Dung Túng Em Kiêu Kỳ - Thất Dư Vụ - Chương 63

topic

Dung Túng Em Kiêu Kỳ - Thất Dư Vụ - Chương 63 :Hay là em giúp anh tắm nhé?

Khi Tạ Thanh Từ và Lâm Nhạc Hân vội vã đến bệnh viện, quản gia nhà họ Lâm đã ra đón.

Lâm Nhạc Hân vẫn chưa hoàn hồn, gấp gáp hỏi: “Tình hình sao rồi ạ? Bây giờ anh cháu thế nào?”

Quản gia vừa định trả lời thì cô nàng đã ngắt lời: “Thôi, đến đây rồi, để bọn cháu tự vào xem.”

Nói xong, không quên nắm lấy tay Tạ Thanh Từ, an ủi: “Chắc không có chuyện gì lớn đâu ạ, nếu không cậu mợ đã liên lạc với chị rồi.”

Trên đường đến đây, Tạ Thanh Từ gọi cho Lương Kinh Trạc, đến khi điện thoại tự ngắt anh vẫn không nghe máy.

Trái tim đang treo lơ lửng rơi thẳng xuống đáy vực. Gọi cho Lục Lệ cũng nhận được kết quả tương tự.

Tâm trí chao đảo, cô để mặc Lâm Nhạc Hân dắt đi. Ánh đèn huỳnh quang trên hành lang bệnh viện như nhòe đi ở rìa tầm mắt, đầu óc cô cũng trở nên mụ mị.

Lục Lệ đứng trước cửa phòng cấp cứu, tay cầm vài tờ kết quả xét nghiệm. Nghe thấy tiếng bước chân, anh ta quay lại nhìn, vẻ mặt sững sờ, sau đó bước nhanh tới đón: “Cô Thanh Từ, sao cô… lại đến đây?”

Chạy một mạch đến đây khiến hơi thở cô rối loạn. Tạ Thanh Từ cố gắng bình ổn nhịp thở, hỏi: “Lương Kinh Trạc đâu rồi?”

Chính cô cũng không nhận ra, giọng mình đang run lên.

Lục Lệ quay đầu nhìn cánh cửa phòng thay băng phía sau: “Lương tổng anh ấy…”

Lời chưa dứt, Tạ Thanh Từ đã sải bước đi về phía đó.

Tầm nhìn như chao đảo, tiếng tim đập thình thịch trong lồng ngực vang vọng bên tai, tiếng thở cũng trở nên rõ mồn một.

Lương Vận đứng bên giường bệnh, nhìn Lương Kinh Trạc đang ngồi chờ y tá xử lý vết thương. Thấy anh ngó nghiêng tìm kiếm gì đó, bà hỏi: “Tìm cái gì thế?”

Tay trái gác trên bàn thay băng, không thể cử động tùy tiện, anh đáp: “Điện thoại.”

Lúc nãy tình hình hơi hỗn loạn, anh không kịp cầm điện thoại, giờ không biết để đâu rồi.

Lương Vận liếc nhìn vết thương đang được xử lý, có vẻ không hài lòng với thái độ bị thương mà vẫn nhớ công việc của anh, nhíu mày: “Chắc ở chỗ Lục Lệ, có chuyện gì cậu ta sẽ vào báo.”

Đêm nay Lương Vận vào viện vì bảo mẫu thân cận lâu năm đột ngột bị viêm dạ dày. Dù sao cũng là người hầu thân tín đi theo bà từ trước khi lấy chồng, bà lo lắng đưa người ta vào viện. Xong xuôi mọi việc thì thấy Lương Kinh Trạc xuất hiện ở phòng cấp cứu cùng Lục Lệ.

Lại gần nhìn, bàn tay trái quấn băng gạc đẫm máu làm bà giật thót mình. Chưa kịp hỏi kỹ nguyên nhân đã vội vàng đưa đi chụp chiếu và xử lý vết thương.

Lương Kinh Trạc thuận miệng đáp: “Không phải công việc, tối nay Tạ Thanh Từ đi chơi với Nhạc Hân, con có nói đi đón cô ấy.”

