Trở Thành NPC Xinh Đẹp Trong Trò Chơi Vô Hạn - Chương 192

topic

Trở Thành NPC Xinh Đẹp Trong Trò Chơi Vô Hạn - Chương 192 :Bút Tiên (33)

Edit đôi lời muốn nói: Chương này có chút ngọt, cảm giác nhẹ nhàng của tình yêu giữa công và thụ zậy đó, huhu gần 200 chương mới rõ được cảnh tình cảm của hai đứa, mẹ khóc hết nước mắt. Phúc lợi 30/4 muộn màng nhé:3 Tối up chương típ nhé

-----------

◎ Không thể rời khỏi phó bản ◎

Sinh viên trong lớp đều biết đến cái tên Hạ Thanh, dù sao cũng cùng khoa, mà cậu lại nổi tiếng là một "bánh bèo mít ướt", hầu như ai trong khoa cũng biết cậu.

Chỉ là không ngờ Hạ Thanh lại xuất hiện trong lớp học.

Tất cả mọi người theo phản xạ cùng quay đầu lại, nhìn về hướng mà giáo sư già đang nhìn.

Khi thấy rõ cậu thiếu niên ngồi ở cuối lớp, cả phòng học lập tức rơi vào tĩnh lặng chết chóc.

Bạn học Hạ Thanh... hóa ra lại xinh đẹp đến thế sao?

Gương mặt tinh xảo của Nguyễn Thanh đã sớm ửng hồng một mảng, cậu khẽ mím môi, lặng lẽ cúi đầu né tránh ánh mắt của mọi người.

Rõ ràng là đang xấu hổ.

Thế nhưng, các sinh viên trong lớp lại không như mọi khi reo hò trêu chọc, mà chỉ lặng lẽ nhìn chăm chú vào thiếu niên, rất lâu vẫn không thể dời mắt.

Kỳ Vân Thâm thì vẫn thản nhiên như không, cứ như mấy dòng chữ kia chẳng phải do gã viết, nét mặt không có chút biến hóa nào.

Gã thong thả gấp tờ giấy nháp lại, rồi nhét vào túi áo.

Giáo sư già là người đầu tiên lấy lại tinh thần, lại trêu chọc một câu nữa: "Bạn học Hạ Thanh, em không định cho bạn học Kỳ Vân Thâm một câu trả lời sao?"

Nguyễn Thanh hàng mi khẽ run, cúi đầu khẽ nói, "...Xin lỗi, em không thích người nhỏ tuổi hơn mình."

Cả lớp đều hiểu đây là lời từ chối nhẹ nhàng. Nếu là người khác từ chối "nam thần học đường", có lẽ bọn họ đã rất bất ngờ.

Nhưng nếu là cậu thiếu niên này, thì trong khoảnh khắc ấy, ai nấy đều cảm thấy hoàn toàn hợp tình hợp lý.

Nam thần học đường như vậy... đúng là không xứng với cậu ấy thật.

Kỳ Vân Thâm sau khi nghe được câu trả lời của Nguyễn Thanh thì khựng lại một chút, như thể không hiểu đây là lời từ chối, gã quay đầu nhìn cậu thiếu niên, sau đó nhẹ nhàng nở một nụ cười: "Anh 27 rồi, lớn hơn em 5 tuổi."

...27?

Nguyễn Thanh lập tức sững người.

Bút Tiên khi chết khoảng 20 tuổi, mà thời điểm chết là 7 năm trước.

Nếu "người đó" chưa từng chết... thì năm nay đúng thật là 27 tuổi.

Giáo sư già tất nhiên cũng nghe ra Nguyễn Thanh đang khéo léo từ chối Kỳ Vân Thâm, nhưng sau khi Kỳ Vân Thâm nói xong, ông liền quay lại tiếp tục giảng bài.

Không tiếp tục trêu đùa nữa, cũng không làm ai khó xử.

Các sinh viên khác trong lớp chỉ nghĩ Kỳ Vân Thâm đang mạnh miệng bịa đại, chẳng ai coi chuyện "27 tuổi" là thật cả.

Chỉ có Nguyễn Thanh là nhẹ nhàng cúi mắt, mang theo vài phần trầm tư.

