Trở Thành NPC Xinh Đẹp Trong Trò Chơi Vô Hạn - Chương 208
topicTrở Thành NPC Xinh Đẹp Trong Trò Chơi Vô Hạn - Chương 208 :Trốn Thoát Khỏi Tận Thế (12)
◎ Chỉ là chạm một chút thôi ◎
Cửa tiệm quần áo vẫn chưa mở cửa, đèn đóm cũng không bật, chắc lúc tận thế ập tới còn chưa đến giờ kinh doanh.
Những chỗ thế này ngược lại là nơi an toàn nhất.
Tạ Huyền Lan trực tiếp cạy cửa, xác nhận bên trong không có nguy hiểm rồi mới để ba người cùng bước vào.
Nguyễn Thanh lấy điện thoại soi khắp cửa tiệm, tìm được công tắc đèn rồi bật sáng lên.
Lúc này ba người mới nhìn rõ đây là một tiệm chuyên bán đồ nữ, hơn nữa toàn bán mấy bộ váy xinh xắn kiểu dễ thương.
Đừng nói là không hợp với Nguyễn Thanh, ngay cả phụ nữ bình thường cũng chẳng hợp để mặc.
Dù sao thì giữa thời tận thế, mặc váy chẳng tiện gì cho việc chạy trốn cả.
Nhưng Giang Thư Du bắt buộc phải thay bộ khác, trên người cô dính quá nhiều vết máu, dễ thành mục tiêu của lũ tang thi.
Cũng sẽ kéo thêm tang thi tới.
Giang Thư Du không do dự nhiều, tự đi chọn một bộ váy không quá cản trở việc di chuyển.
Cô không c** q**n, chỉ cắt ngắn quần mình, cắt luôn đoạn đầu gối dính máu.
Như vậy dù có kéo váy lên hẳn cũng không sợ lộ liễu gì cả.
Tạ Huyền Lan thấy Giang Thư Du chọn đồ xong thì quay sang nhìn Nguyễn Thanh, hơi lưỡng lự rồi mới mở lời: "Hay là... cậu cũng thay một bộ đi?"
Tạ Huyền Lan nói xong cũng không đợi Nguyễn Thanh trả lời, đã tiếp lời luôn: "Quần áo cậu bẩn quá rồi, bên hông còn vết máu nữa, tuy khô rồi nhưng vẫn dễ thu hút xác sống."
"Nếu bình thường, tôi còn có thể lái xe chở cậu đi tìm tiệm quần áo nam, nhưng bây giờ thì..."
Tạ Huyền Lan tuy mặt không đổi sắc, nhưng ai nhìn cũng thấy anh ta thật sự khó xử.
Đây là lần đầu tiên Nguyễn Thanh thấy Tạ Huyền Lan nói nhiều như vậy, chắc là anh ta thật sự lúng túng, lại sợ cậu không chịu thay.
Thế nên mới giải thích dài dòng thế.
Cũng đúng như Tạ Huyền Lan nói, tình hình bây giờ không cho phép chạy đi tìm tiệm quần áo nam làm gì.
May mà Nguyễn Thanh không quá kháng cự chuyện mặc đồ nữ, cậu chỉ gật đầu, đáp khẽ một tiếng "Được" rồi đi thẳng về phía khu treo quần áo.
Nguyễn Thanh vốn cũng chẳng giỏi chạy nhảy, có bắt chạy thì cũng chẳng được bao xa, nên chuyện váy có hạn chế vận động hay không đối với cậu cũng chẳng khác gì nhau.
Cậu lười chọn, tiện tay lấy bừa một bộ váy gọn gàng sạch sẽ rồi bước vào phòng thay đồ.
Tạ Huyền Lan thì đứng đợi bên ngoài.
Anh ta hơi mất tự nhiên, dựa lưng vào tường, nhưng khó mà khống chế được ánh mắt, cứ vô thức liếc về phía cửa phòng thay đồ nơi thiếu niên vừa bước vào.
Như thể đang mong chờ thiếu niên sẽ bước ra.
Thật ra, tìm một tiệm quần áo nam đối với Tạ Huyền Lan chẳng khó gì.
Nhưng ngay lúc thấy đám váy treo trên móc, anh ta lại chần chừ.