Giờ không biết mấy giờ rồi, sợ cô chơi xong không liên lạc được với anh.

Lương Vận nhìn ra cửa, định đi gọi người giúp anh: “Yên tâm đi, cô nói với Nhạc Hân rồi, chắc hai đứa nó đến nơi rồi đấy.”

Dứt lời, Lương Kinh Trạc khựng lại: “Con đã nói cô đừng nói với họ rồi cơ mà?”

Vết thương nhỏ thôi, có gì đáng ngại đâu.

Lương Vận liếc xéo anh: “Tay bó như cái đùi gà thế kia về nhà, con tưởng mắt Tiểu Từ để trưng à?”

Nói xong bà quay người đi ra cửa. Vừa bước được hai bước thì một bóng người vội vã xuất hiện ở cửa phòng thay băng.

Tạ Thanh Từ thở hổn hển, trán lấm tấm mồ hôi. Nhìn thấy Lương Vận, cô gọi: “Cô ạ.”

Lương Vận cũng ngạc nhiên, dừng bước cười đáp: “Nhanh thế.”

Lương Kinh Trạc nghe tiếng ngẩng đầu lên.

Anh ngồi bên mép giường, áo vest dính máu đã cởi ra, tay áo sơ mi xắn lên đến khuỷu tay. Trừ bàn tay băng bó ra, trông anh vẫn phong độ chỉnh tề như mọi khi.

Lương Vận quay lại nhìn thoáng qua, bà cười khẽ rồi đi ra ngoài, tiện tay kéo luôn Lâm Nhạc Hân đang hớt hải định lao vào theo.

Y tá băng bó xong vết thương, dặn dò vài điều cần lưu ý, nhắc nhở ngày thay băng tiếp theo rồi bưng khay thuốc đi ra.

Tạ Thanh Từ nhìn lớp băng gạc vẫn còn rớm chút máu, bước tới.

Lương Kinh Trạc nhìn những giọt mồ hôi li ti trong suốt trên thái dương và chóp mũi cô, cười dịu dàng: “Anh đã nói đừng nói với em rồi mà. Kết thúc sớm thế, em đi chơi có vui không?”

Vừa nói vừa đưa tay nắm lấy tay cô. Vừa ngước mắt lên đã chạm phải đôi mắt đỏ hoe.

Lời định nói là anh không sao đâu nghẹn lại ở cổ họng, như bị cục bông chặn ngang.

Vừa mềm mại lại vừa tắc nghẹn.

Biết cô lo lắng, anh có chút vui sướng vì sự quan tâm này, nhưng lại không nỡ nhìn cô đau lòng.

Anh cười bất lực, đỡ eo cô, kéo cô ngồi lên đùi mình, nắm tay cô bóp nhẹ: “Khóc cái gì, ngốc ạ.”

Sự hoảng loạn suốt dọc đường chạy tới, khi nhìn thấy anh bình an vô sự bỗng chốc tan biến, nỗi bất an bị kìm nén bỗng vỡ òa.

Tạ Thanh Từ không kìm được nước mắt, giọt lệ nóng hổi rơi xuống mu bàn tay anh. Lương Kinh Trạc hơi nhíu mày, xót xa lau đi cho cô: “Vết thương nhỏ thôi mà, không sao rồi.”

Thấy nước mắt cô vẫn không ngừng rơi, anh nhẹ giọng trêu đùa: “Để anh mượn cái chậu nhé, xem tí nữa hứng được bao nhiêu hạt trân châu, có bán được giá không nào?”

Đến dỗ dành cũng chẳng đứng đắn tí nào.

Tạ Thanh Từ nín khóc mỉm cười trong chốc lát: “Gì chứ…”

Nói xong cô nhìn bàn tay anh đang đỡ eo mình: “Sao lại bị thế này ạ?”

Nghe Lâm Nhạc Hân nói xong cô sợ chết khiếp, rõ ràng trước khi cô đi anh vẫn bình thường, sao chớp mắt cái đã vào viện, còn bị thương nữa.