Thật ra cậu đã sớm nghi ngờ rồi. Trong ảo cảnh, Kỳ Vân Thâm trông chỉ chừng 6, 7 tuổi. Qua 7 năm, đáng lẽ cũng chỉ khoảng 14.

Nhưng giờ nhìn gã, rõ ràng là trạc tuổi 20.

Chứng minh nhân dân có thể làm giả, hồ sơ có thể sửa, nhưng gương mặt thì rất khó làm giả. 7 năm không thể lớn nhanh như vậy được.

Hơn nữa, Kỳ Vân Thâm trong ảo cảnh cũng không giống một đứa trẻ, mà giống như mang một linh hồn trưởng thành.

Chỉ là thân xác vẫn còn non nớt mà thôi.

Nguyễn Thanh cảm nhận được — Kỳ Vân Thâm không nói dối cậu.

Gã thật sự... 27 tuổi.

Tuổi trùng với Bút Tiên. Lại là em trai của Bút Tiên...

Song sinh?

Chỉ có cách giải thích "song sinh một hồn hai thể" mới đúc được kết luận như vậy.

Nguyễn Thanh từng nghe qua hiện tượng "nhất thể song hồn".

Ánh mắt cậu thoáng qua một tia suy nghĩ sâu xa — chẳng lẽ Kỳ Vân Thâm và Bút Tiên là một hồn hai thể?

Suy đoán này nghe thì hoang đường, nhưng dường như lại là hợp lý nhất.

Dù sao hồn phách của Bút Tiên đã bị chia thành năm phần, bản thân vốn đã không trọn vẹn thì cũng không phải không thể.

Có lẽ, không cần xác nhận gì thêm nữa.

Nguyễn Thanh cúi mắt, che đi ánh nhìn trong đáy mắt.

Hệ thống vang lên trong đầu cậu: 【Giờ cậu định nộp đáp án rồi sao?】

【Sao thế?】Nguyễn Thanh hơi khó hiểu. Hệ thống trước nay chưa từng hỏi như vậy.

Chẳng lẽ... suy luận của cậu có gì sai?

Hệ thống nghe được sự nghi ngờ trong giọng nói của cậu, im lặng một lúc rồi mới đáp: 【...Không có gì, chỉ hỏi vu vơ thôi.】

【Ồ.】

Quả nhiên là cậu đã suy đoán sai?

Cậu đã bỏ sót điều gì sao?

Nguyễn Thanh cúi mắt nhìn giáo trình trên bàn, trong đầu nhanh chóng lướt qua từng chi tiết để rà soát lại.

Cậu muốn xem thử, liệu có manh mối nào mình đã bỏ qua không.

Bởi chỉ cần lơ là một chi tiết thôi, kết quả cũng có thể hoàn toàn sai lệch.

Mà hiện giờ, cậu không thể để mình sai một bước nào cả.

Không biết đã qua bao lâu, giọng của hệ thống đột nhiên vang lên trong đầu Nguyễn Thanh.

【Nhìn ra ngoài cửa sổ.】

Hửm?

Nguyễn Thanh theo phản xạ quay đầu nhìn ra ngoài, và giây tiếp theo, trong mắt cậu ánh lên một tia ngỡ ngàng.

Cậu ngồi sát cửa sổ, nhìn ra là có thể thấy cảnh tượng bên ngoài — từng mảnh tuyết trắng bay đầy trời.

Dưới ánh mặt trời, khung cảnh vừa lãng mạn vừa đẹp đẽ.

Thật sự rất đẹp.

Không, đó không phải tuyết thật.

Mà là những mảnh giấy trắng được cắt thành hình bông tuyết.

Vô số mảnh giấy nhỏ bay đầy trời, nhẹ nhàng rơi xuống, thoạt nhìn chẳng khác gì tuyết.

Nếu không nhìn kỹ, sẽ không thể phân biệt được.

Giống như một buổi chiều mùa đông yên ả nào đó, trời bắt đầu đổ tuyết, xóa mờ mọi màu sắc.

Chỉ còn lại một màu trắng thuần khiết.

Đẹp đến mức khiến người ta vô thức thả lỏng, những suy nghĩ căng thẳng cũng dịu xuống.