Trong đầu toàn hiện ra hình ảnh thiếu niên mặc váy nhỏ.
Thế là không hiểu ma xui quỷ khiến thế nào, anh ta mới mở miệng gợi ý thiếu niên thay đồ.
Anh ta vốn không hy vọng gì nhiều, chẳng ngờ thiếu niên lại đồng ý ngay.
Thiếu niên từ trước đến giờ vẫn rất ngoan, chưa từng gây phiền phức, còn luôn dốc hết sức tính toán vì anh ta.
Chấp nhận cũng là chuyện dễ hiểu.
Vài phút sau, cửa phòng thay đồ mở ra.
Tạ Huyền Lan từng tưởng tượng đủ kiểu thiếu niên mặc đồ nữ sẽ trông thế nào.
Nhưng khoảnh khắc thiếu niên bước ra, anh ta vẫn sững người.
Thiếu niên vốn đã đẹp đến mức khó phân biệt nam nữ, khoác váy vào lại càng chẳng có gì điệu đà, hàng mi dài như cánh bướm khẽ run, cứ như một con búp bê tinh xảo biết động đậy.
Đa phần váy nữ thường thiết kế ôm dáng hơn đồ nam, khoác lên người thiếu niên liền tôn hết vòng eo mảnh mai, gầy đến mức như chỉ cần khẽ chạm đã thấy chẳng đầy bàn tay.
Thiếu niên chọn váy đen, nhưng chính màu đen lại làm nước da cậu thêm trắng như ngọc, càng tôn lên vẻ sạch sẽ thuần khiết.
Cổ áo hơi rộng, lộ ra xương quai xanh mờ mờ ẩn hiện, nửa chôn dưới lớp váy đen, dễ khiến người khác mơ màng.
Nguyễn Thanh nhận ra ánh mắt nhìn mình, khẽ liếc sang Tạ Huyền Lan.
Nhưng hình như cậu nhìn nhầm, Tạ Huyền Lan đâu có nhìn cậu, anh ta đang dùng mấy món đồ gần đó để chặn cửa lại.
Nguyễn Thanh đè nén nghi ngờ trong lòng.
Tạ Huyền Lan chắc không phải kiểu b**n th** gì đâu, từ lúc đi cùng nhau tới giờ, anh ta chưa từng để lộ ánh mắt hay hành động khác thường nào cả.
Trừ khi...
Hàng mi Nguyễn Thanh khẽ run, cuối cùng cụp mắt giấu hết tâm tư.
Giang Thư Du vì mải cắt quần nên ra chậm hơn Nguyễn Thanh một chút.
Nhưng vừa bước ra, cô đã tròn mắt nhìn cậu, đáy mắt toàn là kinh diễm.
Đẹp quá.
Đẹp đến mức không biết diễn tả thế nào.
Mãi tới khi nghe tiếng Tạ Huyền Lan chặn cửa, Giang Thư Du mới hoàn hồn, hơi ngượng ngùng ho khan một tiếng.
Nguyễn Thanh nghe thấy tiếng ho, quay sang nhìn cô, rồi thoáng sững người.
Tóc Giang Thư Du đã ngắn hẳn, chỉ ngang tai, còn lởm chởm không đều.
Phải biết trước kia tóc cô dài tận ngang eo, chất tóc rất đẹp, vừa nhìn đã biết là người quý trọng mái tóc của mình.
Giang Thư Du thấy Nguyễn Thanh nhìn, liền sờ tóc, thản nhiên nói: "Bây giờ để tóc dài vướng víu lắm, tôi cắt ngắn luôn cho tiện."
Nói xong còn mỉm cười: "Dù sao tóc cũng mọc lại được, sau này thế giới ổn định rồi, để dài lại cũng không muộn."
Nguyễn Thanh mím môi, không nói gì thêm.
Ba người đã gần như không nghỉ ngơi suốt một ngày một đêm, lại thêm chạy trốn, đầu óc căng như dây đàn, sớm đã mệt rã rời.
Sau khi Tạ Huyền Lan chặn cửa xong, ba người mỗi người tìm một góc để nghỉ.
Trong tiệm có một cái sofa, miễn cưỡng đủ cho một người nằm.