Lương Kinh Trạc nhìn đôi mắt đã ngừng rơi lệ nhưng vẫn đỏ hoe của cô một lúc, không biết là đùa hay thật, giọng điệu mang theo ý cười: “Cứu mỹ nhân đấy.”

Tạ Thanh Từ “hả” một tiếng, nhìn quanh phòng thay băng không thấy ai khác: “Người đó đâu rồi ạ?”

Vừa dứt lời, một bóng người chậm rãi bước vào từ cửa. Cô quay đầu nhìn, sững sờ.

Cả cánh tay Chu Hoài quấn băng kín mít, tay áo sơ mi bị cắt một nửa, trước ngực lấm tấm vết máu.

Nhìn thấy cô, anh ấy cũng ngạc nhiên, sau đó nhìn sang Lương Kinh Trạc, mỉm cười nhẹ: “Lương tổng ổn chứ?”

Tan làm, Lương Kinh Trạc đi xem triển lãm nghệ thuật, tình cờ gặp Chu Hoài cũng đi cùng bạn.

Hai người chạm mặt, chào hỏi xã giao vài câu rồi tách ra đi xem các khu vực khác nhau. Thiết kế triển lãm kiểu hành lang, đi một vòng xong hai người lại gặp nhau trước cùng một bức tranh.

Phong cách bức tranh đó khá giống tranh của Tạ Thanh Từ. Lương Kinh Trạc nhận ra, Chu Hoài cũng nhận ra.

Người sau lên tiếng trước, nói với bạn đi cùng: “Phong cách này rất giống một cô bé khóa dưới của tớ.”

Bạn anh ấy ngạc nhiên, nhìn tên họa sĩ: “Là cô ấy à?”

Anh ấy lắc đầu: “Không phải, chỉ là rất giống thôi, tự nhiên tớ nhớ tới.”

Người bạn như hiểu ra điều gì, cười trêu chọc: “Chỉ là khóa dưới thôi á?”

Anh ấy cười cười không đáp.

Nhưng biểu cảm thì đã nói lên tất cả.

Lương Kinh Trạc đương nhiên nghe ra, và cũng biết họ đang nói về ai. Nhưng Chu Hoài dường như trước đó không thấy anh, anh ấy quay người lại mới ngạc nhiên nói: “Lương tổng? Trùng hợp quá.”

Anh nhàn nhạt liếc anh ấy một cái: “Chúng ta vừa gặp nhau ở cửa mà.”

Còn giả vờ tình cờ gặp lại, mười phần thì chín phần là cố ý.

Chu Hoài cong môi cười, giải thích: “Ý tôi là gặp lại ở đây trùng hợp thật.”

“……” Anh khựng lại, thu hồi ánh mắt, ừ một tiếng.

Chu Hoài khẽ gật đầu, định cùng bạn đi tiếp sang bức tranh sau.

Ngay khoảnh khắc anh ấy quay người, Lương Kinh Trạc nghe thấy tiếng nứt gãy chói tai, theo bản năng ngẩng đầu nhìn về phía phát ra âm thanh.

Giàn đèn treo phía trên lỏng lẻo, lung lay sắp đổ. Đồng tử co rút, ngay khoảnh khắc não bộ đưa ra phán đoán, một nửa giàn đèn ầm ầm đổ xuống.

Theo bản năng, anh vươn tay túm lấy người bên cạnh.

Chu Hoài bị kéo mạnh cánh tay, quán tính lớn khiến anh ấy suýt ngã. Cùng với tiếng đổ vỡ chói tai, giàn đèn rơi sượt qua người anh ấy, thanh kim loại chìa ra cứa rách tay áo sơ mi, rạch một đường dài khoảng mười phân trên cánh tay anh ấy. Máu tươi tức thì tuôn ra từ vết thương sâu hoắm lộ cả xương, chảy ròng ròng xuống đất qua kẽ tay.

Anh ấy còn chưa kịp phản ứng với tai nạn bất ngờ thì Lương Kinh Trạc đã lấy điện thoại gọi cho Lục Lệ đang đợi bên ngoài.