Gió khẽ thổi qua, cả thế giới như lặng lại, thời gian dường như cũng ngưng đọng ở khoảnh khắc này.

Thời gian nhẹ trôi, tháng ngày bình yên.

Khiến người ta muốn quên hết mọi bất an và lo lắng.

Nguyễn Thanh ngơ ngác nhìn những mảnh giấy bay lượn khắp trời.

Cậu rất thích tuyết, nhưng chưa từng nói với ai.

Hơn nữa cơ thể cậu quá yếu, chỉ cần nhiệt độ hơi giảm là đã dễ đổ bệnh, càng không thể sống ở nơi lạnh.

Cho nên, cậu chưa từng tận mắt nhìn thấy tuyết rơi.

Nguyễn Thanh ngẩng đầu nhìn bầu trời, hóa ra tuyết rơi... thật sự đẹp đến thế.

【Chúc mừng sinh nhật.】

Nguyễn Thanh ngẩn người, trong mắt dịu lại, hàng lông mày xinh đẹp khẽ cong lên, cậu nở một nụ cười nhẹ, ánh nhìn trong đáy mắt như có muôn vàn ánh sao lấp lánh.

【Cảm ơn.】

Nụ cười này không giống những nụ cười hời hợt hay khách sáo trước đây, cũng không mang theo mục đích nào, mà là một nụ cười trong trẻo, thuần túy.

Gió khẽ lướt qua, làm mái tóc Nguyễn Thanh rối nhẹ, mang theo một nét dịu dàng khó tả.

Dịu dàng tháng năm, khuynh đảo thời gian.

Dưới màn giấy trắng mênh mang, cậu đẹp như một bức tranh tuyệt mỹ.

Khiến người ta không khỏi khẽ nín thở, sợ quấy nhiễu khoảnh khắc ấy.

Thực ra, muốn tạo ra "tuyết rơi từ giấy" không phải quá khó — dùng máy hủy tài liệu là xong.

Nhưng nếu từng mảnh đều được cắt thành hình bông tuyết, lại còn không để người ta dễ nhận ra... thì đúng là một công trình đồ sộ.

Và cần rất nhiều kiên nhẫn.

Nhất là khi vẫn đang mang thương tích, vẫn phải lặp lại công việc đều đặn ấy.

Trong khi có rất nhiều vật liệu có thể dùng giả làm tuyết, như những miếng xốp trắng chẳng hạn.

Có lẽ đầu óc của người nào đó không linh hoạt mấy , nên chỉ nghĩ được cách dùng giấy trắng cắt ra.

Nguyễn Thanh chống cằm, nhìn bóng dáng đang tất bật trên mái nhà bên cạnh vừa rải giấy, vừa loay hoay điều chỉnh máy quạt cho giấy bay đều — khóe môi khẽ cong, bật cười khe khẽ,【Xả rác là không đúng đâu, nhớ dọn sạch đấy.】

【Còn nữa, sinh nhật tôi không phải hôm nay, ngày trên chứng minh nhân dân là sai.】

Hệ thống: 【Ừ.】

Hệ thống biết là sai. Sinh nhật thật của người này, có lẽ chỉ hệ thống chủ của trò chơi mới biết.

Bởi nó chỉ là một phần tách ra từ hệ thống chính, nên không được chia sẻ nhiều ký ức về người này.

Nhưng... dù vậy, nó vẫn muốn tặng cậu một món quà sinh nhật.

Ngày nào cũng được cả.

Cảm xúc này đến một cách khó hiểu, lại kèm theo một chút đau lòng và nặng nề.

Nặng nề đến mức giống như đang chìm dưới nước, khiến người ta nghẹt thở.

Ngoài cửa sổ, từng mảnh giấy bay tán loạn, các bạn học trong lớp dĩ nhiên cũng nhìn thấy, ai nấy đều kinh ngạc nhìn ra ngoài.

Chuyện này chẳng khác nào dùng bằng tốt nghiệp của mình để thách thức nội quy trường học.

Kỳ Vân Thâm cũng nhìn thấy, thậm chí còn thấy cả bóng người trên nóc nhà.

