữa trưa muộn đơn giản. Xong xuôi, vì vẫn còn thời gian nên chúng tôi gửi đồ đã mua về nhà trước. Vì vẫn chưa muốn quay về nên tôi đã dẫn anh đến một nơi khác.
"Ở đây thì có cái gì chứ?"
Yoon Tae Oh không giấu nổi vẻ thắc mắc dù vẫn lái xe theo chỉ dẫn của tôi trên bản đồ. Chính tôi cũng là lần đầu tiên đến đây dưới danh nghĩa Baek Si Eon. Tôi đoán có lẽ Yoon Tae Oh cũng chưa từng đặt chân đến nơi này.
"Không có gì đâu ạ. Chỉ là một công viên thôi."
Hôm nay thời tiết đẹp đến lạ lùng. Ánh nắng đổ xuống ấm áp đến mức khiến chiếc áo khoác tôi đang mặc trở nên hơi thừa thãi. Dù vậy, những cơn gió thổi qua vẫn mang theo cảm giác mát mẻ khiến không khí không hề ngột ngạt. Đó là một ngày xuân trọn vẹn. Chính vì thế, tôi muốn ở ngoài trời hơn là ở trong nhà.
"Công viên sông Hàn sao.... Em thích những nơi như thế này à?"
Sau khi đỗ xe vào bãi, chúng tôi cùng nhau dạo bước dọc theo lối đi bộ. Có vẻ đúng là anh lần đầu đến đây, ánh mắt nhìn quanh quẩn trông không mấy quen thuộc.
"Chỉ là vì thời tiết đẹp quá nên em muốn cùng anh đến đây thôi."
Có lẽ vì là ban ngày của một ngày thường nên nơi đây khá vắng vẻ. Đó là thời gian và không gian tuyệt vời để tản bộ dưới ánh mặt trời mà không cần phải suy nghĩ gì cả.
"Lạ thật đấy, Si Eon lại biết nói những lời ngọt ngào như vậy cơ à."
Vì thời tiết quá đẹp nên bước chân tôi cũng tự nhiên chậm lại. Yoon Tae Oh bước đi cùng nhịp với tôi, rồi bất chợt, anh đan tay vào tay tôi, mười ngón tay nắm chặt. Một cử chỉ âu yếm ngoài mong đợi khiến tôi không khỏi cảm thấy ngượng ngùng. Việc nắm tay nhau đi ngoài đường thế này vẫn là điều tôi chưa quen. Dù biết chẳng ai nhìn chúng tôi bằng ánh mắt kỳ lạ, nhưng hơi nóng vẫn bốc lên khiến mặt tôi như sắp nổ tung, tôi đành nhìn đi hướng khác và lảng chuyện. Tất nhiên, tôi hoàn toàn không muốn buông tay anh ra.
"Không biết hoa anh đào đã nở chưa nhỉ...."
Chúng tôi rẽ hướng đi lên con đường trồng hoa anh đào. Dù chưa nở rộ hoàn toàn nhưng may mắn là những nụ hoa đã bắt đầu bung nở lác đác. Có lẽ chỉ cần một tuần nữa thôi là sẽ đạt đến độ rực rỡ nhất.
"Em đúng là vội vàng thật đấy. Đợi đến lúc nở hết rồi hẵng đến xem không được sao."
"Tại có người lúc nào cũng bận rộn quá mà."
"Có vẻ em không biết rằng ngắm hoa anh đào vào buổi tối cũng có cái thú riêng của nó đấy."
Nực cười thật. Cái gã chắc chưa từng đi ngắm hoa bao giờ mà lại dám nói năng như thế. Khả năng rất cao là hôm nay là lần đầu tiên Yoon Tae Oh được ngắm hoa anh đào ở khoảng cách gần như vậy. Chúng tôi mua mỗi người một ly đồ uống từ chiếc xe tải cà phê ven đường rồi lại tiếp tục bước đi dưới rặng hoa. Dù tôi vốn không thích đi bộ, nhưng riêng hôm nay, tôi lại muốn bước đi mãi không thôi.