Xung quanh vang lên tiếng la hét hoảng sợ của đám đông xem triển lãm, cùng tiếng gọi cấp cứu hoảng loạn.

Lúc này anh ấy mới cúi xuống nhìn cánh tay mình, máu chảy quá nhanh khiến anh ấy mất cả cảm giác đau. Người bạn đi cùng sợ mất mật, vội vàng cởi áo khoác định băng bó tạm thời cho anh ấy.

Bàn tay Lương Kinh Trạc vừa kéo anh ấy cũng bị thương, mu bàn tay bị rạch một đường, không sâu bằng anh ấy nhưng cũng máu me đầm đìa. Anh hơi nâng bàn tay lên, máu từng giọt nhỏ xuống từ đầu ngón tay.

Cúp điện thoại, anh bước tới, vẻ mặt nghiêm nghị hỏi anh ấy: “Còn bị thương chỗ nào khác không?”

Lúc đó anh ấy cũng đã hoàn hồn, bình tĩnh đáp: “Không ạ.”

Lục Lệ chạy tới rất nhanh, thấy cảnh tượng này cũng sững sờ, vội vàng bước tới bảo xe đỗ ngay cửa, đưa hai người đi bệnh viện ngay.

Lương Kinh Trạc bị thương không nặng, vết thương may mắn tránh được mạch máu, xương cốt cũng không sao, chỉ là vết rạch hơi lớn, phải khâu mấy mũi.

Chu Hoài bị đứt gân tay, mức độ không nghiêm trọng lắm, chỉ là sau phẫu thuật nối gân phải dùng nẹp cố định vài tuần.

Tạ Thanh Từ nhìn Chu Hoài bất ngờ xuất hiện, liên kết câu nói “cứu người” của Lương Kinh Trạc với tình cảnh hiện tại. Cô chợt nhận ra cô vẫn đang ngồi trên đùi Lương Kinh Trạc, cô vừa định đứng lên thì bàn tay giữ eo cô siết chặt, ấn cô ngồi xuống lại.

Cô quay đầu nhìn anh, dùng ánh mắt ra hiệu.

Ở nơi công cộng thế này không hay đâu anh?

Lương Kinh Trạc như không hiểu ý cô, nhìn Chu Hoài, lúc này mới trả lời câu hỏi của anh ấy: “Không sao, khâu mấy mũi thôi.”

Chu Hoài gật đầu, ánh mắt lướt qua bàn tay anh đặt trên eo Tạ Thanh Từ, nhìn sang cô, muốn nói lại thôi, cuối cùng chỉ nói: “Vậy thì tốt rồi.”

Mức độ chấn thương của hai người khác nhau. Bác sĩ khuyên Chu Hoài tốt nhất nên nằm viện theo dõi một thời gian, chưa chắc chắn liệu có cần tập phục hồi chức năng gân hay không. Còn Lương Kinh Trạc chỉ cần đến thay băng đúng hẹn là được.

Chu Hoài định xin theo dõi ngoại trú, nhưng Lương Kinh Trạc nói: “Tôi sẽ nói với bên nhóm dự án, tập đoàn chưa đến mức bóc lột sức lao động của nhân viên đến mức này đâu, cậu cứ dưỡng thương cho khỏe đã.”

Chu Hoài khựng lại, cuối cùng không kiên trì nữa, đáp: “Vâng, cảm ơn ngài.”

Lâm Nhạc Hân thấy Lương Kinh Trạc không sao cũng thở phào nhẹ nhõm: “Trời ơi, em dắt chị dâu nhỏ chạy một mạch đến đây mà chẳng dám nhìn chị ấy, sợ thấy chị ấy khóc. Anh dọa chị dâu nhỏ chết khiếp rồi đấy.”

Từ lúc nghe điện thoại xong, Lâm Nhạc Hân đã cảm nhận được sự lo lắng sắp trào ra khỏi hốc mắt của Tạ Thanh Từ, khiến cô nàng cũng hoảng theo. Lương Vận chưa nói hết câu đã vội cúp máy chạy đến bệnh viện.

Cuộc điện thoại đó nếu nghe thêm một giây nữa thôi là biết tình hình Lương Kinh Trạc không nguy cấp đến thế.

