Dung Túng Em Kiêu Kỳ - Thất Dư Vụ - Chương 92

topic

Dung Túng Em Kiêu Kỳ - Thất Dư Vụ - Chương 92 :NT21 – Tiểu tiên nữ

Về đến nhà đã là đêm khuya.

Hai người rón rén vào cửa, sợ đánh thức các dì giúp việc đã nghỉ ngơi nên không bật đèn, phòng khách rộng lớn tối om.

Tạ Thanh Từ cúi người tháo giày, trong bóng tối cô va phải Lương Kinh Trạc đứng phía sau. Người phía sau không hề lảo đảo, ngược lại chính cô bị bật lại suýt đứng không vững.

Lương Kinh Trạc đưa tay đỡ cô, thuận thế vỗ nhẹ lên phần hông cong lên do tư thế cúi người của cô, khẽ nhắc: “Chậm thôi.”

Tối nay cô mặc chiếc váy đuôi cá ôm sát, thiết kế tôn dáng, cái vỗ không nặng không nhẹ này như đánh thẳng vào da thịt, mang theo chút ám thị không rõ ràng.

Lúc nãy trên đường từ Cảng Victoria về, Lương Kinh Trạc đã thắc mắc về cái biệt danh “Tiểu Tiên Tử” nghe thấy mấy lần hôm nay.

“Sao tự nhiên em lại đặt cho mình cái biệt danh tiểu tiên nữ thế?”

Đêm nay không khí quá tuyệt, Lục Lệ lái xe phía trước, tấm ngăn cách đã được nâng lên. Tạ Thanh Từ dựa vào vai anh nghịch điện thoại, anh nắm tay cô, nhẹ nhàng x** n*n trong lòng bàn tay.

Cảm giác mềm mại, mịn màng như len lỏi từ lòng bàn tay vào thẳng trái tim.

Một tay Tạ Thanh Từ lướt điện thoại, trong lòng cô lại canh cánh về bất ngờ nho nhỏ giấu trong tủ quần áo, cô đang do dự xem lát nữa có nên tung ra không thì bỗng nghe thấy câu hỏi này.

Ngón tay đang lướt điện thoại khựng lại giữa không trung, cô ngẩng đầu nhìn anh.

Bàn tay kia vẫn bị anh nắm trong tay x** n*n, cộng thêm ánh mắt anh nhìn cô xuyên qua ánh sáng lờ mờ, trong khoảnh khắc cô cảm thấy, cho dù lát nữa cô không chủ động ngả bài với anh, anh cũng sẽ không nhịn được mà hỏi cô có thể hay không.

Cảm xúc dâng trào trong đáy mắt, hơi quá trực tiếp.

Thực tế đúng là như vậy.

Lúc hôn nhau trên du thuyền, Lương Kinh Trạc đã muốn hỏi rồi, nhưng cuối cùng anh vẫn nhịn được.

Cách nhau gần nửa năm, nói không muốn là nói dối, nhưng mạo muội đề nghị, sợ cô nghĩ anh không quan tâm đến sức khỏe của cô, mặc dù lần trước cùng cô đi kiểm tra sau sinh, bác sĩ đã nói là cô hồi phục rất tốt rồi.

Ngày nào cũng ôn hương nhuyễn ngọc trong lòng, làm sao mà không rung động cho được.

Tạ Thanh Từ nhìn anh một lúc, quyết định tốt bụng nói cho anh biết: “Thực ra không phải biệt danh đâu.”

Ngay lúc cô đang cân nhắc xem có nên nói sự thật ngay bây giờ không thì Lương Kinh Trạc quả nhiên thấy lạ, anh hỏi: “Thế là gì?”

Cô nhìn bàn tay bị anh nắm chặt, khẽ mím môi. Bầu không khí ám muội bao trùm, cộng thêm ánh mắt nóng rực của anh, cô chỉ sợ anh sẽ không nhịn nổi cho đến khi về nhà.

Liếc nhìn tấm ngăn cách phía trước, cô nghĩ chắc Lương Kinh Trạc không đến mức đó đâu, dù sao anh cũng đã trải qua thử thách của cả thai kỳ rồi.

Cô ghé sát tai anh, thì thầm nói cho anh biết “Tiểu Tiên Tử” rốt cuộc là cái gì.

Nói xong, cô lại lặng lẽ lùi về, đôi mắt cười cười nhìn anh, còn mang theo chút giảo hoạt xấu xa.

Lương Kinh Trạc rũ mắt nhìn cô, phản ứng của anh bình tĩnh ngoài dự đoán, đôi mắt đen thẫm chìm trong ánh sáng mờ ảo trong xe, lông mày lơ đãng nhướng lên, “Ra là thế à.”