Kiều Nặc.

Một phần tàn hồn của người anh trai ngốc nghếch đó.

Kỳ Vân Thâm theo phản xạ quay đầu lại nhìn về phía cậu thiếu niên đang ngồi ở dãy ghế sau, vừa vặn bắt gặp nụ cười nhàn nhạt trên môi cậu.

Nụ cười ấy trong trẻo, thuần khiết, đẹp đến mức khiến người ta không thể rời mắt.

Ai nhìn vào cũng nhận ra, cậu đang rất vui.

Toàn bộ khoa Công nghệ Thông tin đều biết, muốn khiến cậu nở nụ cười khó khăn đến nhường nào — bởi cậu thường hay rơi nước mắt, đôi khi còn khóc đến mức không thể nói nên lời.

Có lẽ đây là lần đầu tiên cậu mỉm cười kể từ khi vào đại học.

Nhưng nụ cười ấy... lại không phải dành cho gã.

Đôi mắt của Kỳ Vân Thâm hoàn toàn trầm xuống, ánh nhìn trở nên lạnh lẽo, ẩn chứa chút nguy hiểm.

"Reng reng reng!" Chuông báo hết tiết vang lên.

Mọi người trong lớp bắt đầu thu dọn đồ đạc, lần lượt rời khỏi lớp học, kéo nhau đi xem người rải giấy kia.

Dù sao thì loại "chiến thần" (kẻ ngốc) này cũng hiếm thấy.

Nguyễn Thanh cũng đang thu dọn sách vở, chuẩn bị rời đi.

Hệ thống sững người nhìn cậu, 【Cậu không nộp đáp án à?】

Rõ ràng tất cả đáp án chính xác đều đã được cậu suy luận ra.

"Cái phiên bản này của hắn" thực chất chính là trái tim kia. Trái tim đó vốn ở trong Đại học Số 1, bởi vì vô thức phát ra hắc khí mà làm ảnh hưởng đến toàn bộ ngôi trường, sau đó bị gia tộc tu đạo Kỳ gia phát hiện.

Để chiếm được sức mạnh từ trái tim đó, Kỳ gia đã dung hợp nó vào thai nhi trong bụng phu nhân Kỳ.

Nhưng lúc sinh ra đã xảy ra sự cố, kết quả là thành hai đứa trẻ.

Mà Kỳ gia từ bao đời nay chỉ có thể có một người thừa kế. Thế là họ dùng cấm thuật ép cho Kỳ Vân Thâm mãi mãi dừng lại ở tuổi sáu.

Thực ra, ngay cả khi sinh đôi, Kỳ gia cũng luôn giết một người.

Nhưng lần này lại không thể. Kỳ gia đã thử, nếu giết một người thì người kia cũng sẽ chết theo. Cộng thêm yếu tố trái tim kỳ dị ấy, cuối cùng họ đành giữ lại cả hai.

Nhưng cũng chính vì vậy mà tai họa nảy sinh.

Không ai cam tâm duy trì dáng vẻ ấy mãi.

Sau khi Kỳ Vân Thâm tìm ra cách sống sót, gã đã thiết kế để g**t ch*t Kỳ Mộc Nhiên.

Nhưng lại không ngờ rằng, trái tim kia vì cuốn sách đó mà vô tình trở thành người chơi, rời khỏi phó bản này.

Thế nên phó bản này thật sự không để lại bất kỳ con đường sống nào khác cho người chơi — phần lớn đều dựa vào thực lực và may mắn để sống sót suốt bảy ngày mà vượt ải.

Thế mà... chính người này lại khiến trái tim ấy quay trở lại phó bản.

Tưởng là trùng hợp, nhưng kỳ thực là tất yếu.

Dù boss có rời khỏi phó bản, dù không còn ký ức hay ý thức, thì trong tiềm thức... hắn vẫn quay về, chỉ vì người này.

Nguyễn Thanh vừa bước ra khỏi lớp, vừa trả lời hệ thống: 【Theo cậu thì sao?】

Tuy không trả lời thẳng, nhưng hệ thống đã hiểu rõ ý cậu.

Rõ ràng người này thấy nộp đáp án trực tiếp thì được quá ít điểm.