Nguyễn Thanh và Tạ Huyền Lan không ai bước đến, hiển nhiên nhường lại cho Giang Thư Du.
Cô lập tức lắc đầu từ chối.
Nguyễn Thanh cười nhẹ, nhìn cô nói: "Cứ yên tâm ngủ đi, bọn tôi không nằm vừa đâu."
Nói rồi cũng không để Giang Thư Du có cơ hội phản đối, cậu đi thẳng tới một góc, dùng quần áo lót sàn.
Giang Thư Du nhìn bóng lưng thiếu niên, môi khẽ hé, mắt cũng hoe đỏ, lại có chút muốn khóc.
Rõ ràng cô không phải người hay khóc.
Nhưng trước sự dịu dàng của thiếu niên, cô cứ không kìm được thấy tủi thân, lại muốn khóc.
Cô hiểu rất rõ, lời cậu nói ban nãy chỉ để cô khỏi thấy áy náy.
Tạ Huyền Lan đúng là không nằm vừa, nhưng thiếu niên co người lại một chút thì vẫn có thể ngủ được.
Ban đầu Tạ Huyền Lan cũng muốn để thiếu niên ngủ trên sofa, dù sao trông cậu cũng yếu ớt quá mức.
Nhưng thấy cậu đã trải đồ ra sàn, anh ta lập tức đổi ý, không nghĩ nhiều liền trải đồ nằm cạnh luôn.
Ngủ dưới đất... cũng chẳng sao cả.
Nguyễn Thanh nhìn Tạ Huyền Lan nằm gần mình, cũng không nói gì.
Dù sao Tạ Huyền Lan cũng không nằm quá sát, cách chừng nửa mét.
Để tránh bất trắc, ba người quyết định thay phiên canh gác, đèn trong tiệm cũng không tắt.
Người gác đầu tiên là Tạ Huyền Lan, thứ hai là Nguyễn Thanh, thứ ba là Giang Thư Du.
Về thứ tự này, Nguyễn Thanh không ý kiến gì, nhưng Giang Thư Du hơi không vui.
Người gác ca hai là thiệt nhất, ngủ mới được nửa chừng đã phải dậy, sao mà ngủ ngon cho được.
Cô định nói để mình canh ca hai, nhưng bắt gặp ánh mắt Tạ Huyền Lan, cô lại ngưng bặt.
Rồi lặng lẽ nuốt lời xuống.
Vì cô hình như hiểu ra ý của người đàn ông này rồi.
Nhưng Giang Thư Du vẫn chưa chắc Tạ Huyền Lan có thật sự nghĩ thế không, cô cài báo thức trong điện thoại, chỉnh chuông chỉ rung nhẹ.
Kiểu rung này phải để sát người mới cảm nhận được, không làm ai khác tỉnh giấc.
Nếu không phải như cô đoán, cô sẽ dậy giữa đêm thay ca cho thiếu niên.
Nguyễn Thanh không để ý ánh mắt hai người kia, cậu cài báo thức xong liền nằm xuống ngủ ngay.
Ban đầu cậu định quay mặt vào tường để tránh phải đối diện Tạ Huyền Lan.
Nhưng phía tường lại đúng bên trái, ngay phía tim cậu, không thể nằm nghiêng bên đó.
Dù gì cậu cũng có bệnh tim, nằm nghiêng bên trái dễ bị khó thở.
Cuối cùng Nguyễn Thanh đành nằm ngửa, chẳng mấy phút sau đã thiếp đi mất ý thức.
Nếu là lúc trước, cậu sẽ không bao giờ để mình ngủ say thế này, nhưng bây giờ thì quá mệt rồi.
Từ cái phó bản trước, cậu không chỉ mệt thân, mà tinh thần cũng luôn rơi vào trạng thái kiệt sức.
Không còn hơi sức đâu mà đề phòng xung quanh nữa.
May mà không chỉ có mình cậu, dẫu ngủ say cũng không sao.
Tạ Huyền Lan và Giang Thư Du thấy Nguyễn Thanh vừa nhắm mắt liền tự động nhẹ tay nhẹ chân hẳn.
Thậm chí ngay cả hơi thở cũng nhẹ hơn vài phần, sợ đánh thức cậu.