Lương Kinh Trạc quay sang nhìn người bên cạnh, nắm tay cô bóp nhẹ: “Thật à?”

Tạ Thanh Từ nhìn thẳng vào mắt anh, gật đầu thừa nhận: “Vâng.”

Lương Kinh Trạc nhìn cô chăm chú, nghe vậy cong môi cười.

Lâm Nhạc Hân thấy thế nhăn mặt, kéo tay Lương Vận: “Thôi mình về đi mẹ, con chịu hết nổi rồi.”

Lương Vận cười, dặn Lương Kinh Trạc: “Tự con chú ý một chút nhé.”

Nói xong nhìn sang Tạ Thanh Từ: “Mai Nhạc Hân vẫn ở nhà, Tiểu Từ, con có muốn qua nhà chơi không?”

Sáng ngày kia Tạ Thanh Từ phải về Kinh Triệu, mai là ngày cuối cùng cô ở lại Cảng Đảo.

Cô cười, từ chối khéo: “Dạ thôi ạ, lần sau sang con sẽ đến thăm cô sau ạ.”

Lương Vận gật đầu. Đợi Lâm Nhạc Hân vẫy tay chào tạm biệt Tạ Thanh Từ xong, bà dẫn con gái ra về.

Do tay bị thương nên về nhà tắm rửa không tiện, Tạ Thanh Từ tìm màng bọc thực phẩm quấn kín tay trái cho anh, nhắc anh chú ý đừng buông thõng tay xuống kẻo nước chảy vào.

Lương Kinh Trạc chẳng buồn nhìn cái tay bị quấn như bánh chưng, chỉ nhìn người đang dặn dò trước mặt: “Chẳng lẽ em giúp anh tắm không tiện hơn à?”

Tạ Thanh Từ đang nói dở thì khựng lại, bỗng nhớ ra điều gì.

Nhìn bàn tay “trọng thương” của anh, cô cảm thấy tối nay chắc không bóc được “quà” rồi.

Suy nghĩ một lát, cô đáp: “Cũng được.”

Nhưng khi bắt tay vào c** q**n áo cho anh, cô vẫn không khỏi đỏ mặt tía tai.

Nhìn người đàn ông lần lượt trút bỏ xiêm y trước mặt mình, cô bỗng có ảo giác mình đang sàm sỡ anh.

Cởi xong áo sơ mi, ánh mắt cô vô thức dao động khi chạm vào những đường cơ bắp săn chắc, phía dưới vùng bụng phẳng lỳ vẫn còn chiếc quần âu mặc chỉnh tề.

Cổ họng như có kiến bò, đáy mắt nóng ran, cô đặt chiếc áo sơ mi xuống: “Anh tự c** q**n nhé.”

Áo sơ mi thì nói cần hai tay cởi cúc, cởi tay áo, chứ quần đơn giản thế, thắt lưng cũng không có, tự làm được mà.

Lương Kinh Trạc giơ tay trái lên, nghe vậy khựng lại, đáp: “Được.”

Khi tay anh đưa về phía khóa quần, Tạ Thanh Từ quay người định đi lấy đồ ngủ cho anh. Cứ đứng đây nhìn người ta c** q**n thì kỳ quá.

Vừa quay người thì nghe phía sau vang lên tiếng hít hà đau đớn.

Tim cô thắt lại, dừng bước, quay lại nhìn tay anh đặt trên cạp quần: “Sao thế anh? Động vào vết thương à?”

Lương Kinh Trạc nhìn vẻ mặt lo lắng của cô, khóe miệng bất giác nhếch lên, nhưng vẫn hùa theo: “Ừ, đau quá.”

Tạ Thanh Từ thở dài, bước nhanh tới: “Thôi để em giúp cho.”

Nghĩ lại cũng chẳng có gì, dù sao… cô cũng đâu phải chưa từng c** q**n cho anh, tuy là trong tình huống nào đó không phải do cô tự nguyện.

Nghĩ thì nghĩ thế, nhưng khi ngón tay chạm vào móc khóa quần, cô vẫn khựng lại một chút rồi mới kéo xuống.