Khi đã biết đáp án, chẳng khác gì trong tay có một con đường lui, lúc nào nộp cũng được.

Mà hầu hết mọi người, khi có đường lui rồi thì gan cũng lớn hơn nhiều.

Nó còn tưởng cậu sẽ sợ ma mà lập tức rời khỏi phó bản cơ đấy.

Nhưng phó bản này không giống như các phó bản trước.

Những lần trước, chỉ cần NPC quan trọng chết là cả phó bản sẽ bị đóng lại, nhưng ở đây, NPC chết sẽ chỉ biến thành lệ quỷ.

Hơn nữa, phó bản này cũng sẽ không xuất hiện hai boss như ở khu Tây Sơn.

Muốn dựa vào cách cũ để lấy điểm tuyệt đối là không thể.

Nhưng hệ thống cũng không nói gì.

Người này chịu ở lại lâu hơn một chút cũng tốt, ít nhất chứng tỏ cậu đang cố gắng vượt qua bóng ma và nỗi sợ ngày trước.

Chỉ là... có cần phải đến mức này không...

Hệ thống chết trân nhìn cảnh cậu thiếu niên kia đang... đào mộ lấy hài cốt.

Phải biết, trước đây dù có đi theo Kiều Nặc, chỉ cần động đến hài cốt là cậu đã sợ hãi rồi.

Vậy mà bây giờ... lại một mình đến đào hài cốt.

Sự thay đổi này lớn đến mức khiến nó nghi ngờ: liệu cậu còn thật sự sợ ma nữa không?

Dù sao thì người này diễn cũng rất đạt.

Thật ra Nguyễn Thanh vẫn rất sợ.

Nhưng bây giờ là ban ngày, xác suất quỷ xuất hiện rất thấp.

Dù có xuất hiện thì thực lực cũng sẽ bị áp chế nghiêm trọng.

Nếu có bất trắc xảy ra, cậu vẫn có thể nhập vào cơ thể Kỳ Vân Thâm, hoặc trực tiếp nộp đáp án để rời khỏi phó bản.

Có thể coi là hoàn toàn an toàn.

Tuy là vậy, nhưng Nguyễn Thanh cũng đã phải chuẩn bị tâm lý rất lâu mới dám đến đào.

Đào cũng cực kỳ cẩn trọng.

Vừa sợ hài cốt bỗng động đậy, vừa sợ sau lưng có thứ gì lạ lẫm đi theo.

May mà không có gì bất thường xảy ra, Nguyễn Thanh đào khá suôn sẻ.

Sau 7 năm, thịt đã sớm phân hủy, cả quần áo cũng gần như mục nát hết.

Chỉ có bộ xương là vẫn trắng tinh, không dính một chút bụi bẩn nào.

Sạch đến mức như thể đã được cẩn thận tẩy rửa, dưới ánh nắng còn phản chiếu ánh sáng trắng lạnh lẽo.

Nhìn vào cực kỳ quỷ dị.

Nguyễn Thanh do dự một lát, cuối cùng vẫn gom xương lại, đặt chung một chỗ.

Rồi cậu đứng dậy, chuẩn bị đi tìm hai phần còn lại.

Việc này hệ thống không thể giúp được, vì hài cốt của Bút Tiên... không ai được phép chạm vào.

Trừ khi Bút Tiên cho phép.

Bút Tiên trong phó bản này thực sự giống như kiểu người theo chủ nghĩa thanh giáo — không cho phép bất kỳ ai chạm vào mình, dù là hài cốt.

Hơn nữa, tàn hồn của Bút Tiên do hài cốt bị động tay động chân nên bản thân cũng không thể đụng đến.

Thế là suốt 7 năm, hài cốt của Bút Tiên vẫn bị chôn rải rác ở bốn nơi.

Nguyễn Thanh hướng về phía nhà vệ sinh đáng sợ kia.

Muốn đi từ rừng nhỏ gần hồ Bán Nguyệt qua đó, phải đi ngang qua sân thể dục.

Nguyễn Thanh ôm sách, băng qua sân.

Trông chẳng khác nào đang đi học, giống như bao sinh viên bình thường khác.