Vài phút trôi qua, hơi thở Nguyễn Thanh dần đều đặn.
Hiển nhiên đã ngủ rồi.
Tạ Huyền Lan thấy vậy liền khẽ cầm điện thoại bên cạnh cậu lên, xóa luôn báo thức.
Anh ta để cậu thiếu niên đứng thứ hai, vốn dĩ đã không có ý để cậu phải canh đêm.
Giang Thư Du dĩ nhiên cũng nhìn thấy cảnh này, rõ ràng trong lòng cô nghĩ giống hệt như vậy, liền yên tâm nhắm mắt lại.
Sàn nhà rất cứng, dù trải thêm một lớp áo vẫn cứng ngắc.
Nguyễn Thanh có lẽ nằm không được thoải mái, dù đã ngủ rồi mà chân mày vẫn hơi nhíu lại.
Nhìn mà không khỏi khiến người ta xót xa, lại không nhịn được sinh ra vài phần thương tiếc.
Tạ Huyền Lan khẽ đưa tay định vuốt phẳng chân mày đang cau lại của cậu, nhưng cuối cùng vẫn rụt tay về.
Chỉ lẳng lặng nhìn cậu.
Chỉ là càng nhìn thì ánh mắt càng đổi khác, không còn bình lặng, cũng chẳng còn trong sạch.
Ánh mắt Tạ Huyền Lan từ hàng mày, ánh mắt của cậu từ từ hạ xuống, dừng lại nơi đôi môi mỏng phơn phớt hồng của cậu.
Trong đầu không kìm được hiện lên cảnh Diêm Tam chạm tay lên mép môi cậu.
Diêm Tam định làm gì?
Muốn chạm thử môi cậu sao?
Hay là... muốn cạy đôi môi mỏng ấy ra, chạm vào bên trong mềm mại?
Chắc chắn bên trong còn mềm hơn môi.
Vừa ướt vừa mềm.
Ánh mắt Tạ Huyền Lan càng thêm thâm trầm, chẳng hiểu sao lại đưa tay ra.
Lần này anh ta không rụt về nữa, thậm chí còn hơi chống người lên, tiến sát lại gần hơn, ngón tay nhẹ nhàng chạm lên khóe môi cậu.
Có lẽ sợ cậu tỉnh, Tạ Huyền Lan không dám dùng sức, chỉ khẽ khàng chạm thử.
Nhẹ đến mức gần như không chạm vào thật.
Bởi vì anh ta chẳng cảm nhận được chút nhiệt độ nào từ cậu, cũng không thấy sự mềm mại kia.
Nhưng chỉ bấy nhiêu thôi cũng đủ khiến toàn thân Tạ Huyền Lan căng cứng.
Bàn tay Tạ Huyền Lan vì huấn luyện suốt bao năm mà trở nên thô ráp, da cũng không trắng trẻo gì.
Nhưng da của cậu lại rất trắng, thậm chí trắng đến mức gần như trong suốt.
Ngón tay anh ta đặt bên môi cậu, lập tức tạo ra sự tương phản mạnh mẽ.
Tựa như một vị hoàng tử và kẻ phụ hồ quê mùa.
Mà lúc này hoàng tử lại ngoan ngoãn bất động, hoàn toàn không đề phòng anh ta.
Yết hầu Tạ Huyền Lan không kìm được mà khẽ trượt lên trượt xuống, rõ ràng chưa chạm được vào cậu mà đầu ngón tay như bốc cháy, vội vàng rụt tay về.
Điều anh ta nên làm nhất bây giờ chính là quay lại vị trí ban đầu, nghiêm túc canh gác, cảnh giác với mọi nguy hiểm có thể xảy ra.
Nhưng Tạ Huyền Lan lại không làm được.
Thậm chí ánh mắt cũng khó lòng rời khỏi cậu.
Anh ta cảm thấy tim mình đập rất nhanh, nhanh đến mức không bình thường nữa.
Anh ta nhìn người đang ngủ say kia, trong lòng không kìm được mà nảy ra một ý nghĩ táo bạo.
Giờ cậu đang ngủ, dẫu anh ta làm một chút gì đó, cậu cũng sẽ không tỉnh lại.