Tạ Thanh Từ không hài lòng với phản ứng này của anh, nụ cười trên môi tắt ngấm, “Chỉ ‘ra là thế’ thôi á?”

Cô đã bỏ công chuẩn bị rất lâu đấy.

Mặc dù không chọn mấy mẫu “mới toanh siêu cấp” ai nhìn cũng “chết đứng” mà Thẩm Sơ Đường nhiệt liệt đề cử, nhưng cũng tốn bao tâm tư.

Sao phản ứng của anh lại không giống cô dự đoán lắm.

Lương Kinh Trạc nhìn cô bĩu môi bất mãn, anh im lặng vài giây, thong thả đưa ra câu trả lời khiến cô “hài lòng”.

“Cứng rồi.”

“?!”

“…”

Cảnh tượng mất kiểm soát tất nhiên không xảy ra, chỉ là lúc xuống xe, Lục Lệ nhìn ông chủ lúc lên xe còn mặc áo vest chỉnh tề, giờ đã cởi áo ra vắt trên tay, che chắn trước người.

Cách cầm áo sau khi cởi rất bình thường tùy ý, anh ta cũng không nghĩ nhiều, chỉ thấy thời tiết Cảng đảo dạo này hình như không nóng đến thế.

Lúc này bỗng nhiên bị vỗ mông một cái, cuối cùng Tạ Thanh Từ cũng có cảm giác chân thực về việc “sắp tiêu đời”.

Vừa nãy trên xe, sau khi anh nói xong câu đó, cô nghĩ ít nhất anh cũng nên hôn cô một cái chứ, dù sao tên đã lên dây rồi.

Nhưng không, có lẽ sợ trên xe không kiềm chế được, chỉ là trạng thái nhấp nhô dưới lớp quần âu mãi đến khi xuống xe vẫn chưa tan, anh đành phải cởi áo vest che bớt đi.

Tạ Thanh Từ cảm thấy gan mình cũng to ra rồi.

Cả buổi tối nay, nào là bữa tối dưới ánh nến, nào là du thuyền ngắm cảnh đêm, trên đường về còn không biết sống chết mà khiêu khích một chút.

Cô hơi lo lắng không biết sáng mai cô còn đến phòng làm việc được không.

Đèn cảm ứng dưới tủ giày phát ra ánh sáng yếu ớt, thay giày xong, cô đứng thẳng người, nhìn người phía sau cũng đã thay giày xong, đang ung dung nới lỏng cà vạt.

“Mai anh còn phải đi làm, em cũng phải đến phòng làm việc.” Cô thương lượng với anh: “Kiềm chế một chút nhé.”

Ánh đèn vàng vọt hắt vào đôi mắt tối tăm, Lương Kinh Trạc nới lỏng cà vạt, “Ừ” một tiếng rất khẽ, áo vest trên tay bị anh ném tùy tiện lên tủ đồ bên cạnh.

Đôi dép bông tiến lên một bước, trực tiếp đến trước mặt cô, không đợi cô mở miệng, anh đã nâng đầu cô lên hôn xuống.

Lực ép tới hơi mạnh, cổ Tạ Thanh Từ ngửa ra sau, chân cô cũng lùi lại hai bước, eo đập vào tủ phía sau.

Cạnh tủ cứng nhắc hơi cộm người, cô ưm một tiếng, một bàn tay lớn nóng hổi đỡ lấy thắt lưng cô, ép cô về phía trước, xương cùng rời khỏi cạnh tủ, lại dán chặt vào sự nóng bỏng nguy hiểm hơn.

Lương Kinh Trạc đỡ eo cô, dẫn cô xoay người.

Hai người cứ thế vừa hôn vừa một tiến một lùi đi về phía phòng ngủ chính.

Bước chân đan xen, anh tiến cô lùi, giống như trong nụ hôn môi lưỡi quấn quýt, anh tấn công còn cô không kịp trở tay.

Mãi đến cửa phòng ngủ chính, bàn tay đặt bên eo cô rời đi, anh mở cánh cửa đang đóng chặt, Tạ Thanh Từ hơi nghiêng đầu, cô muốn nhìn đường một chút sợ va vào đâu, giây tiếp theo đã bị xoay trở lại.

Đầu lưỡi mềm mại luồn lách vào từng ngóc ngách trong khoang miệng cô, khiến cô hoàn toàn nhiễm hơi thở của anh.

Bữa tối cả hai đều uống chút rượu vang đỏ, hương rượu hoa quả quấn quýt, hòa quyện, khó phân thắng bại.

Tạ Thanh Từ cảm thấy cô vẫn kém cỏi như thế, đến tận bây giờ cô vẫn dễ dàng bị anh hôn đến mức loạn nhịp tim.

Không phải ai cũng nói vợ chồng bình thường kết hôn vài năm sẽ dần mất đi sự tò mò và cảm giác mới mẻ với cơ thể đối phương sao?