Khi đi ngang qua lưới đánh cầu lông, một quả bóng bay vượt qua lưới, trôi về phía cậu.

Là một bé gái đang chơi bóng bay.

Có lẽ vì không kiểm soát được lực, nên vô tình đẩy bóng bay qua lưới.

Nguyễn Thanh theo phản xạ cầm sách trong tay, nhẹ nhàng đẩy bóng bay trở lại.

Động tác ấy dịu dàng đến lạ.

Khiến người khác vô thức bị thu hút bởi chủ nhân của cuốn sách.

Bởi vì sự dịu dàng đó toát ra rất tự nhiên, không chút gượng ép, không chút khoa trương.

Cậu thậm chí chẳng làm gì khác, chỉ đơn giản là nhẹ nhàng đẩy bóng bay lại mà thôi.

Ánh nắng chiếu lên gương mặt tinh xảo của cậu thiếu niên, khiến người ta có cảm giác... cả đời sẽ chẳng thể nào quên được.

Bé gái kia cũng đứng ngẩn ra sau khi bóng bay được trả về, không hề đưa tay đón lấy, chỉ ngơ ngác nhìn Nguyễn Thanh.

Đến khi bóng bay trôi thẳng về tay bé, cô mới ôm lấy quả bóng.

Cơ thể dần trở nên trong suốt, cuối cùng biến mất tại chỗ.

Trước khi tan biến, ánh mắt vốn trống rỗng đầy oán hận ấy trở nên trong sáng hơn một chút, cô nghiêng đầu, nở một nụ cười rạng rỡ với Nguyễn Thanh.

Nguyễn Thanh sững người — chuyện gì thế này?

Cô bé đó... là quỷ sao?

Không phải quỷ không thể xuất hiện vào ban ngày à?

Cậu không rõ là vì đã quên mất cảm giác sợ, hay bởi vì có đường lui nên không còn sợ nữa. Theo bản năng, cậu ngẩng đầu nhìn lên bầu trời.

Mặt trời treo cao giữa không trung, cái nắng mùa hạ vẫn còn vương lại, nhiệt độ trong không khí chẳng hề thấp.

Điều này rõ ràng không phải ảo giác.

Quỷ thật sự đã bắt đầu xuất hiện vào ban ngày.

Cảm giác đó đúng là không sai — quỷ vực đang từng bước xâm lấn vào ban ngày.

Có lẽ không lâu nữa, Đại học Số 1, dù ngày hay đêm... cũng sẽ đầy rẫy quỷ dữ.

Dù có liên quan đến quỷ hay không, e là nơi này cũng chẳng còn an toàn.

Vì thế, cậu mới không chọn cách rời khỏi ngay lập tức.

Cậu thật sự rất sợ ma.

Dù cuốn sách kia đã khiến cậu có suy nghĩ khác, nhưng trong tiềm thức, ký ức và nỗi sợ ấy vẫn còn đó, chưa từng phai nhạt.

Chỉ là, dường như nỗi sợ đó... đã nhẹ đi một chút.

Thứ mà cậu sợ, lại là điều mà có người... mong nhớ suốt đêm ngày.

Nguyễn Thanh thu ánh nhìn lại, chậm rãi bước tiếp về phía nhà vệ sinh.

Trên đường đi không gặp phải điều gì bất thường, Nguyễn Thanh thuận lợi đào được bộ xương nằm trong bồn hoa cạnh nhà vệ sinh.

Khi đang đào, con mèo mun nhỏ đột nhiên xuất hiện bên cạnh cậu.

Cơ thể Nguyễn Thanh thoáng cứng lại, nhưng mèo nhỏ không ngăn cản, chỉ nhẹ nhàng dụi đầu vào ống quần của cậu.

Lông mi Nguyễn Thanh khẽ run, cố gắng làm ngơ sự tồn tại của con mèo, tiếp tục đào bộ xương lên.

Giống như bộ trong rừng, trắng sạch không tì vết.

Khi đi ngang qua căntin nhỏ, Nguyễn Thanh mua một chiếc ba lô, đặt hài cốt vào trong, rồi mang theo về lại khu rừng nhỏ bên hồ Bán Nguyệt.