Được cùng anh dạo bước trên con đường hoa nở rộ hai bên, tốc độ của tôi lại càng chậm dần. Cả ánh nắng ấm áp đang đổ xuống, cả cơn gió mơn man thổi qua, cả những cánh hoa hồng nhạt đang bay lượn trong gió, tất cả đều là những khoảnh khắc mà tôi muốn níu giữ lâu hơn một chút. Tôi ước gì thời gian có thể trôi chậm lại, vì hiện tại quá đỗi mãn nguyện.
Bóng lưng của Yoon Tae Oh đi phía trước cũng hòa hợp với khung cảnh một cách kỳ lạ. Tôi đã lặng lẽ ngắm nhìn bóng lưng ấy từ phía sau suốt một hồi lâu. Cho đến khi anh ngoảnh lại và nhìn tôi đăm đăm.
"Chúng ta đi xem phim nhé?"
"...Xem cái gì cơ?"
"Đi xem phim ở rạp ấy ạ."
Yoon Tae Oh nhìn tôi với vẻ mặt như vừa nghe thấy một điều gì đó không thể hiểu nổi. Tôi hiểu mà. Chắc chắn gã Yoon Tae Oh này chưa bao giờ bước chân vào rạp chiếu phim.
"...À, ừ."
Đó là một câu trả lời mang thái độ khá lấp lửng. Cứ như thể anh đã lược bớt câu 'Tôi chẳng muốn đi tí nào đâu, nhưng vì em đòi nên tôi mới đi đấy' vậy. Tôi đã phải dùng đủ mọi lý do để thuyết phục anh, nào là vẫn còn nhiều thời gian trước khi ăn tối, nào là xem ở rạp khác hẳn với xem ở nhà, mãi mới kéo được anh đến rạp phim. Vì không định xem bộ phim cụ thể nào nên tôi đã chọn bộ phim có giờ chiếu sớm nhất.
"Em ngồi vào phía trong đi."
"...Tại sao ạ?"
"Cứ ngồi đi."
Đó là hàng ghế đôi mà ngay cả tôi cũng lần đầu ngồi thử. Một hàng có tổng cộng tám ghế, và hai ghế của chúng tôi nằm ở chính giữa bốn ghế trung tâm. Khi tôi định bước vào trong thì Yoon Tae Oh đẩy tôi ngồi ở ghế phía ngoài, còn anh ngồi vào ghế phía trong trước. Để ý kỹ thì, ở phía bên cạnh chỗ Yoon Tae Oh ngồi là hai gã Alpha trông trạc tuổi chúng tôi đã ngồi sẵn đó, nhưng ngay khi Yoon Tae Oh vừa ngồi xuống, mặt mũi bọn họ liền biến sắc. Rồi chỉ một lát sau, bọn họ đã vội vàng rời khỏi phòng chiếu như thể đang chạy trốn.
"Anh... anh đã làm gì họ à...?"
"Làm gì là làm gì chứ. Rạp phim thì ra cũng chẳng có gì đặc biệt. Cỡ này thì lắp ở nhà cũng được mà."
Nhìn cái cách anh lảng chuyện bằng những lời lẽ kỳ quặc... chắc chắn cái gã này lại làm chuyện gì đó rồi. Tôi thật sự chẳng biết phải làm sao với anh nữa.
❖ ❖ ❖
"Anh thấy buổi hẹn hò hôm nay thế nào?"
"Hẹn hò?"
Yoon Tae Oh dùng ánh mắt để hỏi lại tôi. Ý anh là chuyện gì cơ.
"...Chẳng phải những việc chúng ta làm hôm nay chính là hẹn hò sao...."
"À... ra vậy sao."
Cùng nhau uống trà, đi chợ. Cùng nhau tản bộ ngắm hoa anh đào. Rồi lại xem phim xong mới về nhà ăn tối. Chừng đó việc có thể coi là một buổi hẹn hò đầu tiên khá thành công rồi, vậy mà chính người trong cuộc lại không hề nhận thức được đó là hẹn hò. Cũng phải thôi, làm sao Yoon Tae Oh có thể từng có một buổi hẹn hò kiểu như thế này cơ chứ.