Bàn tay Tạ Huyền Lan xưa nay luôn rất vững, tay cầm súng sao có thể run.
Ấy thế mà lúc này lại run bần bật.
Đầu óc anh ta trống rỗng, chầm chậm vươn tay về phía cậu.
Anh ta chỉ sờ thử thôi.
Chỉ sờ một chút thôi.
Anh ta sẽ không làm gì khác.
Chỉ sờ rồi thôi.
Ngay lúc Tạ Huyền Lan sắp chạm vào cậu, một cơn đau như kim châm đột ngột nổ tung trong đầu, đau đến mức anh ta không kìm được mà nhắm tịt mắt lại.
Hàng mày cũng nhíu chặt.
Người như anh ta đều trải qua huấn luyện đặc biệt để chịu đựng đau đớn, dù đứt tay gãy chân cũng cắn răng vượt qua được.
Nhưng cơn đau này lại không sao chịu nổi, thậm chí còn càng lúc càng dữ dội.
Lẽ nào cơ thể anh ta đang có vấn đề?
Mồ hôi lạnh thấm ra đầy trán Tạ Huyền Lan, cơn đau dồn dập khiến đầu óc anh ta trống rỗng.
Vài giây sau, Tạ Huyền Lan lại mở mắt ra lần nữa, ánh mắt dường như có gì đó thay đổi.
Nhưng nhìn kỹ thì hình như vẫn không khác gì.
Tạ Huyền Lan cúi đầu nhìn cậu thiếu niên đang ngủ ngoan bên cạnh, khẽ bế ngang cậu lên.
Rồi ngồi tựa vào góc tường, để cậu ngồi trên đùi mình, tự mình làm chiếc gối tựa cho cậu.
Có lẽ vì đổi tư thế đột ngột nên giấc ngủ của Nguyễn Thanh hơi chao đảo, cậu khẽ cựa mình trong lòng anh ta.
Hình như đang tìm một tư thế thoải mái hơn.
Không biết vì sợ làm cậu tỉnh hay vì đầu cậu cọ nhẹ vào cổ anh ta, Tạ Huyền Lan bỗng dưng cứng đờ cả người.
Cứ thế ôm cậu, không dám động đậy chút nào.
May mà rất nhanh sau đó, Nguyễn Thanh tìm được tư thế vừa ý, đầu dựa sát cổ Tạ Huyền Lan, ngủ tiếp say sưa.
Nhưng hơi thở phập phồng theo từng nhịp thở kia lại hoàn toàn phủ lên cổ Tạ Huyền Lan, khiến toàn thân anh ta càng thêm căng cứng.
Ánh mắt Tạ Huyền Lan nhìn chằm chằm về phía xa, không dám xê dịch dù chỉ một li.
Thời gian từng giây từng phút trôi qua, Tạ Huyền Lan cứ thế ngồi yên, không nhúc nhích chút nào.
Giang Thư Du cảm nhận được động tĩnh khẽ khàng bên hông, bèn tỉnh giấc, cô lấy điện thoại ra tắt báo thức, rồi quay đầu nhìn hai người nằm dưới đất.
Trống trơn.
Giang Thư Du trợn tròn mắt, lập tức bật dậy, đang định kêu lên thì chợt thấy hai người ở trong góc.
Câu kêu suýt phát ra liền nghẹn ngay trong cổ họng.
Mẹ nó, dọa chết cô rồi.
Cô còn tưởng xảy ra chuyện gì cơ.
Hóa ra là anh ta ôm người đi mất.
Giang Thư Du rất muốn lườm người đàn ông một cái, nhưng nhìn vào ánh mắt sâu không đáy kia, cuối cùng lại chột dạ ngoan ngoãn nằm xuống.
Cô cũng chẳng hiểu sao, chỉ cảm thấy người đàn ông này bỗng trở nên đáng sợ hơn vài phần.
Giang Thư Du không cam lòng cắn cắn ống tay áo, cuối cùng vẫn nhắm mắt lại.
Ngủ thôi!
***
Nguyễn Thanh tỉnh dậy, trời đã sáng bảnh mắt.
Lúc này cậu đang nằm trên sàn, bên cạnh là chiếc điện thoại của mình.
Nguyễn Thanh hơi khó hiểu, đưa tay xoa xoa đầu, rồi cầm điện thoại lên.