Sao cô vẫn chẳng có chút tiến bộ nào, dễ dàng mềm nhũn ra như thế.

Cửa phòng bị trở tay đóng lại, bước lùi đến bên giường, đầu gối bủn rủn, Tạ Thanh Từ ngã ngồi xuống, cô rút một tay đang đặt trên ngực anh ra, theo bản năng chống ra sau giữ thăng bằng.

Lương Kinh Trạc quỳ một chân lên mép giường, cơ bắp đùi săn chắc ẩn dưới quần tây làm căng lớp vải, anh giật phăng chiếc cà vạt lỏng lẻo trên cổ, vừa cởi cúc áo vừa cúi người tiếp tục hôn cô.

Cánh tay chống đỡ cơ thể cuối cùng cũng mềm nhũn, khoảnh khắc mất lực, cả hai cùng ngã xuống chiếc giường êm ái.

Oxy trong buồng phổi như bị ép cạn kiệt, Tạ Thanh Từ cúi đầu, tránh né sự truy đuổi trên môi, “Vẫn chưa tắm…”

Giọng nói như vừa vớt ra từ hơi nước bốc lên, mềm nhũn, phủ một lớp sương mỏng mang theo chút khàn khàn.

Lương Kinh Trạc chống tay phía trên nhìn cô, anh há miệng th* d*c, dưới cổ áo sơ mi đã cởi hai cúc, yết hầu trượt lên xuống hai cái, giọng khàn đặc, ngữ điệu dồn dập: “Tắm bây giờ đây.”

Nói xong, anh thẳng người dậy, lấy một gói đồ trong ngăn kéo ra, bế thốc Tạ Thanh Từ lên.

Váy dễ cởi, chưa đi đến phòng tắm đã bị l*t s*ch.

Tạ Thanh Từ vừa khẽ kêu lên, cô vừa nắm lấy bàn tay to đang kéo mép q**n l*t của mình, “Không công bằng, anh còn chưa cởi mà!”

Cô mặc váy hai dây, kh*ng m*c ** ng*c thông thường, chỉ dán miếng dán ngực, vừa nãy cởi váy xong đã bị cọ rơi mất, giờ trên người chỉ còn mỗi món này, anh thì vẫn quần áo chỉnh tề.

Dứt lời, bàn tay bị cô nắm lấy không chút do dự giật phăng mảnh vải quý giá cuối cùng của cô xuống.

Anh thuận thế vỗ một cái lên mông cô, dùng đôi mắt đã cuộn trào tình ý liếc cô một cái, “Sao vội vàng thế hử?”

Rốt cuộc là ai vội vàng không nhịn nổi chứ hả?

Lương Kinh Trạc đỡ chân cô, để cô quấn lấy eo mình, ngón tay anh thâm nhập xuống dưới.

Đầu ngón tay giả vờ vô tình chạm nhẹ một cái.

“Tách” một tiếng, Tạ Thanh Từ giật mình kêu lên.

Cái chạm vừa khéo đó, giọng cô run rẩy, cô cố gắng mắng anh: “Lương Kinh Trạc!”

Phòng em bé và phòng dì giúp việc đều ở gần đây, dù biết cách âm tốt nhưng cô vẫn không dám phát ra tiếng động quá lớn.

Lương Kinh Trạc dường như rất hài lòng với dáng vẻ dám giận không dám nói của cô, anh cong môi cười, dùng một tay bắt đầu c** q**n áo của mình.

Chẳng còn chút vẻ nho nhã lịch sự nào, từ phòng ngủ đến phòng tắm, quần áo hai người vương vãi khắp nơi.

Cuối cùng khi bước vào phòng tắm, đã là trạng thái rất công bằng rồi.

Vòi hoa sen xả dòng nước ấm áp, hơi nước bốc lên, Tạ Thanh Từ được đặt đứng trên thảm chống trượt, người vẫn luôn dính chặt lấy cô cuối cùng cũng tách ra một chút.

Ngoan ngoãn tắm rửa.

Nước nóng rửa trôi hơi thở mặn mòi từ biển cả vừa rồi, cũng cuốn đi sự ám muội của d*c v*ng, tim Tạ Thanh Từ đập càng lúc càng nhanh, cô xịt vài giọt dầu tẩy trang bắt đầu tẩy trang, thời gian cấp bách, động tác cũng nhanh hơn mọi khi, chủ yếu là mối đe dọa đang chực chờ bùng nổ trước mắt quá mạnh mẽ.

Kết hôn bao nhiêu năm, khủng hoảng niềm tin duy nhất của họ lại là tình huống này, cô lo anh không đợi cô tắm xong đã tháo trang bị, bất chấp tất cả lao tới.