"Vui lắm."
"Anh thấy cái gì vui ạ?"
"Tất cả. Chỉ cần làm cùng Si Eon thì cái gì tôi cũng thích. Cả việc đang ở nhà như thế này nữa."
...Cái gì thế này.... Anh ấy mà cũng biết nói những lời như vậy sao...? Tôi đồ rằng đây là một biểu hiện cảm xúc chưa từng xuất hiện trong bất kỳ mối quan hệ nào trước đây của anh. Dù không ghét bỏ gì nhưng đúng là tôi thấy hơi lạ lẫm.
Đó là một sự 'ngoại lệ' mà Yoon Tae Oh, kẻ chưa từng hành xử hay nói năng như vậy với bất kỳ ai, chỉ dành riêng cho tôi. Vì đó là dáng vẻ anh chỉ bộc lộ khi ở bên tôi, nên sự thay đổi này làm sao tôi không thấy vui cho được.
"...Lần sau chúng ta hãy làm thật bài bản nhé. Lần này vì em chưa kịp lên kế hoạch nên mới thế này...."
"Em nói vậy làm tôi cũng thấy mình cần phải chuẩn bị cái gì đó rồi đấy."
"Chuẩn bị gì chứ, không cần đâu ạ."
Quả là một buổi tối thật yên bình. Ngày hôm nay cũng là một ngày hoàn hảo. Không chỉ riêng hôm nay. Kể từ ngày Yoon Tae Oh tìm đến tôi, ngày nào cũng trôi qua như thế này. Đúng như lời anh nói, thời gian bên cạnh Yoon Tae Oh không có ngày nào là tôi thấy ghét cả. Có lẽ vì vậy mà tôi cứ liên tục liếc nhìn đồng hồ. Giờ thì... không còn thời gian nữa rồi.
Khi gã đàn ông lạ mặt kia đưa ra hai lựa chọn, ngay khi nghe xong tôi đã có câu trả lời. h*m m**n quay về cuộc đời cũ vốn chẳng còn gì luyến tiếc của tôi thật ít ỏi. Chính tôi cũng ngạc nhiên khi Yoon Tae Oh đã trở nên có giá trị đến mức ấy trong lòng mình. Thậm chí tôi còn thấy nhẹ nhõm vì mình không cần phải đắn đo. Nhẹ nhõm vì tình cảm của mình không hề nông cạn đến thế.
Điều duy nhất khiến tâm trí tôi rối bời chính là vấn đề nảy sinh sau khi tôi chọn ở lại. Nếu gã đưa ra đề nghị 'nào đó' cho Yoon Tae Oh, và nếu anh ấy không đưa ra lựa chọn giống như tôi. Nếu điều đó xảy ra, tôi sẽ phải sống cả phần đời còn lại ở thế giới này như một kẻ duy nhất còn mang ký ức về Yoon Tae Oh.
Nếu quay về cuộc đời cũ, tôi sẽ không phải trải qua chuyện đó. Anh ấy sẽ chỉ là một người có thể bị xóa nhòa khỏi ký ức như một giấc mơ cũ kỹ đã phai màu. Chính vì vậy mà tôi không thể không trăn trở. Vì Yoon Tae Oh đã trở thành một ý nghĩa lớn lao đối với tôi, nên sự vắng mặt của anh cũng là điều tôi khó lòng gánh vác nổi.
Nói cách khác, dù tôi đưa ra lựa chọn nào đi chăng nữa, ngày hôm nay cũng có thể là ngày cuối cùng của chúng tôi. Dù là tôi rời đi hay anh ấy rời đi. Nghĩ đến đó, tôi không thể ngồi yên được nữa. Tôi muốn khắc ghi vào tim ít nhất một khung cảnh đáng nhớ nào đó. Và đó chính là ngày hôm nay của chúng tôi.
Và lựa chọn của tôi là....
"...Nếu anh thấy ổn, lần sau chúng ta lại cùng đi nhé...?"
Là lựa chọn ở lại.