Sau đó, cậu bắt đầu ghép hài cốt lại với nhau.

Cậu nhìn qua bộ xương, hiện giờ chỉ còn thiếu xương tay và xương chân.

Chắc là ở trong phòng nhạc – nơi bút tiên đã chết.

Nguyễn Thanh hơi ngập ngừng.

Bút Tiên khác với những phần còn lại — hắn không còn thân thể.

Là một con quỷ thật sự.

Hơn nữa... lại còn là quỷ có thể xuất hiện giữa ban ngày.

Nhưng nếu thiếu phần đó, khả năng thành công của kế hoạch lại càng giảm xuống.

Vốn dĩ chỉ có 20% mà thôi.

Nguyễn Thanh mím môi, cuối cùng vẫn cắn răng bước về phía tòa nhà nhạc viện bỏ hoang ấy.

Nếu xảy ra chuyện ngoài ý muốn, cậu sẽ lập tức nộp đáp án và rời khỏi phó bản.

Thế nhưng, tình huống mà Nguyễn Thanh dự đoán dường như lại không xảy ra — bóng dáng của Bút Tiên không hề xuất hiện.

Nguyễn Thanh thuận lợi lấy được phần hài cốt bên trong cây đàn piano.

Cậu không dám nán lại, ôm hài cốt chạy thẳng về khu rừng nhỏ bên hồ Bán Nguyệt.

Hệ thống nhìn bóng người trong suốt đang theo sau cậu, không nói gì.

Cũng không lên tiếng nhắc nhở.

Đôi khi, không biết vẫn là tốt hơn.

Khi hài cốt của một con quỷ bị người khác động đến, quỷ đương nhiên sẽ cảm nhận được.

Ngay khi Nguyễn Thanh đào lên phần hài cốt đầu tiên, phía sau cậu đã xuất hiện một bóng người trong suốt rồi.

Chỉ là vì đang là ban ngày, bóng ấy không chủ động hiện thân, nên cậu không nhìn thấy được mà thôi.

Nếu bây giờ Nguyễn Thanh cầm một chiếc gương đối diện với bóng ấy, có lẽ sẽ thấy được ngay.

Nguyễn Thanh vừa ghép xong bộ hài cốt thì liền phát hiện trước mặt mình có hai người đang đứng.

Là Kỳ Vân Thâm và Thẩm Ngộ An.

Kỳ Vân Thâm nghiêng đầu nhìn bộ hài cốt hình người trên mặt đất, bật cười nhẹ rồi lên tiếng: "Hạ Thanh, em ghép cái này để làm gì vậy?"

Kỳ Vân Thâm tuy miệng cười, nhưng nụ cười ấy hoàn toàn không chạm đến đáy mắt.

Khi nhìn thấy cậu thiếu niên ấy nở nụ cười trong suốt giờ học chỉ vì những mảnh giấy bay đầy trời, Kỳ Vân Thâm đã biết, trong ảo cảnh kia chắc chắn đã xảy ra chuyện gì đó mà gã không biết được.

Anh gã không có được cậu, nhưng lại khiến cậu nảy sinh những cảm xúc không nên có.

Chuyện đó... lại càng khiến người ta bực bội.

Kỳ Vân Thâm chỉ mong mình đã nghĩ sai. Nhưng sau khi tan học, gã tận mắt thấy thiếu niên bận rộn đào từng phần hài cốt ra.

Rõ ràng... đã không thể là hiểu lầm nữa rồi.

Thiếu niên ấy thật sự nảy sinh tình cảm không nên có với một người đã chết.

Ha, chết rồi mà còn không yên phận, còn muốn kéo người khác xuống cùng mình.

Quả nhiên, chỉ có biến mất triệt để mới là tốt nhất.

Kỳ Vân Thâm đưa mắt nhìn bóng hình trong suốt phía sau Nguyễn Thanh, ánh nhìn tối sầm, trong đôi mắt ấy như ẩn chứa cả một cơn giông bão.

Thực ra, bóng người kia cũng đang giận đến sắp phát điên.

'Hắn' nghi ngờ mình đã yêu chính trái tim của bản thân, điều đó khiến 'hắn' rối bời, không biết nên làm thế nào.