Đã mười hai giờ rưỡi, nhưng chuông báo thức của cậu lại không reo.
Nguyễn Thanh mở báo thức ra xem, không phải không cài, mà là bị ai tắt đi rồi.
Cậu hơi sững lại, lập tức hiểu ra vì sao Tạ Huyền Lan lại để cậu canh gác ca hai.
Nguyễn Thanh nhìn về phía cửa hàng quần áo, chỉ thấy Giang Thư Du đứng nơi cửa.
Giang Thư Du nghe tiếng động sau lưng thì quay lại, nở nụ cười, hạ giọng nói khẽ: "Cậu dậy rồi à?"
Nguyễn Thanh khẽ gật đầu, "Đội trưởng Tạ đâu rồi?"
"Ra ngoài tìm đồ ăn rồi, chắc sẽ quay về nhanh thôi." Giang Thư Du vừa nói vừa cười cười.
Dù cố tỏ ra bình tĩnh, diễn như không có gì, nhưng Nguyễn Thanh vẫn nhìn ra được sự căng thẳng của cô.
Ánh mắt cô thi thoảng liếc nhanh ra ngoài cửa.
Nguyễn Thanh bước qua, ghé mắt nhìn qua khe cửa.
Ngay bên ngoài, ba con tang thi đang lởn vởn.
Tạm thời vẫn chưa phát hiện ra bọn họ.
Nhìn lũ xác sống, lòng Nguyễn Thanh hơi trầm xuống, tốc độ và sức mạnh của chúng dường như lại tăng lên.
Nhanh quá.
Tốc độ biến dị này nhanh đến mức đáng sợ.
Đáng sợ đến mức gần như chẳng còn hy vọng sống sót.
Với đà biến dị như thế, e là chưa đến ba ngày nữa, thây ma sẽ chạy nhanh hơn hầu hết người bình thường.
Nguyễn Thanh liếc nhìn quanh, gần đó chỉ có ba con zombie kia.
Chỉ cần không phát ra tiếng động quá lớn thì sẽ không dẫn thêm lũ khác tới.
Ngay khi Nguyễn Thanh định thử giết một con xem được bao nhiêu điểm thưởng, thì bóng người quen thuộc xuất hiện không xa.
Là Tạ Huyền Lan.
Nguyễn Thanh đành tạm gác ý định lại.
Tạ Huyền Lan cũng đã thấy ba con tang thi, may mà còn cách một đoạn, anh ta hạ bước chân xuống thật nhẹ, lặng lẽ đi tới cửa hàng quần áo.
Giang Thư Du thấy Tạ Huyền Lan liền mở cửa ngay.
Ba người không phát hiện ra, khi cánh cửa mở ra, ba con xác sống như cảm nhận được điều gì, đồng loạt nhìn về phía này.
Giang Thư Du vừa thấy Tạ Huyền Lan bước vào đã vội đóng cửa lại, hoàn toàn không để ý lũ tang thi gần đó.
Tạ Huyền Lan đặt ba lô xuống, lấy đồ ăn ra, còn lấy thêm một bộ quần áo nam đưa cho Nguyễn Thanh.
Nguyễn Thanh hơi sững, nhận lấy quần áo, "Cảm ơn anh."
Tạ Huyền Lan khẽ lắc đầu, không nói gì thêm.
Cậu mặc đồ con gái đúng là đẹp, nhưng anh ta lại không muốn để người khác nhìn thấy.
Nếu sau này chỉ mặc cho mình hắn xem thì tốt biết bao.
Tạ Huyền Lan mím môi, mặt không đổi sắc cầm bánh mì lên cắn một miếng.
Nguyễn Thanh thay đồ xong mới cầm bánh mì ăn.
Nhưng vừa ăn được mấy miếng, cậu đã cảm thấy có gì đó không ổn.
Bên ngoài vọng lại những tiếng sột soạt khe khẽ.
Nghe như có thứ gì đó đang áp sát nơi này.
Hơn nữa không chỉ một hai thứ.
Nguyễn Thanh theo phản xạ dừng nhai, nghiêng tai nghe kỹ hơn.
Quả nhiên không phải ảo giác, âm thanh ấy còn càng lúc càng gần.