Quần dễ cởi hơn áo sơ mi nhiều, nhưng chắc cũng phải bỏ đi thôi. Áo sơ mi dính máu, quần màu đen không nhìn rõ nhưng chắc cũng dính.

Lúc nhặt cả áo và quần lên, Tạ Thanh Từ vẫn hỏi lại: “Áo với quần còn dùng không anh?”

Người đàn ông chỉ mặc mỗi chiếc q**n l*t đứng trên thảm nhìn cô thu dọn, đáp: “Bỏ đi.”

Cô gật đầu, cầm quần áo mang ra ngoài vứt. Khi quay lại, người lúc nãy đứng đó giờ vẫn đứng nguyên như cũ.

Cô khựng lại: “Anh… cởi nốt rồi vào tắm đi chứ.”

Anh nhìn cô: “Anh không tự cởi được.”

“……”

Cái q**n l*t thôi mà, có gì mà không tự cởi được?

Tạ Thanh Từ nhắm mắt hít sâu một hơi, nắm chặt tay. Nể tình anh là bệnh nhân, cô quyết định không chấp nhặt, bước tới, định dùng một tay chứng minh cho anh thấy một tay cũng cởi được.

Nhưng khi túm lấy cạp quần, cô vẫn khựng lại. Khóe mắt vô tình liếc qua chỗ phồng lên, cô quay ngoắt đi như bị bỏng, lần mò giúp anh cởi ra.

Cởi xong, ánh mắt lảng tránh vẫn không dám quay lại, cô ném mảnh vải cotton mỏng manh vào giỏ đồ bẩn bên cạnh, nói: “Anh vào trước đi.”

Lương Kinh Trạc nhìn người con gái trước mặt sắp bốc khói, ánh mắt trốn tránh, dường như thấy phản ứng của cô đáng yêu, anh cười, đáp: “Được.”

Mãi đến khi cửa phòng tắm đóng lại, Tạ Thanh Từ mới dời ánh mắt từ xa xăm trở về, nhìn quầng sáng vàng ấm áp hắt ra sau lớp kính mờ, cô đi vào phòng thay đồ lấy đồ ngủ cho hai người.

Quay lại, cô đứng ở khu vực bồn rửa mặt một lát rồi đưa tay c** q**n áo của mình ra.

Khi đẩy cửa bước vào phòng tắm, Lương Kinh Trạc đã tự mở vòi hoa sen, đứng dưới dòng nước tắm.

Tay trái anh giơ cao giữa không trung như cô dặn, trong làn hơi nước mờ mịt không hề bị nước bắn vào.

Thế này chẳng phải tự tắm tốt lắm sao?

Xác định anh có thể tự lo liệu, Tạ Thanh Từ định đi ra ngoài trước.

Nghe tiếng mở cửa, Lương Kinh Trạc ngẩng đầu nhìn. Mái tóc ướt vuốt ngược ra sau, qua làn hơi nước mênh mông, anh nhìn thấy thân hình trắng ngần yểu điệu kia.

Ngay trước khi cô kịp bước ra khỏi phòng tắm, anh đã kéo người lại: “Chạy đi đâu?”

Vai bất ngờ va vào lồng ngực rắn chắc phía sau, đau như va vào đá. Tạ Thanh Từ khẽ kêu đau: “Anh tự tắm được mà, tắm chung chật lắm.”

Lần trước tắm chung là tình huống đặc biệt, phải đứng sát vào nhau. Giờ anh đứng vững vàng thế này mà còn đòi tắm chung, kỳ cục lắm.

Tai bị ấn một nụ hôn ướt át: “Tắm được mà. Hơn nữa, hôm nay anh vừa cứu bạch nguyệt quang của em đấy, kể cả anh có tự tắm được thì em giúp anh một lần có sao đâu?”

Lấy đâu ra bạch nguyệt quang chứ?

Tạ Thanh Từ xoay người lại, vẻ mặt bất lực: “Không phải, là đàn anh, đàn anh bình thường thôi, em nói rồi mà.”