Thế nên, 'hắn' dứt khoát mở ra Quỷ Vực, cho mình chút thời gian để suy nghĩ.

Kết quả lại thấy cậu thiếu niên kia... cười rạng rỡ chỉ vì những mảnh giấy vụn tung bay đầy trời.

Rõ ràng chỉ là những mảnh giấy rẻ tiền, vậy mà cậu lại cười vui đến thế.

Là vì giấy mà cười, hay vì người đã cắt giấy cho cậu mà cười?

Chẳng cần nghĩ cũng biết, nhất định là vì người đó.

Dù người đàn ông kia là một phần của 'hắn', nhưng cũng không hoàn toàn là 'hắn'.

Cậu thiếu niên vậy mà còn vì người đàn ông ấy mà đi đào hài cốt.

'Hắn' lại càng tức giận hơn, giận đến mức không muốn để cậu chạm vào hài cốt của mình.

Nhưng lại sợ hài cốt làm cậu bị thương, nên chỉ đành để mặc cậu động vào, âm thầm đi theo phía sau, mang theo cơn giận dồn nén.

Tức đến mức... 'hắn' thậm chí muốn mở lại Quỷ Vực ngay lập tức, trừng phạt thiếu niên thật nặng.

Để trong mắt thiếu niên ấy... chỉ còn mình 'hắn' mà thôi.

Nhưng khi nhìn thấy ánh mắt tối tăm đầy nguy hiểm của Kỳ Vân Thâm, 'hắn' lại cảm thấy dễ chịu hơn đôi chút.

Ít ra thì người đàn ông kia cũng là một phần của 'hắn' — chỉ cần hợp nhất, tất cả vẫn sẽ là 'hắn'.

Bóng người ấy ngẩng đầu kiêu ngạo nhìn lại phía Kỳ Vân Thâm, trong đôi mắt đỏ máu lộ ra vẻ châm biếm.

Giống hệt như khi còn sống.

Ánh mắt của Kỳ Vân Thâm lại càng thêm hung hiểm, sát khí như tràn cả ra ngoài.

Còn Nguyễn Thanh, khi nhìn rõ hai người trước mặt là ai, theo phản xạ liền muốn lùi lại, nhưng vì đang ngồi xổm dưới đất...

Cậu vừa lùi một bước đã ngã ngồi xuống đất.

Cậu hoàn toàn không hề nhận ra có người đến gần — hai người kia cố ý áp sát mà không phát ra tiếng động.

Nguyễn Thanh nhìn bộ hài cốt vừa ghép xong dưới đất, cúi đầu, mím môi đầy căng thẳng, không trả lời câu hỏi của Kỳ Vân Thâm.

Kỳ Vân Thâm chậm rãi thu ánh mắt lại, từ trên cao nhìn xuống cậu thiếu niên đang ngã ngồi dưới đất, giọng nói nhẹ nhàng vang lên: "Em không phải là... đã thích anh tôi rồi chứ?"

Giọng nói của Kỳ Vân Thâm giờ đây khác hẳn trước kia, dịu dàng nhưng lại mang theo sự nguy hiểm ngấm ngầm, khiến người nghe không khỏi rùng mình.

Nguyễn Thanh bối rối lắc đầu, hàng mi dài cũng run lên bất an.

【Hệ thống, nộp đáp án.】

【Kỳ Vân Thâm và Kỳ Mộc Nhiên.】

Ngay sau khi Nguyễn Thanh nộp đáp án, hệ thống vang lên giọng máy móc lạnh băng trong đầu cậu.

【Chúc mừng người chơi Nguyễn Thanh đã vượt qua phó bản "Bút Tiên".】

...Thế rồi?

Nguyễn Thanh nhìn Kỳ Vân Thâm trước mặt kẻ đang tỏa ra luồng khí tức nguy hiểm tột cùng lập tức sững người, trên gương mặt tinh xảo hiện rõ vẻ bối rối.

Lần này là thật sự hoảng loạn rồi.

Đáp án là đúng, thời gian cũng đã đến... nhưng cậu... lại không rời khỏi phó bản.

Y hệt như lần ở "Trường Trung học Số 1".