Tạ Huyền Lan cũng nghe thấy, thính lực của anh ta không tồi.
Anh ta nhanh chóng bước tới bên cửa, ghé mắt nhìn ra ngoài, ánh mắt lập tức trở nên sắc lạnh.
Bởi vì con đường trống trải ban nãy giờ đã kín đặc tang thi, đang từng bước bao vây về phía này.
Rõ ràng đã phát hiện ra bọn họ.
Tạ Huyền Lan hơi sầm mặt, lập tức kéo đồ đạc chắn cửa, rồi nắm tay Nguyễn Thanh lôi thẳng về phía sau cửa hàng, không hề chần chừ.
Giang Thư Du cũng nhìn thấy lũ tang thi, sợ hãi nuốt nước bọt, vội vàng chạy theo.
Phía sau cửa hàng không có cửa thoát, nhưng trên tầng hai có nhà vệ sinh.
Nhà vệ sinh có cửa sổ.
Bên ngoài cửa sổ là bức tường, miễn cưỡng đứng được một người.
Tạ Huyền Lan vào nhà vệ sinh, không do dự đập vỡ cửa sổ.
Cửa sổ không lớn, chỉ vừa đủ cho một người chui qua.
Đập vỡ xong, anh ta đặt tay lên eo Nguyễn Thanh, nhấc bổng cậu lên.
Đợi cậu đứng vững rồi, anh ta cũng nhanh chóng leo ra ngoài.
Rõ ràng chẳng có ý định bế Giang Thư Du ra cùng.
Giang Thư Du chẳng bất ngờ chút nào, cô đã nhìn thấu người đàn ông này từ lâu.
Cô kéo cái ghế đẩu trong phòng tắm, tự giẫm lên trèo qua.
Ngay khi Giang Thư Du vừa leo ra ngoài, cửa hàng quần áo liền bị đạp tung, lũ tang thi tràn vào như thủy triều.
Tầng hai cũng không cao lắm, Tạ Huyền Lan bế Nguyễn Thanh nhảy khỏi bức tường, định xông ra ngoài.
Nhưng bên ngoài dày đặc xác sống.
Cứ như thể bọn chúng có ý thức, cố tình vây kín khu vực cửa hàng quần áo này, căn bản không còn đường ra nữa.
Giang Thư Du thì đâu có bản lĩnh như Tạ Huyền Lan, cô bám chặt lấy bức tường, chuẩn bị bám tường mà trượt xuống.
Ai ngờ cô vừa cúi người xuống, đã thấy Tạ Huyền Lan đạp tường nhảy vọt trở lên.
Giang Thư Du mặt mũi ngơ ngác, còn chưa kịp phản ứng thì đã thấy bầy tang thi ùn ùn tràn vào.
Cô trợn tròn mắt, chẳng buồn nghĩ ngợi, lập tức bám tường leo lên lại.
Chân run lẩy bẩy, chật vật đứng trên bức tường rào.
Tường rào rất hẹp, hẹp đến mức chỉ vừa cho một người qua được.
Nhưng với Tạ Huyền Lan thì chuyện này chẳng là gì cả. Lúc anh ta ôm Nguyễn Thanh định phóng qua toà nhà đối diện, lại phát hiện bên đó cũng toàn xác sống.
Ngay lúc này, bọn xác sống trong cửa hàng cũng đã đuổi đến nơi, suýt nữa là lao thẳng vào nhà vệ sinh rồi.
Có điều đám này thăng bằng cực kém, kiểu đường hẹp như tường rào thì gần như chẳng đứa nào đi được.
Nhưng mà xung quanh toàn zombie, bọn họ bị kẹt cứng trên tường rào.
Mấy con khác cũng lổm ngổm kéo tới, giơ tay loạng choạng, cứ như muốn túm người trên tường kéo xuống cho bằng được.
May mà bọn nó nhảy thiếu mất chút độ cao.
Giang Thư Du nhìn quanh một vòng, thấy lũ xác sống chen chúc đặc nghẹt, sợ đến chảy cả nước mắt.
Cô cố gắng đứng vững trên tường, gồng mình không để thân run lên.
Bởi vì chỉ cần rớt xuống thôi, thì đến cái xác còn không có mà thấy.