Cạn lời thật sự, sao anh cứ nhai đi nhai lại thế nhỉ? Cô đã nói bao nhiêu lần rồi.

Lương Kinh Trạc rũ mắt nhìn cô, khuôn mặt ẩn hiện trong làn hơi nước bốc lên, biểu cảm không rõ ràng: “Thế em còn nhớ các bạn nam khác không?”

Tạ Thanh Từ chớp mắt, thành thật gật đầu: “Đương nhiên rồi. Khóa trước em có cậu bạn được rất nhiều bạn nữ theo đuổi, cao ráo đẹp trai, học cũng giỏi. Cùng khóa với Chu Hoài cũng có một đàn anh biết thổi saxophone, năm nào tiệc văn nghệ cũng được hò reo nhiệt tình. Còn có một cậu em khóa dưới, chơi bóng rổ siêu đỉnh, giờ thể dục toàn là nữ sinh vây quanh sân xem.”

Tuy Tạ Thanh Từ không mê trai đẹp đến thế, nhưng bạn bè thân thiết xung quanh lại rất nhiệt tình, thường xuyên kéo cô đi cùng. Mấy nhân vật này tần suất được nhắc đến quá cao, cô không muốn nhớ cũng khó.

“……”

Dứt lời, người trước mặt im lặng, một lúc lâu sau mới mở miệng: “Nhớ nhiều thế cơ à?”

Tạ Thanh Từ nhìn vào mắt anh: “Thì… cũng như nhau cả thôi, hồi đi học anh cũng sẽ có ấn tượng với những bạn nữ xinh đẹp ưu tú chứ.”

Nói xong cô hơi hối hận.

Nhớ lại lời dì Lệ từng kể, đến đồng đội cùng nhóm thi đấu một tháng anh còn chẳng nhớ nổi, thì còn nhớ được ai nữa?

Quả nhiên, ngay sau đó câu trả lời vang lên: “Không ấn tượng, mà dù có ấn tượng thì giờ anh cũng chẳng nhớ, không nhớ rõ như em đâu.”

Tạ Thanh Từ cứng họng, mím môi im lặng: “OK, em sẽ cố gắng quên.”

Còn “cố gắng” nữa chứ.

Trông không tình nguyện lắm.

Lương Kinh Trạc không đôi co với cô nữa, nâng cằm cô lên, hôn xuống.

Quản cô có tình nguyện hay không làm gì, đằng nào cô cũng là của anh rồi.

Vòi hoa sen chưa tắt, nước ấm xối xả rơi xuống, chảy qua đôi môi đang dính chặt vào nhau. Tạ Thanh Từ “ưm…” một tiếng, sợ ngã nên bám chặt vào bờ vai duy nhất có thể dựa vào trước mặt, cô hơi ngửa đầu đón nhận nụ hôn đầy cảm xúc này.

Hơi nước lượn lờ, không gian vốn đã loãng dưỡng khí bỗng trở nên ngột ngạt hơn.

Chưa hôn được bao lâu Tạ Thanh Từ đã thấy khó thở. Đầu lưỡi anh luồn vào trong truy đuổi cô, cạnh lưỡi chạm nhau mang theo luồng điện chạy dọc sống lưng, đầu gối cô mềm nhũn, sắp không đứng vững nữa.

Khi tay cô cũng mất hết sức lực, trượt xuống khỏi bờ vai rộng lớn, Lương Kinh Trạc bế bổng cô lên, nâng chân cô kẹp vào hai bên hông mình.

Tâm trí bắt đầu mụ mị chợt lóe lên chút tỉnh táo, cô nhớ đến tay bị thương của anh, cô tránh ra một chút, nhắc nhở: “Tay anh, đừng dùng sức…”

Nụ hôn gián đoạn mang theo vệt nước chưa kịp nuốt xuống vương trên môi họ.

Lương Kinh Trạc vươn tới m*t đôi môi ướt át của cô, hơi thở cũng rối loạn, khàn giọng đáp: “Thế thì em ôm chặt vào.”