Ngay khi cô vục nước rửa sạch lớp trang điểm trên mặt, vừa mở mắt ra tầm nhìn đột nhiên mờ mịt, miệng cô lại bị hôn lấy.

Lòng bàn tay nóng bỏng v**t v*, cô khẽ r*n r* một tiếng.

Lương Kinh Trạc nhìn đến đỏ mắt, anh buông tay, cúi đầu xuống.

Tạ Thanh Từ luồn tay vào tóc anh.

Ngón tay thăm dò, Tạ Thanh Từ bám chặt lấy vai anh, nhíu mày thì thầm bảo anh nhẹ một chút.

Anh hôn lên tai cô, nói cô thả lỏng.

Cách một thời gian khá lâu, anh lo không chuẩn bị kỹ lát nữa cô sẽ bị đau.

Tạ Thanh Từ cúi đầu, trán cô tựa vào ngực anh, không bao lâu sau cô đã bấu chặt cánh tay anh, cắn môi nức nở.

Lương Kinh Trạc chậm lại động tác, để cô thư giãn, sau đó anh từ từ rút tay ra, chuyển sang nắm lấy mu bàn tay cô, dẫn dắt cô chạm vào anh.

Tạ Thanh Từ vẫn chưa hoàn hồn, dựa hờ vào người anh.

Lương Kinh Trạc nghiêng đầu hôn lên trán, tóc mai, tai, má cô, từng cái mổ nhẹ, khàn giọng nói: “Giúp anh, bảo bối.”

Thực tế lại là anh dẫn dắt cô hành động.

Khoảnh khắc cuối cùng anh hôn lên môi cô.

Xảy ra chút sự cố, bắn lên người cô.

Cô kêu lên, “A! Lương Kinh Trạc!”

“Đồ khốn kiếp!”

Anh không thể kiềm chế một chút, bắn xuống đất được à?

Lương Kinh Trạc ngửa cổ cười, anh giúp cô rửa sạch sẽ, anh cầm lấy gói đồ đặt trên kệ để đồ bên cạnh.

Hai tay giữ eo cô, lòng bàn tay ấn ấn vào thắt lưng cô, như một lời báo trước.

Tạ Thanh Từ chống tay lên bức tường ướt đẫm, cong lưng hạ thấp người.

Thời gian mang thai luôn phải cẩn thận dè dặt, giờ cuối cùng không cần nữa rồi.

Lương Kinh Trạc giữ chặt eo cô, nâng cằm lên, yết hầu trượt lên xuống, anh khẽ thở dài thỏa mãn.

Tạ Thanh Từ trượt dần xuống, bức tường đọng nước không có chút ma sát nào, cô muốn nói họ nên đổi chỗ khác, nhưng anh không hề có ý định chuyển địa điểm.

Ngón tay cô chống trên tường cuộn chặt lại, đầu ngón tay trắng bệch, rồi từ từ thả lỏng.

“Anh nhẹ một chút.”

Lương Kinh Trạc không đáp lời, anh nắm lấy bàn tay cô đưa tới.

Chưa kịp mặc “chiến bào”, Tạ Thanh Từ cảm thấy mình sắp chết rồi.

Biết thế cô không nói với anh hôm nay cô có chuẩn bị.

Ra khỏi phòng tắm, món quà nhỏ bất ngờ cô giấu trong tủ quần áo vẫn bị tìm ra.

Váy hai dây có gọng nâng ngực, vạt váy chỉ che vừa đủ đến đùi.

Mồ hôi ướt đẫm trán và tóc mai Tạ Thanh Từ, cô nhắm mắt th* d*c.

Lương Kinh Trạc tháo bỏ đồ bảo hộ, buộc lại rồi vứt đi, anh cúi người xuống, nâng mặt cô, hôn lên môi cô, rồi trượt dần xuống dưới.

Tạ Thanh Từ không còn sức, cô yếu ớt túm tóc anh, “Không được…”

Giọng nói như vừa trải qua cơn sốt cao, vừa khàn vừa thấp.

Nhưng miệng cô vẫn không quên mắng: “Đồ khốn kiếp, Lương Kinh Trạc, anh là đồ khốn…”

“Em nói dối.” Lương Kinh Trạc ngẩng đầu lên, phản ứng của cơ thể cô rõ ràng đang tố cáo cô thích muốn chết.

Anh chống tay hai bên sườn cô, trườn người lên, chặn lấy đôi môi nhỏ nhắn không thành thật kia: “Thêm lần nữa nhé, bảo bối.”

Tạ Thanh Từ há miệng th* d*c, còn chưa kịp lấy hơi để mắng tiếp thì anh đã lại trong tư thế sẵn sàng.

Chết mất, cô sắp chết thật rồi.

Đúng là tự mình hại mình, bày đặt chuẩn bị bất ngờ cái gì chứ?