Ngay cả sắc mặt Nguyễn Thanh cũng tái đi vài phần, theo phản xạ siết chặt cổ Tạ Huyền Lan.
Thây ma đông đến phát sợ, nhiều đến mức bất thường.
Tạ Huyền Lan quét mắt nhìn số lượng hai bên, phía đối diện ít hơn một chút.
Nếu mở đường thoát ra bên đó, may ra còn một đường sống.
Nhưng anh ta không thể cõng theo thiếu niên, vì bọn xác sống đông quá, anh ta không dám chắc giữ được an toàn cho cậu.
Trên tường rào này ngược lại còn an toàn hơn.
Ít ra bọn tang thi hai bên không leo sang được, còn lũ dưới thì với không tới.
Tạ Huyền Lan nhẹ nhàng đặt người trong lòng xuống, trầm giọng dặn: "Tôi đi trước mở đường, cậu cứ từ từ đi theo."
Anh ta hơi lo lắng: "Đi vững được không?"
Nguyễn Thanh khẽ gật đầu.
Thân thể cậu hơi yếu, nhưng tâm lý thì đủ vững, không đến mức sợ hãi mà bước không nổi.
Huống chi xác sống cũng chẳng phải quỷ quái gì, càng không đáng để sợ.
Nhưng Tạ Huyền Lan vẫn chưa yên tâm: "Nếu sợ hoặc đi không chắc chân, cứ đứng im đấy. Tôi dọn đường xong sẽ quay lại đón cậu."
Nguyễn Thanh hơi ngẩn ra, rồi lại gật đầu lần nữa.
Tạ Huyền Lan còn định nói thêm gì đó, cuối cùng không mở miệng nữa, chỉ xoay người lao nhanh về phía toà nhà đối diện.
Muốn giải quyết gọn gàng, càng nhanh càng tốt.
Còn Nguyễn Thanh và Giang Thư Du thì chầm chậm men theo tường mà dịch dần sang bên kia.
Giang Thư Du đâu có bình tĩnh được như Nguyễn Thanh, cô sợ đến mức nước mắt ròng ròng, chỉ lo bọn xác sống nhảy lên túm lấy chân kéo cô rớt xuống.
May mà tường rào cao vừa đủ, xác sống dù có nhảy cũng không chạm nổi.
Giang Thư Du thấy bọn chúng không đụng tới được, mới dần thả lỏng, khẽ khàng lần theo Nguyễn Thanh tiếp tục bò qua.
Dưới chân toàn là tang thi, bầy này ngã xuống, bầy khác tràn lên, chen chúc chồng chất.
Nhìn thôi cũng thấy rợn tóc gáy.
Không hiểu sao, lũ tang thi dưới chân Nguyễn Thanh lại đông gấp mấy lần chỗ Giang Thư Du, đã vậy còn hưng phấn kỳ lạ.
Gần như tất cả đều chen chúc chỗ cậu.
Nhưng vì hai người đứng sát nhau, nên nhìn bề ngoài cứ như đang dồn về phía cả hai vậy.
Cả hai quá tập trung để giữ thăng bằng, không ai để ý dưới chân có một con xác sống bị cụt chân.
Con cụt chân bị bầy kia ép ngã lăn ra đất, lũ phía sau giẫm lên nó bật mạnh một cú, bất ngờ vọt lên cao.
Nó vừa nhảy lên đã hưng phấn lao tay túm lấy chân Nguyễn Thanh.
May mà cậu phát hiện kịp, đúng lúc nó chụp tới thì cậu vội lách người, bước nhanh hai bước.
Vừa kịp tránh được.
Nhưng cũng vì bước quá gấp, Nguyễn Thanh chao đảo, người loạng choạng không đứng vững nữa.
Cậu trừng lớn mắt, tim như khựng lại một nhịp, thân mình mất khống chế, nghiêng thẳng về phía bầy thây ma phía dưới.
***
Tác giả có lời muốn nói:
ps: Nếu chẳng may kiếp này hoá thành xác sống, làm ơn đừng chen lấn xô đẩy, càng đừng giẫm đạp nhau, nguy hiểm lắm!
***
Edit đã thấy người ấy:
Là anh ư 🥹