Cảm nhận được sự thay đổi phía dưới, Tạ Thanh Từ kẹp chặt chân quanh eo anh, rướn người lên.

“Anh đừng…” Mặt bị hơi nóng hun đỏ bừng, mắt ướt át, cô lí nhí: “Anh chạm vào em…”

Lương Kinh Trạc hôn lên chiếc cổ ửng hồng của cô, giọng khàn đặc: “Thả lỏng chút nào.”

Tình huống này thả lỏng kiểu gì đây.

Tạ Thanh Từ đẩy vai anh, nhíu mày: “Không được, hơi…”

Chưa nói hết câu, môi cô đã bị chặn lại.

Là một trải nghiệm hoàn toàn khác so với những lần trước.

Tạ Thanh Từ bỗng nhận ra anh không dùng bao, cô tránh khỏi nụ hôn: “Khoan đã, không có…”

Lương Kinh Trạc biết cô định nói gì, môi anh thuận thế hôn lên chiếc cổ đang ngửa cao của cô, m*t nhẹ từng cái: “Em đang trong kỳ an toàn mà?”

Tạ Thanh Từ bật ra tiếng nức nở: “Không được… kỳ an toàn cũng không an toàn…”

Động tác của Lương Kinh Trạc khựng lại, buông môi cô ra: “Thế à?”

Anh chỉ biết phụ nữ có thời kỳ rụng trứng và kỳ an toàn, chưa từng nghe nói đến việc kỳ an toàn cũng không an toàn.

Tạ Thanh Từ gục đầu vào vai anh, gật đầu: “Vâng…”

Anh rút ra, bế cô về phòng, lấy “trang bị” trong tủ đầu giường ra đeo vào, sau đó nâng eo cô lên.

Anh hôn lên tai cô: “Thử quà của anh nhé?”

Tạ Thanh Từ đã hơi mụ mị đầu óc nhưng vẫn không quên nhắc anh: “Anh chú ý tay một chút.”

Vừa mới khâu xong, nếu bục chỉ phải đi khâu lại thì không biết giải thích với bác sĩ thế nào.

Nhìn người con gái đã mềm nhũn trong lòng mà vẫn không quên quan tâm vết thương của mình, trái tim anh mềm mại đến mức như tan chảy. Lương Kinh Trạc hôn lên cổ cô, đáp: “Được.”

Nhưng anh lại thực sự không muốn tách khỏi cô, thế là anh cứ thế bế cô vào phòng để quần áo lấy đồ.

Là một chiếc váy ngủ lụa ngắn, lưng khoét sâu táo bạo, điểm độc đáo duy nhất là phần ngực được che chắn bởi chiếc nơ to bản thắt dây, nếu cởi nơ ra thì sẽ không còn gì che chắn nữa.

Đúng là như đang bóc quà thật.

Tạ Thanh Từ không còn sức tự mặc, Lương Kinh Trạc giúp cô mặc vào. Vải vóc ít ỏi nên mặc cũng đơn giản.

Trên đường từ phòng thay đồ về phòng ngủ, anh đã không nhịn được mà “bóc quà” trước một bước.

Tạ Thanh Từ túm tóc sau gáy anh, tay nắm chặt rồi lại buông ra, lặp đi lặp lại.

Một tay bao giờ cũng khó khăn hơn hai tay, giữa chừng khó tránh khỏi chạm vào vết thương. Lương Kinh Trạc dỗ dành cô ngồi lên người mình.

Tạ Thanh Từ lo cho vết thương của anh nên cô cũng rất phối hợp, nhưng vẫn không ổn lắm.

Cô nằm sấp xuống, khóc thút thít trên vai anh: “Không được…”

Anh dịu dàng hôn lên tai cô, thì thầm không sao đâu, cô đã rất tuyệt rồi.

……

Cuối cùng, trước cửa sổ sát đất nhỏ hơn trong phòng khách nhiều, nơi rèm cửa chưa kịp kéo lại.

Bất chấp sự phản đối bất mãn của cô, anh cúi xuống, bóp nhẹ cằm cô, trao cho cô nụ hôn dịu dàng lưu luyến sau cuộc yêu.